Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 46: Tín vật định tình

Cập nhật lúc: 2026-08-10 02:19:22
Lượt xem: 305

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Thiền thầm nghĩ: Hắn mới vô lý , cớ giúp khác, cuối cùng thành mang nợ?

kịp thắc mắc thành lời, môi nàng nam nhân chặn , dường như đang trách phạt nàng điều gì đó.

Hơi thở mang theo vị thanh mát đặc trưng ùa tới, Tiểu Thiền còn đang ngơ ngác hiểu mô tê gì, thì nam nhân dần dần chuyển sang dịu dàng. Thế là Tiểu Thiền cũng theo quán tính mà cuốn lấy môi lưỡi , để mặc đè xuống giường đệm êm ái.

Nhân lúc chút lý trí cuối cùng cuốn phăng, Tiểu Thiền chật vật đẩy nhẹ , nhắc nhở: "Hôm nay hai ..."

Đoàn Bất Kinh lật nàng , bắt nàng bám lấy cột giường, thậm chí còn yêu cầu nàng nhổm cao hơn chút nữa.

"Lần buổi trưa đạt, tính."

Tiểu Thiền tức điên sự vô của , bộ đang luyện thư pháp chắc? Viết hỏng thì xé giấy từ đầu ?

Hơn nữa, đạt ở chỗ nào chứ? Nếu đạt, thể rách cả bao ruột cừu ?

Chung quy thì lý lẽ với thổ phỉ cơ chứ, cuối cùng nàng đành bất lực để mặc đắc thủ.

Lúc Tiểu Thiền nhũn , hai tay tuột khỏi cột giường, Đoàn Bất Kinh một tay vớt nàng lên, ôm trọn lòng.

Nàng hồn, vội vàng cúi xuống kiểm tra xem bao ruột cừu rách .

Đoàn Bất Kinh thản nhiên nửa giường, phô bày những múi cơ bắp săn chắc, mượt mà vùng eo bụng, hờ hững buông lời ẩn ý: "Cơ Tiểu Thiền, khỏi cần nữa, dù t.h.a.i , nàng cũng đừng hòng trốn khỏi tay ."

Tiểu Thiền khựng , ngước lên , suối tóc đen nhánh mềm mại như thác nước xõa tung vòm n.g.ự.c vạm vỡ của .

Nhìn thấy điệu mờ ám của Đoàn Bất Kinh, nàng mới sực tỉnh, nhận khuôn mặt đang kề sát cái chỗ của , cự ly gần đến mức phần đường đột.

Nàng vội vàng chồm dậy, ngoắt đầu tường, thu im thin thít một cách đầy uất ức.

lúc , nam nhân sấn tới, giọng trầm khàn thì thầm: "Ngày mai đến quân doanh, chắc đến tối muộn mới về. Nàng đừng ngủ , đợi về nhé, ?"

Đợi gì? Khỏi nghĩ cũng thừa. Cái gã háo sắc , trong đầu ngoài chuyện đó thì chẳng còn gì khác.

Tiểu Thiền lười chẳng thèm đếm xỉa tới , ép sát tường, tránh xa một chút.

Nam nhân cũng sấn tới nữa, ngẫm nghĩ một lát cất giọng: "Dạo bận quá, chẳng thời gian đưa nàng ngoài dạo chơi. Cảnh thu ở Lộ Châu lắm, đợi qua đợt bận rộn , sẽ đưa nàng lên núi săn thú. Thích phu nhân chẳng tặng nàng một cây cung nhỏ ? Đến lúc đó cứ thử xem tay ."

Đôi tai Tiểu Thiền khẽ vểnh lên, nàng trở , ừm hứm một tiếng rầu rĩ trong họng.

Nàng quả thực thích săn bắn. Suy cho cùng, đối với nàng thuở nhỏ, săn b.ắ.n là cách nhất để kiếm chút thịt thà bỏ bụng.

Đến mức khi lớn khôn, nàng vẫn giữ nguyên niềm đam mê với việc săn bắn, gài bẫy bắt thú.

Vừa buôn chuyện với Đoàn Bất Kinh, tự dưng nàng nhớ về những hồi ức b.ắ.n chim sẻ thời thơ ấu.

