Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 29: Thù mới hận cũ
Cập nhật lúc: 2026-08-09 03:18:35
Lượt xem: 313
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ Tiểu Thiền thấy cái phương t.h.u.ố.c , lập tức nôn khan.
Đổi là phương t.h.u.ố.c khác thì , nhưng cái thứ nước tiểu ngựa quả thực khiến Tiểu Thiền thể nào chịu nổi.
Ôn bá thấy tiểu thư chê bẩn, bèn : "Trong quân đội dùng thuốc, đều là gì tiện tay thì dùng nấy. Thực suy xét kỹ thì cũng nhất thiết là nước tiểu ngựa, nếu cần gây nôn, chỉ cần là loại nước thể tỉnh táo là ."
Tiểu Thiền gắng gượng nhịn cơn buồn nôn, nhưng trong lòng càng thêm uất ức.
Tên Đoạn Bất Kinh c.h.ế.t tiệt , mù chữ thì thôi , chẳng lẽ cả hai kiếp, chỉ đổ nước tiểu ngựa miệng nàng để gây nôn ?
Nàng ghi nhớ lời giải thích của Ôn bá, thế nên lúc ngất xỉu nữa, nàng mới hắt một bát sâm lạnh lên bà, quả nhiên hữu dụng.
Hiện tại, nàng lấy gối chăn mà thường dùng mang cho Ôn bá kiểm tra. Ôn bá ngửi thử : "Cũng dính mùi của loại bột lá cỏ , tháo giặt sạch thôi. Thứ t.h.u.ố.c đó thể dùng quanh năm suốt tháng , nếu con sẽ trở nên ngây ngốc, mê ."
Tiểu Thiền bảo Bạch Lan thu dọn những thứ cất , đó một hỏi Tang Nhược: "Mẹ, loại hương liệu thường dùng trong phòng là do ai đưa ?"
Tang Nhược quá nhiều, hai mắt sưng túp mở lên nổi, đành nhắm mắt khẽ đáp: "Là lang trung mà cha con mời đến kê cho ."
Sắc mặt Tiểu Thiền thoắt cái trở nên nghiêm nghị: "Người loại hương là dùng cho thương binh trong quân đội , dùng nhiều là mất mạng đấy!"
Tang Nhược thoáng nở nụ u buồn: "Cha con từng , ông sợ dùng nhiều quá, nên luôn kiểm soát chặt liều lượng..."
Cơ Tiểu Thiền hiểu nổi, mà tất cả! Vậy bà vẫn còn dùng?
Tang Nhược dường như nhiều với Tiểu Thiền, nhưng vì con gái gặng hỏi quá gấp, bà mới miễn cưỡng đáp: "Sau khi sinh đám Hội Anh, tinh thần lắm, thỉnh thoảng nghĩ quẩn, nên cha con mới tìm kê phương t.h.u.ố.c cho an thần..."
Câu đầy hàm ý của Tang Nhược lập tức mở khóa những ký ức bụi phủ mờ từ lâu của Tiểu Thiền.
Thời ấu thơ, luôn một hai đoạn ký ức khiến trăm tư giải .
Ví dụ như, lúc nàng năm sáu tuổi, thường xuyên chằm chằm nàng, đó lặng thinh lời nào mà cứ thế rơi lệ. Rồi đó, bà sẽ vô ý ngã xuống hồ cá.
Về , cha gọi nhiều nhân công đến, san lấp cái hồ cá hề nhỏ trong sân.
Nàng còn nhớ, trong phòng từng một thời gian phép để kéo và đồ gốm sứ. Có một , nàng thấy rạch cổ tay, m.á.u tươi tí tách nhỏ xuống, dọa cho nàng sợ hãi ré lên...
Khi đó, bên cạnh luôn nhiều theo hầu, thi thoảng bà t.ử nào lười biếng chạy nơi khác, cha phát hiện bèn nổi trận lôi đình, nhấn mạnh rằng bên cạnh thể thiếu dù chỉ là một khắc...
Giờ đây, Tiểu Thiền hiểu chuyện gì xảy . Nàng đột ngột ngẩng đầu, dám tin : "Mẹ, nghĩ quẩn là..."
Mẹ mà từng tìm đến cái c.h.ế.t ? Hơn nữa còn chỉ một hai ...
