Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 25: Một phút lỡ tay

Cập nhật lúc: 2026-08-07 15:42:52
Lượt xem: 396

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ban nãy nàng cứ thế để dính vụn bánh ngọt mép mà qua phố ? Tiểu Thiền mãi mới nhận , hai má liền đỏ bừng. Nàng chẳng màng đến việc che cổ nữa mà vội vàng rút khăn lụa lau miệng, nhân cơ hội đó lén lút quan sát sắc mặt của Đoạn Bất Kinh.

Đoạn Bất Kinh vẫn đang nàng. Tuy nhiên, lẽ do ánh nắng hắt bên trong bức tường nên khi nàng kể về việc ghét nhất bọn khố t.ử lượn lờ phố, biểu cảm của còn lạnh lẽo như ban nãy nữa.

Ánh nắng ấm áp chiếu rọi khiến con trở nên tươi sáng. Đối với lời giải thích vẻ đầy rẫy sơ hở , Đoạn Bất Kinh chấp nhận mà hỏi thêm nửa lời. Hắn thậm chí còn tâm trạng thong thả hỏi han chuyện thường ngày: “Ban nãy ăn bánh ngọt xong giờ tới mua gà luộc tương ? Tại hạ cần qua tiệm t.h.u.ố.c cạnh bên bốc cho tiểu thư ít viên sơn tra để dễ tiêu hóa ?”

Tiểu Thiền lau miệng xong bèn nhỏ giọng đáp: “Ngươi chuyện cần vòng vo như . Nếu hỏi gì thì cứ thẳng . Chỉ là những gì đều là lời thật, nếu ngươi nhất quyết tin thì cũng đành chịu.”

Tiểu Thiền cảm thấy cố tình đ.á.n.h trống lảng như chắc chắn đang ấp ủ âm mưu xa gì đó.

Đoạn Bất Kinh khẽ mỉm : “Tại trông nàng lúc nào cũng vẻ sợ ? Tại hạ ngẫm nghĩ , mặc dù lúc mới quen tiểu thư do hiểu rõ nên vài thất kính, thế nhưng đó vẫn luôn đối xử với nàng theo đúng lễ nghĩa chứ hề hành động gì quá đáng cả.”

Tiểu Thiền chớp chớp mắt và thầm nghĩ trong lòng: Sự thất kính của ngươi đối với chỉ vài đó! Ngươi những từng bắt giữ phu quân hai kiếp của mà thậm chí còn ngang nhiên xông thẳng cả phòng tân hôn của nữa.

Thế nhưng những lời thể miệng . Tiểu Thiền chỉ đành rũ mắt xuống, chớp chớp hàng mi lí nhí đáp: “Trên tay ngươi từng dính máu, nhát gan nên đôi khi thể kìm nén sự sợ hãi.”

Đoạn Bất Kinh gật đầu và dịu dàng hỏi ngược : “Vậy lúc xúi giục cướp kho bạc riêng của tham quan và tiêu xài bạc cướp thì nàng thấy sợ ?”

Tiểu Thiền thể tiếp tục giả vờ nữa. Nàng thẹn quá hóa giận bèn ngẩng phắt đầu lên: “Rốt cuộc ngươi điều gì?”

“Không gì, chỉ là tại hạ sắp về Lộ Châu . Trước khi , lời từ biệt với tiểu thư một chút. Đợi thêm mấy...”

Trong lòng Tiểu Thiền chợt lóe lên niềm vui sướng. Chưa đợi hết câu, nàng dám tin mà cắt lời: “Chỉ đơn giản như thôi ?”

Nàng giấu nổi sự vui mừng thầm kín và bộ biểu cảm đều lọt mắt Đoạn Bất Kinh sai một ly. Ý môi Đoạn Bất Kinh dần tắt lịm. Ánh mắt trầm xuống, đó bèn chuyển hướng câu chuyện: “Cũng đơn giản . Muốn lén lút trò chuyện với nàng một lát mà kinh động đến những xung quanh tiểu thư thì thời cơ cũng chẳng dễ tìm chút nào.”

Tiểu Thiền cảm thấy ý tứ trong lời của thật sự vô cùng mập mờ. Lẽ nào trong ở thư phòng đó, khi hai buộc dán sát phía bức bình phong, nàng gây cho ảo giác như thể hai đang lén lút vụng trộm ?

Nàng vội vàng chuyển chủ đề: “Ngươi sắp rời , cũng sắp về kinh thành. Đám mà đô úy phái đến bên cạnh cũng nên rút về ?”

Trong mấy ngày nay nàng thử dò xét, bọn Quan Chấn vẫn luôn âm thầm bám theo nàng. Bọn họ thể cứ theo nàng mãi về tận kinh thành đúng ?

Đoạn Bất Kinh khẽ : “Sao thế, nàng cảm thấy bản cần bảo vệ nữa ? Nàng dây dưa tới Kỳ Vương, chẳng lẽ nàng nhận còn là một nhân vật phiền phức hơn cả ?”

