Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 44: Nàng hối hận rồi

Cập nhật lúc: 2026-08-09 12:27:00
Lượt xem: 305

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Thiền lọt thỏm giữa tấm đệm gấm đỏ thẫm rực rỡ, khẽ nghiêng đầu, vụng trộm liếc nam nhân.

Đoàn Bất Kinh bên mép giường, cởi bỏ bộ hỷ phục đỏ chót , để lộ hình với những múi cơ bắp cuồn cuộn rắn chắc.

Nếu xét theo tâm tính của Tiểu Thiền, nàng thực chất khá giống Thích phu nhân, phần thiên vị những thư sinh nho nhã, lịch thiệp, chẳng chút tính công kích.

Chứ hạng như Đoàn Bất Kinh, tuấn mà toát lên vẻ lạnh lẽo bức , hình cao lớn vạm vỡ, mỗi một đường nét cơ bắp đều mang theo tính xâm lược hừng hực, thực sự khiến chỉ tránh xa vạn dặm.

gần đây nhiều đ.â.m quen, nàng lờ mờ cảm nhận vẻ đầy mê hoặc của tấm lưng rộng, vòng eo hẹp, cơ lưng săn chắc, bờ vai và cánh tay căng tràn sức mạnh .

Chắc cũng thuộc hàng nam sắc cực phẩm nhỉ? Dù thì lúc cởi trần vung cuốc ngoài đồng, quanh bờ ruộng lúc nào cũng từng đám phụ nhân từ xa chằm chằm ...

Đoàn Bất Kinh mép giường lột sạch y phục, đầu đưa tay nâng cằm nàng lên: "Cơ Tiểu Thiền, thì cứ đàng hoàng mà , liếc mắt đưa tình như ?"

Đường đường là một cô nương t.ử tế, học theo cái thói trộm của mấy bà thím nạ dòng ngoài bờ ruộng thế .

Nói đoạn, vươn tay kéo tuột cô dâu bé nhỏ lồng ngực.

Bộ giá y thêu kín chỉ vàng sợi bạc lộng lẫy bàn tay to lớn của nam nhân từng chút từng chút lột bỏ, cánh tay dài vung lên, xiêm y nhẹ nhàng rơi lả tả xuống sàn.

Khuôn mặt ửng hồng e ấp, cần cổ trắng ngần như tuyết, đường cong cơ thể lung linh diễm lệ, sự tôn lên của tấm chăn gấm đỏ rực, nàng trông hệt như viên trân châu ngọc bảo, giống như một bức tuyệt tác mỹ nhân chỉ thể chiêm ngưỡng trong những giấc mộng xuân.

Ánh mắt Đoàn Bất Kinh bỗng trở nên thâm trầm, chỉ cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực thể khống chế tuôn thẳng xuống bụng .

Tiểu Thiền đến mức hoảng loạn, định chui tọt chăn, nhưng nam nhân ấn chặt bả vai, nửa bước cũng thể nhúc nhích.

Ánh sáng trong phòng quá chói, cũng chẳng cách nào thổi tắt nến.

Tiểu Thiền sống đến ba kiếp , bao giờ loại chuyện hoang đường giữa ban ngày ban mặt.

Vì chẳng chỗ nào để trốn tránh, nàng nhất thời hổ đến mức dám mở mắt, chỉ giương nắm đ.ấ.m nhỏ đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c nam nhân: "Thả màn trướng xuống, còn nữa, phép mở mắt!"

Lần Đoàn Bất Kinh cũng chỉ lời một nửa. Hắn tiếp tục cúi xuống ngắm nghía nàng thêm một lát, mới chịu buông tấm màn trướng đỏ rực xuống.

Ánh sáng lọt qua lớp màn lụa mỏng manh, nhuốm lên thứ một màu sắc mờ ảo, mê ly đầy mị hoặc.

Những nụ hôn nóng hổi tỉ mỉ rải đều từ vầng trán thanh tú, xuống chóp mũi, lướt qua đôi môi đỏ mọng, đến cằm, một đường mơn trớn vuốt ve xuống .

Mấy ngày nay Tiểu Thiền dần quen với sự âu yếm của Đoàn Bất Kinh, nay một nam nhân tuấn, cường tráng như ôm trọn lòng, quấn quýt bằng những nụ hôn ướt át, nàng khó lòng kìm nén cảm giác tê dại nóng rực đang nhanh chóng lan tỏa khắp tứ chi bách hài.

Đoàn Bất Kinh nhất quyết chịu nhắm mắt, Tiểu Thiền đành tự nhắm tịt đôi mắt .

thỉnh thoảng khi dừng nghỉ ngơi, nàng cũng he hé mắt , lén lút dò xét động tĩnh của .

Tỷ như lúc thò tay khỏi màn trướng, vớt một đoạn ruột cừu ngâm mềm nhũn từ chiếc bát sứ lớn, đổ một ít dầu đinh hương lòng bàn tay.

Mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp màn trướng, mang theo một vẻ ái ôn nhu khác thường.

Tiểu Thiền dám tiếp nữa, đành dứt khoát dùng cánh tay che ngang mắt, mặc kệ gì thì .

Lúc đầu thứ vẫn diễn bình thường, nhưng khi Đoàn Bất Kinh bắt đầu đè tới, Tiểu Thiền nhịn mà bỏ cánh tay đang che mắt xuống.

Cùng với một cảm giác thể phớt lờ, đôi môi đào của nàng khẽ hé mở vì kinh hãi, vệt ửng đỏ nơi khóe mắt nhanh chóng lan rộng.

