Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 42: Có bệnh phải chữa
Cập nhật lúc: 2026-08-09 12:26:58
Lượt xem: 312
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn Bất Kinh dáng vẻ tức tối phồng má của Cơ Tiểu Thiền, thêm gì nữa, lên khỏi ghế, bước trở bên giường.
Khóe mắt Cơ Tiểu Thiền liếc thấy lột tấm ga giường bẩn , tới mở rương tìm tấm mới.
Sợ lục tung lộn xộn đồ đạc, Cơ Tiểu Thiền bèn dậy bước tới, dùng bờ vai nhỏ bé sức hích , tự lấy ga giường.
Đoàn Bất Kinh đưa tay ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng: "Nóng tính thế ? Ngày mai mua cho nàng cái mới nhé, ?"
Tiểu Thiền thấp giọng gắt : "Nóng tính như , bây giờ đá ga giường trút giận, chẳng sẽ tùy hứng đ.á.n.h mắng ? Còn là rể ở rể, theo thấy, còn oai phong hơn cả Diêm Vương."
Đoàn Bất Kinh bật trầm thấp, hờ hững mổ nhẹ lên dái tai nàng: "Chẳng đưa d.a.o găm cho nàng, còn dạy nàng cách dùng ? Nếu với nàng, nửa đêm cứ một nhát d.a.o đ.â.m xuống là xong."
Những lời tình tự sởn gai ốc nhường , e là cũng chỉ tên thổ phỉ mới dám với vị hôn thê của .
Cơ Tiểu Thiền nhịn , đầu trừng mắt .
"Nàng uống , để trải cho." Hắn với Tiểu Thiền, định đưa tay đỡ lấy tấm ga giường.
Tiểu Thiền chẳng thèm sai sử , chê vướng víu, dùng vai hích , tự trải phẳng phiu tấm ga.
Mấy ngày nay Đoàn Bất Kinh và thái thú luôn thức khuya dậy sớm ở chỗ hẻm núi để khuân vác đá tảng. Nay vất vả lắm mới khơi thông dòng nước, cục đá tảng trong lòng cũng thể tạm thời đặt xuống.
Bởi khi trải ga giường xong, nàng giận dỗi với vị đại tướng quân công lao to lớn của Lộ Châu nữa, định bảo hôm nay đừng bậy, hãy nghỉ ngơi cho t.ử tế.
nàng đầu , thấy Đoàn Bất Kinh vắt chéo đôi chân dài, bên bàn, đem cái màng bọc ruột cừu ngâm thẳng bát .
Tiểu Thiền trợn tròn mắt: "Chàng ngâm cái đó gì?"
Đoàn Bất Kinh đáp như lẽ đương nhiên: "Đeo thử một chút, xem dễ dùng ."
Cơ Tiểu Thiền suýt sự mặt dày của cho tức c.h.ế.t.
Quần áo mới ? Còn đòi mặc thử!
trong lòng nàng cũng chút tò mò về thứ đồ , cuối cùng bèn chui ổ chăn , qua khe hở của màn trướng ngoài.
Đoàn Bất Kinh vớt khúc ruột cừu ngâm lên, nắn thử độ mềm cứng, phát hiện ngâm kỹ, bỏ .
Tiểu Thiền thì chẳng gượng nổi nữa, trở một cái, lúc mơ màng sắp thì thấy giọng nam nhân cất lên bên tai: "Ôn bá ?"
Con lúc nửa tỉnh nửa mê, luôn vô thức sự thật: "Ông về nông thôn..."
Nói một nửa, Tiểu Thiền bừng tỉnh, sang nam nhân với ánh mắt đầy cảnh giác.
Đoàn Bất Kinh nửa bên mép giường, một tay chống cằm: "Nói tiếp , nàng bảo ông về đó gì?"
Tiểu Thiền im lặng một chút: "Sắp tới ngày giỗ của thê t.ử và con ông , ông về quê tế bái một phen."
