Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 39: Lắm mưu nhiều kế

Cập nhật lúc: 2026-08-09 10:19:20
Lượt xem: 301

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 39: Lắm mưu nhiều kế

Ngay lúc Trịnh Võ đang hùng hổ lớn lối, Lý Bưu cạnh xe ngựa của Cơ Tiểu Thiền vội vã thì thầm dặn dò.

"Cơ tiểu thư, lát nữa cô tuyệt đối đừng ló mặt ngoài. Tên Trịnh Võ cậy thế từng cứu mạng Đại đương gia, nay ở trong sơn trại vẫn luôn hống hách tác oai tác quái. Dạo chúng chuyển hướng sang Lộ Châu, sợ bóng sợ gió, dám mạo hiểm theo. Thế mà đợi đến khi Đại đương gia chúng mới vững chân, mò tới chầu chực kiếm chác. Lát nữa đợi Quan thúc đuổi xong, chúng mau chóng thành. Hắn ít bè đảng trong sơn trại, tránh voi chẳng mặt nào, nhất là đừng dây dưa với lão Trịnh gì cho thêm rắc rối."

Lý Bưu dứt lời, Cơ Tiểu Thiền vốn chỉ đang hé một khe nhỏ ngoài, bỗng dưng vén hẳn rèm xe lên, thò đầu dán mắt về phía quán .

Trên chiếc ghế dài trong quán , mấy cô thôn nữ nhét giẻ miệng, trói nghiến với , ai nấy đều run rẩy lóc, hai mắt sưng húp như quả đào.

Mà trong đó, cô nương gầy gò ốm yếu nhất, là Hương Thảo - nha c.h.ế.t t.h.ả.m trong hai kiếp của Tiểu Thiền.

Ở kiếp , nhờ Đoàn Bất Kinh kịp thời chuyển lương thực cứu trợ đến Lộ Châu, nên Cơ Tiểu Thiền hề thấy bóng dáng Hương Thảo trong đám nha của nhà họ Cơ.

Nàng cũng từng cất công dò la tin tức ở các nha hành* lớn tại kinh thành, nhưng vẫn bặt vô âm tín.

*Các tiệm môi giới thời xưa.

Mãi về , nhờ một quen của ngoại tổ phụ ở Lộ Châu ngóng, mới tung tích của nàng .

Nhờ nhận lương thực cứu tế, gia đình Hương Thảo ở kiếp ly hương chạy nạn, cả nhà vẫn bình an sống tại quê nhà.

Vốn dĩ Cơ Tiểu Thiền còn đang thầm mừng rỡ, ít nhất thì đổi vận mệnh của Hương Thảo.

Có gia đình che chở, kiếp Hương Thảo sẽ chịu cảnh nhà chồng hành hạ đến c.h.ế.t tức tưởi nữa.

Nào ngờ, nàng một nữa thấy Hương Thảo đám thổ phỉ bắt giữ.

"Lý , giúp hỏi thử xem, vì cớ gì bọn chúng bắt mấy cô nương đó?"

Lý Bưu tiến tới, cất tiếng hỏi đám hãy còn đang say sưa chè chén .

Một gã trong đám đó uể oải đáp: "Bắt đàn bà thì dĩ nhiên là để ủ ấm chăn gối ! Từ ngày Đại đương gia nắm quyền sơn trại, lúc nào cũng quản thúc chúng , cấm tiệt chuyện bắt phụ nữ về chơi đùa. Vẫn là theo Tam đương gia sướng hơn. Sao nào, ngươi cũng xơ múi một miếng hả? Vậy thì xếp hàng chờ đấy, ngần đứa, bọn chia còn đủ !"

Về phần Trịnh Võ, khi c.h.ử.i rủa Quan Chấn một trận thậm tệ, nhân lúc Quan Chấn đang mải lau vệt nước bọt mặt, nhanh tay vén rèm xe ngựa lên. Liếc mắt qua Cơ Hội Anh một cái, lập tức để mắt tới Tang Nhược đang run rẩy ôm chặt lấy con gái.

Nhìn tuổi tác, vị phu nhân trung niên ắt hẳn là mỹ nhân mà Đại đương gia nhắm tới.

Mặc dù vơ vét mấy cô nương trẻ ở ngôi làng bên cạnh, nhưng vẻ mặn mà, đầy đặn của vị mỹ phụ trung niên xem chừng còn quyến rũ hơn mấy ả non choẹt nhiều.

