Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 43: Tây Bắc cùng chúc mừng

Cập nhật lúc: 2026-08-09 12:26:59
Lượt xem: 307

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Thiền rũ mi mắt bức thư, giọng điệu vô cùng chắc chắn: "Ông sẽ đời nào đồng ý hòa ly với . Hơn nữa, giấy hòa ly tên 'Cơ Bẩm Ương', còn cái tên Cơ Bẩm Trung với dạm ngõ chẳng mai mối, cần gì hòa ly với ông ?"

Tang Nhược xong, sắc mặt bắt đầu trắng bệch.

Tiểu Thiền hề ý mỉa mai , chỉ là sự thật trần trụi rõ ràng khiến Tang Nhược khó lòng chịu đựng nổi.

Nàng cố gắng đổi giọng điệu nhẹ nhàng hơn, vỗ về lưng : "Chuyện hòa ly chúng tìm một thời điểm thích hợp, ép ông thể đồng ý. hiện tại bức thư hòa ly cần gửi nữa, đổi , hãy một bức gia thư. Con cho , ?"

Tang Nhược vốn là thiếu chính kiến, khi thành thì lời cha, khi gả chồng lời phu quân và chồng.

Còn bây giờ, chỗ dựa duy nhất để bà tin tưởng là cô con gái lớn của .

Tiểu Thiền ắt hẳn đạo lý riêng, thế là Tang Nhược ngoan ngoãn theo.

Giọng điệu trong thư cũng khá ôn hòa. Mượn lời Tang Nhược, bức thư kể khổ về chặng đường liên tục gặp thổ phỉ, khiến cả nhà họ rơi cảnh vô cùng thê thảm.

Đồng thời, bức thư cũng điểm qua chuyện Đoàn Bất Kinh và đám thuộc hạ tay chăm sóc hai con . Những bề ngoài trông hung dữ, ăn phần thô tục, nhưng thực chất tâm địa tồi.

Cuối cùng là nhắc đến việc bức thư phu quân gửi cho con gái thứ vô tình Tiểu Thiền .

Con rể Đoàn Bất Kinh chuyện liền cho nhạc mẫu về kinh thành, chỉ biện cớ rằng Tiểu Thiền từ nhỏ thiếu vắng tình thương của , hy vọng bà thể nán Lộ Châu thêm một thời gian nữa.

Phần cuối của bức thư còn ân cần dặn dò con trai Hội Tài chăm chỉ sách, chú ý giữ gìn sức khỏe.

Một ngày khi tỷ tỷ cử hành lễ thành , Cơ Hội Anh theo đúng giao hẹn trong thư của cha, tìm đến quán .

Chỉ là cùng nàng Tang Nhược, mà là Cơ Tiểu Thiền cùng hai vệ sĩ vạm vỡ Quan Chấn và Lý Bưu theo sát phía .

Tên thuộc hạ thấy Hội Anh dẫn theo một nữ nhân mặc áo choàng mũ trùm đầu, vóc dáng na ná Tang phu nhân thì khấp khởi mừng thầm. Thế nhưng đợi đến khi nữ nhân cởi mũ trùm xuống, thấy hai gã đại hán bặm trợn sừng sững phía nàng, gã hoảng sợ đầu định bỏ chạy thục mạng.

Kết quả, Quan Chấn chỉ cần vung tay tóm gọn cổ áo gã, ấn ngược trở bàn .

Cơ Tiểu Thiền tỏ vẻ ân cần nhắc nhở: "Quan thúc, nhẹ tay một chút, vị là bộ hạ đắc lực của cha đấy."

Nói xong, nàng nở nụ tươi rói gã: "Chỉ là tới đón thôi mà, chuyện gì mờ ám thể lộ sáng , cớ lén lút thậm thụt như ?"

Tên dường như cũng ý thức cảnh, đành gượng gạo nhượng bộ.

Ngay mặt gã, Cơ Tiểu Thiền đưa hai phong gia thư của cho Hội Anh, còn chu đáo dặn dò lúc lên thuyền nhớ mang theo ít đặc sản Lộ Châu, coi như chút lòng hiếu kính của con gái và con rể gửi cha.

Tóm , Hội Anh cần lén lút trốn về hôm nay, mà cứ nán dự xong lễ thành của tỷ tỷ ngày mai, hẵng đường đường chính chính thuyền lớn trở về kinh thành.

Sau đó, Quan Chấn lấy danh nghĩa tiếp đãi để giam lỏng tên trong phòng khách điếm.

