Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 32: Ước định hôn nhân

Cập nhật lúc: 2026-08-09 04:00:07
Lượt xem: 360

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơ Tiểu Thiền ý thể bàn bạc, hai mắt lập tức sáng rực lên.

"Tất nhiên là dám để Đoàn đô úy công. Trong nhà ép lấy chồng, nhất thời thể qua mặt nữa. Ta bèn bàn với Quan thúc, nhờ Lý Bưu đóng giả ... ý trung nhân ở quê của . Đến lúc đó, dẫn tới cổng Đô Thủy giám ầm ĩ một trận, cứ mắng Lục Kính Thăng hổ, cướp đoạt yêu của kẻ khác. Lục Kính Thăng và cha xưa nay đều trọng thể diện, như , thể danh chính ngôn thuận cắt đứt quan hệ với Cơ gia. Quan thúc chuyện can hệ trọng đại, cần xin chỉ thị của đô úy ngài. Ta lúc mới thư, nhờ Lý Bưu giúp diễn một vở kịch... Ngài bây giờ chắc hẳn đang thiếu bạc, sai phái của ngài, tất nhiên cũng để ... Ngài xem diễn một màn thế , ba trăm lượng ?"

Tiểu Thiền nhẩm tính bạc Đoàn Bất Kinh từng bù cho , c.ắ.n răng bỏ thêm một ít, bộ trả hết cho , cũng coi như tài trợ chút lộ phí cho Đoàn đô úy, để thuận lợi bỏ trốn.

Đoàn Bất Kinh liếc gã thuộc hạ đang chèo thuyền ở mũi thuyền: "Lý Bưu hóa giá như ..."

Tiểu Thiền lấy lòng: "Lý Bưu tài cao mật lớn, dáng dấp thoạt cũng trẻ trung, đoan chính, thể thích hợp hơn nữa."

Lý Bưu đang chèo thuyền bên ngoài thật sự nổi nữa, đành dừng mái chèo, lên tiếng cầu xin Cơ cô nãi nãi: "Ta , ... đang bàn chuyện thành , cô nương là... là kinh thành, lỡ đồn ngoài, tổn hại đến danh tiếng trong sạch của mất."

là tai bay vạ gió, ánh mắt như d.a.o găm của đại đương gia lạnh lẽo phóng về phía gã mấy . Nếu gã còn há mồm rũ sạch quan hệ, hôm nay đừng hòng bước lên bờ.

Ra là , Tiểu Thiền thoáng thấy tiếc nuối.

Quan thúc thì tuổi tác phù hợp, trướng ông hai , cũng chỉ Lý Bưu là trông đoan chính một chút. Cái tên Hạ Hổ dung mạo giống biểu ca nhà họ Đỗ, bảo trong lòng của nàng, sẽ chẳng ai tin!

nếu tìm tạm thời, chỉ riêng việc dám đến cổng nha môn loạn, thì chẳng mấy ai đủ to gan như .

Tiểu Thiền lặng lẽ c.ắ.n ngón tay, ngẫm nghĩ cách đối phó.

Đoàn Bất Kinh lơ đãng tiểu cô nương đang chìm trong trầm tư. Vài tháng gặp, nàng xinh , kiều diễm thêm vài phần.

Xem nàng vẫn hiểu, sở hữu dung mạo nhường , chỉ dựa một tên Lý Bưu thì chẳng tác dụng gì.

"Cách của nàng . Nếu Kỳ vương thèm nàng, e rằng tùy tiện tìm một cũng dọa lùi ."

Tiểu Thiền tỏ vẻ bận tâm: "Kỳ vương ngại, cần lo lắng về ."

Sắc mặt Đoàn Bất Kinh đổi: "Ý gì đây? Người tiểu thư gả... là Kỳ vương ?"

"Ta định bắt chước khẩu khí của cha, cho Lão thái phi của Kỳ vương phủ một bức thư, bày tỏ sự thanh cao của quan viên xuất bần hàn, tuyệt đối dám trèo cao qua bậu cửa nhà Thái phi. Tiện thể cũng thỉnh cầu Thái phi quản giáo con trai, nếu thật sự nhịn nổi, thể chạy đến thanh lâu nhiều một chút, đừng ô uế danh tiếng của con gái nhà lành."

Vị Kỳ thái phi chính là góa phụ trọng thể diện nhất khắp cái đất kinh thành .

Dù con trai của bà ở bên ngoài bậy bạ, nhưng xưa nay từng ai dám đến ầm ĩ mặt bà .

Chỉ bằng một bức thư dùng từ xấc xược thế thôi cũng đủ khiến bà hổ đến c.h.ế.t .

Hiện tại tâm tư của Lão thái phi vẫn đặt hết việc cưới công chúa cho con. Trong thời gian ngắn, bà hẳn là thể trông chừng Tiêu Thận, sẽ mặc kệ cho tới quấy rầy nàng.

