Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 19: Tình duyên kiếp trước
Cập nhật lúc: 2026-08-07 13:45:28
Lượt xem: 354
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A tỷ sống ở quê lâu, chắc chắn rõ sự điên cuồng của Kỳ vương.
Nghe đám hạ nhân của vương phủ xưng danh, nàng chẳng những kiêng dè mà còn tiếp tục khiêu khích.
"Kẻ công t.ử bột lãng đãng từ tới, cũng dám ô uế thanh danh của phủ Kỳ vương? Thiên hạ ai chẳng Lão Kỳ vương quá cố là một hùng lẫy lừng.
Năm xưa khi bọn Nhung tộc Bắc địa xâm phạm, Kỳ vương một trấn thủ cô thành, tướng sĩ thành cạn kiệt lương thảo, đành nuốt cỏ ăn đất kiên trì trụ vững mười ngày, cuối cùng cũng đợi viện binh tới cứu, bảo mạng sống cho bá tánh cả thành."
Nói tới đây, Cơ Tiểu Thiền dừng một chút, khẽ nhếch cằm, liếc xéo Tiêu Thận: "Một tên nhãi ranh suốt ngày lượn lờ ngoài phố, khoác vai ôm cổ nữ nhân, cũng mặt mũi tự xưng là con trai của Lão Kỳ vương ? Nếu vong linh Lão Kỳ vương suối vàng linh thiêng, giờ phút mặt ngài, ngươi lấy mặt mũi mà bảo là con trai của ngài!"
Tiểu Thiền mắng c.h.ử.i quá cay độc, từng lời từng chữ đ.â.m thẳng t.ử huyệt của Tiêu Thận.
Nét mặt dần trở nên lạnh băng, thái dương nổi gân xanh cuồn cuộn, trong đôi mắt phượng tuyệt hiện rõ những tia vằn đỏ.
Hắn nghiến răng kèn kẹt, những ngón tay run rẩy giật lấy cây roi ngựa từ tay tên tuỳ tùng, vung cổ tay, lực đạo vô cùng mạnh mẽ, roi vút một cái, đ.á.n.h vỡ nát ba tấm ván gỗ dày sàn.
Những quanh một chiêu dùng roi của dọa khiếp vía, đều lui xa, sợ m.á.u b.ắ.n .
Tiêu Du thầm kêu hỏng bét, sốt ruột ho sặc sụa.
Nhìn tiểu cô nương theo vị cô nương xinh sợ hãi quỳ rạp xuống đất, cứ kéo chân cô nương , khuyên nàng đừng nữa.
Thế nhưng cái cô nương cái miệng đanh đá, chua ngoa lấy can đảm, khi sàn gỗ nát tươm chẳng thèm chớp mắt, vẫn lạnh lùng liếc Kỳ vương, như thể đang một con rệp, con gián.
Tiêu Du quá hiểu tính khí của đường , tổ tông mà nổi điên lên là thể đ.â.m thủng cả bầu trời!
Tiếng cãi vã của họ quá lớn, xúm xem cũng ngày một đông.
Quan Chấn vẫn luôn theo sát họ dọc đường cũng trọ ở khách điếm, thu hết cuộc cãi vã hành lang mắt.
Vừa thấy vị quý công t.ử kiêu ngạo vung roi, Lý Bưu - thủ hạ bên cạnh Quan Chấn - nhịn nhỏ giọng: "Nếu tay, cô nương yếu đuối chịu nổi một roi..."
Nói xong, định lao .
Quan Chấn ngăn , hiệu cho Lý Bưu ông lão cạnh cô nương .
Vị phu xe Ôn bá của cô nương đó từ lúc nào lên lầu, lặng lẽ nép một bên Tiểu Thiền, hình gầy guộc khẽ cong như cây cung dang căng dây.
Dân luyện võ chỉ cần thoáng qua là nhận ngay đó là tư thế chuẩn xuất chiêu, hơn nữa còn là tư thế chuẩn xác khi hành quân để giật roi dài của kẻ địch, kéo ngã chúng xuống ngựa.
