Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 12: Một hồi ân tình

Cập nhật lúc: 2026-08-07 08:31:26
Lượt xem: 358

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoạn Bất Kinh vốn bản lạc động bàn tơ.

Có lẽ vì quá mệt nên nhắm nghiền mắt thêm tiếng nào.

Cứ đà m.á.u chảy thế thêm lúc nữa, chắc Cơ Tiểu Thiền tìm chỗ chôn mất.

Ngay lúc Tiểu Thiền còn đang ngẩn thì giọng Ôn bá từ ngoài cửa phòng vọng : "Tiểu thư, chứ?"

Trên đường trở về, Cơ Tiểu Thiền từng với Ôn bá và Bạch Lan rằng nàng sống một ở đây.

nãy Ôn bá rõ ràng mồn một tiếng tiểu thư cãi vã với một nam nhân trong phòng.

Vị Cơ tiểu thư quá xinh , một một sống nơi thâm sơn cùng cốc tự nhiên sẽ muôn vàn trắc trở.

Ngay từ lúc về tới nhà, cửa liên tiếp xảy chuyện yên.

Ôn bá đ.â.m nghi ngờ kẻ háo sắc lẻn gây bất lợi cho tiểu thư, lập tức xách con d.a.o chẻ củi bước đến cửa lên tiếng dò hỏi.

Tên tội phạm truy nã bẩn ga trải giường của Tiểu Thiền toát vẻ điềm tĩnh đến lạ.

Nghe thấy cửa, chẳng thèm nhấc mí mắt, chỉ im lặng chờ xem Tiểu Thiền ứng phó .

Dựa theo tâm tư lúc đầu của Tiểu Thiền, nếu tên phát điên loạn, nàng sẽ lập tức gọi đến tóm gọn .

Cho dù khai nàng thì nàng cũng chẳng sợ.

Một tiểu thư quan gia gửi nuôi ở chốn thôn quê, còn lễ cập kê, thể tư thông với thổ phỉ còn chỉ điểm cho tướng cướp tập kích doanh trại cơ chứ?

Chuyện hoang đường nhường , dẫu Đoạn Bất Kinh thì cũng chịu tin mới !

nãy Tiểu Thiền mới nguyên nhân Đoạn Bất Kinh thương.

Thế nên lời trào phúng lên đến khóe miệng, chẳng hiểu đổi : "Không ... Là biểu ca tới thăm cháu.

Vừa nãy trong nhà ai nên tự trèo tường ..."

Vừa dứt lời, Cơ Tiểu Thiền lập tức hối hận.

Bây giờ ốc còn mang nổi ốc, nàng thật sự nên rước cái rắc rối Đoạn Bất Kinh .

chuyển niệm nghĩ , Đoạn Bất Kinh lúc thề sống thề c.h.ế.t trung thành với họ Trịnh, chẳng cũng vì Trịnh Nghị từng cứu đó ?

Bây giờ vòng vèo quanh co một hồi, lúc Đoạn Bất Kinh trọng thương tình cờ trốn trong viện của nàng.

Một khi cứu , Đoạn Bất Kinh sẽ nhất mực theo sự sai bảo của nàng thì ?

Vụ ăn tuy rủi ro lớn nhưng hề lỗ!

Nghĩ tới đây, Cơ Tiểu Thiền thong dong ngước mắt lên thì chợt phát hiện Đoạn Bất Kinh mở mắt từ bao giờ, dường như nãy giờ vẫn luôn chằm chằm theo dõi nét mặt đổi thất thường của nàng.

Nhìn tư thế của cánh tay thương , nếu lúc nãy nàng lỡ miệng sai nửa chữ, e là sẽ lập tức tay bẻ gãy cổ nàng.

Ờm, m.á.u nhỏ giọt nhiều thật, ga giường bẩn thấu !

Tiểu Thiền cũng lười suy đoán tâm tư của thêm nữa.

Nàng chỉ bước ngoài, căn dặn Ôn bá đ.á.n.h xe lên huyện thành mua t.h.u.ố.c cầm máu.

nàng còn hết câu, đàn ông giường cất cao giọng: "Không thể tới huyện thành .

