Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 37: Tranh thủ từng phút từng giây

Cập nhật lúc: 2026-08-09 10:19:18
Lượt xem: 328

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lá thư dài lê thê lôi thôi lếch thếch như dải băng bó chân khiến cơn buồn ngủ của Cơ Tiểu Thiền ùa tới, nàng chỉ cảm thấy như đang gục đầu một bức tường bọc bông mềm mại.

Nàng nhắm nghiền hai mắt, thậm chí còn thoải mái cọ cọ má đó.

Cho đến khi bức tường khẽ rung lên, phát tiếng ồm ồm, mới khiến nàng bừng tỉnh đôi chút.

Câu của gã đàn ông, nàng cũng mất một lúc lâu mới lọt lỗ tai.

Khi ý thức đôi môi đang chạm thứ gì, đồng t.ử Tiểu Thiền co rụt , hoảng hốt bật dậy, vội vàng khép chặt vạt áo cho Đoàn Bất Kinh, sợ n.g.ự.c nhiễm lạnh.

Thế nhưng nàng , bộ dạng mái tóc xõa tung, ánh mắt còn vương chút ngái ngủ mơ màng, đôi gò má ửng hồng của quả thực mềm mại thơm ngát, khiến mà thèm thuồng c.ắ.n một miếng.

Yết hầu nam nhân khẽ lăn, nắm lấy cổ tay nàng, một nữa kéo giật nàng lòng.

"Nàng nửa đêm ngủ, chạy tới phòng rốt cuộc là ý đồ gì?"

Theo dự định ban đầu của Tiểu Thiền, là mượn cớ lấy lòng quyến rũ Đoàn Bất Kinh một chút, tránh cho nảy sinh ác ý với gia đình ngoại tổ phụ nàng.

Thế nhưng cái gọi là lấy nhan sắc dụ dỗ, chú trọng ở chỗ tâm đầu ý hợp, ánh mắt lúng liếng đưa tình, tình ý mới đạo chứ.

Làm gì chuyện giống như bây giờ, bóp chặt cổ tay nàng, cứ như thẩm vấn tội phạm, mặt mày nghiêm nghị hỏi nàng gì cơ chứ?

Xem những toan tính thâm độc của cha thực sự khiến Đoàn Bất Kinh sinh lòng cảnh giác, nay bắt đầu đề phòng nàng nghiêm ngặt ...

Đoàn Bất Kinh c.ắ.n câu, Tiểu Thiền tự nhận thấy cũng chẳng thể nào cái vẻ yểu điệu mềm mại, cởi áo tháo đai chủ động nhào lòng xin dâng hiến.

Nàng tính dẹp chuyện qua một bên, chuồn về phòng đ.á.n.h một giấc thật ngon hẵng .

Tiểu Thiền đành rũ mắt xuống, buồn bã : "Đồ ăn tối nay mặn, sợ trong phòng tướng quân nước, nửa đêm khát tỉnh giấc, nên mới bưng chút nước sang... Trà cũng bưng thư cũng xong , về đây."

Nàng định tụt xuống giường chuồn về phòng .

nam nhân nọ vẫn nắm chặt cổ tay nàng buông: "Đoàn mỗ kiếp việc gì, mà một vị hôn thê ân cần chu đáo nhường . Hiện giờ khát , nàng giúp giải khát ?"

Tiểu Thiền "Ồ" một tiếng, vươn tay định lấy ấm chiếc bàn nhỏ cạnh giường.

Nam nhân phía cất tiếng trầm khàn: "Thiếu tinh ý quá, nửa đêm nửa hôm ai thèm uống cái loại nước chứ?"

Vừa dứt lời, cánh tay bỗng nhiên dùng sức kéo giật , Tiểu Thiền lảo đảo ngã nhào xuống đống chăn gối, khoảnh khắc tiếp theo đè sấp xuống .

Đôi môi mỏng áp xuống, nam nhân dùng chính hành động thiết thực của , dạy cho Tiểu Thiền thế nào mới là cách giúp giải khát.

Khác với nụ hôn cuồng bạo thuyền , Tiểu Thiền đè chặt xuống , đường lui để né tránh, chỉ đành động ngoan ngoãn hứng chịu.

Khách điếm sát bờ sông, ban đêm sương lạnh buốt giá.

Thế nhưng cơ thể cường tráng của Đoàn Bất Kinh nóng rực dị thường. Bờ vai rộng, tấm lưng vững chãi của ngăn gió lạnh trong đêm, cũng che giấu phần nào sự e ấp thẹn thùng của con gái.