Chỉ vì một quả bí ngô, nàng quen bé nọ. Hai đứa trẻ rủ lên núi rong chơi.

Giữa bầy chim sẻ đông đúc, nàng lẽo đẽo theo bé gầy nhom , dùng chiếc s.ú.n.g cao su nhóc tự tay để ngắm b.ắ.n những con chim sẻ tội nghiệp.

Cậu bé cạnh nàng, trầm lặng ít , chỉ lẳng lặng giúp nàng điều chỉnh góc độ. Một viên đạn đất sét vút bay, chú chim sẻ béo núc ních lập tức rơi tõm xuống đất.

Nàng nhảy cẫng lên reo hò, trố mắt bé lấy bùn bọc kín con chim sẻ ném thẳng đống lửa nướng thơm lừng...

Giờ lớn , nàng tất nhiên sẽ chẳng rảnh rang so đo với mấy con chim sẻ bé tí tẹo nữa, nàng săn những con thú lớn hơn, vặn thể tích trữ lương thực qua mùa đông lạnh lẽo.

Nghĩ tới đây, nàng tò mò xoay về phía Đoàn Bất Kinh, khẽ giọng hỏi: "Trên núi ở Lộ Châu những loài dã thú nào?"

Đoàn Bất Kinh chậm rãi kể lể từng chút một, mặc cho Tiểu Thiền dần dần xích gần, ngoan ngoãn rúc lồng n.g.ự.c .

Đêm mưa rả rích mang theo cái lạnh thấu xương, Tiểu Thiền vốn mang thể hàn, chân tay lạnh ngắt như cơ chế tự động dò tìm nguồn nhiệt, chủ động áp sát nam nhân để ủ ấm.

Đoàn Bất Kinh dứt khoát kẹp chặt hai bàn chân lạnh như băng của nàng giữa hai bắp đùi săn chắc của , truyền ấm sang ủ cho nàng.

Nam nhân quả thực còn hữu dụng hơn cả túi chườm nóng. Chẳng mấy chốc, ổ chăn ấm sực lên, Tiểu Thiền vùi giấc ngủ say sưa.

Cơn mưa tầm tã ở Lộ Châu kéo dài mãi đến tận sáng sớm hôm mới chịu dứt.

Sự cuồng nhiệt quá độ dạo gần đây những chẳng khiến Tiểu Thiền quen dần, mà ngược còn để dư chấn rõ rệt.

Điển hình như lúc y phục, Tiểu Thiền cảm thấy chiếc yếm lụa tự dưng trở nên thô ráp, cọ xát n.g.ự.c gây cảm giác đau rát, còn âm ỉ nhức nhối hệt như lúc thiếu nữ mới dậy thì.

Đến cả Bạch Lan thấy cũng thốt lên: "Phu nhân, xem chừng may thêm vài chiếc yếm mới , cảm giác chật chội nhiều thế ."

Vóc dáng phu nhân nhà nàng quả thực quá đỗi mỹ, bề ngoài tưởng chừng thanh mảnh, nhưng thực chất phổng phao nở nang vô cùng, đường cong chữ S lả lướt quyến rũ, nhan sắc như phu nhân ắt hẳn sở hữu hình như mới xứng.

Hôm nay Đoàn Bất Kinh vắng nhà, vốn dĩ đến quân doanh xử lý công vụ, nhưng Lư Thái thú phái mời sang bàn chuyện.

Tiểu Thiền dọn dẹp đống binh thư vứt ngổn ngang bàn để lấy chỗ khâu vá xiêm y.

Đống sách đều là của Đoàn Bất Kinh. Dạo khi mới đến nương nhờ Lộ Châu, Lư Thái thú xót xa cảnh đường hoàng là đấng nam nhi mà mù chữ như kẻ đui mù, nên ngày nào cũng bớt một canh giờ để dạy sách chữ.

Mà Đoàn Bất Kinh bẩm sinh thông tuệ, học một hiểu mười.

Vậy nên bức thư hồi đó cho nàng, cũng là do tự biên tự diễn.

Đáng giận cái tên khốn kiếp đó hồi chặn thư của nàng, còn vẻ mù chữ, bắt ép nàng ê a từng câu từng chữ đầy mùi nịnh nọt trong đó.

