Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 35: Thăng quan lớn

Cập nhật lúc: 2026-08-09 04:44:25
Lượt xem: 349

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lúc kích động, Tiêu Thận vung roi quất thẳng về phía Đoàn Bất Kinh.

Đến khi thấy Đoàn Bất Kinh vươn tay đẩy Cơ Tiểu Thiền sang một bên, mới sực tỉnh rằng roi của quá dài, thể quất trúng nàng.

thu roi thì kịp nữa . Đoàn Bất Kinh xông tới, vươn dài cánh tay, dùng một tay bắt gọn lấy ngọn roi dài, thuận thế dùng lực kéo mạnh về phía , nhấc chân đạp văng thiếu niên văng xa.

lúc Thái phi và những khác cũng chạy tới nơi.

Trơ mắt thấy con trai ngã nhào chật vật, Thái phi thất thanh két hên, cao giọng quát thị vệ mau ngăn Đoàn Bất Kinh , đồng thời vội vã chạy tới đỡ con trai dậy.

Thế nhưng Tiêu Thận hất mạnh tay , quát lui đám thị vệ. Hắn dậy, chỉnh tề bày thế võ, quyết tâm ăn thua đủ với Đoàn Bất Kinh.

Tiểu vương gia ngày thường luyện quyền cước với bọn thị vệ và võ sư mời đến nhà, nên luôn tự đắc cho rằng thủ của cũng thuộc dạng khá.

Thế nhưng nếu đem so với một kẻ từ nhỏ l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao mới sống sót , thì quả thực là cách biệt một trời một vực.

Đoàn Bất Kinh dù là đ.á.n.h g.i.ế.c , xưa nay từng tung những chiêu thức múa may hoa mỹ, chiêu nào chiêu nấy tung đều nhắm thẳng việc bẻ gãy xương, đoạt lấy mạng .

Đối mặt với vị tiểu vương gia vàng ngọc tôn quý , Đoàn Bất Kinh tay càng tàn nhẫn hơn, hề nương tay.

Sau khi đá gãy xương sườn của Tiêu Thận, bàn tay lập tức hóa thành vuốt sắc, nhắm thẳng tới yết hầu đối phương mà vồ tới.

Nếu để túm , cái cổ họng e rằng sẽ giống như quả trứng gà bóp vỡ vỏ, nọ nhất định sẽ c.h.ế.t trong đau đớn ngạt thở.

lúc , một luồng quyền phong từ bên hông ập tới, khó khăn lắm mới đẩy lùi đòn sát thủ của Đoàn Bất Kinh.

Hóa lúc nãy Thái phi thấy bộ dạng hùng hổ của con trai, bệnh điên của tái phát.

Chỉ là đối tượng mà khiêu khích , là một viên mãnh tướng từng chặt hơn chục cái đầu của bọn thích khách trong hoàng cung cơ mà!

Thái phi sợ con trai chịu thiệt. Lúc lên xe ngựa, bà nhớ hôm nay đến nhà một vị đồng liêu loanh quanh gần đây, nên tiện đường cho gọi Cảnh Trọng Minh đến luôn, tránh cho con trai chịu thiệt thòi.

Cảnh Trọng Minh kéo Tiêu Thận phía lưng che chở, trừng mắt Đoàn Bất Kinh : "Đoàn Đô úy, nể tình là cháu ngoại của , xin ngài đừng hạ thủ nặng như ."

Đoàn Bất Kinh thu thế võ, sát khí quanh càng thêm nồng nặc: "Cảnh tướng quân, ngài cần hiểu rõ một điều, tại hạ là Lư thái thú, tấm lòng bao dung như biển cả. Tiểu vương gia chạy tới mặt vị hôn thê của càn kêu gào, là tưởng tại hạ xuất thấp kém, dễ bắt nạt ?"

"Tiểu Thiền trở thành vị hôn thê của ngươi từ lúc nào thế hả? Cha nàng còn đồng ý ! Tên thổ phỉ nhà ngươi đúng là hổ!" Tiêu Thận ôm lấy mạng sườn đau đến mức ngẩng lưng lên, nhưng miệng vẫn chịu nhận thua.

"Câm miệng!" Cảnh Trọng Minh chẳng thèm nể nang cháu trai là vương gia , trừng mắt quát mắng.

Chuyện Đoàn Bất Kinh mang theo kim bài ngự tứ cầu , ai ở kinh thành là ? Cho dù là nhạc mẫu của bệ hạ cũng dám nhận kim bài.

Mặc dù đoán kết quả, nhưng để cho thằng cháu hết hy vọng, vẫn chắp tay ôm quyền hỏi Cơ Tiểu Thiền: "Xin hỏi Cơ tiểu thư, Tề vương gia và Đoàn Bất Kinh đều ý cầu , tiểu thư nhận hôn thư của vị nào?"

