Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 11: Khắc tới thổ phỉ
Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:42:38
Lượt xem: 385
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Kính Thăng toan xông tới giải cứu Tiểu Thiền thì tiểu vương gia vì lảo đảo vững, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống cạnh xe ngựa.
Tiểu Thiền dường như bộ dạng lúng túng của vị vương gia chọc .
Đôi mắt to tròn cong cong khẽ mím môi đỏ, nàng chẳng màng đến việc xỏ giày mà lách chui tọt thùng xe.
Xe ngựa lướt qua ngay sát bên , Lục Kính Thăng tự nhắc nhở bản rằng kiếp và Cơ Tiểu Thiền chẳng còn chút quan hệ nào nữa.
Nếu lúc nàng lén lút đính ước với thì nàng vốn dĩ gả là con em của một gia đình giàu chốn kinh thành.
Chỉ là từ hôm đó, Lục Kính Thăng vẫn luôn quanh quẩn nán con phố dài cổng nhà họ Cơ, trong lòng chỉ vợ xưa thêm một .
Thôi bỏ , nếu nhận lời thề m.á.u của nàng thì luôn giữ lời hứa, tuyệt đối phép quấy rầy nàng thêm nữa.
Lục Kính Thăng vẫn luôn tự an ủi bản như .
Mãi cho đến ngày Tiểu Thiền cùng Tiêu Thận thành , cả Vương phủ Đoạn Bất Kinh tàn sát chừa một ai châm một mồi lửa đốt cháy ngút trời.
Đường phố ngõ hẻm đều binh lính canh giữ nghiêm ngặt.
Lục Kính Thăng dập đầu cầu xin đến đổ m.á.u cũng chẳng thể nào lọt trong.
Đợi đến mãi về , thứ thấy chỉ là một cỗ quan tài lạnh lẽo khiêng từ trong hẻm.
Tin dữ Cơ Tiểu Thiền cùng bộ của Kỳ Vương phủ Đoạn Bất Kinh g.i.ế.c hại nhất thời truyền khắp kinh thành.
Giây phút đó Lục Kính Thăng mới thực sự
hối hận mà đến đứt từng khúc ruột.
Nếu cố tình xa lánh thì Tiểu Thiền vốn chẳng quen Tiêu Thận, càng cuốn t.ử cục nhường .
Trọng sinh thêm nữa, Lục Kính Thăng mù quáng trốn tránh thế sự.
Nắm trong tay ký ức của hai kiếp , thể bảo vệ Tiểu Thiền và giúp nàng tránh khỏi họa sát .
ngờ rằng bản cố tình tiếp cận chỉ đổi lấy sự xa lánh lạnh nhạt của nàng.
Lần Lý bà t.ử bắt đó hoài nghi trong lòng.
Sau khi mang hộp thức ăn tới tặng nhưng từ chối, Lục Kính Thăng càng nghi ngờ Tiểu Thiền cũng gặp kỳ ngộ gì .
Và thấy nàng xe ngựa mang theo lão bộc cùng nha chở đầy đồ đạc trở về, càng thêm chắc chắn rằng Tiểu Thiền hẳn là vẫn nhớ rõ chuyện kiếp , hơn nữa nàng đến huyện thành từ sớm để gặp gỡ vương gia phú quý Tiêu Thận thêm nữa.
Cho đến lúc cất tiếng dò xét gọi hai chữ Uyển Liễu, khẳng định Tiểu Thiền cũng giống như , nàng trọng sinh.
Hắn cứ tưởng Tiểu Thiền luyến tiếc sự phú quý của Vương phủ, nghĩ nàng đòi Tiêu Thận xe ngựa cùng nô bộc nên nhịn mà lên tiếng khuyên can: "Nếu nàng ký ức kiếp , tại vẫn còn chấp mê bất ngộ mà tiếp tục qua với Tiêu Thận? Chẳng lẽ nàng nối tình xưa với ư? Nàng nên vốn là lương duyên! Lẽ nào nàng vết xe đổ? Xe ngựa lụa là, nô bộc hầu hạ, những thứ cũng thể cho nàng!"