Mãi đến khi thành , thấy gã dựa gối ung dung "Tôn T.ử Binh Pháp", nàng mới bừng tỉnh ngộ.

Từ đó thể thấy, nhân phẩm của Đoàn Bất Kinh tuy tồi tệ đến mức như nàng từng huyễn hoặc, nhưng cái tính tình ngang ngược, lưu manh của thì tuyệt đối chẳng thứ gì!

Hôm đó, Đoàn Bất Kinh trở về muộn, đôi lông mày vẫn còn khẽ chau .

Cơ Tiểu Thiền đang chuẩn ngủ, bèn ướm lời hỏi chuyện gì.

Đoàn Bất Kinh cũng hề giấu giếm: "Hai đứa con trai của Trịnh gia chạy trốn sang bộ lạc Nhung ."

Nghe đến đây, Tiểu Thiền khỏi kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên: "Trịnh Minh và Trịnh Vinh? Sao bọn họ trốn sang đó?"

"Thuộc hạ của bám theo sát, mấy suýt tóm hai tên đó, ai ngờ đến đường cùng lối thoát, bọn chúng dám chạy sang đầu quân cho Nhung."

Đây là một biến từng xảy ở kiếp .

Ở hai kiếp , bộ lạc Nhung ở phương Bắc vô cùng hung hãn, càn quấy.

Lúc Trịnh Nghị trấn thủ Thông Châu, Đoàn Bất Kinh đ.á.n.h cho lũ Nhung tơi bời hoa lá, thần phục sát đất.

thừa dịp Trịnh Nghị và Ngô Khánh lục đục nội bộ, tranh giành thiên hạ, Nhung xua quân xâm lược, một nuốt trọn sáu châu phương Bắc.

Mãi cho đến lúc Cơ Tiểu Thiền nhắm mắt xuôi tay trong cả hai kiếp, dã tâm gặm nhấm lãnh thổ của Nhung vẫn từng ngưng nghỉ.

Giờ đây, nhà họ Trịnh am hiểu tường tận tình hình các châu Tây Bắc quy hàng Nhung, tình hình chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa, chắc chắn sẽ gây những hậu quả khôn lường cho cục diện chiến tranh trong tương lai.

Nghĩ đến đây, Tiểu Thiền bật dậy khỏi giường: "Không thể để Trịnh gia sống sót, nếu các châu phương Bắc ắt gặp nguy."

Đoàn Bất Kinh ghế, ngâm chân : "Bọn chúng chạy trốn đến Hách Đạt - bộ lạc hùng mạnh nhất của Nhung. E là g.i.ế.c cũng chẳng dễ dàng gì."

Cơ Tiểu Thiền cứ c.ắ.n cắn ngón tay, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: "Chàng mang theo bản đồ địa hình ? Ta xem một chút."

Đoàn Bất Kinh lau khô chân, đạp guốc gỗ lấy bản đồ trải . Sau khi Cơ Tiểu Thiền hỏi rõ vị trí bộ lạc Hách Đạt, đột nhiên nàng cảm thấy sự việc thú vị.

So với các bộ lạc khác, đường đến Hách Đạt trắc trở nhất, xuyên qua lãnh thổ của ba bộ lạc con thuộc tộc Nhung.

Quan trọng nhất là, Trịnh gia còn ngang qua khu vực giáp ranh giữa Lộ Châu và Thân Châu.

Thế nên con đường tẩu thoát đối với những kẻ hoảng loạn tìm đường sống đúng là một nước quá mạo hiểm và táo bạo.

Theo những gì nàng , hai đó hạng gan , óc sáng tạo như thế.

Liệu kẻ nào đó âm thầm giúp đỡ, mới giúp bọn chúng thuận lợi đến bộ lạc Hách Đạt?

kẻ đó là ai? Mật thám của Hách Đạt cài cắm ở Tây Bắc chăng?

Chắc Nhung, Trịnh gia cũng chẳng là tướng tài văn võ song gì, Nhung việc gì hao tâm tổn trí đón bọn chúng về.

Vậy thì... liệu kẻ thù của Đoàn Bất Kinh ?

Chỉ cần nhà họ Trịnh Thiền vu Nhung trọng dụng, bọn chúng chắc chắn sẽ trăm phương ngàn kế chĩa mũi nhọn Lộ Châu và Đoàn Bất Kinh để báo thù cho cha.