Tiểu Thiền vội đáp: “Ta dây dưa lúc nào chứ? Mặc dù từng mắng mỏ nhưng cũng xin . Hôm nay vô tình gặp mặt thực sự chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Đoạn Bất Kinh bật dậy. Bóng dáng cao lớn của bao trùm lấy Tiểu Thiền: “Tiểu thư thông minh, cách xem xét thời thế và nắm bắt lòng , thế nhưng dường như nàng hiểu đàn ông cho lắm.”

Tiểu Thiền nhíu chặt hàng chân mày thanh tú, khẽ hất cằm lên dùng ánh mắt khó hiểu Đoạn Bất Kinh. Đoạn Bất Kinh rũ mắt thầm nghĩ: Nàng những hiểu đàn ông mà còn chẳng nhận thức mức độ xinh của chính bản .

Giống như khoảnh khắc đây, nàng khẽ hất cằm và mở to đôi mắt mang theo chút vẻ khiêu khích. Bởi vì thời tiết nóng nên sắc hồng nhạt lan tỏa gò má kéo dài đến tận khóe mắt. Đôi môi đỏ mọng khẽ mở hờ. Trong mắt những kẻ rắp tâm, dáng vẻ vô cùng giống với một lời mời gọi bước bữa tiệc say đắm tột cùng.

Đoạn Bất Kinh cúi đầu xuống, chóp mũi cao thẳng của chỉ chệch một chút nữa là chạm mũi nàng: “Đôi khi sự mạo phạm mang tính khiêu chiến mạnh mẽ hơn hẳn sự phục tùng ngoan ngoãn. Tiểu thư chắc chắn rằng một trận mắng c.h.ử.i của nàng đủ để dập tắt dã tâm bắt buộc nàng của ?”

Sự tiếp cận đột ngột của khiến Tiểu Thiền khẽ rùng , thế nhưng nàng hề né tránh. Không gian cũng chỉ nhỏ bằng chừng , nàng thể trốn cơ chứ?

Ngày mai nàng sẽ cùng gia đình về kinh thành, còn Đoạn Bất Kinh cũng sắp sửa trở Lộ Châu. Ở nơi đó những cuộc tranh quyền đoạt thế và đấu đá nội bộ khiến thể lơ là phân tâm. Cho dù Đoạn Bất Kinh giành thế thượng phong và định đoạt thiên hạ thì đó cũng là chuyện của hai năm . Khoảng thời gian hai năm tuy tính là dài nhưng đủ để nàng tìm con đường sinh tồn trong thời loạn lạc cho kiếp sống nhỏ bé như con kiến của . Nàng thể chắc chắn một điều rằng khi Đoạn Bất Kinh dẫn theo đại quân t.ử thần công thành hai năm , nàng tuyệt đối sẽ mặt ở kinh thành, bất luận là nàng còn sống c.h.ế.t. Chính vì , ngay cả khi khí thế của Đoạn Bất Kinh đang ép vờn quanh cùng những lời lẽ mập mờ rõ ràng, Tiểu Thiền cũng chẳng hề né tránh.

Nàng thậm chí còn mang theo ý khiêu khích mà khẽ bước lên phía một bước để tiến sát gần Đoạn Bất Kinh hơn. Nàng cố tình chớp mắt vẻ khó hiểu hỏi: “Sự bắt buộc mà đô úy nhắc đến là Kỳ Vương gia... là chính bản ngài ?”

Nàng sáp quá gần. Hơi thở mang theo hương thơm ngọt ngào của bánh hoa quế cùng với cảm giác tê dại râm ran khiến run rẩy ập đến. Ngay cả lý trí sắt đá cứng rắn nhất cũng trở nên choáng váng mờ mịt. Đoạn Bất Kinh đôi mắt ướt át như hồ thu hút hồn mê hoặc đến mức rơi ảo mộng. Hắn kìm nén mà cúi thấp đầu xuống. lúc đôi môi vặn chạm sự mềm mại ngọt ngào thoang thoảng hương hoa quế , Đoạn Bất Kinh buộc khựng .

Một lưỡi d.a.o sắc bén lạnh ngắt kèm theo cảm giác nhói đau đang kề sát ngay yết hầu của . Trong tay Cơ Tiểu Thiền từ lúc nào nắm chặt một mũi tụ tiễn to bằng bàn tay. Lưỡi tiễn đang ấn thẳng yếu huyệt chí mạng cổ .

“Hổ lang ác long tuy dũng mãnh và nanh vuốt sắc nhọn khó ai bì kịp, thế nhưng chim muông thú nhỏ cũng tự đạo lý sinh tồn của riêng . Quan trọng là dồn ép đến chân tường dám liều mạng bất chấp tất cả mà thôi. Vậy nên các hạ đang lo lắng điều gì cho chứ?”

Mũi tụ tiễn là mũi tên mà Kỳ Vương từng dùng để đùa cợt b.ắ.n đứt sợi dây thừng buộc tấm bạt che mưa thuyền dạo . Mũi tiễn đúc từ tinh thiết thượng hạng sắc bén vô cùng, hôm nay cơ hội đem sử dụng. Trong lúc chuyện, đầu ngón tay ở bàn tay còn của Tiểu Thiền tinh nghịch bò lên khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của đàn ông.

