Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 22: Hoàn toàn không xứng

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:38:04
Lượt xem: 369

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoạn Bất Kinh hiển nhiên hiểu kẻ vô đó là ai.

Khi Tang phu nhân cất lời, cánh tay sắt vốn đang thuận thế ôm ngang vòng eo nhỏ nhắn của Tiểu Thiền bỗng siết nhẹ, siết đến mức khiến nàng thở nổi, khuôn mặt cũng úp chặt vòm n.g.ự.c .

Sau lưng Tiểu Thiền là tấm bình phong, chỉ cần khẽ chạm sẽ phát tiếng động.

Nàng dám nhúc nhích, chỉ đành đưa tay đ.ấ.m nhẹ lên n.g.ự.c , cầu xin tạm thời nới lỏng sức lực.

Xuyên qua lớp vải áo, cơ n.g.ự.c rắn chắc khẽ căng lên những ngón tay thon thả của nàng.

Cuối cùng cánh tay cũng lơi một chút.

Tiểu Thiền cảm giác thoát nạn, cẩn thận thở hắt một .

còn kịp hít thở xong, nàng những tiếng "bộp bộp" dọa cho dám hít .

Bên ngoài bình phong, Tang Ninh Hoài con gái kể xong đang tức giận đập bàn.

"Hồ đồ! Thằng chồng của con hồ đồ thật ! Sao thể để đứa con gái xinh như hoa như ngọc lớn lên ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó chứ? Phận con gái là sống trong nhung lụa, nuôi nấng kiều diễm như đóa hoa. Nếu bó hẹp tầm thì dễ mấy gã đàn ông rắp tâm bất lương lừa gạt! dẫu Tiểu Thiền nhất thời hồ đồ thì cũng thể để củ khoai tây nhà họ Đỗ nhặt món hời . Cháu gái của Tang Ninh Hoài , cho dù là góa phụ bảy tám chục tuổi thì cũng khối tranh giành!"

Tiểu Thiền nép trong lồng n.g.ự.c tên trùm thổ phỉ rốt cuộc cũng hiểu sự cởi mở trong việc cưới xin của là học từ ai.

Tang Nhược kìm nước mắt, tự trách : "Tiểu Thiền bảo, lúc hai đứa bên , chúng vô cùng yêu thích. Những ngày con thấy con bé luôn rầu rĩ vui, dường như vẫn thể buông bỏ gã vô . Nếu con bé thể thu hồi tâm tư thì dẫu gả cho ai, tháng ngày cũng chẳng thể bền lâu!"

Cổ Tiểu Thiền cứng đờ, nàng khẽ ngoảnh đầu đàn ông đang ôm lấy .

Hắn cũng đang rũ hàng mi dài, im lặng nàng.

Ánh sáng trong đôi mắt mang ý vị khó hiểu.

Một bàn tay lớn áp chặt lên lưng nàng, nóng hổi khiến cả nàng bứt rứt yên.

Những lời về việc nàng nhớ mong tên vô thật sự khiến hổ.

Tiểu Thiền chỗ nào để trốn, dứt khoát đưa tay lên bịt kín tai , những lời xằng bậy đó nữa.

nàng nhanh chóng nhận đây chỉ là hành động bịt tai trộm chuông, chẳng tác dụng gì.

Nàng bèn chuyển tay sang áp chặt hai tai Đoạn Bất Kinh , thầm cầu nguyện đừng những lời dễ gây hiểu lầm nữa.

Trong mắt Đoạn Bất Kinh dấy lên những tia sáng mờ ám, vẫn im bất động mặc cho nàng bịt tai .

Ngoại tổ phụ khi đến từ yêu thích thì càng bốc hỏa, mồ hôi ngừng tuôn rơi chiếc cổ mập mạp.

Ông vớ lấy chiếc quạt giấy bàn quạt lấy quạt để, nhưng vẫn cảm thấy đủ mát.

Không thể yên nữa, ông đành phe phẩy quạt bước ngoài, ở cửa thư phòng đón những cơn gió mát rượi, tiếp tục thì thầm to nhỏ với con gái.

Đại ý là mau chóng tìm cho Tiểu Thiền một gia đình t.ử tế, đáng tin cậy, tuyệt đối để lão phu nhân nhà họ Đỗ bừa.

