Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 41: Về chuyện nối dõi

Cập nhật lúc: 2026-08-09 12:26:57
Lượt xem: 333

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe lời , ánh mắt của ba đều đổ dồn về phía Cơ Tiểu Thiền.

Nhớ những cảnh tượng bắt gặp dọc đường hai ngày nay, Tiểu Thiền lên tiếng: "Lộ Châu đang trải qua đợt đại hạn, lòng sông khô cạn, nứt nẻ cả . Người xưa câu, đại hạn ắt nạn châu chấu. Sự tàn phá của loài côn trùng mới đúng là điều đáng sợ nhất. Chỉ e Lộ Châu nếu hứng chịu thêm một trận thiên tai nữa, thì bước tiếp theo là nhân họa. Đến lúc đó, lời đồn đại ắt sẽ nổi lên bốn phía. Đoàn tướng quân và Lư thái thú nhất định sẽ kẻ tâm cơ vu oan là kẻ mang họa trời phạt. Lòng dân một khi d.a.o động, sẽ chẳng còn chốn dung để an bề cơ nghiệp nữa."

Những điều Tiểu Thiền , thực chất là viễn cảnh sẽ xảy trong tương lai xa.

Đây cũng là kiếp nạn mà Lư Năng từng gánh chịu trong hai kiếp . Khi , đất đai quyền ông cai quản liên tiếp gặp tai ương, kẻ vu oan giá họa, khiến ông nếu c.h.ế.t thì thể xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng.

Dường như chỉ dùng đầu tế lễ, mới mong dập tắt cơn thịnh nộ của đấng bề .

Cũng giống như việc nàng mang tiếng ác là kẻ mệnh xui xẻo khắc nghiệt, đẩy thật xa thì cả nhà mới bình an.

Năm xưa, Thích phu nhân từng ngược xuôi khắp kinh thành nhờ vả các mối quan hệ, thậm chí còn thư cầu xin tên cha hờ của nàng, nhờ ông tìm cửa giúp đỡ, nhưng Cơ Bẩm Trung một mực từ chối.

Những lời lẽ rành rọt của Tiểu Thiền khiến nét mặt của quanh bàn đều trở nên nghiêm trọng.

đây Đoàn Bất Kinh từng cướp Đại doanh Uy Phong để lấy lương thực.

nếu đối mặt với nạn châu chấu, e rằng sẽ chẳng còn nguồn lương thực nào để cứu vãn.

Đến lúc đó, lưu dân tứ tán, đất đai canh tác, chút nền tảng vất vả lắm mới tích lũy sẽ tiêu tan chỉ trong một sớm một chiều.

Lư Năng sốt sắng hỏi: "Nạn châu chấu thực sự sẽ xảy ? Có cách nào để phòng tránh ?"

Trong kiếp đầu tiên, vì nạn châu chấu ở Lộ Châu, Lục Kính Thăng từng một bài luận về cách đối phó. Khi , Tiểu Thiền còn giúp chạy vạy khắp nơi mượn sách cổ, tìm kiếm các tài liệu ghi chép của địa phương.

Từng là một Trạng nguyên phu nhân tự tay mài mực cắt giấy cho chồng, nàng vẫn còn ấn tượng sâu sắc với bài văn từng .

, nàng ung dung đáp: "Châu chấu thích loại đất khô và cứng, thường đẻ trứng ở độ sâu một thốn mặt đất. Thay vì đợi đến khi chúng trưởng thành, túa dọn sạch mùa màng mới lo đối phó, chi bằng nhân lúc chúng còn là trứng, chúng đào tận gốc, đó đốt cỏ hoang, thiêu c.h.ế.t trứng côn trùng. Hơn nữa, châu chấu sợ nước. Khi nạn châu chấu hoành hành ở các làng quê, thường dẫn nước từ sông , biến ruộng khô thành ruộng nước, lượng châu chấu ngay lập tức sẽ giảm quá nửa."

Đoàn Bất Kinh trầm ngâm: "Tiếc là hiện tại Lộ Châu thiếu nhất là nước..."

Nếu huy động dân chúng đào đất đốt cỏ, cũng chẳng thể thiêu rụi hết bộ rừng núi bản đồ Lộ Châu. Nếu nước dẫn tưới tiêu thì mới bớt tốn thời gian và sức lực.

