Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 16: Người Mẹ Của Nàng
Cập nhật lúc: 2026-08-07 10:49:04
Lượt xem: 344
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy chuyện xảy quá đỗi bất ngờ, nhưng Tiểu Thiền cuối cùng cũng thể danh chính ngôn thuận tiễn “ôn thần” .
Nghĩ đến đây, nàng vội vàng giục Đoạn Bất Kinh: “Sao ngươi còn nhanh lên? Lát nữa nhà tới, cái mác 'biểu ca' của ngươi sẽ lộ tẩy mất. Đến lúc ầm ĩ đến chỗ trưởng thôn, quan binh kéo tới thì phiền phức to. Nhớ đừng cửa chính đấy!”
Cửa chính lúc nào cũng qua , giữa thanh thiên bạch nhật mà để dân làng thấy thì chút nào.
Đoạn Bất Kinh chỉ mỉm, chẳng vẻ gì là định nhúc nhích, cúi đầu chăm chú khuôn mặt nàng.
Tiểu Thiền thấy thần sắc chẳng vẻ gì là , dè dặt dò hỏi: “Ngươi... gì?”
Đoạn Bất Kinh chậm rãi : “Ngươi cho g.i.ế.c , trở về nhà ép định . Ta vốn định nếu nhà ngươi đến đón, sẽ tiện thể mang ngươi luôn...”
Nghe đến đây, Tiểu Thiền giấu nổi sự hoảng hốt, đồng t.ử giãn to, đến thở cũng dám thở mạnh.
Đoạn Bất Kinh định bắt cóc nàng, đưa thẳng về sào huyệt thổ phỉ ?
Với cái tính ngông cuồng của tên đầu sỏ , dám nghĩ thì chắc chắn dám .
Tới lúc đó, nàng kêu trời trời thấu, gọi đất đất chẳng .
Đoạn Bất Kinh rũ mắt, thích thú ngắm dáng vẻ hiếm hoi của tiểu quân sư khi doạ sợ.
Hắn đưa tay vén nhẹ lọn tóc rối bên thái dương nàng: “Yên tâm, ngươi ưa ép buộc. Lát nữa sẽ để ba thủ hạ, bình thường chúng sẽ phiền ngươi . Có chuyện gì cũng đừng hoảng, cứ đợi .”
Câu thật mập mờ, nàng ưa mềm ưa cứng thì liên quan gì đến ? Hắn bắt nàng đợi cái gì? Đợi g.i.ế.c sạch những họ hàng định kết thông gia với nàng, bắt nàng nộp thêm bao nhiêu phong bao trắng nữa đây?
Thời gian cấp bách, Tiểu Thiền sợ Đoạn Bất Kinh nảy sinh ý đồ , mặc kệ bàn tay nam nhân đang càn, nàng đẩy mạnh lưng , lôi kéo đến bên tường: “Công tử, nếu ngươi còn chút lương tâm, hãy nhớ đến ơn cứu mạng của mà đừng bậy! Chuyện trong nhà tự lo , ngươi mau đưa của ngươi hết . Nhớ kỹ lời , đừng gây thêm nghiệp sát sinh vô cớ nữa!”
Lần Đoạn Bất Kinh nhượng bộ nữa, dùng sức nhéo má Tiểu Thiền: “Đừng gọi là công t.ử nữa, nhớ kỹ, tên là Đoạn Bất Kinh!”
Sau khi rõ tên, đột nhiên ngoài tường lớn: “Rút!”
Vừa dứt lời, dùng một tay bám lấy phiến đá nhô tường, tung như chim ưng bay vọt qua bức tường viện cao ngất.
Ngoài viện vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, nhưng chỉ chốc lát , cả trong lẫn ngoài viện chìm sự tĩnh lặng.
Tiểu Thiền ngượng ngùng xoa xoa khuôn mặt, chẳng kịp hờn giận sự cợt nhả của tên đầu sỏ thổ phỉ, bởi nàng còn nhanh chóng dọn dẹp dấu vết của đám đàn ông từng ở đây.
Việc đầu tiên là gọi Ôn bá và Bạch Lan tới, dặn dò kỹ lưỡng họ nửa lời về chuyện “biểu ca” với những đến từ kinh thành.
Ôn bá hỏi han gì thêm, chỉ gật đầu đồng ý.
Bạch Lan ngốc nghếch thắc mắc: “Sao ạ? Ngài là vị hôn phu của tiểu thư ?”
Cơ Tiểu Thiền bình tĩnh đáp: “Hắn , chỉ là một tên du côn quen ở làng thôi, nên ngoài chúng , thể để nhà chuyện .”