Tiểu Thiền tiễn về xong liền dặn dò Lý Bưu: "Đợi đến ngày bọn họ xuất phát, thúc hãy tìm một chiếc thuyền lớn. Ta chuẩn sẵn mấy rương đặc sản, cứ bảo phu khuân vác xếp thẳng lên mũi thuyền, chất cho cao , càng nổi bật càng . Có thế mới tỏ rõ tấm lòng hiếu thảo của đứa con gái chứ."

Lý Bưu gật đầu nhận lệnh.

Tuy Cơ đại nhân chẳng gì, nhưng Cơ tiểu thư dù cũng là m.á.u mủ của ông , kẻ con hiếu kính cha cũng là lẽ đương nhiên.

Tiểu Thiền vẫn thực sự yên tâm, đích xe ngựa bến tàu tìm thuyền, tự giám sát bọn họ bốc vác từng rương.

Khi hàng hóa xếp lên gần xong, Đoàn Bất Kinh đột ngột cưỡi ngựa xuất hiện ở bến tàu.

Căn bệnh đa nghi ngày cưới của vị dường như hết t.h.u.ố.c chữa. Chỉ cần Tiểu Thiền mon men đến gần quan đạo bến tàu, sẽ lù lù xuất hiện như quỷ xoa.

Nhìn những rương lớn giỏ nhỏ vận chuyển lên thuyền, Đoàn Bất Kinh vẫn luôn trầm mặc nãy giờ chợt lên tiếng hỏi: "Hận cha nàng đến thế ?"

Tiểu Thiền chút tâm cơ chẳng thể qua mắt , bèn nhạt giọng đáp: "Ông phái truy sát chúng suốt dọc đường, chẳng lẽ nên đáp lễ đôi chút, ngáng đường quan lộ của ông một mẻ ?"

Tên hàng giả nay luôn mồm rêu rao thê nữ Đoàn Bất Kinh bắt cóc.

nay, nhị tiểu thư nhà ông quang minh chính đại chiếc thuyền lớn, mang theo hàng rương quà cáp trở về, kèm theo đó là hai phong gia thư báo bình an của thê t.ử và trưởng nữ.

Trong thư, Tiểu Thiền còn cố ý nhấn mạnh những món quà đều do chính tay con rể Đoàn Bất Kinh chọn mua.

Nàng tin chắc Vinh phi trong cung và Tề Hoành sẽ nhanh chóng bắt tin tức .

Đến lúc đó, lòng trung thành của Cơ đại nhân trong mắt hai vị quý nhân chắc chắn sẽ sứt mẻ ít.

Nghĩ đến đây, Tiểu Thiền thậm chí còn cảm thấy nuối tiếc vì thể tận mắt chứng kiến cảnh tên hàng giả vò đầu bứt tai, sứt đầu mẻ trán ở kinh thành.

Đoàn Bất Kinh hỏi thêm nữa, chỉ vươn tay ôm trọn lấy bờ vai Tiểu Thiền.

Bến tàu gió thổi ẩm ướt và lạnh lẽo, nhưng cái ôm của đủ vững chãi ấm áp, khiến Tiểu Thiền bất giác nép sát lồng n.g.ự.c thêm chút nữa.

Lễ thành của Đoàn tướng quân đối với ba châu Tây Bắc mà quả thực là chuyện trọng đại bậc nhất.

Ban đầu Đoàn Bất Kinh định từ chối phần lớn khách khứa, chỉ mời các quan đồng liêu ở Lộ Châu đến dự.

Thế nhưng Tiểu Thiền khuyên , chẳng những mời, mà còn tổ chức thật linh đình hoành tráng.

Cường hào ác bá ở ba vùng Tây Bắc tuy nhiều nhan nhản, nhưng tính cũng chẳng ít.

Những kẻ tiền đất, thậm chí mạng lưới quan hệ còn vươn tới tận kinh thành, quyền lực thâm căn cố đế tại địa phương khi còn hơn cả thái thú.

Giờ đây Đoàn Bất Kinh nuốt trọn miếng thịt béo bở nhất Tây Bắc, chẳng lẽ keo kiệt chia cho khác chút nước canh?

Đám thổ phỉ chiếm núi xưng vương thì thể , nhưng nếu đường dài, bắt buộc khéo léo vun đắp mạng lưới quan hệ .

Đây là bài học nàng học từ chồng kiếp - Kỳ Lão Thái phi.

Khả năng ngoại giao khéo léo của Thái phi thể giữ vững bề thế vương phủ giữa thời loạn lạc, quả thực là tâm cơ và thủ đoạn đáng gờm.