Còn củ khoai tây nhà họ Đỗ và tên vô quê , tất cả đều .

Phía bình phong, Tiểu Thiền ngượng ngùng buông tay xuống, phát hiện Đoạn Bất Kinh vẫn đang chòng chọc với ánh mắt lạnh lẽo.

Nàng đành đưa ngón tay lên n.g.ự.c , những chữ như xin và các lời xin tương tự.

mới vài chữ, nàng bỗng nhớ vị là kẻ chữ, thế là bèn dừng tay .

Nàng ngẩng đầu, Đoạn Bất Kinh với khuôn mặt đầy vẻ cầu xin.

Vì sợ ngoại tổ phụ đang ngoài cửa thấy, nàng chỉ thể dùng âm thanh nhỏ xíu như muỗi kêu khẩu hình miệng: Xin , tên vô bừa đấy.

Đoạn Bất Kinh rũ mắt chiếc miệng nhỏ nhắn của nàng khép mở y như con cá vàng thiếu nước.

Hắn cũng bắt chước bộ dạng của nàng, thấp giọng hỏi: "Nàng quả thật vẫn luôn nhớ mong ?"

Tiểu Thiền khựng .

Tên trùm thổ phỉ vẫn giữ nết cũ, mãi mãi đoán trọng tâm trong câu hỏi của .

Nếu là dịp khác, đầu nàng chắc chắn sẽ lắc như trống bỏi, rũ sạch quan hệ với tên .

nàng mới lợi dụng , hai con ngựa của chạy đến mệt lả.

Lại còn nhận tiền bạc và công sức của khi sắp xếp cho nhà họ Trịnh gánh tội ngoại tổ phụ, hơn nữa còn hào phóng chia cho nàng hai ngàn lượng bạc tiền lợi nhuận.

Ngay cả khi mảy may tình cảm nam nữ, thì tình đồng chí khi chung một chiến tuyến cũng vững như bàn thạch .

Nếu bảo một chút cũng nhớ , thì chẳng khác nào qua cầu rút ván, thật sự bằng cầm thú.

Đoạn Bất Kinh vẻ hài lòng lắm với sự chần chừ của Tiểu Thiền.

Mặt chút biểu cảm, thậm chí vươn tay định đẩy tấm bình phong.

Hắn nương tay, tấm bình phong bắt đầu khẽ đung đưa.

Nhìn ý đồ đó, rõ ràng Đoạn đại đương gia vui , cái tính ngang tàng của thổ phỉ nổi lên, bất chấp tất cả để nhận lấy danh xưng tên vô khốn cùng .

Tiểu Thiền sợ hãi vội ôm chặt lấy cánh tay , đầu gật lia lịa như gà mổ thóc, bộ dạng thì rõ ràng là đang nhớ, nhớ đến đêm ngủ .

Đoạn Bất Kinh lúc mới hài lòng, nhưng vẫn cảm thấy sự trả đũa thế đủ.

Ánh mắt lạnh lùng rũ xuống, vươn tay chút khách sáo nhéo chặt đôi má mềm mại mọng nước của Tiểu Thiền, như thể đang xoa nắn một viên ngọc, xoa nhéo vài cái liên tiếp.

Không chứ, còn véo đến nghiện !

Tiểu Thiền nhúc nhích vì sợ giãy giụa sẽ đụng bình phong, chỉ đôi mắt to lóe lên tia hung dữ, cảnh cáo điểm dừng.

Ngay lúc , tiếng bước chân của và ngoại tổ phụ ở ngoài cửa cuối cùng cũng dần xa.

Tiểu Thiền gạt tay Đoạn Bất Kinh , từ từ thò đầu thăm dò.

Đảm bảo ai, nàng mới mạnh tay đẩy Đoạn Bất Kinh , xoa xoa má bước ngoài.

Nàng trịnh trọng giải thích: "Lâm thẩm hàng xóm lỡ lời tiết lộ với , nên bà mới gặng hỏi về ngươi. Ngươi bảo thế nào? Đương nhiên chỉ đành lung tung cho qua chuyện thôi."

Đoạn Bất Kinh cũng bước : "Quân sư cái gì cũng , chỉ điều thích lưng khác mà tích khẩu đức. Nàng nghĩ tại hạ xuất là thổ phỉ thì cần đến danh tiếng ? Bị bêu riếu như , nhờ vả e là khó lắm đấy."