Nàng dùng sức chống hai tay lên vòm n.g.ự.c vững chãi của Đoàn Bất Kinh, thấp giọng cầu xin: "Ta chịu nổi , ... đừng..."

Đáng tiếc, lời yêu cầu nhường giây phút quả thực là quá hoang đường và vô lý.

Hắn chờ đợi ngần thời gian, kiên nhẫn dỗ dành, giăng thiên la địa võng, vất vả lắm mới nắm chặt con mồi thèm nhỏ dãi trong lòng bàn tay.

Cầu xin đừng động nàng ư? Đừng mơ! Nếu nàng còn sức lực rảnh rỗi thế , chi bằng cầu xin chuyện khác .

Thế là những lời van vỉ đứt quãng cuối cùng cũng chà đạp đến nức nở, nam nhân cúi đầu dùng môi lưỡi khóa chặt .

Bản tính thổ phỉ tạm thời trỗi dậy, lấn át tất cả.

Mặc cho con cá lọt lưới giãy giụa quẫy đuôi trong tuyệt vọng, chỉ cần tóm chặt lấy mang cá, bóp mạnh, chẳng chút lưu tình mà m.ổ b.ụ.n.g moi ruột, thỏa sức c.ắ.n xé.

Tiểu Thiền c.ắ.n chặt môi, chỉ thể để mặc cho những giọt mồ hôi của nam nhân thi rơi lã chã xuống cần cổ trắng ngần và gò má . Nàng vô thức vươn tay, bất lực bấu chặt lấy cánh tay nổi đầy gân xanh của , nhấp nhô trôi dạt giữa những đợt sóng nhiệt cuồng say.

Kinh nghiệm từ kiếp thứ nhất nay vô dụng.

Cái tật " " của Đoàn Bất Kinh, cái thời gian "một nén nhang" trong tưởng tượng của nàng, hóa giống như nước dòng Trường Giang đổ cặn , cuồn cuộn tưới rót mãi thấy điểm dừng.

Mãi cho đến khi mặt trời ngoài cửa sổ ngả về Tây, "chén " mới miễn cưỡng cạn đáy.

Tiểu Thiền mệt lả hệt như vớt lên từ nước, cả ướt sũng mồ hôi.

Nam nhân sợ đè hỏng nàng, khẽ điều chỉnh nhịp thở, nghiêng xuống bên cạnh. Hắn vươn tay ôm trọn Tiểu Thiền lồng ngực, thỏa mãn nhưng vẫn còn thòm thèm, liên tục mổ nhẹ lên má nàng.

Tiểu Thiền giờ phút đến đầu ngón tay cũng thấy tê dại, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi một chốc mới dậy tắm rửa.

Trong lúc mơ màng một lát, Tiểu Thiền bỗng cảm nhận bên cạnh khẽ cựa quậy. Nàng uể oải mở mắt , khóe mắt liếc thấy nam nhân một nữa thò tay khỏi màn trướng. Lát , vớt một đoạn ruột cừu ướt sũng nước.

Tiểu Thiền hết chịu nổi, kinh hãi lấy chăn quấn chặt lấy , cố gắng khuyên can: "Tướng quân... nghỉ ngơi thôi, ngày mai chúng khám lang trung ?"

Đoàn Bất Kinh vẫn đang cúi đầu cặm cụi, mãi khi xử lý xong mới ngẩng lên hỏi: "Khám cái gì? Khám xem nàng cơ thể yếu ớt vô dụng thế nào ?"

Tiểu Thiền tức giận đến mức vung chân định đạp , một tay tóm gọn cổ chân, kéo tuột cả ngoài.

Hắn rốt cuộc là uống t.h.u.ố.c gì ? Sao cứ dai dẳng dứt thế ?

Tiểu Thiền cam lòng! Nhớ tới con d.a.o găm vẫn luôn cất giấu gối, nàng giãy giụa luồn tay xuống, sờ soạng một hồi chỉ thấy trống trơn.

Nam nhân vòng tay ôm lấy eo nàng từ phía , c.ắ.n nhẹ lên dái tai nàng, thì thầm: "Tìm d.a.o găm ? Ta cất nó từ sớm . Nếu nàng dùng, vẫn còn một con, nàng cần ?"

Với cặp chân tay gầy guộc khẳng khiu của Tiểu Thiền, thể chống cự sức mạnh của đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn vững chãi như núi ?

Hắn dường như con tỳ hưu mới thêu vỏ gối nhập hồn, chỉ điên cuồng đòi hỏi, tham lam nuốt chửng thứ phơi bày mắt.

Đợi đến khi Đoàn Bất Kinh thắt nút cái bao ruột cừu thứ ba ném vèo khỏi màn trướng, Tiểu Thiền mệt đến mức eo đau nhức mỏi, thở thoi thóp.

Mái tóc dài ướt đẫm bết bát dính chặt hai bên má, cổ họng tựa như chuốc rượu độc nữa, khản đặc đến mức đau rát.

Nàng thực sự chịu nổi nữa. Nhìn nam nhân ôm nàng nghỉ ngơi một chốc chuẩn vươn tay lấy đồ, rốt cuộc nàng tủi bật nức nở.

Cảm giác run rẩy xa lạ, đầu óc trống rỗng quả thực hề tệ, nhưng thể nàng thực sự theo kịp tốc độ thăng hoa của tâm hồn.

Phía lớp chăn gấm tựa như ngọn lửa thiêu rụi cỏ hoang, chẳng cần cũng chắc chắn sưng tấy cả lên .

