Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 36: Gấp rút về Lộ Châu
Cập nhật lúc: 2026-08-09 10:19:17
Lượt xem: 339
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vinh phi cách , ánh mắt lúng liếng đẫm lệ, khiến mà thương xót.
Thế nhưng đôi cánh tay nõn nà của nàng kịp quấn lấy Ngô Khánh, tên hoàng đế say rượu đạp bay xuống khỏi long sàng.
“Nàng đòi g.i.ế.c , ai g.i.ế.c hai đứa nghiệt chủng nhà họ Trịnh? Dựa nàng, dựa cái tên trưởng phế vật c.h.ế.t của nàng? Suốt ngày chỉ lóc ỉ ôi, là trẫm tiễn nàng xuống đó đoàn tụ với trưởng của nàng luôn nhé!”
Nói xong, Ngô Khánh nồng nặc mùi rượu loạng choạng nhảy xuống giường, xoay rút thanh bảo kiếm treo tường.
Vinh phi sợ đến thất sắc, chẳng màng đến việc chỉ mặc mỗi chiếc áo lót mỏng manh, ba chân bốn cẳng vắt chân lên cổ mà chạy, miệng ngừng la hét: “Bệ hạ tha mạng”.
Kết quả là một kẻ quần áo xộc xệch co giò cắm đầu cắm cổ chạy phía , một kẻ đầu tóc rũ rượi, mắt đỏ ngầu, vạt áo phanh trần vung kiếm đuổi theo phía .
Hai đến , thị vệ và cung nhân đều dạt xa đến đó, chỉ sợ tên hoàng đế điên say rượu nổi điên, c.h.é.m nhầm .
Cuối cùng, Vinh phi chật vật nhảy ùm xuống ao sen, cứ thế ngâm nước.
Mãi đến khi Ngô Khánh say khướt, vứt kiếm vật bên bờ ao ngáy o o, ả mới rên rỉ bò lên bờ.
Đến ngày hôm , Ngô Khánh tỉnh giấc, chẳng còn nhớ một chút gì.
Lúc truyền gọi Vinh phi đến hầu hạ, nàng nhiễm phong hàn, ông còn lấy lạ hiểu nàng đổ bệnh.
Đến khi kể chuyện Vinh phi hôm qua nhảy xuống ao sen, Ngô Khánh mới ha hả, tiếc nuối vì say quá, thế mà bỏ lỡ cảnh ái phi khoe làn da tuyết trắng ngần lấp ló giữa những đóa sen.
Mấy ngày đó, khắp các phủ quyền quý ở kinh thành đều râm ran truyền tai giai thoại nực về chuyện nương nương Vinh phi áo xống xộc xệch, chạy trốn thục mạng trong cung.
Những chuyện hoang đường nhường , chỉ là chuyện cơm bữa của vị hoàng đế họ Ngô .
Khi tin lọt đến tai Tiểu Thiền, nàng lặng lẽ hít một ngụm khí lạnh.
Bởi vì nàng chợt nhớ một chuyện.
Ở kiếp thứ hai, Đoàn Bất Kinh dẫn dắt đội kỵ binh Xích Long phá cổng thành, áp sát hoàng cung.
Cánh cổng cung lúc tự động mở .
Người hạ lệnh mở cổng cung, dâng thủ cấp của Ngô Khánh ngựa, là sủng phi của Ngô Khánh - vị nương nương Vinh phi yêu kiều đáng thương .
Nàng bắt tay với trưởng Tạ Sướng, nhân lúc Ngô Khánh say rượu, một nhát d.a.o đ.â.m xuyên tim tên hoàng đế điên, dùng cái đầu của Ngô Khánh lễ vật dâng lên hòng đổi lấy sự khoan hồng từ nhà họ Trịnh.
Trịnh Nghị thấy nhan sắc kiều diễm của Vinh phi, đương nhiên cũng chút xiêu lòng.
Đáng tiếc còn kịp hưởng chút hương vị ngọt ngào, Đoàn Bất Kinh tay, c.h.é.m c.h.ế.t cả hai bán chủ cầu vinh nhà nàng .
Hai kiếp , trong sơn trại của Đoàn Bất Kinh, bao gồm cả Mạc Vấn, đều bỏ mạng tại Đại doanh Uy Phong, thể dung tha cho nhà Tạ Sướng cơ chứ?
Và chính sự tự tiện tự tác của Đoàn Bất Kinh, g.i.ế.c c.h.ế.t Vinh phi xin quy hàng ngay mặt Trịnh Nghị, gieo mầm mống nghi kỵ trong lòng Trịnh Nghị đối với .
Thế nhưng hiện tại là kiếp thứ ba, cả Tạ Sướng và Trịnh Nghị đều c.h.ế.t sớm.
Tên bạo chúa hành sự điên rồ , liệu thể yên ngai vàng bao lâu nữa?
Dù thế nào chăng nữa, một điều chắc chắn là chốn kinh thành loạn lạc , tương lai lẽ sẽ ấp ủ những mầm họa lớn hơn.
