Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 24: Thật là trùng hợp

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:38:06
Lượt xem: 364

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ Tiểu Thiền đang chờ ngoại tổ phụ hỏi câu .

Nàng rút từ trong chiếc túi gấm tờ danh sách tay trong suốt chuyến : "Đây là danh sách của hồi môn con hỏi từ , nhưng cũng nhớ rõ tên bao nhiêu ruộng đất cửa tiệm nữa, ngoại tổ phụ chắc chắn còn giữ bản đáy hòm. Đã qua bao nhiêu năm , các chưởng quỹ ở mấy cửa hiệu chắc chắn đều thành bên nhà họ Đỗ cả . Bọn họ giỏi việc kinh doanh nên phần lớn đều trụ lâu. Dù chuyện buôn bán êm ấm nhưng ruộng đất khế ước vẫn còn đó, chắc chắn tổ mẫu đem cho thuê cả . Xin ông hãy ước tính giúp con một chút xem, tiền thuê những ruộng đất cửa hiệu trong bao năm qua chừng bao nhiêu, đến lúc đó nhờ ông mặt, đối chiếu sổ sách với tổ mẫu, hỏi bà xem tiền vẫn còn ở đó ."

Nghe xong, trong lòng ngoại tổ phụ cảm thấy bức bối nhưng vẫn quên nhắc nhở Tiểu Thiền: "Cháu hỏi tổ mẫu chuyện , lường hậu quả ? Chuyện trong nhà đơn giản như trị một tên chưởng quỹ tham ô ."

Tiểu Thiền khẽ : "Ông yên tâm, sẽ xé rách mặt , tổ mẫu con là coi trọng thể diện nhất mà."

Nàng nhớ rõ ở kiếp thứ hai, lúc sắp gả cho Kỳ Vương Tiêu Thận, dáng vẻ keo kiệt bủn xỉn chịu góp chút của hồi môn nào của tổ mẫu mới khiến phát ớn .

Tang Nhược lúc bấy giờ mồ côi cha bèn cầu xin chồng, mong bà thể giúp đỡ một chút.

Bởi vì khi ngoại tổ phụ qua đời vì bạo bệnh an tâm giao phó việc quản lý tài sản cho nên ông mời năm vị hữu quen trong làng bảo lãnh, đồng thời giao phó tài sản ruộng đất và các mặt bằng cho những cố nhân đáng tin cậy trông coi.

Bà mỗi năm tuy nhận tiền lời để chi tiêu sống qua ngày, nhưng hôn sự của Tiểu Thiền quá gấp gáp, kịp chờ tới ngày phát tiền tiền lời.

Do Tang Nhược mới nhờ chồng châm chước một chút, bù đắp thêm cho cháu gái một phần, tránh để nó gả Vương phủ khinh thường.

Lúc bấy giờ, chân mày tổ mẫu cau chặt, buông lời mắng nhiếc Tang Ninh Hoài khuất núi là kẻ hồ đồ, gác con rể ruột của mướn ủy thác gia sản cho bọn ngoài.

Nếu nhà họ Tang coi bà như ngoài, đề phòng như tránh trộm cướp thế thì bà cũng cần bù tiền túi để giúp đứa cháu ngoại duy nhất của nhà họ Tang gì.

Mẹ nàng khi tức tới phát , gặng hỏi chồng xem của hồi môn bao năm nay của bay .

Kết quả tổ mẫu mắng xối xả một trận, bảo bà suốt ngày sống với phong thái của đại tiểu thư con nhà giàu, tiêu tiền như nước thì dù của hồi môn nhiều đến mấy cũng tiêu hết nhẵn mà thôi.

Tiểu Thiền lúc trốn ngoài cửa sổ góc tường rành rọt từng chữ.

Rốt cuộc, nàng bán hết trang sức, đầu sức của bản mới gom góp đủ mấy rương của hồi môn.

Lúc bấy giờ, Tiểu Thiền vẫn mang oán hận với , hiếm khi hé nửa lời.

Nàng chỉ nghĩ rằng do gả Vương phủ nên Tang Nhược sợ mất thể diện mới xin xỏ tiền tổ mẫu để chống lưng.

Bây giờ nghĩ chuyện mới sáng tỏ, hóa tổ mẫu âm thầm chiếm đoạt hết của hồi môn của nàng, vì thế nên mới hạ nhún nhường để cầu xin như .

Ngoại tổ phụ sớm thấu bộ mặt thật của nhà họ Cơ nên khi mất mới nhờ bạn bè bảo đảm.