Nghe Tiểu Thiền phân tích, Đoàn Bất Kinh hề dị nghị.

Nhiều nam nhân một khi nắm quyền trong tay thì sẽ nhanh chóng bành trướng, trở nên độc đoán bảo thủ.

Đoàn Bất Kinh rõ ràng mang gốc rễ tồi tệ . Giống hệt như lúc còn ở tiểu viện nông thôn Tân Hương, vô cùng hoan hỉ tiếp thu lời khuyên của nàng.

Thế là những cánh thiệp mời đỏ chót khoái mã tức tốc tỏa khắp ba châu.

Lộ Châu và Cám Châu thì , nhưng bên phía Thái thú Thân Châu thì sắc mặt tái mét râm ran.

Kể từ khi tin Ngô Khánh bạo bệnh băng hà từ cái ngày Đoàn Bất Kinh rời kinh thành, Thái thú Thân Châu trúng quả lừa của . Lão tức giận vỗ bàn mắng c.h.ử.i ỏm tỏi trong phủ ròng rã suốt ba ngày trời.

Nào là đồ lừa đảo, đồ khốn kiếp, đồ lưu manh vô , c.h.ử.i đến mức vị thái thú đại nhân khản đặc cả cổ họng.

Ấy mà đùng một cái, bên gửi đến một tấm thiệp mời cưới.

Lần thái thú vô cùng thận trọng, triệu tập bộ mưu sĩ trong phủ đến bàn bạc. Lão nghi ngờ bữa tiệc cưới thực chất là Hồng Môn yến, cố tình dụ dỗ lão đến để ăn bữa cơm đoạn đầu đài.

Cuối cùng lão quyết định viện cớ bệnh đau chân tái phát, chỉ sai mang hạ lễ đến chúc mừng cho xong chuyện.

khi từ chối, thái thú mới vỡ lẽ, gia tộc hào môn họ Lâm trướng cai quản cử hẳn thiếu chủ Lâm Lập Đường đến dự tiệc.

Lâm gia từng xuất ba đời Tả tướng, còn một vị là Thái phó của Thái t.ử triều .

Theo lý mà , một thế gia vọng tộc như tuyệt đối đời nào dây dưa với phường thảo khấu lục lâm như Đoàn Bất Kinh.

Huống hồ Lâm Lập Đường là con trai độc nhất của trưởng phòng, tuy tính tình hiểu lý lẽ nhưng cốt cách thanh cao, hiếm khi kết giao bừa bãi.

Hắn đường đường là thiếu chủ chuẩn kế thừa gia nghiệp, đồng ý tham gia lễ thành của một tên đầu sỏ thổ phỉ cơ chứ?

Thái thú hề rằng, Lư Năng là bạn tri kỷ của Lâm Lập Đường. Trước đó, vì chuyện đối phó với nạn châu chấu, Lâm công t.ử cũng lặn lội tới Lộ Châu xem xét tình hình.

Tại đây, tận mắt thấy gã thổ phỉ xảo quyệt trong lời đồn... kẻ lừa g.i.ế.c Kim Bất Thập, lấy nhỏ thắng lớn nuốt trọn Cám Châu.

Tên đầu sỏ ở Cám Châu hưởng phúc, lội bùn ở Lộ Châu, sát cánh cùng Lư Năng vung cuốc đào trứng châu chấu.

Trăm bằng một thấy. Dưới sự giới thiệu nhiệt tình của Lư Năng, Lâm công t.ử cũng trò chuyện vài câu với Đoàn Bất Kinh, phát hiện tuy kiệm lời, nhưng tuyệt đối thô bỉ thiển cận như tưởng tượng.

Hơn nữa, việc cực kỳ cẩn trọng, chuyện với Lư Năng cũng vô cùng khách khí.

Đa phần thời gian, Lư thái thú hào hứng thao thao bất tuyệt giảng giải kinh văn đạo lý cho Đoàn tướng quân .

Còn Đoàn tướng quân thì cạy miệng cũng một lời, im lặng lắng . như thể khích lệ, gân xanh mu bàn tay nổi hằn lên, vung cuốc bổ xuống đất càng thêm dũng mãnh.

Tuy học thức cao, nhưng là một khiêm nhường chịu tiếp thu giáo huấn... Lâm công t.ử càng ác cảm với Đoàn Bất Kinh hơn.

Thế nên nhân dịp Đoàn tướng quân thành , nhận thiệp mời, liền vui vẻ lên đường.

Các danh gia vọng tộc khác thực chất cũng mang nỗi lo sợ giống hệt Thái thú Thân Châu.

