Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 28: Miên man cơn mộng
Cập nhật lúc: 2026-08-09 03:18:34
Lượt xem: 313
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mang theo sự tò mò, Cơ Tiểu Thiền bóc thư .
Chữ bên trong vẻ khá hơn chữ ngoài phong bì một chút, thể thấy rõ những nét bút gượng gạo do cố gắng kiểm soát lực tay.
Nếu thêm thời gian, hẳn là sẽ dáng hình hơn.
Đoạn Bất Kinh đại khái vẫn giống , tháo rời những nội dung , hỏi chữ khắp nơi, đó nhào nặn với , tạo thành một bức thư câu từ trôi chảy, chữ sai.
Nội dung trong thư, lúc đầu là vài chuyện vụn vặt thường ngày.
Hắn gà bản địa ở Lộ Châu chân ngắn nhưng thịt ngon, một tiệm bán gà sốt tương món gà thơm ngon mọng nước, nên ngoài thư, còn bắt thêm hai lồng gà vận chuyển tới, nhờ Quan Chấn đưa cho nàng nếm thử.
Về phần công thức gà sốt tương, cũng hỏi thăm , đính kèm trong thư để Tiểu Thiền bảo đầu bếp theo.
Hắn ở Lộ Châu việc đều , chỉ là vị hiền tài Lư thái thú mà tiểu thư tiến cử, quả thực mồm mép như thần nhập, lải nhải đến mức khiến bực .
Nếu nhớ lời tiểu thư dặn, cần chừa năm phần khoan dung nhân từ, với cũng rửa tay gác kiếm . Nếu thì cỏ mộ vị Lư giờ mọc cao ngập đầu.
Ngoài , mong Tang viên ngoại cần lo lắng về cửa tiệm mà vội vã bán tống bán tháo. Nếu thực sự yên tâm, sẵn lòng mua với giá cao, gánh vác Tang viên ngoại.
Việc cuối cùng, đám lưu manh ở Đông thôn đều tóm gọn.
Kẻ thuê bọn chúng quả nhiên là Chu chưởng quỹ như Cơ tiểu thư suy đoán.
Chỉ là mới thẩm vấn một nửa, tên Chu chưởng quỹ độc c.h.ế.t. Nhìn bộ dạng, giống như tự sát, mà giống như ăn nhầm độc d.ư.ợ.c gì đó khi bắt.
Đọc đến đây, Cơ Tiểu Thiền nhíu mày suy ngẫm: Rốt cuộc Chu chưởng quỹ sợ tội tự sát, phía còn uẩn khúc gì khác?
c.h.ế.t, manh mối cũng đứt đoạn.
Tiểu Thiền tiếp tục , ở cuối thư, tên tướng cướp chỉ để một câu: Việc quân rườm rà, mỗi ngày ngả lưng là ngủ, thời gian mơ thấy nàng. Hôm nay rảnh rỗi, thể ngủ sớm.
Tiểu Thiền nhíu đôi mày thanh tú, ý gì đây? Đoạn Bất Kinh định tranh thủ thời gian nhớ tới nàng ?
Hai kiếp, thư tình nàng từng tính cũng ít.
Tuy phu quân kiếp Lục Kính Thăng từng cho nàng, nhưng Tiểu Thiền từng lén thư gửi cho tài nữ Tô Trường Cư.
Từ ngữ nhã nhặn, nào là "Dao đài ngói lưu ly", "Thiên Sơn hoa sen tuyết", hận thể đắp nặn tất thảy những điều nhất thế gian lên một nữ tử.
Đến vị phu quân kiếp thứ hai Tiêu Thận, mỗi bóc thư của , cứ như đang mở cuốn thoại bản hoang đường nhất chốn nhân gian.
Văn phong của vị vương hầu , những thứ hạ lưu.
Cũng chẳng nhặt nhạnh ở những từ ngữ dung tục ướt át, dốc hết tâm tư miêu tả sự khao khát nhớ nhung, cùng những d.ụ.c vọng to gan lớn mật của đối với Cơ Tiểu Thiền.