Biểu cảm của Đoàn Bất Kinh giãn : "Cách của Cơ tiểu thư tuy phần thô lỗ, quá bận tâm đến danh tiếng của bản , nhưng cũng xem như khả thi. Thế nhưng, tư tình ở quê với nàng rõ ràng là cơ mà, nếu tại hạ đến đây , thì cần phiền kẻ khác nữa đúng ? Tại hạ diện mạo cũng tồi, vặn xứng đôi với tiểu thư, lá gan càng lớn. Đừng là đến Đô Thủy giám ầm ĩ, cho dù tiểu thư bảo tại hạ lôi cổ tên Lục Kính Thăng ngoài g.i.ế.c c.h.ế.t, tại hạ cũng sẽ chiếu theo bề mà sai nửa điểm."

Tiểu Thiền gượng một tiếng: "Chuyện ... e là cho lắm. Đoàn đô úy ở Lộ Châu hẳn là lộ mặt nhiều , lỡ như nhận , thì phiền phức lắm."

Đâu chỉ là phiền phức, quả thực là tru di cửu tộc chứ.

Hơn nữa, Đoàn Bất Kinh còn là kẻ tiễn nàng chầu trời trong cả hai kiếp . Mệnh bàn của hai vẻ khắc , cũng là ai khắc ai, nhất là nên tránh mặt một chút, đừng cố gán ghép nữa.

"Ồ, nếu rước lấy rắc rối, tiểu thư sẽ chọn ?"

Cơ Tiểu Thiền sợ c.h.ế.t khiếp thói to gan lớn mật bậy của tên thổ phỉ họ Đoàn . Nơi là kinh thành, chỗ cho cái tên tội phạm bỏ trốn như giương oai?

Sợ thấy ghét bỏ bẽ mặt, Tiểu Thiền bèn buột miệng lời nịnh bợ: "Nếu Đoàn đô úy vướng quan tư án mạng, thì ngài chính là bậc hùng hảo hán khiến ngàn vạn thiếu nữ ái mộ. Đừng là diễn một màn kịch giả, cho dù là gả thật cho ngài, thì cũng thôi."

Đoàn Bất Kinh đột nhiên vươn tay nắm chặt lấy vai nàng: "Cơ Tiểu Thiền, nàng thực sự nguyện ý gả ?"

Xem chừng Lộ Châu thật sự thất thủ , Đoàn Bất Kinh thua sạch sành sanh thoạt vẻ thất thần, năng lảm nhảm.

Cơ Tiểu Thiền cảm thấy bản với . Nếu như nàng đổi vận mệnh, cứ tiếp tục dựa dẫm Trịnh Nghị như hai kiếp , thì dẫu cũng thể cáo mượn oai hùm, sống cuộc đời một vị hầu gia phú quý thêm vài năm.

Vậy mà lời nàng, chạy đến cái vùng Lộ Châu khỉ ho cò gáy phụ tá Lư thái thú, kết quả ba nhà vây công, bây giờ rơi kết cục như ch.ó nhà tang, thế nhưng trong lúc trốn chạy vẫn còn lặn lội tới kinh thành giúp đỡ nàng...

Tiểu Thiền chút cảm động, thế là nửa đùa nửa thật : "Đoàn đô úy trọng tình trọng nghĩa, luôn cầu tất ứng đối với Tiểu Thiền. Tiểu Thiền cỏ cây, thể đô úy cho cảm động?"

Mi tâm Đoàn Bất Kinh giãn , gương mặt dần hiện lên ý chân thật.

Tiểu Thiền chợt giật cảnh giác, lập tức rút lời : "Đáng tiếc nô gia lúc nhỏ chịu quá nhiều khổ cực, tuyệt đối thể thích ứng chuỗi ngày lưu vong trốn tránh. Nô gia còn là kẻ hám hư vinh, chỉ thể cùng phu quân đồng cam, chứ thể cộng khổ. Hai kiếp chỉ thể là duyên phận. Nếu kiếp , Tiểu Thiền nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành báo đáp..."

Đoàn Bất Kinh mặc kệ, tự tiếp: "Ta tới nhà nàng cầu , sính lễ cần đặc biệt chuẩn những gì?"

Cơ Tiểu Thiền trừng lớn hai mắt: "Ngươi điên ? Ngươi... ngươi tới nhà cái gì?"

Đoàn Bất Kinh mỉm : "Chẳng nàng , nếu trong sạch, nàng sẽ gả cho . Đừng đợi đến kiếp nữa, nếu ân tình, ngay kiếp báo đáp luôn ."

lúc , Mạc Vấn dắt một con tuấn mã tới, ở tít bờ ngoắc tay gọi với về phía con thuyền.

Trên đang khoác một bộ quân phục giáo úy, mang theo vẻ đắc ý như ch.ó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng mà cao giọng khoe khoang: "Cơ tiểu thư, đại ca cho cô , quan lớn ! Ngày mai còn tiến cung nhận phong thưởng của Hoàng đế nữa đấy!"

Cơ Tiểu Thiền kinh ngạc trừng mắt Đoàn Bất Kinh.

"Lời ... là sự thật ?"