Đặc biệt là những kẻ xưa nay giao tình gì tự dưng nhận thiệp mời, trong lòng quả thực muôn vàn mối ngổn ngang.

Không thì sợ đắc tội với kẻ nắm giữ binh quyền; mà thì sợ bọn thổ phỉ bắt giữ, ép nhà mang tiền đến chuộc.

Giữa lúc tiến thoái lưỡng nan, hành động của thiếu chủ Lâm gia như một ngọn hải đăng soi đường chỉ lối.

Lâm gia còn dám , bọn họ thì gì mà dám?

Biết mượn cơ hội lôi kéo vị binh vương Tây Bắc, chẳng sẽ thu vô vàn lợi lộc ?

Có lẽ để xóa tan sự dè chừng của tân khách, địa điểm cử hành lễ thành cuối cùng chốt hạ tại Lộ Châu, vì sào huyệt Cám Châu do Đoàn Bất Kinh chiếm đóng.

Dẫu Lư Năng xưa nay tính tình cương trực là điều ai ai cũng , chẳng cần lo lắng chuyện thái thú thông đồng với tướng quân giăng bẫy tiên nhân khiêu để hãm hại khác.

Lễ thành ở vùng Tây Bắc giống như kinh thành, cần chờ đến chạng vạng tối mới cử hành.

Ngay từ tờ mờ sáng, cửa thành Lộ Châu xe ngựa như nước, tấp nập qua ngớt.

Cái xứ nghèo nàn Lộ Châu lâu mới chứng kiến cảnh tượng nhộn nhịp thế . Thích phu nhân tất tả lo liệu đón tiếp khách khứa, tính toán quân , sắp xếp thứ tự mâm bát để dọn tiệc cuốn chiếu.

Số lượng khách đổ về so với dự tính ban đầu quả thực nhiều hơn gấp bội.

Thích phu nhân sầu não, lo ngay ngáy chuyện đông thế thì thiếu hụt thực phẩm.

Tang viên ngoại cạnh mỉm trấn an: "Lão hủ dù gì cũng là phú thương tiếng ở Giang Nam, cháu gái xuất giá, lý nào kham nổi bữa cơm mời khách. Phu nhân xem năm chiếc thuyền cập bến ngày hôm qua chở theo thứ gì? Chẳng những hải sản cá mú, gà vịt trâu bò lợn, mà còn cả đại trù mời từ bát đại tửu lâu ở Giang Nam lặn lội tới đây. Hôm nay nếu cho tân khách ăn đến nứt bụng, Tang mỗ còn mặt mũi nào ai nữa!"

Thích phu nhân bật : "Thôi xong, trách cửa nhà nhỏ bé trải sự đời. Người , mau bến dỡ thuyền, nổi lửa bắc chảo lớn lên, tất cả mau chóng bắt tay việc !"

Cơ Tiểu Thiền dậy từ sớm, đang gương chải tóc.

Chút nữa nàng sẽ xuất giá từ biệt viện tạm bợ , di chuyển tới tòa trạch viện mà Đoàn Bất Kinh tậu ở Lộ Châu.

Ngôi nhà đó Đoàn Bất Kinh thuê thợ sửa sang bộ, nội thất bên trong cũng là những món đồ cổ tinh xảo mà ngoại tổ phụ cất công sưu tầm nhiều năm. Khu nhà quá lớn, nhưng thực tế cũng chẳng hề nhỏ, ngóc ngách đều bài trí vô cùng hợp ý Tiểu Thiền.

Theo lý mà , từng thành hai , nàng đáng lẽ chẳng còn thấy mới mẻ rộn ràng gì nữa.

Thế nhưng Tiểu Thiền cảm thấy lễ thành khác hẳn .

Người chải tóc cho nàng là những bà t.ử trang điểm xa lạ, mà là chính Tang Nhược của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-43-tay-bac-cung-chuc-mung.html.]

Bà tuy vẫn mảnh mai yếu ớt, nhưng sức khỏe cải thiện nhiều. Nhờ dạo luôn dang nắng bận rộn nấu cháo phát chẩn, làn da bà cũng nhuốm chút màu lúa mạch khỏe khoắn.

Tang Nhược cực kỳ khéo léo, kiểu tóc vấn cho con gái thậm chí còn tinh xảo, bắt kịp trào lưu hơn hẳn đám bà t.ử trang điểm thuê từ bên ngoài.

Mẹ tiễn con gái về nhà chồng, đương nhiên sẽ những lời dặn dò thầm kín mà ngoài thể .