Trước khi rời khỏi kinh thành, Tiểu Thiền sắp xếp các mối ăn, đồng thời thuyết phục ngoại tổ phụ bán hai cửa hiệu lớn nhất.
Tiểu Thiền tính toán thế , chỉ cần bạc gọn trong tay, đợi đến khi cục diện chính trị kinh thành yên bình trở , lúc nào cũng thể mua .
hiện giờ, xuôi về vùng Giang Nam mua thêm ruộng đất tích trữ mới là thượng sách. Ở hai kiếp , chiến hỏa từng lan tới vùng đó.
Ngay cả nhiều vương tôn quý tộc, cũng lũ lượt kéo xuống đó lánh nạn.
Ngoài , Tiểu Thiền còn mua thêm thật nhiều… nồi sắt.
Trong ký ức của Tiểu Thiền, những mầm mống bất trong tương lai chỉ bạo loạn ở kinh thành, mà còn cả khói lửa chiến tranh liên miên nơi biên ải Tây Bắc.
Năm xưa, Trịnh Nghị ở Thông Châu sở dĩ thể tạo dựng thanh thế lẫy lừng, là nhờ công đ.á.n.h đuổi bộ tộc Nhung Địch ở phương Bắc, bảo vệ bách tính biên cương khỏi sự quấy nhiễu.
Lúc bấy giờ, triều đình của Ngô Khánh chẳng tích sự gì, chỉ đắm chìm trong việc thao túng quần thần, nội bộ tranh quyền đoạt lợi.
Trịnh Nghị giương cao ngọn cờ ái dân hộ dân, thu phục nhân tâm bá tánh vùng Tây Bắc.
thực chất, đ.á.n.h đuổi lũ giặc cướp Nhung Địch là nhân mã của Đoàn Bất Kinh.
Ở kiếp thứ hai, khi Tiêu Thận bắt đầu theo cữu cữu quân doanh, thường kể cho Tiểu Thiền những chuyện nơi biên ải. Hắn Đoàn Bất Kinh quả thực là một kỳ tài dụng binh.
Chỉ là thủ đoạn quá mức tàn nhẫn, dĩ bạo chế bạo, thế nên bọn Nhung Địch hận thấu xương.
Nghe đồn trong một bọn Nhung Địch vây quét, Đoàn Bất Kinh thương nặng, dưỡng thương ròng rã hơn hai tháng trời mới khỏi.
Khi đó Tiểu Thiền Tiêu Thận kể, hiểu bèn hỏi: "Đám Nhung Địch quen với lối sống du mục nay đây mai đó, cớ cứ liều mạng quấy nhiễu các thôn làng biên giới gì? Bọn chúng chiếm đất cũng chẳng giữ nổi, dải thảo nguyên bao la phía Bắc chẳng lẽ đủ cho chúng chăn thả trâu bò cừu ngựa ?"
Tiêu Thận đáp: "Đương nhiên là đến để cướp những thứ mà bọn chúng tự ."
Khi đó Tiểu Thiền mới vỡ lẽ, chiếc nồi sắt tưởng chừng như nhà nào cũng ở Trung Nguyên, là món đồ quý giá tột cùng đối với Nhung Địch phương Bắc. Chỉ vì chiếc nồi để nấu cơm đun nước , Nhung Địch sẵn sàng g.i.ế.c phóng hỏa, cướp bóc, bất chấp thủ đoạn.
Lúc đó Tiểu Thiền còn băn khoăn: "Nếu bọn chúng thiếu, cứ bán cho chúng là xong, cớ cứ khăng khăng cấm đoán, ngược còn gây bao nỗi khổ ải nơi biên cương?"
Tiêu Thận nàng với ánh mắt như kẻ ngốc: "Chiếc nồi sắt đó nếu đem nung chảy , là thể rèn thành binh khí, thế chẳng là đang chắp thêm nanh vuốt cho hùm sói ? Những chuyện chính sự thế , phận con gái các nàng vẫn là bớt hóng hớt thì hơn."
Kể từ dạo đó, Tiểu Thiền bao giờ bàn luận những chuyện gọi là chính sự với Tiêu Thận nữa.
Tiêu Thận vốn ham chơi, thể cùng Cơ Tiểu Thiền trăng hoa tuyết nguyệt, đắp cung trăng bằng băng điêu. Hắn cũng thể vì giai nhân mà cúi nâng đôi giày thêu.
niềm kiêu hãnh riêng, cần một mỹ nhân yếu đuối ở Nguyệt cung băng điêu bày mưu tính kế cho .
Tuy nhiên Tiểu Thiền nhớ, ở kiếp thứ hai, nàng từng thấy trong vương phủ một loại nồi bếp mới tiến cống từ Lĩnh Nam.
Không loại nồi thông thường, mà là loại nồi khuôn đỏ nặn khuôn từ đất sét đỏ trộn lẫn với trấu ở vùng Lĩnh Nam.