Nhớ đến muôn vàn oan ức kiếp , Cơ Tiểu Thiền âm thầm thở hắt , kiếp bất luận tìm hung thủ thật sự thì nàng cũng canh chừng tiền bạc của ngoại tổ phụ cho cẩn thận, những gì thuộc về nàng thì đừng ai hòng chiếm lấy một đồng!

Đến khi đối chiếu sổ sách mà tổ mẫu lấy tiền thì lúc đó ngoại tổ phụ thể lên tiếng khó, tiện đà đề nghị chuyện hôn sự của cháu gái lớn sẽ do ông lo liệu để ép tổ mẫu nhượng bộ.

Về phần thương ở quê của nàng thì cứ ngoài tìm bọn buôn bán nô tỳ, chọn một thanh niên dung mạo khôi ngô ký khế ước nô bộc suốt đời, dẫn qua gặp ngoại tổ phụ là xong chuyện.

Khi việc thành công, nàng sẽ lấy cớ chiêu mộ rể để tự lập môn hộ, nắm giữ phần lớn của hồi môn mà đóng cửa tự vun vén cho cuộc sống riêng.

Càng nghĩ Tiểu Thiền càng thấy tương lai tươi sáng.

Trong lúc hai ông cháu đang to nhỏ trò chuyện, phía ngoài sảnh của tiệm cầm đồ bỗng trở nên huyên náo.

Vì Chu chưởng quỹ đuổi , nhóm tiểu nhị tiền sảnh đành bẩm báo với ông chủ.

"Đông gia, ngài xem thử , ngoài một vị công t.ử nhà giàu nằng nặc đòi gặp ngài hỏi chuyện tượng ngọc Quan Âm."

Tang Ninh Hoài giờ tới ba chữ Ngọc Quan Âm là thấy cổ tay yên , như thể gông cùm trói chặt .

Tại đến quấy phá? Chẳng lẽ tên tham quan Kim Bất Thập giở trò gì mới ?

Tiểu Thiền nhanh chân hơn ngoại tổ phụ một bước, nấp rèm cửa tiền sảnh ngoài.

Vừa một cái, đập mắt là hình ảnh một chiếc roi ngựa vung vẩy mặt sàn, cùng với hai vị công t.ử nhà giàu mang vẻ quý tộc đến từ kinh thành.

Ngồi chiếc ghế thái sư, mang vẻ mặt thiếu niên ngỗ ngược bướng bỉnh chẳng ai khác mà là Kỳ vương Tiêu Thận.

Số là khi tiến thành, Tiêu Thận vội vàng đến gặp Thái thú Kim đại nhân mà xông thẳng tới cửa tiệm dính tin đồn tàng trữ tang vật.

Không ngờ, tiệm cầm đồ lớn nhất xứ quan phủ niêm phong.

Tiêu Thận cứ tưởng manh mối nhọc công tra cứu cũng Kim đại nhân phát hiện .

Đang trong lúc bực bội chán nản, dạo phố và phát hiện tiệm cầm đồ thông đồng với giặc mở cửa trở .

Ngạc nhiên là thế, Tiêu Thận bèn kéo theo biểu ca và một nhóm hộ vệ xông , định hỏi thăm tung tích của tượng ngọc Quan Âm.

Nào ngờ bảo gia đinh thỉnh đông gia thì một lão viên ngoại thấp lùn to béo như lật đật, theo lưng là một nữ nhân mặt mày lanh lợi kiều diễm... Nha đầu xí!

Sao cô mặt ở đây?

Khác hẳn với bộ dạng quần áo thô sơ quấn khăn xanh , chẳng nữ t.ử nhà tiểu quan đào vận may mà diện lên bộ y phục thêu gấm lụa là xa xỉ.

Kiểu tóc cũng đổi, suối tóc xõa buông đây nay búi cao tinh xảo, để rớt vài sợi tóc vụn buông lơi hờ hững gáy thon dài trắng ngần như cổ thiên nga, búi tóc đen nhánh cài lệch sang một bên, điểm xuyết độc nhất chiếc trâm ngọc khắc chùm lá xanh, kết thành đoá hoa nhài điểm ngọc trai rủ xuống, tôn lên vầng trán thanh tú và đôi mắt ngấn nước mê hồn.

Tiêu Thận ngẩn ngơ nữ t.ử thanh tú kiều diễm, trông vẻ tao nhã bỗng thấy lồng n.g.ự.c nén , lập tức sực tỉnh.

Nha đầu bày vẻ mặt gì ? Đôi mày thanh mảnh mà nhíu còn chặt hơn cả .