Đoàn Bất Kinh lườm tên Mạc Vấn to mồm bờ một cái, sai Lý Bưu chèo thuyền xa bờ thêm chút nữa, lúc mới nhanh chậm giải thích về màn xoay chuyển kinh thiên động địa ở Lộ Châu.

Mọi chuyện, thực bắt đầu từ lúc Đoàn Bất Kinh đặt chân tới Lộ Châu, thuyết phục Lư Năng kháng chỉ, từ chối việc hồi kinh.

Tên Lư Năng , lúc Ngô Khánh lên Hoàng đế thì từng việc trướng ông .

Lư thái thú hiểu rõ tính khí đa nghi, bạo ngược của vị thượng cấp cũ , cho nên thánh chỉ triệu hồi kinh, bèn là dữ nhiều lành ít.

Dù Đoàn Bất Kinh sẽ chặn thánh chỉ, tên Lư Năng vẫn hoảng loạn như ch.ó nhà tang.

Thêm việc Lư đại nhân cũng chút văn chữ , mỗi ngày trốn trong thư phòng đều vài bài "Tuyệt bút gửi thê tử", "Tuyệt bút dạy nhi nữ", "Thư thương chính ".

Viết xong, còn trong nước mắt đầm đìa cho Đoàn Bất Kinh... đến bàn bạc quân tình với ... thử.

Mỗi bận Thái thú đại nhân rơi lệ, nắm c.h.ặ.t t.a.y Đoàn đô úy, nghẹn ngào nấc nghẹn, giống như đang bắt cọng rơm cứu mạng.

Tuy di thư xong mấy bức, nhưng Lư Năng vẫn chẳng thể yên lòng, cảm thấy Lộ Châu đang lâm nguy sớm tối, bèn gửi gắm gia quyến lúc lâm chung. Hắn nhân lúc bản còn sống, sắp xếp đàng hoàng cho thê t.ử và nhi nữ của .

Suy tính , Lư đại nhân quyết định phó thác cho phó tướng của Đại doanh Uy Phong là Cảnh Trọng Minh.

Tên Cảnh Trọng Minh tuy xuất từ chốn quân ngũ, nhưng lai lịch hề nhỏ, chính là ruột của Lão thái phi ở Kỳ vương phủ kinh thành, đồng thời cũng là cữu cữu của Kỳ vương Tiêu Thận.

Dạo , khi Đoàn Bất Kinh tập kích doanh trại, vòng ngựa lấy mạng tên cẩu quan Tạ Sướng, chính Cảnh Trọng Minh là b.ắ.n bồi cho Đoàn Bất Kinh một mũi tên.

Đoàn Bất Kinh thấy Lư Năng ý định gửi gắm gia quyến cho nhân vật tầm cỡ , còn mời tới Lộ Châu, bèn hỏi thẳng Lư đại nhân, liên thủ với dũng tướng của Đại doanh Uy Phong để bán Xích Long sơn trại bọn họ ?

Lư Năng mếu máo lóc: "Cảnh tướng quân lúc còn trẻ từng cầu với phu nhân A Nhu của . A Nhu chọn , còn đau khổ một thời gian dài. Gần đây mới góa vợ, cảm thấy nếu đem ái thê phó thác cho , nhất định thể bảo vệ A Nhu, còn yêu thương nàng nhiều hơn nữa."

Nghe đến đây, Đoàn Bất Kinh cũng đành chắp tay ôm quyền với Lư đại nhân, khâm phục lòng bao la như biển cả của ngài .

Nếu là cái đầu của Lư đại nhân, ngài thích đội mũ màu gì thì đó cũng là quyền tự do của ngài .

Còn về việc đại nhân gọi một tên mãnh tướng từng thương thành...

Chỉ cần Lư đại nhân suốt ngày nắm tay lóc ỉ ôi, Đoàn Bất Kinh cảm thấy dù rước theo cả Hắc Bạch Vô Thường tới đây thì cũng chẳng là cái thá gì.

Thế là, một kẻ dám nghĩ dám , lúc tai họa giáng xuống đầu, dâng kiều thê cải giá cho tình địch năm xưa.

Kẻ còn cũng dám nhận lời. Dù thừa Lư Năng chắc chắn đang dung túng cho đám thổ phỉ từng tập kích Đại doanh Uy Phong, Cảnh Trọng Minh dám một một ngựa, sai đ.á.n.h một cỗ xe hoa đỏ thắm, xăm xăm đến đón nương t.ử nhà .

Chỉ tiếc là, sự ăn ý giữa những gã đàn ông vấp một đàn bà đanh đá, phân biệt .

Tên Cảnh Trọng Minh mới thành A Nhu phu nhân dẫn theo ba năm bà t.ử vai u thịt bắp chặn ngay cửa. Họ xổng ngựa, tháo bánh xe, đập nát thùng xe, chuỗi hành động diễn liền mạch trong một .

A Nhu phu nhân chẳng hề dịu dàng chút nào, bà vặn tai Lư Năng, lạnh lùng tuyên bố: Đời bà chỉ góa chồng chứ chuyện tái giá.