Giọng điệu Đoạn Bất Kinh bình thản, hỉ nộ, nhưng da đầu Tiểu Thiền tê rần.

Trong những ngày ở sân viện Tân Hương, Đoạn Bất Kinh giúp nàng chẻ củi, sửa nhà, ít mà ôn hòa, cầu gì nấy, giống như một hán t.ử nông thôn vô hại.

Điều nàng nảy sinh tâm lý lơi lỏng, suýt nữa quên mất Đoạn Bất Kinh thực chất là hạng thế nào.

Trong hai kiếp loạn lạc đó, từng kẻ trong kinh thành phao tin đồn về xuất của Đoạn Bất Kinh, là nghiệt chủng do Trịnh Nghị và một nữ t.ử chốn lầu xanh sinh , nên Trịnh Nghị mới trọng dụng đến .

Chưa mấy ngày, t.h.i t.h.ể kẻ đó ném ở bãi tha ma với cái c.h.ế.t vô cùng thê thảm.

Còn Lục Kính Thăng - chồng kiếp nữa của nàng, ngoài việc hịch mắng c.h.ử.i cha con nhà họ Trịnh thì cũng những lời lẽ đại bất kính đối với Đoạn Bất Kinh, cuối cùng Đoạn Bất Kinh đích thẩm vấn và c.h.é.m đầu tại ngã tư buôn bán sầm uất.

Về , giới quyền quý trong kinh thành đều Đoạn Bất Kinh xuất nên vô cùng ghét khác bàn tán linh tinh.

Còn nàng, trong lúc vô ý giẫm đạp bộ lên điểm yếu chí mạng của con sói ác ... Nghĩ đến sở thích tí là g.i.ế.c cả nhà của , Tiểu Thiền đột nhiên đổ mồ hôi lạnh, vội vàng dừng bước, c.ắ.n môi với vẻ tội nghiệp.

Đoạn Bất Kinh thu chân kịp nên tự nhiên va Tiểu Thiền.

Hắn rũ mắt khuôn mặt bỗng chốc trở nên nhợt nhạt của nàng, mà vẫn thể thản nhiên đùa giỡn: "Tiểu thư thế, giống như thể ai đó sắp g.i.ế.c cả nhà nàng ?"

Giọng trầm thấp xẹt qua màng nhĩ nàng.

Trong khoảnh khắc hốt hoảng, nó chồng chéo với từng lời đe dọa thấp trầm của Đoạn Hầu gia khi siết cổ nàng trong hai kiếp luân hồi đó.

Giây phút , trong lòng Tiểu Thiền bỗng dấy lên một ý nghĩ đáng sợ.

Nếu Lục Kính Thăng thể trọng sinh, thì cái tên Đoạn Bất Kinh với quỹ đạo cuộc đời chệch hướng , liệu khi nào cũng là một kẻ trọng sinh ?

Nghĩ đến đây, thần kinh Tiểu Thiền bỗng căng , nàng chằm chằm và đột nhiên thốt lên lời thăm dò: "Đoạn Hầu gia, ngươi năm bảy lượt tiếp cận , rốt cuộc là gì?"

Đoạn Bất Kinh nhận sự thăm dò của nàng, lập tức tiếp lời: "Nếu nịnh nọt thì gọi một tiếng Hầu gia ăn nhằm gì . Trước đây chẳng nàng so sánh tại hạ với Tần Hoàng Hán Vũ ? Sao bây giờ lợi dụng xong, tiền đồ của thu hẹp đáng kể thế?"

Trong giọng của sự trêu chọc, lấy một mảy may chột chần chừ khi vạch trần.

Cũng đúng, nếu mà cũng trọng sinh thì đầu tiên gặp nàng ở Tân Hương khách sáo mời nàng ăn đùi gà.

sẽ rút đao rạch vài đường sâu hoắm lên mặt nàng mới .

Đoạn Bất Kinh sẽ mắc sai lầm ngu ngốc tương tự, đến gần doanh trại Uy Phong để trúng tên.

Lại càng thể nào vì cứu ngoại tổ phụ nàng mà dễ dàng hứa dâng tặng lương thảo cứu mạng cho bè lũ sài lang cha con họ Trịnh.

