Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 38: Bí mật năm xưa

Cập nhật lúc: 2026-08-09 10:19:19
Lượt xem: 310

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ, Đoàn tướng quân chỉ đang đùa với con thôi."

Mẹ nuông chiều từ bé, từng nếm trải cảm giác bôn ba chạy nạn đầy sợ hãi như mấy ngày nay.

Thái độ lạnh lùng của con rể tương lai mấy ngày qua, rõ ràng cũng khiến Tang Nhược khiếp sợ.

Tiểu Thiền khẽ chạm tay cánh tay Tang Nhược, nhận thấy cơ thể bà vẫn còn đang run rẩy nhẹ.

Thấy sắc mặt bà , Tiểu Thiền định đỡ bà nghỉ ngơi.

Tang Nhược như bừng tỉnh, đột nhiên hiểu uẩn khúc giữa con gái và cái gọi là ý trung nhân .

Về đến khoang thuyền, nhân lúc con gái thứ hai và cha đang uống boong, Tang Nhược nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Thiền: "Lúc ở quê, ép buộc con ? Cho nên con mới đành nhắm mắt đưa chân gả cho ?"

Khi hỏi câu , Tang Nhược lo lắng khuôn mặt con gái, chỉ sợ con bé lừa gạt dám , cố giấu giếm .

Tiểu Thiền ngẫm nghĩ một chút, tên thổ phỉ lúc tự tiện xông , chiếm đoạt sân nhà nàng để dưỡng thương, đúng là chút cưỡng ép thật, nhưng cũng sòng phẳng, trả bạc đàng hoàng.

Còn chuyện thành , Đoàn Bất Kinh cũng hiềm nghi đục nước béo cò, dậu đổ bìm leo, nhưng cuối cùng cũng là do nàng cân nhắc hơn thiệt, đích đồng ý.

Đoàn Bất Kinh háo sắc, còn Cơ Tiểu Thiền mượn để vượt qua t.ử kiếp.

Một cuộc giao dịch đôi bên cùng lợi, cũng tính là ép buộc.

Thế nên Cơ Tiểu Thiền đáp lời : "Người thật sự nghĩ nhiều , con gả cho Tề vương, cũng phù hợp, thế tính là ép buộc ."

Tang Nhược dường như hiểu, run rẩy bờ môi: "Cho nên, con vốn dĩ hề thích ?"

Cơ Tiểu Thiền khẽ , với : "Thời buổi loạn lạc , chắc hẳn cũng hiểu rõ, thể bảo vệ con bình an, còn quan trọng hơn thứ tình yêu nam nữ phù phiếm nhiều."

Con gái trả lời vô cùng thản nhiên, toát lên vẻ trưởng thành điềm tĩnh vượt quá lứa tuổi, ngược khiến Tang Nhược tràn ngập nỗi hụt hẫng, âm thầm xót xa cho cuộc hôn nhân chắp vá của con.

"Mấy ngày nay, chuyện với thuộc hạ, hóa cũng là kẻ tay độc ác, thủ đoạn cay nghiệt. Hắn giống cha con, là võ tướng xuất chính ngạch, nếu sinh lòng chán ghét, con hòa ly e cũng chẳng nổi."

Bây giờ Tiểu Thiền cứ thấy từ "cha" là thấy chán ghét.

"Cha ư, ông cũng xứng ? Những chuyện ông , đến thổ phỉ chắc . Mẹ , bây giờ ông đang phái truy đuổi chúng . Ông bán Đoàn Bất Kinh, thừa chúng đang trong tay mà vẫn cố tình , là mượn đao g.i.ế.c , diệt trừ chúng ?"

Trong mắt Tang Nhược ánh lên sự tuyệt vọng: "Liệu khi nào ông tưởng Đoàn tướng quân bắt cóc chúng , nên đến cứu..."

Cơ Tiểu Thiền để ôm bất cứ ảo tưởng nào nữa, thản nhiên đáp: "Chắc vẫn , từng tập kích ngoại tổ phụ ở Đông Thôn gần Cám Châu, đẩy chỗ c.h.ế.t. Đám đó với đám tập kích sáng nay, đều là cùng một bọn."