Nghe xong, Cơ Tiểu Thiền chỉ khẽ một tiếng chuyển chủ đề hỏi: "Ngươi hung thủ g.i.ế.c ở kiếp là kẻ nào ?"
Lục Kính Thăng ở kiếp thứ nhất c.h.ế.t Tiểu Thiền, cho nên chỉ trải qua cái c.h.ế.t của nàng ở kiếp thứ hai.
Hắn nghi hoặc đáp: "Sao nàng ? Chẳng lúc đó nàng c.h.ế.t xe ngựa của Đoạn Bất Kinh ? Chính Đoạn Bất Kinh ép nàng uống rượu độc."
Sự việc đó, tấu chương thảo phạt Đoạn Bất Kinh bay đầy trời.
Ngay cả một kẻ ở chốn quan trường như Lục Kính Thăng cũng loáng thoáng bên tai.
Cơ Tiểu Thiền hỏi: "Lúc đó ngươi mặt tại hiện trường, nhà là ai đến đón quan tài của ?"
"Đương nhiên là cha nàng .
Ta ngày nàng kẻ gian nịnh thần chuốc độc, nàng vì quá đau buồn nên lúc quan tài rước về phủ, bà đập đầu tự vẫn ngay cạnh quan tài.
Còn cha nàng cũng vì quá đau lòng mà đổ bệnh gượng dậy nổi..."
Cơ Tiểu Thiền vẫn luôn bình tĩnh Lục Kính Thăng tường thuật chuyện cũ, cho đến khi đập đầu quan tài tự vẫn trong ngày nàng c.h.ế.t, nàng mới đột ngột ngẩng đầu lên.
Nàng ngơ ngác Lục Kính Thăng: "Ngươi vì mà đau buồn quá mức ... tự sát ?"
Làm thể chứ? Mẹ nàng từ đến nay từng yêu thương nàng, thậm chí đến mặt còn lười gặp, thể vì cái c.h.ế.t của nàng mà hành động bi t.h.ả.m đến ?
Lục Kính Thăng gật đầu cẩn thận đ.á.n.h giá dáng vẻ quen thuộc mà xa lạ của Tiểu Thiền.
Bây giờ tuy nàng mặc áo vải cài trâm gỗ nhưng sắc mặt còn hơn cả kiếp thứ hai.
Nước da trắng trẻo lộ sắc hồng nhạt, mang theo nét thanh xuân hoạt bát khỏe mạnh mà một thiếu nữ vốn dĩ nên .
Tiểu Thiền lên tiếng: "Ngươi ngươi sống đến năm bốn mươi tuổi... Vậy thì cha con nhà họ Trịnh vững giang sơn đó ?"
"Trịnh Nghị bản tính thâm hiểm, đa nghi tàn bạo. Lão xúi giục hai đứa con trai nội đấu, xử t.ử công thần. Lên ngôi đầy sáu năm thì giang sơn đổi chủ ."
Tiểu Thiền hỏi tiếp là ai kế vị, nhưng mặt Lục Kính Thăng lộ vẻ do dự chịu .
Thấy thế Tiểu Thiền cũng hỏi thêm.
Thiên hạ quá rộng lớn, là thứ mà một kẻ trọng sinh bé nhỏ như nàng thể dấy lên sóng gió.
Biết quá nhiều ngược chỉ mang thêm gánh nặng trong lòng.
Kiếp nàng chỉ rõ một chuyện, rốt cuộc hung thủ bày mưu tính kế hãm hại nàng suốt hai kiếp là kẻ nào.
Cơ Tiểu Thiền gỡ bỏ nghi hoặc trong lòng thì bèn chuyện với chồng nữa.
Thấy nàng , Lục Kính Thăng vội vàng gọi : "Nàng... hẳn là , nếu như về nhà họ Cơ thì tổ mẫu nàng tiếp tục ép nàng gả . Nếu còn cách nào khác thì nàng vẫn nên gả cho . Lần sẽ kinh thành dự thi đúng hạn, cũng sẽ ... đến tham gia thi hội nữa. Chúng sẽ đóng kín cửa yên sống chuỗi ngày của riêng , quan tâm đến những phân tranh nơi triều đường, nàng thấy ?"