Lư Năng đến cơm cũng chẳng nuốt trôi, sải bước vội vã chạy thư phòng. Chốc lát , ông đem một tấm bản đồ thủy lợi vùng Tây Bắc cho cùng xem.

Cách một dãy núi quả thực một nguồn nước dồi dào, nhưng ngặt nỗi đồi núi ngăn cách, thể dẫn nước qua .

Đoàn Bất Kinh vốn xuất là thổ phỉ, khi đến Lộ Châu, theo thói quen dẫn dò xét các địa bàn lân cận.

Đối với địa hình của dãy núi , cũng khá am hiểu. Hắn chỉ một hẻm núi : "Địa thế chỗ thấp, vách núi mỏng, cách một ngọn núi là sông. Nếu thể đục xuyên qua chỗ , họa may sẽ dẫn nước tới."

Tiểu Thiền lắc đầu: "Chỉ dựa sức để đục đẽo, e là kịp nữa ..."

Đang chuyện, một con châu chấu choai choai từ bụi cỏ nhảy tót lên bàn.

Gần đây, lượng châu chấu ở thôn quê quả thực tăng lên nhiều.

Đợi đến khi loài côn trùng lớn lên, sinh sôi ngày một đông, ắt sẽ tạo thành đại nạn châu chấu rợp trời rợp đất...

Con châu chấu nhảy chồm chồm bao lâu thì Đoàn Bất Kinh vung tay đập c.h.ế.t.

Lư Năng lúc chẳng còn tâm trí nào mà ăn uống nữa. Ông chạy vọt về phòng, quan phục với họ: "Việc thể chậm trễ, về Thái thú phủ để soạn cáo thị, lệnh cho binh lính trong doanh trại một bước, đồng thời truyền cho lý trưởng các vùng kêu gọi bá tánh mau chóng xới tung những mảnh ruộng lớn, châm lửa đốt cỏ khô, thiêu trụi đồng ruộng."

Đoàn Bất Kinh sợ Lư Năng điều động đám binh lính ngang ngạnh bướng bỉnh xuất từ Xích Long trại, bèn dặn Tiểu Thiền cứ ăn cơm nán Lư phủ chơi một lát, chút nữa sẽ đón nàng, xong cũng vội vàng rời cùng Lư Năng.

Đối với lời của Tiểu Thiền, Thích phu nhân thực vẫn bán tín bán nghi.

thấy phu quân nhà ôm thái độ thà tin là , bà cũng thêm gì, chỉ mỉm với nàng: "Cứ để đám nam nhân bọn họ bận rộn , chúng ăn cơm ."

Ban đầu, Thích phu nhân chỉ thấy vị tiểu thư họ Cơ dung mạo xinh , b.ắ.n tên chuẩn xác, nào ngờ nàng còn lo xa đến tận nạn côn trùng khi hạn hán. Đây tuyệt nhiên là kiến thức mà một tiểu thư khuê các bình thường thể am tường.

Càng như , Thích Nhu càng tò mò, một cô nương nhường , lọt tầm ngắm của cái tên thổ phỉ chẳng chút liên quan cơ chứ?

Dáng vẻ của Đoàn Bất Kinh quả thực xuất chúng, nhưng Thích Nhu cho rằng một tiểu thư quan như Cơ Tiểu Thiền chỉ vì ham mê nhan sắc mà chịu hạ gả cho một tên võ phu xuất thảo khấu.

Trước đó, bà từng khéo léo moi tin từ miệng Mạc Vấn.

Kết quả là cái miệng của thằng nhóc đó lỏng lẻo như cạp quần bông, mới thưởng một chiếc bánh cuốn khai sạch sành sanh bộ quá trình đại ca nó ép cưới.

Thằng nhóc còn mang vẻ mặt đắc ý khoe khoang, đại ca nó ngang nhiên cướp Cơ tiểu thư từ tay Kỳ vương.

Cái hành động dựa dẫm kim bài ngự ban để ngang ngược cướp hôn thê của khác, quả đúng là chuyện mà một tên thổ phỉ mới .

Nhìn nhận như , con gái của bạn phu quân ắt hẳn là vì ép buộc bởi tình thế nên mới miễn cưỡng gả cho Đoàn Bất Kinh.

Nghĩ tới đây, Thích phu nhân liền dịu giọng với Tiểu Thiền: "Người khác sợ cái tên Đoàn Bất Kinh đó, nhưng thì sợ . Nếu ức h.i.ế.p cháu, cháu cứ với , sẽ chống lưng cho cháu."