Hiện tại các tiệm t.h.u.ố.c đều canh giữ, phàm là kẻ mua t.h.u.ố.c trị thương đều sẽ tra hỏi gắt gao."

Tiểu Thiền trừng mắt .

Người đàn ông bản tính đa nghi, thế nhưng nãy mở miệng chuyện oang oang cái miệng chẳng kiêng dè chút nào.

Cáo thị về chuyện thủ lĩnh thổ phỉ thương hiện dán đầy khắp huyện thành.

Chẳng lẽ sợ Bạch Lan và Ôn bá báo quan phủ bán ?

Nhìn dáng vẻ thản nhiên của Đoạn Bất Kinh dường như chẳng hề e sợ.

Tâm tư vô cùng kín đáo, chắc chắn nắm chắc mười phần rào đón rằng sẽ để lọt một ai ngoài tiết lộ bí mật.

Bởi vì chỉ c.h.ế.t mới là giữ mồm giữ miệng nhất... Tiểu Thiền bất giác ngẩng đầu quanh sân viện.

Dưới trướng cả trăm con , thể nào vứt bỏ thủ lĩnh thương chạy lấy .

Cũng xung quanh đây đang rình rập bao nhiêu tên đồ tể bắt của nữa.

Nếu kẻ dám lén lút báo quan, e là Đoạn Bất Kinh sẽ hạ lệnh tắm m.á.u cả khu nhà cũ mất.

Bạch Lan vốn dĩ là một tiểu cô nương, thấy dáng vẻ m.á.u me nhầy nhụa của Đoạn Bất Kinh bèn sợ hãi bịt chặt miệng.

Đoạn Bất Kinh ngược bình tĩnh giải thích: "Đi nửa đường gặp thổ phỉ nên thương nhẹ, đành chạy đến nương nhờ biểu ."

Ôn bá bước tới xem xét bả vai Đoạn Bất Kinh : "Mũi tên ngạnh kép, thể rút mạnh .

Phải mổ vết thương , nếu công t.ử chịu đựng , lão thể thử khoét lấy mũi tên ."

Đoạn Bất Kinh vết chai sần ở hổ khẩu tay Ôn bá, hỏi: "Từng lính ?"

Ôn bá gật đầu, hỏi : "Công t.ử chịu đau ? Nếu rạch thịt moi mũi tên thì sẽ đau lắm đấy."

Đoạn Bất Kinh gật đầu.

Vậy nên Ôn bá bảo Bạch Lan xuống bếp tìm loại rượu trắng dùng để nấu ăn, châm lửa hơ nóng một con d.a.o nhỏ bắt đầu khoét lấy mũi tên.

Kết quả cả khoét mũi tên lẫn khoét thịt đều chẳng hề rên rỉ một tiếng nào.

Bạch Lan ở bên cạnh phụ giúp sợ tới mức dám , hai chân nhũn , đành miễn cưỡng dùng một tay đỡ ngọn đèn dầu, lưng úp mặt tường nôn khan.

Tiểu Thiền lảng tránh, nàng cầm lấy chiếc khăn nóng giúp Đoạn Bất Kinh lau những giọt mồ hôi lạnh toát vì đau đớn.

Thấy tiểu nha sắp trụ nổi nữa, Tiểu Thiền bèn đỡ lấy ngọn đèn dầu soi sáng cho Ôn bá.

Đoạn Bất Kinh về phía Tiểu Thiền.

Dưới ánh đèn u tối, nàng cách gần, khuôn mặt xinh xắn mang theo vẻ trầm tĩnh điềm đạm vượt xa tuổi tác.

Nàng đang dùng chiếc khăn nóng cẩn thận lau những giọt mồ hôi trán và má .

Thấy ánh mắt sang, Tiểu Thiền giống như đang dỗ dành trẻ con khẽ : "Sắp xong , một lát nữa là xong thôi.

Ta mua thịt ba chỉ ở huyện thành, lát nữa sẽ món cơm niêu xém cạnh với thịt ba chỉ cho ăn."