Sắc mặt Tang Nhược trắng bệch như tờ giấy. Bà chực chờ ngã quỵ, giọng run run khó tin: "Không thể nào, tại ông thế..."

Tiểu Thiền gằn một tiếng: "Người quên , hồi chúng mới về kinh, tổ mẫu lo liệu rước cái ả ngoại thất Mai nương phủ. Người thử nghĩ xem, nếu ngoại tổ phụ còn, dẫu vì chuyện ầm ĩ đòi hòa ly với ông , thì liệu một khỏi nhà họ Cơ ? Người là con gái duy nhất của ngoại tổ phụ, nếu ngoại tổ phụ mất , khối tài sản kết xù chẳng cũng rơi tay nhà họ Cơ ?"

Những chuyện , Tiểu Thiền cũng chỉ mới thấu đáo khi Đoàn Bất Kinh nhắc nhở về sự mờ ám ở Đông Thôn.

Dẫu ở kiếp thứ hai, ngoại tổ phụ qua đời sớm, ả Mai nương quả nhiên thuận lợi rước nhà họ Cơ, đường hoàng trở thành di nương trong nhà.

Chỉ là đó, lúc Mai di nương sắp sinh, vô tình trượt ngã ở chùa núi, đứa bé giữ , chuyện cũng chút kỳ lạ.

Tiểu Thiền chẳng mấy quan tâm đến chuyện đó, nàng chỉ hy vọng thể rõ bộ mặt thật của kẻ cha .

Bởi vì đứa trẻ c.h.ế.t ở nhà họ Cơ, chỉ mỗi cái t.h.a.i trong bụng Mai di nương.

Còn một đứa nữa, c.h.ế.t t.h.ả.m thiết suốt hai kiếp , mãi mãi thể vượt qua cửa ải sinh t.ử ở tuổi mười tám, c.h.ế.t một cách oan uổng rõ nguyên do.

Ở nhà họ Cơ, kẻ thể nhẫn tâm hạ sát thủ như , bây giờ nghĩ , cũng chỉ thể là Cơ Bẩm Ương.

Tiểu Thiền thể hiểu nổi, nếu ông chán ghét nàng, giữ nàng , thì tay lúc nàng còn ẵm ngửa chẳng sẽ tiện lợi hơn ?

Cớ gì cứ khăng khăng đợi đến ngày sinh thần năm nàng mười tám tuổi mới hạ độc thủ suốt hai kiếp liền?

Năm đó, ông dùng t.h.u.ố.c khống chế để ngất xỉu, bịa lời đồn nàng khắc mệnh, đẩy nàng đến nơi thôn quê xa xôi?

Trong mắt cha, nàng chướng mắt đến thế ư?

Nghĩ đến đây, Tiểu Thiền nắm c.h.ặ.t t.a.y , thì thầm: "Mẹ, điều gì với con ?"

Vẻ mặt Tang Nhược đầy khó xử, đau khổ : "Thiền nhi, cố ý giấu con, nhưng nếu , của con sống cho đạo ..."

Chẳng hiểu , bà chỉ nhắc đến Cơ Hội Anh và Cơ Hội Tài, mà hề đả động đến bản Tiểu Thiền.

Lẽ nào danh tiếng của Cơ Bẩm Ương dù , cũng chỉ ảnh hưởng tới , chứ chẳng mảy may liên quan đến nàng?

Lòng Tiểu Thiền dấy lên một suy đoán, nàng dè dặt ướm hỏi: "Lẽ nào cha ruột của con... là Cơ Bẩm Ương?"

Tang Nhược ngẩng phắt đầu lên: "Sao con thể là con của Bẩm Ương ? Cha con là Cơ Bẩm Ương!"

Lúc đầu óc Tiểu Thiền vô cùng tỉnh táo, nàng bất động thanh sắc, tiếp tục truy hỏi: "Con thì ... bọn họ thì ?"

Tang Nhược run run đôi bàn tay, cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Bà lôi tấm bài vị , rút chiếc trâm cài đầu, cạy tung miếng gỗ dán bằng sáp ong phần đế dày cộp.