Nếu thể, Cơ Tiểu Thiền thực lòng nhận của ai hết.

Thế nhưng sự thể đến nước , nàng đành chọn một giữa sói đói và ch.ó điên mà thôi.

Khẽ liếc mắt vị Lão thái phi cay nghiệt , ký ức kinh hoàng suýt của bà siết cổ c.h.ế.t trong phòng tân hôn ở kiếp lập tức ùa về.

Trên chiếc xe ngựa đằng lưng Lão thái phi, hãy còn mấy cái rương kịp dỡ xuống.

Đống sính lễ chắc cũng giống hệt kiếp , là mấy thứ đồ bỏ vẻ đẽ bên ngoài.

Cục tức nghẹn khuất bấy lâu nay của Cơ Tiểu Thiền, cuối cùng cũng cơ hội trút .

Nàng liếc Lão thái phi, đó sang với Tiêu Thận: "Vương phủ to lớn nhường mà lúc cầu cho con trai chỉ mang chừng đó rương lễ vật. Nhìn kiểu gì cũng thấy Đoàn Đô úy lòng thành hơn. Tề vương thể chủ gia đình, tương lai cũng chẳng thể bảo vệ thê tử, sự ái mộ của ngài, nô gia diễm phúc để nhận, mong ngài hãy mang đồ về phủ thôi."

Cảnh Trọng Minh liếc chỗ sính lễ mà tỷ tỷ mang theo, quả thực thể đem so với mấy cái rương chất đầy cả sân của Đoàn Bất Kinh. Đến chính cũng cảm thấy hổ .

Vừa cô nương nhà bằng lòng, Cảnh tướng quân liền đẩy thằng cháu một cái: "Người chướng mắt , ngươi còn loạn cái gì nữa. Nếu là nam nhi đại trượng phu, thì nhân lúc mau xin cáo từ ."

Cảnh Trọng Minh quên béng mất cái chuyện mất mặt mũi của bản lúc lon ton chạy đón thê t.ử nhà đập nát cả xe ngựa dạo , đường hoàng nghiêm nghị dạy dỗ cháu trai giữ thể diện nam nhi.

Tiêu Thận đau thắt cả xương sườn, đến thẳng cũng nổi.

Thế nhưng điều khiến uất ức nhất là ánh mắt khinh miệt và những lời lẽ chế giễu của Cơ Tiểu Thiền.

Nàng chẳng sai, sính lễ của bằng , mà bản lĩnh của cũng chẳng sánh nổi !

Một nỗi nhục nhã khó tả cuồn cuộn ập đến, đột ngột xoay bỏ chạy, suýt chút nữa đ.â.m sầm Cơ Bẩm Ương mới bước .

Cơ Bẩm Ương gọi với theo, Tiêu Thận cũng như thấy, hất tung hạ nhân đang định dìu , cứ thế lảo đảo bước .

Cảnh Trọng Minh chắp tay ôm quyền với Đoàn Bất Kinh, vài lời xin cho đứa cháu, lập tức kéo theo gia tỷ vội vàng đuổi theo.

Đến đây, vở kịch hai nhà cùng tranh một nàng cuối cùng cũng tạm hạ màn.

Cơ Bẩm Ương sang gã con rể mới toanh của , chờ đợi bước tới hành lễ chào hỏi.

Nào ngờ tên Đô úy nhỏ nhoi tỏ kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh, chỉ chắp tay thi lễ qua loa với ông , đó bèn tiếp tục chào mời ông sảnh đường xuống tiếp tục dùng rượu dùng thức ăn.

Nếu là ngoài chuyện, e còn tưởng Đoàn Bất Kinh mới là chủ nhân nhà họ Tang, còn Cơ Bẩm Ương mới là gã con rể ngáo ngơ đầu đến cửa.

Cơ Bẩm Ương cố nén sự khó chịu trong lòng, chậm rãi xuống, tiên đảo mắt thê t.ử Tang Nhược, nhận thấy hai mắt bà sưng húp, hẳn là vì lo lắng cho con gái nên mới xong.

Xem A Nhược cũng chẳng ưng gì tên con rể thổ phỉ .

Cõi lòng Cơ Bẩm Ương chùng xuống, trầm ngâm một lát lên tiếng: "Không vì lý do gì mà Đoàn Đô úy bỏ qua bao quý nữ ở kinh thành, khăng khăng cưới con gái của ? Đô úy nhận lời với phủ Tề vương , hành động cướp đoạt nhân duyên thế , chẳng những đắc tội với phủ Tề vương, mà còn đắc tội cả với Cảnh tướng quân. Việc ảnh hưởng lớn đến tiền đồ của ngài, Đô úy suy nghĩ cho cẩn thận ?"

