Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 30: Trận hỏa hoạn định mệnh

Cập nhật lúc: 2026-08-09 03:18:36
Lượt xem: 315

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe mắt Tiểu Thiền liếc thấy đám Quan Chấn từ quán bên cạnh, bắt đầu chuẩn rút đao.

Nơi Tân Hương, thể ỷ việc trời cao hoàng đế xa mà gì thì .

Thân phận của Tiêu Thận là Vương gia, một khi xảy chuyện ngoài ý ở ngoại ô kinh thành, Tiểu Thiền, ngoại tổ phụ, thậm chí cả nhà họ Cơ đều sẽ liên lụy.

, Tiểu Thiền lập tức dùng ánh mắt hiệu cho nhóm Quan Chấn, bảo họ đừng hành động thiếu suy nghĩ.

Bọn Quan Chấn thể động thủ, nghĩa là khổ chủ như Tiểu Thiền mặc cho Tiêu Thận định đoạt.

Nàng hít sâu một , thì cho trót, nhắm thẳng bàn tay đang giữ chặt của Tiêu Thận mà c.ắ.n mạnh xuống.

Tiêu Thận đau đớn khựng bước, đầu định mắng Tiểu Thiền cầm tinh con ch.ó , kết quả là cô con gái của viên quan nhỏ vung tròn cánh tay, giáng cho một bạt tai thật mạnh.

Nha đầu c.h.ế.t tiệt bình thường ăn cái gì mà sức lực lớn thế, đ.á.n.h đến mức mặt Tiêu Thận lệch sang một bên, làn da trắng trẻo lập tức hằn lên một dấu tay nhỏ.

Tiêu Thận dám tin, đầu trừng mắt Tiểu Thiền, định nổi cơn tam bành thì Tiểu Thiền giành : "Giữa thanh thiên bạch nhật, ngài định vứt hết danh tiếng của Lão Kỳ Vương ? Cưỡng đoạt dân nữ hèn hạ bao! Hôm nay sẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t tại đây, tặng cho ngài cái danh vang dội là bức t.ử con gái nhà lành, ?"

Nói , Tiểu Thiền hất tay , lao thẳng về phía tấm bia đá bên bờ đê hệt như một con nghé con thích húc .

Tiêu Thận vội vàng lấy cản Tiểu Thiền , nhưng nàng húc một cú trúng bụng, đau đến mức kêu lên một tiếng.

Nha đầu dọa , mà là dùng sức liều mạng thật, nếu thực sự húc bia đá thì chắc chắn sẽ vỡ đầu chảy máu.

Tiêu Thận gặp kẻ còn điên hơn , cơn điên trong tản ít, đành túm lấy bả vai nàng : "Ai bức cô c.h.ế.t, cô đừng ăn vạ!"

Tiểu Thiền nhân cơ hội liếc Lục Kính Thăng đang ở lòng sông. Hắn ngã nhẹ, giãy giụa ở vùng nước nông nửa ngày cũng dậy nổi. Đám cai đốc bên cạnh nhao nhao chạy tới đỡ , định đưa băng bó.

Thế nhưng Lục Kính Thăng Tiểu Thiền một cái, c.ắ.n răng đẩy mạnh những đang dìu , ôm lấy cái gáy đang ứa máu, vị trí mặt trời đỉnh đầu, lảo đảo một chạy về hướng tây.

Xem chắc là thương nặng, nếu vội vã như ?

"Này, bổn vương đang chuyện với cô, cô đấy?" Lúc Tiêu Thận kéo nàng.

Người vây xem càng lúc càng đông, Tiểu Thiền cùng Tiêu Thận mất mặt giữa chốn đông , bèn chỉ tay về phía quán chỗ nhóm Quan Chấn đang .

"Ta khát , quán chuyện ."

Tiêu Thận hậm hực theo Tiểu Thiền, đặt m.ô.n.g xuống, liếc mắt hỏi: "Tại cô thất hứa đến? Gã đàn ông là thế nào?"