Từ trong đó, bà lôi một gói giấy dầu cũ kỹ, xẹp lép, dúi tay Tiểu Thiền.

Tiểu Thiền mở lớp giấy dầu , bên trong bọc một tờ giấy ố vàng.

Trông nó giống như một trang lẻ xé rách từ cuốn gia phả nhà họ Cơ, đó chi chít tên những họ Cơ bằng nét chữ khải thư.

Tiểu Thiền nhanh chóng tìm thấy cái tên của cha Cơ Bẩm Ương.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ là bên cạnh cái tên của cha, còn một cái tên khác song song - "Cơ Bẩm Trung".

cái tên đó gạch bỏ, đó, tên của đường tổ phụ, thêm một đứa cháu nội đích tôn tên là "Cơ Bẩm Lương".

Sở dĩ là thêm , bởi vì màu mực của cái tên rõ ràng là bổ sung , cùng một màu mực trộn nhũ vàng y hệt nét gạch bỏ cái tên .

"Năm đó gia cảnh nhà tổ phụ con nghèo khó, tổ mẫu con hạ sinh một cặp song sinh nam, sợ nuôi nổi. lúc đường của ông buôn xa nhà bao năm, vẫn muộn phiền vì con nối dõi. Người đường tin ông hai con trai, bèn bàn bạc trả một tiền lớn để nhận con nuôi. Cứ như , đứa trẻ sơ sinh tên Cơ Bẩm Trung , đổi tên thành Cơ Bẩm Lương, nhận con thừa tự chuyển huyện khác."

Tang Nhược tê dại kể : "Tổ mẫu con năm đó sống c.h.ế.t chịu, nhưng chẳng lay chuyển tổ phụ con. Về , gia đình tổ phụ con nhờ bạc bán con đó, mua ruộng mua nhà, cuộc sống cuối cùng cũng khấm khá hơn. Cha con đó tòng quân, lập công danh sự nghiệp, cưới gia thế tệ là thê tử. Thế là tổ mẫu con bắt đầu sinh lòng..."

Nói đến đây, Tang Nhược đau đớn nghẹn ngào thốt nên lời.

Tiểu Thiền cũng giục giã, chỉ mím chặt môi, dùng móng tay bấu chặt lòng bàn tay, bởi vì nàng đáp án sắp sửa hé lộ .

Qua lời kể ngắt quãng của Tang Nhược, Tiểu Thiền cuối cùng cũng chân tướng thế chôn vùi suốt hai kiếp .

Cha từ miệng tổ mẫu mới một ca ca song sinh, bèn tranh thủ ngày xuất chinh năm đó, dẫn theo vợ mới sinh con gái nhỏ, đến huyện bên cạnh thăm hỏi bào xa cách từ thuở lọt lòng.

Bởi vì đây là chuyện bêu của nhà họ Cơ, tổ mẫu sợ chuyện bán con truyền ngoài sẽ chê , nên Cơ Bẩm Ương cũng hề tiết lộ cho thê t.ử .

Lúc bấy giờ Tang Nhược nào , gã thanh niên dung mạo giống phu quân , là đại bá ruột của , bà chỉ nghĩ là cùng dòng họ nên mới giống đến .

Dẫu so với Cơ Bẩm Ương khí khái hiên ngang, bờ vai vạm vỡ, thì biểu tên Cơ Bẩm Lương trông gầy gò và thư sinh hơn. Nghe cha của đường ông mắc bệnh nặng từ năm , gia cảnh sa sút, sống còn bằng gia đình tổ mẫu.

Tang Nhược mấy thiện cảm với vị đường , mặc dù ông chiều cao ngang ngửa, dung mạo cũng tựa tựa phu quân .

Thế nhưng khi cái gã Cơ Bẩm Lương đó bà, ánh mắt cứ chòng chọc, lén lút dán chặt lấy hình bà, khiến cảm giác thoải mái chút nào.

Chuyện , Tang Nhược cũng rõ lắm, hình như vì kế sinh nhai, gã Cơ Bẩm Lương cũng tòng quân theo Cơ Bẩm Ương.

