Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 13: Trong chăn lạnh lẽo

Cập nhật lúc: 2026-08-07 08:31:27
Lượt xem: 371

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thử xem, vị bắt đầu khách sáo mà điểm danh gọi món .

Tiểu Thiền để hầu trong nhà sinh nghi, nàng ghế dùng lược bí chải mái tóc rối bời một đêm ngủ, cụp khóe mắt nở nụ gượng gạo qua loa: "Trà mới sắp , đến lúc đó sẽ đích hái cho biểu ca ba cân, cho uống thật thỏa thích!"

Bạch Lan ở bên cạnh bê thau gỗ vò giặt chiếc ga trải giường Đoạn Bất Kinh bẩn, chẳng hiểu mô tê gì cũng ngây ngô rộ lên: "Tiểu thư, đối xử với biểu ca thật đấy!"

Đoạn Bất Kinh nhấp thêm một ngụm , ngước mắt Tiểu Thiền dùng những ngón tay thon dài phối hợp với chiếc lược bí từng chút từng chút chải mượt mái tóc.

Mấy lọn tóc ngỡ như những dải lụa bay lượn, thoắt cái đôi bàn tay thoăn thoắt tết thành b.í.m tóc thô dày, dùng một dải lụa quấn chặt lấy mái tóc đen tuyền.

Dù cách xa một , Đoạn Bất Kinh dường như cũng ngửi thấy mùi bồ kết quyện cùng hương hoa nhài thanh nhã.

Hôm qua lúc Tiểu Thiền lau mồ hôi cho , thứ mùi hương vương vấn bên mũi là mùi hương ... Tiểu Thiền chải đầu xong ngước mắt lên thì vô tình bắt gặp ánh mắt Đoạn Bất Kinh đang về phía .

Rõ ràng chạm mắt với Tiểu Thiền nhưng cũng né tránh, ánh mắt thản nhiên đến mức khiến ngược cảm thấy ngại ngùng nếu cứ bắt bẻ sự vô lễ của .

Chuyện khiến Cơ Tiểu Thiền nhớ tình cảnh đêm qua lúc khoét mũi tên và lau mồ hôi cho , khi cũng nàng như .

Nàng thẳng tên thổ phỉ nữa mà kéo ghế lùi xa thêm một chút.

Chẳng mấy chốc, tên thổ phỉ khó hầu hạ chỉ một nữa.

Không lâu , Mạc Vấn cũng vác mặt tới.

Trước đó phụng mệnh lão đại áp giải lương thực cứu trợ theo thuyền.

Đợi khi giao tiếp thuyền bè với bọn buôn lậu quen , bên phía Lộ Châu cũng quen của Đoạn Bất Kinh tiếp quản chịu trách nhiệm mở chòi cháo phát lương thực cho dân tị nạn.

Mạc Vấn xong việc bèn cưỡi ngựa ngừng nghỉ trở về đây.

Khu nhà cũ vốn tính là quá rộng của nhà họ Cơ nháy mắt chật cứng .

Tiểu Thiền nghi ngờ hai vị đang từ từ ăn bạc một trăm lượng đưa cho nàng lúc .

Cái tên Mạc Vấn đó tự xưng là đang tuổi ăn tuổi lớn, bữa nào cũng đòi ăn thịt, còn khác món.

Nhà t.ử tế nào cắt thịt ăn ngày ba bữa bao giờ? Hại Tiểu Thiền dăm bữa nửa tháng qua nhà hàng xóm mua gà mua vịt.

Hàng xóm đều trêu đùa: "Tiểu Thiền đây là đang lớn đấy! Người thì gầy nhom thế , thịt mỡ trôi mất hả?"

Tiểu Thiền khan, đưa Ôn bá mang gà vịt về nhà nấu nước vặt lông, cứ thế lặp lặp .

May mà Đoạn Bất Kinh điều, "tiền tháng" chi trả đấy.

Đợi lúc móc thêm một tờ ngân phiếu năm mươi lượng sung tiền trọ, khuôn mặt căng cứng của Tiểu Thiền cuối cùng cũng như hoa xuân nở rộ, tỏ ý thương thì nên ăn ngon một chút.