Nhân lúc trong phòng vắng , Tang Nhược vội vã rút từ trong tay áo một cuộn xuân cung đồ lót đáy hòm chuyên dành cho con gái xuất giá, dúi tay nàng dặn dò: "Lát nữa sẽ giấu vật xuống đáy rương. Đêm nay con nhớ cùng cô gia xem nhé."

Tiểu Thiền tự nhận cũng từng trải, chẳng cần dùng đến thứ . Còn đối với Đoàn Bất Kinh, đưa xem cái chẳng khác nào lửa đổ thêm dầu, e là sẽ bệnh tình của càng thêm trầm trọng, chắc chắn là cần thiết.

Thế nên nàng chỉ lặng lẽ giấu món đồ đáy rương mà hề ý định sẽ lôi nó .

Tang Nhược nắm lấy tay con gái, khóe mắt ửng đỏ rơm rớm: "Đời con gái xuất giá, giống như đầu t.h.a.i thêm nữa . Mẹ bạc mệnh, đời coi như bỏ . con thì sống thật hạnh phúc. Nếu chịu ấm ức, ngàn vạn đừng giấu trong lòng, nhất định cho và ngoại tổ phụ , cùng lắm thì chúng dắt về Giang Nam."

Tiểu Thiền tô xong hàng lông mày thanh tú, đưa tay vỗ nhẹ lên tay : "Bởi , cũng đừng suốt ngày suy nghĩ m.ô.n.g lung nữa, hãy sống thật , để còn bảo vệ con, chống lưng cho con chứ."

Kiếp , Tang Nhược tuyệt vọng đập đầu tự vẫn ngay linh cữu nàng.

Theo lời kể của Lục Kính Thăng, tên "cha" diễn kịch đau thương đến đổ bệnh liệt giường của nàng hề an táng t.ử tế. Ông thiêu xác bà thành tro, phong kín trong một hũ sứ, tiếp tục đặt trong phòng để tế bái, ngụy tạo nên vỏ bọc một gã si tình trong mắt thế nhân.

Hai con họ Tang, trong cả hai kiếp, đều lũ ác quỷ nhà họ Cơ gặm nhấm đến mức xương cốt chẳng còn.

kiếp , nàng cần vực dậy tinh thần, để tận mắt chứng kiến lũ cầm thú từng chà đạp bà cuối cùng sẽ kết cục .

Trang điểm xong, Cơ Hội Anh dắt tay tiểu nha đầu Lư Tư Nhu chạy ùa , vẻ mặt vô cùng hớn hở: "Tỷ phu cưỡi ngựa lớn, dẫn theo kiệu hoa đến cổng ! tỷ tỷ, mau đội khăn trùm đầu lên, lát nữa bọn họ sẽ bắt đầu gọi cửa đấy!"

Thuộc hạ của Đoàn Bất Kinh phần đông đều là thanh niên trai tráng. Ngày thường e sợ khuôn mặt lạnh lùng của , chẳng ai dám ho he nửa lời.

hôm nay là ngày vui, ai nấy đều hưng phấn phô diễn đủ mười tám ban võ nghệ, đội chặn cửa và đội gọi cửa ầm ĩ ồn ào ngớt.

Khổ nỗi hôm nay chặn cửa đưa yêu sách là Lư thái thú.

Hôm nay Lư đại nhân hứng chí bừng bừng, tài hoa tràn trề đến mức nắp thiên linh cái cũng chẳng ép xuống nổi.

Nào là câu đố chữ, vế đối thi tuôn tới tấp, quyết tâm khó bằng đội ngũ đón dâu là một đám mãng phu võ biền.

Niềm hân hoan mặt Đoàn Bất Kinh dần vơi . Bàn tay theo thói quen đưa xuống định rút thanh đao vẫn đeo bên hông.

đón dâu ai mang theo vũ khí, sờ trống rỗng.

Mạc Vấn cạnh cũng vò đầu bứt tai, trừng mắt cái gã mọt sách thao thao bất tuyệt , bụng ứ đầy một đống từ ngữ thô tục chực chờ phun .

kẹt nỗi lúc đón dâu lão đại hạ lệnh, hôm nay kẻ nào dám giở thói lưu manh phá hỏng khí hỷ sự, sẽ mang mỏ hàn đỏ rực là phẳng lưỡi.

Ngay lúc lão đại mãi vẫn cửa, Mạc Vấn nhanh trí lóe lên một ý tưởng. Gã vội vã gọi đám Lý Bưu xúm , kiệu dựng thành một chiếc thang, để lão đại giẫm lên vai bọn họ trực tiếp tung nhảy vọt qua xà nhà.