Hại Tiểu Thiền cầm tờ giấy thư, mà cứ cảm giác như ai đó l.i.ế.m ngón tay.
Tóm , thư của Tiêu Thận chỉ thể xong là đốt, hoặc vì nghĩ cho đôi mắt của , cũng đốt luôn.
đến lượt Đoạn Bất Kinh, thư cho nữ tử, kể lể chuyện ăn uống thường ngày, bất mãn vì thể g.i.ế.c ?
Mãi đến cuối thư mới nặn một câu, định tranh thủ thời gian mơ thấy nàng một chút.
Nếu ngày hôm đó trong cái viện hoang vắng nơi chợ búa, nhất thời thất thố khinh bạc nàng, thì chỉ bức thư thôi, thực sự sẽ tưởng rằng coi nàng là kết bái kim lan mất.
Cũng hèn gì để trống giường suốt hai kiếp, tìm vợ cũng là đáng đời!
Tiểu Thiền chút hối hận vì đốt thư của tiểu vương gia quá sớm.
Đáng nhẽ nàng nên gửi thư của vương gia cho Đoạn Bất Kinh, để học theo bọn công t.ử ca lãng đãng chốn nhân gian, nếm thử chút mặn nhạt .
Chí ít khi Đoạn Bất Kinh đàng hoàng hỏi cưới thê tử, còn vài câu khiến rung động.
cái bản lĩnh trêu ghẹo nữ nhân nghèo nàn của , Tiểu Thiền yên tâm.
Chắc là thao luyện binh mã đủ mệt đây mà, đợi đại quân của Trịnh Nghị ở Thông Châu kéo đến áp sát biên giới, phỏng chừng Đoạn Bất Kinh sẽ chẳng còn dư thời gian mà mơ mộng nữa .
Dù nàng cũng sẽ hồi âm, đồng thời cũng hy vọng Đoạn Bất Kinh dần dần còn nhớ tới nàng. Từ nay hai núi sông còn gặp .
Đọc xong bức thư, Tiểu Thiền giữ công thức gà sốt tương, nhét thư lò than nhỏ đốt sạch.
Chuyện Đoạn Bất Kinh mua cửa tiệm của ngoại tổ phụ, nàng qua đó thăm dò ý tứ của ngoại tổ phụ xem . Chắc hẳn Đoạn Bất Kinh thông qua quen ở Lộ Châu để đ.á.n.h tiếng với ngoại tổ phụ .
Nghĩ , Tiểu Thiền dẫn theo Bạch Lan về phía viện t.ử mà ngoại tổ phụ đang tạm trú.
Chỉ là mới một nửa, ngang qua phía viện của , xuyên qua bức tường viện rặng trúc xanh che khuất, chợt thấy giọng trầm thấp đầy bi phẫn: "Chàng gạt !"
Giọng cha cất lên nghèn nghẹn giải thích, dường như đang nỗi khổ tâm bất đắc dĩ gì đó. Ông cũng tại đột ngột đón Mai Nương về, nhưng ông trách mắng bà và bắt bà đưa Mai Nương trở .
Sự , đợi Mai Nương sinh con ở nhà riêng xong, sẽ đưa nàng về quê quán, đại loại là những lời như .
Tiểu Thiền lặng lẽ một lúc, nhẩm tính thời gian, lập tức hiểu cha và đang cãi vì chuyện gì.
Mẹ khi sinh đôi Cơ Hội Anh và Cơ Hội Tài, dường như sảy t.h.a.i thêm hai nữa.
Từ đó về thể thấy khỏe lên.
Vì chuyện , tổ mẫu vô cùng bất mãn, cho rằng nhà họ Cơ chỉ mỗi Cơ Hội Tài là nam đinh, nhân đinh quá neo .
Nên từ nhiều năm , bà mua từ bọn buôn một nữ t.ử vóc dáng và dung mạo hao hao Tang Nhược, tên là Mai Nương, sắp xếp ở trong nhà riêng bên ngoài.
Bao năm qua, Tang Nhược cũng rõ lắm, luôn coi như ả ngoại thất tồn tại.