Lẽ nào nàng mắc bệnh tự huyễn hoặc, nghĩ rằng cố bám đuôi theo nàng, mò tới tận cửa hiệu cầm đồ ?

Nghĩ đến đây, Tiêu Thận cảm thấy bực tức, trừng mắt quát Cơ Tiểu Thiền: "Cô nghĩ cửa tiệm là nhà hả? Cô phép đến thì bổn vương quyền tới ?"

Tiểu Thiền cạn lời vị vương gia nóng nảy như con lừa đang giậm chân tại chỗ.

Nàng hé nửa lời nhưng cũng chẳng hiểu tự dưng nổi đóa phẫn nộ.

Tang Ninh Hoài thì ngược , ông bằng lòng thái độ chuyện của tên thiếu gia nhà giàu đối với cháu gái , bèn dò xét từ xuống bảo: "Cửa tiệm là của lão hủ, tức là cửa tiệm của cháu ngoại lão. Vị khách quan đây cảm thấy vấn đề gì ?"

Tiêu Thận chưng hửng, cửa tiệm thật sự là của con ranh ? Khuôn mặt thoắt cái đỏ bừng vì ngại ngùng, xuống nấc thang cao giá dựng lên.

Tiểu Thiền thở dài, nàng thể bất chấp đắc tội với Kỳ Vương, nhưng ngoại tổ phụ thì đang cơ nghiệp, dễ gì gây xích mích với ông tướng .

nàng chỉ nhún chào hai vị công t.ử một cái, dự định trong.

Tiêu Thận vươn tay chặn nàng: "Bổn vương tới đây là công vụ mang theo, đồn vài ngày nhà cô nhập một bức tượng ngọc Quan Âm, thể mang cho bổn vương xem ?"

Đồng hành cùng quý khách phương xa còn một tham tướng của Kim Bất Thập.

Nghe vị tiểu vương gia hỏi , chỉ xuề xòa với Tang viên ngoại: "Vị là Kỳ vương điện hạ phái tới từ kinh thành. Nghe tin nơi thổ phỉ lộng hành bèn mặt Tạ Sướng tướng quân quá cố điều tra một phen. Tại hạ cũng giải thích với ngài hiểu lầm mấy hôm , nhưng Kỳ vương vẫn yên tâm, e sợ để xổng bọn lâu la thảo khấu nên nhất quyết đòi xem qua. Vậy nên Kim đại nhân bèn phái tại hạ tháp tùng Kỳ vương tới cửa tiệm của Tang viên ngoại xem xét đôi chút."

rõ tại một vương gia nhàn rỗi điều tra vụ án tang vật , nhưng nếu Kim Bất Thập cử tham tướng bám sát, lẽ cũng chẳng tạo nên sóng gió gì quá lớn.

Rốt cuộc, sự rối rắm đều do bọn Kim Bất Thập gây , Dung Bảo Ký chỉ là một cơ sở kinh doanh vạ lây vô cớ, chẳng nghĩa vụ nghênh tiếp lũ vương gia quan chức mỗi ngày.

Tang Ninh Hoài vốn là kẻ khôn lỏi trong nghề, đến danh vương gia, lập tức tươi gọi tiểu nhị dâng nước, bánh kẹp lân la hàn huyên chuyện vãn cùng hai .

Tiểu Thiền cũng lợi dụng tình cảnh để dẫn Bạch Lan rời khỏi cửa tiệm, lên xe ngựa chuẩn về nhà.

Ngờ Tiêu Thận bước nhanh đuổi theo, thiếu niên ngửa khuôn mặt đẽ lên, hất hàm kiêu ngạo hỏi thiếu nữ đang bước lên xe ngựa: "Cô thấy lời tham tướng ? Bổn vương phường lừa lọc, khoe mẽ lăng nhăng ."

Tiểu Thiền thầm vị vương gia vẫn còn ôm thù.

Thực chỉ cần dây dưa với nàng, Tiểu Thiền cũng chẳng dùng lời cay nghiệt với chồng cũ duyên phận .

"Kỳ Vương gia, là dân nữ lỡ lời, mong ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt cô gái nhỏ bé như ..."

Vừa dứt câu, kịp đợi tiểu vương gia hồi đáp, nàng định bước trong xe ngựa.

"Khoan !" Thấy nàng định , Tiêu Thận bất giác giơ tay định kéo nàng .

Kết quả, vặn nắm mắt cá chân thanh mảnh của cô gái, tiện đà giật luôn chiếc hài tú hoa của nàng rơi xuống.

Tiểu Thiền thầm rủa trong bụng, đúng là chứng nào tật nấy, mùi thối đổi!