Lần bắt sống Trịnh Nghị , Lộ Châu công lớn.

Thế nhưng trong danh sách ban thưởng của bệ hạ tuyệt nhiên một ai là quan viên của Lộ Châu.

Nghe là do Vinh phi giữa cản trở.

Người sáng mắt đều , thực chất là vì Đoàn Bất Kinh g.i.ế.c c.h.ế.t Tạ Sướng. Vinh phi và đồng đảng của Tạ Sướng căm hận đám mãnh phỉ Lộ Châu đến tận xương tủy.

Cho dù Đoàn Bất Kinh tình cờ cứu các phi tần và hoàng tử, thì phần thưởng của bệ hạ cũng chỉ là một tấm kim bài ngớ ngẩn phụng chỉ cầu mà thôi.

Cơ Bẩm Ương thực sự hận thể lập tức dọa cho tên thổ phỉ sợ mà rút lui, bắt cầu nhà khác, để khỏi liên lụy.

Đoàn Bất Kinh rót một chén rượu cho Tang Ninh Hoài để ép kinh. Nghe thấy những lời của Cơ Bẩm Ương, khẽ mỉm , dậy, tự tay rót cho vị nhạc phụ đại nhân một chén.

"Tại hạ bất tài, tự xuất thấp hèn, cầu Tiểu Thiền vốn là trèo cao. Đã là trèo cao, nếu còn cứ đắn đo do dự, tính toán thiệt hơn cho tiền đồ của , thì đừng xứng cầu , đến cả nam nhân cũng chẳng xứng. Cơ đại nhân, ngài thấy ?"

Khuôn mặt Cơ Bẩm Ương căng , ông nghi ngờ tên thổ phỉ đang châm biếm bán con gái cầu vinh. khốn nỗi biểu cảm của Đô úy đại nhân hết sức điềm đạm, động tác dâng rượu cũng cung kính hữu lễ, bắt bẻ nửa điểm lầm.

Chưa đợi Cơ Bẩm Ương kịp mở lời, Đoàn Bất Kinh nâng chén rượu lên, mỉm điềm nhiên đáp: "Tiểu Thiền nhà họ Cơ, tại hạ nhất định cưới."

Một nam nhân cao lớn cường tráng sừng sững ở đó, che khuất hơn nửa ánh nắng hắt sảnh đường, từng cử chỉ hành động đều tỏa một loại áp bách khó tả bằng lời.

Cơ Bẩm Ương chấn nhiếp, yết hầu khẽ động, chén rượu cay xè cứ thế trôi tuột xuống họng, khiến ông sặc sụa ho dữ dội.

lúc , Tang Nhược gắp một đũa thức ăn, vươn dài cánh tay đưa sang.

Cơ Bẩm Ương trong lòng bà vẫn luôn xót xa cho , chắc chắn là đang gắp thức ăn cho ông giải rượu đây mà.

Ông định nâng bát lên đón. Ai ngờ đôi đũa của Tang Nhược chệch hướng, bỏ thức ăn thẳng bát của Đoàn Bất Kinh: "Đô úy ăn nhiều một chút, đừng uống rượu lúc bụng đói kẻo hại ."

Cái bát của Cơ Bẩm Ương cứ thế khựng lơ lửng giữa trung vô cùng gượng gạo.

Tang Ninh Hoài hài lòng với việc Cơ Bẩm Ương khó cháu rể của : "May mà thằng bé Bất Kinh đến kịp, nếu Tề vương gia quất thẳng roi mặt Tiểu Thiền . Ngươi mấy mà ngươi chọn , yếu hèn nhu nhược thì cũng ngang ngược vô lý, kẻ nào sánh bằng Đoàn Đô úy chứ?"

Cơ Bẩm Ương rõ về chuyện hôn sự của con gái, việc hết Lục Kính Thăng chuyển hướng sang Tiêu Thận đắc tội với thê tử, con gái lẫn nhạc phụ, quả đúng là thua quá mất mặt.

Thế nhưng thái độ của thê t.ử và nhạc phụ đổi cũng quá nhanh đấy, lẽ nào là do sức ép của thánh chỉ, nên hai cha con họ mới chịu khuất phục? Họ sợ tên mãnh phỉ sẽ bạo hành Tiểu Thiền ?

Tang Nhược bây giờ ngừng uống thuốc, tính tình cũng ngày càng trở nên nóng nảy hơn.