Rốt cuộc là vì , ba đứa trẻ vẫn còn nhỏ như , bà tìm cái c.h.ế.t?
Tang Nhược phát hiện lỡ lời, chút hoảng hốt: "Đây đều là chuyện quá khứ , lúc đó lẽ tà ma nào đó quấy phá. Hiện tại hơn nhiều , con tuyệt đối cho ngoại tổ phụ ! Tuổi ông cao, lo lắng tức giận quá độ sẽ ảnh hưởng đến khí huyết."
Có lẽ loại bột t.h.u.ố.c thực sự là để trị bệnh cho , chỉ là chỗ bệnh nặng của bà ở thể xác, mà là linh hồn đang cần cho tê liệt.
Còn trong trí nhớ của nàng, đoạn ký ức tuổi thơ vui vẻ ít ỏi duy nhất , hóa cũng thủng lỗ chỗ, chịu nổi sự suy ngẫm...
Rốt cuộc tại tìm đến cái c.h.ế.t, Tang Nhược , Tiểu Thiền đương nhiên cũng tiện ép buộc mở miệng.
Nàng rủ rèm mi, chỉ hỏi một câu cuối cùng: "Mỗi con về kinh thành, đều sẽ ngất xỉu, vì gặp con, tâm trí rối bời, áp lực quá lớn mà thành ?"
Tang Nhược nắm lấy tay nàng, run rẩy : "Sao thể chứ? Ta mong con về còn kịp. Nếu sợ bát tự của con nuôi , cản trở phúc lộc nhân duyên của con, c.h.ế.t cũng giữ con bên cạnh."
Tiểu Thiền lẳng lặng rút tay về, Tang Nhược, chậm rãi : "Con cần lo lắng cho tương lai của con. Nếu thực sự cho con, xin đừng dùng loại hương đó nữa... Thứ đó, nếu cố tình tăng liều lượng, là thể điều khiển ngất xỉu đúng lúc."
Mí mắt Tang Nhược giật giật, dường như hiểu ẩn ý trong lời của con gái, lẩm bẩm tự nhủ: "Không thể nào, ông sẽ như ..."
Tiểu Thiền khuyên bà xuống nghỉ ngơi cho , lúc bước khỏi cửa, nàng từ từ thở một uất ức nghẹn trong lòng.
Từ đến nay, nàng vẫn luôn cho rằng chán ghét, thích nàng.
nay, khi phát hiện nhiều chi tiết mà hai kiếp qua nàng từng để ý, sương mù trong lòng nàng hề vơi mà càng thêm dày đặc.
Thật sự thao túng việc ngất xỉu ? Kẻ lẽ nào là cha? Ông như , rốt cuộc là vì cái gì?
Lại về Cơ Bẩm Ương, ông xin nghỉ phép ở nha môn, đích đến tìm nhạc phụ để tạ tội.
Mai Nương - ả ngoại thất tự ý rước phủ, Cơ Bẩm Ương đưa về nhà riêng ngay trong đêm.
Nghe cùng qua đó còn một vị lang trung phụ khoa. Cơ đại nhân dặn dò rõ ràng, sắc một bát t.h.u.ố.c thật đặc, cái t.h.a.i trong bụng Mai Nương, tuyệt đối thể giữ.
Lần , mặc cho tổ mẫu gào c.h.ử.i rủa thế nào, Cơ Bẩm Ương cũng chịu nhượng bộ, c.ắ.n răng quả quyết tuyệt đối nạp ả ngoại thất cửa.
Ông thưa với Tang Ninh Hoài rằng, chuyện sẽ bù đắp một khoản bạc cho Mai Nương, bảo nhà nàng đến đón về.
Tang Ninh Hoài cả đời hiếm muộn con cái, chuyện một nữ t.ử ép phá thai, trong lòng cũng thấy run rẩy.
Ông nhận , đứa con rể ngày thường tính tình ôn hòa , tâm can đủ tàn nhẫn, dĩ nhiên thể tay độc ác như với chính m.á.u mủ của .