Nghe loại nồi đáy cực kỳ mỏng, xào nấu đồ ăn nóng lên nhanh. Hơn nữa, công nghệ đúc quặng sắt cực kỳ phức tạp. Nếu đun chảy thành sắt, đòi hỏi yêu cầu cực cao đối với lò nung và cả nhân công.
Ngay cả bản địa vùng Lĩnh Nam , cũng thường xuyên xảy sự cố hỏng lò.
Tiểu Thiền chợt nghĩ, đến cả nồi sắt thông thường còn chẳng đúc nổi như Nhung Địch, cho dù mua một lượng lớn nồi khuôn đỏ về, thì trong thời chiến cũng chẳng cách nào nung chảy sắt để rèn vũ khí.
Loại nồi tinh xảo , chỉ gánh vác đúng công năng vốn của nó, đó là đun nước nấu ăn, mang đến cho bách tính những bữa no ngày ba bữa.
Thế nhưng Tiểu Thiền cảm thấy, một chiếc nồi bình dị như , thể xoa dịu sự cuồng bạo do đói rét mang , dập tắt ngọn lửa chiến tranh nơi biên ải, mang sự bình yên nhất thời cho vùng biên cương.
Nếu do hôn quân hám danh hám lợi trị vì, con ép đến bước đường cùng, thì ai rảnh rỗi ăn no rửng mỡ mà ngày ngày đòi đ.á.n.h trận cơ chứ?
Nàng sắp gả đến vùng Lộ Châu Tây Bắc , nơi đó cách bộ tộc Nhung Địch quá gần.
Nên nàng thầm nghĩ, liệu thể dựa những chiếc nồi sắt , bán kiếm lời, thể trì hoãn chiến sự biên thùy, bảo vệ sự bình an cho biên ải .
Hiện tại Trịnh Nghị c.h.ế.t, thể chống đỡ thế lực Nhung Địch ở phương Bắc, lẽ chỉ còn vị Bình Lỗ tướng quân mới phong thôi. Nàng hy vọng Đoàn Bất Kinh thể cầm cự lâu một chút, đừng mới cưới nàng khắc c.h.ế.t ngay lập tức.
Chỉ là sản xuất hàng loạt loại nồi sắt đắt đỏ cũng cần bỏ vốn liếng, Tiểu Thiền lấy hàng, xem thử liệu khả thi . Vậy nên Tiểu Thiền tâm sự qua loa ý tưởng của với Đoàn Bất Kinh.
Đoàn Bất Kinh xong, trầm ngâm hồi lâu, ngước lên hỏi Tiểu Thiền: "Nàng cần bao nhiêu? Trong tay vẫn còn một vạn lượng, đủ ?"
Tiểu Thiền chuyện , chỉ là tìm Đoàn Bất Kinh để kiểm chứng xem ý tưởng của là viển vông quá , liệu gây hậu họa khôn lường nào .
Ngờ Đoàn Bất Kinh là kẻ nôn nóng, chẳng cần kiểm chứng gì sất, đòi xuất tiền cho nàng vốn mua nồi luôn.
Người thế nhỉ? Nhìn bề ngoài thì tâm cơ trùng trùng, bản tính gian xảo đa nghi. Thế mà trong một chuyện, tỏ vô tâm vô phế, qua loa đại khái đến lạ.
Tiểu Thiền nào dám nhận bạc của , nàng sợ lỡ biên giới phong tỏa cấm giao thương, lô nồi ứ đọng , nàng lấy gì đền bạc cho Đoàn Bất Kinh đây.
Về chuyện , Đoàn Bất Kinh tỏ thản nhiên.
Bởi vì ngày mai khi tham dự xong tiệc mừng thọ của nhạc phụ Cơ Bẩm Ương, là bọn họ lên đường . Hắn đang ở trong cửa tiệm cùng Tiểu Thiền dọn dẹp đống sổ sách cần mang theo đến Lộ Châu.
“Ta là rể tới nhà, gia sản lẽ cũng tính theo nhà vợ. Đã rủi ro, càng thể ngửa tay xin tiền ngoại tổ phụ , nàng cứ tiêu tiền của là .”
Kẻ luôn mở miệng xưng là rể tới nhà giống như Đoàn Bất Kinh đây, quả thực tìm đỏ mắt khắp thiên hạ cũng khó thấy.
Tiểu Thiền liếc nhanh gã tiểu nhị cách đó xa, thấp giọng nhắc nhở: “Chàng nhỏ tiếng chút , đường đường là tướng quân mới phong tước, rể ở rể thì gì vang dội lắm ? Sao cứ cho cả kinh thành thế hả? Đến lúc đó binh lính quyền phục, xem thế nào?”
Đoàn Bất Kinh khẽ , mượn cớ chiếc quầy hàng cao vút che chắn, một tay ôm trọn lấy vòng eo thon thả của Tiểu Thiền, ghé sát tai nàng thì thầm: “Nếu vang dội, kẻ tranh giành với ? Ta mà chậm chân một bước, e là chê cũng chẳng cơ hội .”