Cuối cùng, khi Lư Năng lĩnh trọn mấy cú thụi đau điếng của phu nhân, mang theo hốc mắt thâm tím đến xin Cảnh tướng quân. Hắn bày tỏ sự áy náy vì bắt tướng quân cất công một chuyến vô ích, còn hỏng xe ngựa của , nên bày tiệc rượu để tạ tội.

Xét thấy đều chẳng hạng hèn nhát, mỗi cái riêng, nên lúc uống rượu, Đoàn Bất Kinh cũng đến bồi tiếp.

Ba đàn ông lấy một đĩa gà sốt tương, hai đĩa dưa muối đồ nhắm, bắt đầu uống thứ rượu ủ lâu năm.

Cảnh Trọng Minh khâm phục thủ của Đoàn Bất Kinh, hết lời khen ngợi động tác lưu loát, dứt khoát của lúc xông doanh trại cắt lấy cái đầu của tên khốn nạn Tạ Sướng ngày .

Đại doanh Uy Phong vốn là đội thiết kỵ do tỷ phu của là Lão Kỳ vương để , ngờ rơi tay trưởng của ả gian phi , phá hoại đến nông nỗi .

khốn nỗi Tạ Sướng giỏi nịnh bợ, rõ Ngô Khánh luôn e dè Trịnh Nghị, nên mượn danh nghĩa kìm kẹp Thông Châu để đòi hỏi quân phí, lương thảo, vơ vét của cải một cách điên cuồng.

Vì thế cho nên hồi Đoàn Bất Kinh đột kích doanh trại, Cảnh Trọng Minh b.ắ.n mũi tên đó nương tay, hề dốc hết sức để đoạt mạng.

Người vô tâm, hữu ý.

Đoàn Bất Kinh đến đây bèn lưu tâm, bèn hỏi Cảnh Trọng Minh rằng: Trong mắt Hoàng đế Ngô Khánh, Lộ Châu và Thông Châu, nơi nào là cái gai chướng mắt lấy mạng ông hơn?

Cảnh Trọng Minh bật , bảo rằng đương nhiên là Thông Châu . Ngô Khánh mơ cũng lôi cổ cha con Trịnh gia thịt để trừ mối họa lớn trong lòng.

Đoàn Bất Kinh hỏi: "Nếu như Lộ Châu cách lấy công chuộc tội, Ngô Khánh giải quyết tận gốc hiểm họa ở Thông Châu, Ngô Khánh bằng lòng ?"

Cảnh Trọng Minh nheo mắt , hỏi xem Đoàn Bất Kinh rốt cuộc đang định cái gì.

Đoàn Bất Kinh chỉ Lư Năng, với Cảnh tướng quân: "Lư Năng tuy vô dụng, hèn nhát, nhưng vô cùng tận trung với cương vị, cần mẫn lo toan cho bách tính địa phương. Có trấn thủ Lộ Châu, mới thể giữ cho vùng đất phía Bắc bình yên. Người Nhung sẽ cơ hội xuôi nam, xâm phạm bờ cõi Trung Nguyên. nếu nơi rơi tay lũ như Tạ Sướng Trịnh Nghị, đầu óc chứa dã tâm toan tính, chỉ nhăm nhăm vơ vét của cải, thì chỉ vùng Tây Bắc thất thủ, mà e rằng quân Nhung còn kéo thẳng một mạch trong, gây hậu quả lường. Bảo vệ Lư Năng, chính là bảo vệ Lộ Châu, là bảo vệ phúc lợi của bách tính Trung Nguyên."

Cảnh Trọng Minh tỉnh hẳn rượu, tên tướng cướp bằng con mắt khác. Chỉ nội trong câu cuối cùng thôi, Đoàn Bất Kinh tuyệt đối phường thảo khấu lưu manh, mà là một nhân vật lẫy lừng hiển hách!

Xong một chầu rượu, Cảnh Trọng Minh quyết định lập tức về. Hắn bảo Đoàn Bất Kinh nhắn với Lư Năng... kẻ say bét nhè gục gầm bàn... rằng: A Nhu, tạm thời đón nữa.

Hắn xem thử thể giữ Lộ Châu , để A Nhu khỏi chịu cái mệnh góa phụ.

Ngay khi trở về, Cảnh Trọng Minh dâng mật tấu lên cho Ngô Khánh. Hắn bẩm báo rằng, kẻ c.h.é.m đầu Tạ Sướng tướng quân đầu sỏ thổ phỉ nào cả. Sự đúng là Trịnh Nghị mưu đồ bất quỹ, dẫn mặc quân phục của Đại doanh Uy Phong lén lút tới đ.á.n.h úp. Còn đám thổ phỉ , thực cướp lương thực từ tay Trịnh Nghị để chu cấp cứu trợ cho Lộ Châu. Nay Lư thái thú ngậm oan tày trời, nếm mật gai, thuyết phục tên thủ lĩnh thổ phỉ Đoàn Bất Kinh quy hàng, mục đích chính là để nhổ bỏ cái gai trong mắt bệ hạ, thâu tóm Thông Châu, diệt trừ Trịnh Nghị.