Nàng dối. Thực Ôn bá nhận sự ủy thác của nàng, về quê dò la gia đình đường của tổ phụ, cùng với những chuyện xưa về "Cơ Bẩm Lương", đặc biệt là xem ở quê còn ai từng tòng quân cùng tên hàng giả .
Võ công của cha giỏi, bọn họ cùng nhập ngũ, ở chung một chỗ chiếu cố lẫn .
Vậy thì tại cha nàng may t.ử trận, mà chiến trường mãi tìm thấy thi cốt? Trong khi tên hàng giả hề võ công , thể giữ mạng sống trở về?
Tiểu Thiền tìm hiểu ẩn tình năm xưa, nên hỏi Ôn bá - cũng từng tham gia trận chiến Tây Xuyên.
Thế nhưng theo hồi ức của Ôn bá, trong các tướng sĩ tiến đ.á.n.h núi Ngự Lam ở Tây Xuyên đó, ông từng gặp Cơ Bẩm Ương. Cơ Bẩm Ương lúc chức vụ trong quân hề thấp, theo lý mà , nếu ông cũng , Ôn bá ắt ấn tượng.
Cho nên Tiểu Thiền nhờ Ôn bá giúp đỡ, xem thể tìm quen cũ trong quân để ngóng .
Tiểu Thiền kể cho Đoàn Bất Kinh những chuyện , bởi vì điều đó chắc chắn sẽ kéo theo sự nhục nhã về việc lừa gạt chiếm đoạt.
Đoàn Bất Kinh vươn tay vuốt ve mái tóc dài của Tiểu Thiền, đột nhiên kề sát : "Bây giờ là cuối hạ, nhưng nhớ lúc dưỡng thương ở quê, khi trò chuyện với Ôn bá, ông thê t.ử và con đều qua đời trong trận ôn dịch đầu xuân cơ mà."
Thôi xong, lời dối của Tiểu Thiền vạch trần ngay tại trận.
Đoàn Bất Kinh khẽ ép sát Tiểu Thiền, ánh mắt thâm trầm: "Nàng bảo ông gì cũng , nhưng đừng hòng nghĩ tới việc giúp nàng đào hôn."
Tiểu Thiền sững , hóa Đoàn Bất Kinh nghi ngờ nàng nhờ Ôn bá sắp xếp chuyện đào hôn, nên mới đột nhiên thăm dò.
Nghĩ thì, mấy ngày nay bên ngoài viện của nàng hình như tăng cường thêm thị vệ, còn cả giấc mơ kể ban nãy, hóa đều là ý ám chỉ.
Ha ha, cũng tự lúc nhân nước đục thả câu, nửa đe dọa ép nàng gả cho , thế nên mới lo lo mất như .
"Vậy... nếu thực sự đào hôn, định thế nào?"
Tiểu Thiền cố ý dùng đuôi tóc cọ cọ mũi và môi , sống c.h.ế.t bắt đầu thăm dò.
Nam nhân lời nào, đôi mắt sâu thẳm tuyệt cứ chằm chằm nàng.
Giữa ánh mắt luân chuyển, những cảm xúc tối tăm sâu thẳm tựa như từ hang sâu cạn năm cuộn trào dâng lên, như một con cự mãng siết chặt lấy nàng, kéo tuột cả hai vực thẳm đáy.
Ngay giây phút , vị Hầu gia tàn nhẫn, m.á.u lạnh, từng đồ thành diệt môn trong ký ức kiếp dường như sắp phá nát lớp vỏ bọc mang danh đại nghĩa để chui , vĩnh viễn thể đầu nữa.
Sống lưng Tiểu Thiền lạnh toát, nàng cảm thấy thích hợp để tiếp tục đùa giỡn nữa.