"Ai mướn ngươi tạo cái nghiệp hả? Đó chính là m.á.u mủ của ngươi đấy. Con gái của chỉ cầu hòa ly với ngươi, đường ai nấy . Không bảo ngươi tạo nghiệp, để ngoài hiểu lầm là Tang Nhược bức hại ngoại thất, đổ hết tội lên đầu con gái !"
Cơ Bẩm Ương quỳ thẳng lưng tắp: "Đều là oan nghiệp do tiểu tế gây , dám để A Nhược gánh vác dù chỉ một nửa phần. Chỉ là nàng hòa ly, tiểu tế kiên quyết thể theo. Ta và nàng ân ái nhiều năm, sinh con đẻ cái, từng to tiếng đỏ mặt với . Dù cũng đều là việc nhà, gì mà thể thương lượng chứ? Cớ nhạc phụ đến, A Nhược mở miệng bèn đòi hòa ly? Hôm nay tiểu tế xin quỳ tại đây, chỉ cầu xin nhạc phụ đại nhân khai ân, cho phép gặp A Nhược."
Tang Ninh Hoài tức đến mức lảo đảo cả . Theo như ý trong lời của Cơ Bẩm Ương, là nhạc trượng như ông đang chia rẽ, cho phu thê họ sống yên ?
Có điều Cơ Bẩm Ương sảng khoái giải quyết xong ả ngoại thất , thì nhạc phụ như ông quả thực tiện tiếp tục đóng vai kẻ thọc gậy bánh xe phá hoại nhân duyên của con gái.
Về phần hòa ly, là tiếp tục chung sống, cứ để mặc phu thê họ tự bàn bạc với .
Lúc Cơ Bẩm Ương trong gặp Tang Nhược, Tiểu Thiền đang ngoài sảnh cùng ngoại tổ phụ uống .
mới uống hai ngụm, Tiểu Thiền bèn viện cớ ngoài, vòng qua bên ngoài bờ tường phòng . Nương theo một cánh cửa sổ đang hé mở, nàng vểnh tai ngóng động tĩnh bên trong.
Dường như lên tiếng, chỉ cha đang : "A Nhược, lòng nàng bằng sắt đá , mà thể ủ ấm nổi nàng. Nếu như , cũng chẳng còn gì e dè nữa, lát nữa sẽ đến Binh ti, khai báo chuyện. Đến lúc đó, cả nhà chúng dẫu c.h.ế.t cũng c.h.ế.t cùng một chỗ. Ta xuống suối vàng gặp , nàng tạ tội luôn. Nàng với , tất cả đều do ..."
Tang Nhược đến đây, dường như hoảng sợ: "Sao thể như ! Không , hứa với cơ mà!"
" nàng cũng hứa cả đời sẽ thê t.ử của !"
Giọng Tang Nhược vẻ run rẩy, giống như đây, khuất phục thái độ cứng rắn của trượng phu.
, bà dường như sực nhớ điều gì, dùng giọng điệu kiên định hỏi: "Mấy Tiểu Thiền trở về, đều ngất xỉu, do giở trò ?"
"... Nàng đang xằng bậy gì thế, thể chuyện như ? Là ai đang nhăng cuội với nàng hả?" Giọng Cơ Bẩm Ương bỗng chốc cất cao, dường như còn kẹp theo sự tức giận bạo táo.
Tang Nhược lên tiếng nữa, chỉ dần dần truyền đến tiếng nức nở nghẹn ngào: "Chàng đừng ép nữa, cho thở một , cho yên tĩnh một , ?"
... lúc , mấy tỳ nữ, bà t.ử mà Cơ Bẩm Ương mang tới tiến gần. Bọn họ hầu bên ngoài cửa, chỉ đợi lão gia lệnh là lập tức khiêng đồ đạc của Tang Nhược trở về phủ.
Tiểu Thiền cách nào tiếp tục lén nữa, đành mượn bóng cây xanh che lấp, trở tiền sảnh.
Đoạn thoại ý tứ rõ ràng của cha thực khiến nghi hoặc. Ông phạm tội gì, tại liên lụy đến cả nhà? Sau khi c.h.ế.t, ông gặp ai?
Tuy nhiên, điều Tiểu Thiền lo lắng nhất là, cha dỗ dành về một cách dễ dàng.