Cái tên thổ phỉ Đoàn Bất Kinh chẳng thương hoa tiếc ngọc là gì, coi nàng như lũ nữ t.ử chốn thanh lâu mà giày vò.

Phải đây, kiếp thứ ba vẫn gả sai .

Nàng gả cho thứ quái vật gì thế , định bẻ vụn nàng , nghiền nát, nuốt chửng nàng chừa mảnh xương nào ?

Nghĩ , tiếng lập tức nổ nức nở, thê t.h.ả.m gấp vạn tiếng kêu gào ban nãy.

Ban đầu Đoàn Bất Kinh để tâm, chỉ nghĩ nàng vẫn đang đắm chìm trong dư âm của cuộc mây mưa. khi tiếng ngày càng bất thường, vội vàng moi khuôn mặt ướt nhẹp mồ hôi của nàng từ trong gối , gặng hỏi: "Sao ? Lúc nãy nàng đau ?"

Tiểu Thiền sụt sịt mũi, ủ rũ rúc cánh tay , tuyệt vọng thốt lên: "Làm gì ai như , chẳng lẽ bệnh ?"

Vất vả mãi Đoàn Bất Kinh mới hỏi rõ ngọn ngành về khái niệm "một nén nhang" của Tiểu Thiền, nhịn hỏi: "Ai cho nàng nam nhân bình thường chỉ ngắn ngủi như ?"

Tiểu Thiền im bặt. Nàng thể kể uẩn khúc trọng sinh ba kiếp của , đành mượn danh tên cha hờ bia đỡ đạn.

"Mẹ ... lúc xuất giá đưa cho xem bức xuân cung đồ giấu đáy rương, bà thế. Bà sinh ba đứa con , chắc chắn là thể sai ."

Đoàn Bất Kinh trầm mặc một lúc lâu, : "Lần gửi đồ cho nhạc phụ, nhớ mua thêm nhiều d.ư.ợ.c liệu bổ thận tráng dương ."

Đến khi Tiểu Thiền vỡ lẽ bình thường thực chất là phu quân ở kiếp đầu tiên của , nàng cũng rơi lặng kéo dài.

Nàng cuối cùng cũng hiểu lý do vì hồi đó Lục Kính Thăng cứ hễ qua "một nén nhang" là chán nản lăn ngủ khì, thi thoảng còn hỏi nàng để bụng .

Lúc nàng cứ ngỡ Lục lang tự thấy hổ thẹn vì quá đam mê nữ sắc, hành xử lỗ mãng.

Thậm chí về , thèm chung chăn gối với nàng nữa, cứ một mực theo đuổi cái gọi là sự đồng điệu về tâm hồn.

Lẽ nào cho rằng, chỉ tài nữ như Tô Trường Cư mới thấu hiểu vẻ nội tâm tài hoa xuất chúng của , mà màng tới khiếm khuyết "một nén nhang" ?

Cũng tại kiếp thứ nhất nàng vì tư tình mà lén lút đính ước, lúc thành chỉ ánh nến đỏ đơn sơ đối ẩm, dạy dỗ những chuyện , cũng chẳng ai hé răng nửa lời kể cho nàng về những bí mật phòng the thầm kín.

Đến kiếp thứ hai, còn kịp đợi tân lang đón dâu, thì vớ tên ôn thần chọc gậy bánh xe Đoàn Bất Kinh .

Trong chuyện nam nữ, nàng dù khoác áo phụ nhân nhưng rốt cuộc vẫn tinh khôi như tờ giấy trắng, ngây ngô mờ mịt.

Đoàn Bất Kinh dậy, khoác áo dài, lục lọi trong hòm hồi môn lấy cuộn tranh mà nhạc mẫu lén nhét . Hắn mở bức họa , hệt như vị phu t.ử đang chỉ bảo cho đứa trẻ ham học hỏi, kiên nhẫn giảng giải cặn kẽ cho nương t.ử từng hình vẽ một.

Tiểu Thiền cuốn trong chăn bông kín như một chiếc bánh chưng, chỉ để hở một ít trán và đôi mắt, cuộn tròn trong vòng tay Đoàn Bất Kinh lặng lẽ tiếp thu bài học.

Nhờ ơn "phu tử" chỉ bảo, giờ thì nàng thấu hiểu, phu quân của khỏe mạnh, thậm chí còn là một đấng nam nhi đội trời đạp đất hiếm khó tìm.

Thân hình cao lớn, chân dài, cái gì cũng dài.

Thế nhưng, khi Đoàn Bất Kinh kết thúc bài giảng và chuẩn lấy bao ruột cừu thứ tư, Tiểu Thiền vội vàng cuộn tròn trong chăn lăn tót góc giường.

Nàng dỗi hờn cất tiếng: "Chàng bệnh, nhưng ... quả thực kham nổi. Chàng ngày nào cũng ăn thịt, nhưng ăn kiểu thì chịu thua. Hay là hai cứ hòa ly , kẻo là con rể ở rể khó nạp ..."

Lời còn dứt, sắc mặt Đoàn Bất Kinh tối sầm . Hắn bóp chặt cằm Tiểu Thiền, gằn từng tiếng: "Lúc nãy rõ, nàng nữa ?"

Ánh mắt hung tợn tựa như lột sống nàng ngay tắp lự, đó treo lên cột cờ châm thiên đăng.

Tiểu Thiền rốt cuộc vẫn mang chút e dè với , đành lảng sang chuyện khác, bảo lấy chăn nệm mới.

Chăn nệm chỗ ướt chỗ khô loang lổ, ngay cả chiếc vỏ gối thêu hình tỳ hưu mới toanh của nàng, do lúc nãy lót lưng nên cũng ướt một nửa, mà ngủ nổi.