Con luôn tìm cái lợi và tránh tai họa.

Đã là trọng sinh thì đương nhiên sẽ chủ động tránh khỏi những cạm bẫy của kiếp , vết xe đổ.

Mọi sự đổi quỹ đạo trong kiếp của Đoạn Bất Kinh đều là vì nàng mà .

Đang miên man suy nghĩ, Đoạn Bất Kinh đưa tay áo lên lau những giọt mồ hôi lạnh trán nàng.

"Sao đổ mồ hôi nhiều thế , giống ngoại tổ phụ nàng ?"

Ngoại tổ phụ hình mập mạp nên quả thực đổ mồ hôi.

Tiểu Thiền mắc chứng sạch sẽ nhẹ, kìm đưa tay vỗ : "Ây da, áo mặc cả ngày là bụi, đừng quẹt lên mặt chứ!"

Đoạn Bất Kinh khẽ, nắm lấy cổ tay nàng, cùng bước ngoài: "Chẳng do tiểu thư hối thúc gấp quá , chỉ lo lên đường nên ba ngày đồ ..."

Cơ Tiểu Thiền giật bịt mũi, vội hất tay : "Vậy ngươi còn mau tắm rửa quần áo !"

Vừa sát gần như tuy ngửi thấy mùi mồ hôi kỳ lạ nào, nhưng bộ đồ ba ngày giặt cũng đủ đáng sợ .

Nói xong, nàng lập tức lưng chạy về phòng rửa mặt.

Đoạn Bất Kinh bóng lưng nàng một lát, n.g.ự.c dường như vẫn còn vương vấn ấm từ nàng.

 

Quan Chấn men theo hành lang dài tới tìm đại đương gia, tình cờ đoạn đối thoại của hai .

Đợi khi Cơ tiểu thư khuất, mới tới bên cạnh đại đương gia, nhịn hỏi: "Không sáng nay ngài mới tắm rửa đồ ? Bộ quân phục từ lúc may xong, đây là đầu tiên ngài mặc lên đấy!"

Đoạn Bất Kinh hiển nhiên tiếp tục chủ đề trêu chọc cô nương ban nãy nữa, bèn hỏi : "Có việc gì ?"

Quan Chấn hạ giọng: "Trịnh đại công t.ử gửi thiệp mời, mời đại đương gia tối nay đến tửu lâu tụ họp."

Đoạn Bất Kinh : "Hãy báo với Trịnh đại công t.ử dời sang hôm khác , hôm nay thực sự rảnh."

Quan Chấn ghi nhớ xong hỏi: "Đại đương gia, Trịnh nhị công t.ử lúc tính toán hãm hại chúng như thế, bụng mang dã tâm của sói, cớ ngài còn đồng ý hợp tác với chúng?"

Đoạn Bất Kinh bình thản đáp: "Có lợi thì tại hợp tác? Trịnh thái thú nuôi nhiều thuộc hạ như , ghét bỏ địa bàn của quá nhỏ nên mở rộng về phía Lộ Châu chẳng là chuyện bình thường ?"

Một vạn lượng bạc trắng tuyết, chỉ đơn giản là mua lương thảo?

nếu cộng thêm cả địa bàn rộng lớn của Lộ Châu thì thật sự đáng đồng tiền bát gạo.

Trịnh đại công t.ử thấy quy thuận Lư Năng ở Lộ Châu, lập tức động tâm tư, dùng tiền lớn để cắm một tai mắt đắc lực tại Lộ Châu.

Lộ Châu tuy nghèo nàn nhưng là nơi dễ thủ khó công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-22-hoan-toan-khong-xung.html.]

Nắm Lộ Châu thì vùng Tây Bắc của Thông Châu thể kê cao gối mà ngủ .

Hoàng đế đổi quá thường xuyên, đến nỗi lúc bách tính trong dân gian cũng chẳng hoàng đế đương triều mang họ gì.

Bây giờ quân phiệt cát cứ, những vị thái thú địa phương thực lực và dã tâm đều đang liều mạng bành trướng thế lực.

Trịnh Nghị như cũng chẳng gì là lạ.

Quan Chấn nhẫn nhịn nhưng vẫn nhắc nhở đại đương gia một câu: "Thương lượng với hổ thì sẽ lâu bền. Thái thú Lộ Châu tuy bất tài nhưng , đại đương gia thực sự vứt bỏ ông để nương nhờ Trịnh thái thú ?"