Bạch Lan sững sờ.
Tiểu thư vốn dịu dàng, trầm tĩnh, chuyện gì cũng khiến giật như sét đ.á.n.h ngang tai ?
Một biểu ca công t.ử cao lớn, tuấn tú, giỏi giang như , chỉ là một tên du côn chuyên lợi dụng nữ t.ử nhà lành ?
nàng nhớ ơn tiểu thư, tiểu thư ắt lý do.
Vì , cuối cùng Bạch Lan kiên quyết gật đầu.
Cả ba bận rộn dọn dẹp, Tiểu Thiền còn kịp thở thì tiếng gõ cửa viện.
Ôn bá mở cửa, chỉ bên ngoài gọi lớn: “Đại tiểu thư mở cửa, từ kinh thành đến !”
Khi Ôn bá mở cửa, Cơ Tiểu Thiền sững sờ khi thấy gõ cửa.
Bởi đó là Triệu ma ma, bà t.ử luôn hầu hạ Tang Nhược.
Nhìn qua vai bà tử, luôn mờ nhạt trong ký ức nàng đang mặc trang phục lộng lẫy, búi tóc cầu kỳ, trong xe ngựa vén rèm, nước mắt lưng tròng nàng.
Dù Tiểu Thiền chuẩn tâm lý từ , nhưng vẫn khỏi bất ngờ.
Nàng nghẹn ngào: “Mẹ... tới đây?”
Tang Nhược gặp cô con gái xa cách bao lâu.
Cô bé nhỏ nhắn như búp bê sứ trong ký ức, giờ đây cao lớn lên nhiều.
Tình cảm nhớ thương con gái dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc hoá thành những giọt nước mắt ngừng rơi.
khi nàng rơi lệ, con gái với ánh mắt vô hồn, chỉ khô khốc hỏi tại nàng tới đây.
Nàng một lóc trong sự bối rối, thể chịu nổi mùi phân lợn, phân gà nồng nặc ở nông thôn, vội vàng lấy khăn tay che mũi, khó nhọc nén cảm giác buồn nôn, một lúc mới nghẹn ngào : “Cha con công cán xa kinh thành, nhận thư của Tống huyện thừa, sợ con xảy chuyện, bèn bẩm báo với , tức tốc đến đón con.”
Hoá Tống huyện thừa hành văn quá đỗi sắc sảo, những ngày tháng Cơ Tiểu Thiền đám ác nô ức h.i.ế.p ở quê miêu tả sống động đến mức khiến như đang trực tiếp trải qua.
Lúc đó Cơ Bẩm Ương nhà, Tang Nhược thư xong, ai bàn bạc, trằn trọc cả đêm ngủ yên, luôn mơ thấy con gái lớn ác nô siết cổ, c.h.ế.t t.h.ả.m trong ngôi nhà cổ ở quê.
Nàng cũng thể đợi trượng phu về, vội vàng thuyết phục chồng, thu xếp xe ngựa đến xem tình hình của Tiểu Thiền .
Thực , dung mạo Tiểu Thiền giống Tang Nhược.
Và khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn là thứ khó già nhất.
Dù Tang Nhược lớn tuổi, vẻ lộng lẫy vẫn hề giảm sút, đôi mắt chất chứa tình ý, mang theo vẻ quyến rũ trưởng thành mà những thiếu nữ thể nào sánh .
Khác với sự mềm yếu bên ngoài, cứng rắn bên trong của Tiểu Thiền, Tang Nhược thực sự là một bông hoa nuôi dưỡng cẩn thận, thể chịu nổi chút giông bão nào.
Lần cùng Tang Nhược tới, còn Cơ Hội Anh, kém Cơ Tiểu Thiền hai tuổi.
Dung mạo nàng phần giống cha, dù cũng xinh xắn, đáng yêu, nhưng thể là khuynh quốc khuynh thành, chỉ là một nét thanh tú dễ thương.
Cơ Hội Anh từ nhỏ thông minh lanh lợi, ăn ngọt ngào, nên lòng .
Vừa nãy xe ngựa nàng ngủ , nha lay tỉnh, xuống xe vui sướng chạy , nắm lấy tay tỷ tỷ: “A tỷ, nhớ tỷ c.h.ế.t! Nghe bảo đến đón tỷ, bèn theo đến luôn, để mau chóng gặp tỷ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-16-nguoi-me-cua-nang.html.]
Cơ Tiểu Thiền cuối cùng cũng bình tĩnh , nàng cúi chào , mỉm một cách khách sáo, lạnh nhạt như thói quen từ hai kiếp .