Đoàn Bất Kinh men theo ánh mắt của Tiểu Thiền lên bản đồ, cũng lập tức thấu hiểu suy tư của nàng.

Hắn trầm giọng : "Bất kể kẻ đó là ai, mục đích cũng chỉ để kìm chân binh mã Lộ Châu, rắp tâm thâm độc, đáng c.h.é.m muôn mảnh."

Chiêu thật sự quá tàn độc, nếu trong triều kẻ nào đó chủ mưu, thì đúng là đem sinh mạng của bá tánh vùng biên cương đ.á.n.h cược.

Tiểu Thiền nắm rõ nguyên cớ ở kiếp , càng hiểu rõ Nhung cuối cùng sẽ lộng hành đến mức nào, nhất thời cảm thấy vô cùng lo âu.

Đoàn Bất Kinh tỏ khá bình thản, là kẻ sinh tử, l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao mà lên, những ván cược sinh t.ử kiểu quen từ lâu .

Ngâm chân, súc miệng xong xuôi, thậm chí còn rảnh rỗi ném hai cái bao ruột cừu bát sứ.

Tiểu Thiền co chân đạp nhẹ hông : "Ta cái nhã hứng nhàn hạ như , tối nay cấm phiền ."

Đoàn Bất Kinh khẽ , lân la đến gần bàn, ngắm nghía chiếc áo Tiểu Thiền đang may dở.

Đây là chiếc áo Tiểu Thiền đang cắt may theo đo của . Trước Đoàn Bất Kinh tiệm mua đồ may sẵn.

Ngặt nỗi dáng quá cao lớn, mua đồ may sẵn ngắn tay thì cũng cộc lưng.

Giờ thì chiếc áo chất vải hảo hạng, đo ni đóng giày cẩn thận, ngay cả phần cổ áo cũng do đích Tiểu Thiền phác họa kiểu dáng, thêu một cành lan thanh nhã vô cùng.

So với mớ y phục ngoài tiệm may, chiếc áo chất lượng hơn gấp trăm .

Thảo nào Quan thúc vẫn thường rỉ tai bảo, đấng nam nhi chung quy vẫn cưới thê tử, nếu bên chẳng lấy một tri kỷ sẻ chia buồn vui ấm lạnh.

Giờ đây rước Tiểu Thiền về vợ, cô nương chẳng còn giữ thái độ e dè khép nép với như , thậm chí còn tự tay khâu vá xiêm y cho .

Khi Tiểu Thiền ướm thử chiếc áo lên xem vặn , Đoàn Bất Kinh bỗng thấy cuộc đời coi như trọn vẹn .

Tiểu Thiền bảo đừng phiền nàng, thế thì nhé.

Trước khi thành hai giao ước rõ ràng, kẻ ăn chay, chuyện ôm ôm ấp ấp một thê t.ử thơm mềm thế trừng mắt nhịn thèm cơ chứ.

May mà Tiểu Thiền cũng dễ mềm lòng, cái miệng tuy cứng cỏi, nhưng chỉ cần bám riết hôn hít một hồi là bao nhiêu nguyên tắc bay sạch sành sanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-46-tin-vat-dinh-tinh.html.]

Vậy nên, một trận sột soạt nhớp nháp vang lên trong màn trướng, là thanh âm nhão nhoẹt, nhũn nhặn của Tiểu Thiền truyền : "Hôm nay đừng nắn nữa, Bạch Lan cứ hỏi cần may yếm mới kìa."

Trong miệng Đoàn Bất Kinh dường như đang ngậm thứ gì đó, ậm ừ đáp: "Ngày mai mua vải cho nàng, bảo Bạch Lan may giúp nàng..."

Cuối cùng, chiếc bát sứ vẫn trống trơn.

Tuy nhiên, sự bám riết hổ của đôi tân lang tân nương cuối cùng cũng tạm gác khi Đoàn Bất Kinh chuẩn đến quân doanh Cám Châu luyện binh.

Do việc sáp nhập, diễn tập lực lượng của cả Cám Châu và Lộ Châu, cộng thêm đợt chiêu mộ tân binh, Đoàn Bất Kinh đóng quân tại doanh trại Cám Châu, chừng ba, bốn hôm mới tranh thủ về nhà một chuyến.