Có lẽ vì thấy món ăn ngon nên đàn ông im lặng dùng đầu lưỡi đẩy đẩy răng, gò má gầy guộc phồng lên, vặn chạm ngón tay Tiểu Thiền đang lau má cho .

Tiểu Thiền nhanh chóng rụt tay , nghi ngờ đang trêu ghẹo .

Thế nhưng tay Ôn bá khoét thịt vẫn hề dừng .

Phải là kẻ to gan tày trời, điên cuồng đến mức nào mới thể buông lời chọc ghẹo cô nương đang lau mồ hôi cho lúc cơ chứ?

Thế nên Tiểu Thiền cảm thấy chắc là do bản nghĩ quá nhiều .

Thao tác tay của Ôn bá nhanh, thoắt cái xử lý xong vết thương.

Chỉ là lúc dùng rượu châm lửa phun lên vết thương để sát trùng, Đoạn Bất Kinh theo bản năng căng cứng , hàng lông mày rậm rạp nhíu chặt , mất một lúc lâu mới từ từ thả lỏng.

Ôn bá rửa tay : "Tiếp theo đây chỉ sợ vết thương nhiễm trùng. Nếu tiện mua thuốc, lát nữa lão sẽ lên núi xem thử, hẳn là thể hái chút thảo d.ư.ợ.c hữu dụng."

Đoạn Bất Kinh lời cảm tạ Ôn bá, bảo rằng bên ngoài cổng viện hai tên tùy tùng của , thể cùng Ôn bá lên núi hái thuốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-12-mot-hoi-an-tinh.html.]

Tiểu Thiền thầm hiểu suy đoán ban nãy của quả nhiên sai, Đoạn Bất Kinh quả thật mang theo nhiều nhân thủ.

Nếu , lẽ nào đám thuộc hạ bất hảo của xử lý vết thương ?

Khăng khăng mang theo mũi tên ghim trèo tường gặp nàng, hại nàng cứ tưởng mang nợ Đoạn Bất Kinh một món ân tình lớn lao lắm .

Đám Ôn bá hái thảo dược, còn Bạch Lan thì xuống bếp rửa thịt thái rau chuẩn cơm tối.

Lúc Tiểu Thiền cũng chẳng quản ngại bẩn thỉu hôi hám nữa, nàng đỡ Đoạn Bất Kinh ngay ngắn giường của , hỏi: "Tiếp theo đây công t.ử dự tính gì ?"

Đoạn Bất Kinh nhấc mí mắt nàng: "Nàng nghĩ ?"

Tiểu Thiền đắp chăn cho , quyết tâm vạch rõ ranh giới: "Công t.ử lên kế hoạch chu , các sắp gì chứ?"

"Chẳng cô nương nhập bọn ? Nàng là quân sư tham mưu của tại hạ, nếu gia nhập, chắc sẽ lười biếng mà chịu bày mưu tính kế đấy chứ?"

Tiểu Thiền thầm lạnh trong lòng: Nàng trở thành quân sư từ khi nào ? Lần nhập bọn chẳng qua chỉ là một thương vụ buôn bán, tiền trao cháo múc mà thôi.

Sau tên họ Đoạn cướp bóc g.i.ế.c , chẳng lẽ còn bắt một nữ lưu chân yếu tay mềm như nàng dò đường thám thính nữa ?

Những lời tới miệng Tiểu Thiền cố sức nuốt ngược trong.

Những lời hôm nay Lục Kính Thăng gióng lên hồi chuông cảnh báo cho Tiểu Thiền.

Thân phận hung thủ sát hại nàng vẫn rõ ràng, ngày kinh thành chỉ một một , nàng bắt buộc một thế lực chống lưng đáng tin cậy.

Nàng tuyệt đối thể đắc tội Đoạn Bất Kinh, khi còn cần trợ giúp nhiều bề.

nàng cân nhắc từng câu chữ: "Nếu công t.ử thật tâm dò hỏi, tiểu nữ dẫu tài hèn học mọn nhưng vẫn thấy rằng, khi trót lọt vụ , công t.ử nên chiêu binh mãi mã, mưu đồ nghiệp lớn ngày .