Vì Cơ Bẩm Ương từng thề thốt đảm bảo, chuyện ngoại thất là chủ ý của , do ông sinh lòng khác, ông tuyệt đối chạm nữ nhân đó.
Thế nhưng ngay trong năm nay, Mai Nương phát hiện mang thai, nên tổ mẫu bèn thu xếp đón nàng về, chính thức nâng lên .
ở hai kiếp , đều là mãi cho đến lúc Mai Nương sắp sinh, mới đón về nhà họ Cơ.
Khi đó, ngoại tổ phụ trọng thương qua khỏi, mới qua đời. Mẹ đau buồn tột độ, căn bản còn tâm trí, cũng chẳng còn chỗ dựa để ầm ĩ với cha.
Ả ngoại thất Mai Nương , đường hoàng tổ mẫu rước nhà chính.
Kiếp sớm hơn mấy tháng, tại Mai Nương đón về ?
Cơ Tiểu Thiền một lúc lưng rời .
Vừa đến chỗ ngoại tổ phụ, nàng kịp mở lời, ngoại tổ phụ nén nổi vui mừng cho nàng , Lộ Châu bên gửi thư tới, mua cửa tiệm của ông.
Tang Ninh Hoài thoạt mua, ban đầu mày mặt rạng rỡ mừng rỡ khấp khởi. khi mua cửa tiệm là Đoạn Bất Kinh, đầu ông bèn lắc như cái trống bỏi.
Ông với Tiểu Thiền: "Đoạn đô úy nếu ưng ý, thể biếu cửa tiệm cho ngài . tuyệt đối thể dính líu đến chuyện tiền bạc mua bán, kẻo rước lấy tiếng . mà con xem Đoạn đô úy cũng thú vị thật. Lộ Châu đang lúc binh hoang mã loạn, nếu ưng cửa tiệm của , trực tiếp chiếm lấy là xong, cớ còn thư mua của ... Người đồn ngài xuất là tướng cướp, nhưng thấy cách , cách hành xử của Đoạn đô úy đàng hoàng, chính trực bậc nhất nhỉ?"
Cơ Tiểu Thiền tiện với ngoại tổ phụ rằng, vị Đoạn đô úy đàng hoàng, chính trực , khi hôn cháu gái của khác bao giờ mở miệng chào hỏi .
Tuy nhiên lúc , việc quan trọng hơn việc bán cửa tiệm ở Lộ Châu, chính là chuyện ngoại thất của cha sắp bước chân cửa.
Suốt chuyến , Tiểu Thiền coi như nắm rõ tính nết của , yếu đuối chủ kiến nhất.
Nếu ngoại tổ phụ thực sự gặp nạn ở Cám Châu, thì dù lóc ầm ĩ với cha một trận, nể mặt Mai Nương đang mang thai, cuối cùng cũng chỉ đành gật đầu chấp thuận.
hiện tại ngoại tổ phụ vẫn còn sống, hơn nữa còn cùng trở về kinh thành.
Tiểu Thiền lặng lẽ suy ngẫm về những biến , cảm thấy nên thông báo cho ngoại tổ phụ, thể để cha lừa gạt hồ đồ cho qua chuyện.
Nàng thấp giọng kể chuyện tổ mẫu rước ả ngoại thất Mai Nương phủ.
Tang Ninh Hoài xong, lửa giận bùng lên ngút trời, lập tức đòi tìm đôi mẫu t.ử hổ tính sổ.
Tiểu Thiền ngăn ngoại tổ phụ : "Mẹ nhiều năm quấn miên giường bệnh, thể tiếp tục kéo dài con nối dõi là sự thật. Dù cha nạp , ở nha môn quan phủ cũng đều danh chính ngôn thuận. Người ầm ĩ cũng vô dụng, chuyện do , chủ mẫu đương gia giải quyết."