Nhớ dáng vẻ oai phong lẫm liệt của Thích Nhu khi cưỡi ngựa nện búa bọn cướp hung hãn, Cơ Tiểu Thiền thừa hiểu bà hề khách sáo, bất giác mỉm : "Cháu cảm ơn Thích di."

Thích phu nhân cùng nàng trò chuyện một hồi, nhưng trong từng câu từng chữ đều ẩn ý dò xét hành tung của Đoàn Bất Kinh ở kinh thành, cũng như mối quan hệ mật thiết với những ai.

Hôm qua ở cổng thành, Tiểu Thiền nhận Thích phu nhân luôn giữ tâm thế đề phòng Đoàn Bất Kinh.

Thử nghĩ xem, một tên thủ lĩnh sơn trại tội ác tày trời, bỗng dưng vô duyên vô cớ tỏ ý với Lộ Châu, còn dùng diệu kế liên tiếp thâu tóm hai châu ở Tây Bắc, đổi là ai cũng sẽ sinh lòng nghi ngờ.

Trên đời , e là chỉ vị quân t.ử quang minh lạc như Lư thái thú mới chẳng chút kiêng dè mà mời tên thổ phỉ nhà, cùng nâng chén cạn ly, vui vẻ chuyện trò.

Thế nhưng, Đoàn Bất Kinh đến Lộ Châu, là nhờ lời đề nghị năm xưa của Tiểu Thiền.

vô tình khởi xướng nên mối cơ duyên trong kiếp , Tiểu Thiền cảm thấy bản cần tháo gỡ khúc mắc trong lòng thực sự nắm quyền ở Lộ Châu.

Tránh để khi đối mặt với bè lũ của Vinh thái hậu, đôi bên nảy sinh hiểu lầm, xích mích.

Nàng nay vẫn mang vai mối thù g.i.ế.c báo, nhất định bảo vệ thật Đoàn Bất Kinh - "nanh vuốt" của .

Tìm một chủ đề thích hợp, Tiểu Thiền ngắn gọn, rõ ràng: "Cơ duyên giữa cháu và Đoàn tướng quân bắt đầu từ lúc ở nhà cũ quê. Khi luôn ý định cải tà quy chính, nương tựa minh chủ, ngặt nỗi Trịnh Nghị - kẻ chiêu mộ chẳng hiền minh, thấu tình đạt lý. Vì , khi hỏi cháu nên đầu quân về , cháu chỉ cho đến Lộ Châu, cho Lộ Châu đang gặp nạn đói, mong thể giúp bá tánh nghĩ cách vượt qua. Lúc đó cháu chỉ nghĩ Lư thái thú là cương trực, quên mất việc thư hỏi ý kiến của đại nhân, quả thực là quá đường đột. Nếu Đoàn tướng quân mang đến rắc rối cho hai vị, Tiểu Thiền xin mặt tạ ."

Trước đây, dù Thích phu nhân thưởng thức Tiểu Thiền, nhưng cũng chỉ coi nàng là một cô nương quả quyết, thông minh.

khi việc Đoàn Bất Kinh chạy đến Lộ Châu nương nhờ là chủ ý của cô nương , Thích phu nhân bất giác thẳng lưng. Đánh giá Cơ Tiểu Thiền một nữa, bà mới nhận nàng toát lên một vẻ trầm , chín chắn vượt xa tuổi tác.

"Hắn đến Lộ Châu, là do cháu chỉ đường dẫn lối ?"

Tiểu Thiền gật đầu, rót thêm một chén rượu cho phu nhân tiếp: "Đoàn tướng quân tuy xuất , nhưng trong lòng mang chí lớn chọc trời, tuyệt đối là hạng thảo khấu thấy lợi quên nghĩa. Hắn tuy theo lời khuyên của cháu mà đến đây, nhưng cũng là khi tìm hiểu cặn kẽ nhân phẩm, khí độ của thái thú và phu nhân thì mới quyết định ở . Hắn từng , chỉ cần Lư đại nhân ở đây, thì Nhung phương Bắc chẳng gì đáng sợ. Cho nên, việc liều mạng chu bề ở kinh thành, là để Lộ Châu còn chịu nỗi lo chèn ép nữa. Ngay cả tên Trịnh Vũ , cũng là lúc đến kinh thành, vì sợ thái thú đại nhân trấn áp lòng quân nên mới cố ý để cho đại nhân lập uy đấy ạ."