Ngày mai nàng sẽ dẫn Ôn bá lên núi đặt bẫy, xem bắt con lợn rừng nào về đổi món cho công t.ử .

Mạc Vấn ở bên cạnh xì một tiếng, cảm thấy tiểu cô nương đúng là thấy tiền sáng mắt, mồm mép trơn tuột.

Đoạn Bất Kinh ngược quen với kiểu một đằng một nẻo của biểu , chỉ nở nụ nửa miệng Cơ Tiểu Thiền.

Tiểu cô nương áo vải trâm cài mang sẵn một màu da hồng hào tươi tắn, cần phấn son cũng tràn đầy sức sống tựa đóa hoa hãy còn đọng sương.

Hôm đó Ôn bá lên núi đốn củi, Bạch Lan chuẩn đồ ăn bếp, Mạc Vấn ngủ nướng, Đoạn Bất Kinh phơi nắng ngoài sân.

Cơ Tiểu Thiền rảnh rỗi việc gì , ở bên cửa sổ hướng sân, cặm cụi thêu chiếc khăn tay lúc còn đang dang dở.

Đó là chiếc khăn nàng mới thêu một nửa khi phát sốt trọng sinh.

Những mũi chỉ thô ráp đây tạo nên sự đối lập rõ rệt so với những đường kim mũi chỉ nàng thêu ngày hôm nay.

Bởi vì lớp vỏ bọc hiện tại giờ đây còn chứa đựng linh hồn của cô bé con kịp lễ cập kê ngày nào, mà là một linh hồn sống hai kiếp , từng kết hôn, từng hiểu thấu ranh giới sinh tử, nên nữ công gia chánh tự nhiên cũng tinh xảo hơn nhiều.

Cơ Tiểu Thiền ngắm nghía một hồi, cầm lấy cây kéo trong rổ trúc khẽ khàng tháo tung đường thêu chiếc khăn tay.

Kiếp nàng từng để lộ dấu vết trọng sinh ngay mặt Đoạn Bất Kinh.

Đoạn Hầu gia rõ ràng, tiết lộ thiên cơ ắt sẽ thiên phạt.

Tâm tư quá sâu, là kiểu sợ trời sợ đất, chuyện gì cũng dám , nếu nàng khả năng tiên tri kỳ diệu như , chừng sẽ lấy nàng công cụ cho bằng .

Kiếp nàng đề phòng cẩn thận hơn, tuyệt đối thể để sơ hở nắm thóp nữa.

Ngay lúc đó bên phía sân chợt truyền đến tiếng chuyện, giọng điệu hình như là Đoạn Bất Kinh đang chuyện với thím Lâm nhà hàng xóm sát vách.

Hóa lúc quét dọn sân xong, Bạch Lan đóng chặt cổng viện, một trận gió thổi qua tình cờ cổng mở hờ đúng lúc thím Lâm ngang qua.

Thím cũng vặn thấy Đoạn Bất Kinh khoác áo trong sân.

Trong thôn từ bao giờ một nam nhân cao lớn tuấn tú nhường ? Khiến là chẳng thể rời mắt!

Thím Lâm dừng bước, tò mò đ.á.n.h giá Đoạn Bất Kinh nhịn hỏi hầu mới của nhà Tiểu Thiền .

Đoạn Bất Kinh nhanh chậm dùng vạt áo dài che cánh tay đang quấn băng bó bột, ngước mắt đ.á.n.h giá Lâm thị một lượt, lời dối cứ thế trơn tru tuôn khỏi miệng: "Cháu là biểu ca của Tiểu Thiền, thím đây là..."

Lần mắt thím Lâm sáng rực lên.

Lý bà t.ử hồi bắt vốn tính nhiều lời, thích hóng hớt rêu rao chuyện riêng tư của chủ nhà khắp nơi.

Bà t.ử đó từng nhắc qua chuyện tổ mẫu bên nhà họ Cơ định mai mối cho Tiểu Thiền một biểu ca của nàng, gia thế giàu lắm.