Hắn áp sát quá gần, thở nóng hổi phả khiến mang tai nàng cũng nóng ran lên.
Cơ Tiểu Thiền quen với sự mật dạn dĩ , vội đẩy , nhích xa một chút, cúi đầu tiếp tục xem sổ sách.
Nàng vốn dĩ là chậm nhiệt.
Kiếp đầu tiên sống với Lục Kính Thăng, hai từ nhỏ cùng lớn lên trong thôn, nền tảng thanh mai trúc mã.
Lục Kính Thăng tính tình lãnh đạm, chỉ một lòng chuyên chú chuyện sách. Hai khi thành cũng bình đạm như nước, chẳng mấy khi những lúc sớm tối quấn quýt bên .
Sau dây dưa với Tiêu Thận gần hai năm, nàng ghét thói phóng đãng của Tiêu Thận, từng lấy trâm cài kề sát cổ dọa nạt, cho càn. Mãi đến gần lúc thành , nàng mới miễn cưỡng chấp nhận cho Tiêu Thận gần gũi đôi chút.
Thế nhưng đến lượt tên thổ phỉ , cho nàng cơ hội để thích nghi, chỉ cần nàng lơ đễnh một chút, là lập tức sáp gần gũi.
Chỉ điều khác với sự cuồng vọng càn rỡ thuyền hôm đó, giờ đây khi ở chốn riêng tư, cùng lắm cũng chỉ nắm tay, hoặc ôm eo nàng, ghé sát chuyện, cùng lắm là hôn lên má một cái.
Ngoài , bất kỳ hành động nào khác.
Đoàn Bất Kinh dường như nắm chừng mực khi ở bên cạnh vị hôn thê của .
Kể từ cái hôm an ủi nàng trong khuê phòng, như khoác lên một lớp vỏ bọc ân cần vô hại.
Tiểu Thiền cảm thấy, đang dùng vỏ bọc ngoan ngoãn để luộc chín con ếch lỡ nhảy nồi, cứ từ từ dùng củi nhỏ lửa liu riu mà đun, quyết để cho con mồi cơ hội cảnh giác mà nhảy ngoài.
Thỉnh thoảng thử thách giới hạn, nhưng tuyệt đối bao giờ vượt quá ranh giới, càng bao giờ tạo cơ hội cho Tiểu Thiền nổi cáu, đòi sống đòi c.h.ế.t, thiết lập quy củ với .
Đáng tiếc là dù ngụy trang đến , trong lòng Cơ Tiểu Thiền vẫn luôn hiểu rõ, tuyệt đối là bậc chính nhân quân t.ử gì cho cam.
Không giống như Tiêu Thận, Đoàn Bất Kinh sẽ mấy thứ diễm từ lả lơi, cũng chẳng buông những lời cợt nhả nhẹ .
Có lẽ đối với Đoàn Bất Kinh, những thứ đó chút trẻ con.
Nếu để tay, lẽ sẽ chẳng chẳng rằng, trực tiếp tới bến, tuyệt đối cho cơ hội giãy giụa phản kháng...
Giống như lúc nàng xem sổ sách mệt mỏi ngẩng đầu lên chợp mắt, luôn bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của gã đàn ông .
Đôi mắt của Đoàn Bất Kinh , hàng mi rậm càng tôn lên d.ụ.c vọng sâu thẳm và chuyên chú trong ánh , ẩn chứa sự càn rỡ khó tả, cứ thế trêu ghẹo sự nhạy cảm của Tiểu Thiền.
Còn việc Cơ Tiểu Thiền thể , chỉ là uất ức lưng , để cho tên thổ phỉ một bóng lưng.
Chẳng bận ? Từ khi phần thưởng của Ngô Khánh ban xuống, ngày nào cũng các quan liêu Binh bộ bày tiệc thiết đãi, cớ cứ ăn vạ loanh quanh mặt nàng mãi thế?
Tiểu Thiền thở dài một tiếng, dọn dẹp sổ sách, chuẩn dẫn Đoàn Bất Kinh về nhà ăn cơm.
Khu chợ sầm uất bên ngoài cửa tiệm bỗng chốc trở nên ồn ào huyên náo.
Nghe đồn trong cung thích khách do nhà họ Trịnh cử tới thâm nhập, thế nên Tề Hoành tướng quân đóng quân ở Tam Tân dẫn binh mã về kinh thành tiếp viện.
Đoàn Bất Kinh ngoài cửa ngóng một lát, cẩn thận quan sát quân phục và cờ xí của đám binh mã .
Sắc mặt chợt biến đổi, ngoắt với Tiểu Thiền: "Nhanh lên, mang theo ngoại tổ phụ và của nàng, mặc kệ hành lý , hôm nay chúng khỏi thành ngay. , sẽ sai đưa tin cho cha nàng, bảo ông dẫn theo nàng cùng , dù thế nào nữa, cũng khỏi thành càng sớm càng !"
Tiểu Thiền định hỏi chuyện gì , nhưng vẻ mặt nghiêm trọng của , chắc chắn là chuyện hệ trọng xảy .