Nghĩ đến đây, dâm đãng, đưa tay định sờ soạng vị phu nhân nọ.

Thế nhưng Quan Chấn còn kịp ngăn cản, một mũi tên ngắn xé gió lao vun vút, ghim thẳng về phía yết hầu của .

Trịnh Võ cảm nhận luồng gió sắc lẹm, kịp né tránh, đành giơ tay lên đỡ, mũi tên xuyên thủng lòng bàn tay , khiến đau đớn kêu rống lên t.h.ả.m thiết.

Được đám thủ hạ cầm đao bảo vệ chặt chẽ, trừng mắt về hướng mũi tên bay tới. Chỉ thấy một thiếu nữ nhan sắc tựa tiên nữ giáng trần, sừng sững chiếc xe ngựa bên cạnh, hai tay nâng vững một cây nỏ, đang nghiêng đầu ngắm chuẩn mục tiêu.

Mũi tên là do con ả đó b.ắ.n ? Mẹ kiếp... đời đàn bà đến nhường !

Thiếu nữ nét hao hao vị phu nhân , nhưng vẻ yếu đuối rụt rè, vòng eo thon thả thẳng tắp, thần thái điềm tĩnh, đôi mắt xinh toát lên một vẻ hoang dại đầy mê hoặc.

Mẹ kiếp, dùng tên b.ắ.n thương , thế mà môi vẫn nở nụ , giương đôi mắt vô tội .

"Thất lễ quá, cây nỏ nhỏ là do Đại đương gia nhà các ngươi mới cho , thử xem , lỡ tay để mũi tên vuột mất."

Trịnh Võ đau toát mồ hôi lạnh, hai mắt đỏ sọc, trừng mắt quát tháo đám thủ hạ xung quanh: "Còn ngây đó gì? Lôi con ả đó xuống đây, lão t.ử đè nó ngay tại chỗ !"

Quan Chấn rút đao chặn đường: "Ta xem kẻ nào dám! Cơ tiểu thư là vị hôn thê của Đại đương gia, các ngươi chán sống !"

Ngoại trừ Trịnh Võ, đám binh bĩ còn đều lời của Quan Chấn cho chùn bước.

Trịnh Võ cất tiếng quái gở: "Thằng nhãi họ Đoàn quan , quả nhiên cũng bắt đầu phô trương thanh thế, còn đòi lên tận kinh thành cưới vợ cơ đấy. Cơ mà mắt đàn bà của tệ quá, đanh đá thế , trị nổi ? Quy củ của Xích Long sơn trại chúng phúc cùng hưởng. Đàn bà nhường , một chiếm độc quyền, e là trượng nghĩa cho lắm! Hay là để tay dạy dỗ con ả ..."

Hắn còn dứt lời dọa nạt, mũi tên thứ hai của Cơ Tiểu Thiền nhắm thẳng cái miệng thối hoắc của mà bay tới.

Lần Trịnh Võ đề phòng, khó khăn lắm mới né .

Trịnh Võ nổi điên, dùng bàn tay thương đoạt lấy thanh đại đao từ tay thủ hạ, lao thẳng về phía Cơ Tiểu Thiền.

Thế nhưng Cơ Tiểu Thiền chẳng thèm liếc lấy một cái, đột ngột chuyển hướng, nhắm thẳng hai tên lâu la trong quán mà bắn.

Lúc nãy mấy cô nương thấy xô xát với đám thổ phỉ, lập tức liều mạng vặn vẹo cơ thể, kêu cứu, hai tên lâu la c.h.ử.i bới vả miệng.

Hậu quả là hai gã mới vung tay lên, mũi tên ngắn xuyên thủng yết hầu, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Tiểu Thiền hài lòng hạ nỏ xuống, mỉm với Lý Bưu và Quan Chấn: "Xin hai vị, cục diện rắc rối , hôm nay quyết nhúng tay . Gọi các đây , nếu lấy mạng tên Trịnh Võ , quyết thành thành hôn với . Đến lúc đó phiền hai vị chuyển lời giúp, nhờ Đoàn tướng quân chuồng lợn tìm một con lợn nái mắt, bắt về ủ ấm chăn gối cho nhé!"