Mấy hôm lúc cãi vã, Tang Nhược giận dỗi tuyên bố cần chờ đợi đến tương lai, nếu Cơ Bẩm Ương còn dám mang con gái bán, thì họ lập tức hòa ly, ân đoạn nghĩa tuyệt.

Thái độ đoạn tuyệt quyết liệt là điều mà nay ông từng thấy bao giờ.

Cơ Bẩm Ương tiếp tục hục hặc với thê t.ử nữa, mấy ngày nay ông ngủ một , nên tranh thủ sớm dỗ dành Tang Nhược về nhà.

Khu trạch viện mới xây xong vô cùng rộng rãi, ông cố tình dành riêng cho Tang Nhược một viện độc lập, kề sát với bất cứ ai.

Chỉ cần thêm một cái khóa, điều thêm mấy gia nhân trung thành, là thể cách ly một nơi thanh tĩnh thích hợp để tịnh dưỡng.

Cơ Tiểu Thiền gả cũng , Tang Nhược còn thấy gây nhiễu loạn tâm trí nữa, dần dần thứ sẽ trở như xưa.

Tang Nhược sẽ yên tâm chung sống với ông .

Nghĩ đến đây, Cơ Bẩm Ương quyết định dây dưa chuyện hôn sự của trưởng nữ nữa. Ông bẻ lái câu chuyện, chuyển sang hỏi thăm phong thổ nhân tình ở Lộ Châu, còn tỏ cực kỳ nhiệt tình bàn bạc chuyện cưới xin với Đoàn Bất Kinh.

"Vài ngày nữa nhà họ Cơ sẽ chuyển đến chỗ ở mới. Đến lúc đó, sẽ sai chuẩn tân phòng cho hai đứa, các con cứ tổ chức lễ thành ở nhà họ Cơ ."

Cơ Bẩm Ương dứt lời, định bụng sang khuyên Tang Nhược, là hôm nay cứ theo ông về .

hôn sự của con gái cũng còn hàng đống việc lo liệu. Nếu tổ chức ở nhà họ Cơ, bà mang phận nhạc mẫu mà ở ngoài thế thì . Trước mặt con rể tương lai, Tang Nhược chắc sẽ nể mặt mà loạn với ông .

Thế nhưng Đoàn Bất Kinh mở miệng cắt ngang lời ông : "Ta định tổ chức ở kinh thành, đang định bàn bạc với ngoại tổ phụ chuyện đưa nàng về Lộ Châu thành hôn đây."

Việc Đoàn Bất Kinh hề hé răng với bất kỳ ai, ngay cả ngoại tổ phụ xong cũng chút kinh ngạc.

Quyết định cũng đảo lộn kế hoạch của Cơ Tiểu Thiền.

Bản nàng lúc đầu chỉ kiếm một tấm mộc chắn đào hoa mốc, đợi khi thành hôn ở kinh thành xong xuôi, để tên họ Đoàn như nguyện xơ múi vài miếng thịt, là thể phủi đ.í.t về Lộ Châu.

Còn nàng, nghiễm nhiên đường hoàng mang cái danh thiếu phụ chồng, tự ngoài tậu cái trạch viện, sống những tháng ngày thoải mái của riêng .

Ở góa tại kinh thành, đó mới là cuộc sống mà Tiểu Thiền hằng mong mỏi.

Ai ngờ, tên họ Đoàn thế mà ý định kéo nàng theo đến tận Lộ Châu để "ăn" đến cùng. Cuối cùng thì bàn bạc với ai?

Nàng định lên tiếng, Đoàn Bất Kinh nhanh tay nhéo nhẹ tay nàng ở gầm bàn.

Bàn tay to lớn ấm áp của , phủ đầy những vết chai sần vì cầm đao kiếm, khẽ miết lên bàn tay Tiểu Thiền. Lực đạo khống chế , nhưng vẫn khiến cảm giác tê rần sống lưng.

Tiểu Thiền đành nhịn xuống gì thêm, chỉ rút tay về, viện cớ ăn xong thấy mệt nên về phòng nghỉ một lát, để nhà cùng Đoàn Bất Kinh tiếp tục chén thù chén tạc.

Đợi khi về đến phòng, nàng rửa mặt mũi qua loa, bộ thường phục rộng rãi, tháo tung búi tóc, ngả lưng xuống giường nhắm mắt dưỡng thần.

cứ trằn trọc mãi, tâm tư bồn chồn bứt rứt, cũng ngủ , nàng dứt khoát dậy, theo thói quen tiện tay lấy đồ thêu trong giỏ .

Đôi gối hỷ thêu hình tỳ hưu của nàng, đến cả một nửa cũng xong.

Mấy ngày nay ngoài việc cửa hàng kiểm kê sổ sách, thời gian còn nàng đều nhốt trong phòng thêu thùa.

bây giờ, Tiểu Thiền chẳng còn tâm trí nào để thêu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-35-thang-quan-lon.html.]