Đoạn Bất Kinh mỉm , vỗ vai Quan Chấn: "Quan thúc yên tâm, trong lòng tự tính toán."

Được , những gì cần nhắc nhở thì nhắc nhở.

Nếu đại đương gia , Quan Chấn cũng bận tâm nữa.

Hắn ngắm bộ quan phục mới tinh của Đoạn Bất Kinh: "Màu sắc hỉ khí thế , nền càng khiến đại đương gia thêm phần phấn chấn. Tối nay ngài định mặc bộ dự tiệc gia đình nhà họ Tang ?"

"Không, vì đến quá vội nên mang theo nhiều y phục. Đi thôi, cùng mua vài bộ quần áo."

"Được luôn!"

Hiện tại, hơn phân nửa của Hắc Long trại theo Đoạn Bất Kinh quy thuận Lộ Châu.

Dù triều đình ban chiếu chỉ chiêu an, nhưng trong thời loạn lạc chao đảo , thánh chỉ của tên hoàng đế cẩu thả thì tính là cái thá gì chứ? Dùng để chùi đ.í.t còn chê chất vải quá cứng.

Chỉ hai tay nắm chắc, một tay nắm binh quyền, một tay nắm tiền bạc, cố thủ một vùng thành trì thì mới thể bình yên sống qua ngày.

Những ngày tháng tươi của Hắc Long trại mới chỉ bắt đầu mà thôi.

... Quay chuyện Cơ Tiểu Thiền, khi buông bỏ tâm sự, cơn buồn ngủ ập đến.

Nàng trở về phòng rửa mặt xong bèn xuống giường đ.á.n.h một giấc ngon lành suốt cả buổi chiều.

Lúc tỉnh dậy, nàng nhận đến phòng từ lúc nào.

Tang Nhược đang cùng Bạch Lan dùng túi chườm nóng ủi phẳng một chiếc váy màu xanh thanh nhã, áo khoác ngoài là một chiếc áo ngắn cùng tông màu.

Nhìn kiểu dáng, đây là mốt đang thịnh hành ở kinh thành.

Tang Nhược còn chọn sẵn nhiều trâm cài, ngoài bộ trâm hoa tinh xảo thì còn bộ trâm ngọc bích, và những bông hoa lụa nhụy bằng mã não.

Đồ trang sức bày kín cả mặt bàn.

Vừa thấy Tiểu Thiền tỉnh giấc, Tang Nhược đầu mỉm : "Thiền Nhi, mau xem chiếc váy hợp ý con ?"

Tiểu Thiền buông xõa mái tóc dài bước tới, cảm thấy chuẩn quá khoa trương.

Sống qua hai kiếp, ngoại trừ ngày thành hôn gả cho Tiêu Thận ở kiếp thứ hai, nàng từng trang điểm cầu kỳ và lộng lẫy đến thế .

Nghe con gái lớn chê quá long trọng, Tang Nhược mỉm ấn nàng xuống bàn trang điểm: "Con lớn thế , còn là tiểu cô nương nữa, cũng nên ăn diện cẩn thận chứ. Ngoại tổ phụ con xem ngày, bảo rằng đêm nay là ngày lành hiếm . Nhân lúc tới tết Đoan Ngọ, ông sẽ lễ cập kê bù cho con. Từ nay về , con sẽ chải kiểu tóc của thiếu nữ trưởng thành. Mẹ sắm sửa nhiều trang sức cho con, để con thể đổi mỗi ngày một vẻ."

Dọc đường , dù già trẻ, việc ăn ở , thu xếp hành trang đều do một tay Tiểu Thiền lo liệu.

So với con bé, đến cả Triệu bà t.ử vốn nổi tiếng tháo vát cũng vẻ chẳng chu bằng.

Rõ ràng con bé lớn hơn nhị là bao, nhưng vô cùng hiểu chuyện ngoan ngoãn, khiến Tang Nhược cảm thấy thật ấm lòng.

bà nhớ rõ, Tiểu Thiền năm bảy tuổi vô cùng nghịch ngợm, leo cây móc tổ chim, đu góc tường trèo lên nóc nhà lật ngói nghịch phá, ngay cả đám con trai bình thường cũng chẳng sánh bằng con bé.