Ý gì đây? Bọn họ hôm nay mà g.i.ế.c c.h.ế.t Trịnh Võ, Cơ tiểu thư sẽ bắt Đại đương gia của bọn họ lấy lợn nái ?

Quan Chấn và Lý Bưu đưa mắt , lập tức hiểu cần gì.

Quan Chấn cảm thấy ban nãy nhẫn nhịn uổng công .

Thôi , Trịnh Võ giở trò đồi bại trêu ghẹo Cơ tiểu thư , tay đả thương ân nhân cứu mạng của Đại đương gia, thì cũng coi như danh chính ngôn thuận.

Huống hồ, cũng nhịn cái tên Trịnh Võ quá lâu .

Thế là Quan Chấn gầm lên một tiếng giận dữ, rút đao chặn Trịnh Võ đang lao về phía Cơ Tiểu Thiền, hai bên lao hỗn chiến.

Cùng lúc đó, xung quanh chiếc xe ngựa bỗng xuất hiện một đám hán t.ử mặc đồ đen lực lưỡng, lũ lượt xông tới tham chiến.

Xem những là ám vệ mà Đoàn Bất Kinh sắp xếp để bảo vệ nàng.

Ngồi chung một chiếc xe ngựa với Tiểu Thiền, Tang Ninh Hoài c.h.ế.t điếng từ khoảnh khắc đứa cháu ngoại liên tiếp hạ sát hai tên thổ phỉ.

Nhà họ Tang bao đời nay vốn chẳng ai đao kiếm là gì. Con gái càng nuôi dạy theo khuôn phép tiểu thư khuê các, cầm kỳ thi họa đủ cả, ngay cả cắt tiết gà còn dám, huống hồ là chuyện lạnh lùng rút nỏ g.i.ế.c chớp mắt thế .

Hơn nữa, chẳng lúc nãy Lý Bưu ? Tên Trịnh Võ đó là ân nhân cứu mạng của Đoàn tướng quân cơ mà.

Tiểu Thiền hành xử lỗ mãng như , chân ướt chân ráo đến Lộ Châu gây sự với thủ hạ đắc lực của Đoàn Bất Kinh, nhỡ đến lúc đó bênh vực thì thế nào?

Trong phút chốc, dẫu cho là một thương gia lão luyện từng bôn ba Nam Bắc, ông cũng dọa cho ngây dại chôn chân tại chỗ.

Mấy ngày nay tâm trạng Tiểu Thiền vô cùng tệ hại, giam hãm thuyền suốt chặng đường dài, nãy một xử lý xong hai tên, đả thương thêm một tên mãnh phỉ, cục tức trong lòng mới coi như vơi đôi chút.

Thấy ngoại tổ phụ há hốc mồm mãi ngậm , nàng dịu dàng an ủi: "Ngoại tổ phụ yên tâm, họ g.i.ế.c nhanh gọn lắm, chúng sắp thành ."

Tang Ninh Hoài thầm nhủ: Bà cô tổ tông của ơi, cháu tưởng ngoại lo bọn họ g.i.ế.c lề mề, trễ giờ thành chắc?

lúc , Tiểu Thiền khẽ cau mày: "Nguy , vẻ g.i.ế.c nữa ."

Bởi vì từ trong thành bỗng nhiên một toán nhân mã phi nhanh , dẫn đầu mặc quan phục, cờ xí cắm lưng ngựa, ắt hẳn là Thái thú Lộ Châu.

Lư Năng vốn là kết nghĩa với cha ruột của nàng khi còn ở trong quân đội, thế nhưng tên hàng giả khi tước đoạt chức vị của cha, cũng cướp luôn cả mối quan hệ .

Nghe Lư Năng cũng từng giúp tên hàng giả đó vài chuyện, cho nên mới khen ngợi Lư Năng tính mặt nhà.

hiện tại Tiểu Thiền lo lắng, cá mè một lứa, Lư Năng cũng là hạng ngụy quân t.ử mặt thú thì ?

Nếu quả thực như , thì Lộ Châu chẳng khác nào là một hang hùm miệng sói khác?

Chẳng mấy chốc, đàn ông trung niên gầy gò, nước da trắng trẻo trèo xuống ngựa, cất cao giọng quát: "Thái thú Lộ Châu ở đây, kẻ nào dám to gan loạn, tụ tập đ.á.n.h giữa quan lộ?"