Nàng cầm lấy cây kéo, định bụng cắt nát cái gối hỷ cho bõ tức, thì món đồ thêu tay giật phắt .

"Uyên ương thêu thế ... , con hổ chứ... nàng cắt nó gì?" Đoàn Bất Kinh thật sự tài, từ lúc nào từ ngoài cửa sổ hé nửa của nàng nhảy tót trong. Hắn mà hái hoa tặc thì quả là quá uổng phí tài năng.

Tiểu Thiền nhướn hàng mày liễu lên, bắt bẻ: "Là tỳ hưu!"

Đoàn Bất Kinh khẽ "ồ" một tiếng, chẳng cảm thấy khi gối hỷ của khuê nữ thêu một đôi dị thú trừ tà.

Hắn đặt món đồ thêu xuống, đưa một gói giấy dầu đặt mặt nàng.

Tiểu Thiền vẫn nguôi giận: "Tuy sắp đính với , nhưng cũng nên tùy tiện khuê phòng của con gái... Cái gì đây? Thơm quá!"

"Bánh rán đường ở mạn Bắc thành. Ta thấy hàng đó khá sạch sẽ, mùi vị thơm phức nên lúc tới đây tiện đường mua cho nàng một ít."

Vừa , Đoàn Bất Kinh mở gói giấy , cầm một chiếc bánh đưa sát tới miệng Tiểu Thiền.

Lúc nãy ở bàn ăn, nàng cứ ủ rũ nặng nề tâm sự, chẳng ăn mấy miếng.

Tiểu Thiền ghét bỏ né tránh: "Chàng mới trèo cửa sổ, tay vẫn rửa."

Đoàn Bất Kinh mỉm , đột nhiên cúi đầu hôn chụt một cái rõ kêu lên gò má mềm mại của Tiểu Thiền, đó mới đủng đỉnh tới chậu rửa mặt múc nước, dùng bồ kết rửa sạch tay.

Tiểu Thiền lúc cũng chẳng buồn hờn dỗi với mấy chuyện lông gà vỏ tỏi nữa. Nàng tiện tay rút đôi đũa bạc chiếc bàn nhỏ, cắm liên tiếp mấy nhát chiếc bánh rán đường.

"Chàng bảo sẽ đưa đến Lộ Châu, thế khác hẳn với những gì chúng bàn lúc . Đoàn Bất Kinh, coi là Trịnh Nghị để đùa giỡn đấy ?"

Đoàn Bất Kinh rửa tay xong xuôi, về cạnh Tiểu Thiền, cầm một chiếc bánh rán đường lên.

Lần , đưa lên miệng c.ắ.n , nhai nuốt ngon lành.

Từ khi về kinh thành, dường như Tiểu Thiền thói quen dùng đũa bạc để ăn cơm. Lúc nãy bàn ăn cũng , bất kể món nào bưng , nàng cũng dùng đôi đũa bạc mang theo chọc chọc vài cái mới ăn.

Thói quen hệt như vị hoàng đế trong cung, xem cắt cử riêng một chuyên thử độc cho nàng mới .

Tiểu Thiền thấy ăn xong vẫn bình yên vô sự, lúc mới gắp một miếng bỏ miệng .

Đoàn Bất Kinh nàng ăn, chậm rãi cất giọng: "Cơ Tiểu Thiền, cũng , kết giả. Nàng miệng thì bùi tai lắm, bảo là thành ở kinh thành, đó nàng ở tạm thời giúp ngoại tổ phụ coi ngó sổ sách kinh doanh. lỡ nàng cứ ở đây chịu về Lộ Châu, thế chẳng biến thành gã góa vợ ?"

Tiểu Thiền chột , nhưng mặt hề để lộ ngoài. Nàng chỉ bình tĩnh nhét đầy bánh miệng, phồng má sức nhai.

Đoàn Bất Kinh cúi xuống nàng, cảm thấy dáng vẻ ăn uống hệt như chú sóc nhỏ trong rừng, kìm cúi xuống hôn nàng.

Tiểu Thiền né tránh, trừng mắt , cố gắng nuốt trôi thức ăn mới : " bảo Lộ Châu, ở đó tứ cố vô , chỉ dựa dẫm mỗi . Lỡ đ.á.n.h c.h.ử.i , đến chỗ để lóc than vãn cũng . Ta sợ... !"

Hôm nay nàng tận mắt chứng kiến cảnh Đoàn Bất Kinh động thủ. Một nam nhân cao lớn vạm vỡ như , mỗi cú đ.ấ.m tung đều mang theo quyền phong uy mãnh, vô cùng hung tợn.