Tang Ninh Hoài mặt mày tái mét: "Nhà họ Cơ rốt cuộc gia tài gì đáng để kế thừa? Đã một đứa cháu trai là Hội Tài còn đủ ? Nay lòi một ả di nương, chuẩn lòi thêm một đứa trẻ nữa, bọn họ bức c.h.ế.t A Nhược của !"
Cơ Tiểu Thiền lên tiếng, vì nàng , kiếp ả ngoại thất đó tuy chuyển chính thành di nương, nhưng cuối cùng vẫn sinh đứa trẻ.
Lúc sắp đến kỳ sinh nở, Mai di nương đột nhiên đòi lên chùa bái Phật cầu bình an. Dù kiệu do khiêng lên ngôi miếu lưng chừng núi, nhưng lúc xuống núi, ngã nhào từ bậc thang đá xuống, vỡ cả nước ối.
Đứa bé trai sắp đủ tháng, cứ thế sẩy mất đường vội vã về thành tìm lang trung.
Mai di nương vì hỏng bụng thể sinh đẻ nữa, từ đó an phận thủ thường hầu hạ cha và , cũng từng giữ cha ở phòng qua đêm.
Tuy mỗi đều nhét một cục ghê tởm lợm giọng miệng, nhưng đều thể nhịn, cuối cùng cuộc sống của cả gia đình cứ thế hồ đồ trôi qua.
Thế nhưng giờ ngẫm nghĩ thật kỹ, trong lòng Mai di nương thực sự hận thù ?
Liệu Mai di nương , bình rượu nàng dâng lên trong ngày thành năm xưa, hạ độc ?
Gà Đoạn Bất Kinh gửi tới tận hai lồng lớn, quả nhiên con nào con nấy béo mầm.
Tiểu Thiền với hạ nhân nhà bếp rằng đây là do đồng hương ở quê gửi tặng, nên cũng ai nghi ngờ.
Đầu bếp theo công thức Tiểu Thiền đưa, một luôn bốn con.
Tiểu Thiền chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, ăn thử nửa con.
Quả nhiên môi răng thơm ngát, vị còn ngon hơn cả các tiệm lâu đời ở kinh thành. Nàng đột nhiên nhận sự thâm hiểm của cho công thức.
Sau mỗi khi thèm hương vị món gà sốt tương , chắc chắn nàng sẽ tiện thể nhớ tới Đoạn Bất Kinh.
Lúc Tiểu Thiền về, viện của vắng lặng im lìm, hiển nhiên cha rời .
Khi Tiểu Thiền bước phòng , Tiền bà t.ử truyền lời lúc đón, giọng điệu khách sáo với Tiểu Thiền: "Đại tiểu thư, phu nhân mới nghỉ, ngài vẫn đừng nên quấy rầy nữa."
Bởi vì Tang Nhược ngất một , lời đồn đại trong nhà về việc Đại tiểu thư mạng cứng khắc bắt đầu xôn xao.
Xem cha cũng sợ nàng khắc , nên mới phái Tiền ma ma tới canh chừng nàng ?
Tiểu Thiền khẽ mỉm : "Vừa bảo nhà bếp gà sốt tương tươi ngon, mang nửa con tới cho . Đã nghỉ , Tiền ma ma ăn ."
Nói , nàng đưa luôn nửa con gà sốt tương cùng một vò rượu nung nóng cho Tiền ma ma.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-28-mien-man-con-mong.html.]
Tiền ma ma thấy, đuôi mày khóe mắt ngập tràn vui vẻ, bà ngày thường thích nhất là nhắm rượu, lập tức tươi roi rói nhận lấy.
Tiểu Thiền kiên nhẫn quanh viện vài vòng, khi viện của nữa, bước trong thấy tiếng ngáy rền vang của Tiền ma ma phát từ phòng sườn.
Lần ai cản trở, Tiểu Thiền bước trong phòng, nhẹ nhàng gọi .
Tang Nhược vốn ngủ, chỉ đang ngả lưng nhuyễn tháp, đôi mắt hạnh xinh sưng húp như quả hạch đào đỏ.