Lại những đường gân xanh nổi hằn cổ và cánh tay ông lão, đích thị là tay lão luyện.
Thảo nào khi Quan Chấn mang theo hai , sợ thiếu nhân thủ mang thêm, Đại đương gia bốn là đủ .
Hoá cao thủ thứ tư là vị phu xe theo cô nương !
Tiểu cô nương chọn khéo thật, chẳng bỏ bao nhiêu bạc trắng để thuê cao thủ bậc về phu xe.
Tuy nhiên, điều Quan Chấn khâm phục nhất vẫn là cô nương kiêu ngạo, dám cãi tay đôi .
Bình thường trốn trong bóng tối ở sân viện quê, quen thấy vị Cơ tiểu thư cúi đầu ngoan ngoãn Đại đương gia, cứ tưởng tính nàng nhu mì nhún nhường.
Hôm nay rốt cuộc cũng diện kiến chân tướng.
Thảo nào Mạc Vấn phàn nàn Cơ Tiểu Thiền độc mồm độc miệng, quả đúng như .
Đại đương gia nếu trót thích cái kiểu , thì quả thật thể dùng dằn ép buộc, nếu nàng thuận tình, còn lắm chuyện đau đầu.
Sau khi vung roi vụn cả sàn nhà, hành lang im bặt một tiếng động.
Tất cả đều nín thở chờ đợi tiểu vương gia đang trợn trừng đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răng ken két nổi trận lôi đình.
Nào ngờ, chỉ trừng mắt cô nương nhỏ bé, sắc mặt biến đổi liên hồi, quẳng mạnh roi xuống đất, chẳng thốt một lời, đùng đùng thẳng xuống lầu như một trận cuồng phong.
Tiêu Du ngờ đường điên khùng của lưng bỏ .
Hắn nhận lệnh của Thái phi, canh chừng Kỳ vương.
Cái nhiệm vụ quá hao tâm tổn trí, vốn ốm yếu từ nhỏ, giờ mang mạng giữ tổ tông, đành nhờ nô tài dìu, đuổi theo Kỳ vương.
Cơ Hội Anh vẫn còn hoảng hồn.
May mà nhát gan, bao giờ thích tụ tập xem đ.á.n.h , nếu cũng sợ nhũn cả chân nổi giống nàng.
Sợ hoảng, nàng vội kéo tỷ tỷ phòng .
"A tỷ, gan tỷ to thật đấy, dám trêu chọc ! Hắn... mà là Kỳ vương thật, đ.á.n.h tỷ một trận nhừ t.ử thì tỷ !"
"Hắn sẽ thế ." Tiểu Thiền vỗ lưng , an ủi.
"Tại ? Tỷ Kỳ vương là tiểu bá vương ở kinh thành, là kẻ ngay cả trưởng của sủng phi bệ hạ mà cũng dám hạ độc thủ ?"
Tiểu Thiền nửa đùa nửa thật: "Bởi vì a tỷ chải lông cho con lừa cứng đầu đó suốt hai năm, tất nhiên rõ tính nết của lừa, khi nào nó giơ guốc đá hậu."
Đây là chuyện gì thế !
Cơ nhị tiểu thư cảm thấy thể rõ với tỷ tỷ, đành tự dỗ dành bản , trong cơn kinh hãi tột độ bèn xuống lầu, gọi một bát bún cá chua đặc sản, thêm thật nhiều giấm và dầu hào để trấn an tinh thần.
Cơ Tiểu Thiền thở dài, thực ban nãy nàng cũng nắm chắc mười phần là Tiêu Thận với cái tính khí bướng bỉnh sẽ đ.á.n.h .
nàng tính kỹ , dù Tiêu Thận thực sự tay, nàng chịu chút đau đớn da thịt cũng còn hơn là lằng nhằng mập mờ với .
Tống Huyện thừa ở địa phương nổi danh là "Cường Hạng lệnh"*.
*viên quan cứng cỏi, sợ cường quyền.
Tống Huyện thừa sẽ chẳng màng ngươi là vương gia công chúa.
