Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 18: Tiểu Bá Vương Kinh Thành
Cập nhật lúc: 2026-08-07 10:49:06
Lượt xem: 342
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Con... con bé to gan ? Hắn là công t.ử nhà nào?"
Tiểu Thiền cũng chẳng sợ chọc giận , thẳng thắn : "Không công t.ử gì , là một kẻ lưu manh quê, sống lay lắt nay đây mai đó, chỉ cái mã ngoài thôi..."
Nàng hề dối, thậm chí còn hào phóng tô vẽ thêm cho tên trùm thổ phỉ .
Tang Nhược hít sâu một , trông vẻ khó thở.
Cơ Tiểu Thiền chẳng hề hoảng hốt, tình hình tệ đến thì cũng chẳng thể tệ bằng kiếp đầu tiên.
Khi đó nàng và Lục Kính Thăng lén lút đính ước, tin tức truyền cũng như một tiếng sét động trời, chấn động cả Cơ gia.
Hiện tại tình hình vẻ khả quan hơn.
Mượn lời của Lâm thẩm, việc nàng lén lút qua với nam nhân coi như rõ, mà kẻ đó chịu trách nhiệm, chạy trốn biệt tăm biệt tích, chẳng còn bằng chứng gì.
Kết quả tồi tệ nhất, cũng chỉ như kiếp , giận đến mức thèm mặt, ép cha từ mặt nàng.
Nhờ phước của tên trùm thổ phỉ , giờ nàng rủng rỉnh tiền bạc, nha Bạch Lan và lão bộc Ôn bá.
Đến lúc đó, bỏ chút tiền thuê một nam nhân đóng giả tình lang diễn một màn kịch, lấy cớ thành ở riêng, lập nghiệp chốn kinh thành cũng chẳng gì khó khăn.
Nghĩ , nếu hung thủ ở Cơ gia tay nữa, kiểu gì cũng tìm cớ tiếp cận nàng.
Như , nàng cơ hội sàng lọc, tìm kẻ thủ ác.
Thế nhưng, những lời tiếp theo của Tang Nhược khiến bao toan tính của Tiểu Thiền tan tành mây khói.
"Chuyện ngoài Lâm thị , còn ai nữa ?"
"Chỉ Lâm thẩm thấy thôi.
Trưởng thôn chỉ đồn biểu ca con đến, sợ ảnh hưởng danh tiết của con nên tới gặp."
Tang Nhược thở phào nhẹ nhõm, vuốt n.g.ự.c vẻ mừng rỡ: "May quá."
"Cái gã vô đó, tuyệt đối hé nửa lời với ai khác.
Đợi con xuất giá, sẽ nhờ ngoại tổ phụ thêm của hồi môn cho con, tìm một nhà đàng hoàng, con vẫn sẽ một cuộc đời bình an!"
Lần đến lượt Tiểu Thiền trố mắt, há hốc miệng thốt nên lời.
Nàng quỳ nổi nữa, bèn thẳng dậy hỏi: "Sao phản ứng thế ? Người định trách phạt con gái ?"
Tang Nhược nắm lấy tay Tiểu Thiền, trìu mến khuôn mặt nàng, càng càng thấy Tiểu Thiền đang ở độ tuổi xuân sắc, ai mà thương cho ?
"Con xinh hệt như hồi trẻ, nam nhân mến mộ là chuyện bình thường.
Chỉ là con sống ở quê lâu, từng gặp những bậc thiếu niên tuấn kiệt, những lời đường mật của kẻ vô dối lừa mới nghĩ .
Đợi lên kinh thành, con và Nhị hãy thường xuyên tham gia tiệc , gặp gỡ những trang nam t.ử phong lưu đích thực.
Thời gian trôi , tự khắc con sẽ quên thôi."
là thiên kim tiểu thư nuôi dưỡng bởi gia đình đại phú thương Giang Nam, nơi phong khí cởi mở.
Nghe ý tứ của Tang Nhược, lúc thành , những công t.ử mộ danh đến bái phỏng, mong gặp nàng một nhiều như cá bơi qua sông.
ngoại tổ phụ nàng khoan dung, khi điều tra kỹ gia thế từng , ông thường mượn cớ tổ chức những bữa tiệc bên bờ suối, để con gái như một nàng công chúa tự do chọn lựa trong những kẻ mến mộ.
