Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 3: Tuyệt đối không chịu nhục

Cập nhật lúc: 2026-08-06 02:06:54
Lượt xem: 433

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khí tức lạnh lẽo Đoàn Bất Kinh từ từ quấn quanh chóp mũi Cơ Tiểu Thiền.

Bị dồn góc xe, Tiểu Thiền lùi bèn dứt khoát liều.

Nàng đột ngột đưa tay bóp lấy cằm nam nhân, nhướng mày ngắm nghía vết sẹo do đao c.h.é.m ở hàng lông mày đứt đoạn của .

"Đoàn hầu gia ác với khác, càng ác với chính hơn. Nếu thực sự khả năng tiên tri thì ngày đó thể rạch xước mặt hầu gia để gây tai họa tày đình như thế ? Nói thì, nô gia cũng chẳng bản lĩnh của lớn đến , tùy tiện quẹt một nhát phá tướng Đoàn hầu gia võ công cái thế ."

Nhớ tình cảnh ngày hôm đó, tại một góc của buổi tửu yến trong vương phủ, còn tiến cung của nàng đám thuộc hạ say xỉn của Đoàn Bất Kinh gây khó dễ.

Để giải vây, nàng mới cầm lấy con d.a.o rọc giấy trong hòm sách xe ngựa với ý định dọa lui đám sâu rượu .

ai mà ngờ, d.a.o vung thì mặt đột nhiên biến thành Đoàn Bất Kinh.

Một đao c.h.é.m xuống, m.á.u văng tung tóe lên mặt nàng.

Có một khoảnh khắc nào đó, nàng dường như bắt gặp ánh mắt đầy toan tính của tên ... Nếu cố ý, thể trùng hợp đến mức một kẻ cao lớn như đ.â.m sầm mặt lưỡi d.a.o của nàng ?

Nói đoạn, nàng mang theo sự liều lĩnh của một kẻ t.ử tù, khinh miệt tiếp: "Vốn dĩ nô gia còn nghĩ thông xem tại ngài giăng cho cái bẫy lớn như , bây giờ thì hiểu rõ cả ."

Đoàn Bất Kinh nắm chặt lấy cái vuốt tay càn của Cơ Tiểu Thiền, thế nhưng gạt tay nàng khỏi mặt mà rũ mắt hỏi: "Ồ, Cơ tiểu thư hiểu rõ điều gì cơ?"

"Ngày đó ngài cố tình né là để cớ danh chính ngôn thuận đối phó với Cơ gia , và cả Kỳ vương phủ nữa!"

Họ Đoàn chỉ chuyên nhắm nhà phú hộ để gây sự.

Nếu thì Xích Long quân của thể binh hùng ngựa mạnh, giàu đến nứt đố đổ vách .

Sơn phỉ kinh thành nhưng vẫn sửa cái nghề cũ!

Đoàn Bất Kinh khẽ , đột ngột dùng sức nhấc bổng tay nàng lên, ép nàng dựa lồng n.g.ự.c : "Cha ngươi cấu kết với nhị hoàng t.ử Trịnh Vinh, còn liên thủ với Tiêu Thận cố tình trì hoãn quân lương hại Xích Long quân suýt chút nữa quân diệt ở Y Xuyên. Vậy mà chỉ phá hôn lễ của con gái ông , tính quá kiềm chế ."

Cơ Tiểu Thiền sững , lập tức quát lớn: "Ngài bậy! Cha xưa nay quan luôn giữ đúng bổn phận, bao giờ kết bè kéo cánh mưu cầu lợi ích cá nhân, thể loại chuyện như thế ?"

Đoàn Bất Kinh lạnh giọng đáp: "Đã dám tính kế lưng thì trả giá. Cơ tiểu thư cứ đến thiên lao chờ , gia đình các sẽ nhanh chóng đoàn tụ trong ngục giam thôi."

Cơ Tiểu Thiền kinh ngạc tức giận.

Nàng ngờ sống một đời mà vẫn thoát khỏi cảnh lao tù, thể thoát khỏi Đoàn Bất Kinh.

Hơn nữa chuyện đây, vì cớ gì tai họa liên lụy đến cả nhà cha.

Nàng trọng sinh một kiếp, rốt cuộc là ý nghĩa gì chứ?