Một vị thiên kim tiểu thư nuông chiều từ bé, từng trải qua sự hiểm ác chốn nhân gian, cũng từng nếm trải sự vất vả khi cai quản việc nhà.
Bà chỉ như một dây bìm bìm mỏng manh, yếu ớt bám víu, quen thuộc với mảnh đất và giàn leo . Cho dù giàn leo độc, bà cũng sẽ chủ động dời chỗ khác...
Khi tới sảnh , nàng với ngoại tổ phụ: "Người còn nhớ chuyện con bàn bạc với lúc chứ, lát nữa cha đây, tuyệt đối đừng đổi ý đấy."
Ngoại tổ phụ dường như cũng sợ khuyên về, bèn thở dài một : "Yên tâm , giờ cũng trông cậy cả con thôi."
Tuy nhiên, điều khiến Tiểu Thiền và ngoại tổ phụ khá bất ngờ là, mặc dù còn kiên quyết đòi hòa ly, nhưng cũng đồng ý cùng Cơ Bẩm Ương trở về nhà họ Cơ.
Vì đón Tiểu Thiền, bà ở bên ngoài ròng rã suốt một tháng trời, tâm cảnh vốn dĩ tù túng ngột ngạt nay sáng sủa hơn đôi chút.
Thế nhưng khi nhà họ Cơ, Tang Nhược bắt đầu cảm thấy chút thở nổi.
Tới lúc bà mới nhận , thì bản sống ở nhà họ Cơ vẫn luôn hề vui vẻ, chỉ vì con cái mà c.h.ế.t lặng sống qua ngày mà thôi.
Bây giờ, cũng vì con cái, bà lập tức hòa ly, chỉ ở riêng với Cơ Bẩm Ương một thời gian. Đợi đến lúc hôn sự của cả ba đứa con đều lo liệu thỏa, bà sẽ từ từ thương lượng chuyện hòa ly với ông.
Thế nhưng trong mắt Cơ Bẩm Ương, thê t.ử chẳng qua chỉ là hiếm khi nổi nóng bực tức, tạm thời dỗ xong mà thôi.
Lần ông lập tức hiểu rõ ngọn nguồn mấu chốt ở . Sau khi rời khỏi phòng Tang Nhược, ông bèn hứa hẹn với Tang Ninh Hoài, đợi ông tu sửa xong căn nhà cũ ở quê, sẽ đưa về quê tịnh dưỡng. Đến lúc đó, Tang Nhược chuyển về cũng nhẹ nhàng và tự tại hơn nhiều.
Tiểu Thiền lên tiếng, chỉ nhạt trong lòng.
Thì căn nguyên mâu thuẫn trong cái nhà , cha đều tường tận rõ mười mươi.
Chẳng qua là , ông đang hưởng thụ sự dịu dàng của thê tử, sự khôn khéo vơ vét tiền tài của , sự ngoan ngoãn hầu hạ của ngoại thất. Cốt chỉ mong cầu một sự êm ấm giả tạo ngoài mặt, nên tự nhiên chẳng cảm thấy chỗ nào cả.
Thế nhưng việc vơ vét của cải của tổ mẫu bại lộ, chuyện ngoại thất cũng sớm đ.â.m thủng, thấy thê t.ử thực lòng ầm ĩ đòi hòa ly, Cơ Bẩm Ương lúc mới buộc thỏa hiệp, chủ động đổi.
Tang Nhược còn kiên quyết đòi hòa ly ngay bây giờ, nhưng Tang Ninh Hoài thì đồng ý.
Ông tuyên bố, nếu hòa ly, thì điều kiện đầu tiên là bù đầy đủ tiền tài điền sản mà Đỗ lão thái thái thâm hụt đó.
Nếu chỉ thiếu hụt một chút thì cũng thôi, nhưng nếu nhà họ Đỗ dám giở thói vô , thì ông cũng chẳng sợ chuyện trong nhà truyền ngoài, cứ thế đ.á.n.h trống báo quan mà thôi.
Bù đủ sính lễ hồi môn, giao cho đại tôn nữ mặt quản lý, mãi cho tới lúc nàng xuất giá.
Thêm nữa, Tiểu Thiền cũng tạm thời về nhà họ Cơ.