Kiếp , Tiêu Thận cũng , cứ rảnh rỗi là đến cửa nhà họ Cơ phục kích chặn đường nàng.

Tiểu Thiền phớt lờ thèm để ý, mỗi lúc bước lên xe ngựa, Kỳ vương lúc nào cũng nắm kéo mắt cá chân nàng, khi còn cố tình ghì chặt chịu buông tay.

Bây giờ Tiểu Thiền rảnh để nuông chiều , định hất chân đạp thì chỉ bịch một tiếng, Tiêu Thận buông tay quỳ sụp xuống đất một cách ngây ngốc.

Nhìn cặp mắt phượng trợn tròn, đôi môi mỏng hé mở, dường như chính cũng quỳ xuống.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, sờ sờ huyệt đạo tê rần ở đầu gối, lập tức liếc quanh tứ phía.

Vừa nãy như thể chỗ đ.á.n.h trúng một cú thật mạnh... Tiểu Thiền hề đầu gối của tiểu vương gia tê liệt, chỉ cảm thấy khung cảnh vô cùng quen thuộc, tựa như chuyện từng diễn y hệt trong một kiếp ở thời điểm nào đó.

Chỉ khác là , Cơ Tiểu Thiền chẳng buồn e lệ ngượng ngùng che miệng với Kỳ Vương đang bẽ mặt, mà dùng ánh mắt giá lạnh tựa như đang một tên ngốc để liếc .

Ánh mắt như đ.â.m nhói tâm trí , Tiêu Thận cận vệ dìu đỡ lên, vết bùn đầu gối chiếc quần lụa trắng muốt, đảo mắt nhanh qua hòn sỏi lăn lóc kế bên chân, tự chủ gầm lên giận dữ với trung: "Kẻ nào đ.á.n.h lén?"

Ngay lúc , một hình nam nhân cao lớn trong bộ quân phục màu đỏ thẫm rảo bước vội về phía xe ngựa.

Người vô cùng to con, mỗi bước chân đều lan tỏa khí thế lẫm liệt, tựa như thanh bảo kiếm rút khỏi vỏ.

Thị vệ vội vã chắn mặt Kỳ vương, đề phòng kẻ lạ mặt ập đến.

Tuy nhiên võ tướng chẳng buồn liếc Kỳ vương một cái, chỉ cúi xuống lượm lấy chiếc hài thêu rơi đất, vươn một tay , xoay bờ vai rộng , hiệu cho Tiểu Thiền dựa .

Còn bản thì giũ vạt áo, cẩn trọng phủi sạch lớp bụi bám chiếc hài xinh.

"Áo mới tinh sáng nay, tiểu thư đừng bảo là vẫn còn chê bai đấy nhé?"

Tiểu Thiền thù dai, chắc chắn ghim chuyện nàng ghét bỏ ba ngày áo.

giờ đây giữa chốn thanh thiên bạch nhật đông , chẳng lúc rỗi đấu khẩu với tên trùm thổ phỉ.

Nàng níu kéo mập mờ, bèn chênh vênh trụ một chân, dùng ngón tay vịn vai rướn tới chiếc hài, nhỏ giọng lí nhí: "Mau đưa đây, lát tự lau..."

Giọng của nàng trái ngược với tính cách, mang nét thanh tao dịu dàng đặc trưng của thiếu nữ Giang Nam, nên đôi khi lúc dỗi hờn như thể đang nũng nịu.

Tình cảnh lọt mắt kẻ hữu tâm, quả là bức họa tài t.ử giai nhân sống động hài hòa đẽ.

Tiêu Thận đau nhói khập khiễng, trợn mắt màn rõ lồng n.g.ự.c nổ tung vì cớ gì.

Hắn săm soi vị võ quan tuấn cao ráo lạ hoắc chẳng từ lỗ nẻ nào chui , bất giác to tiếng hỏi dồn: "Có ngươi ném hòn sỏi ?"

Nam nhân tỏ vẻ bình thản, ỷ chiều cao vượt trội, chẳng cần ngước cằm, chỉ liếc mắt khinh khỉnh ngó sang.

Dù chỉ một cái liếc mắt cũng khiến sởn tóc gáy, như thể luồng âm khí sắc nhọn gầm thét bao trùm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-24-that-la-trung-hop.html.]

Tiêu Thận quá rành loại cảm giác .

Phụ vương quá cố của , và cả những chiến hữu của phụ vương cũng thế, hễ trải qua tàn sát, dòng m.á.u tanh tưới gội, thì vô hình trung đều tỏa sát khí khó che giấu như .