Đoàn Bất Kinh xưa nay vốn thói quen hễ vắng nhà là lo liệu quán xuyến việc lớn nhỏ trong ngoài êm xuôi đấy.

Chẳng hạn như Tiểu Thiền thích ăn đồ nấu, lúc khởi hành, tự tay ướp một vại nhỏ củ kiệu chua, dặn dò trù nương dùng thứ xào trứng tẩm bổ cho Tiểu Thiền.

Nghe Tiểu Thiền phàn nàn món gà luộc mua ngoài hàng quá mặn, liền đích bếp cắt tiết gà, cải tiến công thức món gà luộc. Hắn còn lấy một nắm đường cát trắng mua từ phương Nam lót lá sen, kết hợp củi trái cây để hun khói, tạo món gà hun khói màu sắc óng ả bắt mắt.

lò, Tiểu Thiền kìm bẻ ngay cái đùi c.ắ.n thử. Hương vị hun khói đặc trưng ngấm từng thớ thịt khiến món ăn ngon hơn hẳn đồ mua ngoài chợ vạn .

Đoàn Bất Kinh liền hai con, vặn đủ cho Tiểu Thiền ăn lai rai trong ba ngày.

Ngoài , còn dẫn mấy thợ mộc trèo lên mái nhà.

Mấy ngày nay mưa gió liên miên, phát hiện vài chỗ dột nước, đốc thúc thợ thuyền tu bổ kỹ lưỡng khi mới yên tâm.

Đợi đến khi ngóc ngách trong nhà đều an bài thỏa, Đoàn Bất Kinh mới chìa một chiếc hộp gỗ giao cho Tiểu Thiền.

"Đây là bộ tài sản tích cóp của trong mấy năm qua, tuy sánh bằng gia tài của ngoại tổ phụ nàng, nhưng tính thêm cả phần nuốt trọn từ Trịnh gia thì cũng đến nỗi nào. Khế đất của những mảnh đất nhờ nha môn sang tên đổi chủ, đều tên nàng hết ."

Tiểu Thiền mở nắp hộp, tập khế ước đất đai dày cộp bên trong mà dở dở .

"Chàng đến quân doanh Cám Châu luyện binh, chứ xông pha chiến trường liều mạng , cư xử như kiểu đang trăn trối ?"

Đoàn Bất Kinh mỉm : "Quen , mỗi xuống núi, đều giao phó những thứ cho Mạc Vấn. giờ cũng ngân phiếu, đất đai trong tay , đợi cưới vợ cho xong là cũng hết trách nhiệm."

Suy cho cùng, từng là kẻ sống kiếp bạt mạng, ai mà mỗi chia ly chớp nhoáng trở thành sinh ly t.ử biệt .

Tiểu Thiền ôm khư khư chiếc hộp, trừng mắt , trong lòng bỗng dâng lên một cỗ chua xót nghẹn ngào, vô cùng khó chịu.

Cái tật của nam nhân nhiều thế cơ chứ? Coi nàng như trẻ lên ba yên tâm chắc? Chỉ là công cán thôi mà cũng như sinh ly t.ử biệt bằng.

Tiểu Thiền chợt nhớ , dạo khi Đoàn Bất Kinh chuẩn rời khỏi tiểu viện Tân Hương, cũng hành xử y chang lúc .

Hồi đó, Đoàn Bất Kinh cặm cụi bổ củi dùng cho cả mùa đông, xếp thành từng đống củi cao ngất ngưởng, còn dặn dò nàng nhớ ngoan ngoãn chờ về.

Chỉ là lúc đó, nàng ghét Đoàn Bất Kinh cay đắng, chỉ mong mau mau xéo cho rảnh nợ, nên chẳng để tâm đến ánh mắt lưu luyến bịn rịn của .

Có lẽ, tình cảm Đoàn Bất Kinh dành cho nàng sâu đậm hơn những gì nàng nghĩ nhiều.

Tiểu Thiền cẩn thận cất kỹ chiếc hộp, đó lục lọi hồi lâu trong hộp trang điểm, cuối cùng lấy một chiếc khóa bạc cũ kỹ xỉn màu.