Hơi nóng mập mờ dần dâng lên, quẩn quanh bên chóp mũi Tiểu Thiền là mùi hương thanh mát dần trở nên quen thuộc.

Chẳng từ bao giờ, cánh tay trắng muốt như ngó sen của nàng vô thức vòng qua bờ vai rộng lớn, quấn chặt lấy cổ .

Thường ngày nàng tuyệt nhiên chẳng hề cận gã đàn ông chút nào, mà khi môi kề môi, nàng thấy chán ghét như tưởng tượng.

Chỉ là tim đập nhanh, một luồng nhiệt nóng rực nào đó đang chạy dọc cơ thể, khiến nàng bồn chồn khó tả.

Đoàn Bất Kinh hẳn cũng thế ?

Hơi thở của dường như cũng dần trở nên nặng nề hơn, bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần bắt đầu yên phận...

Đến khi Tiểu Thiền giật mở to mắt , phát hiện dải lụa thắt eo của cởi tung từ lúc nào, thì dường như quá muộn.

Nàng hốt hoảng sực tỉnh, vội vã đẩy cái đầu đang dịch chuyển dần xuống của , nhanh chóng vơ lấy vạt áo che kín .

"Chàng... nếu khát thì tự mà uống nước, ... cũng nhũ mẫu của , chẳng gì cho b.ú !"

Cái sức hấp dẫn của mỹ sắc, ở chỗ thể nếm mùi vị thì luôn khiến tương tư nhung nhớ.

Bây giờ hai họ vẫn bái đường thành , ai mà tên thổ phỉ liệu ăn bánh trả tiền, ăn xong chùi mép quỵt nợ cơ chứ?

Đến lúc đó, thừa nhận hôn ước, giải tỏa d.ụ.c vọng, chẳng sẽ giở thói nhổ cỏ tận gốc, trừ khử cả gia đình nàng để khỏi lưu hậu hoạn ?

Vốn dĩ Tiểu Thiền định nhân lúc đêm khuya thanh vắng, giả vờ dịu dàng ngoan ngoãn một chút, xoa dịu bầu khí im ỉm khó xử giữa hai mấy ngày nay, nhân tiện dò la xem ý tứ của thế nào.

Ai dè tên thổ phỉ cứ thế tiện tay dắt dê, nếm chút ngon ngọt là bắt đầu mất kiểm soát, vồ lấy ăn tươi nuốt sống nàng ngay tức khắc.

"Chúng vẫn bái đường ... Đoàn tướng quân buông thả tiết chế thế , là đang coi Tiểu Thiền như món đồ chơi giải sầu ?"

Tiểu Thiền thu thành một cục tròn xoe vô cùng đáng thương, cố gắng nặn vài giọt nước mắt để tạo nên dáng vẻ bi thương, yếu đuối nơi nương tựa.

Khổ nỗi nàng nặn mãi mà nước mắt chẳng chịu rơi, chỉ đành run rẩy hàng mi cong vút, mím môi cố gắng kìm nén thêm chút nữa.

Đoàn Bất Kinh bật , hít sâu một , đó đột ngột bóp chặt lấy gáy nàng, kéo giật nàng về phía .

Ánh mắt nam nhân lạnh lẽo như sương giá, nâng cằm nàng lên, lạnh giọng chất vấn: "Cơ Tiểu Thiền, là nàng coi như đồ tiêu khiển đấy chứ? Khi cần đến , thì ăn nhỏ nhẹ ngọt ngào, ngoan ngoãn như thỏ con, chỗ nào cũng cố ý lấy lòng. Đợi đến lúc cần nữa, là chán ghét hận thể bao giờ gặp , thì cũng bày cái bộ dạng sợ hãi cùng cực, tránh như tránh rắn rết. Tại hạ xin hỏi nàng, là nàng thật lòng gả cho , coi như phu quân mà tin tưởng nương tựa, là nàng định bụng thoát khỏi vòng hiểm nguy, đá văng ?"

Tiểu Thiền chằm chằm mắt , nhất thời nghẹn họng thốt nửa lời dối trá.

Đoàn Bất Kinh sai, nàng nay từng tin tưởng .

Mặc dù ở kiếp , họ chung sống khá hòa thuận. ký ức của hai kiếp rốt cuộc vẫn ảnh hưởng tới thái độ của nàng đối với Đoàn Bất Kinh, củng cố thêm nỗi khiếp sợ về con .