Không đứa trẻ trải qua những gì mới trở nên trầm như hiện tại.

Nếu đây bà chỉ cảm thấy áy náy với con gái lớn, thì giờ đây bà thật lòng yêu thương che chở con.

Thấy , Tiểu Thiền cũng từ chối nữa.

Nàng mỉm lướt qua những món trang sức trâm cài quý giá, cảm thấy cũng .

Sau nếu chạy nạn, cầm theo những món đồ đắt tiền nhẹ nhàng thế cũng chiếm diện tích.

Thời thế hiện tại vẫn coi là thái bình, nhưng đối với một Tiểu Thiền sống qua hai kiếp mà , đây chỉ là những ngày đếm ngược chờ đợi từng bi kịch ập đến.

Nàng bây giờ chẳng khác nào nạn dân từng trải qua nạn đói, dù ăn no mặc ấm nhưng trong đầu lúc nào cũng tái hiện những thiên tai nhân họa khôn lường sắp xảy .

Và sự yên bình ngắn ngủi , chẳng qua cũng chỉ là một chút hạnh phúc nàng dùng hết sức đào bới từ chỗ ông trời, ai nó sẽ duy trì bao lâu chứ?

Khi vầng trăng treo lơ lửng giữa sân, trong ngoài nhà họ Tang ngập tràn ánh đèn rực rỡ.

Cháu gái lớn của phú thương Giang Nam tổ chức lễ cập kê, dẫu chỉ là ngẫu hứng nhất thời nhưng cũng thể tổ chức bài bản trò.

Những chiếc đèn lụa màu hạnh cao quá nửa , in hình bóng thiếu nữ, hắt những vầng sáng xếp thành một hàng dài, treo khắp sân.

Ánh sáng chiếu rọi những bông hoa đua khoe sắc trong hồ.

Tiếng tơ trúc tao nhã xuyên qua mặt hồ từ đài nhạc giữa hồ vọng tới, những giai điệu êm ái ngân nga khiến đàn cá bơi lội trong hồ cũng say đắm.

dẫu những bông hoa kiều diễm đến , cũng chẳng thể sánh bằng nụ hoa đang e ấp giữa sân lúc .

Cơ gia Tiểu Thiền thực hiện xong nghi thức cập kê, diện bộ y phục dùng cho lễ cập kê màu xanh lam, mái tóc dài búi lên, cắm đó một cây trâm bạch ngọc do đích gài .

Nàng hướng về phía ngoại tổ phụ đang lời chúc mừng mà thi lễ, nghi thức đến đây là tất.

Cơ gia Tiểu Thiền quá tuổi nhưng mãi vẫn lễ cập kê, những nguyên do sâu xa tiện cho ngoài .

Chính vì thế Tang Ninh Hoài cũng mở tiệc mời khách khứa lớn đến chúc mừng.

Là vị khách duy nhất chứng kiến buổi lễ, Đoạn Bất Kinh mang tặng một món quà cập kê.

Tang Ninh Hoài mỉm nhận lấy Tiểu Thiền, đó mở xem ngay mặt .

Khi rõ món đồ bên trong hộp quà, Tang Ninh Hoài khỏi sững sờ.

Thường thì những món quà cập kê dành cho cô nương, khách nữ phần lớn sẽ tặng lược nhỏ, khăn tay lụa, hoặc sang trọng hơn là vòng ngọc, đàn cổ... Còn khách nam tiện tặng những món đồ tùy , đa phần sẽ tặng sách như "Nữ Tắc", hoặc những bức thư pháp, tranh vẽ chúc phúc.

Thế nhưng vị Đoạn đô úy vô cùng hào phóng, món quà tặng là cả một khối phỉ thúy lớn hơn nắm tay vẫn qua gọt đẽo điêu khắc.

Tang Ninh Hoài là hàng, cầm lên xem bèn độ thật giả và màu sắc của vật .

Khối ngọc lớn như , chỉ mới lột bỏ lớp vỏ đá bên ngoài, hề mài giũa mà thể là loại băng chủng cao cấp trong suốt.

Nếu chọn những thợ khéo léo điêu khắc tỉ mỉ, chắc chắn sẽ tạo ít những món đồ đắt giá.