Đến cả kẻ võ công kha khá như Tiêu Thận mà cũng đỡ nổi, đ.ấ.m cho nhừ tử.

Đổi là nàng, e rằng chỉ cần một quyền là ngắc ngoải .

Việc gợi cho nàng nhớ về những ký ức kinh hoàng xoay quanh sự m.á.u lạnh vô tình của Đoàn Bất Kinh trong hai kiếp .

Nàng như bừng tỉnh từ trong cơn mộng mị, tự hỏi lúc ở thuyền, rốt cuộc điên gật đầu đồng ý lời cầu hôn của tên khốn ?

Đoàn Bất Kinh đ.á.n.h giá bộ dạng sợ hãi, e dè bất thình lình của Tiểu Thiền.

Khoảnh khắc tiếp theo, đột ngột giơ tay kéo bực nàng lòng. Quả nhiên Tiểu Thiền căng thẳng, vô thức nhắm chặt mắt .

Đoàn Bất Kinh cọ đầu mũi lên gò má mềm mại của nàng, thấp giọng : "Ai là bắt nàng cô thế cô Lộ Châu? Ta đang bàn với ngoại tổ phụ, mời ông và nàng cùng Lộ Châu dự lễ thành hôn. cha nàng vẻ đồng ý, ông là mệnh quan triều đình, e là . Lộ Châu sào huyệt của thổ phỉ, sẽ giam lỏng nàng. Nếu nàng cảm thấy ức h.i.ế.p nàng, cứ việc gõ trống kêu oan. Lư thái thú là vị hiền tài do chính nàng tiến cử cho , tuyệt đối sẽ vì tư tình mà bao che, chắc chắn sẽ chống lưng cho nàng."

Cơ Tiểu Thiền vẫn thêm điều gì đó, nhưng Đoàn Bất Kinh nâng khuôn mặt nàng lên, nghiêm túc : "Nàng cũng thấy đấy, cha nàng đang liều mạng khuyên nàng về nhà. Chuyện gia đình nàng, cũng Quan Chấn kể ít. Mặc dù rõ nội tình bên trong, nhưng thái độ của nàng, vẻ bà tách khỏi cha nàng một thời gian. Nếu nàng tổ chức lễ thành ở kinh thành, e là nàng sẽ trở về nhà họ Cơ, ngoài, sợ là khó khăn hơn nhiều."

Tiểu Thiền Đoàn Bất Kinh lý, nhưng nàng vẫn cảm giác tên tính kế.

Hai chồng ở hai kiếp của nàng, bất kể nhân phẩm , thì ít nhất tâm tư của họ đều bày lộ ngoài, thế nào Tiểu Thiền tự thể thấu.

đến kiếp thứ ba , nàng rơi tay một con yêu quái ngàn năm với hàng vạn tâm cơ.

Tiểu Thiền tự vấn bản bản lĩnh thao túng , đành xốc một trăm phần trăm tinh thần, nơm nớp lo sợ sẽ sập bẫy.

Đoàn Bất Kinh vòng tay ôm trọn vị hôn thê nhỏ bé lòng, tiện tay bưng chén lên đút cho Tiểu Thiền uống, bâng quơ thăm dò: "Tại nàng bày vẻ mặt sợ hãi , lẽ nào lúc , đắc tội nàng chuyện lớn gì chăng?"

Mí mắt Tiểu Thiền khẽ giật giật, lo sợ Đoàn Bất Kinh phát hiện bí mật trọng sinh của , nàng chỉ đành ừng ực ực uống liền tù tì hai ngụm lớn, đó ngước mắt lên : "Chàng xông khuê phòng của , chẳng lẽ còn vỗ tay hoan nghênh , mau ngoài ! Chàng và còn thành đấy... Á..."

Khoảnh khắc tiếp theo, nàng Đoàn Bất Kinh nhấc bổng lên, đó đè xuống giường.

"Mấy ngày gặp, để ôm một lát."

Tiểu Thiền liều mạng đẩy lồng n.g.ự.c rắn rỏi của nam nhân, một nữa cảm nhận thứ sức mạnh khủng khiếp, áp bách đến đáng sợ .

Chỉ cần , thể bất cứ điều gì thích, kiêng dè bất kỳ ai.

Ngay khi nàng tưởng Đoàn Bất Kinh sẽ càn cưỡng hôn như , thì chỉ vòng tay ôm sát cơ thể mềm mại của Tiểu Thiền lòng .

Cằm nam nhân tỳ lên đỉnh đầu Tiểu Thiền, thở ấm áp phả những sợi tóc tơ khẽ rung lên nhè nhẹ.