Nghĩ tới đây, nàng vùng khỏi bàn tay to lớn của Đoàn Bất Kinh, nhịn mà vuốt ve cổ tay .

Phía mặt trong của cổ tay vốn hai nốt ruồi son, đó là dấu vết để khi nàng sa từ trời rơi xuống đ.á.n.h trúng ở một khu rừng hoang vu ngoại thành tại kiếp thứ nhất.

Chỉ là khi nàng sống , hai nốt ruồi hiểu biến mất một cái, chỉ còn sót một nốt.

Bây giờ, nốt ruồi son duy nhất cổ tay bắt đầu nóng ran.

Nàng run rẩy bờ môi định gì đó thì đột nhiên ôm lấy ngực.

Cảm giác nóng rát tanh nồng quen thuộc tựa như nuốt than đỏ, mùi rỉ sắt một nữa lan tràn trong khoang miệng nàng.

Thấy Đoàn Bất Kinh đang cau mày chằm chằm, nàng còn kịp để cất lời thì phun một búng m.á.u tươi, rải rác vạt áo bằng gấm màu thanh thiên của nam nhân .

Rõ ràng hôm nay đến chuyện xét nhà g.i.ế.c , thế nhưng Đoàn hầu gia mặc áo giáp quan phục mà ăn diện vô cùng chỉnh tề.

Loại áo bào dệt từ gấm Thục giá trị xa xỉ, hoa văn tinh tế tỉ mỉ, đáng tiếc m.á.u của nàng cho loang lổ.

Lúc Cơ Tiểu Thiền mềm nhũn ngã xuống, nàng bế thốc lên lao khỏi khoang xe đang chao đảo tiến về phía .

Bên tai truyền đến tiếng hét lớn đầy nghiêm nghị của nam nhân: "Mau! Lấy chút nước tiểu ngựa tới đây! Đi tìm Hứa thần y đến!"

Nàng khó nhọc ngẩng đầu Đoàn Bất Kinh, hỏi tại nào cũng dùng cái chiêu thức hạ tiện là hạ độc như thế.

đập mắt nàng là vết sẹo vắt ngang ấn đường vặn vẹo gần như dữ tợn của Đoàn Bất Kinh, kẻ nghiến răng nghiến lợi với nàng: "Ngươi dám uống độc tự sát!"

Nói đoạn, bế Cơ Tiểu Thiền tiếp tục chạy và quát lớn: "Mau! Hứng chút nước tiểu ngựa tới đây!"

Khuôn mặt Cơ Tiểu Thiền yếu ớt áp vòm n.g.ự.c rắn chắc của nam nhân, nàng thà c.h.ế.t chứ tuyệt đối uống nước tiểu ngựa, thế nhưng giọng yếu ớt vỡ vụn bởi sự xóc nảy.

Ngoài cơn đau như thiêu như đốt trong bụng, bên tai nàng chỉ còn tiếng tim đập chấn động mạnh mẽ dữ dội của nam nhân... Thú vị thật, Đoàn Bất Kinh nàng c.h.ế.t.

Lẽ nào cảm thấy cạy lời khai hữu ích từ miệng nàng nên thấy nàng c.h.ế.t dễ dàng như là quá hời ?

Tiếc thật đấy, những ngày tháng của Đoàn hầu gia cũng sắp đến hồi kết .

Kiếp khi nàng trượng phu liên lụy ngục, tình cảnh của Đoàn Bất Kinh cũng khá khẩm gì.

Tân đế họ Trịnh là kẻ xảo quyệt hiểm độc.

Đoàn Bất Kinh con d.a.o mổ g.i.ế.c sạch những kẻ đáng g.i.ế.c thì cũng chẳng còn giá trị lợi dụng nữa.

Lúc nàng đang trúng độc hấp hối trong ngục, Đoàn Bất Kinh vì lý do gì mà cũng ôm nàng chạy như thế.

khi bước khỏi cửa ngục, bên ngoài thiên lao trọng binh bao vây.

Con trai thứ hai của tân đế - tức là tân thái t.ử Trịnh Vinh phong, chĩa kiếm Đoàn Bất Kinh, liệt kê từng tội trạng tàn hại trung lương của , phụng thánh chỉ bệ hạ để bắt đền tội.

Đáng tiếc lúc đó Cơ Tiểu Thiền trút thở cuối cùng, thể thấy kết cục cuối cùng của Đoàn Bất Kinh.