Tuổi tác ông cao, cần một trợ thủ đắc lực và tận tâm. Tiểu Thiền khéo là một hạt giống , bèn giữ bên cạnh để phụ giúp ông quản lý sổ sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-29-thu-moi-han-cu.html.]
Nếu đổi là ngày , Cơ Bẩm Ương chắc chắn sẽ đồng ý.
Hiện giờ con đường quan của ông vẫn còn cơ hội thăng tiến, nếu để mặc đích nữ ruột thịt vứt bỏ mặt mũi kinh thương, thật sự là khó ăn khó .
hiện tại điểm yếu của ông đang nhạc phụ nắm thóp, nên dám phản bác nửa lời, tự nhiên nhất nhất đồng ý.
Dù thì Cơ Tiểu Thiền cũng quanh năm suốt tháng ở kinh thành, thêm nàng bớt nàng , thì trong mấy buổi tiệc giao lưu đó cũng chẳng ai để tâm.
Thế là, một màn kịch náo loạn của phụ mẫu cũng xem như tạm thời kết quả.
Tiểu Thiền món hời lớn nhất, đó chính là sớm tối thỉnh an, đối mặt với khuôn mặt già nua chảy xệ của Đỗ lão thái thái nữa.
Lúc Cơ Hội Anh đến thăm và ngoại tổ phụ, vẻ mặt đầy hâm mộ kéo tay tỷ tỷ.
"Nếu sớm theo sẽ chuyện thế , c.h.ế.t cũng đòi theo. Hiện giờ thì , tỷ và đều về, tổ mẫu cứ như nuốt pháo nổ, nhớ cái gì là c.h.ử.i bới ầm ĩ. Hai ngày nay sợ bà thấy, hận thể áp sát tường mà . Khó khăn lắm mới cha đồng ý, mới thể đến chỗ ngoại tổ phụ hít thở chút khí trong lành. , hôm qua Kỳ vương đến gõ cửa nhà chúng đấy, chẳng ai chọc giận mà mặt mũi hầm hầm sát khí, mở miệng là gặp tỷ. Lúc tình cờ đang ở phòng gác cổng lựa kim chỉ do thương buôn mang tới, vặn thấy , bèn bảo tỷ theo ngoại tổ phụ tra sổ sách, dạo đều ở kinh thành. Hắn thấy hỏi lịch trình cụ thể của tỷ, lúc mới bỏ ."
Tiểu Thiền nhéo má như một lời khen ngợi.
Muội như cũng tính là dối, bởi vì ngày mai nàng sẽ theo ngoại tổ phụ đến huyện Thâm bên cạnh để tra xét sổ sách.
Những thứ như sổ sách giấy tờ , đến mấy cũng bằng đích thực hành thì học mới nhanh.
Sáng sớm ngày hôm , nàng bèn cùng ngoại tổ phụ xuất phát, khởi hành đến huyện Thâm.
Theo như ý của Tiểu Thiền, tất cả các cửa tiệm xung quanh kinh thành, nhất là trong vòng hai năm tới nên bán hết.
Trận ác chiến ở kinh thành hai năm thực sự quá t.h.ả.m liệt.
Ngô Khánh cam tâm nên cố thủ chống cự, mà hai cha con họ Trịnh cũng chẳng là loại nhân từ mang bách tính trong lòng.
Đám binh tướng đưa đến vì đủ lương thực tiếp viện, bèn kéo cướp bóc khắp các làng mạc.
Ở những huyện thành xung quanh, phàm là hương trấn nào phản kháng kịch liệt, đều quân lính trướng họ Trịnh trả thù tàn độc, thây chất đầy đồng.
Cho đến khi Đoạn Bất Kinh thống lĩnh đạo quân Xích Long của tiến đến, mới mang thế như chẻ tre tiến thẳng hoàng thành, giúp bách tính xung quanh thoát khỏi cảnh khổ ải như châu chấu tràn qua.
Những mầm mống tai họa mãi đến tương lai mới xảy , Tiểu Thiền cách nào rõ ràng với ngoại tổ phụ, chỉ đành tìm kiếm mối nguy ngầm trong chuyện ăn của cửa tiệm, xem xem thế nào để nhắc nhở ngoại tổ phụ thu dọn cơ ngơi.