Đoàn Bất Kinh trừng mắt lườm nàng hồi lâu, cuối cùng cũng chịu rời giường tìm chăn nệm mới trong hòm.

Tiểu Thiền thở phào nhẹ nhõm. Đợi hai xuống giường nữa, nàng nũng nỉ non năn nỉ.

Cuối cùng cũng chốt thỏa thuận: Từ nay về , mỗi ngày, lượng bao ruột cừu tiêu hao tuyệt đối vượt quá hai chiếc.

Nhiều quá thì Tiểu Thiền chịu nổi, mà ít quá thì Đoàn Bất Kinh cũng bứt rứt yên.

Chỉ là nàng hề , lúc nàng chìm giấc ngủ, Đoàn Bất Kinh dậy, đăm đăm ngắm khuôn mặt say ngủ của nàng lâu...

Ngày hôm , Tiểu Thiền ngủ một mạch đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy. Nếu hôm nay lên đường về kinh, lẽ nàng nướng khét lẹt giường đến tận trưa.

Lý do chẳng gì khác ngoài việc nàng ê ẩm, nhức mỏi khôn cùng.

Tuy am hiểu tiễn thuật, nhưng nàng chẳng hề võ công. Gân cốt kịp giãn nở mà lôi kéo mấy động tác quá độ, căng cứng hết cả .

Tối qua chân nàng chuột rút dữ dội. Cho đến tận sáng nay khi bước chân xuống giường, cơn đau nhức vẫn thuyên giảm. Dù Đoàn Bất Kinh ẵm nàng tắm gội, đó còn xoa bóp hồi lâu, tình hình vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao.

Bởi , kể từ lúc thức dậy, Tiểu Thiền chẳng thèm cho Đoàn Bất Kinh một sắc mặt nào.

Đoàn Bất Kinh cũng hề bực dọc, chỉ thầm lặng thức dậy từ sớm dâng cho Tang Nhược và ngoại tổ phụ, miệng bảo Tiểu Thiền ngủ say quá nên vẫn dậy.

Tang Nhược vẻ lo lắng, nhưng ngoại tổ phụ vui mừng đến mức suýt vỗ tay reo hò, còn dặn dò trẻ nên thức dậy quá sớm, nghỉ ngơi cho khỏe thì ông mới mau cháu chắt để bồng bế.

Sau bữa trưa, đến lúc tiễn Cơ Hội Anh bến tàu. Tiểu Thiền cùng chung một chiếc xe ngựa.

Lúc lên xe, nhân lúc và ngoại tổ phụ để ý, nàng thẳng thừng hất mạnh tay đàn ông đang định đỡ .

Sáng nay nếu nàng tỏ thái độ dứt khoát lạnh nhạt, gã e là lấy nốt chỗ ruột cừu còn sót trong bát sứ dùng sạch bách .

Suốt quãng đường , Tiểu Thiền cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm khi để ý thấy ven ruộng xuất hiện thêm vô đám châu chấu nhảy nhót tung tăng.

Lứa châu chấu đầu tiên nở nay khôn lớn phổng phao, bay nhảy khắp các bụi cỏ dại dọc hai bên quan đạo.

Tiểu Thiền nhớ rõ, hôm nay đáng lẽ là ngày đại dịch châu chấu bùng phát dữ dội.

Trong cả hai kiếp , những bản tấu chương trình lên triều đình đều ghi chép: Ngày mồng một tháng Tám, châu chấu bay rợp trời, c.ắ.n xé trăm cỏ, sinh sôi nảy nở nhanh chóng, quét qua nơi nào nơi nấy thành bình địa trơ trọi.

Thế nhưng, khung cảnh mắt tuy đôi chút lo âu, nhưng tồi tệ như lời miêu tả trong tấu chương.

Nước dòng sông đang chầm chậm chảy xuôi, những thửa ruộng khô nứt nẻ xung quanh nay tưới tắm đẫm nước.

Những luống rau vụ hè muộn mới gieo nay bắt đầu mọc lên những mầm xanh mơn mởn, nhờ nông dân miệt mài tưới nước bón phân, chỉ vài ngày ngắn ngủi nhô khỏi mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-44-nang-hoi-han-roi.html.]

Phóng tầm mắt xa, một màu xanh um tươi mang sức sống tràn trề cho vùng đất Lộ Châu vốn hoang tàn khô cằn bấy lâu nay.

Còn về đám châu chấu phiền toái , hiện tại chúng đang nháo nhào trốn đông núp tây để tránh những mỏ gà mổ liên lịa đồng ruộng.

Đàn gà cũng do chính tay Tiểu Thiền nhờ ngoại tổ phụ mua về giúp Lư thái thú.

Giống gà hoa lau chân to nổi tiếng là thiên địch của sâu bọ côn trùng.

Chúng phân phát thẳng đến từng thôn làng dựa lượng nhân khẩu, từ thôn chia cho từng hộ gia đình.

Lúc phân phát gà, Lư thái thú quán triệt rõ ràng: Cứ ba ngày một , mỗi nhà kiểm kê lượng gà, nếu thiếu một con thì trình báo rõ nguyên nhân.

Nếu nuôi qua một tháng, gà đẻ trứng ấp nở thành con, gà con sẽ tính thêm tiền trợ cấp ba văn tiền một con, phát cho các hộ nông dân.

Chính sách triệt để ngăn chặn thói quen tham bát bỏ mâm của dân làng, tránh tình trạng họ thịt gà ăn.