Theo Tang Nhược thấy, phụ mẫu chăm sóc chu đáo để con gái nam nhân lừa gạt ở quê, tuy xót xa thật, nhưng đó cũng chẳng chuyện gì kinh thiên động địa.
Tiểu Thiền , nàng chỉ đem lòng yêu mến gã nam nhân , chứ hề quan hệ xác thịt.
Kể cả lỡ m.a.n.g t.h.a.i nữa, cũng chẳng chuyện lớn lao gì.
Chỉ cần đưa nhiều tiền, tìm nuôi nấng đứa trẻ t.ử tế, con gái nàng xinh nhường , chẳng sợ gả .
Cơ Tiểu Thiền bao giờ ngờ rằng, quanh năm suốt tháng ru rú trong nhà của nàng, hoá là một... con gái bạo dạn đến thế, quả là thất kính.
Thế nhưng nếu phản ứng thế , thì cớ kiếp khi chuyện của nàng và Lục Kính Thăng, bà nổi trận lôi đình, ép cha cắt đứt quan hệ với nàng?
Chẳng lẽ... cha dối, ép ông thế , thì chỉ thể là tổ mẫu.
Cơ Tiểu Thiền nhận thực chất chẳng hiểu gì về , càng hiểu cha.
Người cha luôn khiến nàng ngưỡng mộ từ thuở ấu thơ, khi đối mặt với những mâu thuẫn gia đình, nhu nhược đẩy thê t.ử chịu trận ?
Hai con đang to nhỏ tâm tình, bỗng từ sảnh khách điếm vang lên tiếng cãi vã ầm ĩ.
Thì , nhóm của họ dọn ở, lấn chỗ chuồng ngựa của hai vị khách quý đến .
Mã phu và hạ nhân của hai vị khách ngoài về, vòng xa để buộc ngựa, bèn cự cãi với chủ quán.
Lát , bên ngoài vọng tiếng Cơ Hội Anh: "Triệu ma ma, bà áp tai cửa gì thế? Chỗ nào khoẻ ?"
Trong lòng Tiểu Thiền chợt động, nàng vội vàng chạy mở cửa, thấy Triệu ma ma một tay vịn cửa, một tay vờ ôm đầu kêu đau.
Rõ ràng Triệu ma ma đang lén cuộc chuyện của hai con thì bắt quả tang, bèn giả vờ ốm.
Cơ Hội Anh chẳng hiểu chuyện gì.
Vừa nàng ngóng náo nhiệt nhà một lúc, lạch cạch chạy lên lầu, nắm lấy tay tỷ tỷ kéo tuột xuống.
Tiểu Thiền hỏi chuyện gì, nàng cũng .
Đợi đến cầu thang, Cơ Hội Anh mới úp mở nữa, hào hứng : "Tỷ tỷ đây mà xem! Ở cái nơi khỉ ho cò gáy , thế mà công t.ử hơn cả nữ nhân."
Vừa câu đó, mí mắt Cơ Tiểu Thiền giật nhẹ, linh cảm chẳng lành.
Định thì quá muộn.
Ngay lúc nàng kéo đến cầu thang, nhà cũng hai thiếu gia ăn mặc sang trọng đang bước lên.
Vị thiếu gia , đầu đội kim quan, lưng đeo đai ngọc, y phục chỉnh tề, trong mắt lộ vẻ mất kiên nhẫn, sắc mặt tuy khó coi nhưng vẫn giấu nét tuấn tú.
Với phong thái quý phái nuôi dưỡng từ bao đời , Kỳ vương Tiêu Thận thì còn ai đây?
Sao thế ? Giờ đáng lẽ cùng đường đá rơi trúng thương về kinh thành chứ?
Thì , Tiêu Thận vì một thoáng kinh hồng phố hôm đó, bỗng nhiên nổi cơn điên, lùng sục khắp nơi, quyết tâm tìm bằng nữ t.ử .
hôm nay chủ quán tiếp đãi chu đáo, lòng đầy khó chịu, thêm cơn điên cũng vơi bớt, bèn định thôi tìm nữa mà về luôn.