Tiểu Thiền gọi một ấm , tự uống một chén , Tiêu Thận cằn nhằn một lúc mới ngẩng đầu : "Ta thư của ngài, ai mà ngài hẹn chuyện gì."

Tiêu Thận xong, giận đến mức gương mặt tuấn tú trắng bệch, định nổi sùng.

Tiểu Thiền : "Ngài dựa cái gì mà quản đông quản tây? Ta và Kỳ vương ngài chẳng quan hệ gì cả."

Sắc mặt Tiêu Thận chuyển sang tái mét: "Cô cứ cứng miệng , rõ ràng cô thích ..."

Tiểu Thiền phụt : "Ta thích ngài? Thích ngài ở điểm nào? Thích ngài quát tháo mặt khác? Thích ngài động một tí là giơ roi quất ? Hay là thích ngài vô dụng, suốt ngày chỉ ức h.i.ế.p nam nữ xóm giềng?"

Tiêu Thận nhịn nổi nữa, nắm chặt lấy tay đang cầm chén của Tiểu Thiền: "Cô cái gì, nữa xem!"

Tiểu Thiền vung tay hắt thẳng chỗ nước mặt : "Nghe cho rõ đây, trượng phu của Cơ Tiểu Thiền , bắt buộc là trang nam nhi đầu đội trời chân đạp đất. Thứ nhất, dựa dẫm tổ tiên che chở, ăn bám chờ c.h.ế.t. Thứ hai, rong ruổi sa trường, mang trong công danh sự nghiệp. Thứ ba, đức hạnh, hạng ức h.i.ế.p phụ nữ kẻ yếu. Cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất, Cơ Tiểu Thiền chỉ chiêu hiền tế, con cái bất kể nam nữ, đều mang họ của ngoại tổ phụ !"

Tiêu Thận vuốt nước mặt, thật sự tức đến bật : "Không , Cơ Tiểu Thiền, cô xem đang tiếng ? Cô một nam nhân nhờ cậy cơ nghiệp tổ tông, tự kiến công lập nghiệp, còn bắt nam nhân bản lĩnh như cúi đầu ở rể nhà cô?"

Nói đến đây, dùng ngón tay dài, búng một cái trán Cơ Tiểu Thiền: "Đang mơ giấc mộng xuân thu gì thế? Cô gả ngoài, già c.h.ế.t trong nhà ?"

Cái búng tay mạnh, Cơ Tiểu Thiền đau đến mức trong mắt nháy mắt ứa lệ.

nàng né tránh, cũng lên tiếng, chỉ trừng đôi mắt to đẫm lệ, lạnh lùng Tiêu Thận.

Làn da của Tiểu Thiền quá trắng, đỏ lên một chút là lộ rõ mồn một.

Tiêu Thận tiểu cô nương đối diện với vẻ mặt lạnh nhạt, trán trắng ngần nhanh chóng sưng đỏ một cục, lập tức chút hoảng hốt.

Hắn xáp , thổi thổi trán Tiểu Thiền: "Bổn vương dùng lực mấy , cô đúng là mỏng manh, mới đó đỏ lựng lên ?"

Tiểu Thiền đổi sang cái ghế khác, cách xa một chút.

Tiêu Thận sấn tới, hỏi nàng gã nam nhân ban nãy là ai.

Tiểu Thiền lạnh lùng đáp: "Không quen ."

"Không quen ? Hắn thể với cô là đến nhà họ Cơ cầu hôn ? Cô đang lừa đồ ngốc đấy ?"

Tiểu Thiền đầu, nghiêm mặt hỏi : "Ta ?"

Tiêu Thận cố ý mắng nàng là đồ xí, nhưng khuôn mặt xinh búng đỏ trán, thực sự thốt nổi lời dối lòng, đành miễn cưỡng : "Đẹp thì chứ? Đừng tưởng cô quốc sắc thiên hương thì bổn vương sẽ tha thứ cho cô."