Những nông dân cũng tự nhẩm tính, đám gà hiện tại chẳng cần tốn lúa gạo nuôi nấng, chỉ cần ăn đống châu chấu non nhung nhúc ngoài đồng cũng đủ no nê.

Đợi thêm mấy tháng nữa, nhận khoản tiền trợ cấp, trứng gà để cải thiện bữa ăn, tính lời lãi hơn đứt việc đem g.i.ế.c thịt ngay bây giờ.

Thế là đàn gà thi lùa ruộng, thôn làng còn cắt cử cả những đứa trẻ lớn nhiệm vụ trông coi, đề phòng kẻ trộm nhòm ngó.

Đám gà cứ thế nhẩn nha dạo bước ruộng, cứ thế từng ngụm từng ngụm nuốt chửng những con châu chấu kịp tung cánh bay lên, đồng thời để lượng phân gà béo bở bón cho đồng ruộng.

Tiểu Thiền ngước bầu trời, đại dịch châu chấu định sẵn dường như sự nỗ lực chung tay của quân dân Lộ Châu, thể bùng phát thành hình.

Tuy nhiên, nàng nhớ đến một chuyện vô cùng thú vị.

Đó là dù ở kiếp thứ nhất kiếp thứ hai, mỗi khi dịch châu chấu hoành hành ở Lộ Châu, triều đình những biện pháp cứu trợ, mà ngược còn xuất hiện vô vàn gian thương lợi dụng cơ hội đầu cơ tích trữ, bán lương thực với giá trời để vơ vét tiền bạc.

Khi , trong nhà luôn đột nhiên thêm một khoản bạc lớn, tên hàng giả thậm chí còn mua hẳn một tòa biệt viện ở ngoại ô cho Tang Nhược, đưa bà đến đó an dưỡng.

Trước nàng hiểu tại , nhưng giờ thì tỏ tường. Chắc chắn tên "cha" móc ngoặc với bè phái của Tề Hoành, lén lút ăn chặn lương thực cứu trợ của triều đình, đó tuồn ngoài bán với giá cắt cổ.

Nay Lục Kính Thăng nương tựa con Lục Nhĩ Mi Hầu đó.

Một kẻ từng "Trị Hoàng Sách Luận"* như , thể đem chuyện châu chấu ở Lộ Châu mách nước cho tên hàng giả ?

*Bài luận về cách chống nạn châu chấu.

Đứng vị trí của Cơ Bẩm Trung, nếu tin , cớ lão nhân cơ hội lấy lòng cấp Tề Hoành, cấu kết với đầu cơ trục lợi, kiếm chác một mẻ đậm?

Nghĩ đến đây, khi , nàng cuối cùng cũng chịu ban cho vị trượng phu mới cưới một sắc mặt ôn hòa, dùng chất giọng ngọt ngào thủ thỉ: "Phu quân, tình hình Lộ Châu dạo thắt lưng buộc bụng quá, phất lên một vố ?"

Đoàn Bất Kinh hiện giờ thừa sức nắm thóp tính khí của Tiểu Thiền. Đây là cầu cạnh đây mà, hèn chi mặt mũi giãn hẳn.

Hắn cụp mắt Tiểu Thiền, giọng điệu lạnh tanh: "Sắp hòa ly đến nơi , lấy việc cần nhiều bạc nuôi gia đình thế? Món hời thế , nàng cứ để phần khác ."

Nói xong, xoay sải bước dài, toan leo lên ngựa .

Tiểu Thiền luống cuống, lê cái chân khập khiễng vì chuột rút tối qua, túm chặt lấy tay áo , thì thầm dỗ ngọt: "Ngoại tổ phụ để tổ chức lễ thành đón cửa, vung tiền như nước. Chàng đừng hòng giở trò mà đòi hưởng, sàm sỡ định phủi m.ô.n.g bỏ đấy nhé!"

Đoàn Bất Kinh chau đôi lông mày rậm: "Nàng cau , phớt lờ , đuổi !"

Tiểu Thiền ghét nhất là cái vẻ vờ vịt bắt thóp nàng của , dứt khoát thèm năn nỉ nữa, khập khiễng lê bước định leo lên xe ngựa.

Đoàn Bất Kinh bất chợt vươn một tay ôm lấy eo nàng nhấc bổng lên, rạng rỡ xoay một vòng tại chỗ.

Tiểu Thiền giật hét lên một tiếng, vươn tay đ.ấ.m bùm bụp vai .

...

Nhắc đến Cơ Hội Anh, ngót nghét nửa tháng trời lênh đênh sóng nước, con thuyền chở nàng cuối cùng cũng cập bến kinh thành.

Thương xót , Tiểu Thiền cố tình thuê hẳn một chiếc thuyền lớn, gian bên trong vô cùng rộng rãi thoáng đãng.

Trong lúc đám phu khuân vác đang hì hục khiêng từng thùng hàng xuống bến, một chiếc tráp gỗ bất ngờ tuột tay rơi xuống đất. Nắp tráp văng , từng thỏi bạc lớn trắng xóa lăn lóc tung tóe khắp nơi.

Cảnh tượng khỏi khiến tò mò mường tượng: Hơn chục chiếc tráp gỗ y hệt xếp chồng lên , liệu bên trong cũng chứa đầy những nén bạc trắng ngần lấp lánh như thế chăng?

Có kẻ tò mò, nhịn bèn hỏi dò phu khuân vác xem hàng hóa thuộc về nhân vật tai to mặt lớn nào.