Ngô Khánh xong, lập tức nổi lên hứng thú.

Ông chẳng thèm quan tâm Tạ Sướng c.h.ế.t trong tay kẻ nào. Nếu tốn một binh một của thể lật đổ gã Thái thú mang dã tâm lang sói Trịnh Nghị , thì Tạ Sướng c.h.ế.t thêm mười nữa cũng xứng đáng.

Từ đó, Lộ Châu và Ngô Khánh âm thầm đạt thỏa thuận, quyết định phối hợp diễn một màn kịch song lang.

Mặt khác, Đoàn Bất Kinh mượn bức tượng ngọc Quan Âm từng cầm cố ở Cám Châu ngày , khiến cha con Trịnh Nghị lầm tưởng rằng họ chi tiền lớn mua chuộc Đoàn Bất Kinh, biến thành nội ứng giúp họ thôn tính Lộ Châu, g.i.ế.c c.h.ế.t Lư Năng.

Khi thánh chỉ thảo phạt của Ngô Khánh ban xuống cùng lúc với hai đạo mật chỉ.

Cám Châu và Thân Châu xuất quân tạo thanh thế .

Lão cáo già xảo quyệt Trịnh Nghị thì khoanh tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-32-uoc-dinh-hon-nhan.html.]

Phải đến khi Trịnh Nghị rốt cuộc kìm nén nổi nữa, dẫn đại quân áp sát Lộ Châu, Đoàn Bất Kinh quả nhiên đúng như thỏa thuận giữa bọn chúng: giơ cao thủ cấp của Lư Năng, mở toang cổng thành, để đại quân Thông Châu tiến .

khi tiến , bọn chúng mới nhận mắc bẫy. Nơi rõ ràng biến thành một tòa thành vườn nhà trống.

Ngay lúc đó, Cám Châu và Thân Châu đột nhiên giáo, bao vây bộ nhân mã của Thông Châu.

Kết quả, Trịnh Nghị bắt sống tại trận, hai đứa con trai của lão thì thừa cơ hỗn loạn mà trốn thoát.

Vùng địa bàn rộng lớn của Thông Châu nay ba châu là Lộ Châu, Cám Châu và Thân Châu chia năm xẻ bảy.

Lư Năng lắc một cái, từ một tên tham quan cấu kết với thổ phỉ biến thành nhất công thần thanh trừng nghịch đảng, tiện thể giúp cả Đoàn Bất Kinh cũng nhận thưởng.

Tin tức về biến cố long trời lở đất ở Lộ Châu vẫn truyền đến kinh thành, đơn giản là vì ngựa của Đoàn Bất Kinh chạy nhanh hơn ngựa của trạm dịch, đến kinh thành một bước.

Nghe Đoàn Bất Kinh thuật ngọn ngành chuyện, trái tim Cơ Tiểu Thiền cũng theo đó mà chìm xuống.

Con Đoàn Bất Kinh quá đỗi thâm hiểm xảo quyệt, một bụng đầy mưu mô toan tính, hư hư thực thực, chẳng lời câu nào thật câu nào giả.

Đáng hận là ban nãy bản dẫn dụ, cứ tưởng lâm đường cùng ngõ hẻm thật nên mới thốt những lời đó.

Nếu dính dáng đến một gã âm hiểm ma mãnh nhường , phiền phức mang e là còn hơn cả hai vị phu quân kiếp của nàng cộng .

Tiểu Thiền gắng gượng nặn một nụ , chúc mừng Đoàn đô úy thời lai vận chuyển, cứu vớt Lộ Châu, còn bệ hạ ban thưởng.

Trời còn sớm nữa, phiền cho thuyền nhỏ cập bến, nàng về nhà .

Đoàn Bất Kinh đầu sang với Lý Bưu đang chèo thuyền: "Ngươi tránh mặt một lát ."

"Rõ thưa ngài!" Lý Bưu mảy may do dự, buông mái chèo đ.á.n.h tõm một tiếng nhảy tọt xuống nước, bơi thẳng về phía bờ.

Chờ đến khi thuyền còn thứ ba, Đoàn Bất Kinh mới Tiểu Thiền, tỏa bộ khí thế bức , cất giọng: "Cơ Tiểu Thiền, cuối cùng chúng gặp mặt, từng với nàng, nếu nàng còn cầu xin nữa thì bắt buộc trả giá. Đoàn mỗ , nàng chắc hẳn cũng là một tuân thủ lời hứa chứ?"

Tiểu Thiền đương nhiên nhớ rõ. Cũng chính vì nhớ rõ nên nàng mới cố ý chọn đúng lúc Đoàn Bất Kinh ốc mang nổi ốc để thư cầu xin.

"Ta là quân tử, chính là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi thừa nước đục thả câu... Nếu đồng ý, ngài thể ?"

Cơ Tiểu Thiền cứng miệng buông lời, dứt khoát ngoảnh mặt Đoàn Bất Kinh.