Trời cao hoàng đế xa, Tiêu Thận dám đ.á.n.h giữa thanh thiên bạch nhật, thì chuẩn tinh thần Tống Huyện thừa bắt thẩm vấn, vì mà đ.á.n.h thật thì nàng cũng đợi cứu viện.
Tiêu Thận sùng bái cha .
Linh hồn Thái phi kìm kẹp quá mức, khát khao như con ngựa chiến phi nước đại, giương cung b.ắ.n mặt trời, lập công danh hiển hách, nhưng mãi toại nguyện.
Nay nàng mượn Lão Kỳ vương để sỉ nhục Tiêu Thận, với tính cách của , dù nhan sắc nàng hợp ý đến mấy, vị tiểu vương gia tổn thương lòng tự trọng tuyệt đối sẽ mặt dày mày dạn quấy rầy nàng nữa.
Đằng nào về đến kinh thành, Tiêu Thận cũng sẽ như kiếp , rước công chúa trở thành phò mã, tiếp đó còn một cô công chúa của triều đại để cưới, hai mối nhân duyên sẽ bảo đảm bình an cho và phủ Kỳ vương.
Đến lúc đó, bận bịu chống đối Thái phi, chắc cũng sớm quên béng chuyện .
Chỉ cần nàng ngoài phô trương thanh thế, Tiêu Thận sẽ thể tìm tới tận phủ nhà họ Cơ.
Cơ Tiểu Thiền đoán sai, cuộc tranh cãi hôm đó, của phủ Kỳ vương lập tức rời khỏi khách điếm.
Tiêu Thận tổn hại danh tiếng của cha, mang tiếng quấy rối nữ t.ử nhà lành, nên bao giờ xuất hiện nữa.
Còn Cơ Tiểu Thiền và những khác khi trọ một đêm cũng chuẩn lên đường.
Triệu ma ma từ lúc rời Tân Hương vẫn luôn ủ rũ cụp đuôi, chẳng hiểu chỉ qua một đêm, lưng thẳng băng, như cây lúa bón phân .
Lúc còn lo Cơ Tiểu Thiền xúi giục phu nhân, về kinh sẽ mách tội cháu trai , Triệu ma ma đành kẹp đuôi .
nay, Triệu ma ma nắm chắc thóp Tiểu Thiền lén lút tư thông với nam nhân ở quê, trong lòng đắc ý vô cùng!
Bà hận thể lập tức về đến kinh thành, để bẩm báo tỉ mỉ cho Lão phu nhân những trò mèo dơ bẩn, trơ trẽn của con nha đầu c.h.ế.t tiệt .
Mới nứt mắt tư thông với đàn ông! Tư thông ròng rã mười ngày nửa tháng, cứ như vợ chồng sống qua ngày .
Thử xem hai con cá mè một lứa , còn mặt mũi nào kiện cháu trai bà với lão gia nữa!
Triệu ma ma lấy sĩ khí, giở giọng điệu của một bà quản gia, lệnh cho phu xe Ôn bá: "Chúng đến dịch trạm buổi trưa, nhanh lên, lỡ dở hành trình, coi chừng trừ tiền công của lão già nhà ngươi!"
Tiểu Thiền thò đầu , khoan t.h.a.i : "Ôn bá, đến dịch trạm, đến bến sông."
Số là ngày hôm qua, trong lúc trò chuyện gẫu với và , Tiểu Thiền ngoại tổ phụ Tang Ninh Hoài dạo đến Cống Châu kiểm tra cửa hàng.
Cái tên địa danh khiến tim Tiểu Thiền nảy lên một nhịp.
Nếu nàng nhớ lầm, cũng tầm thời gian , ngoại tổ phụ đường về Cống Châu gặp toán cướp chắn đường, thương nặng, từ đó sức khoẻ suy yếu, chẳng bao lâu qua đời.
Đáng tiếc kiếp đầu tiên nàng tuyệt giao với Cơ gia, thể dự tang lễ, khi tin qua một năm .
Sợ Tang Nhược đau buồn, nhà mấy khi nhắc đến chuyện .
Ngay cả cha cũng dặn nàng hé răng.
Thế nên nàng nắm rõ thời gian cụ thể ngoại tổ phụ gặp nạn.