Thế là, giữa tiếng la hét kinh ngạc của đám đông, Đoàn Bất Kinh trong bộ hỷ phục đỏ thẫm rực rỡ cứ thế từ trời giáng xuống, hạ cánh vững chãi bên trong sân.

Mặc cho Lư Năng đó tức tối gào thét "Lấy vợ dùng sự chân thành, cớ gian lận", ông vẫn Mạc Vấn ôm bổng lên , đám thổ phỉ ồn ào reo hò đẩy tuột trong.

Đường rước dâu quá xa, Tiểu Thiền nam nhân cao lớn bên cạnh cầm dải lụa đỏ dẫn dắt, chậm rãi bước hỷ đường lộng lẫy.

Khách khứa tham dự lúc mới ngã ngửa, phát hiện mà vị tướng quân cùng tân nương quỳ bái phụ mẫu của , mà và ngoại tổ phụ của tân nương tử.

Cộng thêm việc trong bài chúc văn rõ mồn một câu "Tang gia nhánh ngô đồng, kén rể đón phượng rước nhà", mới vỡ lẽ: Đường đường là Bình Lỗ Đại tướng quân, thế mà chấp nhận phận ở rể!

Trong phút chốc, cả sảnh đường xì xào bàn tán, thi dò hỏi xem rốt cuộc Tang gia là cái tháp vàng phương nào.

Cái cành ngô đồng dụ dỗ phượng hoàng xem cũng cứng cáp phết, thể dụ cả một con phượng hoàng hung hãn nhường .

Đợi đến khi tin Tang gia là cự phú nức tiếng Giang Nam, đám đông trưng vẻ mặt ", hiểu ".

Đoàn tướng quân đúng là cao tay, phen nhắm trúng con mồi béo bở, định nuốt trọn cả gia tài nhà đây mà!

Tang gia chắc cũng ngốc đến phát . Kén một gã binh vương xuất thổ phỉ hung hãn về rể, phúc ấm tổ tiên liệu gánh vác nổi cục nợ ?

Đợi hai hành lễ xong xuôi, Đoàn Bất Kinh bèn dùng hỷ xứng gạt tấm khăn trùm đầu của Cơ Tiểu Thiền ngay mặt quan khách.

Một khuôn mặt ngọc ngà quốc sắc thiên hương từng chút từng chút phơi bày ánh sáng.

Tiểu Thiền đổi sang kiểu tóc búi của phụ nữ chồng, vầng trán nhẵn bóng dán hoa điền tinh xảo, lớp trang điểm tuy kiều diễm nhưng hề tục.

Đôi mắt to tròn rạng rỡ phong tình, khi mỉm chạm ánh mắt với Đoàn tướng quân, nàng liền thản nhiên đưa mắt bao quát khách khứa, cất giọng dịu dàng nhưng trong trẻo rõ ràng: "Hôm nay Tang gia chuyện vui, xin đa tạ quý vị tân khách nể mặt đến chung vui cùng và tướng quân. Nếu điều gì tiếp đón chu đáo, mong quý vị rộng lượng bỏ qua."

Tang gia kén rể, nên nàng cũng chẳng cần ngốc nghếch trong động phòng như bao tân nương t.ử bình thường khác.

Ngay từ khi cử hành lễ thành , nàng bàn bạc kỹ lưỡng với Đoàn Bất Kinh, sẽ cùng kính rượu tiếp đãi khách khứa, nhân tiện nhận mặt luôn đám quyền quý ở ba châu .

Muốn Cám Châu và Lộ Châu thái bình, bắt buộc vuốt ve an ủi đám rắn địa phương . Nàng nhớ kỹ từng gương mặt, giao thiệp thì trong lòng cũng sẽ nắm chắc phần thắng.

Sau một vòng chúc rượu, các vị hào môn hào đều ấn tượng sâu sắc với tân nương của Đoàn tướng quân.

Cành ngô đồng của Tang gia quả thực dạng .

Nhan sắc thì miễn bàn, cái vẻ mơn mởn trắng trẻo toát lên cỗ linh khí nhường , chắc chắn thể là đóa hoa rực rỡ sinh trưởng giữa vùng Tây Bắc đầy gió cát khắc nghiệt.

Cách đối nhân xử thế cũng vô cùng hào sảng đường hoàng, khí độ khác hẳn những tiểu thư khuê các ru rú xó nhà.

Tóm , giai nhân nhỏ nhắn e ấp cạnh vị tướng quân oai phong lẫm liệt, quả là một bức tranh trai tài gái sắc mãn nhãn xem.