Tiểu Thiền mỉm : "Hoa thơm một chút thì sẽ thu hút một đám ong bướm bay lượn vo ve. Ta như , dẫn dụ vài con cóc ghẻ tự lượng sức thì gì lạ?"

Tiêu Thận nheo mắt , nghi ngờ mấy con cóc ghẻ trong lời của Cơ Tiểu Thiền cũng bao gồm cả .

nghĩ , đường đường là thiếu niên Vương gia tuấn mỹ một hai ở kinh thành, nếu như tuấn, Cơ Tiểu Thiền thầm thương trộm nhớ ?

Vừa vì một con cóc ghẻ hổ mà mất sự bình tĩnh, suýt nữa trút giận lên Tiểu Thiền, quả thực là phần quá.

Cũng khó trách Cơ Tiểu Thiền vẫn luôn tức giận, chịu hòa nhã với .

"Được , là bổn vương hiểu lầm. Ta săn một con dê hoang trong khu rừng phía tây, hôm nay là ngày Nhập Phục* ? Vừa nướng thịt đùi dê cho cô ăn, ?"

* Ngày Nhập Phục là ngày bắt đầu thời kỳ nóng nhất trong mùa hè theo lịch cổ Trung Hoa, mở đầu cho Tam Phục.

"Dê rách gì chứ, mới thèm ..." Tiểu Thiền bỗng khựng , bất chợt sang Tiêu Thận, "... Ngài săn mồi ?"

Nhìn thấy bộ trang phục săn , Tiểu Thiền đột nhiên hỏi.

Tiêu Thận thấy nàng chuyển đề tài, tưởng nàng hết giận, vội : " , hôm nay hẹn con trai của Binh bộ Thị lang Cảnh đại nhân cùng săn trong khu rừng ở phía tây huyện Thâm. Nếu cô thích, thể cùng chúng ."

Thấy Cơ Tiểu Thiền trừng mắt gì, Tiêu Thận tự kiểm điểm: "Được , coi như bổn vương sai, cô là con gái nhà lành, tất nhiên thể lăn lộn cùng mấy công t.ử chúng ."

Cơ Tiểu Thiền Tiêu Thận, ngoài quán , thấy nhà đang mổ dê.

Ngoại tổ phụ sáng nay còn hôm nay là Tiểu Thử, bảo nhà bếp hầm canh dê. Bởi vì Nhập Phục phục dương, đây là phong tục quanh vùng kinh thành.

Nàng nhớ rõ, năm đó cha ở cửa ải thăng chức, thành tích ngang ngửa với một vị đồng liêu cạnh tranh khác, nhất thời bề khó đưa quyết định.

Và lý do cha nàng chiến thắng phút cuối để thăng quan, chính là vì ngày Tiểu Thử hôm đó, lúc ngang qua huyện Thâm áp giải lương thảo, vặn gặp lúc khu rừng phía tây bốc cháy.

Rừng phía tây sát kho lương, một khi lửa lan , hậu quả dám tưởng tượng.

Cha dẫn khống chế hỏa hoạn công, thăng lên Lục phẩm.

Cũng chính vì cha thăng quan mới thể nhờ cậy , khiến Tiêu Thận nới lỏng miệng, thả nàng từ biệt viện .

Về , khi Trịnh Nghị tiến thành, cha kịp thời thuận theo chiều gió, đầu quân trướng một vị tướng quân của Trịnh Nghị, thế chỗ của vị cấp hỏi trảm, vinh quang thăng lên Ngũ phẩm.

Nếu thấy Cơ Bẩm Ương thăng quan vững vàng, qua đợt chuyển giao hai triều đại vẫn yên ả, quen rộng rãi với tướng quân trướng Trịnh Nghị, thì vị Kỳ lão thái phi cuối cùng cũng sẽ miễn cưỡng gật đầu cho Tiểu Thiền bước qua cửa.

Con đường thăng tiến của Cơ Bẩm Ương đổi còn tư cách nhập cung của Nhị tiểu thư Cơ Hội Anh.