Tiểu Thiền cảm thấy , bởi vì kiếp thứ hai , chẳng ai gặp ai cả.
Mạng nàng vốn cứng khắc phu, thế nên cứ tránh xa quả tạ là nàng thì mới thể giữ tính mạng.
Dù Lục Kính Thăng cũng là con trai độc nhất của Lục gia, nàng gánh vác nổi tội danh .
Vì thế nàng đáp: "Nếu như thứ bắt đầu , sống cũng chẳng liên quan gì đến Lục công t.ử nữa. Ngươi tạo hóa lớn lao là trọng sinh thì hẳn cũng nghĩ kỹ con đường . Tiểu Thiền xin chúc Lục công t.ử cầu ước thấy, sớm ngày thi đỗ bảng vàng và cưới ý trung nhân. Sau nếu việc gì, công t.ử cần đến tìm nữa."
Nói xong, nàng kiên quyết rời .
Lục Kính Thăng vươn tay định ngăn nàng , nhưng bàn tay đưa dừng giữa trung mà chẳng thốt nên lời.
Hắn đột nhiên xúc động uống rượu.
Kiếp khi Tiểu Thiền mất, đêm nào cũng mất ngủ, uống cạn hai chén rượu nóng mới thể chợp mắt.
Dần dà càng uống càng nhiều.
Chỉ trong cơn say mới phân biệt nổi là sự mất mát của kiếp , là nỗi ân hận của kiếp .
Cuối cùng năm bốn mươi tuổi, trong một ngoài uống rượu, say khướt gục phố và c.h.ế.t cóng giữa đêm đông giá rét... Hắn dùng sức nắm chặt hai tay, cố gắng kiềm chế cơn thèm rượu.
Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi là đến kỳ ân khoa .
Lần quyết định nối tiếp con đường của kiếp thứ nhất, kinh thành dự thi đúng kỳ hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-11-khac-toi-tho-phi.html.]
Bởi lẽ chỉ khi nắm giữ quyền lực trong tay thì mới thể bảo vệ quan trọng của giữa dòng đời loạn lạc.
Lần sẽ để Tiểu Thiền đám Tiêu Thận quấy rầy.
Hắn sẽ tránh vòng xoáy ân oán để cùng nàng hưởng trọn vẹn một đời viên mãn.
Sau khi Lục Kính Thăng kể rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của ở kiếp , tâm trạng Cơ Tiểu Thiền càng lúc càng nặng nề.
Trước khi những lời , trong lòng nàng vẫn luôn phỏng đoán là hung thủ mưu hại .
Suy cho cùng, chính vì chán ghét nên nàng mới đưa về vùng quê hẻo lánh .
Ngay khi nàng xuất giá một đạo sĩ giang hồ đến gõ cửa, nhăng cuội gì mà năm nay Hỏa tinh xung cung.
Mà mệnh Cơ Tiểu Thiền mang mệnh hỏa, hôn kỳ sắp đến, cộng thêm tiểu vương gia cũng mệnh Hỏa cung, e rằng sẽ càng gây bất lợi cho .
Những lời mà khiến hoang mang lo sợ.
Tổ mẫu hỏi cách hóa giải, gã đạo sĩ đó bấm độn một hồi phán rằng chỉ cần lùi ngày cưới nửa năm thì con mới thể bình an.
Đạo sĩ bịa chuyện như thật, xong sắc mặt càng thêm khó coi.
Vì liên quan đến chữ hiếu, Tiểu Thiền chủ động đề nghị với cha xin lùi ngày cưới.
Đáng tiếc nàng sắp gả là một vị vương gia hống hách ngang tàng.
Tiêu Thận cứ đếm đầu ngón tay chờ đến ngày thành cùng Tiểu Thiền, đêm nào cũng nôn nóng trằn trọc.
Nay tự dưng nhảy một lão đạo sĩ lỗ mũi trâu hoãn đêm động phòng hoa chúc của , thể nhẫn nhịn cho ?