Gã phu thuyền vốn dĩ giọng điệu vang rền, cố tình hắng giọng hô lớn: "Số hàng là của Bình Lỗ Đại tướng quân Tây Bắc Đoàn Bất Kinh, đặc biệt gửi về để hiếu kính nhạc phụ đại nhân! Nhạc phụ ngài là Cơ Bẩm Ương Cơ đại nhân - quan chức thuộc bộ phận Độ chi ty của Hộ Bộ kinh thành đấy!"

Ngay tại bến tàu, ít thương nhân và lữ khách bước xuống thuyền, cùng với đông đảo gia quyến của các quan đang chờ lên thuyền.

Những xung quanh lập tức xôn xao bàn tán, đều bày tỏ sự ghen tị sâu sắc việc Cơ đại nhân một rể thảo thảo, nghĩ tới cha nhường .

Gã phu thuyền như thể mắc bệnh ngớ ngẩn, gào thét tên họ liên tục tới ba .

Mãi cho đến khi hớt hải ngã nhào từ xe ngựa xuống, mặt cắt còn giọt m.á.u đ.â.m sầm về phía mạn thuyền, gã phu vung tay hiệu cho thuyền rời bến.

Thế là, chẳng thèm đếm xỉa đến việc bàn giao hàng hóa cho vị Cơ đại nhân , chiếc thuyền vội vàng nhổ neo căng buồm rời , để mặc Nhị tiểu thư họ Cơ bơ vơ cạnh đống đặc sản chất cao như ngọn đồi nhỏ.

Khi Cơ Bẩm Trung thở hồng hộc chạy tới nơi, lão vẫn còn loáng thoáng thấy vài xung quanh đang bàn tán về cái tên .

"Đoàn Bất Kinh đó hả? Chẳng là viên võ tướng áp giải Trịnh Nghị mấy hôm ?"

"Võ tướng cái nỗi gì, chẳng gán mác phản tặc ư? Cách đây lâu, các huyện quanh kinh thành còn dán đầy cáo thị truy nã . Nghe phong thanh là lúc về, san bằng luôn Cám Châu, tự xưng là Đại tướng quân cơ đấy."

"Trời đất quỷ thần ơi, Cơ đại nhân quả là to gan lớn mật, dám thu nhận một tên rể cỡ , lão chê cái mạng cổ sống quá thọ ?"

Cơ Bẩm Trung hoảng hồn run rẩy, lúc con gái mặt mày hớn hở kể đầu đuôi câu chuyện, nhận chỉ một nàng về, sắc mặt lão lập tức sầm xuống đáng sợ.

Lão bảo Cơ Hội Anh lên xe ngựa cùng . Vừa thả rèm xe xuống, buồn đợi con gái kịp thỉnh an, lão vung tay giáng thẳng một cú tát điếng lên mặt nàng.

"Đồ súc sinh vô dụng, chẳng dặn ngươi âm thầm dắt về ? Ngươi lôi cả tỷ tỷ ngươi theo để trò gì?"

Cơ Hội Anh kịp phòng , cái tát oan nghiệt của cha cho choáng váng đầu óc.

Từ nhỏ đến lớn, cha lúc nào cũng đầu tắt mặt tối với công vụ, ở bên cạnh nàng nhiều nhất là tổ mẫu và .

Cha đối với hai tỷ sinh đôi cũng chẳng hề nghiêm khắc, huống hồ là tay đ.á.n.h đập nhường .

Cơ Hội Anh uất ức tột độ, nước mắt giàn giụa, mếu máo giải thích: "Tỷ tỷ vô tình thư báo cho tỷ phu, con gái bây giờ?"

Nàng chỉ đơn giản nghĩ tỷ tỷ kề cận, bận rộn đèn sách, chẳng ai để ý chăm nom cha, nàng trở về thể quán xuyến chuyện áo quần cơm nước cho .

Nào ngờ mới gặp mặt mấy lời hàn huyên, cha giáng cho nàng một cú bạt tai thương tiếc. Tại vô lý đến mức ?

Thảo nào lúc tiễn nàng, tỷ tỷ cứ dặn dò dặn dò , hỏi nàng .

Cơ Bẩm Trung hứng thú đôi co với đứa con gái ngu ngốc , phẫn nộ quát nạt: "Nếu chỉ một ngươi về cũng chẳng , cứ lẳng lặng mà về. Vậy mà ngươi xem ngươi trò gì? Mướn một chiếc thuyền to vật vã, chỉ thiếu nước đ.á.n.h chiêng khua trống loan tin cho cả thiên hạ , Cơ Bẩm Ương, là kẻ thông đồng với giặc! Ngươi chê cha sống dai quá, tự tay tước tuổi thọ của đúng ?"

Cơ Hội Anh mà mù mờ chẳng hiểu cha đang gào thét cái gì. Rõ ràng chỉ nàng sai, mà cả tỷ tỷ ân cần chu đáo, tốn bao công sức chuẩn quà cáp cũng đều sai cả.

Cơ Hội Anh lóc ầm ĩ hơn, nằng nặc đòi thuyền về tìm .

Cơ Bẩm Trung định giơ tay giáng thêm cái tát nữa, nhưng thấy khuôn mặt tèm lem nước mắt nước mũi của con gái, lão đành bất lực buông tay, chỉ còn cách đập mạnh một cái thành xe để xả giận.

Sau khi về đến phủ, Cơ Bẩm Trung đích kiểm đếm vật phẩm , rốt cuộc mới nhận là những món đặc sản thôn quê rẻ tiền.

Một tráp chứa bạc thỏi, nhưng cộng tới năm lượng bạc. Bề ngoài đúc to là thế, nhưng bên trong là rỗng ruột.