Cho nên, chuyện Cơ Hội Anh nhập cung, cùng với quá trình cha thăng chức đều là những điều trong kiếp thứ nhất.

Bởi vì ở kiếp thứ hai, Tiểu Thiền giam lỏng ở biệt viện, hờn dỗi với Tiêu Thận.

Tiêu Thận tâm trạng vui, cùng con trai của Binh bộ Cảnh đại nhân săn bắn. Bọn họ nướng con dê hoang săn ở trong rừng, từ đó dẫn đến ngọn lửa ngoài ý .

Sau , chính Lão thái phi dùng thủ đoạn để con trai Cảnh đại nhân gánh vác tội , vớt Kỳ vương khỏi chuyện .

Sự cố hỏa hoạn mang đến cho Cơ Bẩm Ương cơ hội thăng tiến, cũng dẫn tới việc nhà họ Cơ những đổi khác biệt so với kiếp thứ nhất.

Sau Cơ Hội Anh ở trong cung sống , Tiểu Thiền luôn kìm áy náy, cảm thấy chính việc trọng sinh mới dẫn tới bi kịch của Nhị .

Còn bây giờ, kiếp thứ ba khởi động , vốn dĩ nhiều đổi lớn, nhưng Tiêu Thận cố tình tâm trạng vui, xui rủi thế nào tiếp tục hẹn vị Cảnh công t.ử săn đúng ngày Tiểu Thử.

Hôm nay là Nhập Phục, bọn họ quả nhiên chuẩn đốt lửa trại nướng dê...

Tiểu Thiền kinh ngạc sự tương đồng của phận, quyết định chấm dứt sai lệch của kiếp thứ hai.

Cha thăng quan cũng chẳng , dù ngoài việc đổi chiếc mũ ô sa hơn, chẳng ai trong nhà sống vui vẻ cả.

Nghĩ đến đây, nàng Tiêu Thận, môi nở nụ ngọt ngào: "Đến giờ cơm , các ngài còn nướng dê gì nữa? Hôm nay Nhập Phục ăn thịt dê. Ta thấy dê trong chuồng bên cạnh béo lắm, là ngài mua một con, bảo chủ quán sẵn thịt nấu lên ăn?"

Tiêu Thận mù mờ chiêu của Cơ Tiểu Thiền, hiểu nàng còn nhằm c.ắ.n xé, còn tát tai mắng chửi, giờ đột nhiên lật mặt, quan tâm xem ăn uống thế nào.

Ngay cả mấy hoa nương trong thanh lâu chuyên quen trò đong đưa lòng nam nhân, thao túng lả lơi, cũng chẳng hành hạ như Cơ Tiểu Thiền.

Thấy Tiêu Thận trừng mắt bất động, Tiểu Thiền lấy từ trong n.g.ự.c áo một nén bạc lớn đập xuống bàn, dỗ ngọt như dỗ trẻ con: "Coi như mời các ngài, ?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng , một khi mềm mỏng xuống, khóe mắt chân mày đều mang theo vẻ dịu dàng lôi cuốn khiến thể chối từ.

Mặc dù đó nàng điều, đốt thư của , còn ở bờ đê lăng nhăng cùng một tên phu phen thô lỗ, thậm chí giữa chốn đông đ.á.n.h mắng .

nơi là huyện Thâm, ai , cho dù nữ nhân đánh, thấy thì cũng chẳng coi là mất mặt.

Tính tình thối nát của Tiểu Thiền, còn lạ gì nữa, nàng bỏ bạc bồi tội mời khách, nếu còn so đo với nàng, chẳng sẽ đ.á.n.h mất khí khái nam nhi ?

Tiêu Thận khẩy một tiếng, đưa tay gạt đĩnh bạc của nàng : "Tiểu gia đây còn cần cô mời ? Thịt dê ăn hầm thanh đạm nướng ủ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-30-tran-hoa-hoan-dinh-menh.html.]