Tiểu Thiền xuống, đột nhiên ngửi thấy một mùi hương. Nàng nhíu mày, quanh đồ ăn thức uống của một lượt, mở nắp lư hương, ngửi thử mùi hương bên trong, lập tức ngẩng đầu lên.
Mùi nồng quá, Tiểu Thiền thích, nàng liền dập tắt hương liệu .
Tang Nhược gượng gạo lên tinh thần hỏi: "Con việc gì ? Không cùng ngoại tổ phụ kiểm tra cửa tiệm ở kinh thành ư?"
Tiểu Thiền khều một ít hương liệu gói khăn tay của , thẳng vấn đề: "Chuyện Mai Nương , định tính thế nào?"
Tang Nhược ngờ Tiểu Thiền chuyện , lập tức bật dậy: "Sao con ?"
Hỏi mới nàng vợ chồng họ cãi , Tang Nhược thở dài: "Chuyện của lớn trong nhà, con đừng ngóng nữa."
Tiểu Thiền lạnh nhạt : "Đây là chuyện của lớn, rõ ràng liên quan đến con cùng và . Hôm nay cha đón một phòng bụng mang chửa nhà, ngày mai thể đón thêm hai , ba . Nếu chỉ dùng bạc của nhà họ Cơ để nuôi thì còn đỡ. hôm qua cũng thấy đấy, tay của tổ mẫu thò tận của hồi môn của , vơ vét hơn phân nửa . Mẹ, nếu hôm nay ngoại tổ phụ còn nữa, tự vấn lương tâm xem, đủ năng lực để bảo vệ con cùng đám tiểu ức h.i.ế.p , cha con còn mấy phần tình thương chia cho chúng con?"
Tang Nhược luống cuống ngẩng đầu Tiểu Thiền: "... nhưng khắp chốn kinh thành , nhà nào chồng lo liệu nạp cho chồng, mà con dâu ầm ĩ ? Truyền ngoài, sẽ chê ."
Tiểu Thiền lạnh: "Ai bảo ầm ĩ, cổng lớn nhà họ Cơ mở rộng, thích nạp bao nhiêu thì nạp bấy nhiêu. Mẹ nếu thực sự hiền thục, hãy tự xin hạ đường, mang theo của hồi môn cùng ngoại tổ phụ trở về Giang Nam. Chính với con, con gái nhà họ Tang chúng , lo cưới."
Tang Nhược cảm thấy Tiểu Thiền đang cố tình gây sự. Ý nàng năm xưa là nhắc đến những cô nương xuất giá, tất nhiên tuyển chọn phu quân cho kỹ càng.
Còn nàng thành mười tám năm ròng, con cái đẻ ba đứa, giờ mà tự xin hạ đường, chẳng bôi tro trát trấu mặt phu quân ?
Ngay cả ba đứa trẻ , cũng sắp đến tuổi dựng vợ gả chồng . Nàng thể càn, hại ba đứa nhỏ mang tiếng theo.
Hơn nữa, chuyện đến nước đó?
Phu quân , chỉ là một dự yến tiệc say rượu, ngủ biệt viện gần đó, trong lúc mơ hồ nhận nhầm Mai Nương thành nàng, thế nên mới hồ đồ phạm một .
Tiểu Thiền , trầm giọng : "Mẹ, hồi con đưa về quê, thường xuyên kể cho con về sự dũng cảm của cha năm xưa khi cứu và ngoại tổ phụ. Cùng sự quyết đoán của ông khi đòi ở riêng với tổ mẫu để bảo vệ tân nương t.ử là . Khi , trong mắt con, cha là nam t.ử hán can đảm, trượng nghĩa, hiên ngang cương trực. Còn là nữ t.ử trọng tình trọng nghĩa, dám đấu tranh với ngoại tổ phụ, ngoại nhu nội cương. Thế nhưng từ bao giờ, và cha biến thành... ngay cả con cũng nhận nữa ?"
Nói xong, Tiểu Thiền dậy rời .
Tang Nhược ngẩn , vành mắt đỏ hoe, đôi môi run rẩy gì đó, nhưng rốt cuộc vẫn thốt nên lời.