Cốt tướng của Đoạn Bất Kinh vô cùng mỹ. Những ngón tay thon thả trắng nõn của nàng lướt dọc theo đôi môi mỏng và sống mũi cao ngất của , cuối cùng dừng giữa hàng chân mày rậm. Nàng thuận thế vuốt xuống và vẽ một đường viền đầy vẻ ngang ngược nhưng cũng đỗi dịu dàng. Người đàn ông vĩnh viễn thể rằng kiếp , chính tại vị trí , nàng để một vệt m.á.u đỏ chói lọi gương mặt Đoạn hầu gia. Tiểu Thiền vẫn còn nhớ rõ cảm giác khi đó. Nó mang theo ba phần sợ hãi nhưng phần nhiều là sự hưng phấn tột độ khi giẫm đạp lên tôn nghiêm của một kẻ gọi là cường giả.

Đáng tiếc là bây giờ lúc để hồi tưởng những chuyện cũ. Cơ Tiểu Thiền ầm ĩ đến mức thể dọn dẹp tàn cuộc. Nàng đầu định lớn tiếng gọi Ôn bá đang ở bên đường tới đây. Đợi đến khi Ôn bá mang võ công cao cường chạy đến, nàng sẽ rút mũi tiễn giải thích với Đoạn Bất Kinh rằng bản chỉ là thích đàn ông dựa quá gần nên mới lỡ tay mạo phạm đô úy đại nhân. Sau đó, nàng sẽ hành lễ từ biệt và cảm ơn sự chiếu cố của trong thời gian qua. Cả đời hai sẽ vĩnh viễn bao giờ gặp nữa.

Thế nhưng ngay lúc nàng mở miệng và còn kịp hét lên, cổ tay nàng bỗng nhiên truyền đến một cơn đau nhói. Thậm chí để nàng kịp phản ứng, cảnh vật mắt nhanh chóng đảo lộn vòng quanh.

Nàng lật một cách chớp nhoáng. Cánh tay bẻ quặt phía lưng còn cơ thể thì ép chặt bức tường. Sức lực giữa hai bên chênh lệch quá lớn, chuyện định đoạt sống c.h.ế.t chỉ xảy trong một cái chớp mắt. Mũi tụ tiễn cũng rơi loảng xoảng xuống mặt đất. Tiểu Thiền kẹp chặt giữa hình vạm vỡ cường tráng của đàn ông và bức tường gạch xanh lạnh lẽo.

Bề mặt thô ráp của bức tường cọ xát khiến mặt nàng đau. Hơi thở thô bạo của con ác long phả thẳng gáy và bên tai khiến nàng thể nhúc nhích.

C.h.ế.t tiệt thật! Ở kiếp thứ hai nàng thể rạch rách mặt Đoạn Bất Kinh quả nhiên là do tên khốn cố tình ghé sát , thế mà mang đến cho nàng một ảo giác tự tin vô dụng. Tại nàng huyễn hoặc rằng bản thể đòn bất ngờ và tạm thời khống chế đàn ông gian xảo nham hiểm cơ chứ?

Tiểu Thiền vốn luôn cách đ.á.n.h giá thời thế và sẵn sàng buông bỏ lòng tự trọng vô nghĩa bất cứ lúc nào. Thấy tình hình chữa lợn lành thành lợn què, nàng lập tức hạ giọng mềm mỏng: “Thật xin , chẳng qua chỉ đùa một chút thôi. Nô gia dám...”

“Những lời lẽ đạo đức giả dối tình giả ý đó nàng nhất đừng nữa!”

Giọng của Đoạn Bất Kinh vang lên đầy lạnh lẽo và tàn nhẫn, còn vẻ ôn hòa bao dung như khi chuyện với nàng đây. Một bàn tay to lớn của vẫn siết chặt lấy cổ tay Cơ Tiểu Thiền. Cánh tay còn vòng qua ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng, dùng một lực mạnh đến mức khiến nghẹt thở mà siết chặt lấy.

Tiểu Thiền thấy biểu cảm của nhưng thể cảm nhận rõ ràng sự căng cứng và run rẩy nhè nhẹ truyền đến từ tấm lưng đang dán chặt lưng nàng. Đó là phản ứng tự nhiên thể kiểm soát của cơ thể khi con rơi trạng thái đấu tranh tâm lý mãnh liệt.

Tiểu Thiền bản khơi dậy cảm xúc tồi tệ nào của Đoạn Bất Kinh nên nàng chỉ đành ngoan ngoãn ngậm miệng và im lặng chờ cơn giận của nguôi ngoai. Đợi đến khi thở bên tai dần trở nên bình , đàn ông cuối cùng cũng nới lỏng sức lực một chút. Hắn để nàng dán sát mặt tường nữa mà kéo tấm lưng mỏng manh của nàng tựa trong lòng : “Khi nắm chắc mười phần thắng, nàng đừng bao giờ nghĩ đến chuyện liều mạng với khác. Rốt cuộc nàng đang ỷ điều gì? Nàng vốn liếng gì để đ.á.n.h cược mạng sống với hả?”