Nhìn thấy cuối cùng cũng chịu ở ăn cơm, Tiểu Thiền thở phào nhẹ nhõm: "Vẫn nên hầm , mùa hè uống nhiều canh dê hạ hỏa ."

lúc , ngoại tổ phụ cũng tin chạy tới, thấy Kỳ vương vị thái tuế phong lưu , cây quạt trong tay ông cụ suýt chút nữa vung thành bánh xe phong hỏa.

Ông nhỏ giọng hỏi cháu ngoại, đây rốt cuộc là chuyện gì.

Tiểu Thiền thì thầm: "Ngoại tổ phụ, ngài bồi mấy vị tiểu gia uống một chén, con là nữ t.ử chồng tiện dùng bữa cùng bọn họ."

Nói đến đây, nàng nhỏ giọng dặn dò ngoại tổ phụ: "Khó khăn lắm mới gặp mấy vị công t.ử ca nhiều tiền, chẳng trong cửa hàng của ông đang tồn đọng một lô da bò thuộc ? Nói với họ rằng đây là hàng thượng đẳng đem từ ngoài Bắc về dùng yên ngựa, xem thể đẩy ít nào . Nhớ kỹ, nâng giá lên thật cao, đừng tỏ quá nóng vội, bọn họ là loại thấy giá trời mới chịu mua đấy."

Ngoại tổ phụ ngầm hiểu ý tứ, lập tức nở nụ tươi rói, vẫy quạt đón khách.

Ngay lúc , các công t.ử cùng Tiêu Thận chờ mãi thấy nên lục tục kéo tới tìm, Tiêu Thận mua dê ăn tại đây, ai nấy đều than chán.

đám bọn họ nay vẫn luôn lấy Kỳ vương dẫn đầu, bồi một lão thương nhân béo lùn uống rượu, những khác cũng đành bồi theo.

Tiểu Thiền mượn cớ là nữ quyến, tiện cùng uống rượu, lưng dẫn Bạch Lan và Ôn bá chui rừng.

Nàng sợ những vị công t.ử để đống lửa đang cháy bỏ , vứt mồi lửa trong rừng thì thật tồi tệ.

Lại , Quan Chấn ở bên cạnh, vẫn luôn im lặng cuộc đối thoại của Cơ tiểu thư và vị Vương gia .

Lý Bưu bên cạnh hạ thấp giọng: "Chuyện gì ? Cơ tiểu thư thế mà mời gã Vương gia khốn khiếp đó ăn thịt dê? Lại còn kéo ngoại tổ phụ của nàng uống rượu cùng ? Đây tính là mắt trưởng bối ? Đoạn cần ghi chép chi tiết để gửi cho đại đương gia nhà chúng ?"

Nói xong, Lý Bưu c.ắ.n một miếng bánh nướng lớn.

Quan Chấn lườm gã một cái, nhỏ giọng: "Ăn cái gì mà ăn? Còn mau theo Cơ tiểu thư!"

Nơi Cơ Tiểu Thiền đến là ngọn núi phía tây của huyện Thâm.

Hôm nay Nhập Phục, ngoài bọn Kỳ vương, chẳng còn ai khác đến đây săn bắn, vì cả khu rừng vắng lặng như tờ.

Bước tới đó xem xét, mấy tên nô tài của đám công t.ử vác dê rút hết, nhưng đống lửa vẫn còn đó, cháy rực sáng lóa. Vài đốm lửa nhỏ còn b.ắ.n đám lá khô cỏ dại bên cạnh.

Mấy ngày nay mưa, cành khô lá mục đều khô khốc.

Tiểu Thiền thầm c.h.ử.i thề một tiếng, cùng Bạch Lan và Ôn bá dùng chân gom một đống đất, đắp lên vùi dập đám lửa thật chặt.

Cơ Tiểu Thiền mệt mỏi quệt mồ hôi trán, vẫn yên tâm, bảo Bạch Lan và Ôn bá tìm xem xung quanh nước mang đến tưới, nhằm chấm dứt mầm họa.

Tiểu Thiền đang chờ đợi, bỗng thấy xa xa thấp thoáng bóng dáng của một đoàn xe ngựa tiến tới.