Số tráp còn chứa các loại trái cây và bánh mứt khô khốc.

Cơ Hội Anh lóc nức nở: "Chỉ mang về mấy món đặc sản địa phương thôi mà, thành thông đồng với giặc? Tỷ phu tiên hoàng ban hôn, tiên hoàng sắc phong, còn là thổ phỉ nữa."

Cơ Hội Tài bên cạnh ném những lời châm chọc sắc lạnh: "Bớt lời , đúng là ngu ngốc bán còn giúp họ đếm tiền. Tỷ cũng là tiên hoàng cơ mà, bây giờ nắm quyền là Vinh thái phi. Thiên hạ đều đang đồn ầm lên chuyện đại tỷ phu của chúng là kẻ tay sát hại trưởng của Vinh thái phi. Cha vất vả lắm mới rũ bỏ quan hệ, giờ tỷ kéo tròng."

Cơ Hội Anh á khẩu đáp lời nào, đành lủi thủi về phòng, trải giấy thư trút hết tủi hờn kể lể với tỷ tỷ.

Quay chuyện của Cơ Bẩm Trung, ngay hôm , lão Tề Hoành tướng quân cho gọi tới tướng quân phủ để răn dạy.

Lúc đó, Tề tướng quân đang quây quần bên lò sưởi đun , ấm nước reo sôi sục.

"Nghe con rể của Cơ đại nhân vô cùng hiếu thảo! Nào là từng hòm bạc thỏi, nào là trân thú đầy ắp như núi, cứ thế chất đầy cả một chiếc thuyền chuyển thẳng từ Lộ Châu về kinh thành mà."

Sống lưng Cơ Bẩm Trung đổ mồ hôi hột lạnh toát. Lão vội vàng quỳ sụp xuống đất, run rẩy thanh minh: "Tề tướng quân ngài lời xằng bậy từ ai ? Đó chẳng qua là do đại con gái của ty chức thương xót cha già , mới sai mang chút ít quà cáp đặc sản quê hương từ phương Bắc về, là những món đồ đáng tiền."

Tề Hoành nào dễ dàng che mắt đến , chuyện thỏi bạc rơi rớt từ trong tráp , bến tàu đông nghịt đều tận mắt chứng kiến.

Ông nhạt lùng, đổi sang chủ đề khác: "Vài ngày ngươi khuyên nên tích trữ lương thực ở mấy gian thương khố vùng Tây Bắc, phán rằng hạn hán kéo dài ắt sẽ sinh đại nạn châu chấu, khi đó chúng chỉ việc găm hàng đầu cơ, chắc chắn sẽ kiếm một mẻ lợi lộc khổng lồ..."

Cơ Bẩm Trung rùng sợ hãi. Nếu chiếu theo những lời dự đoán của Lục Kính Thăng, thì đúng nạn châu chấu ở Lộ Châu bùng phát từ đầu tháng mới .

Thế nhưng, những bản tấu chương từ Thái thú Thân Châu trình lên triều đình tuyệt nhiên mảy may nhắc nhở gì đến t.h.ả.m họa châu chấu ở Lộ Châu.

Lời tiên đoán của Lục Kính Thăng sai lệch cũng chẳng đầu, Cơ Bẩm Trung lúc đó cũng cẩn thận chừa đường lui cho chính .

Lão vội vàng phân bua: "Ty chức cũng chỉ là dựa kinh nghiệm ruộng dạo ở thôn quê đúc kết mà thành. Khi chỉ là buột miệng phán đoán, cũng chẳng thể nào chính xác mười mươi ..."

Lão kịp hết câu, nguyên một ấm nóng rực bay vèo tới, đập trúng phóc mặt Cơ Bẩm Trung. Nước sôi sùng sục hắt thẳng mặt khiến lão rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết "A". Gương mặt lão nháy mắt sưng vù đỏ ửng, nhưng dám tự ý dậy, đành ngoan ngoãn bò rạp xuống nền nhà.

"Lão t.ử lúc đó đúng là ma xui quỷ khiến, theo lời xằng bậy của ngươi, dồn bao tiền của để gom mua lương thực cho mấy cửa hàng ở Tây Bắc. Kết quả thì , một mống châu chấu cũng chẳng thấy xuất hiện! Cả chuỗi cửa hàng của lão t.ử chỉ vỏn vẹn trong vài hôm ngắn ngủi bọn cướp từ kéo tới vét sạch kho. Ngươi với tên con rể của ngươi đúng là cùng một giuộc thông đồng bày mưu hãm hại lão t.ử ! Nguyên cái thuyền hàng to oành là phần hối lộ mà tên rể thổ phỉ đó lén chia cho ngươi đúng ! Người , mau bắt ngay tên phản trắc ăn cây táo rào cây sung cho , lôi dùng nhục hình tra khảo t.ử tế!"

Cơ Bẩm Trung thực tình chẳng chút thông tin gì về sự kiện mấy kho lúa Tây Bắc của Tề Hoành cướp phá. Dù cho gông cùm trói chặt hình cụ, mặc cho roi da vút lên tung tóe m.á.u thịt, lão cũng chẳng thể nào thốt nửa chữ.

Nỗi ấm ức trong lòng lão cay đắng khôn tả, nhận dường như lọt cái bẫy tinh vi của kẻ nào đó, khốn nỗi hiện tại đang thớt chờ thịt, chẳng bất kỳ giải pháp nào khả thi.