Đoàn Bất Kinh sống , ở kiếp hề mang theo ký ức tàn sát sinh linh muôn dặm đẫm m.á.u .

Linh hồn sâu thẳm bên trong , cũng là tên sát nhân vương quyền khuynh đảo, luôn tìm cớ bắt bẻ nàng, khiến nàng nào thành cũng chịu cảnh nhà tan cửa nát.

Nói một cách công bằng, Đoàn Bất Kinh hiện tại xứng đáng coi là một bậc quân t.ử rộng lượng, hành hiệp trượng nghĩa.

Thậm chí, ngay cả trong cha nàng rắp tâm mưu hại, dù chính miệng Đoàn Bất Kinh vạch trần âm mưu đó, cũng hề một lời nặng nhẹ nào, vẫn ân cần chăm nom cái ăn cái mặc cho bọn họ, hề chểnh mảng.

Cơ Tiểu Thiền tự vấn lương tâm thể độ lượng như , nếu còn cứ mãi phỏng đoán Đoàn Bất Kinh ôm mưu đồ bất chính, quả thật x.úc p.hạ.m đến .

Bây giờ Đoàn Bất Kinh tức giận, dường như cũng lý do để tức giận.

cũng là nàng chủ động phòng giữa đêm khuya canh vắng, khiến hiểu lầm rằng thể ăn no ăn ngon thời hạn.

Hiếm khi Tiểu Thiền cảm thấy đuối lý, ngượng ngùng nép lòng Đoàn Bất Kinh, nắm lấy ống tay áo của , sức dỗ dành: "Ta tất nhiên là bằng lòng gả cho . Chỉ là thấy đến ngày thành , nên mật như , thế quả thực hợp lễ nghĩa."

Nói xong, nàng cẩn thận quan sát thần sắc nam nhân, thấy vẫn chịu dịu giọng, bèn kề sát , khẽ hôn lên gò má cứng đờ của : "Chàng đừng giận nữa, ?"

Tiếc là , tên thủ lĩnh thổ phỉ dễ dỗ dành như , dù Tiểu Thiền gì, khuôn mặt tuấn tú vẫn cứ căng cứng y như trét một lớp hồ dán lâu năm.

Tiểu Thiền đành chủ động chạm khóe môi , hôn chụt chụt như gà mổ thóc khẽ dụ dỗ.

hôn mấy cái mà nam nhân vẫn trơ như tượng đá, đôi môi mỏng kiên quyết chịu hé mở.

Cơ Tiểu Thiền cứ như tự đa tình, nụ hôn dần trở nên gượng gạo, mặt mũi đỏ bừng vì hổ.

Thôi bỏ , tên tướng cướp tính tình cục súc , ai thích gả thì gả.

Nàng mạng quèn một cái, chẳng thèm hầu hạ nữa!

Nghĩ đến đây, nàng hậm hực đẩy phăng gã đàn ông lạnh lùng , xỏ giày, giận dỗi hất tay áo toan bỏ .

Tiếc , mới bước vài bước, cả nàng nhấc bổng lên, vác gọn lên bờ vai rắn chắc của .

"Cơ Tiểu Thiền, nàng chỉ chút kiên nhẫn thế thôi ? Còn dỗ dành xong mà dám bỏ ?"

Cơ Tiểu Thiền cũng nổi cáu: "Dỗ thế nào? Mặt lúc nào cũng thối mặt, ai mà nuốt trôi cho nổi!"

Đoàn Bất Kinh ném nàng trở giường, nhướng mày hỏi: "Ta thối mặt lúc nào?"

Cơ Tiểu Thiền nhớ bộ dạng khó ưa của ban nãy, tức tối : "Sao thối, còn thối hơn cả chân của Mạc Vấn nữa!"

Kết quả của sự so sánh là Đoàn Bất Kinh chẳng phản ứng gì, còn bản Cơ Tiểu Thiền liên tưởng chịu nổi, nôn khan mấy tiếng, đôi mắt vốn nặn nổi nước mắt nay cũng ứa lệ.

Đoàn Bất Kinh bật , rót một chén đưa cho nàng, bảo uống để trấn an cơn buồn nôn.

Tiểu Thiền uống xong ngụm nước, vì trận cáu kỉnh mà tổn hao ít nguyên khí, cả ỉu xìu, thu trong lồng n.g.ự.c Đoàn Bất Kinh, lặng thinh tiếng nào.