Hiện tại, biểu ca cao lớn tuấn tú tướng mạo trông thấy tầm thường.

Một nam nhân đến thăm biểu sống độc chẳng hề tị hiềm như , thím Lâm hiển nhiên cho rằng đính hôn với Tiểu Thiền.

Đến khi thấy Tiểu Thiền gấp gáp chạy vọt từ trong phòng, thím Lâm nhịn bèn trêu chọc: "Đều là hàng xóm láng giềng cả, vị hôn phu tới chơi mà cháu cũng chẳng báo một tiếng, nhà thím ít lạc rang chín, lát nữa mang cho biểu ca cháu một rổ, phơi nắng ăn vặt cũng đỡ buồn mồm."

"Thím Lâm , ..."

Tiểu Thiền đang định phủ nhận, bảo rằng vị thực là một biểu ca khác của thì Đoạn Bất Kinh điềm nhiên tiếp lời: "Thiền Nhi những năm qua thật may nhờ xóm giềng chiếu cố.

Trước đây nàng ác bộc ức h.i.ế.p cũng nhờ các vị láng giềng chủ trì công đạo giúp đỡ, tại hạ xin đa tạ thím."

Thím Lâm nam thanh niên năng rành rọt như , hiển nhiên là thiết của Tiểu Thiền, đặc biệt là hai tiếng "Thiền Nhi" gọi mà ngứa ngáy râm ran cả mang tai.

Bà lập tức đến khép miệng, cuối cùng vẫn quên nhắc nhở: "Nghe ông nhà thím nhờ báo tin về, dạo gần đây huyện Lâm Châu thổ phỉ hoành hành, tứ hương đều đang kiểm tra ngặt nghèo xem lạ nào lưu trú trong thôn , biểu ca cháu là xứ khác vẫn nên đến chỗ trưởng thôn báo cáo một tiếng thì hơn, tránh để quan binh tới nhà phiền."

Đoạn Bất Kinh tỏ vẻ khó xử: "Cháu việc trưởng bối trong nhà, ngang qua chốn nên mới ghé thăm hỏi vài ngày.

Chỉ là cháu và Tiểu Thiền vẫn thành , nếu quan binh tra hỏi mà nam nữ thành hôn lén lút ở cùng trưởng bối bên cạnh, đến lúc xóm làng e là sẽ tổn hại đến thanh danh của Tiểu Thiền..."

Thím Lâm bảo: "Làm khó cho cháu còn trẻ tuổi mà nghĩ chu cho vị hôn thê như thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-13-trong-chan-lanh-leo.html.]

Không , để thím một tiếng với trưởng thôn bảo ông báo cáo một chút, rêu rao ầm ĩ là .

Nếu nhà cả thì quan binh cũng sẽ lục soát đến tận trong viện nhà các cháu !"

Lần Tiểu Thiền lên tiếng, chỉ lấy thịt ba chỉ và mỡ lợn từ trong bếp mà nàng mới mua ở huyện thành đem cho thím Lâm: "Lần lên huyện thành phiền thúc Lâm chạy đôn chạy đáo giúp đỡ, cháu mua chút thịt ba chỉ lợn đen, thím cầm về tối nay thêm món ăn ạ."

Thím Lâm hi hả đùn đẩy một hồi, cuối cùng vẫn cầm thịt và mỡ vui vẻ về.

Cơ Tiểu Thiền đóng chặt cổng viện, lúc lưng , khuôn mặt nhỏ nhắn như đắp một lớp hồ dán, căng cứng khó coi vô cùng.

Nàng với vị hôn phu mới toanh của : "Phiền biểu ca trong phòng một chút."

Đoạn Bất Kinh theo Tiểu Thiền bước phòng, Tiểu Thiền đóng chặt cửa phòng lập tức nhướng mày cao giọng: "Ngươi hươu vượn với gì? Cái gì mà vị hôn phu chứ? Ngươi hủy hoại thanh danh của ?"