Giọng của Đoạn Bất Kinh vẫn mang theo sự lạnh lẽo thấu xương. Hắn lên tiếng quở trách nàng từng câu từng chữ một. Tiểu Thiền cũng hiểu tại hôm nay nàng đấu khẩu với để cho sự việc trở nên căng thẳng đến mức thể vãn hồi như thế .

Đoạn Bất Kinh tuy rằng cố ý kiếm chuyện và buông lời mập mờ nhưng nàng cũng nên chọc giận mà tiếp chiêu. Nói tóm , nàng vẫn thực sự hiểu rõ con Đoạn Bất Kinh. Nàng nên vì nghĩ rằng hai sắp chia xa mà sinh đắc ý quên mất hình tượng như .

Thế nhưng những lời càng khiến cho thêm phần tức giận. Nếu liều mạng thì chẳng lẽ nàng còn con đường thứ hai để rút lui ? Từ năm lên bảy tuổi, tuy nàng cha nhưng chẳng ai để nương tựa . Sau hai xuất giá, nàng càng lún sâu tình cảnh vô vọng và nguy hiểm khôn lường. ngẫm cũng đúng. Liều mạng thì khó nhưng liều mạng khi chẳng chút vốn liếng nào trong tay thì cũng chỉ là sự chống cự vô ích của loài kiến hôi hèn mọn, rốt cuộc cũng chỉ chuốc thêm trò cho kẻ mạnh mà thôi. Hiện tại nàng vốn liếng.

Bởi khi giam lỏng trong lồng ngực, nàng chỉ đành ngoan ngoãn cúi đầu mắng mà hé răng cãi nửa lời. Có lẽ vì nhận sự phản kháng trong im lặng của nàng nên Đoạn Bất Kinh cuối cùng cũng điều mà ngậm miệng . Cách một bức tường là khu chợ sầm uất nhộn nhịp. Tiếng rao hàng hò hét của những buôn bán nhấn chìm sự tĩnh lặng ở góc nhỏ .

Đoạn Bất Kinh dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau lớp bụi tường dính khuôn mặt nàng. Lần Tiểu Thiền cố nhịn xuống mà né tránh. Đoạn Bất Kinh cúi đầu nàng một lát cất lời: “Vừa mạo phạm nàng. Ta sẽ đồng ý cho nàng một chuyện trong khả năng để bồi thường, ?”

Tiểu Thiền ngẩng phắt đầu lên chắc như đinh đóng cột: “Được thôi. Từ nay về ngươi và thuộc hạ của ngươi hãy tránh xa một chút.”

Đoạn Bất Kinh chớp mắt mà đáp trả ngay lập tức: “Đổi yêu cầu khác !”

“Tại chứ?”

“Bởi vì .”

Tiểu Thiền thầm mắng một tiếng trong lòng. Nàng im lặng một chút lên tiếng: “Rất thể đang kẻ mai phục ở Đông Thôn nhằm hãm hại ngoại tổ phụ của . Ngươi thể giúp điều tra xem kẻ chủ mưu đằng là ai ?”

Sau khi hỏi han sơ qua ngọn nguồn sự việc, Đoạn Bất Kinh bèn sảng khoái nhận lời ngay. lúc , từ bên ngoài bức tường thấp thoáng vang lên tiếng gọi của Bạch Lan. Chắc hẳn vì thấy tiểu thư mãi nên nha mới sốt ruột chạy tìm. Tiểu Thiền lớn tiếng đáp lời một câu chuẩn rời khỏi cái sân nhỏ tồi tàn hẻo lánh .

Thế nhưng Đoạn Bất Kinh vươn tay tóm lấy cổ tay nàng: “Cơ Tiểu Thiền, là thổ phỉ chứ là bậc thánh nhân bụng. Nhớ kỹ cho , nếu nàng còn dám mở miệng cầu xin thì nàng sẽ trả giá. Bất luận là nàng khả năng chi trả và nàng cam tâm tình nguyện ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-25-mot-phut-lo-tay.html.]

Khi những lời , giọng điệu của mang theo một sự kiên định đến lạ lùng. Cơ Tiểu Thiền hề đưa câu trả lời. Nàng cảm thấy bản sẽ còn bất kỳ dây dưa nào với kẻ mang họ Đoạn nữa.

Nàng định dùng sức vùng tay thì trong lòng bàn tay nhét một thứ gì đó. Đó là một thanh chủy thủ nhỏ gọn và sắc bén. Vỏ d.a.o từ da bò thuộc, phần cán d.a.o tuy quá tinh xảo nhưng khi cầm lên mang đến cảm giác khá nặng tay. Đoạn Bất Kinh đá văng mũi tụ tiễn đang chỏng chơ mặt đất nhạt giọng : “Từ nay trở nàng hãy dùng thứ . Nếu dồn đến bước đường cùng, hãy nhắm chuẩn thời cơ, tuyệt đối chừa cho kẻ địch bất cứ một cơ hội ngơi nghỉ thở dốc nào. Một khi lưỡi d.a.o lạnh lẽo rút khỏi vỏ, nó nhất định thấy m.á.u để nuôi dưỡng sát khí.”