Nàng tì cằm lên lồng n.g.ự.c nam nhân, cọ xát gần, nhỏ giọng : "Trong mắt , là kẻ thất tín thế ? Mấy ngày nay thêu mặt gối, thêu đến mù cả mắt . Đồ nội thất ngoại tổ phụ mua cho nhà mới cũng đưa tới, là gỗ sưa nguyên khối, còn một chiếc giường bạt bộ bằng gỗ t.ử đàn nữa. Đống đồ đó gộp , đủ để mua mạng . Nếu trốn , của hồi môn và đống gia sản chẳng đều rẻ cho , nghĩ nhỉ!"
Vừa , nàng vươn những ngón tay thon dài, nhéo mạnh một cái lên cánh tay rắn rỏi của .
Tiếc là cơ bắp căng cứng, rắn như đá, nàng ngay cả một lớp da cũng chẳng cấu lên nổi.
Thế là Tiểu Thiền thử dùng răng cắn, một hàm răng nhỏ trắng muốt c.ắ.n chặt buông.
Sắc mặt Đoàn Bất Kinh cuối cùng cũng dịu .
Dù thì Tiểu Thiền cũng là kẻ tham tài, dẫu bỏ mạng cũng chẳng nỡ bỏ đống hồi môn phú quý .
Chỉ cần nàng đào hôn, thì Ôn bá thích bái mộ ai cũng mặc kệ.
Thế là thả lỏng cơ bắp, cho nàng c.ắ.n thỏa thích.
Tiểu Thiền cọ cọ về n.g.ự.c nam nhân, thấy sắc mặt giãn , trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đừng thấy lúc nào cũng vung cuốc cánh đồng, mang dáng vẻ bình dị gần gũi với dân chúng. Ở ba châu Tây Bắc hiện giờ, Đoàn Bất Kinh tồn tại như một vị binh vương thực thụ. Đến cả Thái thú Thân Châu cũng vạn phần kiêng dè .
Tiểu Thiền vuốt râu hùm, chọc cho bản tính thổ phỉ của bùng phát, g.i.ế.c sạch nàng và cả nhà ngoại tổ phụ.
Lúc , Đoàn Bất Kinh mới dậy xem cái màng bọc ruột cừu ngâm mềm .
Chốc lát , nam nhân bước trong màn, Tiểu Thiền vội nhắm mắt giả vờ ngủ.
Đoàn Bất Kinh kéo tay Tiểu Thiền : "Tay vết xước do bê đá, sợ rách nó mất, nàng đeo giúp ."
Tiểu Thiền gì chịu, nhắm tịt mắt tiếp tục giả vờ ngủ. Thế nhưng Đoàn Bất Kinh cúi xuống khẽ c.ắ.n lên chóp mũi nàng, loạn khiến yên.
Cuối cùng, vầng sáng của ngọn đèn dầu, cũng coi như đeo xong.
May mà Đoàn Bất Kinh giữ lời, quả thực hành hạ nàng quá đáng.
Cũng giống như , khi khiến cổ tay nàng mỏi nhừ, kề tai cọ má âu yếm nàng một trận, coi như thử xong.
là đồ , ít nhất tấm ga giường mới vấy bẩn.
Trước đây Tiểu Thiền từng kỹ Đoàn Bất Kinh, giờ đây đành mở mắt , tinh tế đoan trang mạo của lang quân nhà .
Hắn... chỗ nào cũng khác với bình thường !
Đến cuối cùng, Tiểu Thiền chút sợ hãi. Nàng cảm thấy lúc gật đầu đồng ý thành , còn đồng ý bữa nào cũng cho ăn thịt, đúng là quá mù tịt về sự hiểm ác của nhân gian.
Bởi ngay khi rút tay , nàng lập tức chui tọt chăn cuốn chặt lấy : "Đoàn tướng quân... ... đến chỗ lang trung khám thử ?"
Hơi thở của Đoàn Bất Kinh phần nặng nhọc. Hắn bâng quơ nắm lấy tay Tiểu Thiền, khẽ c.ắ.n lên những ngón tay trắng ngần như hành bóc của nàng, trầm giọng hỏi: "Vì ?"