Tên Đoàn Bất Kinh đáng c.h.ế.t, thảo nào chọn thuyền. Nàng vốn bơi, giờ chạy cũng chẳng đường mà chạy.

Đoàn Bất Kinh duỗi cặp chân dài đang khoanh , kéo cơ thể của kẻ tiểu vô ngược trở , vươn chân kẹp chặt lấy, cho nàng cơ hội tẩu thoát.

"Nàng nhận , hôm nay đến đón nàng, nàng một , chẳng chút chần chừ bèn bước lên xe ngựa của ?"

Tiểu Thiền khẽ ngẩng đầu, dò xét , đến chuyện .

Ánh mắt Đoàn Bất Kinh ánh lên nét ôn hòa, cúi đầu ghé sát gần: "Thực bây giờ nàng tin tưởng còn hơn cả những trong gia đình nàng, đúng chứ?"

Cơ Tiểu Thiền nhấp nháy môi, nhưng chẳng thể phản bác.

Đoàn Bất Kinh dù là kẻ tiễn nàng chầu trời trong cả hai kiếp , nhưng sự vội vã, nôn nóng khi ôm nàng chạy bôn ba, gào thét gọi đại phu thì tuyệt đối thể là giả tạo.

Nếu so với một Cơ gia nguy cơ rình rập tứ bề, ẩn giấu tên hung thủ tàn độc, thì trong mắt nàng, Đoàn Bất Kinh tuy nguy hiểm nhưng đến mức đẩy nàng chỗ c.h.ế.t.

Thậm chí, vì tiếp xúc với lâu như , nàng đối với Đoàn Bất Kinh còn nảy sinh một thứ cảm giác tin tưởng khó tả...

"Ta tuy xuất mấy , cũng chẳng gia tài bạc vạn phú khả địch quốc, nhưng giờ cũng coi như là mở một lối cho . Ta lấy tính mạng đảm bảo, nếu nàng thê t.ử của , nguyện trở thành nanh vuốt sắc nhọn của nàng, giúp nàng đạt nguyện vọng."

Lời hứa hẹn khiến hàng mi Tiểu Thiền khẽ run rẩy, trái tim bỗng đập thình thịch liên hồi.

nàng vẫn chịu nhượng bộ: "Ta hứa với ngoại tổ phụ là kén rể cửa ."

"Được thôi, dù họ của cũng là lấy theo tên lão trại chủ g.i.ế.c c.h.ế.t, thành xong, nàng thích đổi thế nào thì đổi."

Đoàn Bất Kinh tưởng ở rể thì đổi cả họ của , thế mà cứ gật đầu đồng ý một cách nhẹ bẫng, chẳng chút vướng bận.

Thấy khó , Tiểu Thiền : "Mệnh của cứng lắm, thầy bói đều bảo mang tướng góa phụ trời sinh, mới bước qua cửa khắc phu, ngươi sợ ?"

Số mạng của nàng quả thực cứng, các vị phu quân kiếp khi cưới nàng xong thảy đều rơi cảnh nhà tan cửa nát, ngoại lệ.

Đoàn Bất Kinh mỉm , bỗng nhiên đưa tay véo má nàng một cái: "Nàng thử đoán xem, một đứa trẻ bế từ bãi tha ma, lớn lên trong sào huyệt của bọn sơn tặc thì sợ cái ? Thầy pháp nào coi bói cho nàng ? Để dùng đao kiếm dạy cho lão cách xem bói."

Cơ Tiểu Thiền phì .

Nàng vì chính quên mất tầng quan hệ . Nếu luận về độ cứng của mạng, e rằng Đoàn Bất Kinh còn cứng hơn nàng gấp bội.

Một gã cuồng đồ cha , cả đời nếm m.á.u đầu đao, ngay cả thần linh quỷ quái còn chẳng màng kính sợ, thì sá gì lời dọa dẫm về cái mạng khắc phu của đàn bà?

Sau hồi trò chuyện, Tiểu Thiền chợt bừng tỉnh: , nay nàng từng nghĩ, gả cho Đoàn Bất Kinh chính là giải pháp gỡ rối hảo nhất trong tình cảnh .

Đoàn Bất Kinh háo sắc, nhất thời nhan sắc của nàng cho mê mẩn, mắt hẳn sẽ đối với nàng hữu cầu tất ứng, xin ắt sẽ cho.

Còn nàng đang khẩn thiết thoát khỏi gông cùm của Cơ gia, mong khi tìm hung thủ thật sự thể bứt phá khỏi bánh xe vận mệnh, đến một chân trời cao rộng hơn.

Có điều nàng thật sự hiểu nhiều về Đoàn Bất Kinh. Tên thổ phỉ gia thế và nhân phẩm chắc chắn là vứt , cũng chẳng dễ chung sống , liệu lúc say xỉn đ.á.n.h đập nữ nhân . Nếu vội vàng gật đầu bừa, e rằng đây chính là một canh bạc lớn...

" Cơ tiểu thư, cũng một yêu cầu, nếu hai thành , tuyệt đối ăn chay."