Xem , chính là đoàn xe chở lương do cha áp giải.

Lúc đang giữa trưa, đoàn xe tới bìa rừng thì dừng nghỉ ngơi một lát, thuận tiện uống nước ăn chút lương khô.

Cơ Bẩm Ương từ trong xe ngựa bước , bộ quan phục khiến dáng vẻ ông trông vô cùng chỉnh tề, lưng vươn thẳng tắp.

Gần đây, ông bắt đầu cạo râu, còn để râu dài như , trông càng giống dáng vẻ thời trẻ của cha trong ký ức của Tiểu Thiền.

Chẳng trách năm đó gặp yêu, Cơ Bẩm Ương dù đến tuổi trung niên nhưng vẫn coi là một mỹ nam tử.

Nhìn cha tiến về phía rừng cây, Tiểu Thiền vội vã nấp một tảng đá lớn, chỉ mong nhóm cha nhanh lên.

một Cơ Bẩm Ương càng sâu trong rừng, đợi đến khi gần tảng đá lớn, ông mới bất động, dường như đang chờ đợi ai đó.

Một lúc , vang lên tiếng bước chân, dường như một bước gần.

Cơ Bẩm Ương cất lời: "Không ngươi ở đây sẽ tụ tập nướng thịt, đó xảy hỏa hoạn ? Nơi ngay cả một bóng quỷ cũng , lấy nướng thịt?"

Trái tim Cơ Tiểu Thiền giật thót, thắc mắc tại cha như .

lúc , nàng thấy một giọng quen thuộc: "Cơ đại nhân, xin ngài hãy tin tưởng vãn sinh. Nơi chính là bước ngoặt thăng quan của ngài, bỏ qua , ngài sẽ chẳng còn hy vọng thăng tiến, vận thể khác biệt!"

Người chuyện chính là Lục Kính Thăng.

Hắn trọng sinh, thế mà đem vận của Cơ Bẩm Ương trong kiếp thứ hai kể đúng như sự thật cho từng là nhạc phụ của .

Tiểu Thiền xổm tảng đá, liều mạng c.ắ.n chặt ngón tay.

Lục Kính Thăng điên ? Chẳng lẽ thế chỉ để lấy lòng Cơ Bẩm Ương?

Lục Kính Thăng vẫn đang cố thuyết phục Cơ Bẩm Ương: "Cơ đại nhân, những chuyện vãn sinh với ngài đó, từng việc từng việc đều ứng nghiệm cả ? Bói toán tuy là chuyện thần quái dị đoan, nhưng nếu nắm vững thuần thục, đích xác thể thấu một chút thiên cơ mệnh lý."

Cơ Bẩm Ương thở dài một : "Những lời Lục Trạng nguyên đó quả thực đều ứng nghiệm. Chẳng qua Cơ mỗ luôn nghĩ , Lục đại nhân là tài tuổi trẻ, kết giao cả triều văn võ bá quan, cố tình duyên phận với Cơ mỗ, rốt cuộc là vì ?"

Lục Kính Thăng vội vàng : "Vãn sinh thực còn một tầng sâu xa khác cùng Cơ đại nhân, và đại nhân là đồng hương, cũng lớn lên trong thôn cùng ái nữ của ngài là Cơ Tiểu Thiền. Vãn sinh thầm sinh lòng ái mộ Cơ tiểu thư, càng mong thể trợ giúp đại nhân một bước lên mây, thăng quan tiến chức. Cũng chỉ khi ngài thăng cao, mới thể bảo vệ Tiểu Thiền bọn tà nịnh quấy nhiễu..."

Cơ Tiểu Thiền đến đây, thật hận thể lao tát cho vị phu quân đời một cái bạt tai nảy lửa. Hắn mời bà mối tới nhà cầu hôn, kết quả là tự chạy đến mặt cha nàng đề cập, tiết kiệm luôn cả tiền lì xì cho bà mối. là giỏi tính toán!