Sắp đến giờ dùng bữa tối, ngoại trừ Tang Nhược khỏe, đều tụ tập ở phòng ăn.
Ngoại tổ phụ con rể đang vẻ chuyện gì mà nén giận, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn.
Tổ mẫu tưởng rằng uẩn khúc về ả ngoại thất , thế mà ngang nhiên dẫn nàng đến dùng bữa.
Bà còn giới thiệu, Mai Nương là cháu gái họ xa, đến đây nương tựa, xin ở trọ vài ngày.
Cơ Bẩm Ương thấy đuổi mà còn dẫn , sắc mặt lập tức sầm xuống. tổ mẫu chẳng sắc mặt, còn hỏi Cơ Bẩm Ương, sắp xếp cho vị biểu Mai Nương ở viện bên cạnh .
Tang Ninh Hoài rốt cuộc nhịn nổi nữa, vung tay ném toẹt đôi đũa, gắt gỏng chỉ thẳng mặt Đỗ bà tử: "Nếu biểu biểu nhà họ Đỗ các thành , si nam oán nữ nhiều đến , tự tự ăn luôn , cớ gì cứ ngóng trông ngoài tìm vợ tìm chồng, gây họa cho con gái nhà t.ử tế !"
Ông phát tác, tất thảy đều ngớ .
Đỗ lão thái thái đập bàn: "Ông thông gia, ông lên cơn gió độc gì ."
Tang viên ngoại xua tay: "Thôi , bớt diễn trò ! Nàng là ngoại thất của Cơ Bẩm Ương chứ gì? Bụng to chình ình , còn giả vờ nữ t.ử trong sạch cái gì?"
Cơ Bẩm Ương ngạc nhiên hiểu nhạc phụ , căng giọng hỏi: "Là A Nhược cho nhạc phụ đại nhân ?"
Tang Ninh Hoài mất kiên nhẫn bày tỏ, đừng quản ông , cứ xem chuyện .
lúc , tổ mẫu bất bình chen ngang, ả ngoại thất là do bà tìm về nạp cho con trai. Cũng là bà sai đón Mai Nương đang m.a.n.g t.h.a.i về đây từ mấy hôm .
Mai Nương mang cốt nhục của nhà họ Cơ, bà là chủ mẫu, cũng quyền quyết định đón về, thể để cốt nhục của nhà họ Cơ mang tiếng con hoang .
Lúc Tiểu Thiền mới vỡ lẽ, hóa chuyện Mai di nương cửa sớm ở kiếp là như .
Chắc chắn là chuyện tổ mẫu lén bán của hồi môn của con dâu Tang Ninh Hoài vạch trần, bà nhất thời xuống đài , bèn bất chấp sự phản đối của cha, vội vã đón ngoại thất đang m.a.n.g t.h.a.i về, rắp tâm và ngoại tổ phụ ghê tởm một phen.
cha đồng ý để bà như , bà mới bịa cái danh phận biểu , dắt ngoài, âm thầm chướng mắt.
Tang Ninh Hoài tức điên, nếu Tiểu Thiền sớm cho ông uẩn khúc, lẽ ông còn coi vị biểu là thích mà chào hỏi, để cho mụ già độc ác lén lút chê !
Nhà họ Cơ thế là đang mang thể diện của nhà họ Tang đá lót chân hố xí, giẫm đạp hèn hạ thế nào thì giẫm đạp thế !
Tức đến nghẹn phổi, lão gia t.ử dứt khoát lật tung bàn, sự đến nước , ai cũng đừng hòng giả vờ như chuyện gì mà ăn uống qua ngày.
Trong phút chốc, phòng khách mâm bát bừa bộn, cãi vã ầm ĩ dứt.
Cơ Hội Anh sợ hãi rụt cổ, đỏ hoe mắt thì thầm với Cơ Tiểu Thiền: "Chuyện rốt cuộc là tỷ, họ thấy biểu cô do tổ mẫu dẫn tới bắt đầu cãi , còn ngoại thất m.a.n.g t.h.a.i gì nữa? Đang yên đang lành, ai cũng ầm lên !"