Rồi đó, chiến sự biên cương ác liệt, trận Ngự Lam Sơn năm , đội quân triều đình cử gần như tiêu diệt , sống sót trở về chỉ đếm đầu ngón tay.

Mẹ chồng Đỗ thị sai bà bán hết điền sản, dùng bạc để nhờ vả dò la tin tức, chỉ cầu mong sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.

May mắn , Cơ Bẩm Ương tìm thấy vẫn còn sống, dù lúc bấy giờ ông thương nặng, suýt chút nữa thì cứu .

Khoảng thời gian đó, chồng Đỗ thị bảo bà cứ yên tâm chăm nom con gái Tiểu Thiền, còn bà sẽ tự tay chăm sóc con trai đang trọng thương.

Dần dà, thương thế của Cơ Bẩm Ương cũng thuyên giảm, một đêm mưa gió mịt mù, ông đột ngột trở về phòng của hai vợ chồng...

Ban đầu, Tang Nhược chỉ thắc mắc tại phu quân cứ đợi đến đêm hôm khuya khoắt mới về, còn chịu thắp đèn. Trong khi ban ngày vẫn ở phòng để dưỡng bệnh.

, bà dần lờ mờ nhận gì đó bất , dường như phu quân đổi .

đổi ở , bà tài nào diễn tả .

Dẫu hai vợ chồng cũng xa cách hơn một năm trời, Cơ Bẩm Ương thương nặng, tịnh dưỡng lâu như .

Nên việc cơ thể ông còn khỏe khoắn cường tráng như , dung mạo cũng chút biến đổi nhỏ, âu cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Thế nhưng, sự đổi trong chuyện giường chiếu giữa phu thê mới là thứ khiến hoảng sợ nhất.

Chẳng hiểu , chồng từ biên ải trở về rành rẽ vô vàn những trò mới mẻ mà đây từng , đặc biệt thích giày vò khác.

Hơn nữa, còn sở thích ép bà trả lời những câu hỏi vô cùng khó mở lời.

Chẳng hạn như đêm tân hôn năm đó, "" Tang Nhược mấy , lúc đó Tang Nhược phản ứng ...

Những lời đó, giống như lời trêu ghẹo giữa phu thê, mà giống như một sự phán xét chứa đầy ác ý.

Nếu Tang Nhược trả lời ý, thậm chí sẽ dùng dây thừng trói tay chân bà , từ từ hành hạ bà.

Khoảng thời gian đó, Tang Nhược sống trong đau khổ tột cùng, nhưng chuyện chăn gối vợ chồng, thể đem kể với bất kỳ ai, kể cả cha .

Bà mồ côi từ nhỏ, ngay cả một để bầu bạn tâm sự những điều thầm kín cũng .

Nên Tang Nhược đành đợi khi xong chuyện mới hỏi phu quân, liệu nhiễm thói hư tật ở biên cương, học lỏm những thứ thể mang ánh sáng .

phu quân chìm trong im lặng giữa màn đêm tăm tối, đó mới dỗ dành bà, rằng chỉ là vài câu chuyện tiếu lâm mặn mòi của đám đồng liêu nên học lỏm đôi chút, coi như là tăng thêm tình thú giữa phu thê mà thôi.

Sau đó lâu, bà phát hiện mang thai, mà là t.h.a.i đôi.

Từ đó trở , phu quân cũng bắt đầu lui tới phòng bà ban ngày, và đêm đến cũng còn hành hạ bà nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-38-bi-mat-nam-xua.html.]

Hơn nữa còn chọn chức quan văn, việc ở kinh thành, bổng lộc hàng tháng cũng cao hơn . Lẽ , cuộc sống nên cứ thế bình yên êm đềm trôi qua.

thời gian kề cận bên ban ngày càng nhiều, Tang Nhược càng cảm thấy phu quân bên cạnh dường như là phu quân của ngày xưa nữa.

Nếu bảo giống, thì những chuyện quá khứ trả lời trơn tru đấy, hề lộ một chút sơ hở nào.