Vừa , nắm chặt lấy cổ tay của Tiểu Thiền. Hắn dùng thanh chủy thủ động tác mô phỏng ngay tại một vị trí cổ : “Nhát c.h.é.m nghiêng chỗ . Đã nhớ kỹ ?”

Tên khốn kiếp lúc xúi giục chuyện xa cũng thật là tỉ mỉ và khéo léo dụ dỗ quá mất! Tiểu Thiền nắm thật chặt thanh chủy thủ. Nàng mỉm và đáp lời: “Ta nhớ kỹ cả . Đoạn đô úy, ngài cần tiễn nữa.”

Nói xong, nàng bèn sải những bước chân dài tiến khỏi cái sân tồi tàn . Vừa rẽ qua một góc tường, nàng tình cờ chạm mặt Bạch Lan và Ôn bá đang hớt hải dáo dác quanh tìm . Bạch Lan chuyện gì mới xảy với tiểu thư. Vừa thấy Tiểu Thiền với khuôn mặt sầm sì, nha bèn cất tiếng hỏi: “Sao thế ạ? Người bán hết gà luộc tương ?”

Tiểu Thiền lầm bầm: “Chỉ nuốt cục tức thôi cũng đủ no , tính tiết kiệm chút tiền.”

Đợi đến khi lên xe ngựa yên vị, hòa cùng dòng qua nhẩn nha qua hai con phố, Tiểu Thiền vẫn cảm thấy bực tức thôi. Khi xe chuẩn rẽ qua ngã tư và giảm tốc độ , hai gói giấy buộc với bằng sợi dây thừng bỗng nhiên ai đó ném thẳng từ ngoài cửa sổ trong buồng xe. Không cần mở cũng thể ngửi thấy mùi hương thơm lừng của món gà luộc tương tỏa từ gói giấy thấm dầu , tự nhiên thể dễ dàng đoán kẻ ném thứ là ai. Thế ý gì đây? Lại định giở cái trò đ.á.n.h một roi cho một quả táo để thao túng lòng ?

Tiểu Thiền sững một lát mở gói giấy còn . Bên trong là mười mấy viên sơn tra bào chế cẩn thận giúp dễ tiêu hóa. Tiểu Thiền lặng lẽ trừng mắt cái đồ c.h.ế.t tiệt c.h.ế.t dẫm , nhất thời chọc tức đến mức bật . Diêm Vương họ Đoạn khi lười biếng tay g.i.ế.c thì chẳng cần động thủ. Hắn chỉ cần dùng lời chọc tức thôi cũng đủ khiến tức c.h.ế.t .

Nàng định ném mấy thứ đồ đó ngoài nhưng nghĩ thì đồ ăn cũng chẳng tội tình gì. Cuối cùng, nàng lau sạch tay, ăn viên sơn tra một gặm sạch bong hai chiếc đùi gà.

...

Lại về phần Tang Ninh Hoài, khi bàn giao xong xuôi công việc đóng cửa tiệm và cắt cử lo liệu các thủ tục cụ thể liên quan đến việc cầm đồ bán quán, ông bèn thu xếp hành lý, chuẩn mang theo con gái cùng các cháu gái lên đường tiến về kinh thành. Trước giờ khởi hành, cùng quây quần dùng bữa sáng.

Tang Nhược dường như hứng thú cho lắm. Nàng thường xuyên thẩn thờ như mất hồn, tay cầm một cuốn thi tập, lặng lẽ rơi nước mắt. Lúc ăn cơm, mí mắt của nàng vẫn còn sưng múp.

Cơ Hội Anh thì vẫn chơi đùa thỏa thích. Cứ nghĩ đến việc trở về căn nhà ngột ngạt ở kinh thành là nha đầu xị mặt . Hơn nữa, nàng còn nhớ đến vị đô úy đại nhân khôi ngô tuấn tú . Nàng cam lòng bèn lên tiếng hỏi ngoại tổ phụ xem uống vài ly rượu để lời từ biệt ân nhân cứu mạng khi lên đường .

lúc , ngoại tổ phụ xua tay hiệu cho hạ nhân lui xuống. Ông nghiêm mặt cảnh cáo hai cô cháu gái đang độ tuổi trăng tròn: “Đoạn đô úy tuy ơn cứu mạng với nhưng từ nay về , các cháu tuyệt đối phép nhắc đến ngài với bất kỳ ai. Cứ coi như chúng từng quen ngài !”

Tang Ninh Hoài vốn là một thương nhân nên mối quan hệ vô cùng rộng rãi. Hôm qua ông nhận thư của một bạn cũ và nắm một vài bí mật động trời.

“Thái thú của Lộ Châu là Lư Năng hiểu vì lý do gì mà đắc tội với đám ở doanh trại Uy Phong. Bọn đó dâng sớ hạch tội ông , tố cáo ông hiềm nghi câu kết với thổ phỉ. Kết quả là bệ hạ hạ thánh chỉ triệu Lư Năng hồi kinh để thuật chức, nhân tiện điều tra rõ ràng ngọn ngành sự việc .”