Nói chung vẫn nên tìm một cơ hội để chính danh cho .

công t.ử hùng tài đại lược như , thể thổ phỉ cả đời đúng ?"

Mặc dù Đoạn Bất Kinh mất m.á.u nhiều nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời: "Tiểu thư cho rằng, ngày tại hạ sẽ nên vĩ nghiệp gì?"

Cơ Tiểu Thiền cảm thấy lừa bịp thì lừa một vố cho trò.

Tên Đoạn Bất Kinh quả thật bản lĩnh, chỉ là dã tâm lớn.

Rõ ràng giang sơn là do đ.á.n.h hạ nhưng cha con nhà họ Trịnh thao túng thành ch.ó dữ, chuyên những việc tổn hại thanh danh, trở thành nịnh thần trong mắt đời.

lúc nàng ngẩng đầu lên nữa, giọng tuy nhẹ nhàng chậm rãi nhưng từng câu từng chữ đều thấm đẫm đại nghĩa quốc gia: "Tuy quen lâu nhưng tiểu nữ công t.ử khác hẳn với những đám thổ phỉ trộm cướp nhãi nhép .

Chuyến vận chuyển lương thực cứu trợ bá tánh Lộ Châu sắp xếp cho bao nhiêu nạn dân màn trời chiếu đất.

Ông trời mù mắt để kẻ gian lộng quyền, theo tiểu nữ thấy, những kẻ vị trí cao còn chẳng bằng hiệp sĩ mang hoài bão vì thiên hạ như ngài.

Nay thể gặp ngài là phúc ba đời của tiểu nữ, tương lai ngài đừng là phong vương bái tướng, dẫu tranh đoạt thiên hạ, sánh ngang Tần Hoàng Hán Vũ... cũng cơ hội."

Có lẽ từ tới nay từng qua lời nịnh nọt thao thao bất tuyệt, nồng nhiệt tới mức nên khuôn mặt Đoạn Bất Kinh nãy giờ vẫn chút biểu tình.

Cho đến khi thấy mấy chữ sánh ngang Tần Hoàng Hán Vũ, đuôi mắt mới khẽ động đậy, rặng mày rậm khẽ nhướng lên.

"Tiểu thư thế mà đề cao tại hạ đến , quả thật khiến thụ sủng nhược kinh.

Hận thể ngay trong đêm nay rước tiểu thư lên núi để trở thành cánh tay đắc lực cho Tần Hoàng Hán Vũ là đây."

Cơ Tiểu Thiền tự bản nịnh nọt thái quá , lỡ sơ sẩy một chút là tự đẩy ổ thổ phỉ luôn chừng.

Nàng vội vàng thu lời : "Thế nhưng cũng , ai cũng tạo hóa lớn lao khoác hoàng bào .

Công t.ử nên bước chân thể vươn quá dài, nếu dễ toạc háng.

Vài dòng kiến thức thiển cận của tiểu nữ còn bằng cả một lão nông từng trải trong thôn.

Hiệp sĩ vẫn là đừng trêu đùa tiểu nữ nữa."

Đã tới nước , Cơ Tiểu Thiền quyết định kéo gần quan hệ hơn chút nữa, nàng nhiệt tình hỏi: "Tới tận bây giờ vẫn đại danh của công tử, ngài tiện cho tiểu nữ ?"

Đoạn Bất Kinh nhấc mí mắt liếc nàng một cái, đột nhiên vặn : "Tiểu thư dường như cũng cho tại hạ tên thật. Vị công t.ử ban nãy vì gọi nàng là Uyển Liễu? Không ngay cả tên nàng cũng lừa đó chứ?"

Bệnh đa nghi của vị tái phát .

Tiểu Thiền cố nhịn cơn bực tức, mỉm giải thích: "Đương nhiên tên là Cơ Tiểu Thiền , trong thư nhà chẳng rõ ràng ? Chữ Uyển Liễu chẳng qua là tự mà Lục công t.ử đặc biệt đặt cho mà thôi."

Đoạn Bất Kinh hỏi tại đặt cái tên tự khó đến thế.

Tiểu Thiền nhẫn nại giải thích tỉ mỉ xuất xứ từ câu thơ "Uất bỉ liễu tư, minh điều tuệ tuệ" trong Kinh Thi.