Thế nào là ăn chay? Tiểu Thiền từng qua từ , bất giác hoang mang .

Đoàn Bất Kinh mỉm nhẹ, ánh tà dương nghiêng nghiêng, chiếc răng khểnh lộ lóe sáng: "Tức là nàng viện cớ lạnh nhạt với , nghĩa là bữa nào cũng ăn thịt đấy."

Ban đầu Tiểu Thiền vẫn kịp tiêu hóa ý nghĩa, trong đầu còn mải nghĩ: Đoàn Bất Kinh đúng là cùng một giuộc với tên tiểu Mạc Vấn của , thật sự thèm ăn đến thế.

giờ trong tay nàng cũng sẵn bạc, dẫu cho lang quân mỗi bữa đều đòi ăn thịt gà thịt vịt, nàng cũng vẫn dư sức chu cấp.

Cân nhắc tới cân nhắc lui, nàng rốt cuộc quyết định đ.á.n.h cược một ván: "Nếu như , thế thì phiền Đoàn đô úy tới nhà cầu , bằng sợ cha sẽ sớm nhận lời Lục Kính... ưm..."

Còn đợi nàng dứt lời, bàn tay to lớn của Đoàn Bất Kinh bóp lấy cằm nàng, lao tới với tốc độ chớp nhoáng như mãnh hổ sổ lồng.

Tiểu Thiền đang dở câu, chút phòng , cứ thế thở lạnh lẽo của đàn ông bủa vây bao trùm.

Bờ môi cho tới tận đầu lưỡi của nàng, thảy đều trở thành khế ước định sẵn cho cuộc hôn nhân.

Sự nhẫn nại chờ đợi của đàn ông đến đây coi như cạn kiệt. Miếng thịt tươi một khi lọt miệng sói đói, thì đừng hòng chuyện nhả .

Dưới cơn hoảng hốt, Tiểu Thiền run rẩy vung cánh tay định vùng vẫy chống cự, thế nhưng cả hai cổ tay thon nhỏ của nàng đều bàn tay rộng lớn của đàn ông tóm gọn, ép chặt lên đỉnh đầu. Vòng eo nhỏ nhắn cũng tay của ôm lấy bóp chặt.

Có lẽ Cơ Tiểu Thiền , bản nàng mềm mại, ngát hương đến nhường nào.

Chẳng hiểu vì cớ gì, mỗi Đoàn Bất Kinh ghé sát gần, ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ nàng, ngắm khuôn mặt trắng nõn như sứ, luôn kìm mà liên tưởng đến khung cảnh thời thơ ấu khi ngang qua tiệm bánh tấm biển mạ chữ vàng.

Món đồ hấp dẫn nhất ở đó, chính là những khối bánh sữa chiên giòn tinh xảo, trắng ngần như ngọc.

Hình thù nhỏ xinh, bọc tỉ mỉ trong lớp giấy thấm dầu, bày ngay ngắn trong từng ô vuông.

Đừng là nếm thử, dù chỉ lảng vảng tới gần một chút, bọn trẻ nghèo khổ như đều sẽ trong tiệm xua đuổi.

Từng một thời gian, Đoàn Bất Kinh thà đường vòng xa hơn, cũng ngang qua cửa tiệm . Hắn lẳng lặng lũ trẻ con nhà giàu vui vẻ đón lấy bánh từ tay phụ mẫu, ngốn từng ngụm từng ngụm đầy thỏa mãn, hề kiêng dè.

Niềm khao khát từng vây chặt lấy Đoàn Bất Kinh suốt một thời gian dài.

Tới khi dùng một con thỏ săn để đổi lấy một miếng bánh từ tay chủ tiệm, kịp chờ đợi mà c.ắ.n một miếng rõ to.

Quả nhiên là bánh ngon, tan ngay trong miệng, nhưng vị quá ngọt.

Đoàn Bất Kinh thích, bởi vì nó sẽ gợi nhắc bản rằng đang sống một cuộc đời quá đỗi cơ cực.

Khi những tâm niệm lắng xuống, bao giờ bước tới tiệm bánh đó nữa.

Và giờ đây, bắt gặp cực phẩm trân tu mà từng một thời mòn mỏi ước ao.

Cảm giác lúc đưa miệng chẳng hề vỡ mộng chút nào, thậm chí còn thơm mềm, thanh ngọt hơn cả trong giấc mơ.

Ăn một miếng, thêm miếng nữa. Môi lưỡi dây dưa cuồng nhiệt, thở dốc nặng nề. Chẳng lấy một tia thỏa mãn, chẳng chút bình lặng nào. Ngọn lửa chực chờ bùng nổ đang tiềm ẩn trong cơ thể như nhóm lên ngay trong khoảnh khắc, thiêu rụi bộ lý trí của con .

Vị thanh ngọt giống với bánh sữa, thứ nó bù đắp là vị giác nơi đầu môi, mà là linh hồn phiêu bạt nơi nương tựa, là d.ụ.c vọng ẩn sâu tận đáy lòng chẳng thể cất lời bày tỏ.