Đến kiếp thứ hai, tuy nàng nhớ chuyện , còn thư cho cha, viện cớ gặp ác mộng, sợ ứng nghiệm, nhờ ông nhắc ngoại tổ phụ đừng xa, nếu bắt buộc thì mang thêm nhiều bảo tiêu, hầu.
Cha đồng ý, nhưng ngoại tổ phụ khuyên, còn Tiểu Thiền tuổi nhỏ mộng nhiều, vẫn cứ đến Cống Châu, thương nặng, bi kịch lặp .
Lần , Tiểu Thiền nhớ kỹ thời gian, địa điểm ngoại tổ phụ gặp chuyện, đúng ba ngày tết Đoan Ngọ.
Tính toán thời gian, nếu gấp rút lên đường, lẽ vẫn kịp ngăn chặn t.h.ả.m kịch xảy .
Vì , Tiểu Thiền sai lấy bản đồ đường các châu huyện , xem xét kỹ lưỡng, nàng nhận nếu chuyển sang đường thuỷ, để đến Cống Châu, sẽ mất quá nhiều thời gian.
Hơn nữa, từ Cống Châu xuất phát kinh thành, vì cạnh Đại Vận Hà, tuy đường vòng vèo hơn, tốn kém hơn, nhưng thời gian nhanh hơn.
Thế là nàng dò hỏi, say xe, chịu nổi xe ngựa xóc nảy, liệu thể chuyển sang đường thuỷ .
Tang Nhược xong, chút do dự, đồng ý ngay tắp lự.
Tiểu Thiền cũng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục lo liệu những dự định của .
Cơ Hội Anh vô tình phát hiện Triệu ma ma nấp ngoài cửa lén, khiến Tiểu Thiền dấy lên sự cảnh giác.
Mẹ là mềm mỏng dễ bắt nạt, cha là kẻ chí hiếu, nếu về Cơ gia, Triệu ma ma thêm mắm dặm muối, há chẳng tái diễn cảnh phạt nặng như kiếp thứ hai ?
Đến lúc đó e rằng tổ mẫu sẽ giở uy phong chồng, những dùng gia pháp trừng trị, mà còn ép cháu gái lớn lập tức xuất giá để che đậy chuyện hổ, mềm yếu cũng chẳng thể bảo vệ nàng.
Giờ đây nàng còn Kỳ vương ái mộ bia đỡ đạn như kiếp thứ hai, thì tìm một chỗ dựa mới để trở về kinh thành, mới tránh tình cảnh động.
Chỗ dựa , ai khác ngoài ngoại tổ phụ Tang Ninh Hoài.
Lần , nàng đích tới Cống Châu, xem thể xoay chuyển bi kịch hai kiếp của ngoại tổ phụ, đồng thời để cho và chỗ dựa vững chãi nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-19-tinh-duyen-kiep-truoc.html.]
Tang Nhược và Cơ Hội Anh vỗ tay tán thành việc đường thuỷ để tìm ngoại tổ phụ, duy nhất phản đối là Triệu ma ma.
Bà lý lẽ rằng lão phu nhân sức khoẻ , phu nhân cứ du sơn ngoạn thuỷ thế , lề mề chịu về nhà, tròn đạo hiếu mặt phu nhân, dù là thông gia Tang viên ngoại , cũng khó coi.
Đáng tiếc, khỏi kinh thành, lời của bà già biến thành tiếng muỗi kêu vo ve, ngoài sự khó chịu, chẳng ai thèm bận tâm.
Ôn bá vững vàng đ.á.n.h xe, mặc cho mụ già lải nhải suốt dọc đường, vẫn đưa xe ngựa cập bến sông.
Đoàn cứ thế chuyển sang đường thuỷ, về Cống Châu.
Tang Nhược xuất là con gái phú thương Giang Nam, của hồi môn dồi dào, khi thuê thuyền, dĩ nhiên lựa chọn loại thuyền to .
Cơ Tiểu Thiền âm thầm đổi chiếc thuyền chọn, đó là một chiếc thuyền tuy nhỏ nhưng nhiều buồm, cũ.