Ngoại tổ phụ thấy Tiểu Thiền kiểm tra sổ sách dáng, còn tra sai của hai quyển sổ sách cũ mèm từ nhiều năm , bèn gật đầu hài lòng. Ông dứt khoát giao bộ chuyện cho Tiểu Thiền xử lý, còn bản thì chạy uống kể chuyện với những bạn già trong huyện.
Tiểu Thiền gảy bàn tính mất nửa ngày, cảm thấy mỏi mắt, bèn ngoài dạo một chút, tiện thể tìm ngoại tổ phụ cùng ăn cơm.
khi bước xuống lầu quán , nàng bèn thấy một bóng dáng quen thuộc, đang bờ đê của huyện Thâm.
Lục Kính Thăng? Sao xuất hiện ở đây?
Tiểu Thiền nhẩm tính thời gian, lúc mới nhớ , kinh ứng thí, hơn nữa còn gia nhập chốn quan trường .
Ở kiếp thứ nhất, ân khoa của vô cùng suôn sẻ, một lượt thi đỗ Trạng nguyên, đó tiến Hàn Lâm Viện, theo các vị đại nhân tiền bối biên soạn sử sách, một chức quan nhàn tản suốt một thời gian dài.
Phải đợi đến khi Tống huyện thừa kinh trọng dụng, mới theo ân sư bắt đầu biên soạn pháp lệnh, trở thành Học sĩ dự khuyết.
Khi , ngay cả cha cũng khen ngợi tiền đồ của Lục Kính Thăng rực rỡ, chính là nhân tài cho chức vị Tể tướng tương lai.
Thế nhưng bây giờ quan phục ... Căn bản là bộ trang phục Hàn Lâm khiến ngưỡng mộ, mà là chiếc áo bào xám cùng chiếc quần ngắn đặc trưng của Đô Thủy Giám, dáng vẻ cứ như đang luôn sẵn sàng lội xuống sông vớt đá.
Thỉnh thoảng cầm vài bản vẽ, dò hỏi ý kiến của Lục đại nhân.
Lục Kính Thăng cũng kiên nhẫn giải đáp từng chút một, trông qua vô cùng thành thạo.
Ngay lúc ngẩng đầu lên, khéo chạm mắt với Cơ Tiểu Thiền.
Lục Kính Thăng sững mất một chốc, khi giao bản vẽ trong tay cho bên cạnh, bèn rảo bước chạy đến.
"Uyển Liễu, nàng đến đây?"
Tiểu Thiền nghi ngờ hỏi: "Ngươi..."
Lục Kính Thăng cúi đầu bộ y phục mấy chỉnh tề của , mặt lóe qua một tia ngượng ngùng, thẳng thắn : "Ta đang nhận chức ở Đô Thủy Giám, hôm nay tới đây để đốc thúc công trình."
Tiểu Thiền nhíu mày, đây nàng từng ngóng, Lục Kính Thăng hề bỏ lỡ ân khoa, tại từ bỏ chức quan thanh nhàn cao nhã ở Hàn Lâm Viện, mà chạy đến Đô Thủy Giám?
"Thư sinh vô dụng nhất, một cây bút, trong loạn thế thể bảo vệ thê nhi, sai một chữ bèn là tội ác tày trời. Đã , nghĩ bản vẫn nên những việc thiết thực thì hơn."
Tiểu Thiền hề tin lời . Nhìn dòng sông bên cạnh, nàng đột nhiên nhớ đến chuyện cha con nhà họ Trịnh bao vây kinh thành năm xưa, tấn công mãi mà hạ .
Đến lúc Đoạn Bất Kinh dẫn quân bao vây kinh thành, thuyết phục một vị Thiếu giám của Đô Thủy Giám vẽ bản đồ thủy lợi của huyện Thâm ở vùng ngoại ô kinh thành. Cuối cùng, vận dụng một cách khéo léo dòng sông , phá vỡ bờ đê, nhấn chìm con đường tất yếu mà đại quân tăng viện của hoàng gia tiếp cận kinh thành.
Nhờ việc lợi dụng cách thời gian để tiến thẳng kinh thành, Trịnh Nghị thuyết phục mấy gia tộc lớn, nhận sự ủng hộ của họ, cuối cùng lên ngôi thành công, thế Ngô Khánh.