Trong suốt quá trình tân lang tân nương kính rượu, hầu hết những bọn họ gặp đều là đầu tiên tiếp xúc.

Một tinh ý, từng danh tiếng của Đoàn Bất Kinh, đều vị ngoài mặt thì , nhưng nụ chẳng chạm đến đáy mắt.

cũng những kẻ quen thói ăn chơi trác táng, mượn men quá chén nên chẳng phân biệt thần phật, lời gì cũng ném tuột ngoài.

Thậm chí vài tên trẻ tuổi ngông cuồng, vốn ở bàn tiệc chính nhưng lân la chạy tới. Bọn chúng chằm chằm tân nương, miệng lời chúc mừng nhưng ánh mắt bỉ ổi lướt xuống nửa .

Đoàn Bất Kinh sầm mặt, ngay lúc định tay thì tân nương vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, mỉm nhỏ vài câu với hầu cận. Chỉ chốc lát , đến xốc nách lôi tuột đám bợm nhậu sang khu viện bên cạnh.

vô tình ngang qua, lờ mờ thấy ai đó đang xách thùng, cầm gáo múc từng gáo canh giải rượu, đè cổ đám ma men bắt uống cạn để tỉnh rượu.

Sau khi Đoàn Bất Kinh dắt Tiểu Thiền chúc rượu một vòng ở bàn tiệc chính, liền bảo Tiểu Thiền về phòng nghỉ ngơi , phần còn để lo liệu đón tiếp.

Tiểu Thiền tân phòng, đập mắt là rượu thịt ê hề bày biện sẵn bàn.

Ngay bên cạnh còn chu đáo đặt sẵn một đôi đũa bạc.

Tiểu Thiền dùng đũa bạc chọc chọc từng đĩa thức ăn, đó cứ thế bưng bát ăn lấy ăn để.

Bạch Lan thấy mà ngán ngẩm, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Tiểu thư, đúng, bây giờ gọi là tướng quân phu nhân . Người đợi tướng quân ? Hai còn uống rượu giao bôi mà."

Cơ Tiểu Thiền miệng nhai nhóp nhép, giọng điệu hàm hồ: "Cái màn thành khổ nhất là tân nương tử. Khách khứa và tân lang quan ở ngoài tha hồ rượu thịt no say, còn tân phụ thì đơ như khúc gỗ giường, bụng đói meo đói mốc. Hắn còn đến đời thuở nào mới về, cứ no bụng ."

Ăn thêm vài miếng, nàng ngẩng lên hỏi: "Mấy tên loạn lúc nãy, giải quyết êm xuôi cả chứ?"

Bạch Lan khúc khích: "Nước tiểu ngựa do chính tay Mạc Vấn hứng, đảm bảo vô cùng tươi mới."

Tiểu Thiền gật gù đắc ý. Thứ đó đúng là cực phẩm, ở nhà xa đều nên dự trữ một ít, dùng để súc miệng giải rượu cho những kẻ thối mồm quả là hảo.

Nàng cắm cúi gắp đĩa tôm nõn xào Long Tỉnh, phía lưng Bạch Lan bỗng im bặt một tiếng động.

Tiểu Thiền đang c.ắ.n dở miếng giò heo pha lê, ngoảnh thì thấy Đoàn Bất Kinh đó từ lúc nào, còn Bạch Lan thì lặn mất tăm mất tích.

Tiểu Thiền ngạc nhiên sắc trời bên ngoài, phần ngượng ngùng nuốt miếng thịt xuống, hỏi: "Sao tướng quân về sớm ?"

Đoàn Bất Kinh tháo đai lưng hỷ phục, hình cao lớn như ngọn núi sừng sững chắn bàn tiệc: "Đằng Lư thái thú và thái thú phu nhân trông coi . Ta chút thắng nổi tửu lượng, nên về nghỉ sớm."

Nói đoạn, xuống cạnh Tiểu Thiền, tiện tay mượn luôn đôi đũa của nàng gắp một miếng thịt đưa miệng: "Đám ở tiền sảnh thì gì đáng để tiếp chứ? Nàng và thành , lẽ dĩ nhiên ở đây bồi bạn cùng nương t.ử của mới đúng."

Vừa , cầm bầu rượu, rót đầy chén hỷ.

Tiểu Thiền thừa hiểu phu thê mới cưới uống rượu giao bôi, nhưng nàng thực sự ghét cái vị cay xé họng của rượu, nên trong lòng chút chần chừ.

Đoàn Bất Kinh tự nhấp một ngụm : "Không loại rượu cay nồng , là loại rượu Vải mà nàng thích uống đấy."