Trước lúc khởi hành đến tướng quân phủ, lão nhờ lén đưa thư khẩn cho Lục Kính Thăng. Trong thâm tâm lão chỉ thầm cầu mong cái gã học thức hàn lâm đủ nhạy bén xoay sở...

Vào lúc Cơ Bẩm Trung hành hạ dã man, tưởng chừng như chỉ còn một tàn thoi thóp, thì một viên ngục ở phòng hình khảo bước thì thầm báo cáo vài câu với tên Hình khảo quan.

Tên Hình khảo quan nhíu mày, vẫy tay hiệu cho thuộc hạ giải thoát cho Cơ Bẩm Trung.

"Cơ đại nhân, đành đắc tội với ngài , bọn cũng chỉ là chấp hành mệnh lệnh. Hiện tại Cảnh tướng quân của đại doanh Uy Phong điều đến gửi lời cầu xin cho ngài, Tề tướng quân nể tình tha c.h.ế.t cho ngài một . Hy vọng từ nay về , ngài nên điều lo liệu cho ."

Bị đ.á.n.h đập quá sức tàn bạo, Cơ Bẩm Trung thậm chí còn chẳng thể tự bước . Khi lão rên rỉ than kiệu đưa ngoài ngục, một thanh niên cao ráo oai vệ mặc nhung phục đang tay cầm kiếm bên vệ đường.

Người thanh niên đang trầm tư Lục Kính Thăng rỉ tai, mãi tới khi tiếng rên la của Cơ Bẩm Trung vang lên thì mới nghiêng đầu sang. Người đó ai khác là Kỳ vương Tiêu Thận, rũ bỏ cuộc sống vương giả để gia nhập quân doanh.

Hóa , khi Tiêu Thận đầu quân cho ruột Cảnh Trọng Minh, ngài bắt đầu rèn luyện từ chức vụ võ quan thấp nhất ở Tiền phong doanh.

Hôm qua, ngài việc gấp về kinh thành, tiện đường ghé thăm , đến sáng nay lúc khỏi cổng vương phủ thì Lục Kính Thăng chặn . Hắn hớt hải báo tin Cơ đại nhân đang Tề Hoành bắt giữ, van nài ngài mặt nghĩ cách cứu giúp.

Tề Hoành ngày từng là bộ hạ cũ của Cảnh Trọng Minh. Cho dù nhiều năm qua , nhưng lúc Vinh thái hậu đang gấp rút lôi kéo đồng minh, Tề Hoành đương nhiên sẽ bán cái nhân tình cho Cảnh tướng quân. Khi điều tra rõ ràng hàng thuyền quả thực chẳng gì quý giá, Tề Hoành mới châm chước thả .

mạng sống tuy bảo , thì tội trạng vẫn thể xóa bỏ. Vì tội lơ là chức trách, Cơ Bẩm Trung giáng hai cấp quan chức, từ Ngũ phẩm đẩy trở về phận Lục phẩm Lương quan.

Tiêu Thận dường như đổi nhiều. So với tên tiểu vương gia kiêu căng ngạo mạn , hiện tại trông ngài trưởng thành và điềm đạm hơn hẳn.

Đối với Cơ Bẩm Trung, suýt chút nữa trở thành nhạc phụ của ngài, Tiêu Thận cũng chẳng buồn thăm hỏi rườm rà. Chỉ ngỏ lời dăm ba câu, yêu cầu chuyện với Nhị tiểu thư nhà họ Cơ.

Cơ đại nhân vì những trận đòn roi hiểm ác mà phát sốt cao, đủ sức để tiếp khách. Vì thế Lục Kính Thăng đành tiếp Kỳ vương đợi tại sảnh chính của phủ họ Cơ.

Cơ Hội Anh nhũ mẫu dìu sảnh chính chào hỏi hai vị quan lớn.

Vốn sợ cái danh "vương gia điên", nàng rụt rè thu ghế, im lặng Tiêu Thận dò hỏi.

Tiêu Thận lặng lẽ cầm chén lên, uống liên tục hai chén mới mở lời: "Tỷ tỷ của dạo vẫn chứ?"

Cơ Hội Anh nhớ buổi sáng sớm ngày tân hôn của tỷ tỷ, tỷ tỷ với đôi mắt sưng húp đỏ hoe tiễn , những bước khập khiễng, vẻ mặt nhợt nhạt yếu ớt.

Trong lòng nàng lúc dâng lên mối lo sợ, lén hỏi khéo xem tỷ tỷ tỷ phu ăn h.i.ế.p .

Ai ngờ tỷ tỷ nàng chỉ ánh mắt u buồn đăm đăm trời mây, bảo rằng nàng, chớ kén phu quân cơ bắp cường tráng quá, e rằng gái liễu yếu đào tơ gánh vác nổi.

Nghe đến đây, Cơ Hội Anh sợ tái mặt, càng đinh ninh trong bụng là tỷ phu bạo hành tỷ tỷ.

Những hình ảnh chợt ùa về, Cơ Hội Anh vô thức thốt lên: "Chẳng lắm, tỷ phu... hình như tay đ.á.n.h tỷ tỷ."

"Kẻ thất phu to gan thật đáng chém!"

"Sao dám!"

Hai đàn ông trong sảnh đồng thanh đập bàn, cơn thịnh nộ bùng phát.

Cơ Hội Anh giật kinh hoảng cơn thịnh nộ bộc phát của Lục đại nhân và Tiêu Thận.

Lúc nàng mới sực nhớ , những đang hầm hập giận dữ trong căn sảnh , là những tỷ phu tương lai suýt chút nữa kết duyên với tỷ tỷ nàng.

 

Loading...