 

 

Nghe xong Đoạn Bất Kinh thản nhiên buông lời: "Chữ , Cơ tiểu thư giống con ve sầu bám cành liễu."

Tiểu Thiền mỉm một tiếng, tò mò hỏi: "Vậy công t.ử thấy giống cái gì?"

Một tên thổ phỉ mù chữ đương nhiên sẽ chẳng cái tài năng thuận miệng ngâm thi thả phú như Lục công tử.

Đoạn Bất Kinh nghĩ cũng chẳng thèm nghĩ bèn đáp: "Nàng giống một con cọp xem như mèo nhà mà nuôi hơn."

Tiểu Thiền một nữa Đoạn Bất Kinh chọc .

Nàng thật sự ngờ Đoạn Hầu gia tàn bạo khi ở chỗ riêng tư hài hước đến thế.

Nàng giống cọp ? Chẳng lẽ Đoạn Bất Kinh đang ngầm mỉa mai nàng là cọp cái đanh đá?

nghĩ , Tiểu Thiền cảm thấy cọp cái cũng chẳng , còn hơn con sâu bám cành liễu chỉ kêu gào om sòm chờ c.h.ế.t trong vô vọng.

"Đáng tiếc, vẫn móng vuốt sắc bén lẫn răng nanh, e là cọp thành ."

"Có gì khó ? Đã tại hạ đây , nếu tiểu thư c.ắ.n xé kẻ nào, cứ báo một tiếng là ."

Tiểu Thiền nghiêng đầu Đoạn Bất Kinh một cái, trông giống đang đùa, lẽ thật sự định báo đáp ân nhân cứu mạng như chăng!

ân cứu mạng khoét mũi tên chữa thương là do Đoạn Bất Kinh khổ vẫn cố đ.â.m đầu , chạy suốt ba mươi dặm đường chinh chạy đến ngoài tường nhà nàng, chủ động trèo dâng lên tận cửa.

Trước khi moi mũi tên nàng còn châm chọc mỉa mai, thậm chí đe dọa đòi gọi tới báo quan phủ.

Làm vẻ như ơn nghĩa đủ chân thành sâu nặng, chẳng đạt đến cảnh giới đưa than sưởi ấm trong tuyết như khi cha con họ Trịnh cứu giúp Đoạn Bất Kinh giữa lúc nguy nan ở kiếp .

Chính bản Tiểu Thiền cũng cảm thấy ngại khi nhận lấy cái ân cứu mạng .

Vả chuyện tay tương trợ của thổ phỉ đều mang theo cái giá của nó.

Tiểu Thiền vẫn tương lai trả nổi nên đành im lặng tiếp lời.

Sau khi thu xếp cho Đoạn Bất Kinh ngủ yên, Tiểu Thiền sang ở chung phòng với Bạch Lan tạm qua đêm nay.

Vốn tưởng rằng đến ngày thứ hai, Đoạn Bất Kinh sẽ giống y như , gấp chăn màn ngay ngắn điều chủ động rời .

Nào ngờ sáng sớm thấy tiếng chuyện phiếm giữa Đoạn Bất Kinh và Ôn bá, Tiểu Thiền bèn rắc rối vẫn còn lù lù ở đó.

Nghe lời tên trùm thổ phỉ kể, thôn trấn xung quanh đều phong tỏa, việc xét hỏi qua đường vô cùng phiền phức.

Hắn dưỡng thương khỏi nên nhất thời thể thoát ngoài, đành nán Tân Hương thêm vài ngày.

Tiểu Thiền vẫn , khóe mắt sụp hẳn xuống, sắc mặt vô cùng khó coi.

Lúc Đoạn Bất Kinh liếc thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kém vui của nữ chủ nhân thì đang uống loại trần giá năm văn tiền một lạng.

Phun một ngụm đầy cặn bã , vị đại biểu ca tươi roi rói ngày hôm qua nay ôn tồn lên tiếng hỏi: "Biểu , đưa tiền tháng ? Sao trong nhà chẳng lấy chút ngon ?"

 

Loading...