Lần , đổi là Đoàn Bất Kinh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên má nàng, thì thầm bên tai: "Cơ tiểu thư thế mà giỏi hơn tại hạ, dù thối mặt thì vẫn cứ thơm nức mũi."

Cơ Tiểu Thiền giấu mặt n.g.ự.c , từ chối cho hôn má, nhưng vô tình chạm chỗ m.á.u buồn, nhịn mà bật khúc khích.

Đoàn Bất Kinh đưa tay buông rèm giường, tiếng bên trong dần dần nhỏ , nụ hôn sâu triền miên đến cực hạn, tiếng Tiểu Thiền khẽ thở hắt , xen lẫn tiếng thì thầm run rẩy: "Đừng... thế..."

Nam nhân vẫn lời nào, chỉ dùng bàn tay thô ráp nổi đầy gân xanh, còn vương chút ẩm ướt, vứt mảnh yếm đào mỏng manh khỏi rèm giường.

Đêm đó, Tiểu Thiền rốt cuộc về phòng .

Tuy nhiên, Đoàn Bất Kinh vẫn luôn ghi nhớ sự kiêng dè vượt quá giới hạn ngày thành của vị hôn thê.

Mặc dù điên cuồng ân ái một phen, nhưng ăn trọn gói.

Trận ân ái đêm qua, đến cuối cùng Tiểu Thiền thậm chí còn cảm thấy thỏa mãn là Đoàn Bất Kinh, mà là chính .

Bởi vì từ đầu đến cuối, luôn thăm dò và vuốt ve những điểm nhạy cảm khiến nàng đê mê dứt, nhưng hề đòi hỏi Tiểu Thiền điều tương tự cho .

Tiểu Thiền còn tâm trí nào mà suy nghĩ xem đàn ông đang mưu tính điều gì, bởi vì cho đến cuối cùng, tâm trí nàng khuấy đảo thành một mớ hỗn độn nóng bỏng. Cảm giác thao túng , xa lạ thể nào cưỡng .

Sáng sớm hôm thức dậy, Tiểu Thiền phát hiện đang gọn lỏn trong vòng tay của nam nhân. Nàng khẽ cựa , nhích xa một chút.

Đoàn Bất Kinh dường như cũng quen với việc ngủ cùng, Tiểu Thiền cử động một chút thức giấc.

Hắn vươn tay chầm chậm vuốt ve gò má trong lòng, nhắm mắt thì thầm: "Vẫn còn sớm, ngủ thêm lát nữa ."

lúc , ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của Quan Chấn: "Đại đương gia, phát hiện tung tích bọn chúng ..."

"Các ngươi cứ ." Đoàn Bất Kinh trầm giọng .

Tiểu Thiền sợ phát hiện, về phòng, vội quấn chặt chăn quanh , giục mau nhặt quần áo cho .

Đoàn Bất Kinh dậy, để trần nửa cúi xuống nhặt đồ.

Mảnh yếm rơi xuống đất, bệnh sạch sẽ của Tiểu Thiền tái phát, sống c.h.ế.t chịu mặc .

Lần trốn khỏi kinh thành quá mức vội vã, chẳng kịp mang theo nhiều quần áo để . Mặc dù vẫn còn đồ sạch, nhưng đáng tiếc đang để bên phòng nàng.

Tiểu Thiền căn dặn Đoàn Bất Kinh đừng Bạch Lan thức giấc, dặn lén lấy quần áo mang sang cho nàng.

Lúc trời vẫn sáng hẳn, thể về phòng ngủ bù thêm một lúc. Trong lúc nàng mặc quần áo, Đoàn Bất Kinh hỏi nàng sáng nay ăn gì.

Tiểu Thiền ngẫm nghĩ một lát: "Hơi thèm ăn món trứng xào từng lúc ở quê."

Tay nghề nấu nướng của Đoàn Bất Kinh lạ kỳ cực kỳ ngon. Hồi ở quê, dẫu đang mang thương tích , cũng thường xuyên trổ tài nấu nướng cho nàng thưởng thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-37-tranh-thu-tung-phut-tung-giay.html.]

Khiến cho khi chia xa, Tiểu Thiền thỉnh thoảng vẫn nhung nhớ hương vị những món ăn nhỏ nhắn do chính tay .

Chỉ là lúc , Tiểu Thiền kiêng kỵ Đoàn Bất Kinh, chút giữ kẽ nên dám đòi hỏi.