Chẳng ngờ, mỹ nhân mà lùng sục khắp hang cùng ngõ hẻm mấy ngày qua, tự dưng như trời rơi xuống, hiện sờ sờ ngay mắt.
Không giống cái thoáng qua vội vã mấy hôm , hôm nay rõ hơn.
Dù ở kinh thành từng gặp bao nhiêu tuyệt sắc giai nhân, nhưng đám phấn son tục tĩu sánh bằng mỹ nhân thanh khiết như đoá sen ngoi lên khỏi mặt nước thế ?
Tim Tiêu Thận đập thình thịch, một thứ cảm giác thể thành lời cứ quanh quẩn trong lòng.
Cơ Tiểu Thiền bỏ , nhưng kịp.
Tiểu vương gia bước dài sải qua bốn bậc thang, lao vọt lên, chắn ngay mặt Tiểu Thiền đang đầu bước nhanh, giọng điệu bất ngờ dịu dàng.
"Lũ hạ nhân cãi cọ ầm ĩ ban nãy, cô nương kinh hãi ?"
Tiêu Thận là phu quân danh chính ngôn thuận ở kiếp thứ hai của Tiểu Thiền, tuy hai bái thiên địa, nhưng hề động phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-18-tieu-ba-vuong-kinh-thanh.html.]
Nhìn cái dáng vẻ khoe mẽ như khổng tước của Tiêu Thận, Tiểu Thiền ngay là hỏng bét, bắt đầu phát rồ .
Đối với vị phu quân kiếp , ban đầu Tiểu Thiền chán ghét sự bám đuôi dai dẳng của .
tiếp xúc lâu ngày, nàng nhận Tiêu Thận tuy Thái phi chiều chuộng sinh hư, nhưng tính tình tuỳ ý, phóng khoáng.
Trải qua hai kiếp chịu bao cay đắng, trong hai năm ngắn ngủi sống chung với Tiêu Thận, Tiểu Thiền tìm thấy đôi chút bóng dáng tuổi thơ đ.á.n.h mất.
Tiêu Thận coi thường quy củ thế gian.
Người trong vương phủ chê bai Cơ Tiểu Thiền chỉ là con gái một quan nhỏ, nhưng Tiêu Thận một mực khẳng định nàng là tiên nữ Hằng Nga trời, cao với tới .
Giữa mùa đông giá rét, đích dẫn bỏ nửa tháng trời, dùng băng hồ và tuyết trắng xoá đắp thành một toà Quảng Hàn Cung nghiêng cho Tiểu Thiền, kéo nàng trượt từ "mái nhà" xuống, rơi gọn vòng tay .
"Tiểu Hằng Nga, đừng sợ, dù ngã từ cung trăng xuống, bổn vương cũng sẽ đỡ trọn lấy nàng. Nơi đó lạnh lẽo như , Tiểu Thiền của về nữa , nàng sẽ Vương phi của bổn vương!"
Hoà cùng nụ kiêu ngạo, tuỳ ý, Tiêu Thận ôm eo nàng, đong đưa giữa những bông tuyết bay lả tả... Trái tim từng chịu tổn thương cũng dần ấm lên nhiệt huyết rực lửa .
Không Tiểu Thiền từng thử đón nhận Tiêu Thận.
Đáng tiếc, sự cố trong đêm tân hôn x.é to.ạc ảo tưởng ấm áp mà nàng cố nguỵ tạo.
Những yêu chiều, mê luyến chút tiết chế của Tiêu Thận dành cho nàng, cuối cùng biến thành cơn thịnh nộ oán độc của lão Thái phi.
Lợi dụng lúc Tiêu Thận vắng mặt, oán hận đều trút hết lên đầu Cơ Tiểu Thiền.
Đêm động phòng, để tự vệ, Tiểu Thiền b.ắ.n nỏ, phá giới sát sinh, đồng thời cũng tỉnh ngộ: Tiêu Thận hề tồi tệ như lời đồn, nhưng thực sự thể đỡ nàng khi nàng bánh xe phận đẩy xuống vực thẳm.