Tiêu Thận tính tình ngạo mạn bẩm sinh, đương nhiên chẳng ưa gì áp lực đến từ kẻ đồng giới kiểu .

Chưa kể, gã đàn ông vóc dáng vạm vỡ hình như cực kỳ thuộc với nàng xí, điều càng Kỳ Vương dấy lên mối thù hằn ác cảm vô cớ với .

Thấy nam nhân đó đáp, ánh mắt Tiêu Thận hằn lên tia hung hãn, gặng hỏi nữa: "Đang hỏi ngươi đấy, tai điếc ?"

Lần , Đoạn Bất Kinh chẳng thèm bố thí cho một ánh , chỉ khẽ gập , lồng chiếc hài bàn chân thon nhỏ của cô gái.

Ngoài đôi bàn tay tú lệ xinh xẻo, gót sen ngọc ngà của Tiểu Thiền cũng sinh vô cùng mỹ tinh xảo.

Vì tiết trời oi ức, bàn chân nàng mang lớp tất lụa dệt từ tơ tằm và sợi bông.

Những ngón chân nhuộm hồng bằng nước hoa móng tay lấp ló nửa ẩn nửa hiện qua lớp tất lụa mỏng.

Bàn tay to xương xẩu của nam nhân trực tiếp đụng chạm bàn chân ngọc của cô nương, chỉ cung kính cẩn trọng mang chiếc hài mà thôi.

lọt mắt Tiêu Thận, vị võ quan dường như thấu tận gốc rễ bàn chân ngọc ngà của thiếu nữ.

Tiêu Thận cũng rõ tại , chỉ là chán ghét kẻ khác tiếp cận với nàng .

Lửa giận ngút trời, giật lấy cây roi ngựa, quất mạnh về phía võ quan nọ.

Thế nhưng, ngọn roi kịp sượt qua mẩy thì một gã phu xe gầy gò nhếch nhác cạnh đó giơ một tay bắt gọn ngọn roi, nương theo lực đ.á.n.h hất ngược, cuốn roi quanh cổ tay khiến Tiêu Thận cố giằng cũng xong.

Mọi thứ diễn chớp nhoáng khiến xoay xở kịp.

Tiểu Thiền cũng lường rằng, mới leo lên chiếc xe ngựa mà gây bầu khí giương cung bạt kiếm như thế, bất giác đưa tay xoa trán, ngoái đầu hỏi Đoạn Bất Kinh: "Là ngươi ném hòn sỏi đó hả?"

Đoạn Bất Kinh mang xong hài cho nàng mới qua điềm tĩnh trả lời Tiêu Thận: "Chắc nãy đường vội, vô tình vấp hòn sỏi, nếu lỡ b.ắ.n trúng ngài đây thì mong lượng thứ cho."

Tuy kiếp hai là kẻ thù đội trời chung nơi chốn quan trường, nhưng kiếp thì họ đụng độ quá sớm, ấn tượng ban đầu về đối phương vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao.

Tiểu Thiền sợ Kỳ vương giận lây sang Ôn bá, vội lợi dụng cơ hội giảng hòa: "Đều do nhóm tiểu nhị của tiệm nhà quét dọn đường xá tươm tất, sỏi vụn lỏm chỏm, xe ngựa qua văng trúng là chuyện khó tránh. Ngài thấy , Kỳ vương điện hạ?"

Nói đoạn, nàng qua Đoạn Bất Kinh tiếp: "Đoạn đô úy, vị là Kỳ vương điện hạ đến từ kinh thành, lặn lội vì chuyện tang vật của Tạ tướng quân ở doanh trại Uy Phong mà chinh ghé thăm tiệm của ngoại tổ phụ dò la tin tức đấy."

Đoạn Bất Kinh hiểu hàm ý đ.á.n.h tiếng của nàng, bèn hướng về phía Tiêu Thận mà chắp tay thi lễ: "Không ngờ ngài là Vương gia giá lâm từ kinh thành, chức sắc thấp kém điều thất kính, mong ngài lượng thứ."

Viên sỏi nhằm đúng huyệt đạo mà bắn, khiến Tiêu Thận đau nhói đến giờ vẫn hồn, thể là vô ý ?

Thế nhưng biểu ca Tiêu Du theo lật đật giảng hòa: "Tất cả chỉ là một sự hiểu lầm thôi, vương gia cũng bất cẩn trượt chân mới lỡ rơi chiếc hài của tiểu thư, mong tiểu thư lượng thứ."

Cơ Tiểu Thiền mỉm đáp lễ với công t.ử Tiêu Du.