Đợi khi ông dẫn tiến gần, hai bên mới phân thắng bại. Trịnh Võ đ.á.n.h cho mặt mũi sưng vù, còn hứng trọn hai nhát đao, nhưng vẫn cứ ngoan cố c.h.ử.i bới văng tục ầm ĩ.

Thế nhưng đám thủ hạ theo thấy tình hình , vội vàng xoa dịu tình hình.

Nào là Trịnh thống lĩnh lỡ quá chén, mong đại nhân và Cơ tiểu thư rộng lượng bỏ qua cho.

Trong thời gian Đoàn Bất Kinh đến kinh thành, mấy toán lượt tìm đến, tự xưng là cũ của Xích Long sơn trại tới xin gia nhập phe Đoàn Đại đương gia.

Trong đó, đám do tên Trịnh Võ dẫn tới là đông đảo nhất.

Nghe thuộc hạ của Đoàn Bất Kinh , Trịnh Võ đây từng cứu mạng , nên Lư Năng cũng coi như đối đãi t.ử tế, sắp xếp chỗ ăn chốn ở đàng hoàng cho đám .

ai dè đám mới đến liên tục gây chuyện thị phi dứt.

Lư Năng vốn định giữ chúng chờ Đoàn Bất Kinh về xử lý, tránh sứt mẻ mặt mũi của Đoàn Bất Kinh.

để đám ngoài loạn quấy nhiễu dân chúng, nên đành bỏ tiền túi mua rượu thịt khao chúng, đồng thời hạ lệnh quân doanh lệnh bài của Thái thú, bắt chúng ngoan ngoãn ở lì trong quân doanh.

Nào ngờ tên Trịnh Võ mấy ngày say sưa chè chén, đột nhiên dở chứng thèm đàn bà.

Thế nhưng xung quanh quân doanh Lộ Châu chốn lầu xanh kỹ viện, thế là hôm nay dẫn theo mấy tên thủ hạ, đ.á.n.h trọng thương lính gác, xông thẳng ngôi làng gần đó để bắt phụ nữ.

Lư Năng cũng là nhận tin báo từ lý trưởng trong hạt mới chuyện, vội vàng dẫn theo thuộc hạ xuất thành để ngăn cản Trịnh Võ.

Chỉ là ngờ tới nơi, chẳng cần ông tay, tên Trịnh Võ đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, tay còn một mũi tên ngắn ghim xuyên qua.

Lư Năng sai quan sai cởi trói cho mấy cô nương , chỉ thẳng mặt Trịnh Võ quát lớn: "Có ngươi đến Hứa thôn, đập phá nhà cửa, cướp bóc con gái nhà lành ?"

Trịnh Võ lúc nãy thấy đ.á.n.h , sai chạy về quân doanh gọi viện binh .

Nên lúc từ phía quân doanh ùn ùn kéo tới một đám cũ của Xích Long sơn trại, tên nào tên nấy mặt mày hung tợn, sừng sững lưng Trịnh Võ.

"Cướp thì ? Cái chức Thái thú bù của ngươi, thật sự nghĩ to gan lớn mật lắm ? Cái đất Lộ Châu đều nhờ Xích Long sơn trại chúng bảo vệ, đại gia đây lôi vợ ngươi sưởi ấm giường cũng là lẽ đương nhiên!"

Nói xong, tên cầm đầu Trịnh Võ phá lên sằng sặc.

Lư Năng tức giận đến mức sắc mặt trắng bệch, lệnh bắt giữ tên thảo khấu .

mấy binh sĩ còn kịp tới gần, thủ hạ của Trịnh Võ đ.á.n.h gục.

Trịnh Võ tuy đ.á.n.h nhóm của Quan Chấn, nhưng đối phó với đám tôm tép của Lộ Châu thì vẫn dư sức.

Tiểu Thiền thấy tình thế , định bụng lát nữa cùng Lư Năng rút lui, đến lúc đó Lư Năng chắc chắn sẽ về gọi viện binh.

ai mà ngờ, đàn ông gầy gò ốm yếu trông hệt như thư sinh , giơ một cây thương dài, xông thẳng về phía Trịnh Võ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-39-lam-muu-nhieu-ke.html.]

"Ngươi chà đạp bách tính, bại hoại thuần phong mỹ tục của Lộ Châu, còn dám buông lời nh.ụ.c m.ạ phu nhân , há còn là con ? Thử hỏi thể nhẫn nhịn nữa, hôm nay Lư mỗ quyết sống mái với ngươi!"