Cơ Tiểu Thiền trải qua ba kiếp, chỉ nỗ lực sống qua khỏi ngưỡng cửa tuổi mười tám.
Kiếp , tuyệt đối trêu chọc Tiêu Thận, để rơi cơn si tình điên loạn nữa.
Thế mới cho bản Tiểu Thiền, cho Tiêu Thận và cả Kỳ vương phủ!
Nghĩ đến đây, nàng từ từ ngẩng đầu lên, né tránh nữa, thẳng Tiêu Thận.
Nhớ hồi kiếp thứ hai khi mới quen bọn họ, Tiểu Thiền goá phụ, mang dã tâm gả cho đường của tiểu vương gia là Tiêu Du.
Sau đó, nàng mượn Tiêu Thận để tránh sự bức hại của Đoạn Bất Kinh, nên mặt hai họ Tiêu, nàng luôn tỏ ngoan ngoãn, nhu thuận, hiền lương thục đức như một con thỏ.
Kỳ vương cực kỳ thích kiểu tính cách dịu dàng như nước .
Nàng diễn quá đạt, đến mức Tiêu Thận cảm thấy Tiểu Thiền ở điểm nào cũng hợp ý .
Thế nhưng hiểu rằng, một khiến kẻ khác cảm thấy quá đỗi thoải mái, dễ chịu, chắc chắn là đang cố ý lấy lòng, tự nhận phần thiệt thòi về mà thôi.
Cơ Tiểu Thiền kiếp vuốt ve đủ bộ lông con lừa , kiếp nàng lười diễn vai hiền lương nữa.
"Công tử, ngài cản đường , phiền tránh ."
Tiêu Thận mỉm , cứ như thấy, chỉ dán mắt đôi lông mày tinh xảo của Cơ Tiểu Thiền, hỏi: "Tương phùng là duyên, xin hỏi cô nương khuê danh là gì?"
Tiểu Thiền vì cửa tiện bề lên xuống xe ngựa, nên vẫn dùng vải xanh trùm đầu y như lúc việc đồng áng, thấy rõ kiểu tóc.
Nàng ung dung đáp: "Phu gia họ Tôn, công t.ử nhường đường ?"
Nghe cô nương chồng, Tiêu Thận bật phụt một tiếng: "Khoảng nửa tháng , tại hạ từng gặp cô nương ở tiệm đối diện. Khi đó cô nương vẫn để kiểu tóc cập kê, thoắt cái gả chồng ?"
Nghe đến đây, Tiểu Thiền rốt cuộc cũng hiểu tại Tiêu Thận dùng dằng chịu rời .
Thì chẳng từ lúc nào, oan gia bắt gặp .
"Gả chồng cũng liên quan gì đến công tử, xin nhường đường cho."
Tiêu Thận thấy nàng định , vươn tay cản, Tiểu Thiền "Bốp!" một tiếng, thẳng thừng gạt phăng .
Nhìn cô nương nhỏ bé gầy guộc, chẳng thường ngày gì mà lực tay khoẻ thế.
Tiêu Thận kịp đề phòng, nhíu mày vì đau, roi ngựa trong tay rơi cạch xuống đất.
Tên tuỳ tùng của vương phủ cạnh lập tức bất mãn, trừng mắt quát tháo: "Một đứa con gái quê mùa, phân trái dám giơ tay đ.á.n.h ? Có chủ t.ử nhà là ai ? Ngài là Kỳ vương của phủ Kỳ vương ở kinh thành đấy, ngài để mắt đến ngươi là phúc phận của ngươi!"
Vừa danh hiệu Kỳ vương, Cơ Hội Anh vốn đang mê mẩn nhan sắc tiểu vương gia bỗng chốc sợ tái mặt, nhích từng chút một gần, níu chặt lấy ống tay áo tỷ tỷ.
Cha quan chức thấp kém, Cơ Hội Anh đủ tư cách tham dự tiệc của vương hầu, mặt mũi Kỳ vương .
Thế nhưng tiếng ác đồn xa về lối sống phóng đãng của Kỳ vương, ngay cả nữ quyến của vị quan thất phẩm chốn kinh kỳ cũng danh như sấm bên tai.