Thế là tiểu vương gia cầm lấy roi ngựa, lúc gã đạo sĩ rời phủ bèn sai tiểu tư tóm cổ , treo lên cây quất roi, khăng khăng bắt ép chọn một ngày cưới khiến ý mới thôi.
Chỉ mới chịu ba roi, đạo bào quất thành áo cà sa hở rách tơi tả.
Gã đạo sĩ lóc ướt đẫm cả râu, vội vàng đạp chân hiệu tính toán , bảo rằng ngày cưới thực cần đổi cũng .
Tiêu Thận vẫn lòng, quất thêm năm roi nữa, cứng rắn ép gã đạo sĩ đẩy ngày lành tháng lên nửa tháng.
Bây giờ xem lời gã đạo sĩ coi như linh nghiệm.
Vào đúng ngày nàng thành , m.á.u chảy thành sông, cả hai con đều mất mạng!
Lúc về tới căn nhà cũ, Tiểu Thiền sắp xếp cho Ôn bá và Bạch Lan ở trong gian sương phòng ngoài sân, đó nàng trở về phòng chuẩn quần áo nghỉ ngơi chốc lát.
Trái tim nàng vẫn luôn trĩu nặng.
Tin tức bất ngờ mà Lục Kính Thăng mang lật đổ một nhận thức mơ hồ của nàng.
Giờ đây nàng sớm trở về kinh thành hơn một chút, bởi vì nàng cần tìm kiếm vài câu trả lời.
Vừa bước phòng đóng cửa , thở bèn ngập tràn mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Chưa đợi nàng kịp la lên, một bàn tay lớn gắt gao bịt kín miệng nàng.
Có ghé sát tai nàng khẽ thì thầm: "Cứ ngỡ bên sông thanh tịnh, tiểu thư trò chuyện thêm lúc nữa mới về chứ."
Chất giọng trầm thấp lạnh lẽo Cơ Tiểu Thiền từng hai ngay khi c.h.ế.t, thể là ký ức khắc sâu tận xương tủy.
Tên trùm thổ phỉ tập kích doanh trại thương chạy tới chỗ nàng thế ?
Thấy Tiểu Thiền còn giãy giụa kêu la, lúc Đoạn Bất Kinh mới từ từ buông tay .
Nàng đầu , chỉ thấy Đoạn Bất Kinh bận một y phục đen, mái tóc dài buộc bằng một sợi da bò dai dai, thoạt toát lên vẻ hoang dã.
Thế nhưng vai m.á.u me đầm đìa, cũng rõ vết thương sâu cạn .
Tiểu Thiền cau mày vết thương của hạ giọng hỏi: "Ngươi tập kích doanh trại Uy Phong ? Rõ ràng là thành mà vẫn ?"
Đoạn Bất Kinh chẳng thèm trả lời, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như ngâm trong sương giá, khẽ nhướng mày chằm chằm nàng.
Tiểu Thiền ngẫm nghĩ một chút : "Trong thôn chỉ lang băm, cách cầm m.á.u đều dùng tro cây cỏ. Nếu ngươi thương nặng thì nên ở đây lâu, bằng gã lang băm đó thể chữa c.h.ế.t ngươi luôn đấy."
"Tuổi còn nhỏ mà miệng lưỡi chẳng lấy nửa câu thật." Cuối cùng Đoạn Bất Kinh cũng chịu mở miệng, giọng điệu chẳng hề thiện, mất sự ăn ý lúc hai cùng thắp nến vẽ quân đồ hai ngày .
Cơ Tiểu Thiền cứ ngỡ tin nàng nên mới chạy tập kích đại doanh, khi thương tới đây gây chuyện, thế là cơn giận lập tức bùng lên đè nén .
"Ngươi tin thì trách ai? Cho ngươi , hàng xóm sát vách nhà là bộ khoái. Nếu ngươi sinh thêm rắc rối thì mau chóng rời khỏi đây !"
Đoạn Bất Kinh thương nặng giờ đây chẳng khác nào một con mãnh hổ bẻ gãy nanh nhọn.