Loại thuyền thường dùng để chở lao dịch, chẳng mấy tươm tất.
Tang Nhược vẻ chê bai, hỏi Tiểu Thiền chọn loại .
Tiểu Thiền dịu dàng từ tốn giải thích: "Đi đường xa, nên quá câu nệ bề ngoài, nhất là đường sông, loại thuyền sang trọng khác nào treo biển mời gọi kẻ trộm 'ở đây dê béo'. Mẹ chịu khó một chút, đường thuỷ cũng chẳng xa, đầy hai ngày nữa là đến Cống Châu , đợi thành, sự sẽ bình an. Con dọn dẹp khoang thuyền cho , đảm bảo sẽ hài lòng."
Nói nàng cầm chổi, nhanh nhẹn bước khoang thuyền.
Một lúc , gọi Bạch Lan lấy chăn nệm sạch sẽ, trải lên tấm ván giường lau dọn tươm tất.
Tang Nhược tuy tiểu thư đài các nhưng lời, thấy con gái lớn bận bịu chạy ngược chạy xuôi dọn dẹp khoang thuyền cho , cũng chẳng thể kêu ca thêm nữa.
Không những thế, bà và Cơ Hội Anh còn ngoan ngoãn những bộ lụa là gấm vóc, mặc váy vải giống hệt Tiểu Thiền.
Khi thuyền khởi hành, lướt mặt nước xanh biếc gợn sóng, len lỏi giữa núi non trùng điệp, khung cảnh hùng vĩ khiến lòng cũng trở nên khoáng đạt, tĩnh tại hơn.
Cơ Hội Anh thích thú dùng cây sào tre đùa nghịch mặt nước, đầu thấy tỷ tỷ mũi thuyền dường như đang lẩm bẩm điều gì.
"A tỷ, tỷ đang gì thế?"
Thiếu nữ mũi thuyền đầu , đôi mắt linh hoạt cong cong như vầng trăng khuyết, bảo với : "Ta , sống tự do giữa đất trời, cảm giác thật tuyệt!"
Cơ Hội Anh thoạt đầu nụ rạng rỡ của tỷ tỷ hớp hồn, ngẩn ngơ ngắm một hồi, phá lên : "Lời là chứ? Được sống đương nhiên là !"
Tiểu Thiền đưa tay vuốt ve đôi má .
Muội vẫn còn quá nhỏ, hiểu sự gian truân của thời loạn lạc.
Càng sắc của nữ nhân trong thời loạn lạc chẳng qua chỉ là một món quà tặng tặng tuỳ ý, là món đồ vật để bảo sự thịnh vượng của dòng tộc, sự bình an của cha .
Còn ý nguyện cá nhân thì rẻ mạt như cát bụi, chẳng một ai để tâm... Muội hai năm , sẽ chọn tú nữ tiến cung, Trịnh Nghị sủng hạnh một đêm, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một cung nữ thấp hèn.
Nàng cung phi ức hiếp, thừa dịp yến tiệc trong cung, lén lút nắm lấy tay Tiểu Thiền thành tiếng.
Tiểu Thiền buộc lòng bày mưu tính kế cho , giúp nàng phong phi, tạm thời đổi lấy sự bình yên, nhưng sự bình yên kéo dài bao lâu?
May , thứ bắt đầu từ đầu.
Tiểu Thiền nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai , ánh mắt hướng về đường chân trời xa xăm, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Vì hai tỷ chúng kiếp , sống cho thật , sống như một con thực sự."
Ngay lúc hai tỷ đang mải ngắm phong cảnh núi non phía xa, cách thuyền lớn xa, còn vài chiếc thuyền khác, cùng đang xuôi dòng một tuyến đường thuỷ.
Trong đó một chiếc thuyền thếp vàng vẽ hoa văn, trông cực kỳ sang trọng.
Thế nhưng nam t.ử tuấn tú ở mũi thuyền mang bộ mặt lạnh tanh, u ám như Hắc Bạch Vô Thường chui từ địa phủ lên bắt hồn.