Những chuyện ngang ngược ngông cuồng của tiểu Kỳ vương , kể dăm ba ngày đêm cũng hết.
Chỉ tính chuyện gần đây nhất thôi, nửa năm , vì giành giật một hoa khôi đến từ Dương Châu, quăng luôn Tạ Sướng tướng quân của đại doanh Uy Phong - trưởng của Vinh phi đang kinh lo liệu công việc - từ lầu hai kỹ viện xuống.
May mà lúc một chiếc xe chở củi ngang qua đỡ hộ, chứ thì vị Tạ tướng quân toác đầu chảy não ngay tại chỗ.
Vinh phi lóc sướt mướt đơn tố cáo lên Hoàng đế Ngô Khánh.
Ngô Khánh sai trói gô Tiêu Thận, đè sấp giữa điện, tra hỏi tội .
Tiểu vương gia đó mà nhếch mép, mặt Hoàng đế hươu vượn, bảo chỉ đang kiểm tra năng lực tướng sĩ trấn thủ biên ải bệ hạ, thế thì gì?
Cái gã Tạ Sướng bụng phệ chân ngắn , ở giường hoa nương còn chẳng trụ nổi cái chớp mắt, hại cô nương nhà cũng nên thu tiền qua đêm của gã .
Một kẻ chân tay yếu ớt, đến cả cũng đ.á.n.h , thể giao phó đại doanh Uy Phong cho hạng phế vật chẳng tích sự gì chứ?
Thiếu niên ngang ngược xấc xược, thế mà hợp với gã hoàng đế điên Ngô Khánh.
Lão phun một ngụm rượu phì , dứt khoát lệnh cho hai kẻ đang đối chất kiện cáo đấu vật góp vui ngay mặt .
Kẻ thua cuộc dù là ai cũng tự chặt đứt hai chân ngay mặt lão, chơi chịu.
Cái màn đ.á.n.h cược m.á.u me tàn bạo , mà Tiêu Thận gật đầu cái rụp mảy may do dự.
Chỉ khổ bình thường duy nhất là Tạ Sướng, thể lý luận với hai tên điên một già một trẻ .
Hơn nữa, nếu gã bản lĩnh thì chẳng một thằng nhãi ném rơi khỏi lầu.
Huống hồ hiện giờ gã còn đang mang thương tích, đầu quấn băng gạc to như cái búa gỗ.
Tạ Sướng c.h.ế.t sống cũng chịu phục.
Thế nhưng tiểu vương gia bỗng lên cơn điên, nhào thẳng , hoà theo tiếng đàn sáo, tiếng trống giòn giã, nện cho Tạ Sướng một trận ngay mặt Hoàng đế.
Hôm đó Hoàng đế say khướt, cái đầu Tạ Sướng đập đập xuống sàn nhà giống hệt cái búa gỗ, mà lão xách bầu rượu, ẹo một bên xem hai ẩu đả, phá lên đếm nhịp... Cuối cùng, vẫn là nhờ Vinh phi ôm tiểu hoàng t.ử còn ẵm ngửa mặt, lóc om sòm một hồi, mới giữ cái mạng của trưởng.
Ngô Khánh tỉnh rượu, thế mà thấy Tiêu Thận khá , dũng khí chẳng kém gì lão thời trẻ, gả con gái cho .
Kỳ vương tuyên bố thẳng thừng phò mã.
Hắn giấu lão Thái phi, rủ đường bỏ du sơn ngoạn thuỷ, vô tình giúp kinh thành bớt một hiểm hoạ, vài tháng yên bình.
Chuyện hoang đường từ nửa năm đồn đại khắp kinh thành, ai ai cũng , còn trở thành câu chuyện tiếu lâm trong các quán .
Không ngờ Kỳ vương xuất hiện ở cái nơi hẻo lánh , mà tỷ tỷ chẳng may đụng độ vị vương gia điên khùng, ngang ngược .
Tỷ tỷ ban nãy còn đ.á.n.h cả Kỳ vương nữa... Chân Cơ Hội Anh nhũn , ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của tỷ tỷ, nơm nớp lo sợ ngay giây tỷ tỷ sẽ gã điên ném thẳng xuống lầu.