Sau một tràng lời lẽ văn vẻ, ông giương ngọn thương dài đ.â.m thẳng Trịnh Võ.

Trịnh Võ chỉ cần lách một cái, Lư Thái thú mảnh khảnh cứ thế lao vun vút về phía , cắm đầu thẳng xuống con mương bên đường, giày văng xa tít tắp, ngã chổng vó lộn nhào, mãi thể gượng dậy nổi.

Trịnh Võ bộ dạng t.h.ả.m hại của Lư Năng, lập tức ôm bụng ha hả.

tiếng còn kịp dứt, một ngọn roi dài bất thình lình quất thẳng .

Trịnh Võ kịp né tránh, quất trúng kêu ré lên một tiếng, nảy lên ngã nhào xuống đất, hộc một ngụm m.á.u tươi.

Nhìn kĩ , chỉ thấy một phụ nữ trung niên, vận nam trang, uy phong lẫm liệt lưng ngựa.

Tiểu Thiền lúc mới rõ, thứ phụ nữ đó cầm trong tay là roi, mà là một quả chùy lưu tinh nối bằng xích sắt mỏng, quả chùy sắt to bằng nắm tay chi chít gai nhọn, thảo nào Trịnh Võ nện cho bầm dập sống lưng, hộc m.á.u tại chỗ.

Thứ vũ khí thường dùng sa trường , một phụ nữ múa vù vù đầy uy lực.

Người phụ nữ đó liếc Trịnh Võ, khẩy : "Sao hả, ngươi ngủ với lão nương? Vậy thì thò cái của nợ đó đây, để lão nương đo thử xem, cái thứ đồ vụn vặt của ngươi mọc đủ lông đủ cánh ."

Lư Thái thú mới lóp ngóp bò lên, phu nhân , vội vàng nhổ mớ cỏ dại trong miệng hét lớn: "A Nhu, đừng thèm chuyện với tên thổ phỉ , cẩn thận bẩn tai nàng."

Trịnh Võ cảm thấy hôm nay đường chắc quên xem ngày, tất cả các mẫu xoa đời đều rủ tụ tập ở cổng thành gây sự với .

Thế nhưng khi định rút đao lao lên, thì nhát chùy thứ hai của phụ nữ giáng xuống, sợi xích sắt mỏng quấn chặt lấy cổ Trịnh Võ, đó bà thúc ngựa, kéo chạy vòng vòng.

Trịnh Võ nhanh chóng ngã lăn đất, siết chặt cổ kéo lê, nghẹt thở đến mức mặt mũi đỏ gay, cuối cùng cũng nhịn nổi nữa, đái dầm ầm ĩ mặt bao .

Đám thủ hạ của Trịnh Võ đưa mắt , thấy binh mã từ trong thành lũ lượt kéo , chẳng ai dám ho he mặt nữa.

lúc đó, mấy mụ tú bà vạm vỡ chạy tới cạnh phụ nữ, trói gô tên Trịnh Võ đang dở sống dở c.h.ế.t .

Người phụ nữ nhảy xuống ngựa, rảo bước tới bên cạnh Lư Thái thú mới bò lên, phủi bụi cho ông : "Đã bảo đừng xía , để lo liệu là , phu quân thương ở ?"

Lư Năng yểu điệu ôm lấy vòng eo mấy thon gọn của phu nhân, nén đau mà cự nự: "A Nhu, bảo nàng đừng đến, chỗ đối phó ."

Người phụ nữ đưa tay vuốt ve khuôn mặt lấm lem bụi đất của phu quân, ân cần dặn dò: "Sau đừng tùy tiện động tay động chân với nữa, đôi bàn tay của là để nên những áng văn chương tuyệt mĩ, ngộ nhỡ thương, chẳng mười bữa nửa tháng cầm bút ?"

Cơ Tiểu Thiền bước xuống xe ngựa, vốn định chủ động tiến đến chào hỏi vợ chồng Thái thú.

cái cảnh tượng phu thê tình ý ướt át dính ngắc , nàng nhất thời do dự nên xen ngang .

Ngược , vị phu nhân nọ đầu thấy Cơ Tiểu Thiền, bèn nở nụ sảng khoái: "Cô nương hẳn là Cơ tiểu thư nhỉ? Đoàn Đô úy thư dặn dò, bảo nhất định chăm nom cô nương cho chu đáo. Xin nhé, chốn cổng thành ồn ào phức tạp, để cô nương chịu kinh hãi ."