Nói đến đây, Tang Ninh Hoài đè thấp giọng xuống: “Thế mấy ngày , ở ngay khu vực giáp ranh giữa Lộ Châu và Cám Châu, bỗng dưng xuất hiện một toán cướp hung hãn. Bọn chúng cướp sạch sành sanh cả đám thái giám và thị vệ phụ trách việc truyền thánh chỉ !”

Tang Nhược chợt bừng tỉnh. Đôi mắt ửng đỏ của nàng mở to vì quá đỗi kinh ngạc: “Cái gì cơ ạ? Cướp thánh chỉ ư?”

Tang Ninh Hoài gật đầu lấy khăn tay lau mồ hôi ướt đẫm trán. Mặc dù đám cướp hung tợn là thần thánh phương nào, thế nhưng những tên thổ phỉ bình thường nếu ăn no rửng mỡ thì ai chạy đường quan đạo để cướp bóc một đoàn đội truyền thánh chỉ sáng ngời ngời như thế cơ chứ? Bọn thị vệ với thái giám thì đáng giá bao nhiêu tiền? Mà một khi nhận thánh chỉ, thái thú Lộ Châu sẽ cần tuân lệnh triệu tập, ông vẫn thể ung dung tiếp tục quan phụ mẫu của ở Lộ Châu.

Nghe xem, đây là cái thể loại kháng chỉ thất đức mới mẻ gì đây? Nghe đồn đám cướp thánh chỉ cực kỳ ngang ngược hống hách. Trong đó một tên mặt mày bặm trợn dường như đau bụng, dám vò nát đạo thánh chỉ đựng trong hộp gỗ, đó đ.á.n.h rắm liên chạy tót trong bụi cỏ. Sự việc chọc tức tên thái giám phụ trách truyền chỉ đến mức chỉ phịch xuống mặt đường đất, vỗ đùi bành bạch gào lên oai oái.

Tóm là đám để một câu đe dọa thâm độc rằng: Lộ Châu đang xảy nạn đói, Lư đại nhân đang dốc tâm lực để cứu tế cho bách tính nên quả thực thời gian rảnh rỗi tiến kinh để hầu hoàng đế. Bọn chúng tuy tài hèn sức mọn nhưng nguyện trời hành đạo. Những tờ thánh chỉ như thế , cứ gửi đến một tờ là bọn chúng sẽ lấy đem chùi đ.í.t một tờ. Nếu như triều đình điều tra đám thổ phỉ là do Lư Năng phái thì chẳng Lộ Châu đang trắng trợn công khai mưu phản ?

Tang Ninh Hoài nhận tin báo nên mới hớt hải thu xếp các mối ăn buôn bán quanh khu vực Lộ Châu và Cám Châu. Ông sợ rằng một khi chiến loạn nổ thì bộ vốn liếng sẽ mất trắng. Hơn nữa, mỗi khi nhớ việc bản từng cho võ quan của Lư Năng ở trong phủ, Tang Ninh Hoài kìm mà cảm thấy sợ hãi và rùng .

“Ta một quen ở Lộ Châu kể rằng, quan phục của đám thái giám và thị vệ đều lột sạch sành sanh. Bọn họ cứ thế mà trần truồng một mạch đến tận Lộ Châu. Bọn họ mất thánh chỉ nên cũng chẳng gan về kinh thành, nằng nặc đòi đối chất trực tiếp với Lư Năng. Ước chừng ở kinh thành vẫn hề cái vụ thánh chỉ thổ phỉ đem chùi đ.í.t .”

Cả Tang Nhược và Cơ Hội Anh đều ngây khi thấy một câu chuyện hoang đường đến mức khó tin như . Trong những quanh bàn ăn, chỉ duy nhất Tiểu Thiền là giữ vẻ bình tĩnh nhất. Nàng chỉ khẽ ừ hử hùa theo vài câu.

Nàng chợt hiểu lý do tại dạo Đoạn Bất Kinh thể đến Cám Châu nhanh như và giúp đỡ ngoại tổ phụ của nàng giải vây. Đám cướp thánh chỉ chừng là thuộc hạ của Đoạn Bất Kinh... Không đúng, là do chính Đoạn Bất Kinh cầm đầu cướp mới ! Hèn gì thăng chức lên đô úy nhanh đến như . Hóa Đoạn Bất Kinh dụ dỗ lôi kéo vị Lư đại nhân theo con đường tà đạo mất .

Dẫu , nàng vẫn lên tiếng an ủi ngoại tổ phụ và vài câu. Nàng bảo rằng thời buổi hiện nay đang là lúc loạn lạc, hoàng đế ba bữa nửa tháng đổi một , chuyện sớm coi như chuyện thường tình ở huyện . Một đạo thánh chỉ khéo khi còn chẳng uy lực bằng một lời của thái thú ở địa phương chứ. Còn về phần vị hoàng đế đang chễm chệ ở kinh thành , vốn dĩ cũng nhờ soán ngôi đoạt vị mà phất lên, chẳng ai ông còn thể ủ ấm cái ngai vàng bao lâu nữa.

Tang Ninh Hoài xong cũng cảm thấy vô cùng lý. Hiện tại ông đang thầm cảm thấy may mắn vì vận của vẫn còn đủ , may mà thắp hương mổ gà để kết bái khác họ với Đoạn Bất Kinh. Nếu thì chẳng ông cũng sẽ dính líu với đám nghịch thần ở Lộ Châu chuốc họa tru di cửu tộc ?