Hai kiếp , Tang Nhược thỉnh thoảng lâm bệnh, Tiểu Thiền gần như chẳng mấy khi gặp , thi thoảng gặp dịp lễ tết, hai con chủ yếu chỉ là giả vờ khách sáo, chẳng hề ý gần gũi.
Những ngày tháng cay đắng ở quê, đều bắt nguồn từ mệnh khắc mẫu của Cơ Tiểu Thiền.
Mạng của Tiểu Thiền là do ban cho, nhưng ghét bỏ cái mệnh đó, bao giờ bảo vệ nàng.
Bao nhiêu rào cản chôn giấu tận đáy lòng, khiến Cơ Tiểu Thiền khó lòng thể hiện sự thiết của một đứa con gái đối với .
giờ đây, ánh mắt Tiểu Thiền chất chứa bao cảm xúc ngổn ngang.
Tang Nhược vốn là con gái độc nhất của một phú thương vùng Giang Nam tên là Tang Ninh Hoài, lớn lên trong nhung lụa, nhan sắc như hoa.
Người cả đời sống trong nhung lụa , khi tin nàng c.h.ế.t, đ.â.m đầu quan tài của nàng mà c.h.ế.t theo.
Đến tận bây giờ, Tiểu Thiền vẫn hiểu nổi, một yếu đuối như , tình mẫu t.ử mãnh liệt và dũng khí tìm đến cái c.h.ế.t đột nhiên từ bộc phát, đưa quyết định bi t.h.ả.m như .
Tang Nhược ban đầu vẫn còn đẫm nước mắt, nhưng thấy Tiểu Thiền hành lễ xong thì yên tại chỗ, chẳng vẻ gì là mời nàng trong chuyện, bèn tỏ lúng túng.
Dù đứa con do bà dứt ruột đẻ , nhưng từ năm bảy tuổi, bà từng ôm Tiểu Thiền, hai con thậm chí còn chẳng thiết bằng ngoài.
Khi nàng xuống xe ngựa, nhiều hàng xóm xung quanh thu hút bởi đội ngũ hoành tráng của , xúm xem náo nhiệt.
Tang Nhược thích bao vây, vội vã bước trong sân, còn Tiểu Thiền mặc cho líu lo kéo , lặng lẽ theo .
Gia nhân cùng tự nhiên đóng chặt cửa .
Cơ Hội Anh vì thường xuyên thư từ qua với tỷ tỷ, nên cảm giác xa lạ, bước ngắm nghía ngôi nhà cũ.
“Tổ mẫu nhà cổ của chúng ở quê rộng lắm ? Sao chỉ mấy gian phòng thế ?”
Tang Nhược Triệu ma ma dìu trong gian chính xuống, nhẹ nhàng : “Trước khi cha các con tòng quân, nhà họ Cơ dù cũng coi là khá giả, nhưng chỉ là những gia đình hương bình thường. Là nhờ cha các con sinh t.ử chiến trường, mới tạo dựng cơ đồ như ngày nay ở kinh thành.”
Cơ Hội Anh đầu tiên về quê, dãy nông cụ nào cũng thấy mới mẻ, chạy quanh sân: “Mẹ, nhà ngoại là phú thương Giang Nam, nhà nội giàu gì, ngoại tổ phụ đồng ý hôn sự của và cha ?”
Tang Nhược nhớ cảnh tượng khi , mỉm u buồn: “Cha con ơn cứu mạng với ngoại tổ phụ. Lúc đó ngoại tổ phụ thổ phỉ tấn công, may nhờ cha dẫn binh lính ngang qua, mới giữ hàng hoá và mạng sống.”
Nếu vì Cơ Bẩm Ương võ công cao cường, tính tình chân chất, chiếm trái tim Tang Nhược, thì ngoại tổ phụ nàng cũng chẳng gật đầu để nàng lấy chồng ở một gia đình bình thường.
Thực tế chứng minh, Cơ Bẩm Ương là yêu vợ.
Sau hơn một năm kết hôn với nàng, ông chủ động từ bỏ cơ hội thăng chức ngay mắt, từ quan võ, chuyển sang quan coi kho lương, ngày đêm đối mặt với cảnh c.h.é.m g.i.ế.c.
Dù chức quan cao, nhưng cũng coi như cơm ăn áo mặc từ hoàng gia, thể sống một đời bình yên.
Trong lúc Tang Nhược và con gái thứ hai trò chuyện, Cơ Tiểu Thiền lặng lẽ bưng đĩa lạc rang chín, cùng với đĩa quả chua trộn đường mạch nha, và bình nóng mới pha.