Nàng tỉ mỉ xâu một sợi dây đỏ tết sẵn qua lỗ khóa, đeo lên cổ Đoàn Bất Kinh.

"Năm chào đời, khi cha xuất chinh, cùng lên chùa Công Sơn thỉnh chiếc khóa cho . Nghe cha quyên hẳn ba lượng bạc tiền nhang đèn để nhờ các cao tăng khai quang điểm nhãn, cầu mong bình an trường thọ. Cả đời gặp vận xui thì nhiều, mang sát phu khắc lục , duy chỉ món đồ là thấm đẫm phúc khí của cửa Phật. Sau mỗi khi ngoài, hãy mang theo nó bên , để nó che chở bình an vô sự trở về."

Đây là kỷ vật duy nhất mà cha ruột để cho nàng. Nàng tin rằng linh cha trời cao sẽ che chở cho Đoàn Bất Kinh, giúp bình an vô sự, tránh một nữ nhân mang mệnh sát phu như nàng khắc c.h.ế.t, chất thêm nghiệp chướng cho .

Trải qua ba kiếp luân hồi, nếm trải đủ đắng cay tổn thương, Tiểu Thiền dường như thể bộc bạch tình cảm mãnh liệt, thẳng thắn như cái cách Đoàn Bất Kinh vẫn thể hiện bằng hành động.

Thế nhưng từ sâu thẳm cõi lòng, nàng thực sự mong Đoàn Bất Kinh bình an vô sự, nếm trải những thương đau, giữ gìn trọn vẹn bản tính chính trực vẫn còn sót trong , chứ trở thành vị Đoàn Hầu gia tàn độc vô tình trong ký ức của nàng.

Đoàn Bất Kinh dùng cả trăm mẫu ruộng chỉ để đổi lấy chiếc khóa bạc cũ kỹ đeo ngực, vụ ăn quả thật lỗ vốn nặng nề.

Vậy mà nâng niu nó như nhặt báu vật vô giá, hết sờ vuốt, nhịn còn thơm chụt một cái rõ kêu lên má nàng.

Lúc chuẩn lên đường, Đoàn Bất Kinh vẫn cố chấp bỏ cuộc, thuyết phục Tiểu Thiền theo đến Cám Châu.

Tiểu Thiền tất nhiên chịu, viện cớ bận bịu sắp xếp hàng hóa Nam gửi lên, vất vả lắm mới tống cổ cái đuôi bám .

Khi tản bộ cùng Thích phu nhân dạo quanh thôn quê, bà vẫn còn trêu chọc Đoàn Bất Kinh: "Cái vị phu quân nhà cháu , ngày thường trông cũng dáng gọn gàng ít , cứ rời phu nhân một bước là hóa thành bà già càu nhàu thế nhỉ. Cháu lúc Cám Châu dặn dò điều gì ?"

Tiểu Thiền tò mò Thích phu nhân.

"Hắn bảo thường xuyên qua chỗ cháu thăm hỏi, hễ cháu chịu thiệt thòi ấm ức gì, bất kể là do nhạc mẫu ngoại tổ phụ cháu gây , đều mặt bênh vực, đòi công bằng cho cháu. Có buồn cơ chứ, nhạc mẫu thì mà ức h.i.ế.p con gái ruột của ? Ta thấy chắc thổ phỉ lâu ngày đ.â.m lẩm cẩm, chuyện ngang ngược phi lý cỡ nào cũng dám nghĩ ."

Tiểu Thiền ngờ Đoàn Bất Kinh lén lút dặn dò Thích phu nhân chuyện .

Chẳng hiểu , trong lòng nàng chua xót nóng rực.

Nàng Thích phu nhân hiểu lầm Đoàn Bất Kinh thêm nữa, bèn điềm đạm giải thích: "Năm lên bảy tuổi, chỉ vì lời phán bừa của tên đạo sĩ rằng mang mệnh sát phu khắc , cha nhẫn tâm tống về quê, mãi đến lúc cập kê mới đón về đoàn tụ."

Thích phu nhân kinh ngạc nhướng mày: "Cháu lúc đó mới chừng tuổi, thậm chí còn nhỏ hơn cả Tư Nhu nhà , tống về nông thôn ư? Cơ Bẩm Ương thể hồ đồ đến mức chứ?"