Bà từng bóng gió nhắc chuyện với chồng, nhưng mắng cho một trận vì tội thần hồn nát thần tính.

Cho đến một đêm khi sinh hạ cặp song sinh, bà chuẩn mang đồ ăn khuya đến thư phòng cho phu quân, vô tình cuộc trò chuyện của hai con trong thư phòng.

Tang Nhược run rẩy, lúc bà mới bàng hoàng vỡ lẽ, thì phu quân thực sự của bà - Cơ Bẩm Ương, sớm bỏ mạng nơi sa trường Ngự Lam Sơn năm .

Bà cũng chợt nhớ tờ gia phả kẹp trong bức thư mà phu quân để ở nhà.

Kẻ trở về , là ca ca song sinh của Cơ Bẩm Ương - "đường " Cơ Bẩm Lương mà bà từng gặp mặt một , cũng là cái tên "Cơ Bẩm Trung" gạch bỏ gia phả.

Tang Nhược mà run lẩy bẩy, định bụng lẻn , nhưng sơ ý đổ khay thức ăn, khiến hai con trong thư phòng giật chạy .

Tang Nhược hiểu tất cả, kinh tởm đến mức nôn thốc nôn tháo.

Bà lúc mới cay đắng nhận , ca ca ruột của vong phu lừa gạt, chung đụng suốt hơn một năm ròng rã.

Tang Nhược khi đó kiên quyết đòi rời khỏi nhà họ Cơ, ôm Tiểu Thiền về nhà ngoại.

Đỗ thị đời nào chịu để bà , viện cớ Tang Nhược bệnh, cùng với con trai giam lỏng bà ở hậu viện, đến ngay cả những lão bộc cận bên cạnh bà cũng bọn họ kiếm cớ đuổi hết.

Đỗ thị rõ ràng, Bẩm Trung và Bẩm Ương đều là khúc ruột m.á.u mủ của bà .

Giờ Bẩm Ương còn nữa, nếu bẩm báo sự thật lên , thì cùng lắm cũng chỉ một khoản tiền tuất, nhưng con đường quan lộ tiền đồ xán lạn mà Bẩm Ương đ.á.n.h đổi bằng cả tính mạng thì xem như cũng tiêu tan.

Việc để Bẩm Trung thế Bẩm Ương, kế thừa thê t.ử và chức quan của , là chủ ý của bà .

Dẫu ở chốn thôn quê, chuyện một nối dõi hai nhà cũng là chuyện thường thấy.

Hơn nữa, Tang Nhược nay ăn với của vong phu gần hai năm trời, nếu bây giờ ầm ĩ lên, thì còn là tội lừa gạt cưỡng dâm nữa, mà là tội thông dâm.

Cho dù Tang Nhược mặt dày, đếm xỉa đến danh dự bản , thì ba đứa con của bà sẽ ? Bằng hữu của vong phu bà sẽ chê Bẩm Ương thế nào? Ngay cả Tang viên ngoại, e cũng chẳng còn mặt mũi nào ăn buôn bán.

Một bé gái nhơ nhuốc, cha, cùng với hai đứa con rơi còn đỏ hòn hỏn.

Ba đứa trẻ gánh vai vết nhơ như , liệu thể ngẩng đầu lên sống tiếp ?

Tang Nhược vốn tính tình yếu đuối, giam lỏng ở hậu viện, suốt ngày chẳng gặp mặt ba đứa con lấy một , tinh thần cuối cùng cũng suy sụp.

Thậm chí bà còn cho rằng tất cả những chuyện đều là của . Ai bảo bà hồ đồ ngốc nghếch, phu quân tráo đổi mà cũng nhận .

Ai bảo bà trơ trẽn đê tiện, dan díu với ca ca của vong phu suốt hai năm trời.

Ai bảo bà là một , sống một cuộc đời bê bối, thể cho ba đứa con một xuất trong sạch đàng hoàng.

Thế là gánh vác tội như bà đành mềm lòng thỏa hiệp, đồng ý giữ kín bí mật , lúc bấy giờ mới đoàn tụ với ba đứa con.