Thân thể Tiểu Thiền run rẩy, đôi cánh tay rắn như sắt của đàn ông siết chặt đến mức gần như chịu nổi nữa.

Kiểu mút mát chà xát môi răng mãnh liệt nhường , giống với bản tính của Đoàn Bất Kinh: hỏi mà lấy, thừa nước đục thả câu, tùy ý nếm thử, hung tàn nuốt chửng.

Tiểu Thiền quấn riết chừa một kẽ hở, hai áp sát trong khoang thuyền, đung đưa theo nhịp chao đảo của thuyền khiến đầu óc nàng choáng váng cạn kiệt sinh lực.

Hai tay đan chéo tài nào gỡ , một nửa đoạn eo thon nhỏ phó mặc trong khuỷu tay nam nhân.

Đến cuối cùng, nàng cảm thấy cuống lưỡi tê rần và bắt đầu đau buốt. Ngay lúc đàn ông đổi sang mổ hôn lên má nàng, nàng cuối cùng cũng tìm kẽ hở, mạnh bạo c.ắ.n trả một nhát môi của Đoàn Bất Kinh.

Hắn kêu lên một tiếng rên đục ngầu, môi tứa máu, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu. Trong đôi mắt sâu thẳm , chất chứa đầy sự đen đặc sền sệt, cuộn trào một cỗ d.ụ.c vọng bỏng rát đến cháy .

Mặt mày đỏ ửng thở hồng hộc, Tiểu Thiền lấy hết sức đẩy , bèn mượn đà tựa lưng xuống cạnh chiếc bàn thấp.

Hiếm khi thấy Tiểu Thiền chẳng màng ý tứ, nàng dùng ống tay áo chùi miệng, thẹn giận mắng: "Tên Đăng Đồ T.ử , ngươi đang cái gì !"

Đoàn Bất Kinh sức hít sâu một . Đợi đến khi sự khô nóng qua , mới mỉm nhẹ: "Chủy thủ ngay trong n.g.ự.c áo nàng. Nàng rút d.a.o kề cổ , còn tưởng nàng bằng lòng chứ."

Tiểu Thiền tức giận túm lấy chén ném thẳng : "Ngươi bóp c.h.ặ.t t.a.y buông, lấy cái gì mà rút chủy thủ cơ chứ?"

Đoàn Bất Kinh né tách , sắc mặt nữa khôi phục vẻ bình thản thường ngày: "Là của . Sau khi trở về, nàng cần bất cứ chuyện gì, càng cần tự bôi tro trát trấu hỏng danh tiết. Ngày mai nếu thể bình an rời khỏi hoàng cung, tự khắc sẽ sắp xếp thỏa đáng bề. Cứ đợi ."

Nói xong, cứ như sợ nàng hối hận, Đoàn Bất Kinh lập tức dậy khỏi khoang, nắm chặt mái chèo dùng sức chèo thuyền. Chẳng mấy chốc, con thuyền cập sát bến bờ.

Đoàn Bất Kinh bám theo đưa nàng về. Đại khái là khi tiến cung bái kiến tên cuồng đế Ngô Khánh, còn chào hỏi vị Cảnh tướng quân cùng tới kinh thành . Hắn chỉ sắp xếp Quan Chấn và mấy nữa hộ tống Tiểu Thiền trở về.

Đang lúc xe ngựa lắc lư xóc nảy chạy nửa đường, Tiểu Thiền miết tay lên đôi môi cưỡng hôn đến đỏ mọng, bỗng chốc bừng tỉnh ngộ một đạo lý: Lời Đoàn Bất Kinh “ăn chay”, bữa nào cũng "ăn thịt" rốt cuộc là ý gì.

Đồ thổ phỉ đáng c.h.ế.t! Tên sắc phôi thối tha! Trò thầy mà tự thông, quả thực còn hạ lưu đê tiện hơn cả Tiêu Thận!

Tiểu Thiền buồn bực giận dỗi một lúc, thầm cảm thấy bản dường như nhận lời quá vội vàng cho đoạn nhân duyên chút chuẩn , cược một ván quá lỗ mãng. mua đứt bán đoạn , chỉ đành tự an ủi chính mà thôi.

Cũng giống như lời Đoàn Bất Kinh từng , phàm là giao dịch, tất đôi bên cùng lợi.

Hắn dựa bản lĩnh để đổi lấy quân công, khả năng che chở cho nàng. Vậy nàng cùng Đoàn Bất Kinh kết phu thê, chung quy cũng thể bắt con sói ác nhịn đói ăn chay mãi .

Dẫu cũng là đàn ông mà, dăm ba bữa nửa tháng một , mỗi bận giày vò tầm thời gian một chén chắc cũng xong chuyện. Đợi qua một quãng thời gian chung sống lâu dài, ai nấy ngủ mà thôi.

Thứ mạnh miệng gào thét "bữa nào cũng ăn thịt", rành rành là no bụng đói con mắt, tự mấy cân mấy lượng.

 

 

Loading...