Cơ Bẩm Ương thì khà khà, thở dài: "Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu. Chuyện thường tình của con thôi! Chỉ là , ngươi tính chuẩn . Nơi chẳng ai tụ tập nhóm lửa, lẽ bắt tự đốt rừng, đó dập lửa ?"

Lục Kính Thăng trầm mặc một hồi, : "Nếu như , cũng hẳn là ."

Cơ Tiểu Thiền c.ắ.n mạnh môi, một Lục Kính Thăng từng tự cao tự đại, tự ví tựa tùng cúc kiêu ngạo giữa tuyết hàn , rốt cuộc trải qua những gì mà trở thành bộ dạng hám công lợi, chui lủi nịnh bợ như bây giờ?

cũng may cha nàng điên cuồng như Lục Kính Thăng, ông chậm rãi : "Không , ngươi kiếm mép đao, xúi phạm trọng tội."

Lục Kính Thăng vội : "Vãn sinh dám, chỉ là thực sự Cơ đại nhân thất bại trong kỳ thăng chức . Một khi bỏ lỡ cơ hội, ngài thực sự sẽ còn ngày ngóc đầu lên ."

Cơ Bẩm Ương vỗ vỗ vai Lục Kính Thăng: "Lục Trạng nguyên, quá lời . Chuyện thăng tiến , chung quy cũng chỉ là sự cạnh tranh giữa và Ôn đại nhân của Lương Thảo ty. Ngay cả khi , Ôn đại nhân cũng coi là rường cột quốc gia, Cơ mỗ nếu lạc tuyển, tự khắc tâm phục khẩu phục..."

Tiểu Thiền lén lút ló đầu từ tảng đá lớn, cha đang khoác vai Lục Kính Thăng, dọc đường ngoài rừng.

Sống lưng Lục Kính Thăng còng xuống, bả vai ép xuống thật thấp, bày dáng vẻ khiêm nhường chịu dạy bảo.

Một lúc , đoàn xe tải lương thảo bên ngoài rừng nghỉ ngơi chỉnh đốn xong xuôi, bắt đầu khởi hành tiếp tục lên đường.

Nhóm Bạch Lan cũng mang nước tới, tỉ mỉ tưới đẫm mặt đất.

Khi nhóm Tiểu Thiền , mấy vị bàn cơm uống ngà ngà say.

Nhất là Kỳ vương, mang tâm tư lấy lòng ngoại tổ phụ của Tiểu Thiền, uống cạn ba vò rượu lớn. Các công t.ử khác tuy uống nhiều bằng Kỳ vương, nhưng cũng uống ít, còn mua sạch sành sanh đống da bò tồn kho trong tiệm của Tang Ninh Hoài.

Tiểu Thiền bàn bên cạnh đặt một bát gạo cắm nhang, cùng một con gà trống lớn cắt tiết, nhịn hỏi ngoại tổ phụ: "Mọi ... nãy cái gì thế ?"

Ngoại tổ phụ là tay lão luyện trong chốn tửu trường, bàn tiệc bàn chuyện ăn thì say thật ?

Ông lão híp mắt với Tiểu Thiền: "Mấy vị công t.ử ai nấy đều xuất danh môn, đúng là nhân mạch hiếm . Đây , nãy cùng Kỳ vương và các vị cắt m.á.u ăn thề, kết nghĩa kim lan, trở thành một nhà . Sau việc ăn của ngoại tổ phụ con ở kinh thành bảo kê !"

Nói xong, hình Tang Ninh Hoài loạng choạng, suýt chút nữa ngã lăn xuống gầm bàn.

Rốt cuộc tuổi tác cũng lớn , tửu lượng còn như xưa.

Tiểu Thiền cũng chẳng thèm bận tâm mấy vị gia nuôi mới lò đang say ngả say nghiêng , chỉ thanh toán tiền rượu thịt, dìu ngoại tổ phụ lên xe ngựa về nhà.

Suốt dọc đường , Tiểu Thiền mãi thể bình tâm.