Chỉ là từ đó trở , tinh thần của Tang Nhược ngày càng sa sút.

Bà lén lút uống hồng hoa, tự sảy t.h.a.i vài , kiên quyết chịu sinh con cho gả đồ giả nữa.

Những lúc tinh thần bất nhất, bà nhiều tự vẫn, xuống suối vàng để tạ tội với Bẩm Ương.

Sau đó, tên đồ giả kiếm từ một loại t.h.u.ố.c bột cho bà uống. Từ lúc uống thuốc, bà ngủ li bì suốt ngày, tình hình mới khá khẩm hơn đôi chút.

Ngày tháng trôi qua, những cảm xúc mãnh liệt nhất cũng dần phai nhạt.

Mỗi khi thấy "Cơ Bẩm Ương", bà tự dối lòng , cứ coi như phu quân vẫn còn sống, linh hồn vẫn đang nương tựa trong cơ thể của trưởng .

Đôi khi tỉnh táo, bà sẽ ôm Tiểu Thiền lòng, vẽ nên những hình ảnh sống động về cha kiêu dũng thiện chiến, kể cho con những chiến công hiển hách của ông và đồng đội, cũng như câu chuyện tình yêu khắc cốt ghi tâm của bà và Bẩm Ương năm xưa.

Chỉ khi kể cho con gái về những kỉ niệm xưa với Cơ Bẩm Ương, Tang Nhược mới cảm thấy khuây khỏa đôi chút, cảm thấy vẫn đang cố gắng sống tiếp, thế gian vẫn còn chỗ dung cho kẻ nhơ nhuốc như bà.

Thế nhưng vài , Cơ Bẩm Trung bắt gặp cảnh hai con đang thủ thỉ riêng tư. Hắn một bên , sắc mặt trở nên u ám.

Khi Tiểu Thiền lên bảy, bỗng lời đồn đại nàng mang mệnh cứng khắc c.h.ế.t , còn khắc cả chồng, đưa về quê dưỡng mệnh cách.

Tang Nhược lờ mờ đoán đây là chiêu trò do Cơ Bẩm Trung cố tình dựng lên, bèn nhất quyết chịu để con gái .

Thế nhưng Cơ Bẩm Trung buông lời: "Chuyện mệnh cách của Tiểu Thiền là sự thật, mà chuyện nàng suốt ngày kể lể những chuyện đó, gây ảnh hưởng đến con bé cũng là sự thật. Tiểu Thiền ngày một khôn lớn, cứ nàng mãi mấy lời đó, con bé sẽ nảy sinh nghi ngờ với cha hiện tại đấy."

Cơ Bẩm Trung ép Tang Nhược quên khuất, bởi vì bà hiện tại phu quân, con trai con gái, nên khơi những chuyện khiến cả gia đình đau lòng nữa.

Nếu Tang Nhược vẫn ngoan cố lời, sẽ đem đại con gái cho con thừa tự nhà khác, đỡ cho bà thấy con bé mà khơi dậy tâm bệnh.

Tang Nhược sợ hãi, lúc đó bệnh đau đầu của bà thường xuyên tái phát, đau đến mức nhấc nổi khỏi giường.

Mãi cho đến khi Tiểu Thiền đưa xa, bệnh tình của bà mới dần thuyên giảm, cứ thế mơ hồ sống qua ngày cho đến tận bây giờ.

Nói đến đây, Tang Nhược dè dặt ngẩng đầu lên, len lén Tiểu Thiền.

Tiểu Thiền gì, nhưng bàn tay đang cầm tờ gia phả khẽ run rẩy.

"Thiền nhi, lúc bấy giờ sự , quả thực còn cách nào khác..."

Tiểu Thiền ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng ruột mỏng manh ốm yếu, tưởng chừng chạm nhẹ là vỡ vụn . Bao nhiêu lời sắc như d.a.o chực trào nơi đầu môi, cuối cùng nuốt ngược trong, cất lớp vỏ bọc đầy gai nhọn để cất lời thật chậm rãi: "Vừa nãy kể những chuyện , con tự hỏi, nếu là con, con sẽ thế nào."