Còn vị Thiếu giám của Đô Thủy Giám , bởi vì lập công cần vương, thăng quan tiến tước, một thời rạng rỡ ai bằng...
Tiểu Thiền chầm chậm ngẩng đầu lên, kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ: "Ngươi... Ngươi tương lai sử dụng dòng sông để phò tá họ Trịnh ?... Ngươi thế là đang ăn cắp vận khí của khác đấy!"
Vẻ mặt Lục Kính Thăng thản nhiên đáp lời: "Chuyện vẫn xảy , chắc chắn đó là vận khí của ai chứ?"
" chẳng ngươi từng , tương lai của họ Trịnh cũng chẳng kéo dài lâu ?"
Nếu như , cớ còn những việc dọn đường hỗ trợ Đoạn Bất Kinh thành?
Lục Kính Thăng khẽ khổ một tiếng: "Chỉ khi vượt qua mấy năm nhà họ Trịnh nắm quyền, mới thể tính toán tiếp nước ... Uyển Liễu, , sẽ để nàng rơi vòng nguy hiểm, sống vất vả cực nhọc thêm một nào nữa ."
Cơ Tiểu Thiền bèn lùi một bước: "Về ngươi đừng gọi là Uyển Liễu nữa. Giống như lời ngươi đấy, chuyện nếu từng xảy , thì lấy Uyển Liễu?"
Nàng và Lục Kính Thăng kiếp là dưng nước lã, kiếp càng thể bất cứ dây dưa gì.
Nếu dứt bỏ sự khí phách viển vông vô dụng của kẻ thư sinh, thực sự chút việc đàng hoàng thiết thực, thì đó cũng là sự tự do của .
ngàn vạn đừng lấy cái danh nghĩa là nàng sống để lá chắn. Tiểu nữ bất tài, quả thực gánh nổi.
Lục Kính Thăng còn gọi tên "Uyển Liễu" theo thói quen, nhưng thấy sắc mặt của Tiểu Thiền, cuối cùng đành đổi giọng: "Tiểu Thiền, chuẩn mời bà mối, sang nhà họ Cơ để cầu . Nếu nàng gả cho vị biểu ca , chỉ một lựa chọn duy nhất là Kỳ vương . Kiếp , nhất định sẽ phụ nàng... Ta..."
Lục Kính Thăng còn dứt lời, cả đột nhiên bay vọt lên, gáy ngửa , chật vật ngã nhào xuống dòng sông.
Dường như là đầu va trúng tảng đá, m.á.u tươi tức thì tuôn rơi đầm đìa.
Chỉ thấy Kỳ vương trong bộ y phục săn màu đen thêu mãng xà bằng chỉ vàng, thu về chiếc chân dài chuyên để đá , đôi mắt phượng tuấn mỹ ngang tàng trừng Cơ Tiểu Thiền: "Đồ tiện... Để gả cho biểu ca, rốt cuộc ngươi dụ dỗ bao nhiêu tên nam nhân kẻ dự hả?"
Cũng trách Kỳ vương đang nổi nóng. Hôm đó thư cho Cơ Tiểu Thiền, trong thư hẹn ba ngày , giờ Thìn sẽ gặp ở hồ ước nguyện cạnh chùa Liên Hoa.
Sở dĩ chọn chùa Liên Hoa, là vì nghĩ nữ t.ử thể mượn cớ lên chùa cầu phúc nguyện, lúc đó ngoài cũng dễ dàng hơn.
Hắn còn sợ nàng thẹn thùng dám đồng ý, nên ân cần dặn dò, nếu thể đến thì cần hồi âm thư từ gì. Còn nếu như đột xuất việc, hãy cứ gửi thư cho gác cổng của vương phủ.
Kết quả trong ba ngày , mỗi ngày lui tới phòng gác cổng đủ ba buổi sáng trưa chiều, thế mà đều thấy bất kỳ lá thư từ chối nào của Cơ tiểu thư.
Do , khi đến ngày hẹn, lúc trời hửng sáng, đến đợi cạnh hồ ước nguyện ở chùa Liên Hoa từ sớm.