Cơ Hội Tài bên cạnh khẩy một tiếng: "Yên lành gì chứ, giật tấm màn che hổ xuống, cho tỷ chúng thấy đấy thôi."
Nói xong, cũng thèm để ý hai tỷ tỷ, lưng bỏ .
Cơ Hội Anh hỏi , tình hình thì hết ăn tối nổi , thư phòng sách một lát .
Cơ Hội Tài vẫn giống hệt hai kiếp , học hành chăm chỉ, trưởng thành tuổi, tuổi còn nhỏ tâm tư nặng nề, tỏ vẻ ông cụ non.
Chẳng trách chút tiếng tăm, kết giao với một đám công t.ử quyền quý.
Tang Ninh Hoài lúc ý nghĩ đứa con hoang nhà họ Cơ thể sẽ nhòm ngó gia sản họ Tang của ông kích thích đến tột độ.
Lực chiến đấu của con cáo già gian thương nhiều năm quả nhiên thể xem thường, một khi vứt bỏ thể diện thông gia con rể, thì chừa chút mặt mũi nào.
Ông lão mập mạp chống nạnh giữa sảnh, một tay chỉ thẳng, giống hệt cái ấm đang đun sôi sùng sục, c.h.ử.i bới mụ già nhà họ Cơ là đồ xảo quyệt thối tha đến mức ngóc đầu lên nổi. Hơn nữa, ông còn mắng c.h.ử.i con rể Cơ Bẩm Ương vong ân bội nghĩa, phụ bạc tấm chân tình của con gái, loại chuyện cầm thú bằng thế .
Cơ lão thái thái cũng cam lòng yếu thế, lôi chuyện Tang Nhược ốm yếu bệnh tật, thể hầu hạ trượng phu chồng, càng cách nào nối dõi tông đường cho nhà họ Cơ .
Bà nạp cho con trai một giỏi giang, lo liệu nội viện, sinh con đẻ cái thì gì sai?
"Đừng cãi nữa, đều là của ."
Ngay lúc , Tang Nhược thể yếu ớt bệnh tật, trán quấn dải lụa, tiểu nha dìu bước .
Ánh mắt nàng đầu tiên chạm Mai Nương đang núp lưng chồng với dáng vẻ sợ sệt.
Vóc dáng và khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đó, sáng mắt qua là cố tình tìm giống Tang Nhược.
Trước đây chỉ là , quả nhiên chân thực bằng tận mắt chứng kiến.
Tang Nhược tựa như ép đối diện với những điều nàng vẫn luôn lảng tránh, thể tiếp tục an sống trong dòng suy nghĩ của riêng nữa.
Nàng một lúc, sang Cơ Bẩm Ương, hỏi: "Chàng thấy nàng giống ?"
Hai mắt Cơ Bẩm Ương đỏ ngầu, dùng sức hít sâu điều chỉnh nhịp thở, cẩn thận dỗ dành: "Sao thể giống ? Nàng bằng một sợi tóc của nàng!"
Tang Nhược trong nước mắt tuôn rơi, dường như lúc mới suy nghĩ cặn kẽ, đôi mắt nhạt nhòa lệ phu quân, lẩm bẩm tự nhủ: " , đồ giả thì mãi là đồ giả, thể giống ? Sao thể giống ..."
Vừa , nàng dường như sắp ngất .
Cơ Bẩm Ương vội vàng ôm lấy nàng, đầu trừng mắt và nhạc phụ, quát: "Mọi cãi , xin đừng cãi mặt A Nhược, nàng thể yếu ớt, nghĩ cho nàng ?"
Gầm lên xong, định bế thê t.ử sải bước về hậu viện.
Tang Ninh Hoài tức giận chỉ lưng mắng: "Không quản đũng quần, chọc cho A Nhược tức đến phát bệnh, là cái đồ vong ân bội nghĩa như ngươi ? Còn dám to tiếng với ai!"
Tiểu Thiền nhanh bước tiến lên, cản bước cha, đưa tay bưng ly sâm lạnh tạt thẳng mặt .