Cũng may những hành lý cồng kềnh cùng với sính lễ mà Đoàn Bất Kinh mang đến đóng gói lên thuyền từ ba ngày .
Còn về phần quần áo tư trang lặt vặt còn , lúc cũng chẳng còn thời gian mà bận tâm nữa .
Đoàn Bất Kinh lệnh, thủ hạ của lập tức nhanh nhẹn đến nhà họ Tang đón .
Nhị Cơ Hội Anh tình cờ đang chơi ở nhà ngoại tổ phụ, tiện thể đón luôn cùng một lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-36-gap-rut-ve-lo-chau.html.]
May mà tay chân bọn họ lanh lẹ, đợi đến khi cả nhóm rời , thượng cấp bỗng nhiên ban lệnh giới nghiêm, bộ cổng thành kinh thành đóng kín, nội bất xuất ngoại bất nhập, còn cầm bức họa sục sạo bắt giữ kẻ nào đó.
Tang Ninh Hoài quần áo xộc xệch, kinh hồn bạt vía hỏi: "Chuyện gì ? Đã xảy chuyện tày đình gì thế ?"
Đoàn Bất Kinh trầm giọng đáp: "Nếu đoán lầm, thì trong cung xảy biến cố ."
Lần , sở dĩ tàn dư nhà họ Trịnh thể dễ dàng xông hoàng cung, là nhờ Đoàn Bất Kinh ngấm ngầm phái mở đường dọn dẹp.
hiện tại, họ Trịnh cao chạy xa bay từ thuở nào.
Ngô Khánh trận hoảng hồn trở nên đa nghi như Tào Tháo, trong ngoài hoàng cung đều bố trí phòng vệ vô cùng nghiêm ngặt.
Trong tình thế , thích khách thể lọt cơ chứ?
Hơn nữa, đại tướng quân nắm giữ binh quyền đóng quân ở Tam Tân vốn dĩ là Tề Hoành.
Tề Hoành là con rể của tên Tạ Sướng c.h.ế.t, đồng thời cũng là một trong những tâm phúc của Vinh phi ở kinh thành.
Những chuyện như bắt giữ thích khách, thị vệ trong kinh thành cùng với nha môn phủ doãn là dư sức . Còn tướng sĩ đóng quân ở Tam Tân, chiếu chỉ thì tuyệt đối thành, trừ phi xảy cung biến, hoàng đế mới tung hổ phù, điều binh khiển tướng tâm phúc thành ứng cứu.
Đoàn Bất Kinh quanh năm sống cuộc sống l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao, trực giác mách bảo còn nhanh hơn cả não bộ.
Vừa đ.á.n.h thấy biến, lập tức quyết đoán, việc đầu tiên là đưa những quan trọng của khỏi thành tính .
Tuy nhiên, vị nhạc phụ đại nhân của , dù nhận tin báo nhưng vẫn biệt tăm biệt tích, cũng chẳng thấy ai đến điểm hẹn hội họp với bọn họ.
Đoàn Bất Kinh thể đợi thêm nữa, nếu viễn cảnh tồi tệ nhất trong suy đoán của trở thành sự thật, thì bây giờ bọn họ vẫn thực sự thoát hiểm, bắt buộc tranh thủ từng giây từng phút, rời xa kinh thành càng nhanh càng .
Thế là, Đoàn Bất Kinh để một phần nhân thủ, tiếp tục ngóng tin tức của hai cha con họ Cơ.
Bọn họ thì vội vã chạy bến sông, chọn một chiếc thuyền nhanh, gấp rút hướng về phía Lộ Châu.
Đợi khi lên thuyền, định sang giải thích sơ qua tình hình cho Tiểu Thiền.
Thế nhưng sắc mặt Tiểu Thiền trắng bệch, nàng lờ mờ đoán phần nào câu chuyện: "Có xảy cung biến ? Chàng sợ phe cánh của Vinh phi đắc thế, sẽ tìm đến g.i.ế.c để trả thù cho trưởng nàng , đúng ?"
Ngô Khánh xưa nay vẫn luôn coi phụ nữ chốn hậu cung như món đồ tiêu khiển, mắng c.h.ử.i trêu ghẹo, tất thảy đều tùy tâm trạng của .
ông hiểu , những đóa hoa thể nở rộ trong chốn hoàng cung vương quyền , thể là những bông hoa vô hại?
Ngô Khánh say rượu xách đao rượt c.h.é.m Vinh phi, khiến ả áo quần xộc xệch chạy trốn khắp hoàng cung, trở thành trò cho bá tánh ngoài đường.
Hành động đó cũng triệt để cắt đứt hy vọng cho đứa con trai út của nàng kế vị ngai vàng . Nếu Vinh phi vì tự bảo vệ mà dấy lên sát tâm, thì điều đó hợp tình hợp lý.
Quỹ đạo của kiếp tưởng chừng chệch hướng, nay dường như một cách quỷ dị về chỗ cũ.