Quả nhiên là nam nhân kiếp nàng từng mơ lấy chồng, ít nhất vẫn lý lẽ đàng hoàng, hơn hẳn vị thô lỗ của .

Lúc , Tiêu Thận sực nhớ bất cẩn cợt nhả một cô nương, cũng miễn cưỡng với Cơ Tiểu Thiền: "Lúc nãy bản vương cố ý, là do cô bước gấp gáp, gọi mãi cũng chịu dừng..."

Cơ Tiểu Thiền khẽ mỉm , tự kiểm điểm: "Vậy đúng là của dân nữ . Không rõ Kỳ vương còn điều chi thắc mắc hỏi dân nữ nữa ?"

Kỳ vương cũng chả hiểu lý do khi nãy gọi giật nàng .

Nữ nhân đúng là chẳng toát nổi tí khí chất đáng yêu nào, lúc nào cũng chưng bộ mặt lạnh lùng, miệng thì mắng mỏ đanh đá, mà cứ để một gã đàn ông lạ mật nắm vai xỏ hài.

Trái , cứ mỗi khi đối mặt với , nàng chẳng hé nổi nửa nét ôn hòa.

Sự bực bội của Tiêu Thận chẳng từ ùa về, và cũng chẳng chỗ xả nỗi bực tức , bèn trỏ tay về phía Đoạn Bất Kinh cật vấn: "Hắn là gì của cô?"

"Hắn là đô úy ở Lộ Châu. Nếu ngài còn việc gì khác, dân nữ xin phép cáo lui."

Chẳng Tiểu Thiền chịu trả lời, mà thực lòng nàng chẳng mảy may dính dấp tí quan hệ gì với Đoạn Bất Kinh.

Nói cho cùng, từ tới giờ giữa nàng và Đoạn Bất Kinh chút duyên phận gì.

Nói đoạn, Cơ Tiểu Thiền xoay gót lên xe ngựa, hiệu cho Ôn bá đ.á.n.h xe về phủ.

Riêng chuyện Vương gia khó dễ Đoạn Bất Kinh , Cơ Tiểu Thiền cũng chẳng buồn bận tâm.

Gã mang họ Đoạn đó xảo quyệt thừa, thừa sức để phó thác và đối phó với tên tiểu Vương gia xốc nổi mới chập chững bước đời.

Khi ngang qua cửa hiệu thuốc, Tiểu Thiền gọi Ôn bá dừng ngựa, nàng nhảy xuống mua ít t.h.u.ố.c mỡ và băng gạc chuyển sang quán nước kế bên, gọi Ôn bá nghỉ ngơi để bôi t.h.u.ố.c cho ông.

Ngọn roi của Kỳ Vương chuyện đùa.

Nàng nhớ chuyện hồi , ngọn roi của Tiêu Thận từng quất nát bấy thây một tên sâu rượu mạo phạm nàng.

Ôn bá tay đ.â.m bổ bắt lấy ngọn roi, liệu chịu đựng ?

Trái với vẻ mặt căng thẳng của vị tiểu thư, Ôn bá khà khà đưa tay .

Tiểu Thiền bàn tay chỉ thấy đốt ngón tay to bè thô ráp, phủ kín lớp chai đen sạm chai lỳ như tấm da trâu.

"Một roi bằng da trâu nhầm nhò gì, dẫu là gươm giáo cũng đỡ bằng tay ."

Thấy vết chai dày cộm tay Ôn bá, Tiểu Thiền mới thở phào kính nể gật đầu, tiện tay rót chén mời, hiếu kỳ hỏi han: "Ôn bá võ công cao siêu nhường , tại bỏ về phu xe mà đầu quân lập nghiệp, vươn lên chức tướng quân gì đó?"

Nụ môi Ôn bá dần chùng xuống: "Năm xưa đ.á.n.h trận sinh t.ử với bọn Tây Xuyên, chiến hữu cùng kề vai sát cánh bỏ chẳng còn một mống. Lão đây vốn định lui về nương tựa nhà, chăm sóc vợ hiền, ai ngờ dịch bệnh lan tràn, gia đình mất ráo cả, cuối cùng chừa lão lẻ loi một ... Mà đ.á.n.h xe ngựa cũng chuyện tồi, những đêm mất ngủ, thể hàn huyên tâm sự với đám ngựa cho qua chuyện."

Lời Ôn bá khiến Tiểu Thiền khựng chẳng dám đào sâu thêm.

Hóa , Ôn bá là một chiến binh từng trải qua trận sinh t.ử ở chiến trường Tây Xuyên.