Thế nhưng Tang Ninh Hoài vẫn còn đang canh cánh trong lòng món nợ ở Đông Thôn. Ông bảo rằng khi xuất phát thì sẽ đường vòng tiện thể ghé qua đó để thu nợ. Cơ Tiểu Thiền liền lên tiếng với ngoại tổ phụ: “À đúng , hôm qua cháu tình cờ gặp Đoạn đô úy ở ngoài cửa tiệm. Ngài ông sắp rời nên hỏi cháu thời gian cụ thể. Cháu sơ ý lỡ miệng cho ngài chuyện ông sẽ ghé qua Đông Thôn thu nợ. Ngài còn bảo sẽ đến tận đó để tìm ông và lời chia tay với ông nữa đấy...”

“Ái chà chà! Cái con bé , cháu thật thà như thế cơ chứ? Nói cho mấy chuyện để gì hả?”

Tang Ninh Hoài thấy thế bèn sốt ruột đến mức mồ hôi vã như tắm. Ông dứt khoát quyết định thèm đòi nợ đòi nần gì nữa, chỉ lớn tiếng hối thúc phu xe mau chóng lên đường để rời khỏi địa giới của Lộ Châu càng sớm càng nhằm tránh xa cái đám nghịch thần phản tặc . Tiểu Thiền khẽ trút một thở phào nhẹ nhõm.

chăng nữa, nàng cũng lừa ngoại tổ phụ rời khỏi cái nơi từng phục kích trong hai kiếp để tránh kiếp nạn trọng thương dẫn đến mất mạng. Chỉ cần ngoại tổ phụ vẫn còn sống sờ sờ ở đó thì cho dù tổ mẫu kiêu ngạo hống hách đến cũng vẫn đủ sức áp đảo bà . Còn về chuyện cuối cùng nàng thể tránh mệnh cái c.h.ế.t cho thì vẫn còn là một ẩn .

Bởi vì mang theo nữ quyến nên ngoại tổ phụ hành trang đơn giản tiết kiệm giống như lúc một nữa. Ông hề keo kiệt tiền bạc mà hào phóng bỏ tiền thuê nhân thủ ở tiêu cục để bảo vệ họ suốt dọc đường về kinh thành. Triệu bà t.ử thấy thông gia cũng định theo về kinh thành thì kìm mà buông lời móc mỉa nhắc nhở. Bà bóng gió rằng nhà thông gia cũng thường xuyên quá đấy. Cơ đại nhân dạo gần đây sắp thăng chức, chắc là thể nâng cao phẩm cấp. Thế nhưng nay thông gia kéo đến, e rằng Cơ đại nhân phân tâm lo việc tiếp đón, lỡ dở cả công vụ.

Nếu là , Tang Ninh Hoài vì nể mặt con gái nên chắc chắn sẽ c.ắ.n răng chịu đựng cái mụ già . Thế nhưng kể từ khi đối chiếu sổ sách với cháu gái và Đỗ bà t.ử tham lam bao nhiêu tiền của nhà họ Tang, bao nhiêu hàm dưỡng kiên nhẫn của Tang viên ngoại đều lập tức rơi rớt quá nửa: “Nếu như cảm thấy phiền phức tiếp đãi nhạc phụ thì Cơ Bẩm Ương thể hòa ly với con gái của , đó tìm một mối nhân duyên neo đơn góa bụa khác. Ta đảm bảo quanh năm suốt tháng cũng chẳng mống sống nào mò đến cửa phiền, đỡ ảnh hưởng đến đại kế thăng quan phát tài của !”

Những lời lẽ cứng rắn và ngang ngược lập tức hất văng Triệu bà t.ử xa tận ba dặm, tức nghẹn họng đến mức lấy lời nào để đáp trả. Cơ Hội Anh nấp ở phía đuôi thuyền để lén, đến mức hình run lên bần bật, cứ thế liều mạng chui rúc trong n.g.ự.c .

Tang Nhược . Bà chỉ thở dài não nột, tâm trí trôi dạt về phương trời nào. Tiểu Thiền cũng chẳng hề nhoẻn miệng . Nàng im lặng cạnh ô cửa sổ nhỏ trong khoang thuyền, lắng tai tiếng nước sông róc rách cuồn cuộn chảy bên ngoài và từ từ xâu chuỗi những suy nghĩ của .

Hồi mới tới Cám Châu, nàng lấy cớ hàng xóm ở quê nhà tìm nên nhờ ngoại tổ phụ một bức thư gửi cho quen ở Lộ Châu, nhờ ông hỗ trợ tìm kiếm gia đình Hương Thảo. Nàng còn dặn nếu tìm thấy thì hãy chu cấp cho họ một ít tiền bạc để giúp đỡ. Thế nhưng mãi cho đến khi họ chuẩn về kinh thành, nàng vẫn hề nhận bất kỳ tin tức nào về gia đình Hương Thảo.