Đoạn Bất Kinh cũng thèm xuống ghế mà tựa mép bàn, một tay đỡ lấy cánh tay thương , bình thản đáp: "Nếu hủy hoại thanh danh của tiểu thư, chỉ cần đến nha môn tự thú bảo rằng là kẻ cướp doanh trại.

Như tiểu thư mang tội bao che chỉ mất thanh danh mà còn tru di cửu tộc."

Tiểu Thiền tiến lên một bước, chống tay lên mép bàn ép sát chằm chằm nam nhân mặt: "Ngươi lấy oán trả ơn ?"

Dáng vẻ hung dữ thèm giả vờ ngoan hiền trông đúng thật là giống con cọp cái nhỏ mới mọc nanh.

Đoạn Bất Kinh khẽ mỉm : "Nói quá , chỉ là nhắc nhở tiểu thư, kinh động tới quân lính là cho cả cô và thôi."

Đoạn Bất Kinh ít khi mang theo sát khí.

Tên vốn sinh tuấn, mũi cao mắt sâu, cốt tướng cực , hơn nữa toát vẻ dương cương mười phân vẹn mười.

Hèn chi đây đám tiểu thư kinh thành si mê điên đảo đến nỗi luôn quên mất bản tính khát m.á.u của .

Tiểu Thiền ngẩn một thoáng, phát hiện bản quá gần vội vàng thu : "Thím Lâm đấy, quan binh sẽ tới thôn lục soát.

Ngươi vẫn nên nhanh , kẻo bắt trọn ổ."

Đoạn Bất Kinh cong khóe môi.

Vóc dáng quá cao lớn, chỉ tựa mép bàn thèm thẳng mà vẫn cao hơn Tiểu Thiền một cái đầu.

Hắn khẽ cúi đầu Tiểu Thiền, giọng trầm xuống: "Lo lắng cho thế ?"

Tiểu Thiền liếc nhanh một cái.

Nếu hai đời đều qua với cái tên , nàng thật sự nghi ngờ tên họ Đoạn đang tán tỉnh gạ tình nàng.

Bằng cớ nhiều lời dư thừa như !

Tiểu Thiền tự .

Vẻ ngoài của nàng quả thật sinh xinh , mê hoặc mấy tên công t.ử bột ăn chơi trác táng như Tiêu Thận chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Vả Tiêu Thận tuy tính tình lưu manh nhưng cũng khá lời Tiểu Thiền, vuốt ve bộ lông của thì cũng dễ dàng kiểm soát .

Đoạn Bất Kinh thì khác biệt so với vị tiểu vương gia .

Tâm tư tâm cơ của tên quá sâu, thật sự khó khống chế.

Tuy ngoài mặt thề trung thành với Trịnh Nghị, quan hệ với thái t.ử nhà họ Trịnh cũng khá thiết.

Thế nhưng nhị hoàng t.ử nhà họ Trịnh là Trịnh Vinh từng lén lút với khác rằng tên họ Đoạn là con sói mắt trắng nuôi mãi , chuyện bằng mặt bằng lòng nay chẳng thiếu bao giờ.

Nhị hoàng t.ử định sẵn cơ hội để diệt trừ cái thứ phản trắc .

Mà những lời đều là lời bộc bạch tận tâm can của nhị hoàng t.ử trong cơn say với bạn là tiểu vương gia Tiêu Thận.

Ở kiếp nàng vô tình lọt tai.

Nghĩ đến chuyện Đoạn Bất Kinh từng tra hỏi nàng về bột hùng hoàng ở bãi săn, Tiểu Thiền đoán chắc tên chừng tính toán từ , ủ mưu dấy lên sóng gió tày trời gì đó.

Một nam nhân hoang dã táo bạo như liệu thực sự rung động với một cô nương nơi hương dã ?

Đó tuyệt đối là rung động, chỉ là đàn ông đêm đến thấy trong chăn lạnh lẽo, tìm món đồ chơi để giải khuây mà thôi!

Tiểu Thiền thèm kẻ sưởi ấm chăn cho tên thủ lĩnh thổ phỉ, nàng dứt khoát tiếp lời chọc ghẹo của gót bỏ .