Tiểu Thiền thò nửa khuôn mặt khỏi chăn, ý nhắc nhở chú ý thể, nhất là tìm lang trung xem thử cái bệnh mãi thông, còn chút sưng tấy .
Mặc dù lang trung chữa khỏi , nhưng hốt vài thang t.h.u.ố.c uống thử thì kiểu gì cũng hơn.
nàng cảm thấy sẽ tổn thương lòng tự trọng của .
Chẳng đều bảo thể dễ dàng chê nam nhân " " ?
Nàng dù cũng từng lấy chồng hai . Dù thứ hai kịp qua đêm động phòng hoa chúc với Tiêu Thận, nhưng những điều cấm kỵ của nam nhân, nàng đều hiểu rõ. Thế nên nàng đáp lời, nhắm mắt giả vờ ngủ, chẳng mấy chốc ngủ say thật.
...
Lúc ngoài cửa sổ gió. Ngày mai trời sáng, Lộ Châu chắc hẳn vẫn là một ngày nắng gắt đại hạn.
Thế nhưng kinh thành đón một cơn mưa to xối xả hiếm thấy.
Lục Kính Thăng che ô bước trong mưa, cơ thể gầy gò bọc trong vạt áo dài ướt sũng, nhịn mà rùng một cái.
Dưới sự dẫn đường của quản gia, bước lên dãy hành lang mới quét sơn, vẫn còn vương mùi dầu đồng. Hắn gập chiếc ô giấy dầu , rũ mạnh vài cái, đó theo chân quản sự xuyên qua sân rộng lớn, đến thư phòng của Cơ đại nhân.
Cơ đại nhân vẫn đang miệt mài dưỡng chiếc ấm t.ử sa mới tậu, đây là món đồ thuộc hạ của ông cất công tìm kiếm để hiếu kính.
Hiện giờ, ông đường hoàng quan ngũ phẩm, dựa mối quan hệ với Tề Hoành mà nắm chặt lấy huyết mạch vận chuyển lương thảo của cả triều đình.
Phần cằm vốn cạo nhẵn nhụi để lấy lòng ái thê nay mọc đầy râu ria, tuy chút già dặn nhưng càng tôn lên vẻ trầm .
Thấy Lục Kính Thăng bước , ông chậm rãi hỏi: "Bên Kỳ vương phủ thế nào ?"
Lục Kính Thăng thi lễ: "Kỳ vương đồng ý hôn sự, ngay đêm qua giấu Kỳ thái phi lén trèo tường trốn khỏi phủ. Tuy thái phi mang đuổi theo, nhưng e là đuổi kịp nữa ."
Cơ Bẩm Ương khẽ : "Ngươi nắm rõ như , Kỳ vương báo cho ngươi ? Giao tình của các ngươi dạo thật đấy."
Lục Kính Thăng cung kính thưa: "Làm theo phân phó của đại nhân, năm ngày , đem chuyện nhân duyên giữa ngài và Tiểu Thiền ở kiếp ... kể chi tiết sót một chữ cho ngài ."
"Ồ. Hắn tin ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-42-co-benh-phai-chua.html.]
"Bởi vì còn tiên đoán trận mưa liên miên ở kinh thành, đê chứa nước ở huyện Củng vỡ, thậm chí cả lượng c.h.ế.t đuối. Hôm qua khi tấu chương báo cáo vỡ đê ở huyện Củng dâng lên, ngài chắc chắn thể tin."
"Vậy còn bức thư đích thì ?"
"Đêm qua thu nhận Kỳ vương trốn ở trong thành, cũng đích giao bức thư của đại nhân tay ngài ."
Trong bức thư Cơ Bẩm Ương đích chắp bút, lấy giọng điệu bi thương của một cha, kể ẩn tình con gái Tiểu Thiền đám cường đạo xông nhà ức h.i.ế.p mất sự trong sạch ở quê, buộc trao cho thổ phỉ. Lại càng thêu dệt chuyện Tiểu Thiền rõ ràng trong lòng yêu thương Kỳ vương, nhưng tự ti mặc cảm, cảm thấy bản xứng với vương gia, nên mới đành lòng dùng những lời lẽ ác độc để tổn thương ngài.