Giữa tình cảnh trọng binh vây khốn như , chắc kẻ họ Đoàn cuối cùng cũng băm thành đống thịt vụn .

Kiếp thứ hai , Đoàn Bất Kinh càng phô trương thanh thế ngang ngược hơn cả kiếp .

E rằng tân đế cũng thể nhẫn nhịn thêm nữa, tất sẽ sớm tay với Đoàn Bất Kinh.

Có điều Đoàn Bất Kinh hề đưa rượu độc cho nàng, cớ nàng vẫn thoát khỏi cửa ải sinh t.ử của kiếp trúng độc một nữa?

Nàng hiểu, cũng cam lòng.

Chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, một búng m.á.u nóng tuôn trào lên khiến nàng sặc thở nổi.

Trong những tia ý thức mơ hồ cuối cùng, dường như dán sát môi nàng, liều mạng hút độc huyết khỏi miệng để nàng sặc.

Rồi đó ôm nàng chạy như điên, tiếng tim đập từ lồng n.g.ự.c dán chặt màng nhĩ hòa cùng với tiếng tim đập của chính nàng, cùng tan biến còn tăm ... Lúc mở mắt nữa, cảm giác khó chịu như thiêu như đốt nơi cổ họng vẫn còn y nguyên.

Cơ Tiểu Thiền sặc bởi khí vẩn đục trong phòng, nàng ho sù sụ dậy và phát hiện trở về gian nhà chính chật hẹp ẩm thấp ở vùng nông thôn hai năm .

Cơn mưa dầm dề đáng ghét ngoài cửa sổ, khiến cho tấm chăn đắp dường như cũng nặng nề ướt át hơn nhiều.

Cơ Tiểu Thiền sờ cánh tay , hai nốt ruồi son cánh tay từng mạt vụn sa bỏng ở kiếp thứ nhất nay biến mất còn dấu vết.

Ông trời ban cho nàng hai cái mạng, nàng sẽ chẳng còn duyên kỳ ngộ nhường nữa ?

Ve sầu kêu lớn, dẫu cố sức giãy giụa hai kiếp sức chứng minh với đời nhưng cuối cùng vẫn thoát khỏi kiếp ngắn ngủi mùa hạ rực rỡ.

Nàng c.h.ế.t thêm một nữa, thứ đều điểm xuất phát.

Ở kiếp thứ nhất, nàng nhốt ở vùng thôn quê.

Cứ ngỡ mệnh quá cứng nên mới ghét bỏ, nàng lau mắt mà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-3-tuyet-doi-khong-chiu-nhuc.html.]

Vì thế nàng lấy cái c.h.ế.t để uy hiếp, chống cuộc hôn sự hèn hạ do tổ mẫu sắp đặt.

Nàng giúp đỡ thư sinh thanh mai trúc mã xuất hàn vi là Lục Kính Thăng bảng vàng đề tên để chứng minh con mắt độc đáo của thuở ban đầu, lúc bấy giờ mới Cơ gia dang tay đón nhận trở .

Lần thành đó là ở chốn quê mùa với ngôi nhà dột nát lạnh lẽo.

Cơ gia đưa tiễn nàng, càng chuẩn của hồi môn.

Phu thê hai đỡ đần lên cùng , vốn tưởng rằng ngày tháng sẽ ngày một hơn.

nào ai ngờ Lục Kính Thăng quen với tài nữ Giang Nam Tô Trường Cư.

Hai kết duyên bằng thơ, tiếc gặp quá muộn.

vì Lục Kính Thăng thê t.ử tào khang quen thuở hàn vi nên thể vong ân phụ nghĩa mà bỏ vợ lấy khác, càng tủi để tài nữ .

Vậy nên hai hữu tình lương tri trói buộc, chẳng ở bên .

Lục đại nhân từ đó tương kính như tân với vợ tào khang, chia phòng mà ngủ để giữ trong sạch vì trong lòng.

Trong chính vụ, càng khăng khăng theo ý , lời nàng khổ sở khuyên can mà hịch văn mắng mỏ cha con họ Trịnh, cuối cùng Đoàn Bất Kinh bức hại chịu c.h.ế.t ở pháp trường.

Mà nàng cũng kẻ "trung nghĩa vẹn " nhường liên lụy, c.h.ế.t yên lành.