"Cha, trúng tà , ở quê mẹo dân gian, dùng lạnh giải một chút là khỏi."
Trong lúc chuyện, Tang Nhược quả nhiên khẽ giật hít một ngụm khí, mơ màng mở mắt .
Nàng tiên ngơ ngác trượng phu đang bế , thấy Mai Nương - đồ giả mạo . Đột nhiên nàng giãy giụa đòi xuống đất, mặc cho Tiểu Thiền dìu, trấn tĩnh , phu quân bằng ánh mắt yếu ớt: "Đã thế , Tang Nhược sẵn lòng nhường chỗ cho mới. Chàng và ... hòa ly !"
Lời thốt , sắc mặt Cơ Bẩm Ương lập tức đổi, sải bước tới, túm chặt cánh tay Tang Nhược: "A Nhược, nàng bậy bạ gì ? Ta bảo chuyện sẽ xử lý sạch sẽ, tuyệt đối để nàng phiền lòng cơ mà?"
Tang Nhược vẫn giữ giọng điệu thầm thì: "Thiếp thậm chí thể bỏ của hồi môn, chỉ cần cho mang Tiểu Thiền là ."
"Tang Nhược! Nàng đang cái gì !" Lần Cơ Bẩm Ương rõ ràng nổi giận thực sự, gân xanh nổi đầy bàn tay đang bóp c.h.ặ.t t.a.y thê tử.
Tang Ninh Hoài con gái tỏ thái độ như , lập tức thêm dũng khí, lớn tiếng la ó: "Sao cần của hồi môn, đồ của nhà họ Tang chúng , thiếu một phân một ly cũng . Người ! Thu dọn đồ đạc cho A Nhược, cái trạch viện chướng khí mù mịt , chúng một ngày cũng ở nổi."
Hôm đó, Tang Ninh Hoài còn hỏi hai đứa cháu sinh đôi xem cùng .
Cơ Hội Anh chút theo ngoại tổ phụ, nhưng đầu tổ mẫu nắm chặt cổ tay, nghiêm giọng quát tháo nàng loạn. Nhị tiểu thư lập tức rụt cổ, lúng túng lắc đầu với ngoại tổ phụ.
Còn Cơ Hội Tài căn bản thèm ló mặt, chỉ sai thư đồng truyền lời rằng, đợi tranh cãi xong, báo cho kết quả là .
Nên cuối cùng, Tang Ninh Hoài chỉ đưa Tang Nhược và Cơ Tiểu Thiền rời khỏi nhà họ Cơ.
Tang Ninh Hoài cũng sản nghiệp ở kinh thành. Xe ngựa rẽ qua hai góc phố là đến ngôi nhà do chính ông mua.
Tuy nhiên, lúc sắp xếp chỗ nghỉ cho Tang Nhược, Cơ Tiểu Thiền cản Bạch Lan : "Mang chăn nệm và gối của chuồng ngựa, cho Ôn bá ngửi thử."
Hôm nay khi lấy một ít hương liệu từ phòng , nàng định mang đến tiệm t.h.u.ố.c hỏi thử. Ai ngờ lúc bảo Ôn bá chuẩn xe ngựa, Ôn bá đón lấy t.h.u.ố.c , cúi đầu hít ngửi vài cái : "Thứ truyền từ Tây Vực sang, là bột lá Túy Tiên dùng để gây mê khi khâu vết thương chiến trường. Binh lính bình thường thể lấy thứ , tiểu thư kiếm ?"
Tiểu Thiền hỏi cặn kẽ mới , liều lượng dùng thứ cần kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt. Dùng ít một chút, thể khiến lâng lâng bay bổng, nhưng nếu lỡ tay cho nhiều, thể khiến lập tức hôn mê, nếu khống chế , thể gây c.h.ế.t .
nếu kịp thời dùng nước tiểu ngựa tạt , vẫn thể cứu tỉnh .
(Lời tác giả:
Tiểu Thiền: Ta và nước thánh giải độc đội trời chung.)