"Lộ Châu thể so với chốn kinh thành phồn hoa phú quý, nhưng vùng nông thôn cũng cái thú thanh tĩnh của nông thôn. Ta tậu một căn trạch viện ở Lộ Châu . Viện lớn, cũng cần mướn quá nhiều hạ nhân, để tránh trong nhà đông đúc, đ.â.m rắc rối đau đầu."

Hắn vỗ nhẹ lên lưng Tiểu Thiền như đang dỗ dành một đứa trẻ: "Đến lúc đó ngoài Bạch Lan và Ôn bá , nàng tự quyết định tìm thêm vài việc vặt. Ta cha chồng, việc trong nhà đều do nàng chủ. Ban ngày bận rộn công vụ, thỉnh thoảng cũng sẽ ngủ quân doanh, nàng cần lúc nào cũng hầu hạ tướng công, nhiều thời gian rảnh rỗi để trông nom cửa hiệu mà ngoại tổ phụ để ở Lộ Châu. Phu nhân của Lư thái thú là , nữ quyến của các đồng liêu địa phương cũng thường đến phủ bà khách. Nàng tới đó, cũng thể kết giao thêm bạn bè."

Khuôn mặt Tiểu Thiền áp chặt n.g.ự.c Đoàn Bất Kinh, cảm nhận từng nhịp đập vững chãi, ngoan ngoãn lặng yên lắng .

Căn phòng dần chìm tĩnh lặng, đôi nam nữ ôm , ai thêm một lời.

Rất lâu , Tiểu Thiền mới chậm rãi thì thầm: "Ta là sợ , là... ghét cảm giác ném một ở một nơi xa lạ..."

Đoàn Bất Kinh gì, chỉ dịu dàng đặt một nụ hôn lên vầng trán trơn bóng của Tiểu Thiền.

Tiểu Thiền hề dối. Những trải nghiệm đẩy về vùng nông thôn từ thuở nhỏ để cho nàng những vết thương bao giờ thể chữa lành.

Chuyến xe ngựa lắc lư ngừng con đường đất lầy lội, những gương mặt xa lạ vô cảm, ngôi nhà cũ kỹ tối tăm ẩm thấp thoang thoảng mùi mục nát, tất cả những điều đó đại diện cho sự chờ đợi kéo dài và cô đơn vô tận.

, khi Đoàn Bất Kinh đột ngột đề nghị đưa nàng đến Lộ Châu, nàng thực sự hoảng sợ.

Thế nhưng Đoàn Bất Kinh hề xa như nàng tưởng tượng, chủ động mời cả ngoại tổ phụ và cùng .

Nhà những trưởng bối cay nghiệt, càng những nô tài điêu ngoa như Lý bà tử. Những lúc Đoàn Bất Kinh công vụ ban ngày, trong nhà nàng sẽ là tiếng cao nhất.

Nàng lờ mờ đoán , Đoàn Bất Kinh những lời là để nàng mường tượng cuộc sống khi theo về Lộ Châu sẽ .

Ngay cả việc cần mướn quá nhiều hạ nhân, cũng tuyệt đối vì keo kiệt tiền lương hàng tháng, mà là vì thấu thói quen thử độc khi ăn của nàng, nàng thiếu cảm giác an .

Một nam nhân thể chu đáo đến mức , cũng coi là lòng .

Cảm giác sợ hãi và xa lánh bỗng nhiên trỗi dậy trong lòng Tiểu Thiền, giờ đây dần xoa dịu trong vòng tay ấm áp mang theo nhiệt độ của nam nhân.

Rời xa kinh thành, cũng là rời xa kẻ sát nhân ẩn nấp trong bóng tối. Biết , khi cái hạn mười tám tuổi ập đến, Tiểu Thiền thể thở phào nhẹ nhõm ở Lộ Châu chăng.

Khẽ cọ gò má lồng n.g.ự.c rắn chắc của nam nhân, cơn buồn ngủ mãi chịu kéo tới lúc nãy, nay lẳng lặng ập đến.

Chẳng bao lâu , nàng từ từ nhắm mắt , trong một vòng tay quá quen thuộc, mang theo hương vị lạnh lẽo thanh sạch, nàng chìm giấc ngủ say sưa, đến mức rời lúc nào cũng hề .

...

Về chuyện Lộ Châu tổ chức lễ thành , cả nhà đều đồng thuận. Duy chỉ trừ Cơ Bẩm Ương.

Ông ngờ Tang Nhược cùng Tang Ninh Hoài, nếu chuyến , lòng bà ắt hẳn sẽ trở nên xa cách.

Ai dám chắc khi dự lễ xong, Tang Nhược sẽ về kinh thành, chứ thẳng về quê nhà ở Giang Nam?