Tuổi đời nàng còn quá nhỏ nên chuyện trận mạc tận phương Bắc ở Tây Xuyên, nàng lỏm qua mấy câu thoảng qua của lớn.

Khi , phụ nàng vẫn còn xông pha ngoài trận mạc đương đầu với giống Nhung, nàng từng tỉ tê tâm sự rằng thời nhớ chồng quá, bà sướt mướt ngày đêm bằng nước mắt ròng rã.

Cũng chính dạo trận mạc kết thúc, phụ nàng từ chức quan nhỏ bé chốn sa trường và đổi sang vận tải tiếp lương.

Như Ôn bá đây chinh chiến đằng đẵng bao năm, rốt cuộc hồi hương nhưng hứng chịu t.h.ả.m họa nhà tan cửa nát trong thời buổi loạn lạc nhiễu nhương cũng chỉ là một mảnh sầu bỏ ở cõi nhân gian mà thôi.

Tiểu Thiền dọn t.h.u.ố.c xong đưa tới mặt Ôn bá dĩa kẹo quế hoa: "Lần cháu sẽ tậu thêm chút điểm tâm cho bá. Bất cứ khi nào mất ngủ, bá lấy mà nhấm nháp cho dễ ngủ. Trước cháu ngụ tại nhà quê, cũng nhiều bận gác tay lên trán đến khuya khoắt nhắm mắt nổi, bụng đói meo chỉ lởn vởn xung quanh hình bóng bánh quế hoa với bánh chiên mỡ lợn... À đôi lúc cháu còn thèm thuồng ăn con gà sốt tương ngự tại khu phố Tây kinh đô hồi bé cơ. Mỗi bận lục lọi mẩu bánh lót trong xó bếp, cháu đ.á.n.h luôn một giấc no say sảng khoái."

Ôn bá mỉm .

Cô nương bằng ngần tuổi chuyện mất ngủ, rõ ràng là đói bụng tỉnh giấc.

Càng nhắc đến, Tiểu Thiền càng thèm khát dữ dội.

May mai họ sẽ cùng khởi hành lên kinh, rốt cuộc nàng cũng thể đ.á.n.h chén vô vàn những món ăn thơm lừng của nơi kinh kỳ hoa lệ.

Vả chăng lúc ngang qua góc đường, đây nàng trông thấy cửa hàng bán loại gà luộc sốt tương, nên đành kêu Ôn bá ăn vài miếng điểm tâm lót .

Đồng thời nhắn nhủ Bạch Lan gói ghém tậu thêm vài hộp bánh hoa hồng với bánh nhân lưu sa dằn túi ngày mai nhâm nhi suốt đoạn đường.

Sau đó, nàng tạt ngang con hẻm bên đường để tìm con gà luộc thưởng thức.

Vừa thoăn thoắt lách ngõ hẻm, bất thình lình từ sân chứa chất củi khô một bên rào rào vung một bàn tay khổng lồ, thô bạo lôi tuột nàng trong.

Ngay khi đôi tay nóng hầm hập phủ kín lên đôi môi, mùi hương lạnh lùng đến lạnh sực nức cánh mũi khiến nàng ngay lập tức bừng tỉnh, nhận gã giấu mặt chẳng ai khác là Đoạn Bất Kinh.

trò kéo giật thế là thành bệnh luôn ? Tiểu Thiền giật nảy một cái hoảng loạn, vùng tay thụi hai đ.ấ.m liên tiếp n.g.ự.c để phản đòn.

Đánh thì đánh, thụi xong, nàng lập tức tỉnh mộng sực nhớ cái kẻ ác bá mà nàng lỡ thụi n.g.ự.c là vị ma vương sống động nào.

Nàng bàng hoàng sững , lén lút ngước đôi mắt tròn vo quan sát nam nhân .

Sắc mặt của Đoạn Bất Kinh chẳng hề dễ coi, cái kiểu nho nhã tao nhã xỏ giày giùm khi nãy chìm nghỉm tận nơi nào chẳng .

Hai má hóp của sầm sì gân guốc, một bên chìm trong mảng tối nhờ ánh nắng chiếu lên chiếc bờ rào in những vệt bóng sẫm, trông tựa như một gã tượng đồng phớt lờ vô hồn mà đuôi mắt và vầng trán vẫn hằn lên nét âm hàn đến dị dạng.

Hắn chễm chệ vắt gối thong dong đống rơm rạ củi khô cạn, chân nhô chắn kín lối để nhốt Tiểu Thiền chính giữa, trông như thể sẵn sàng xét xử tù nhân.