Giờ đây, Tiểu Thiền cùng và đều kẻ gian bắt cóc, sống c.h.ế.t rõ. Mà Cơ Bẩm Ương là quan văn, vô lực hồi thiên, cứu thê nữ.
Bởi ông thư khẩn cầu Tiêu Thận, nếu mai cơ hội quân doanh cầm quân, liệu thể giúp ông đoạt thê nữ, c.h.é.m đầu tên Đoàn Bất Kinh để báo thù rửa hận .
Lục Kính Thăng cũng dám chắc, rốt cuộc trong lòng Kỳ vương nghĩ thế nào, liệu ngài thuận theo quỹ đạo kiếp , dấn quân ngũ, nắm giữ thiết kỵ Uy Phong, trở thành cánh tay đắc lực của Cơ đại nhân .
Cơ Bẩm Ương bày tỏ nỗi lo, bèn đặt ấm t.ử sa xuống, thở dài thườn thượt: "Trên đời , còn chuyện gì khiến day dứt khôn nguôi hơn là sự vuột mất ?"
Một khi Kỳ vương , nếu vận mệnh can thiệp, bản vốn dĩ thể thuận lợi cưới nữ t.ử hằng mong nhớ, ẩn tình Tiểu Thiền nhục, buộc theo Đoàn Bất Kinh, chắc hẳn ngài sẽ ruột gan như lửa đốt, hận thấu xương tủy.
Lục Kính Thăng gì, "vuột mất " há chẳng cũng là bức tranh chân thực về cuộc đời ?
Ngày đó, khi Cơ Bẩm Ương ý định gả Tiểu Thiền cho Kỳ vương Tiêu Thận, trở về nhà, chứng nghiện rượu lây nhiễm từ kiếp thứ hai tái phát, cứ thế chìm đắm trong men say suốt ba ngày.
Cho đến khi Cơ đại nhân phái tới tìm , hắt một gáo nước lạnh mới đ.á.n.h thức tỉnh .
Khi tin Cơ Tiểu Thiền gả cho Tiêu Thận, mà tên hôn quân Ngô Khánh ban hôn cho Đoàn Bất Kinh, Lục Kính Thăng suýt chút nữa phát điên.
Thế sự tại vặn vẹo đến mức ? Rốt cuộc là sai ở ?
đó, quỹ đạo vận mệnh bóp méo dường như khôi phục một chút.
Kinh thành xảy biến cố hai năm, dù cha con Trịnh Nghị, Ngô Khánh vẫn mất mạng như thường, còn Vinh phi thì phò tá ấu chúa lên ngôi.
Cơ Bẩm Ương vẫn theo đúng quỹ đạo kiếp , thăng chức ngũ phẩm. Hiện tại Tiêu Thận đau đớn mất tình yêu, cũng quả quyết quyết định rời khỏi Kỳ vương phủ, đến nương tựa cữu cữu để lập nên một phen sự nghiệp.
Chỉ trừ , một tên Thiếu giám lúng túng tiền đồ, vĩnh viễn chẳng thể đợi đến ngày mở cổng xả lũ cho đại quân của Đoàn Bất Kinh, kiến công lập nghiệp.
Còn Tiểu Thiền thì tên họ Đoàn cướp , sống c.h.ế.t rõ. Kẻ đó xót xa thương hoa tiếc ngọc, chẳng lẽ đem Tiểu Thiền ban thưởng cho đám thuộc hạ hổ sói của chăng...