Tiểu Thiền ghé sát ngửi thử, quả nhiên là mùi rượu Vải thật.

Thế là hai vòng tay , uống cạn ly rượu giao bôi.

Đặt chén xuống, Đoàn Bất Kinh nhẹ nhàng hỏi: "Nàng ăn no ?"

Tiểu Thiền gật gật đầu, chợt nhận rằng, một khi nàng ăn no, thì tiếp theo sẽ đến lượt ... ăn thịt.

Giây tiếp theo, trời đất cuồng, Cơ Tiểu Thiền Đoàn Bất Kinh bế bổng lên, thả phịch xuống chiếc giường tân hôn êm ái.

Tiểu Thiền luống cuống: "Trời vẫn tối hẳn mà, nhỡ lát nữa tới náo động phòng thì ..."

"Sẽ ai đến , sai phong tỏa kín sân viện ."

"Không , còn tắm rửa cơ mà."

"Không cần tắm, hôm nay đích giúp nàng cởi bỏ hỷ phục..."

Rõ ràng trong suy nghĩ của Đoàn tướng quân, việc tự tay cởi bỏ xiêm y mỏng manh của tân nương cũng là một nghi thức quan trọng kém gì chén rượu giao bôi.

Khóe mắt Tiểu Thiền bất chợt liếc thấy chiếc bàn nhỏ đặt ngay cạnh giường. Trên đó bày một lọ tinh dầu đinh hương, và một chiếc bát sứ to hơn cả mặt nàng, bên trong đựng mấy màng bọc ruột cừu đang ngâm trong sữa dê... mấy cái cơ?

Tiểu Thiền vùng vẫy dậy, vươn cổ đếm: "Một, hai, năm... bảy!"

Dù lớp phấn họa mặt dày đến cũng chẳng che giấu nổi sự kinh hãi tột độ của Tiểu Thiền.

"Chàng... sợ nó chắc chắn, cho nên mới ngâm nhiều như ?"

Đoàn Bất Kinh trả lời, một nữa đè Tiểu Thiền xuống chiếc giường hỷ đỏ rực.

Tân nương nhỏ nhắn e ấp, nhan sắc tựa tranh vẽ, toát lên một vẻ phong tình quyến rũ khác hẳn ngày thường.

Hắn cúi đầu, c.ắ.n nhè nhẹ lên đôi môi đỏ mọng, đó dùng ngón tay cái nhẹ nhàng miết lớp son môi đỏ thẫm.

Vệt son nhòe , tựa như tia sáng rực rỡ cuối cùng của ráng chiều vương , tựa vệt m.á.u đọng bên khóe miệng con chim quyên nhỏ m.á.u hót đêm, ánh nến đỏ rực và lớp màn trướng buông lơi càng thêm phần mị hoặc đến kinh tâm động phách.

Ánh mắt Đoàn Bất Kinh càng thêm sâu thẳm, tựa như đang ủ một bình rượu mạnh say đắm lòng . Hắn áp trán trán nàng, ngón tay thon dài chút vết chai sạn khẽ vuốt ve khóe miệng nàng, dường như mang theo một tia run rẩy kìm nén.

Hồi lâu , mới thì thầm hỏi, tựa như kẻ đang trong cơn mộng mị: "Cơ Tiểu Thiền, hôm nay nàng gả cho là ai?"

Cơ Tiểu Thiền thầm nghĩ chắc hẳn lúc nãy ở tiền sảnh uống ít rượu nên mới bộ dạng kỳ quặc nhường .

Thế nhưng, một nam nhân mang dáng vẻ mơ màng đắm chìm như , dường như lột bỏ hết thảy lớp phòng toan tính ngày thường, mang theo một vẻ mềm yếu thể diễn tả thành lời.

Tiểu Thiền nhích gần lồng n.g.ự.c , tinh nghịch cọ lớp son môi đỏ tươi lên gò má , đó chạm nhẹ chóp mũi mũi , thủ thỉ: "Phu quân của là lão đại chống lưng của Xích Long sơn trại, là vị Bình Lỗ Đại tướng quân oai phong lẫm liệt... Đoàn Bất Kinh."

Lời Tiểu Thiền dứt, tựa như vô tình chạm một phong ấn cấm kỵ nào đó.

Mãnh thú ngủ say chốc lát, đột nhiên như bứt đứt xiềng xích nghìn năm, hung hãn đè nghiến lấy con mồi ngốc nghếch lớp ngụy trang vô hại của nó lừa tận hang sâu.

 

Loading...