Thích phu nhân lặng lẽ lắng , cũng hiểu dụng ý của cô nương khi những lời .

Cơ tiểu thư thấu sự cảnh giác của bà đối với Đoàn Bất Kinh, cũng hiểu ý nghĩa đằng những câu hỏi dò xét ban nãy, nên nàng mới chủ động giải thích cho , nhằm xua tan sự đề phòng trong lòng bà.

Nghĩ chuyện , đúng là trò cho , cứ ngỡ Cơ Tiểu Thiền Đoàn Bất Kinh ép cưới nên định dễ dàng moi thông tin từ nàng.

Hóa Cơ Tiểu Thiền mới đúng là quân sư quạt mo, bày mưu tính kế lưng Đoàn Bất Kinh!

Một gã nam nhân tâm cơ thâm trầm như Đoàn Bất Kinh thể ngoan ngoãn lời một tiểu cô nương ?

Nghĩ dáng vẻ ân cần chăm sóc mà Đoàn Bất Kinh dành cho Cơ Tiểu Thiền lúc nãy, Thích phu nhân chợt thấy thoang thoảng bóng dáng của Lư lang nhà bà khi còn theo đuổi bà năm xưa.

Nghĩ đến đây, Thích phu nhân nâng chén rượu lên, : "Nếu như , thì đúng là lấy tiểu nhân đo lòng quân tử, phụ tấm lòng khổ tâm của , uổng công giữ tên cặn bã Trịnh Vũ lâu đến thế. Ta xin tự phạt ba chén, coi như là bồi tội với Đoàn tướng quân!"

Nói xong, bà sảng khoái cạn sạch ba chén rượu.

Cơ Tiểu Thiền mỉm nhẹ. Nàng chợt hiểu nguyên nhân thực sự khiến Đoàn Bất Kinh chịu ở nơi .

Lư thái thú quả thực là một đức độ, nhưng vị Thích phu nhân cũng tuyệt vời. Tuy chút tâm cơ, nhưng là một dứt khoát, rộng rãi.

Ít nhất khi chung đụng với những thế , sẽ lo lắng chuyện đ.â.m lén lưng.

Sau đó, câu chuyện giữa hai đả động gì đến chính sự nữa, là những chuyện vụn vặt trong nhà của con gái.

Nhớ đến chuyện Tiểu Thiền sắp xuất giá, Thích Nhu kéo nàng phòng trong, lục lọi tìm những món trang sức hồi môn năm xưa của , bảo Tiểu Thiền chọn lấy một món mắt để quà mừng tân hôn.

Hộp lớn hộp nhỏ bày la liệt, Tiểu Thiền cũng ngại lục lọi lung tung. Ngay lúc thấy một chiếc hộp gỗ đặt ngay tầm tay, nàng liền thuận tay mở .

Nào ngờ từ trong hộp rơi nhiều những dải mỏng dài màu trắng.

"Cái ... là gì ạ?"

Thích phu nhân ngẩng lên , bất giác ngượng ngùng: "Ta quên mất là còn nhét một hộp trong rương..."

nghĩ Tiểu Thiền cũng sắp thành , bà tự thấy nên chỉ bảo cho nàng. Thế là bà ghé sát tai Tiểu Thiền, rỉ tai: "Sau khi thành , biên ải luôn bất , cũng dám sinh nhiều con, nên mới dùng thứ ..."

Tiểu Thiền một lúc, hai má liền ửng đỏ bừng bừng, nhưng vẫn cố nén sự ngượng ngùng, rụt rè hỏi: "Thế mà thứ đồ vật , cháu đấy. Nó bằng gì ạ? Nên... dùng thế nào?"

Thấy nàng hứng thú, Thích phu nhân liền đưa hộp cho nàng.

"Có loại dùng bong bóng của loài cá lớn ngoài biển thành, nhưng mùi tanh lắm. Tốt nhất là lấy ruột cừu thành màng bọc. Trước khi dùng cần ngâm nước cho mềm, nếu sợ rít quá thì ngâm bằng sữa dê, pha thêm chút dầu đinh hương cho trơn tru... Sao thế, cháu con quá sớm ?"

Tiểu Thiền mím môi: "Không ạ... Thế đạo loạn lạc, ngộ nhỡ mai xảy biến cố, chịu khổ là những đứa trẻ vô tội."