Tiêu Du bất lực tiểu vương gia hứng gió lạnh ngoài mũi thuyền nãy giờ: "Kỳ vương của ơi, ngài rốt cuộc gì? Chẳng ngài dò la nàng là tiểu thư khuê các đàng hoàng, thành , ngài cứ bám theo như , sẽ hỏng danh tiết của cô nương nhà đấy!"
Tiêu Thận đăm đăm về phía xa, nơi hai thiếu nữ đang đùa vui vẻ.
Cũng chẳng rõ họ đang chuyện gì, nhưng cái cô Cơ Tiểu Thiền với cặp lông mày cong vút, đôi má ửng hồng, môi đỏ răng trắng , trông mới... xí !
"Làm hỏng cái gì cơ, khúc sông là của nhà nàng ? Thuyền nàng , thuyền thì chắc?"
Tiêu Du cảm thấy cơn bệnh càng nặng thêm, huyệt thái dương nhức buốt: "Ngài đang loạn cái gì thế! Nàng chỉ là một tiểu cô nương lớn lên ở chốn thôn quê, ăn thiếu suy nghĩ, chẳng quen ngài, ngài cần gì so đo?"
Tiêu Thận khoanh tay, đôi mắt phượng tuyệt tựa như phi đao phóng , đăm đăm Cơ Tiểu Thiền chiếc thuyền phía bằng ánh mắt như thâm thù đại hận: "Nàng xứng con trai của phụ vương, bổn vương nàng mở to cái đôi mắt ch.ó mù đó , xem bổn vương rốt cuộc xứng !"
Tiêu Du nhớ cái bộ dạng điên cuồng mấy ngày tiểu vương gia lùng sục cô nương khắp ngõ hẻm, còn liên mồm đó là ý trung nhân trong mộng của , nếu tìm nhất định cưới nàng phi.
Những lời điên cuồng đó khiến Tiêu Du thấy tiểu vương gia vẫn bỏ cuộc.
Hắn chỉ đành tiếp tục khuyên can: "Cha của Cơ cô nương chỉ là quan thất phẩm bé bằng hạt vừng, dù ngài cố chấp thế nào, Thái phi cũng sẽ đồng ý . Người bà chấm là công chúa của bệ hạ, bà còn định đợi ngài về kinh, mượn cớ tổ chức yến tiệc trong cung, để công chúa xem mắt ngài đấy. Việc đại sự cả đời thế , bà thể để ngài xằng bậy ?"
Tiêu Thận ngoảnh đầu , đường , khuôn mặt luôn mang vẻ cợt nhả nay nghiêm túc hiếm thấy: "Ta thoạt , giống một kẻ bất tài vô dụng đến thế cơ ?"
Toang , lời mắng c.h.ử.i của thiếu nữ ngày hôm đó, ghim sâu lòng tiểu vương gia .
Tiêu Du vốn quen dỗ dành đường , lập tức đổi giọng, luôn mồm khen tiểu vương gia võ nghệ cao cường, tài cưỡi ngựa điêu luyện, tuyệt đối là một nam t.ử hán đại trượng phu đội trời đạp đất.
Tiêu Thận sắc mặt đổi: "Trước rỉ tai với ả yêu phi họ Vinh , khiến lão Ngô Khánh từ chối công việc mà vất vả lắm mới xin . Bổn vương bực , mượn cớ tẩn cho tên trưởng phế vật của Vinh phi một trận, cũng là để lão hoàng đế Ngô Khánh thấy rõ bản lĩnh của . Nào ngờ lão chỉ gả con gái cho ... Đại doanh Uy Phong dạo chẳng thổ phỉ tấn công ? Ta dò hỏi thuộc hạ cũ thiết với phụ vương. Tạ Sướng cướp một lượng lớn lương thảo, thủ lĩnh quân giặc lẻn cắt lấy thủ cấp khi trận tấn công lén kết thúc. Có kho bạc riêng của Tạ Sướng cũng trộm sạch, mất kha khá vàng bạc. Trong đó một bộ tượng Phật Bà Quan Âm Nghìn Tay bằng bạch ngọc, xuất hiện ở tiệm cầm đồ tại Cống Châu."