Thấy Lục Kính Thăng cúi đầu , Cơ Bẩm Ương khẽ mỉm , đẩy một chén nóng tới: "Tiên tri dự đoán tuy là thần lực trời ban, nhưng nếu nắm bắt cơ hội, thì mệnh đến mấy cũng vô dụng. Đường tới ngày nay cũng chẳng luôn thuận buồm xuôi gió. bao giờ tin mệnh, chỉ tin rằng nhất định sẽ thứ . Kính Thăng, nếu ngươi suy sụp quá sớm, thì đúng là phụ ân sủng mà ông trời ban cho ngươi ."
Lục Kính Thăng , tinh thần bất giác chấn động.
Hắn tin lời Cơ Bẩm Ương, càng tin câu " bao giờ tin mệnh".
Dù thì mệnh cách của Cơ thị cũng hề tầm thường, tâm tính của Cơ Bẩm Ương thường thể sánh kịp?
Bây giờ, thứ dường như về quỹ đạo, dẫu chút tì vết nhỏ cũng chẳng đáng bận tâm.
Nghĩ tới đây, vội : "Cơ đại nhân, ngài và Tề Hoành tướng quân giao tình cạn, nếu thể thuyết phục ngài khởi binh đ.á.n.h Tây Bắc, chẳng sẽ cứu con Tiểu Thiền ?"
Cơ Bẩm Ương bình thản đáp: "Gấp cái gì, chẳng ngươi Lộ Châu sắp sửa một kiếp nạn lớn giáng xuống ? Thiên tai châu chấu đấy, nào xảy mà chẳng c.h.ế.t tế trời? Đoàn Bất Kinh sẽ cùng Lư Năng diệt vong, chìm nghỉm ở Lộ Châu, muôn đời thể siêu sinh!"
" Tiểu Thiền..."
Cơ Bẩm Ương thở dài: "Từ ngày bá mẫu của ngươi tên tặc t.ử đó cướp , phủ của Cơ gia trở nên trống trải hẳn. Ta nhớ nàng vô cùng. Nàng thể ốm yếu, nuông chiều, ga giường nếu bằng lụa tơ tằm thì nổi mẩn đỏ. Chắc hẳn những ngày qua nàng chịu khổ cực còn nhiều hơn cả nửa đời cộng ."
Phải nếm chút đắng cay, mới những ngày tháng ngọt ngào đến mức nào.
Đi theo một đám thổ phỉ trốn chạy đường dài, đằng kẻ truy sát, chắc hẳn nàng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc .
Nếu ông tay tàn nhẫn một chút, thể triệt để bẻ gãy đôi cánh của A Nhược, khiến nàng cất gọn những tâm tư lộn xộn ?
Nay ông sắp xếp nhân thủ ở Tây Bắc, sắp xếp xong những quân cờ của .
Chỉ đợi nạn châu chấu mà Lục Kính Thăng dự đoán bùng nổ, nhân lúc Lộ Châu đang hoang mang lòng , ông sẽ đón A Nhược và con gái về nhà.
Còn về phần Cơ Tiểu Thiền... nàng cần trở về.
Chỉ nàng trong tay Đoàn Bất Kinh, thậm chí c.h.ế.t trong tay tên thổ phỉ đó, mới thể khích lệ Kỳ vương, để ngài ngày gián tiếp thâu tóm Đại doanh Uy Phong.
Tiên đoán của Lục Kính Thăng lúc thì chuẩn xác, lúc sai lệch, cứ như thể trong bóng tối ai đó đang phá đám .
Nghĩ đến đây, ông hỏi Lục Kính Thăng: "Những kẻ kỳ ngộ trọng sinh như ngươi, thật sự chỉ một ngươi thôi ?"
Lục Kính Thăng cúi đầu uống cạn chén , lúc mới ngẩng đầu lên đáp: "Theo như vãn sinh , chỉ một vãn sinh thôi."
Hắn thể khai Tiểu Thiền , nàng chỉ là một con gái yếu đuối khả năng tự vệ. Nếu tin tức lộ, Tiểu Thiền há chẳng sẽ những kẻ tâm cơ tranh giành đoạt lấy .
Đến lúc đó, Tiểu Thiền rơi cảnh nguy hiểm , thế nào để gương vỡ lành với Tiểu Thiền?