Sáng nay cũng , trong lúc lơ mơ ngái ngủ, nàng buột miệng gọi món. xem chừng lát nữa còn việc bận, thế e là khó .

Đoàn Bất Kinh đồng ý ngay tắp lự, hôn lên trán nàng một cái tiễn nàng về phòng ngủ nướng.

Lúc trời sáng hẳn, Bạch Lan dụi mắt tỉnh dậy từ chiếc giường xếp tạm bợ, nhận tiểu thư nhà vắng cả đêm, chỉ vội vàng giục giã tiểu thư vẫn đang ngủ say sưa giường: "Tiểu thư ơi, mau dậy thôi, chúng còn lên đường nữa."

Tối qua, Quan thúc dặn dò cần xuất phát từ sáng sớm để kịp chuyến thuyền tiếp theo.

Tang Ninh Hoài thao thức cả đêm, lúc thì oán hận gã con rể tàn độc, chút mảy may đoái hoài đến thê tử, lúc nơm nớp lo sợ cho đứa cháu gái.

Cơ Bẩm Ương đắc tội lớn với Đoàn Bất Kinh như , hôn sự của hai đứa nhỏ tính ? Nhỡ Đoàn Bất Kinh nuôi ý định trả thù, với thủ đoạn của , hàng ngàn hàng vạn cách cũng đủ khiến Tiểu Thiền sống bằng c.h.ế.t.

Hai ngày lênh đênh thuyền, Tang Ninh Hoài cứ ủ rũ chau mày, ăn uống chẳng màng, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi sụt ít thịt.

Tang Nhược càng t.h.ả.m hại hơn, tiều tụy trông thấy, rõ ràng là ngủ ngon giấc.

Còn Cơ Hội Anh lúc xuống lầu, do vô ý thấy Mạc Vấn đang lau chùi thanh đao dính máu, chân bủn rủn suýt nữa lăn lông lốc xuống cầu thang.

Nàng nép sát tường, cố gắng chạm mắt với những cùng bàn Mạc Vấn, hệt như một con chim cút rụt cổ, rón rén sát cạnh và tỷ tỷ ở một bàn khác.

Trong những quanh bàn, duy chỉ Tiểu Thiền là trông tươi tỉnh nhất.

Chẳng hiểu hôm qua cô nương còn mang nặng tâm sự, hôm nay ăn uống ngon miệng đến lạ. Cùng với đĩa trứng xào Đoàn tướng quân bưng lên, nàng chén sạch một bát cơm đầy mà vẫn còn thòm thèm.

Đoàn Bất Kinh thì ở một bàn khác, ăn bàn bạc công việc với Mạc Vấn, Quan Chấn và những khác.

Nghe thấy Tiểu Thiền bảo no, liền phân tâm sang dặn dò tiểu nhị lấy lá sen gói thêm chút thịt bò kho mới lò cùng mấy cái bánh bao nóng hổi, để lát nữa lên thuyền ăn tiếp.

Tiểu Thiền lấy khăn tay lau miệng, lúc mới để ý thấy vẻ mặt ủ dột khó nuốt của bàn.

Tiểu Thiền nhỏ giọng khuyên giải ngoại tổ phụ và cứ yên tâm dùng bữa.

"Mọi đừng nghĩ ngợi nhiều, Đoàn tướng quân hẹp hòi thế . Chàng cũng , cưới là con. Còn ông cha của con, nếu ổng thực sự gieo gió, thì sẽ gặt bão thôi."

Cơ Hội Anh e dè : "A tỷ, tỷ thể như . Cha sẽ chuyện như thế ..."

Tiểu Thiền gì thêm. Thực nàng còn thêm một chuyện khác từ Đoàn Bất Kinh.

Theo mật báo từ thám t.ử cài cắm ở kinh thành, cấp trực tiếp của cha vì là vây cánh tín của tên hoàng đế điên băng hà, nên chỉ ba ngày biến cố, lôi thanh trừng.

Người tiếp quản chức vụ đó ai khác là cha nàng - Cơ Bẩm Ương.

Ngày nay, Cơ đại nhân nước lên thuyền lên, chính thức thăng quan hàm ngũ phẩm. Điển tích quả thật chẳng sai lệch so với kiếp thứ hai là bao.

Chuyến lánh nạn của bọn họ cũng chẳng hề êm đềm, luôn kẻ bám riết theo đuôi, ngừng dò la tung tích.