Cảnh tượng trong rừng hôm nay thực sự gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho Tiểu Thiền.

Nàng Lục Kính Thăng ngoài Cơ Bẩm Ương , còn tiết lộ cơ mật kiếp kiếp cho ai khác nữa .

Nàng sợ Lục Kính Thăng tóm lấy như tà ma ngoại đạo đem thiêu c.h.ế.t, liên lụy khiến nàng bại lộ phận là trọng sinh.

Càng sợ tiết lộ lung tung, xáo trộn mệnh cách của .

Quan trọng nhất là, lấy lòng cha nàng như thế, ngộ nhỡ cha thực sự tin bản lĩnh của , đồng ý mối hôn sự của , chẳng nàng sẽ nữa con dâu nhà họ Lục, sống những tháng ngày hôn nhân vô vị nhạt nhẽo đó ?

Mệnh của nàng tuy ngắn, nhưng cũng để cho rác rưởi chà đạp.

Nghĩ đến đây, nàng quyết định dò hỏi địa chỉ của Lục Kính Thăng ở kinh thành, để đối diện trực tiếp chuyện với .

Sau khi dò hỏi, trạch viện của Lục Kính Thăng vẫn là căn nhà phân cho khi thi đỗ Trạng nguyên như ở kiếp thứ nhất.

Có điều Lục Kính Thăng là Thiếu giám, theo đội ngũ thi công tới các hương huyện khác nên mặt tại kinh thành.

Và ở kiếp đầu tiên, Lục mẫu lẽ cùng lên kinh với Lục Kính Thăng theo, dường như bà vẫn ở quê.

Cơ Tiểu Thiền nếm mùi đóng cửa từ chối nên đành trở về nhà.

Nàng tự an ủi bản cần quá đỗi lo phiền.

Ít nhất, khu rừng phía tây phát hỏa, cha cũng sẽ thăng chức, Cơ Hội Anh chí ít thể một cuộc đời quá tồi tệ.

Cứ như , năm ngày , Cơ Tiểu Thiền đang ở nhà tính toán sổ sách kinh doanh tháng của các cửa tiệm, chợt thấy Cơ Hội Anh và Cơ Hội Tài cùng tới thăm .

Việc đầu tiên Cơ Hội Anh khi bước nhà là nhào lòng : "Mẹ, cho một chuyện đại hỉ, cha thăng quan , bảo chúng còn đổi một trạch viện mới hơn, chờ trạch viện mới sửa sang xong, cha sẽ đón về nhà."

Chỉ một tiếng choang chát chúa, Tiểu Thiền vô ý đ.á.n.h rơi chén trong tay, dám tin cất lời: "Muội cái gì? Cha thăng chức?"

Đệ Cơ Hội Tài hôm nay tâm trạng vui vẻ, tâm trí nhàn nhã trêu chọc hai vị tỷ tỷ: "Chẳng qua cũng chỉ thăng một phẩm, đáng để hai tỷ hét lên ném vỡ chén ? Nếu tương lai phong hầu bái tướng, hai phát điên lên mất ?"

Cơ Hội Anh như hoa cành run rẩy, bảo tự lượng sức .

Tiểu Thiền giữ vẻ mặt nặng nề hỏi: "Nghe kỳ thăng chức hai trong danh sách xét duyệt, vị Ôn đại nhân cạnh tranh với cha thì ?"

Cơ Hội Anh thở dài đáp: "Ôn thúc cũng thật xui xẻo. Thúc phụ trách vận chuyển con đường vận lương Xương Bình, một cây cầu quá cũ kỹ. Khốn nỗi thúc phái dò đường cho t.ử tế, để xe chở đầy lương thảo cứ thế lên. Cây cầu chịu nổi sức nặng, đến nửa đường thì sập. Ôn thúc vặn áp giải chiếc xe đầu, cả lẫn xe ngựa đều ngã xuống sông. Dù vớt lên, nhưng thương nặng do đập trúng đầu, đến bây giờ vẫn tỉnh ."

 

 

Loading...