Chẳng hiểu , Tiểu Thiền thấy Thích phu nhân một sự gần gũi đến lạ kỳ, khiến nàng bằng lòng thổ lộ vài lời tận đáy lòng.

Có lẽ trong vô những đêm cô đơn lạnh lẽo, thể che chở cho nàng trong trí tưởng tượng cũng mang dáng vóc của Thích phu nhân chăng.

Thích phu nhân nàng , nhịn đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng: "Con ngoan, cháu nghĩ cũng sai. Thời buổi loạn lạc thế , cục diện Tây Bắc vẫn ngã ngũ. Không sinh con lúc cũng cho cả phụ nữ và trẻ nhỏ chúng . Đoàn Bất Kinh đồng ý ?"

Tiểu Thiền lắc đầu: "Cháu vẫn với . Nếu dùng thứ , thì cháu nên uống gì để tránh t.h.a.i ạ?"

"Không uống thuốc! Mấy thứ đó đều tổn hại đến cơ thể. Khuê nữ thể ngọc ngà xót ruột, cái hũ thuốc. Hắn cũng . Nếu , để với ..."

Tiểu Thiền vội vàng ngăn : "Thế thì cần ạ. Nam nhân ai cũng sĩ diện, nhất là Đoàn tướng quân... Để cháu từ từ thương lượng với vẫn hơn."

Không nàng ngượng, mà là nàng thực sự lo lắng cho Thích phu nhân.

Nếu Đoàn Bất Kinh cho mất mặt, trong lòng sẽ thoải mái, kiểu gì cũng sinh tâm tư trả đũa.

thì Đoàn Bất Kinh xưa nay luôn tôn sùng nguyên tắc thù tất báo, suốt ba kiếp vẫn luôn như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-41-ve-chuyen-noi-doi.html.]

Hôm đó, Đoàn Bất Kinh từ Thái thú phủ trở về đón nàng.

Sau khi hai lên xe ngựa, Đoàn Bất Kinh liếc thấy chiếc hộp Tiểu Thiền ôm khư khư trong tay, bèn hỏi đó là gì. Tiểu Thiền ậm ừ đáp qua loa rằng đó là trang sức Thích phu nhân tặng.

Hôm đưa Tiểu Thiền về xong, Đoàn Bất Kinh bặt tăm liền hai ngày thấy mặt.

Lúc , cả Lộ Châu tựa như địa long đang cuộn lật đất. Vô bá tánh đổ đồng xới tung đất đai, chất củi cỏ khô đốt ngay phần đất lật lên.

Khói bụi cuồn cuộn bay mù mịt cả bầu trời.

Đoàn Bất Kinh sợ thiếu nhân lực, thậm chí còn điều động cả binh lính từ Cám Châu sang phụ giúp.

Nhiều bá tánh thầm nghĩ thái thú chắc bệnh nhẹ. Ruộng đang khô hạn mà lật đất, đào bới cứng ngắc thế thì định mệt c.h.ế.t bao nhiêu mới ?

khi là để ngăn chặn nạn châu chấu, thấy thái thú đích dẫn đầu xuống ruộng, ngay cả vị Đoàn tướng quân cũng xắn tay gia nhập, nhiều mới bắt đầu ngoan ngoãn xới đất. Nào ngờ dọc theo bờ sông rãnh ruộng, cứ mỗi xẻng cắm xuống, lật lên là ấu trùng màu vàng nhạt, nhiều nhung nhúc đếm xuể. Đây là những con châu chấu sắp sửa thành hình, phá đất chui lên.

Bá tánh chẳng ai bảo ai, lập tức im bặt, đua với cắm cúi việc hăng say. Hai ngày nay, tay Lư thái thú chai sạn cả , nhưng vùng đất bao la bạt ngàn vẫn lật tung, ông chút sầu não : "Phải đây, nếu đúng như lời Cơ tiểu thư , chỗ đất chúng đào lên e là vẫn đủ."

lúc , đằng xa xe ngựa tiến đến. Hóa là Thích phu nhân cùng Tiểu Thiền, còn Tang Nhược và Cơ Hội Anh mang cơm đến tiếp tế.

Hai ngày nay, khí sôi sục trong châu ảnh hưởng đến phần lớn .