Tiêu Du đường buông những lời bất kính với bệ hạ, hoảng sợ bịt chặt miệng , càng hiểu tiểu vương gia những chuyện để gì.
Tiêu Thận gạt tay đường , đắc ý: "Nghe một đợt lương thảo cứu trợ do các phú thương quyên góp chuyển đến Lộ Châu. Huynh xem, hiện nay các đại doanh đều thiếu hụt lương thực trầm trọng, Lư Năng - Thái thú Lộ Châu - lấy cái tài điều động nhiều lương thực đến ."
Tiêu Du chợt vỡ lẽ: "Ý ngài là Thái thú Lộ Châu cố tình cấu kết với thổ phỉ, cướp lương thực trực tiếp từ đại doanh Uy Phong? Lại còn tiêu thụ đồ ăn cắp ngay địa bàn Cống Châu ?"
Tiêu Thận nghển cổ : "Đoàn thuyền chở lương thực cướp xé nhỏ , chia thành nhiều ngả tiến về Lộ Châu, chắc là đám đạo tặc đường vận chuyển tạm thời thiếu bạc, mới ghé tiệm cầm đồ bán ngọc khí. Mọi manh mối, đều ở Cống Châu!"
Bám đuôi tiểu cô nương nào chứ? Lần Cống Châu, là để truy tìm tung tích bọn đạo tặc vận chuyển đồ ăn cắp, đó, bắt sống đám thổ phỉ quy án.
Dựa chiến công , xem lão Ngô Khánh còn dám phong cho chức Tiền Phong tướng quân !
Đến lúc đó, cho con gái lão quan coi lương thảo thất phẩm mở to mắt mà xem, thế nào gọi là xứng con trai của Lão Kỳ vương!
Nghĩ đến đây, tiểu cô nương đang đùa hớn hở với phía , càng thấy ngứa mắt hơn.
Thừa lúc mũi thuyền đang xoay hướng, Tiêu Thận bỗng rút cung nhắm bắn, mũi tên xé gió phóng đứt phăng sợi dây thừng căng bạt mũi chiếc thuyền phía .
Vừa mới tạnh một trận mưa rào xong, tấm bạt đọng đầy một vũng nước, dây thừng đứt, bộ nước trút ào ào xuống đầu hai cô nương nhỏ tấm bạt, khiến họ ướt sũng như chuột lột.
Cơ Hội Anh dội nước ướt sũng, hét lên thất thanh, còn Tiểu Thiền vuốt nước mặt, lia ánh mắt sắc lẹm về phía mũi tên ngắn đang cắm cột thuyền, về hướng mũi tên bay tới.
Cách đó xa một chiếc thuyền, trông hoành tráng, chỉ là boong ngoài lái thuyền đang chỉnh buồm thì chẳng bóng ai.
Trốn nhanh thật đấy! Thứ hèn nhát, dám dám chịu?
Tưởng thấy bóng dáng, thì nàng kẻ b.ắ.n tên là ai chắc?
Với phận một sống hai kiếp, nàng chỉ cần thoáng qua là nhận ngay mũi tên là do chính tay Tiêu Thận .
Kỳ vương là tay chơi khét tiếng.
Nghe Tiểu Thiền ở quê thường dùng ná thun b.ắ.n chim, tài b.ắ.n cừ, còn đích giúp nàng cải tiến cung nỏ nhỏ, tặng nàng mũi tên ngắn do chính tay .
Kiếp , mũi tên Tiểu Thiền dùng để b.ắ.n c.h.ế.t hai tên ác nô cũng là mũi tên do Tiêu Thận đưa.
Sao Tiêu Thận bám theo tới tận đây?
Tiểu Thiền tự vấn bản , từng chải lông cho con lừa cứng đầu suốt hai năm ròng, thế mà nàng vẫn xem nhẹ sự trả thù của một lòng tự tôn chà đạp.
Nếu cứ dăm bữa nửa tháng giở mấy trò trẻ con phá phách , để hả giận thôi đeo bám nữa, thì dù lặp thêm vài nàng cũng chẳng màng.