Có kẻ phát rồ, bất chấp giá để đoạt thê nữ, chẳng mảy may bận tâm nhỡ ép Đoàn Bất Kinh đến bước đường cùng, con nàng sẽ nông nỗi nào.

Lũ cao thủ thuê bằng một khoản tiền kếch xù quả thực cũng chút tài nghệ, thế mà theo dấu vết tìm đến tận nơi .

Tiếc , kẻ mà chúng đối mặt là Đoàn Bất Kinh.

Sáng sớm hôm nay, lúc nàng về phòng ngủ bù, Đoàn Bất Kinh cùng đám Mạc Vấn mai phục tại dịch trạm cách khách điếm một dặm. Hắn chặn lũ sát thủ , giải quyết sạch gọn ném xác xuống sông cho cá sấu ăn.

Hắn cũng khéo thu xếp, g.i.ế.c xong xuôi vẫn còn dư dả thời gian rửa ráy, xào trứng, thái thịt bò kho mang về.

Lúc xào trứng, Đoàn Bất Kinh còn nhân lúc nàng chuồn bếp dặn dò thêm vài câu quan trọng.

Lũ sát thủ mà bọn họ chặn g.i.ế.c đêm qua, xét về thủ và thủ đoạn, giống đám "côn đồ" chạm trán ở Đông Thôn, Cám Châu dạo . Bọn chúng đều là loại đ.â.m thuê c.h.é.m mướn chuyên nghiệp.

Đám ở Đông Thôn đó, thoạt thì cứ ngỡ là do Chu chưởng quỹ bỏ tiền thuê sát thủ, nhưng khi Chu chưởng quỹ bắt đột ngột bỏ mạng, nghĩ kiểu gì cũng thấy giống như kẻ nào đó diệt khẩu.

Tiểu Thiền ngầm hiểu ẩn ý trong lời của Đoàn Bất Kinh. Rất thể kẻ chủ mưu hãm hại ngoại tổ phụ năm xưa, vốn dĩ là Chu chưởng quỹ, mà kẻ giật dây phía thể là... cha nàng.

Sao cha nàng thể loại chuyện cơ chứ? Lẽ nào ông nhòm ngó gia sản của ngoại tổ phụ nên sinh lòng dã tâm? Hay là nôn nóng tước chỗ dựa duy nhất của ?

Ngẫm tấm bài vị tay , Cơ Tiểu Thiền luôn linh cảm rằng đằng nó cất giấu một bí mật động trời, liên hệ mật thiết đến cha Cơ Bẩm Ương.

Đáng tiếc là đó nàng gạn hỏi, nhất định hé nửa lời. Đợi đến khi định chỗ ở, nàng nhất định moi cho bằng chân tướng từ miệng .

Suy tính đến đây, Cơ Tiểu Thiền sắp xếp hành lý gọn gàng leo lên thuyền.

Đêm qua, khi “thành tâm gặp gỡ” một phen với Đoàn Bất Kinh, ít nhiều nàng cũng thấu hiểu thái độ của .

Đoàn Bất Kinh tuy tâm cơ sâu xa, nhưng tuyệt đối là kẻ chịu nhượng bộ sở thích cá nhân.

Nếu thực lòng nghi ngờ nàng, chắc chắn sẽ chẳng chuyện âu yếm vỗ về như đêm qua, càng chuyện sáng sớm tinh sương lọ mọ dậy nấu đồ ăn cho nàng.

Trút gánh nặng trong lòng, Tiểu Thiền ở bên gã thổ phỉ bỗng nhiên cảm thấy thoải mái hơn hẳn thời gian ngột ngạt chốn kinh thành.

Tang Ninh Hoài cũng đang âm thầm quan sát đôi trẻ.

Đoàn Bất Kinh thì chẳng gì, vẫn cứ như , chỉ cần Tiểu Thiền bên cạnh là y như rằng ánh mắt dính chặt lấy cháu gái ông.

Còn đứa cháu gái ngoại Tiểu Thiền , miệng thì leo lẻo nhận lòng Đoàn tướng quân, lén lút tư tình từ lâu, nhưng chẳng hiểu khi ở kinh thành, con bé luôn giữ cách, khách sáo với Đoàn Bất Kinh vô cùng.

Dù hành xử chẳng chê , nhưng kiểu gì cũng giống đôi tình nhân trẻ đang e ấp tình tứ.