Hiện tại chuyện bắt đầu xảy những đổi vi diệu nhỏ bé. Thế nhưng những đổi sẽ ngừng lan rộng và kết quả cuối cùng rẽ theo hướng nào thì chẳng một ai thể dự đoán . Bởi vì trì hoãn một thời gian ở Cám Châu nên lúc nàng trở về kinh thành, thứ gần như giống hệt với kiếp thứ hai.

Nàng vẫn còn nhớ rõ, kinh thành lúc bấy giờ đang xảy một sự kiện chấn động. Cũng vì chuyện nhiều quan liên lụy. Trong khi đó, cha của nàng nhờ xử lý bề thỏa đáng nên giành cơ hội thăng chức, thăng lên thêm một bậc. Vậy nên Triệu bà t.ử cũng chẳng khoác. Lần đó khi nàng về kinh, cha quả thực vô cùng bận rộn vất vả. Còn nàng thì mãi khi chịu phạt quỳ ở trong từ đường mới thấy cha trở về nhà.

, nàng gặp mặt phụ đại nhân từ sớm.

Khi họ chuyển từ đường thủy sang đường bộ và còn kịp thuê xe ngựa ở dịch trạm, họ thấy một đám mây bụi mù mịt từ đằng xa. Có một đang dẫn theo nô tài cưỡi ngựa phi như bay về phía dịch trạm. Cơ Hội Anh vô cùng tinh mắt. Nàng cẩn thận kỹ một chút lập tức lên chiếc ghế gỗ trong quán nước ở dịch trạm và phấn khích vẫy tay: “Cha! Chúng con ở đây !”

Tang Ninh Hoài quả thực rõ. Ngay lúc ông đang nhắc Cơ Hội Anh đừng hét bậy bạ để tránh cảnh nhận nhầm gây hổ, con ngựa chạy chậm từng bước tiến thẳng bên trong dịch trạm. Người đàn ông lưng ngựa tuy bước tuổi trung niên, cằm lưu ba chòm râu mỹ miều quen thuộc của giới văn nhân, thế nhưng ngũ quan vẫn vô cùng thanh tú. Dáng vẻ đạo mạo đường hoàng vẫn cho thấy diện mạo xuất chúng của ông thuở còn thiếu niên.

Bởi vì cưỡi ngựa trong một thời gian quá dài nên đôi chân của cưỡi ngựa tránh khỏi việc trở nên tê dại cứng đờ. Cơ đại nhân lảo đảo lăn từ lưng ngựa xuống. Ông lập tức đẩy gã hầu đang định tiến tới đỡ lấy , ánh mắt tha thiết mà cháy bỏng lướt nhanh qua hai cô con gái, phớt lờ cả nhạc phụ béo ục ịch, cuối cùng dừng Tang Nhược mới bước xuống từ cỗ xe ngựa.

“A Nhược!”

Cơ Bẩm Ương vội vã thốt lên một tiếng lảo đảo chạy tới. Ông ôm chầm lấy thê t.ử xa nhà từ lâu mãi về: “Khi về nhà mới bảo nàng về quê . Quãng đường xa xôi trắc trở như , cơ thể yếu ớt của nàng mà chịu đựng cho nổi? Làm nàng thể lên đường một như thế cơ chứ?”

Xem Cơ Bẩm Ương mới nhận tin báo bèn lập tức cưỡi ngựa phi tới đây để đón phu nhân của ngừng nghỉ một giây nào. Triệu bà t.ử thấy Cơ đại nhân thì như thể tìm chỗ dựa vững chắc đ.á.n.h mất nhiều ngày. Bà lập tức bên cạnh lên tiếng phân bua phủi sạch quan hệ của : “Lão nô và lão phu nhân lúc cũng hết lời khuyên can phu nhân. Thế nhưng phu nhân cứ ngang bướng , một mực khăng khăng rằng đại tiểu thư ở quê sắp hành hạ đến c.h.ế.t . Lão phu nhân ngăn cản thì phu nhân lóc ỉ ôi, nằng nặc đòi thắng xe ngựa tự một , nếu thì cứ đòi sống đòi c.h.ế.t. Mãi thấy nhị tiểu thư theo cùng, lão phu nhân mới đành miễn cưỡng nhượng bộ...”

Cơ Bẩm Ương chẳng thèm để ý đến Triệu bà tử. Ông chỉ chăm chăm thần sắc của Tang Nhược dè dặt cất lời hỏi: “Phu nhân về dọc đường khỏe ?”

Tang Nhược khẽ mỉm : “Mọi chuyện đều . Phu quân , đón Tiểu Thiền về , sẵn tiện còn gặp cha nên cùng trở về luôn.”

Cơ Bẩm Ương thấy sắc diện của phu nhân vẫn hồng hào rạng rỡ, quả thực giống như dáng vẻ tái phát bệnh cũ nên rốt cuộc cũng thể trút gánh nặng trong lòng.

Sau khi hành lễ bù với nhạc phụ đại nhân, lúc ông mới dời ánh mắt sang đứa con gái lớn xa cách lâu ngày gặp của .

---

Lời tác giả:

Đoạn Bất Kinh: Hóa những lời nàng nhớ nhớ, đều là lừa gạt cả.

 

Loading...