Tang Nhược lệ rơi lã chã, đăm đắm cô thiếu nữ gầy gò hệt như thời trẻ.

Tiểu Thiền từ lúc nào lấy từ trong n.g.ự.c áo một con d.a.o găm bọc vỏ da trâu, từ từ rút d.a.o khỏi vỏ, tiếp: "Con cũng sẽ giống như , nhẫn nhịn ngậm bồ hòn ngọt, đ.á.n.h rắn động cỏ, vì danh dự của gia tộc, vì con cái, vì bất kỳ thứ vớ vẩn nào khác. Con cũng sẽ mỉm với , nũng với , bảo đưa con ngoại ô dạo chơi, tìm một nơi vắng vẻ, vòng lưng , dùng con d.a.o găm rạch tung cổ họng , đạp lên bụng để xả máu, từ từ rạch nát cái khuôn mặt chiếm đoạt danh phận của ."

Tiểu Thiền khẽ khàng chậm rãi, nhưng trong đôi mắt tưởng chừng trong trẻo ngoan ngoãn , chẳng từ bao giờ ngập tràn lệ khí tăm tối.

Nàng thẳng mắt : "Tất cả những chuyện quả thực của . Nếu năm xưa tìm cơ hội tay g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đầu sỏ, khiến vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian , thì con, Hội Anh và Hội Tài, lẽ mới thể ngẩng cao đầu mà sống một cách trong sạch."

Tang Nhược nghẹn họng trân trối, dẫu trong lúc bế tắc tuyệt vọng nhất, bà cũng từng mảy may nghĩ đến việc g.i.ế.c .

Tiểu Thiền khẽ thở dài, thể ép buộc khác những việc ngoài khả năng của họ, càng thể kỳ vọng loài dây tơ hồng yếu ớt mọc gai nhọn.

, nàng nhẹ nhàng với : "Nếu chuyện với con, thì những chuyện cần bận tâm nữa. Đợi khi cục diện định, hãy cùng ngoại tổ phụ về Giang Nam tĩnh dưỡng."

Tang Nhược bộ dạng của con gái, nắm lấy tay nàng lo âu dặn dò: "Tiểu Thiền, con tuyệt đối g.i.ế.c , đó là trọng tội. Hơn nữa, dù cha con, nhưng cũng là đại bá ruột thịt của con..."

Tiểu Thiền bật ngặt nghẽo, cơ thể khẽ run rẩy. Nỗi uất hận vì c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng hai kiếp , nỗi thống khổ tận cùng nếm trải những ngày đày ải nơi quê nghèo, há thể xoa dịu chỉ bằng cái mạng của một kẻ đớn hèn?

G.i.ế.c , là việc mà một vợ lừa gạt, chà đạp nên .

Cơ Tiểu Thiền thê t.ử của tên hàng giả đó. Nàng là lệ quỷ hai vùng vẫy thoát khỏi quỷ môn quan, về để đòi mạng .

Cái c.h.ế.t, dễ dàng như ?

Nàng sẽ tự tay đập nát từng thứ mà tên hàng giả trân quý nhất, bắt bại danh liệt, sống trong cô độc và c.h.ế.t trong tận cùng của nỗi đau khổ.

Ngày hôm đó, Tang Nhược cuối cùng cũng cởi bỏ bí mật giấu kín hơn chục năm trời với con gái, cảm giác như trút gánh nặng ngàn cân, nhưng giống như khoác lên một chiếc gông cùm mới. Tinh thần bà bắt đầu hoảng loạn, cứ hở liệt giường ngủ mê mệt.

Cơ Hội Anh hiểu vì đột nhiên suy sụp tinh thần như , nàng gặng hỏi tỷ tỷ.

chẳng hiểu , ánh mắt tỷ tỷ nàng lạnh tanh vô hồn: "Bệnh cũ của lẽ tái phát , hãy túc trực bên cạnh , đừng để một boong thuyền."

Dặn dò Hội Anh xong, Tiểu Thiền níu tay chuyện như khi.