Vừa mở cửa, suýt nữa nhào lòng nàng, kỹ thì là Mạc Vấn đang úp tai cửa lén.

Đoạn Bất Kinh hỏi: "Đệ ?"

Mạc Vấn mặt đỏ tim đập đáp: "Ả nương môn đơn độc hẹn đại ca phòng còn đóng chặt cửa nẻo.

Đệ sợ ả rắp tâm mưu đồ, dùng nhan sắc mê hoặc ép ngài nhận lời mua bán sinh t.ử gì đó, cho nên..."

Còn đợi Đoạn Bất Kinh lên tiếng, Cơ Tiểu Thiền vung tay giáng cho tiểu thổ phỉ một cái tát: "Còn ăn hàm hồ bôi nhọ danh tiết của , ngươi và đại ca ngươi cút hết cho ! Tưởng rằng bỏ chút bạc là thể tự tung tự tác hô to gọi nhỏ trong nhà hả? Còn nữa, dẫu là gia đình địa chủ trong thôn cũng chẳng ăn thịt ngày ba bữa.

Ta mặt mũi nào cách dăm ba bữa vác mặt mua gà mua vịt nhà hàng xóm.

Sau cứ ngày chẵn ăn thịt, ngày lẻ ăn rau, ngươi nhớ cho kỹ đấy!"

Đòi ăn thịt ngày ba bữa là tên tiểu thổ phỉ Mạc Vấn đây.

Sau lưng mắng nàng là yêu tinh hồ ly tinh thì thôi , dám quác mồm quác miệng bẩn thỉu ngay mặt, xem nàng vả sưng cái miệng thối nát !

Mạc Vấn tám tuổi theo đại ca, từ nhỏ tới lớn đều ỷ thế h.i.ế.p , ở trong sơn trại mặt đám vai u thịt bắp đều chuyện kiểu bề ngang ngược.

Bất thình lình một tiểu cô nương hệt như búp bê sứ giáng cho một cái tát bạt tai, nhất thời còn phản ứng kịp, chỉ tay mũi Cơ Tiểu Thiền mà tức đến nghẹn họng: "Cô... ả..."

Cơ Tiểu Thiền thuận tay vớ lấy cái rìu chẻ củi cạnh cửa, dùng sống rìu gạt phăng ngón tay đang run rẩy ngừng : "Lớn tồng ngồng khách nhà thì siêng năng một chút ? Ăn thì nhiều hơn ai hết, trong mắt chẳng thấy việc gì, thấy nhà bếp hết củi ? Gà kho tương ngươi đòi ăn, chẳng lẽ phơi nắng mà chín ?"

Cái rìu vung tới Mạc Vấn dọa sợ nhảy lùi về phía .

Hắn từng thấy ả nương môn cắt tiết gà , vung d.a.o c.h.é.m xuống, m.á.u b.ắ.n đầy mặt mà đôi mắt to chẳng thèm chớp lấy một cái.

Đợi đến khi hồn, tiểu bát phụ xách búa tức hầm hầm sân chẻ củi .

Mạc Vấn dáo dác xung quanh định tìm vũ khí thuận tay để c.h.é.m c.h.ế.t ả nương môn .

Kết quả đại ca bước đá cho một cú mông: "Người sai , hiểu đạo khách hả? Đi, đổ đầy chum nước , xuống bếp phụ Bạch Lan nhặt rau."

Mạc Vấn phục đáp: "Đại ca! Huynh yêu tinh đoạt hồn ? Hôm nay ả dám đ.á.n.h , ngày mai ả dám đưa cả hai lên quan phủ đấy!"

Nói xong, Mạc Vấn mới nghiền ngẫm : "Không đúng nha, bình thường ả vẫn tủm tỉm, cũng từng nổi nóng lớn như , là kẻ nào chọc giận ả , ả đang lựa hồng mềm mà bóp, giận cá c.h.é.m thớt lên đầu lão t.ử hả?"

 

Loading...