Ở kiếp thứ hai, hôn lễ của nàng với tiểu vương gia Tiêu Thận đúng ngày sinh thần mười tám tuổi của nàng.

Cứ tưởng mối nhân duyên phú quý thể bùa hộ mệnh cho , nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một đời ngắn ngủi.

Nàng cả hai kiếp đều vong mạng đúng ngày sinh thần tuổi mười tám tựa hoa nở, đây dường như trở thành rãnh sâu mà nàng tài nào bước qua nổi.

Lại là rượu độc... Chắc chắn là Thái phi Tiêu gia, nếu sẽ phái quản sự ép nàng tự ải.

Cũng thể là Đoàn Bất Kinh, chính vì trải qua kiếp thứ hai nên nàng mới mơ hồ hiểu ở kiếp thứ nhất, Đoàn Bất Kinh ôm nàng chạy thục mạng như chắc cũng là vì định tìm chút nước tiểu ngựa gì đó đổ cho nàng uống để nàng nôn độc .

Vào ngày xuất giá, đồ ăn thức uống cho miệng đều đếm đầu ngón tay.

Lúc ngủ dậy nàng ăn một bát mỳ do di nương Mai thị của cha nấu cho.

Mai thị chậm chạp ngốc nghếch, thể sinh chủ ý gian ác .

Nếu hạ độc thì chắc chắn là cận xúi giục.

Nàng còn uống nửa chén rượu, do thể yếu ớt ốm liệt giường sai mang tới lúc nàng lên kiệu hoa, là nữ nhi hồng ủ lâu năm cha chôn gốc cây quế ở nhà cũ tại quê năm nàng chào đời.

Kiếp nàng cũng vì rượu độc mà c.h.ế.t nên đ.â.m đụng tới một giọt rượu nào, vốn định uống.

vì loại rượu mang ý nghĩa quá lớn nên nàng thể từ chối, đành miễn cưỡng uống nửa chén.

Ngoài thì còn gì khác.

Ở kiếp , khi uống chén rượu do Đoàn Bất Kinh đưa tới, nàng cũng ăn hộp thức ăn mà Cơ gia nhờ mang tới.

Nếu đúng là như thì thứ nàng ăn là loại độc phát tác chậm.

Hai kiếp kẻ hãm hại nàng, lẽ nào xuất phát từ Cơ gia?

Trong lòng loáng thoáng nảy một ý nghĩ, Cơ Tiểu Thiền bất giác rùng một cái, chỉ thấy khí lạnh âm u thấm tận trong xương cốt.

Tiếng chuột chít chít ở góc tường chạy vụt qua khe hở tủ gỗ cắt ngang dòng suy nghĩ của Cơ Tiểu Thiền.

Nàng sờ trán , vẫn còn đang sốt.

Giống hệt như tình cảnh lúc trọng sinh , nàng trở ngày nhiễm phong hàn sốt cao khi sắp tròn mười sáu tuổi.

Cơ Tiểu Thiền từng trải qua trận ốm hai .

Ở kiếp thứ nhất, nàng chẳng chút kinh nghiệm nào bèn gọi bà t.ử hầu hạ tìm đại phu.

Lý bà t.ử qua loa rằng chỉ là phong hàn nhẹ, uống nhiều nước đắp chăn cho toát mồ hôi là khỏi, xong bèn lười biếng chuồn ngủ trưa.

Nàng khó chịu nhưng chẳng ai màng tới, đợi đến khi nàng miễn cưỡng che ô dầm mưa tìm đến chỗ lang băm đầu thôn thì vì sốt cao hạ hôn mê tận hai ngày, phổi sốt hỏng để mầm bệnh ốm yếu ớt, nhức đầu sổ mũi là ho sù sụ dứt, còn chồng nhà họ Lục ghét bỏ.

Còn lúc trọng sinh , nàng lấy chiếc vòng ngọc cho để hối lộ bà t.ử đó.

Rốt cuộc cũng mời lang băm, tránh nỗi khổ của bệnh lao phổi.

Thế nhưng y thuật của lang băm ở vùng quê giỏi nên nàng vẫn để di chứng thể việc nặng nhọc, hễ động đậy một tí là sẽ thở dốc.