Cơ Bẩm Ương nheo mắt một lúc, đưa mắt ngoài cửa sổ, nơi chuỗi xích đồng hứng nước mưa đang kêu đinh đoong.
Tên Lục Kính Thăng rõ ràng là đang giấu giếm ông điều gì đó.
ông cũng vội, kể từ khi "thiên mệnh" của từ miệng tên thư sinh cổ hủ , dòng suy nghĩ của ông bỗng chốc khai thông.
Nửa đời vì sợ kinh động khác mà cứ mãi rụt cổ ở một vị trí cao tới thấp xong, nay đến lúc bứt phá .
A Nhược của ông, khi đội lên đầu chiếc mũ phượng, nhất định sẽ xinh ...
Nghĩ , ông hiệu cho quản gia đưa Lục Kính Thăng rời .
Xoay tới một tiểu viện hẻo lánh trong tân trạch, Mai Nương - vốn dĩ đuổi về quê, trông thấy ông bước tới liền vội vàng lên nghênh đón.
Trời âm u, trong phòng quá tối, Mai Nương định thắp đèn.
Cơ đại nhân xua tay hiệu nàng thắp.
Tối một chút cũng , như nàng sẽ càng giống A Nhược hơn.
"Cởi quần áo, quỳ xuống!"
Nghe tiếng nam nhân quát, cơ thể Mai Nương khẽ run rẩy, nhưng tựa như thành thói quen từ lâu, nàng cởi bỏ lớp áo ngoài, cong quỳ rạp xuống đất.
Khi hai tay trói chặt bằng dây thừng, hình bé nhỏ của Mai Nương treo lên chiếc móc sắt thòng xuống từ xà nhà.
Cây roi da bọc vải bố chút lưu tình quất mạnh lên da thịt nàng. Đau đớn khiến nàng nhịn mà bật những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
"Tại rời bỏ ? Tại khinh thường ? Hắn đến thế ? Khiến nàng mãi quên ? Tiện nhân nhà cô, chẳng lẽ đối xử với cô thế nào ?"
Sự oán độc vốn thuộc về nàng, như cơn lũ vô tình trút cạn lên nàng.
Mai Nương đến mức nước mắt giàn giụa, bất lực xoay vòng giữa trung...
Bên ngoài mật thất, một thiếu niên mặc nho phục đang trong rừng trúc, lạnh lùng lắng những tiếng lóc cầu xin dần biến điệu vọng từ trong phòng.
Hắn lặng lẽ suy nghĩ một lúc, khẽ gở, cúi đầu nhặt cuốn sách rơi mặt đất, về phía thư phòng của .
...
Ngày hôm , lúc Tiểu Thiền thêu mặt gối, cổ tay chút nhấc lên nổi.
Cơ Hội Anh cũng mang đồ thêu thùa đến tìm tỷ tỷ, thấy dáng vẻ mỏi tay của nàng, bèn nhận lấy mặt gối đòi thêu giúp.
Tiểu Thiền cho nhúng tay , chỉ nhạt giọng : "Đồ dùng để thành , thể mượn tay khác ."
Đôi tỳ hưu thêu mất mấy ngày, giờ chỉ còn thiếu một đoạn nhỏ nữa thôi, ráng chăm chỉ hai hôm nay là vặn thành.
Cơ Hội Anh tựa đầu vai tỷ tỷ, nàng thêu, nhỏ giọng hỏi: "Tỷ tỷ, khi tỷ thành , và thể về kinh thành ? Cha hình như liên lụy, còn thăng quan nữa đấy!"
Mắt Tiểu Thiền khẽ nheo : "Sao cha thăng quan?"
Cơ Hội Anh lúc mới phát hiện lỡ lời, bối rối c.ắ.n môi, cuối cùng móc từ trong n.g.ự.c một phong thư đưa cho Tiểu Thiền: "Là cha nhờ quen ở Lộ Châu gửi thư cho , dặn cần cho tỷ , nhưng cảm thấy tỷ nên ."