Tang Nhược con gái lớn thành thạo những việc của nô tỳ, lúc nàng rót , xót xa nắm lấy tay nàng: “Sao con những việc ? Chẳng trong viện con một tiểu nha ?”
Cơ Tiểu Thiền mỉm , rút tay , đưa đĩa lạc bóc cho , : “Ở quê nhiều việc lặt vặt lắm, thể trông cậy hết hạ nhân? Dù con nấu cơm, nhưng những việc nhẹ nhàng thường ngày, con cũng phụ giúp chứ.”
Nàng kể với Tang Nhược, hiện giờ thì đỡ , chứ khi mụ ác nô Lý ma ma còn ở đây, bà lười biếng, ranh mãnh, đến việc giặt giũ bằng nước lạnh giữa mùa đông, nàng cũng tự .
Trước khi đến, Tang Nhược chuẩn tâm lý con gái than vãn, kể khổ.
Ngờ , khi đến ngôi nhà cũ, dù con gái lớn ít , nhưng môi vẫn nở nụ , tay chân nhanh nhẹn, chu đáo, thoạt thấy là một đứa trẻ trầm tĩnh, bụng, chẳng thấy vẻ ngoa ngoắt, đỏng đảnh, lười biếng mà Lý ma ma vẫn mách lẻo với phu quân.
Rõ ràng là mụ ác nô độc ác, cố tình bôi nhọ Tiểu Thiền.
Nghĩ đến đây, dù Tiểu Thiền hề than vãn nửa lời, Tang Nhược càng thấy thương con gái hơn.
Bà đành lòng con gái lớn bận rộn chạy ngược chạy xuôi, nắm lấy tay Tiểu Thiền : “Con ơi, mau xuống, chuyện với .”
Tiểu Thiền chợt nhớ , hai kiếp , thực ban đầu Tang Nhược cũng từng chủ động gần gũi nàng vài .
Tiểu Thiền khi chất chứa bao oán hận với , nhất là khi thấy nàng vui vẻ đùa với , sang bối rối tìm chủ đề chuyện với , nỗi tủi bất công trong lòng nàng càng lớn.
Tình vốn dĩ xa cách, Tiểu Thiền thể giả tạo với sinh .
So với , nàng gần gũi với cha hơn, dù ông cũng thương con gái thứ hai hơn, nhưng ít nhất hận Tiểu Thiền.
Tiểu Thiền bao giờ khao khát tình , cha như , nàng cảm thấy đủ .
bây giờ, Tiểu Thiền nhận , cuối cùng cũng thể kiên nhẫn xa lạ từ hai kiếp kể những chuyện thường ngày.
Nghe Tiểu Thiền kể những việc độc ác của Lý ma ma, hai má Tang Nhược đỏ bừng vì tức giận: “Ta vốn tưởng bà là họ hàng của tổ mẫu con, đáng lẽ phận, nhận tiền của nhà chúng , thế mà những trò bớt xén của chủ tử.
Mẹ cũng hồ đồ, mụ già bẩn thỉu đó che mắt, để con gái chịu đói chịu rét ở quê.”
Nghe thấy lời , Triệu ma ma cạnh bỗng lên tiếng: “Phu nhân đừng oán trách lão phu nhân, Lý ma ma đó lúc hầu hạ mặt lão phu nhân luôn thật thà, an phận, ai ngờ khi về quê nông nỗi ? Cũng là do tiểu thư quá bao dung, khiến hạ nhân giữ quy củ. Nếu sớm với nhà, đến nỗi kinh động Tống huyện thừa, để ngoài chê ?”
Triệu ma ma tuy hầu hạ Tang Nhược, nhưng thực chất là nô bộc cũ của nhà họ Cơ từ Tân Hương.
Không hiểu , hai kiếp , bên cạnh Tang Nhược chẳng hề nha , ma ma nào theo từ hồi xuất giá ở Giang Nam.
Những hầu hạ cận trong phòng, đều do tổ mẫu sắp đặt.
Với khối tài sản của ngoại tổ phụ, chắc chắn ông sẽ tiếc tiền cho nô bộc theo con gái độc nhất.
Hoàn cảnh như , giờ nghĩ mới thấy thật hiếm .
Tiểu Thiền quen thuộc với vị Triệu ma ma .
Hai kiếp , khi chịu gặp nàng, đều do mụ Triệu ma ma mặt truyền lời.
Giờ , Triệu ma ma chỉ giỏi truyền những lời cay độc, mà còn giỏi quát nạt chủ tử.
Triệu ma ma lên tiếng, Tang Nhược nhận lỡ lời, ý bất kính với chồng, bèn lập tức im lặng.