Tiểu Thiền cúi hành lễ: "Tiểu Thiền bái kiến Lư Thái thú, Thái thú phu nhân."

Người phụ nữ sải bước tới, vô cùng thiết quàng tay qua vai Tiểu Thiền: "Ta mang họ Thích, cô nương cứ gọi là Thích di. Vừa cô nương b.ắ.n tên, đều thấy hết. Thân thủ khá lắm. Trong kho của mấy cây cung nhỏ, cô nương cứ chọn lấy một cây, uy lực còn mạnh hơn cả nỏ đấy."

Tiểu Thiền vốn kiểu vồn vã, chỉ khẽ liếc mắt lên lầu cổng thành, lờ mờ đoán hẳn là đó từ nãy giờ, quan sát nhất cử nhất động bên .

Thú vị thật, nếu thấy nàng b.ắ.n tên, cớ chần chừ dẫn tới can thiệp?

Thích phu nhân theo hướng mắt nàng, lập tức đoán suy nghĩ của Tiểu Thiền.

vòng vo, bèn thẳng thắn đáp ngay: "Vốn dĩ định xuất thành tóm gọn đám , nhưng ngờ các cô nương động thủ . Ta thiết nghĩ, nếu của Đoàn Đô úy thể tự dọn dẹp nội bộ thì là nhất. Ai ngờ phu quân nhận tin báo từ nha môn, chẳng bàn bạc câu nào bừng bừng tức giận xông đòi quyết sống mái với đám binh bĩ , đ.â.m lỡ việc dọn dẹp môn hộ của các cô nương... Cơ tiểu thư, cô nương sẽ bắt bẻ chứ?"

Tiểu Thiền hiểu cớ sự.

Vợ chồng Lư gia c.ắ.n răng chịu đựng đám binh bĩ từ lâu. Chẳng qua là nể mặt Đoàn Bất Kinh nên mới nuôi báo cô bọn chúng.

Cho đến hôm nay, khi Trịnh Võ cãi lệnh xông khỏi quân doanh, nhũng nhiễu bách tính, vị Thích phu nhân mới quyết tâm tay trừ khử.

Trịnh Võ lúc hồi tỉnh, thấy trói gô bèn la lối om sòm: "Ta là ân nhân của Đoàn Bất Kinh, giao tình mười mấy năm với , lớn lên từ tấm bé. Các dám đối xử với như ? Đợi về, nhất định sẽ tắm m.á.u Lộ Châu để trả thù cho !"

A Nhu phu nhân khẽ mỉm : "Trước khi kinh thành, Đoàn Đô úy lường việc khi bề yên sóng lặng ở Lộ Châu, sẽ thuộc hạ cũ đến đầu quân. Hắn sớm dặn dò , nếu kẻ đến xin quy hàng, hãy giữ cho các ngươi ba phần tình mỏng, coi như cho các ngươi một cơ hội. Hắn còn dặn, nếu các ngươi ngoan ngoãn phục thiện, đương nhiên sẽ cho các ngươi gia nhập quân ngũ. nếu kẻ nào ngang bướng, gây họa cho bá tánh, thì giao quyền cho Lư Thái thú xử trí. Bất cứ kẻ nào dám kháng lệnh, quấy nhiễu dân lành, lập tức bêu đầu thị chúng nơi cổng thành để xua đuổi tà ma cho Lộ Châu."

Lời dứt, Trịnh Võ toan mở miệng la hét, bèn nhét giẻ mồm, lôi một góc, c.h.é.m đầu ngay tại chỗ.

Máu tươi lênh láng, mấy tên hùa theo Trịnh Võ cướp bóc thôn làng cũng bắt trói sạch sành sanh.

Còn đám cũ của Xích Long sơn trại theo đang ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, phần lớn là tâm phúc của Đoàn Bất Kinh.

Nhận cái nháy mắt của Quan Chấn, bọn họ lập tức vỡ lẽ Trịnh Võ lừa gạt, vội vã trở quân doanh.

Lư Thái thú chứng kiến cảnh phu nhân tay nhanh gọn lẹ, dứt khoát xử lý Trịnh Võ, khỏi ngớ .