Vì nghĩ rằng thể nàng vội vàng khỏi cửa để gặp , kịp ăn sáng t.ử tế, còn đặc biệt dặn gói sẵn món bánh xốp nhân đậu đỏ tẩm mật ong do trong cung ban thưởng, giấu n.g.ự.c áo định đợi gặp mặt sẽ cho nàng ăn.
Cứ như thế, vị vương gia ăn mặc phong lưu tiêu sái bên bờ hồ, sắc mặt càng ngày càng kém. Trong lúc đó, còn c.h.ử.i cho đám cô nương cố tình vứt khăn tay hoa cài đầu chạy mất dép, khi những cứ nằng nặc loanh quanh bên cạnh để tìm đồ.
Hắn đợi từ lúc trời tờ mờ sáng, mãi cho đến tận khi màn đêm buông xuống.
Tiếng chuông khóa lễ buổi tối của các hòa thượng trong chùa cũng vang lên, món bánh xốp trong n.g.ự.c Tiêu Thận cũng ủ nóng đến mức mùi chua ôi thiu.
Tên tùy tùng theo dè dặt hỏi: "Vương gia, xem chừng cô nương nhà chuyện nên thể đến . Hay là chúng hẹn hôm khác ?"
Tiêu Thận chơi vố đau, bèn tức giận ném mạnh chiếc bánh xốp trong tay xuống hồ ước nguyện, đồng thời thề độc tới gặp Cơ Tiểu Thiền, nhất định cho nàng tay.
Kết cục là khi trở về vương phủ, cơn tức khiến Tiêu Thận ăn ngon, ngủ yên. Cuối cùng, bất chấp tất cả, tìm đến tận nhà họ Cơ để đập cửa.
Vừa khéo đụng mặt nhị của Cơ Tiểu Thiền, lúc bấy giờ mới , hiện tại Tiểu Thiền hề ở nhà, mà đang theo ngoại tổ phụ kiểm tra sổ sách mất .
Nghe , tâm tình Tiêu Thận mới dần dần lên một chút.
Dẫu cũng là theo trưởng bối xử lý công việc, rút thời gian rảnh thì cũng hiểu .
Chỉ là dạy Tiểu Thiền một vài quy củ. Dù đến hẹn đột xuất thì cớ thông báo cho lấy một tiếng.
Hôm nay vì để giải sầu, rủ rê đám con cháu vương hầu quen thuộc cùng ngoài săn thú.
Kết quả là lúc dừng chân ở huyện Thâm để nghỉ ngơi cho ngựa uống nước, đụng ngay mặt vị Cơ Tiểu Thiền mang tiếng tra sổ sách cùng trưởng bối , lúc đang bên bờ sông chuyện với một nam nhân trông như giám công.
Tiêu Thận sải bước lớn qua, vặn thấy tên giám công đang thao thao bất tuyệt cái gì mà thỉnh bà mối cầu , còn rằng là một lựa chọn hơn so với Kỳ vương.
Nếu vì tâm trạng hiện tại quả thực quá sức tồi tệ, Tiêu Thận hẳn bật lớn một trận mới tung cước đá .
Cái đạo lý khốn nạn ch.ó má gì thế ?
Dưới thanh thiên bạch nhật, một tên tiện nhân bần hèn hôi hám cũng dám mở miệng đòi so bì với Tiêu Thận ?
"Cơ Tiểu Thiền, ngươi khinh quá đáng ! Có do bổn vương chiều chuộng quá sinh hư, nên ngươi nghĩ bổn vương yếu ớt, dễ bắt nạt đúng !"
Đá xong, Kỳ vương bèn vươn tay chộp lấy cổ tay Cơ Tiểu Thiền, lôi xềnh xệch nàng hướng thẳng tới chỗ ngựa của mà .
Cái tính điên khùng của Tiêu Thận tái phát . Chỗ cách biệt viện của vương phủ xa. Hắn đưa Tiểu Thiền đến nhốt trong biệt viện của , cho đến khi nào nàng ngoan ngoãn nhận mới thôi.
Tiểu Thiền quá mức thấu hiểu vị vương gia chồng cũ . Vừa thấy ánh mắt bình thường, nàng lập tức lên giọng tra vấn: "Ngươi còn đưa nữa?"
Tiêu Thận tiếng nào, vẫn khăng khăng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng kéo về phía .