Tang Ninh Hoài rõ, nếu Lộ Châu liên tục gặp tai ương, binh lính lương thảo, thì cái ghế tướng quân của cháu rể ông e là cũng chẳng thể vững .

Vì thế, mấy ngày qua ông vẫn luôn liên hệ với các thuyền buôn, chuẩn chuyển một ít lương thực đến Lộ Châu, chí ít cũng gom đủ hạt giống cho mùa vụ mùa xuân năm .

Còn các gia quyến trong nhà thì những việc trong khả năng của . Họ bắc những cái vạc lớn bên bờ ruộng, nấu cháo loãng để thu hút thêm dân đến giúp sức lật đất.

Hạ nhân trong Thái thú phủ nhiều, nhiều công việc thái thú phu nhân đều đích nhúng tay .

Cả nhà họ Tang hiện tại đều đang tá túc trong biệt viện do thái thú sắp xếp, cách phủ thái thú cũng xa lắm.

Ngày ngày thấy vợ chồng thái thú tất bật , họ cũng nỡ yên giúp đỡ.

Tang Nhược sống trong nhung lụa cả đời, mà theo chân con gái lớn đến Lộ Châu, bao nhiêu công việc đời từng chạm tay nay đều qua hết.

Bị mặt trời phơi nắng, thêm việc vò gạo chụm củi, mệt đến mức mỗi bữa bà ăn thêm một bát cơm đầy. Tinh thần của bà nhờ lên ít, ít nhất sự bận rộn tạm thời cướp thời gian để bà suy nghĩ vớ vẩn.

Thấy trời sắp đến giữa trưa, nắng quá gắt, Tiểu Thiền liền gọi qua ăn cơm.

Đoàn Bất Kinh đón lấy chiếc bát lớn từ tay nhạc mẫu, uống một ngụm với Lư thái thú: "Ta sai gom một mẻ hỏa dược. Ngày mai chuẩn cho nổ chỗ hẻm núi Vân Lĩnh."

Lư thái thú lộ rõ vẻ mừng rỡ: "Thật ? Đoàn tướng quân, ngài lấy từ thế?"

"Trịnh Nghị ở Thông Châu đây từng tích trữ một đợt hỏa dược. Sau khi sào huyệt của phá, thứ lọt tay Kim Bất Thập. Trong thuộc hạ của , kẻ am hiểu chuyện trộm mộ phá đá. Hắn khảo sát địa hình, phát hiện nơi đó một tảng đá khổng lồ. Nếu dùng phương pháp nung lửa dội nước lạnh, thể nứt vỡ tảng đá, mở một khe hở. Sau đó kết hợp với hỏa d.ư.ợ.c lưu huỳnh, hẳn là sẽ khơi thông một con lạch nhỏ dẫn nước."

May mắn , vị trí đó gần dòng sông. Đợi khi nước dẫn về, chí ít cũng lấp đầy lòng sông, dịu bớt tình trạng khô hạn, thậm chí còn thể gieo trồng thêm một vụ rau củ gỡ gạc.

Nhất thời, tinh thần của đều chấn hưng hẳn lên.

Mấy ngày nay, thấy Đoàn Bất Kinh đích lội ruộng, việc nặng nhọc thực sự, ấn tượng của Thích Nhu về lên ít.

Cơ tiểu thư đúng lắm. Bất kể Đoàn Bất Kinh từng lừa gạt hố hại ai, nhưng một khi bắt tay những việc liên quan đến sự an nguy của bá tánh, sẵn sàng dốc sức lụng vất vả.

Thế nên khi gắp thức ăn, Thích phu nhân đặc biệt chọn hai miếng thịt heo kho to nhất do chính tay hầm, chia đều cho trượng phu và Đoàn Bất Kinh.

Bọn họ mệt mỏi như , ăn nhiều thịt một chút mới .

Đoàn Bất Kinh vốn quen thuộc với việc Thích phu nhân ở lưng Lư thái thú luôn bóng gió móc mỉa . Nên khi nhận miếng thịt to ngần , kinh ngạc ngẩng đầu lên, nghi ngờ Thích Nhu gắp nhầm.

Ngờ Thích phu nhân trừng mắt : "Nhìn cái gì mà , mau ăn ! Đoàn tướng quân , ngài sắp tân lang quan , ăn nhiều thịt mà tẩm bổ. Kẻo lỡ mệt mỏi quá sức, đến đêm tân hôn ' ' nhé!"