Phải chi thêm lò sưởi than bùng cháy cùng thanh sát nóng hổi thì thật là bức tranh uy nghiêm tra tấn hảo.

Đời , Tiểu Thiền giỏi tính toán thời thế, ngó thấy bầu khí đang rợn ngợp nàng bèn lời xin để hạ nhiệt.

"Xin thứ tội... kinh hãi ngỡ quân cướp giật lộng hành nên thụi hai đấm. Có trúng chỗ hiểm nào của ngài chăng? Chỗ gần ngõ đây cửa hiệu bán cao d.ư.ợ.c liệu, để phi nước kiệu mua một lọ nhá?"

Đoạn Bất Kinh giương mắt lướt qua đôi gò má lúng túng phồng bẹp căng tròn , quan sát sự nỗ lực lành lấy lòng đắp mặt nhưng thực châm biếm sâu xa trong lời của nàng .

Hắn chẳng hề vồn vã lên tiếng, giữ nguyên tư thế nhịp nhàng nới lỏng thở từ lồng n.g.ự.c , cố gắng điềm tĩnh điều hòa lúc buông câu gặng hỏi: "Vị Kỳ Vương là nam nhân ưu tú mà ngoại tổ phụ định gán ghép cho nàng ư?"

Tiểu Thiền bật trừng đôi mắt ngơ ngác: “Ngoại tổ phụ của nghĩ quẩn mà vơ lấy vị tổ tông nhà? Chứ dẫu mời tay vô dùng bữa chung một buổi, ngoại tổ phụ cũng phả dỡ bỏ cái mái đình cũ đập sơn phết vàng nhũ mới chịu chứ lị."

"Vậy ? Thế thì mà nàng quen đám đàn ông hào hoa lãng t.ử dường ?"

Cơ Tiểu Thiền đoán chắc một điều cần giải thích ngọn ngành vụ một cách sáng tỏ.

Thấy Kỳ Vương ngự giá nơi đây điều tra doanh trại Uy Phong là gã Đoạn Bất Kinh nhất định lo nơm nớp sợ nàng phơi bày kế vạch tội lộ liễu, đ.â.m nghi kị xằng bậy.

Giả sử để gã nắm đằng chuôi tra khảo rạch ròi đến nhường , chắc mẩm hạ sát tận gốc rễ nàng giữa ngõ hẻm cụt mống khách khứa thôi.

, nàng bèn tường tận kể cặn kẽ chuyện giấu sót mẩu gì.

Kể từ vụ lén lút vi vu trốn tại lữ quán huyện, tình cờ xích mích chạm trán và gây gổ với Kỳ Vương , tất cả đều thành thật tỏ lòng quanh co đứt quãng.

Thế mà kể dở chừng, Cơ Tiểu Thiền tự nhận thấy chuyện lời kể của chính nàng còn hở sườn trăm đường, lắm chi tiết lố bịch đến tức .

Chẳng hạn, một gã nhàn rỗi nhỏ mọn như tiểu Vương gia thong dong bám trụ nửa tháng trời để dò thám một thiếu nữ khắp chốn xó hẻm bất thần rẽ ngang, mò mẫm tận Cám Châu bươi móc vụ án đồ lậu vốn chả liên quan gì đến ?

Nếu mà Đoạn Bất Kinh thu lọt lỗ tai bộ mấy thứ , liệu gã sẽ hoài nghi nàng lươn lẹo cố tình ném chỉ đường cho Kỳ vương xuống Cám Châu để thâu tóm tất cả ? Lại sinh ngờ vực nàng tung hỏa mù bóp nghẹt ân nghĩa giải vây cho ngoại để gài Đoạn Bất Kinh lên đất Cám Châu theo luôn?

Để bước chót chính nàng ở vị trí mấu chốt, trùng hợp giật dây cho Kỳ vương cọ xát trực tiếp với Đoạn Bất Kinh.

Mấy sự trùng hợp rối ren gom gộp một ổ, chỉ càng ngửi cái mưu hèn kế bẩn lấy mạng rùng rợn.

Kể đến đấy, Tiểu Thiền đành hụt ngắc ngứ.

Mọi phương thức biện minh giải bày đều chỉ là giấu đầu hở đuôi, càng tẩy càng lấm lem đen thui.

Khi cánh tay Đoạn Bất Kinh chậm chạp dơ cao, Tiểu Thiền hoảng vía lấy nắp bảo bọc chiếc cổ sinh mệnh của , nhưng ôi lạ , gã chỉ dùng ngón tay cái tỉ mẩn vẩy rớt miếng vụn bánh dính nham nhở mép nàng.

 

 

Loading...