Tiểu Thiền giũ nước , lôi xệch cô đang nhảy cẫng lên tìm kiếm thủ phạm trong khoang thuyền.
Cứ thế, con thuyền tiếp nhiều ngày, đường đỗ.
Thi thoảng gió đủ để căng buồm, cả đoàn lên bờ tá túc.
May mà Kỳ vương còn giữ thể diện, ngoài cú hắt nước trêu chọc ngày hôm đó , hề lộ diện mặt Tiểu Thiền thêm nào nữa.
Tất nhiên Tiểu Thiền , lộ diện còn một nguyên nhân sâu xa khác.
Chuyến thuyền quá sức phô trương, giữa chừng dừng ngủ đêm, lọt tầm ngắm của lũ thuỷ tặc.
Tuy võ công cao cường, thị vệ cũng dũng, chẳng ai bỏ mạng.
thuyền thuỷ tặc cướp , lỡ dở chuyến , mãi mãi đuổi kịp chiếc thuyền nát của nhà Cơ Tiểu Thiền.
Dù bớt một chủ nợ kiếp , nhưng dọc đường , Cơ Tiểu Thiền liên tục thấy một cái tên quen thuộc khác.
Ngày hôm đó, mới xuống quán mì nước cùng và , nàng thấy mấy binh lính ngang qua nhắm rượu, xì xầm bàn tán.
"Nghe chuyện , Đoạn Bất Kinh của trại Xích Long cướp sạch kho bạc riêng của một viên quan tham, đem lương thực cướp phân phát cứu đói cho bá tánh Lộ Châu đấy."
"Cướp kho bạc riêng gì cơ chứ? Nghe tên thổ phỉ khét tiếng tấn công đại doanh Uy Phong, c.h.é.m đầu Tạ Sướng tướng quân, cướp luôn lương thực cứu tế triều đình mà Tạ Sướng cắt xén. Hắn hề bán kiếm lời, đem cho dân chạy nạn ở Lộ Châu. Huynh thử nghĩ xem, là một tên thổ phỉ, cần báo cáo thành tích với ai, bày trò là ý đồ gì chứ!"
"Chưa ngóng gì ? Tên Thái thú Lộ Châu dường như quan hệ mật thiết với thổ phỉ trại Xích Long. Có thấy mấy tên đầu sỏ của trại Xích Long lảng vảng ở Lộ Châu, dám chừng là quan phỉ cấu kết cũng nên, đồn triều đình sắp phái xuống điều tra vụ ."
Nghe , Tiểu Thiền trong lòng chút trĩu nặng.
Vì những chuyện họ , nếu truy lùng đến cùng, thì thực chất đều liên quan đến mưu kế của vị cẩu đầu quân sư là nàng đây.
Rõ ràng là đại doanh Uy Phong đục nước béo cò, lợi dụng vụ tấn công để đổ việc tham ô lương thực cứu tế lên đầu kẻ thù.
Giống hệt như kiếp , cố ý lèo lái, mưu đồ đổ tội lên đầu Lư Năng - Thái thú Lộ Châu.
Chỉ Đoạn Bất Kinh sẽ phá giải cục diện thế nào, liệu giữ tính mạng mà Lư Năng đ.á.n.h mất suốt hai kiếp .
Tang Nhược đang hào hứng, trong lòng nàng đang tính toán, nếu đến Cống Châu thể gặp cha, thì nhờ cha mặt phu quân lễ cập kê cho Tiểu Thiền.
Tới lúc đó, trâm cài trong hộp trang sức của bà nhiều, kiểu dáng đều hợp với vẻ xinh xắn, yểu điệu của Tiểu Thiền.
lúc , ngoài quán mì nước một toán xe ngựa ngang qua.
Tiểu Thiền thoáng thấy khuôn mặt gã đàn ông dẫn đầu, sắc mặt chợt biến sắc, vội vàng dùng chiếc khăn quàng quanh cổ che mặt, đồng thời hiệu cho và đeo mạng che mặt .
Tác giả lời :
Tiểu vương gia: Ta từ 'fan vợ' chuyển sang 'anti-fan' đu bám sỉ nhục !