Nàng thánh nhân. Sau khi thấu hiểu tường tận những bí mật nhơ nhuốc mục nát che giấu năm xưa của nhà họ Cơ, nàng tạm thời thể bình tâm đối mặt với cô cùng khác cha .

Không gian thuyền vô cùng chật hẹp, cũng đụng mặt những kẻ mà nàng chẳng thể tránh né.

Khốn nỗi những cảm xúc dâng trào cuộn trào trong lòng chẳng ai để tỏ bày.

Ngoại tổ phụ tuổi tác cao, mấy ngày vì sợ hãi bất an, giờ gầy rộc đến biến dạng.

Nếu để ông con gái của bao năm nay đôi cẩu mẫu t.ử khốn kiếp khống chế, con rể tráo đổi, e rằng ngoại tổ phụ sẽ tức giận đến mức khí huyết hỗn loạn, xảy chuyện may.

Cũng may hai ngày lênh đênh, con thuyền cuối cùng cũng tiến địa phận Lộ Châu.

Khi chuyển sang xe ngựa, Cơ Tiểu Thiền vén rèm xe, đăm đăm khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Lộ Châu trải qua một đợt hạn hán kinh hoàng, tình trạng thiếu nước mới chỉ bắt đầu dấu hiệu thuyên giảm.

Lòng sông khô cạn vẫn còn hằn rõ những vết nứt nẻ. Khắp các cánh đồng xung quanh, lúa hoa màu c.h.ế.t héo rũ rượi.

Hai bên quan đạo, rải rác những đám chạy nạn đang lục tục trở về quê, ai nấy đều gầy trơ xương, quần áo rách rưới t.h.ả.m thương.

Thế nhưng khi đến gần một quán nhỏ, thấy tiếng ồn ào của đám đang say sưa nhậu nhẹt, đ.á.n.h bài, sự càn quấy vang xa tít tắp.

Quan Chấn cưỡi ngựa gần xem thử, lát về bẩm báo: "Cơ tiểu thư, chúng đừng dừng . Đám trong quán là do tên Tam đương gia của sơn trại lúc cầm đầu, gã bản tính ham mê bài bạc háo sắc. Bọn đang uống rượu say khướt, mồm miệng thúi hoắc, Đại đương gia nhà cũng chẳng thèm để mắt tới , thôi thì chúng cứ vòng qua cho xong."

Tiểu Thiền sực nhớ tới bức thư dài dằng dặc của Lư thái thú, hẳn là cái hiểm họa quân lính khiến ông mất ăn mất ngủ là đám thổ phỉ chịu phục tùng đây.

Tiểu Thiền gật đầu đồng tình, cũng chẳng thèm ngụm nước , việc cần thiết bây giờ là thành an bài chỗ ở.

Tuy nhiên, bản tính thổ phỉ ăn sâu máu, hễ thấy chiếc xe ngựa nào sang trọng là chúng giở trò cướp bóc.

Tên Tam đương gia Trịnh Võ đang uống rượu hăng say, tình cờ bắt gặp Cơ Hội Anh vén rèm về phía .

Mắt Trịnh Võ sáng rực lên, dậy, dẫn theo hai tên đàn em hống hách chặn đường đoàn xe.

"Mỹ nhân ở thế ? Định thành ? Xuống đây uống rượu với các nào!"

Vừa , thò tay định vén rèm xe ngựa.

Quan Chấn vội tiến tới đưa tay cản : "Tam đương gia, ngài uống say . Nữ quyến xe , mà ngài thể đụng ."

Trịnh Võ phá lên sảng khoái, đó nhổ toẹt một bãi nước bọt mặt Quan Chấn: "Cái thằng bảo tiêu hôi hám , đừng tưởng Đại đương gia sủng ái là thể đè đầu cưỡi cổ lão tử. Bây giờ tất cả chiêu an, đều là quân gia hết . Thế mà vụ gì ngon ăn, Đại đương gia cũng chỉ giao cho bọn mày, còn những chí cốt từng kề vai sát cánh núi vứt xó. Lão t.ử hôm nay xem thử, rốt cuộc là nữ nhân nào mà lão t.ử phép động !"

 

Loading...