Sau biến cố kinh thành, Tiểu Thiền coi như là tuyệt giao hẳn với Đoàn Bất Kinh.

Khoảng thời gian thuyền đó, hai đứa cạy răng cũng chẳng với nửa lời, cứ ngỡ cuộc hôn nhân sắp bung bét đến nơi.

Thế nhưng hôm nay chẳng hiểu , Tiểu Thiền còn bài xích Đoàn tướng quân nữa.

Sau khi lên thuyền, Đoàn Bất Kinh moi chiếc cần câu cá, kéo tay Tiểu Thiền mũi thuyền, cả hai ung dung thả mồi câu cá.

Tiểu Thiền kề sát , miệng nhóp nhép nhai miếng thịt bò kho to đùng, thỉnh thoảng xé một miếng đút tận miệng Đoàn Bất Kinh cho ăn cùng.

Có lẽ sợ gió sông lạnh buốt, Đoàn Bất Kinh khoác áo choàng lên vai, vòng tay quấn cả Tiểu Thiền trong lòng.

Tấm áo choàng trùm kín mít, chỉ ló hai cái đầu chụm , chẳng đang rủ rỉ rù rì to nhỏ chuyện gì.

Xem chừng, dẫu gã nhạc phụ hủ bại chen ngang, tình cảm hai đứa nhỏ vẫn êm đềm .

Trái tim thấp thỏm của Tang Ninh Hoài cuối cùng cũng thả lỏng, ông thu ánh , mặc kệ đôi trẻ đắm chìm trong thế giới riêng.

thực Tiểu Thiền và Đoàn Bất Kinh bên để tâm tình ong bướm.

Tiểu Thiền đang hỏi Đoàn Bất Kinh, liệu Vinh phi thể phò tá đứa con trai nhỏ tuổi vững vàng ngai vàng , và cục diện kinh thành sẽ về .

Đoàn Bất Kinh giật giật cần câu, chậm rãi kể cho Tiểu Thiền quá trình lập nghiệp của Ngô Khánh.

Ngô Khánh tuy say xỉn điên khùng, nhưng phất lên nhờ công trạng quân sự.

Năm xưa phò tá tiên đế, ông một dẹp tan loạn ba dòng họ, đồ sát cả kinh thành suốt ba ngày ròng, nhờ mà danh chấn thiên hạ.

Vì thế Ngô Khánh mới thể chễm chệ ngai vàng , trở thành một Diêm vương trấn áp bách quỷ.

Kẻ thù của ông dù thừa Ngô Khánh ham mê hưởng lạc, oai phong còn như xưa, nhưng chẳng kẻ nào dám con chim đầu đàn, liều mạng dò xét thực hư của lão Diêm vương .

Thế nhưng giờ đây, vị Diêm vương uy chấn quần ma chính đàn bà của hất cẳng.

Vinh phi dẫu nắm trong tay binh quyền Tam Tân chăng nữa, thì liệu thể dập tắt bao nhiêu yêu ma quỷ quái nổi loạn ở các địa phương?

Ngồi lên ngai vàng khó, cái khó là để cho vững, cho lâu dài.

Năm tháng trôi qua, ngai vàng đổi chủ như áo, trong thiên hạ sớm coi đó là chuyện thường tình. Vinh phi e là cũng chẳng trụ bao lâu.

Tiểu Thiền Đoàn Bất Kinh phân tích, lặng lẽ bấm đốt ngón tay tính toán.

Nàng đang nhẩm tính xem bọn họ sẽ đến ba châu Tây Bắc , là tin tức Ngô Khánh ám sát sẽ truyền đến đó .

Tính toán một hồi, Tiểu Thiền lên tiếng nhắc nhở: "Nếu thế, đừng từ từ cùng bọn nữa. Đợi thuyền cập bến, hãy dẫn theo của phi ngựa về ."

Trong tay Đoàn Bất Kinh vẫn còn giữ một đạo thánh chỉ Ngô Khánh sắc phong Bình Lỗ tướng quân.

Với danh tiếng vang dội của Ngô Khánh, chỉ cần Đoàn Bất Kinh đến , đạo thánh chỉ vẫn sẽ phát huy tác dụng, dư sức răn đe hai vị Thái thú Cám Châu và Thân Châu về, qua đó nắm chắc binh quyền trong tay.

nếu tin tức Ngô Khánh băng hà bay đến Tây Bắc , đạo thánh chỉ coi như vô giá trị, đem chùi đ.í.t khi còn chê cứng.