Sống ba , Cơ Tiểu Thiền chút lạnh nhạt nguội lạnh cõi lòng, lười sống giả tạo vòng vo lấy lòng bất kỳ kẻ đáng nào.

Nàng miễn cưỡng dậy, bám tường đến nhà bếp cạnh bên thì thấy bà t.ử đang lén lút bóc trứng gà nhét mồm.

Vừa thấy Cơ Tiểu Thiền bước tới, Lý bà t.ử vội giấu trứng gà lưng, giả vờ bình tĩnh bảo thư tỷ nhi vẫn đang ốm ngoan mà chạy ngoài phòng gì.

Cơ Tiểu Thiền bước tới thớt thái thức ăn hỏi: "Bảo bà tìm đại phu, bà ?"

Lý bà t.ử mang vẻ mặt kiên nhẫn đáp bệnh vặt nhức đầu sổ mũi mà cũng đòi tìm đại phu, chút tiền tiêu hàng tháng đủ tiêu? Tỷ nhi vốn thèm ăn, ba bữa nửa tháng đòi ăn thịt, chẳng lẽ còn bà t.ử bù thêm tiền cho tỷ nhi nữa .

Vừa là bà t.ử càng dai, bà lải nhải may mà ở nông thôn, cái kiểu ăn lười biếng của nàng mà truyền ngoài thì đúng là bôi tro trát trấu mặt Cơ gia, thảo nào phu nhân chứa nổi nàng mà tống nàng tới đây.

Ở lâu quê đ.â.m nô bộc quen thói bắt nạt chủ.

Lý bà t.ử kể lể vạch tội con gái do chính nuôi lớn từ nhỏ hệt như mắng a nhà mà chẳng hề kiêng dè gì.

Trái là Cơ Tiểu Thiền từng bà t.ử kìm kẹp, sợ bà dặm mắm thêm muối với cha ở kinh thành, vì một lòng lấy lòng cha coi trọng tác phong của nên hai kiếp khi rời khỏi vùng quê, nàng đều nuốt giận cam chịu, mặc cho bà t.ử vênh váo một thời gian.

Thế nhưng , Cơ Tiểu Thiền từ từ rút một thanh củi đang cháy trong bếp lò .

Thừa dịp bà t.ử lưng về phía , nàng giơ tay lên và nhắm ngay gáy lưng bà mà châm tới.

Kẻ tham lam bẩn thỉu mà cũng đáng để kể tội nàng thèm ăn ?

Về nàng mới , tiền tiêu vặt hàng tháng do Cơ gia ở kinh thành gửi tới mỗi tháng nhiều đến bốn lượng bạc, nhưng phần lớn đều bà t.ử cùng với con trai của bà tham ô hết.

Mình ăn trấu nuốt rau, những lúc quá thèm thuồng nàng thậm chí còn học theo trẻ con trong làng, lén lút cây cung nhỏ b.ắ.n chim sẻ nướng lên ăn cho đỡ thèm.

Vậy mà bà t.ử cùng đôi con trai con gái của bà nuôi đến mức trắng trẻo béo mập bóng lưỡng.

Lý bà t.ử đang lải nhải chuyện tỷ nhi tiêu xài hoang phí, ngờ tiểu cô nương thường ngày ngoan ngoãn như mèo tay thâm độc nhường .

Thanh củi cháy đỏ hỏn nung nóng đến mức khiến bà rùng , hét t.h.ả.m một tiếng cuống cuồng xoay né tránh.

Cơ Tiểu Thiền sốt đến mức run lập cập nhưng nương ngọn lửa giận trong lòng, nàng quất thêm hai nhát bà t.ử .

Bà t.ử ỷ sức lực tráng kiện định cướp lấy thanh củi vồ tới bắt nàng thì một tay khác của nàng nắm chặt con d.a.o phay thớt nhắm chuẩn xác mà vung mạnh về phía bà tử.

Ở kiếp , nàng ép sát sinh trong vương phủ, một khi khởi niệm hận thù, nàng vung đao hề chùn tay nương tình.

Có lẽ ánh mắt của Cơ Tiểu Thiền quá kinh hãi, bộ dạng xõa xượi vung đao quá liều lĩnh nên bà t.ử sợ đến mức rảo bước chạy vọt sân giậm chân kêu gào t.h.ả.m thiết hô hoán nha đầu điên g.i.ế.c , mau đến .

 

 

 

Loading...