Đáng hận hơn là, ông mang chức trách vai, thể cùng nhạc phụ và thê t.ử đến đó.

Vì lẽ , Cơ Bẩm Ương quyết định tìm con rể tương lai để bàn bạc, chỉ đưa một Cơ Tiểu Thiền mà thôi.

đáng tiếc, gã con rể tương lai bề ngoài vẻ chuyện đều dễ chuyện, tính tình đỗi hiền hòa dễ gần.

thực chất, những chuyện mà quyết định, thì đừng hòng ai thể đổi .

Cơ Bẩm Ương mất uy quyền của một nhạc phụ trong chuyện .

Tên Đoàn Bất Kinh đó dường như chẳng hiểu gì về lễ giáo khuôn phép, chuyện gì cũng lơ ông , chạy bàn bạc với ngoại tổ phụ tiên.

Cơ Bẩm Ương vô cùng chán ghét cảm giác mất kiểm soát , lòng nắn gân , nhưng ngặt nỗi công vụ của Đoàn Bất Kinh đột nhiên bận rộn hẳn lên, ông thể gặp mặt .

Bởi lẽ chiếu thư khen thưởng của Đoàn Bất Kinh cuối cùng cũng ban xuống.

Lần , khi thích khách trộn cung, Ngô Khánh hạ lệnh xử lăng trì Trịnh Nghị. Chín trăm chín mươi chín đao, c.h.é.m xong nhát cuối cùng thì quyết cho phép tắt thở.

Hai vị công t.ử nhà họ Trịnh thấy việc cứu cha vô vọng, đành đầu bỏ trốn.

Nhất thời lệnh truy nã ban bố khắp nơi, nhưng vẫn tìm tung tích của họ.

Tàn dư của nhà họ Trịnh dường như rút về vùng Lộ Châu, âm mưu tìm cơ hội ám sát Lư Năng và Đoàn Bất Kinh để báo thù cho cha.

Tiểu Thiền cảm thấy chuyện điều mờ ám.

Đoàn Bất Kinh là ai chứ? Đó là vị vua ngai của giới lục lâm thảo khấu vùng Tây Bắc.

Những băng nhóm thổ phỉ, thủy tặc ở các sơn trại lớn nhỏ đều lén lút thông đồng với Đoàn Bất Kinh.

Hai nhà họ Trịnh sa cơ lỡ bước, tung tích của bọn chúng khó để dò la qua các đường dây tin tức.

kỳ lạ , một ai tung tích của hai em , ngược những lời đồn đại về việc bọn chúng chiêu binh mãi mã ngừng truyền .

Tiểu Thiền lặng lẽ nhớ , cái hôm nàng nhắc nhở Đoàn Bất Kinh chuyện "chim hết cất cung", Đoàn Bất Kinh đáp một câu đầy ẩn ý: "Chim hết ".

Còn Ngô Khánh, kể từ thích khách trộn cung đó, ông trở nên hoang tưởng đa nghi, đêm nào cũng gặp ác mộng, coi hai đang chạy trốn như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

Nên khi Đoàn Bất Kinh chủ động đề xuất lập tức về Lộ Châu truy quét tàn dư họ Trịnh, cam đoan sẽ dâng đầu hai lên, Ngô Khánh lập tức long nhan đại duyệt.

Ông vung bút phê chuẩn, phong Đoàn Bất Kinh Bình Lỗ tướng quân, quan hàm tòng ngũ phẩm, ruộng đất ban thưởng tương đương với bổng lộc của Thái thú địa phương.

Từ đó, Đoàn Bất Kinh trở thành một vị đại tướng quân độc lập, địa vị ngang hàng với Thái thú của ba châu Tây Bắc.

Tin tức truyền , Vinh phi tức giận đập vỡ đĩa ném vỡ bát trong hậu cung.

Lúc khi Thái thú ba châu phụng chỉ hồi kinh, Vinh phi sụt sùi lóc cầu xin bệ hạ, đợi khi Đoàn Bất Kinh kinh, hãy viện một cái cớ bắt nào đó c.h.é.m đầu Ngọ Môn, để an ủi vong linh của trưởng bà .

Đoàn Bất Kinh mới ghẻ lạnh trong buổi cung yến.

Ai ngờ , đột nhiên xảy chuyện tàn đảng họ Trịnh tác oai tác quái, Đoàn Bất Kinh nước lên thì thuyền lên, chớp mắt trở thành nhân vật quan trọng mặt bệ hạ.

Vinh phi can tâm, nhân lúc thị tẩm, bèn ỏn ẻn lóc tỉ tê mặt bệ hạ, yêu cầu bệ hạ nghiêm trị tên họ Đoàn.

Loading...