Món đồ đắt đỏ nhường , thể dùng quà cập kê cho một tiểu cô nương chứ?

Tang Ninh Hoài lập tức đẩy món đồ về phía : "Không , món quà quá quý giá, lão hủ dám nhận ."

Đoạn Bất Kinh mỉm ôn hòa: "Chẳng qua chỉ là viên đá thô đào từ núi xuống, cần điêu khắc mài giũa đeo lên phù hợp mới phát huy giá trị. Cơ đại tiểu thư là thông minh lanh lợi, phẩm vị bất phàm. Tại hạ chỉ tặng tiểu thư một khối đá mà thôi, thể mang tạo hóa giá trị liên thành , dựa cách tiểu thư thưởng ngoạn, chuyện nhận nhận chứ."

Nghe lời giải thích thản nhiên , Tang Ninh Hoài kìm đưa mắt vị võ quan trẻ tuổi .

Mỗi năm cố tình tiếp cận, lấy lòng Tang Ninh Hoài nhiều kể xiết.

Ngay cả loại tham quan đào hố hãm hại như Kim Bất Thập, trong nửa đời Tang Ninh Hoài cũng lĩnh giáo qua vô .

Mang theo sự xảo quyệt của một thương gia, Tang Ninh Hoài tự một bộ phương pháp sinh tồn riêng trong việc kết giao bạn bè, điểm dừng chừng mực.

Thế nên ban đầu ông chỉ nghĩ Đoạn Bất Kinh lợi dụng chuyện ngọc Quan Âm để kết giao với mà thôi.

Quan , võ tướng các nơi bây giờ đều đang vô cùng thiếu tiền, ai cũng mong quen thêm vài tên cường hào như gà đẻ trứng vàng để kiếm thêm lợi ích.

Tang Ninh Hoài vốn ôm tâm lý quen thêm một là thêm một chỗ dựa, ông hề bài xích, trái còn lễ ngộ kẻ hiền tài.

vị Đoạn đô úy giúp ông một ân tình lớn như mà chẳng hề đả động nửa lời đến chuyện báo đáp, trái tay tặng một món quà hậu hĩnh như trong tiệc cập kê của cháu ngoại.

Bàn tính vàng trong đầu Tang viên ngoại bắt đầu kêu lách cách cảnh báo.

Ông cảm thấy thứ mà vị Đoạn đô úy nhắm tới chỉ đơn giản là vàng bạc, thể là thứ mà ông thể gánh vác nổi.

Thế là sự nhiệt tình của Tang Ninh Hoài vơi đôi chút, ông liên tục khiêm nhường chịu nhận.

Không từ lúc nào Tiểu Thiền cạnh ngoại tổ phụ, nhận lấy khối phỉ thúy từ tay ông, vẻ mặt đầy hiếu kỳ ngắm nghía, đó đặt hộp sang đưa cho Bạch Lan, bảo nàng đem về phòng cất rương khóa .

Nàng bấy giờ mới đầu với ngoại tổ phụ: "Đoạn đô úy đặc biệt cất công mang đến, nếu nhận, chẳng nể mặt ân nhân ? Sau nếu Đoạn đô úy thiếu tiền, xin ngài cứ lên tiếng, nếu ngoại tổ phụ dư dả, nhất định sẽ tận lực giúp đỡ."

Động tác nhận quà của Tiểu Thiền quá nhanh, Tang Ninh Hoài ngăn cản cũng kịp, chỉ đành nở nụ gượng gạo với Đoạn Bất Kinh.

"Đứa nhỏ còn nhỏ tuổi, hiểu chuyện, để Đoạn đô úy chê ."

Đoạn Bất Kinh mỉm liếc kẻ hám tài nhỏ bé : "Cơ tiểu thư thích là ."

Tang Ninh Hoài đưa mắt quan sát cặp tuấn nam mỹ nữ mắt, trong lòng bỗng nảy sinh chút suy tính.

Mượn cớ rót rượu, ông thăm dò hỏi: "Không Đoạn đô úy năm nay bao nhiêu tuổi, quê quán ở , từng cưới vợ ?"