Chẳng bao lâu , tin tức từ kinh thành truyền đến.
Nghe tàn dư nhà họ Trịnh một nữa đột nhập cung hành thích, lúc tên hoàng đế điên đang say bí tỉ trời trăng gì, bèn thích khách một đao xuyên tim mất mạng.
Vinh phi kịp thời phái liên lạc với Tề Hoành phó tướng đóng quân ở Tam Tân, đem quân cung hộ giá, tiêu diệt thích khách.
Ngô Khánh đ.â.m một nhát thủng n.g.ự.c lạnh toát, thăng hà về chầu trời .
Quốc gia thể một ngày vắng chủ, Ngô Khánh đột ngột băng hà, bước lên ngôi báu là trưởng t.ử của Ngô Khánh, mà là lục hoàng t.ử do Vinh phi sinh , vẫn còn đang bế ngửa.
Những vị đại thần phục tùng, binh lính do Tề Hoành phái đến lôi Ngọ Môn, c.h.é.m đầu thị chúng ngay lập tức.
Tàn dư họ Trịnh gì chứ?
Rõ ràng là Vinh phi cấu kết với thị vệ tín trong cung, g.i.ế.c c.h.ế.t Ngô Khánh, đó với sự giúp đỡ của Tề Hoành, đỡ đứa con trai bé bỏng của lên ngôi.
Cơ Tiểu Thiền cạnh Đoàn Bất Kinh lắng , trong lòng trào dâng một cảm giác ớn lạnh run rẩy.
Sao thể như ? Biến cố long trời lở đất ở kinh thành, mà xảy sớm hơn cả một năm trời.
Vậy còn nàng thì ? Phải chăng kiếp nạn trong mệnh của nàng, cũng sẽ kéo đến sớm hơn?
lúc , một bàn tay lớn ấm áp phủ lên lưng nàng, Đoàn Bất Kinh trầm giọng : "Vinh phi đang mải miết thanh trừng phe đối lập, chúng ở trong thành, nàng rảnh mà bận tâm đến chúng . Chúng chỉ cần cứ như bình thường, sớm ngày về tới Lộ Châu là ."
" còn cha và thì ? Bọn họ Vinh phi bắt giữ ?"
Ánh mắt Đoàn Bất Kinh tối : "Chỗ lương thảo mà cha nàng vận chuyển đây, nào cũng ngang qua Tam Tân, do Tề Hoành phụ trách bốc dỡ, phân loại, nhân cơ hội đó mà bòn rút bôi trơn. Đó là một béo bở, ai cũng lâu dài . Ông là tâm phúc của Tề Hoành, hẳn là sẽ ."
Mặc dù đó chỉ mới đoán chừng, thế nhưng phái đưa thư tới nhà họ Cơ chẳng hồi âm.
Lại thêm việc bọn họ rời khỏi thành thì lập tức lệnh phong tỏa, đồng thời binh lính cầm bức họa lùng sục, hình như là đang tìm kiếm Tang Nhược. Tất cả những điều đó càng khiến Đoàn Bất Kinh khẳng định chắc chắn phán đoán của .
Cơ Bẩm Ương những bỏ trốn, mà còn tiết lộ tin tức Đoàn Bất Kinh định đưa rời khỏi thành.
Nhìn Đoàn Bất Kinh, Tiểu Thiền bỗng hiểu ẩn ý của .
Theo kế hoạch của Đoàn Bất Kinh, lẽ bọn họ lên đường từ ba ngày .
Thế nhưng cha nàng viện cớ sắp đến ngày sinh thần, thê t.ử và con gái ở qua sinh thần của hẵng .
Đoàn Bất Kinh khéo léo từ chối, bày tỏ cần gấp rút trở về phục mệnh, lúc đó Cơ Bẩm Ương mới miễn cưỡng đồng ý đẩy tiệc mừng thọ lên ngày mai.
Cho nên, bọn họ vốn định tổ chức xong sinh thần cho Cơ Bẩm Ương ngày mai mới xuất phát.
Nếu thực sự nán đến ngày mai, e rằng giờ phút Đoàn Bất Kinh lôi đến Ngọ Môn, Vinh phi phanh thây xẻ thịt để rửa hận cho trưởng ...
"Có lẽ cha nàng sẽ lóc kể lể với Tề Hoành rằng, tên thổ phỉ là cậy thế kim bài ngự tứ ép buộc con gái ông , nhân lúc kinh thành phong tỏa, bắt cóc thê t.ử và nhạc phụ của ông con tin, chạy trốn một mạch. Chuyện ép cưới, khắp kinh thành ai cũng . Vậy nên, ông và nàng ở trong thành, hẳn là chẳng nguy hiểm gì ."
Lời dứt, lưng Cơ Tiểu Thiền toát một tầng mồ hôi lạnh toát.
Nếu những gì Đoàn Bất Kinh là sự thật, thì tâm tư của cha nàng thể ác độc đến thế?