Tiểu Thiền cũng chẳng sợ , ngay lúc mà cao giọng gọi tới thì dù chỉ vài cái cuốc xẻng nhà nông cũng đủ sức đối phó với !
Đoạn Bất Kinh lạnh lùng nàng đột ngột hỏi: "Chẳng bảo ý trung nhân ? Vị Lục công t.ử là thế nào? Không ý trung nhân mà là tình lang ?"
Vừa lúc bà mẫu của tên thư sinh la ó ngoài cổng viện, ở trong phòng rõ mồn một.
Thư sinh thanh tú cạnh thiên kim quan gia lưu lạc chốn hương dã, quả đúng là vô cùng xứng đôi lứa mắt.
Cơ Tiểu Thiền bả vai vẫn còn đang rỉ m.á.u của mà sắp tên trùm thổ phỉ chọc cho tức .
Chẳng lẽ sắp c.h.ế.t đến nơi mà kẻ mang họ Đoạn vẫn quên kiểm tra tư cách nhập bọn, bắt ý trung nhân của nàng đến thẩm vấn chắc?
"Ngươi hươu vượn gì thế? Đời gả cũng chẳng đời nào gả cho !"
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt đầy ghét bỏ của Tiểu Thiền, Đoạn Bất Kinh nhạt nhẽo : "Kẻ sách tư văn nhường mà tiểu thư vẫn đủ ưng ý ?"
Thấy m.á.u vai chảy nhỏ giọt xuống sàn, Tiểu Thiền thật sự rảnh để đôi co phí lời với .
Nàng bực dọc đáp trả: "Nhìn cái kiểu chảy m.á.u của ngài, e là cũng chẳng cầm cự bao lâu nữa. Hay thế , nếu ngài thật sự tò mò, đợi đến khi ý trung nhân thì sẽ tên lên giấy đốt, phiền ngài suối vàng rảnh rỗi thì từ từ thưởng thức nhé?"
Câu chuyện rốt cuộc cũng chọc cho tên trùm thổ phỉ bật .
Chỉ điều cái dáng vẻ ngoài nhưng trong đó của giống với cái hồi xét nhà diệt tộc nhà nàng ở kiếp .
Còn xong, hình như vững nữa bèn ngã nhào lên giường Tiểu Thiền, m.á.u cọ xát nhuộm đỏ cả một giường.
Tiểu Thiền hừ muộn màng một tiếng, xót xa cho tấm ga trải giường mới của .
Đoạn Bất Kinh nhắm mắt lên tiếng: "Đoạn mỗ đến đây là để giáp mặt cảm tạ tiểu thư. Chỗ chứa tang vật mà cô vẽ đều đào lên hết , thu hoạch vô cùng phong phú."
Thì vẫn tin lời nàng , Tiểu Thiền sững sờ một thoáng: "Vậy ngài còn doanh trại Uy Phong gì..."
"Lương thực cứu tế nếu đường bộ thì mất thời gian quá chậm. Đợi đến lúc lương thực tới nơi thì bá tánh Lộ Châu cũng c.h.ế.t đói quá nửa . doanh trại Uy Phong sát bên bến tàu Củng huyện, dẫn tập kích đại doanh bên để thu hút sự chú ý, như mới tiện cho các chuyển tàu thuyền ở bến chỗ khác."
Tiểu Thiền ngẩn , hóa Đoạn Bất Kinh âm thầm thực hiện điều kiện thứ nhất mà lúc nàng đưa .
Hơn nữa chẳng những chia bớt bạc và lương thực để cứu tế nạn dân, mà còn tính toán cả đường , liều c.h.ế.t trộm tàu thuyền cốt để chuyển lương thực tới Lộ Châu càng sớm càng .
Nói cách khác, thương là do nhận lời với cái điều kiện hà khắc dị hợm của nàng nên mới gặp tai kiếp .
Đến kiếp thứ ba, cái mạng cứng của nàng uy lực vẫn chẳng hề giảm sút, khắc luôn cả một tên hãn phỉ như Đoạn Bất Kinh cơ đấy...