Lời thốt , tất cả đều bật ồ lên.

Đoàn Bất Kinh chuyển ánh mắt sang Tiểu Thiền đang bên cạnh. Cơ cô nương đang thẫn thờ mải mê suy nghĩ, đồng thời sức và cơm miệng.

Bị tiếng của kéo về thực tại, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Đoàn Bất Kinh đang đăm đăm . Tiểu Thiền sực nhớ ban nãy Thích phu nhân hình như Đoàn tướng quân ăn nhiều thịt, nếu sẽ " " gì gì đó.

Thế là nàng vội vàng gắp miếng thịt trong bát bỏ sang cho , nhỏ giọng thì thầm: "Phu nhân đúng đấy, ăn nhiều một chút, kẻo thể mệt mỏi đến mức ' '."

Sắc mặt của Đoàn Bất Kinh càng thêm phần kỳ quái. Hắn thậm chí còn trừng mắt lườm nàng một cái, đó gắp luôn miếng thịt to bự chảng mà Thích phu nhân chia cho bỏ bát Tiểu Thiền.

Còn bản thì nhai ngấu nghiến miếng thịt nhỏ mà Tiểu Thiền gắp cho lúc nãy.

Tiểu Thiền chẳng hiểu mô tê gì, c.ắ.n thử một miếng thịt. Chà, kho thấm vị thật đấy, da thịt mềm dẻo, tan chảy ngay trong miệng.

Cũng coi như ông trời dồn Lộ Châu chỗ c.h.ế.t. Hẻm núi đó mỏng hơn so với tưởng tượng nhiều.

Khi sử dụng phương pháp "nung hỏa dội thủy", tảng đá khổng lồ chắn ngang quan ải liền nứt vỡ và dọn . Phần đất đá còn , kịp dùng thùng sắt chứa hỏa d.ư.ợ.c nổ thêm mấy bận, áp lực nước ở phía bên đè nặng lên lớp bùn đất tơi xốp ùng ục tuôn . Dòng nước dần dần lớn hơn, cuối cùng cuồn cuộn cuồng bạo lao thẳng tới.

Lòng sông khô cạn lâu, cuối cùng cũng lấp đầy bởi dòng nước mới. Tất cả mặt tại đó đều vui mừng nhảy múa reo hò.

Bùn đất b.ắ.n tung tóe đầy Lư Năng, nhưng ông hưng phấn bừng bừng thi hứng. Đứng ngay bên bờ sông, ông ngâm vang một bài thơ mới.

Câu từ mãnh liệt hùng hồn, thể coi là đỉnh cao sáng tác của ông trong mấy năm trở đây.

Tiếc là khi thơ ngâm đến câu thứ ba, đám đông xung quanh tản cái rào. Nhất là Đoàn tướng quân, bước rảo bước như bay, thoáng cái rẽ qua góc cua bặt tăm bặt tích.

Hôm đó lúc Đoàn Bất Kinh về, từ thắt lưng trở xuống đều dính đầy những mảng bùn bán khô.

Khi trở về tới nhà thì sắc trời cũng tối sầm.

Đoàn Bất Kinh tắm rửa sạch sẽ trong phòng xong mới tìm Tiểu Thiền.

khi đẩy cửa, phát hiện cửa cài chốt bên trong, cửa sổ cũng cất lên .

Thế là chẳng kiêng dè ai, đường hoàng gõ cửa lớn tiếng gọi Tiểu Thiền.

Gọi hai câu, cửa tự động mở, một lực mạnh kéo tót trong phòng.

"Chàng cái gì hả! Chẳng năm ngày nữa là thành ? Tại cứ thích nửa đêm nửa hôm lẻn phòng thế? Chàng nghĩ nhà quản chắc?"

Đoàn Bất Kinh cụp mắt khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì tức giận của nàng, những ngón tay bắt đầu ngứa ngáy, đưa lên bẹo má nàng một cái.

"Không ngủ cùng nàng, sẽ mơ."

Tiểu Thiền gạt phắt bàn tay đang nhéo má của : "Nằm mơ thấy gì?"

Đoàn Bất Kinh trầm mặc một chốc, mới đáp: "Mơ thấy đêm tân hôn nàng bỏ trốn, bên ngoài bức tường đợi sẵn. Nàng xách tay nải cao chạy xa bay bao giờ trở ."

Tiểu Thiền sắp câu của chọc cho tức .