Dù ông cũng giống như ngoài, ông rõ ràng từ chính miệng ngoại tổ phụ nàng về uẩn khúc nàng và Đoàn Bất Kinh tư tình ở quê.
Vậy nên cha nàng thừa hiểu rằng, mà ông đang rắp tâm phản bội và hãm hại, là ý trung nhân của con gái .
Hiện tại, ngoại tổ phụ, và cả của nàng, tất thảy đều đang trong tay Đoàn Bất Kinh.
Nếu Đoàn Bất Kinh nổi giận vì hành vi bỉ ổi của Cơ Bẩm Ương, thì mạng sống của nàng cùng ngoại tổ phụ liệu còn giữ ?
Tang Ninh Hoài cạnh cũng hiểu vấn đề, chỉ cuống quýt xua tay giải thích với Đoàn Bất Kinh: "Cháu rể... , Đoàn tướng quân, ngài tuyệt đối đừng hiểu lầm, cả nhà và Tiểu Thiền đều hề chuyện , Bẩm Ương chắc cũng đến nỗi tâm địa thâm độc, cố ý hãm hại ngài !"
lúc , sắc mặt của đám Mạc Vấn đồng loạt biến đổi, tên nào tên nấy nắm chặt lấy chuôi đao, chỉ chực chờ một mệnh lệnh từ Đoàn Bất Kinh.
Bọn chúng vốn chẳng hạng lương thiện gì cho cam, điều chúng kiêng kỵ nhất đời là những kẻ phản bội và vùng.
Nữ nhân mà Đại đương gia cưới, một cha hiểm độc nhường !
Biết chừng, Cơ Tiểu Thiền cùng cha nàng cùng là một giuộc, mưu đồ dồn Đại đương gia chỗ c.h.ế.t.
Nếu quả đúng như , thì một nhà già trẻ gái trai , tuyệt đối thể để cho sống mạng nào.
Đoàn Bất Kinh cau mày, lườm đám thuộc hạ đang nghiến răng nghiến lợi, cảnh cáo chúng càn.
Lúc đầu , bắt gặp ánh mắt Cơ Tiểu Thiền đong đầy nỗi sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ bình tĩnh.
Hắn dường như điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ hờ hững thốt : "Mấy chuyện chẳng liên quan gì đến , cứ yên tâm lên đường . Lát nữa thuyền cập bến mấy thị trấn, nàng và ngoại tổ phụ ăn gì, mua thêm cho."
Tiểu Thiền gì còn tâm trí nào mà màng đến chuyện ăn uống? Nàng lí nhí cảm tạ Đoàn tướng quân, lui khoang thuyền, sát bên .
Từ lúc cha nàng cẩn thận phân tích, Tang Nhược cứ thất thần ngây dại, đôi môi và khuôn mặt đều trắng bệch như , phảng phất như chỉ một khắc nữa thôi, con bà sẽ vỡ vụn thành từng mảnh.
Tiểu Thiền sợ nhiễm lạnh, vội vàng đắp kín chiếc áo choàng cho bà, lúc mới phát hiện trong lòng bà dường như đang ôm khư khư một vật gì đó cứng cứng.
Tiểu Thiền đưa tay sờ thử. Hóa trong lúc vội vã, chỉ kịp lấy từ trong nhà duy nhất một tấm bài vị.
Và tấm bài vị , là tấm mà nàng thấy trong Phật đường của , một tấm bài vị hề tên khắc đó.
"Mẹ, đây là bài vị của ai , tại tên?"
Tang Nhược đờ đẫn tấm bài vị, những ngón tay run rẩy nhẹ nhàng ve vuốt dòng chữ ghi năm sinh năm mất khắc đó.
Tiểu Thiền vốn tinh tế, lập tức nhận năm sinh bài vị trùng khớp với năm sinh của cha Cơ Bẩm Ương.
"Tiểu Thiền, đây thực là..."
Tang Nhược kịp dứt câu, Cơ Hội Anh thút thít bước khoang thuyền, ngắt lời cuộc đối thoại của hai con.
"Mẹ, bây giờ, con lo cho cha và quá, họ xảy chuyện gì ? Còn nữa, tỷ phu g.i.ế.c chúng ? Con sợ lắm."
Cơ Hội Anh còn nhỏ, từng trải qua cuộc chạy trốn nào nhọc nhằn nhường . Vừa nãy boong thuyền, nàng còn định lân la hỏi han tình hình từ mấy thủ hạ của tỷ phu.
Thế nhưng đám đó, kẻ nào kẻ nấy hùng hổ dữ tợn. Cái gã mặt đen thui còn gia đình nàng là lũ phản phúc.
Đợi lát nữa ngang qua khúc sông cá sấu, sẽ ném hết cả nhà nàng xuống sông cho cá ăn.
Cơ Hội Anh dọa cho bật , đành chạy tìm và tỷ tỷ.
Cơ Tiểu Thiền tên Mạc Vấn chỉ đang dọa suông.
Một lũ thảo khấu đang đường tháo , chuyện gì mà chúng dám cơ chứ?