Đoạn Bất Kinh bình tĩnh và thẳng thắn đáp: "Ta lẽ là cô nhi, nhặt từ đống mộ về, nên vẫn luôn rõ tuổi tác ngày sinh cụ thể. Người nuôi lớn ước tính lẽ hai mươi tuổi. Những năm qua vẫn luôn bươn chải kiếm sống, từng cưới vợ."

Tang Ninh Hoài ngờ xuất của ân nhân lận đận như , nhất thời ngậm ngùi, an ủi động viên Đoạn đô úy vài câu hỏi thêm chuyện riêng tư của nữa.

Nếu đây Tang viên ngoại còn nung nấu ý định tìm kiếm một vị hôn phu lý tưởng cho cháu gái ngoại, thì chỉ nội xét đến rào cản phận , Đoạn đô úy loại thẳng tay, văng xa đến hai dặm cho mát mẻ.

Cháu gái lớn của ông xinh như hoa, tính tình dịu dàng ngoan ngoãn.

Của hồi môn của nó sẽ vô cùng hậu hĩnh, dẫu gả nhà quan thì vẫn xứng tầm.

Cho dù tuyển rể ở rể thì cũng tìm một t.ử thư hương môn mang công danh đàng hoàng.

Chẳng lẽ nhắm mắt đưa chân, chọn một kẻ võ phu cha từ lúc lọt lòng thế !

Thấy ngoại tổ phụ dò hỏi thêm, tâm trạng Tiểu Thiền thư thái đến mức ngân nga vài khúc hát.

Nàng thậm chí còn tiếc nuối vì ngoại tổ phụ hỏi han cặn kẽ hơn nữa.

Xem Đoạn Bất Kinh uống rượu ngà ngà say, mang theo luồng sinh khí cục mịch như thể nấy, chỉ thiếu chút nữa là kể tường tận những tháng năm vẻ vang khi lên núi cướp, tàn sát doanh trại Uy Phong và c.h.ặ.t đ.ầ.u mệnh quan triều đình.

Nếu ngoại tổ phụ trọn vẹn bản tóm tắt tiểu sử của vị , thì dù dung mạo tựa Phan An, ông cũng chẳng đời nào chịu ép duyên, thậm chí còn tặng luôn vàng bạc cung kính tiễn Trại chủ đại nhân lên đường thượng lộ bình an.

Hi vọng Đoạn Bất Kinh cũng thể thấu ý tứ của ngoại tổ phụ, từ nay về đừng mập mờ với nàng nữa.

Đã quan thì cũng tém bớt khí thế của phường thảo khấu chứ? Giao hảo với những phú thương như ngoại tổ phụ nàng thì chỉ lợi mà chẳng hại.

Một kẻ tâm cơ sâu thẳm giỏi tính toán như Đoạn Bất Kinh đến mức vì vướng mấy trò tán tỉnh nữ sắc vô vị mà đ.á.n.h mất cơ hội ngàn vàng kết với những mối quan hệ thể đem vinh hoa phú quý như .

Cơ Tiểu Thiền cảm thấy bữa tiệc , chút mập mờ rõ ràng giữa nàng và Đoạn Bất Kinh cuối cùng cũng thể khép một cách êm và an cho cả đôi bên.

Quả nhiên lâu , ngoại tổ phụ hào hứng tuyên bố với quản gia rằng vài ngày nữa sẽ tiếp tục tổ chức tiệc, mời các thương gia và công t.ử quen ở xung quanh, nhân tiện kén chọn một nam thanh niên ưu tú cho cháu ngoại gái của .

Đoạn Bất Kinh sắc mặt vẫn đổi, vững vàng mỉm tay bưng chén rượu, lắng như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến .

Hoàn chẳng thấy cái thói ngạo mạn, ngang ngược từng đe dọa đòi g.i.ế.c cả nhà , cho Tiểu Thiền đính hôn lúc .

Đêm đó, yến tiệc kéo dài cho đến tận khi trăng lặn mờ mới tàn.

Tuy Cơ Tiểu Thiền uống giọt rượu nào, nhưng vì tâm trạng quá đỗi vui vẻ nên nàng cũng một giấc ngủ ngon và sâu.

Thế nhưng, tâm trạng rạng rỡ chỉ kéo dài đến ngày hôm , khi nàng cùng ngoại tổ phụ đến Dung Bảo Ký để đối chiếu sổ sách thì niềm vui đều tan biến.

 

Loading...