"Đoàn Bất Kinh từng như ? Sao chịu cho ? Vậy thì bao nhiêu ngày đêm ăn ngon ngủ yên vì lo phiền chuyện của Trịnh Võ, rốt cuộc là vì cái gì?"

A Nhu chỉnh cổ áo cho ông, ôn tồn đáp: "Đoàn Đô úy với mà, khi , còn cố tình để bức thư tay giao cho , dặn dò cứ theo đó mà . chỉ mải mê bắt chính tả, soi mói câu chữ, thèm để lọt tai lời nào của Đô úy ."

Lư Thái thú lúc mới sực nhớ , quả thực khi Đoàn Bất Kinh đưa cho ông một phong thư tay, trong đó liệt kê danh sách những khả năng đến nương nhờ, kèm theo cách xử lý cụ thể cho từng trường hợp.

Ngặt nỗi chữ quá, câu cú lủng củng, khiến tài nào nuốt nổi.

Thế là ông tiện tay vớ lấy bút, bắt đầu khoanh đỏ sửa , còn kiên nhẫn giảng giải cho Đô úy .

Ai ngờ mới vài câu, Đoàn Đô úy bỗng nhiên giật phắt lá thư , xé vụn trăm mảnh, vứt tung tóe khắp thư phòng, chẳng chẳng rằng ngoắt bỏ .

Thì là thế, nhưng lúc đó bỗng dưng nổi đóa lên chứ?

Lư Thái thú lắc đầu, sang với Tiểu Thiền: "Đô úy nhà cô nương cái gì cũng , chỉ tính tình là quá nóng nảy, cho ai chen ngang nửa lời. Sau thành , cô nương quản giáo cho nghiêm ."

Tiểu Thiền nhớ lá thư kể lể dài thườn thượt , ít nhiều cũng mường tượng tính nết của vị Lư Thái thú , chỉ mỉm gật đầu.

Nhiều năm về , Lư Thái thú cũng từng gặp gỡ Tang Nhược.

Năm xưa ở trong quân doanh, ông giao tình khá với em kết nghĩa trọng tình trọng nghĩa Cơ Bẩm Ương. Tiếc là , Cơ Bẩm Ương về kinh nhậm chức quan quản lương thực. Vài năm hội ngộ, Lư Năng nhận Cơ Bẩm Ương mở miệng là nhờ vả, chuyện gây khó dễ cho khác.

Nể tình xưa nghĩa cũ, vài c.ắ.n răng giúp đỡ, Lư Năng cũng dần duy trì mối quan hệ nhạt nhẽo như nước lã, còn giữ liên lạc với Cơ Bẩm Ương nữa.

Chẳng ngờ hội ngộ thê nữ và nhạc phụ của ông , âu cũng coi như cái duyên xoay vần.

Thế là ông tiếp tục hàn huyên vài câu với Tang viên ngoại và Tang Nhược, chuẩn tiến trong thành.

Mấy cô nương cướp tuy chút hoảng sợ, nhưng may mắn cứu thoát kịp thời, vẫn bình yên vô sự.

Tiểu Thiền đến bắt chuyện với Hương Thảo, chỉ sai Bạch Lan và Ôn bá mang bạc đến chia cho mấy cô nương mỗi một ít.

Kiếp , nàng và Hương Thảo xem như vô duyên, nàng vì cái mệnh khắc tinh của mà khiến Hương Thảo c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng thêm nữa.

Chỉ cần lướt qua như , mỗi một phương bình an là đủ .

Lúc đoàn xe của Tiểu Thiền qua cổng thành, cái đầu của Trịnh Võ vẫn còn lủng lẳng nhỏ từng giọt m.á.u tươi.

Tang Ninh Hoài vẫn còn hết sợ hãi: "Tiểu Thiền, Đoàn Bất Kinh liệu trách cháu sinh chuyện thị phi ?"

Cơ Tiểu Thiền khẽ mỉm : "Đoàn Bất Kinh xem cũng chịu đựng tên Trịnh Võ quá lâu . Chỉ vì vướng mắc cái danh phận ân nhân cứu mạng nên tiện trực tiếp tay, sợ lạnh lòng các trong sơn trại. Hắn ắt hẳn mượn cớ kinh thành, mượn tay Lư Thái thú để trừ khử tên vô chuyên cậy công càn quấy . Nào ngờ, vị Thích phu nhân thấu mưu đồ của , khăng khăng giam lỏng đám đó trong quân doanh suốt thời gian dài, định kéo dài thời gian chờ Đoàn Bất Kinh về tự giải quyết. Tiếc là, chỉ kém một bước nữa, cuối cùng Đoàn Bất Kinh vẫn toại nguyện."