Bây giờ nàng cũng dò la xem rốt cuộc Đoàn Bất Kinh ý định gì.
Khi chiếc thuyền nhanh nhẹ lướt khỏi ranh giới kinh thành, cả đoàn cuối cùng cũng thể cập bến khi màn đêm buông xuống, bao trọn một khách điếm để nghỉ ngơi.
Trong căn phòng trọ, Cơ Tiểu Thiền Bạch Lan hầu hạ tắm rửa bằng nước ấm xong xuôi. Nàng ngẫm nghĩ hồi lâu, trằn trọc mãi đến quá nửa đêm.
Vốn liếng của bản hiện tại, dường như chỉ còn sót cái danh phận vị hôn thê mỏng manh.
Vì sự an nguy của cả nhà già trẻ lớn bé, cũng là để chừa cho một đường lui để xoay xở, thực sự thể cứ tiếp tục giữ khư khư cái điệu bộ kiêu kỳ, chẳng thèm nể nang vị hôn phu như nữa.
Thế là nàng hít một thật sâu, xõa tung mái tóc dài, vận một bộ váy lụa mỏng manh thoải mái, bưng một ấm nóng, gõ cửa bước phòng của Đoàn Bất Kinh.
Đoàn Bất Kinh cũng ngủ, vẻ cũng mới tắm xong.
Dưới ánh đèn leo lét nhấp nháy, nam nhân cao lớn cường tráng với mái tóc dài hãy còn ướt át, y phục hững hờ nửa kín nửa hở, phô bày xương quai xanh và vòm n.g.ự.c rắn rỏi, tựa nghiêng giường, hai chân dài duỗi thẳng tắp, toát một vẻ quyến rũ mê hoặc lạ thường.
Tên thổ phỉ mù chữ dường như đang cau mày một xấp thư từ gì đó.
Tiểu Thiền dám thẳng , đặt ấm xuống, nghiêng sát gần hỏi: "Đã khuya thế , chẳng tiện gọi tới giúp ? Có cần giúp một tay ?"
Đoàn Bất Kinh vẻ mệt mỏi, uể oải nhích bên trong giường một chút, hiệu cho Tiểu Thiền lên thư.
Tiểu Thiền khựng một nhịp, nghĩ đến mục đích đến đây, cuối cùng cũng c.ắ.n răng qua đó. Nàng còn ân cần chèn thêm mấy chiếc gối mềm lưng cho Đoàn Bất Kinh, mới cầm bức thư lên, nghiêm túc bắt đầu .
Bức thư là do Thái thú Lộ Châu gửi tới, nội dung đại khái xoay quanh những chuyện vụn vặt thường ngày trong châu.
Trước đây, Đoàn Bất Kinh than phiền rằng Lư Năng lải nhải nhiều đến mức chỉ tát cho mấy bạt tai, Tiểu Thiền còn chẳng cảm giác gì.
Thế nhưng hôm nay, nàng cuối cùng cũng tận mắt thấy thế nào là phong thái của nhất tài t.ử Lộ Châu.
Nội dung bức thư đại khái là thế : Đô úy của ơi, tổ tông của ơi, vầng nhật nguyệt núi sông của ơi, ngài mau mau trở về ! Đám tôm tép trướng ngài sắp lật tung cả bầu trời Lộ Châu lên . Ta chẳng tài nào quản nổi bọn chúng, trơ mắt chúng quậy phá, đêm nào cũng trằn trọc chợp mắt nổi. Đô úy ngài ngủ ngon ? Sao ngài thể yên giấc cơ chứ? Nếu ngài về, một ngày sẽ ba bức thư, cho đến khi ngài vác mặt về thì thôi.
Chỉ mỗi một chuyện cỏn con , mà Lư thái thú chơi hẳn thể loại biền văn, tuôn một tràng dài lê thê lôi kinh gọi sử, kín mít tận sáu trang giấy chật kín chữ.
Lúc đầu thì còn đỡ, giọng của Tiểu Thiền vẫn lảnh lót rõ ràng.
Thế nhưng suy cho cùng, nàng cũng chẳng mang cái tố chất của tài nữ gì, nào cảm thụ cái sự ảo diệu của biền văn.
Đường xá xa xôi mệt nhọc sẵn, thêm mấy đêm liền thiếu ngủ, ngọn đèn tù mù, nàng cứ mải miết, hai mí mắt bắt đầu biểu tình sập xuống.
Cuối cùng, nàng nghiêng ngả một hồi, cứ thế nhắm nghiền hai mắt, lơ mơ gục đầu cái rụp lồng n.g.ự.c đang phanh trần nửa hở của Đoàn Bất Kinh.
cái lúc Tiểu Thiền còn đang lơ mơ tỉnh hẳn, Đoàn Bất Kinh dùng một tay chống cằm, rũ mắt cúi xuống hỏi nàng:
"Cơ tiểu thư đói bụng ? Tiếc là nhũ mẫu, cũng chẳng gì để mớm cho tiểu thư cả."