Thực lực của Lộ Châu vốn dĩ yếu kém nhất, e rằng đến lúc đó yêu ma quỷ quái lộng hành, Lộ Châu cũng chẳng bình yên.

Đoàn Bất Kinh hẳn tính đến nước cờ từ lâu, nhưng tỏ vẻ chần chừ đáp ứng. Xem chừng nỡ bỏ nàng để một .

Cơ Tiểu Thiền khẽ hỏi: "Chàng sợ hối hận hôn sự bỏ trốn, là lo lắng cho sự an nguy của ?"

Đoàn Bất Kinh vung cần câu, giọng đều đều: "Cả hai."

Cơ Tiểu Thiền "Xùy" một tiếng, kéo chặt áo choàng, ngẩng khuôn mặt trắng ngần kiêu hãnh : "Nếu , càng hỏa tốc thúc ngựa trở về, đoạt lấy binh quyền, định cục diện Lộ Châu. Chàng quên , chỉ thể cùng phu quân đồng cam, chứ thể cộng khổ. Nếu Đoàn tướng quân để mất Lộ Châu, thì đừng hòng kéo nô gia chui lủi rừng sâu thổ phỉ. Sương mù trong núi dày đặc, nô gia sẽ phát bệnh ho hen đấy."

Nghe câu chân thật đến nao lòng , Đoàn Bất Kinh nở một nụ đầy ẩn ý.

Nếu đổi khác thốt những lời , khó tránh khỏi mang tiếng là tham hư vinh, thấy sang bắt quàng họ.

Thế nhưng khi Cơ Tiểu Thiền ngẩng khuôn mặt kiều diễm động lòng , cao ngạo đưa yêu sách, khiến trào dâng một luồng hào khí ngút trời.

Giai nhân tuyệt sắc nhường , há thể dâng hiến cả thiên hạ để cung phụng?

Gã đàn ông cao lớn bỗng nhiên thu cần dậy, vươn vai thư giãn gân cốt gió sông lồng lộng, đầu hướng về phía Quan Chấn hỏi: "Nhân thủ dọc đường điều động đủ ?"

Quan Chấn lớn giọng đáp: "Đã tập hợp đông đủ cả . Xin Đại đương gia cứ yên tâm, chúng nhất định sẽ hộ tống Cơ tiểu thư và bình an đến Lộ Châu."

Đoàn Bất Kinh xong, bèn đưa hai ngón tay lên miệng, thổi một tiếng huýt sáo lanh lảnh.

Chỉ thấy Đoàn Bất Kinh đầu, Mạc Vấn và những khác bám sát theo , dùng cọc tre thuyền dùng sức chống một cái, hệt như những cánh chim nhạn vút bay, thoăn thoắt đáp xuống bờ sông.

Trên bờ, sẵn những con ngựa tiếng còi hú mà chạy tới.

Sau khi đều yên vị lưng ngựa, Đoàn Bất Kinh , lớn tiếng vọng với Tiểu Thiền đang ngơ ngác thuyền: "Ba ngày nữa chúng sẽ hội ngộ ở Lộ Châu, nàng giỏi thì cứ thử bỏ trốn xem. Khắp vùng trăm dặm quanh đây, chỗ nào cũng thiên la địa võng của giăng sẵn !"

Nói đoạn, quất ngựa, phi nước đại hề ngoảnh đầu .

Cho đến khi bóng dáng đội nhân mã mất hút làn bụi mờ, Tiểu Thiền mới giật nhận , nãy giờ lo hão .

Cái gã cần gì nàng khích tướng? Hắn rõ ràng định sẵn kế hoạch trở về Lộ Châu thâu tóm binh quyền từ sớm .

Chỉ là nán chờ nhân thủ chi viện đến nơi, để tiếp tục giám sát và bảo vệ nàng mà thôi.

Tên khốn kiếp, quả nhiên một bụng đầy âm mưu quỷ kế. Cả đời sống chung với , chắc ngày tính toán cho c.h.ế.t mệt mất!

Tiểu Thiền đưa mắt theo hướng đoàn ngựa của Đoàn Bất Kinh khuất dạng, đầu mới phát hiện Tang Nhược đang lặng yên ngay lưng .

Mẹ với khuôn mặt tái nhợt nhạt, dõi theo làn bụi mù mịt phía xa xăm, vẻ mặt đầy sợ hãi hỏi: "Vì sợ con bỏ trốn?"

Loading...