Tiểu Thiền cầm lấy phong thư, mở xem lướt qua một lượt.
Bức thư là tên hàng giả gửi cho Cơ Hội Anh.
Trong thư, đầu tiên bày tỏ nỗi lo lắng, nhớ nhung về cảnh của ba con.
Sau đó dặn dò Hội Anh, hãy tìm cách để ba ngày , chỉ nàng và Tang Nhược ở quán gần quan đạo, đến lúc đó tự nhiên sẽ tiếp ứng, đưa hai về kinh thành.
Còn lý do tại cho tỷ tỷ Tiểu Thiền , trong thư cũng vô cùng quang minh chính đại. Hắn Cơ Tiểu Thiền và Đoàn Bất Kinh là tình ý , nhưng là bầy của tân đế, trung nghĩa khó vẹn , nên nhất báo cho Tiểu Thiền, tránh để nàng khó xử giữa tình và trượng phu, cứ để nàng an tâm lập gia đình ở Lộ Châu là .
"Cha" vẫn như thường lệ, giỏi nắm thóp lòng . Ngay cả khi bức thư may rơi tay ai, cách hành xử của cũng khiến tuyệt đối thể bắt bẻ nửa điểm.
Dù thì đám sát thủ do phái tới , đều mượn danh nghĩa của Vinh phi nương nương.
Chỉ là Đoàn Bất Kinh quá mức xảo quyệt, vài ba chiêu suy luận chân tướng nhạc phụ đại nhân trở mặt bán , truy sát .
Mà Tiểu Thiền cũng phận Cơ Bẩm Trung của từ chính miệng , thế nên ai thể ngờ một kẻ ngày thường ôn hòa cung kính, thể những chuyện đê tiện như .
Tiểu Thiền thầm vinh hạnh vì hôm nay trò chuyện vài câu với Hội Anh, còn Hội Anh là một cô nương suy nghĩ đơn giản nên mới toạc chuyện .
Nếu , thực sự sẽ lén lút đưa , một nữa sa lưới của con Lục Nhĩ Mi Hầu đó.
Một khi tên giả mạo lộ bí mật thế của , với bản tính tàn độc của , liệu để sống sót ?
Tiểu Thiền quyết định giao quyền lựa chọn cho đương sự, với Hội Anh: "Đưa bức thư cho xem . Người chỉ bệnh chứ ngốc, về , cứ để tự quyết định."
Thế là Hội Anh bèn đem bức thư đưa cho .
Đến khi Tiểu Thiền cuối cùng cũng thêu xong chiếc mặt gối, gọi nàng phòng: "Ta để Hội Anh một về. Con bé dù cũng là m.á.u mủ của ch... bên đó, theo đến nhà ngoại tổ phụ con cũng lắm."
Tiểu Thiền nhạt giọng nhắc nhở: "Người cũng ông là kẻ ham công tiếp lợi, con cái trong mắt ông e cũng chỉ là con bài đ.á.n.h đổi công danh bổng lộc, sợ ông lấy Hội Anh giao dịch ?"
Tang Nhược mấy ngày nay tinh thần lên nhiều, ngày thường lúc rảnh rỗi thích chép kinh Phật.
Bà chậm rãi mở hai tờ giấy thư , khẽ : "Ta cũng thế, là tự Hội Anh về. Đám thuộc hạ của Đoàn Bất Kinh con bé sợ . Đã như , cũng tiện ngăn cản. Vốn dĩ định bụng khi hòa ly, cũng chỉ dẫn một con rời khỏi Cơ gia. Chúng lớn cả , cũng cần nương chăm sóc nữa."
Nói xong, bà tập trung tinh thần múa bút, hai bản thư hòa ly.
"Ta định để Hội Anh mang thứ về, bảo cha nó ký tên. Ông nay con đường quan thuận lợi, hòa ly với , cũng lúc thuận tiện cưới khác."