Ở kiếp , nàng đúng là từng như thật. Đáng tiếc là chạy trốn thành, Đoàn Bất Kinh tóm gáy lôi ngược ngay tại lỗ ch.ó chui.

nếu đến đây, nàng cũng vặn việc cần thương lượng.

Có những chuyện rạch ròi khi thành , tránh để mai hai bên rước bực .

Thế là, ngay lúc Đoàn Bất Kinh đang rúc đầu hôn lên cổ nàng, Tiểu Thiền bèn dò hỏi chuyện khi thành nàng sinh con.

Bàn tay đang mò cởi vạt áo nàng của Đoàn Bất Kinh bỗng khựng . Hắn khẽ lùi xa một chút, dò xét sắc mặt của nàng: "Nàng sinh con cho , sinh con?"

Tiểu Thiền vội vã đáp: "Đương nhiên là sinh con ."

"Là tạm thời sinh, là mãi mãi con?"

Tiểu Thiền liếc nhanh một cái, thăm dò: "Nếu mãi mãi thì ?"

"Được thôi." Đoàn Bất Kinh đáp lời gãy gọn.

Tiểu Thiền dám tin, mặt nở rộ nụ vui sướng chẳng thèm che giấu.

Đoàn Bất Kinh thong thả bổ sung: "Nếu ngoại tổ phụ của nàng đồng ý, chúng sẽ sinh con cả đời."

Hèn gì, hóa đợi nàng ở chỗ !

Nàng suýt thì quên mất, tên là rể ở rể, con sinh vốn dĩ mang họ .

Tiểu Thiền đành vội vã rút lời, dặn đừng lung tung với ngoại tổ phụ. Đợi khi thời cục định , tự nhiên vẫn cần hình tay dài chân dài của góp sức khai chi tán diệp cho họ Tang.

Đoàn Bất Kinh dường như nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt càng trở nên khó coi. Hắn ngả lưng uỵch xuống giường Tiểu Thiền, giọng buốt lạnh như ngậm vụn băng.

"Cho nên nàng bảo sinh con, ý là chung giường với nữa chứ gì? Ta rõ với nàng, Đoàn Bất Kinh , quyết thành chay!"

Tiểu Thiền trợn tròn hai mắt. Hắn thế mà dám cả giày lên giường.

Đôi giày chẳng từng ngụp lặn trong đống bùn lầy ? Đế giày bẩn c.h.ế.t !

Nàng ghét bỏ dùng hai ngón tay vươn tới, định túm lấy ống tay áo để lôi tuột khỏi giường .

Ngờ Đoàn Bất Kinh vung tay gạt , thản nhiên gác thẳng đôi giày bẩn thỉu lên chăn nệm trắng tinh của nàng.

Cái tính khí cục cằn , đúng là cả chiếc giường cũng chẳng chứa nổi nữa.

"Ai bắt ăn chay chứ? Vậy chẳng hai đêm , vẫn còn... còn cái gì gì đó ?"

"Như thế cũng gọi là chay!" Bình Lỗ Đại tướng quân hằm hằm khuôn mặt tuấn tú, rõ ràng là trong vấn đề cho phép nửa điểm hàm hồ thương lượng.

Tiểu Thiền suýt chút nữa chọc cho tức c.h.ế.t. Nàng giơ chân đá mạnh một cú đôi ủng lấm bùn của , ném thẳng món đồ lấy từ chỗ Thích phu nhân mặt .

Đoàn Bất Kinh dùng những ngón tay thon dài nhón lấy một cái, quan sát một hồi: "Thứ gì đây?"

Tiểu Thiền tránh thật xa, bực bội đáp: "Ruột cừu đấy..."

Đợi đến khi Đoàn Bất Kinh hiểu thứ đồ chơi dùng để gì, lập tức bật dậy khỏi giường, nửa nửa quỳ bên cạnh Tiểu Thiền hỏi: "Cho nên hôm đó nàng xin Thích phu nhân thứ ?"

Hắn quá cao, cho dù chỉ nửa quỳ cũng to lớn như một ngọn núi nhỏ, mang đến cảm giác áp bách tột độ.

Tiểu Thiền chê bẩn, mặt sang hướng khác, âm thầm hậm hực trong lòng: Hỏi cái gì mà hỏi, món đồ nàng lấy về , cho lợn dùng, cũng thèm cho dùng!

 

Loading...