Tuy nhiên, việc vị phu nhân công khai nội dung bức thư mà Đoàn Bất Kinh gửi cho Lư Thái thú, cũng coi như một đòn vỗ mặt, vạch trần tâm can của mặt các sơn trại, một màn đáp trả vô cùng đanh thép.

Tang Ninh Hoài mà đầu óc cuồng rối rắm, bèn thốt lên: "Nói , vợ chồng Lư gia vẫn ôm tâm tư đề phòng Đoàn tướng quân, thực lòng tin cậy !"

Cơ Tiểu Thiền thở dài một , mấy vị cầm quyền ở Lộ Châu , cộng chắc cũng cỡ tám trăm cái tâm nhãn.*

là mấy nhiều toan tính.

Đoàn Bất Kinh và Thích phu nhân mỗi ôm bốn trăm cái, còn về phần Lư Thái thú thì... văn chương .

Thảo nào Đoàn Bất Kinh từng , chỉ cần Lư Thái thú, Lộ Châu ắt hẳn bình yên, đủ sức chống chọi với quân Nhung Địch.

Hóa , tất cả đều là nhờ Lư Thái thú một vị phu nhân "dịu dàng như nước", thao lược hơn !

Chỉ , bốn trăm cái tâm nhãn của Đoàn Bất Kinh liệu đủ xài ?

Lộ Châu đề phòng đến mức , thì Cám Châu và Thân Châu thể dễ dàng để nhúng mũi quân quyền ba châu chỉ bằng một tờ thánh chỉ?

Nghĩ đến đây, Đoàn Bất Kinh thà rằng xuống chuồng heo chọn bừa một ả vợ lợn còn hơn.

Chí ít, lúc đói còn thịt heo thơm phức mà ăn.

Đâu giống như nàng, phận hẩm hiu khắc c.h.ế.t tận hai đời chồng, ngay từ lúc chào đời khắc c.h.ế.t cả cha đẻ.

Nay, khi nàng sắp khắc c.h.ế.t luôn cả vị hôn phu thứ ba .

Cơ Tiểu Thiền lười suy nghĩ thêm, sắp xếp thỏa chỗ ăn nghỉ xong xuôi, nàng khước từ bữa tiệc tẩy trần của vợ chồng Thái thú, chỉ chợp mắt nghỉ ngơi, sắp xếp mớ bòng bong trong đầu.

Kết quả là nàng ngủ li bì một mạch từ chiều cho đến tận nửa đêm.

Đến khi tiếng mõ điểm canh vang lên, Tiểu Thiền mới giật thức giấc, bụng réo lên vì đói.

Khổ nỗi bọn họ mới đặt chân đến đây, tạm trú trong tiểu viện mà Thích phu nhân thu xếp, ngoại tổ phụ và dự tiệc chắc hẳn no say, cũng chẳng cần nhóm bếp nấu nướng gì, nhưng chắc chắn sẽ dặn hạ nhân gói ghém chút thức ăn mang về.

Tiểu Thiền dậy, định bước xuống bếp xem thử, thì cánh cửa phòng bỗng "kẽo kẹt" mở .

bước !

Ban ngày, Đoàn Bất Kinh mới đắc tội với đám cũ của Xích Long sơn trại, liệu kẻ nào sinh lòng thù hận, mượn nàng để trả thù Đoàn Bất Kinh ?

Tiểu Thiền tiếng bước chân giống Bạch Lan nàng, bèn nhanh tay siết chặt con d.a.o găm giấu gối.

Đợi kẻ đó vén rèm bước , nàng sẽ nhắm thẳng yết hầu mà đ.â.m một nhát thật hiểm.

Kẻ đó quả nhiên vén rèm bước , thậm chí còn cúi đầu xuống, thở ấm nóng phả hõm cổ Tiểu Thiền.

Tiểu Thiền toan rút dao, cổ tay kẻ đó nắm chặt: "Đến mà cũng nhận , Cơ Tiểu Thiền, nàng rốt cuộc để tâm đến vị hôn phu mấy phần hả?"

 

 

 

Loading...