Nhân cơ hội , Tiểu Thiền giấu kín chuyện Cơ Bẩm Trung lừa gạt tẩu tẩu chuyện đồi bại, chỉ vắn tắt kể chuyện "Cơ Bẩm Ương" rắp tâm chiếm đoạt gia sản nhạc phụ, dọc đường phái truy sát hai con nàng .

"Thích phu nhân, nhớ nhắc nhở Lư đại nhân, lúc giao thiệp với cha của đề cao cảnh giác mười hai phần. Lão nay đầu quân cho phe Vinh thái phi, nếu lợi dụng lòng của đại nhân, e rằng sẽ ngấm ngầm gây mầm họa cho Lộ Châu."

Thích phu nhân một nữa kinh ngạc chau mày: "Hèn chi dạo gần đây, lão liên tiếp gửi thư cho phu quân . Ta cứ ngỡ phụ mẫu cháu cãi vã, cháu giận dỗi thèm về, chẳng ngờ lão lén lút nuôi tình nhân bên ngoài, còn tính kế hãm hại cả gia đình nhạc phụ. Thứ như lão còn xứng ..."

Nói một nửa, Thích phu nhân sực nhớ lỡ lời, nên trách cứ cha Tiểu Thiền ngay mặt nàng.

Thế nhưng Tiểu Thiền bình thản tiếp lời: "Những chuyện trái luân thường đạo lý ông , trời đất cũng khó lòng dung tha, nên quyết chí hòa ly với ông . Tuy nhiên, lão già đó giỏi diễn trò nhân nghĩa mặt thiên hạ, khéo lựa chiều gió mà phất cờ. Lộ Châu hiện tại cũng coi là cái gai trong mắt Vinh phi, nên phu nhân nhất định dặn kỹ Lư Thái thú, ngàn vạn đừng dùng khí độ quân t.ử để giao du với hạng đó."

Tiểu Thiền đến nước , Thích phu nhân liền thấu tỏ ngọn ngành.

Cô nương , xuất danh gia vọng tộc là thế, ai ngờ là một đứa trẻ gánh chịu muôn vàn tủi nhục.

Thảo nào khi , Đoàn Bất Kinh canh cánh trong lòng đến .

Hai tản bộ chuyện trò, ngắm những thửa ruộng lúa mọc lên xanh um tùm.

Lứa củ cải, bí ngô, đậu đũa trồng vội dịp cuối hè nay phát triển . Đặc biệt là củ cải và bí ngô thể bảo quản lâu trong mùa đông. Còn phần lá củ cải thì mang muối chua dưa ăn dần.

Tuy nhiên, giống cây bà con nông dân trồng dặm nhiều nhất vẫn là khoai tây.

Nhìn tốc độ sinh trưởng thế , lúc sương giá ập tới là thể thu hoạch từng chùm khoai tây mùa thu béo mập.

loại "củ xám cứu đói" thì chắc chắn sẽ ai c.h.ế.t đói nữa.

Nhìn một màu xanh mướt trải dài tít tắp, lòng Tiểu Thiền cũng vơi phần nào nỗi âu lo.

Chí ít thì mùa đông năm nay, bách tính Lộ Châu miếng ăn, ngoài sân gà đẻ trứng cải thiện bữa ăn, đến tết nhất thậm chí còn thịt gà ăn tết ấm no.

Chỉ khi nào mỗi gia đình nhỏ yên ấm thì xã tắc mới vững bền.

Thế nên, dù cho bộ tộc Nhung thêm nhà họ Trịnh thông đồng càn, thì cục diện tương lai chắc lặp bi kịch hỗn loạn thời Trung nguyên suy yếu, khiến giặc Nhung tràn xuống chiếm đoạt các châu phương Bắc như kiếp .

Giữa lúc mải mê suy nghĩ, bỗng từ xa vẳng những tiếng c.h.ử.i rủa, quát tháo ầm ĩ.

"Con ranh con cho , ngươi đừng hòng chạy thoát!"

Tiểu Thiền và Thích phu nhân theo hướng phát âm thanh, chợt thấy một thiếu nữ áo quần xộc xệch, chỉ quấn độc một chiếc chăn rách nát, đang chạy chân trần hớt hải bờ ruộng.

Đuổi theo sát gót là một lão già cùng hai gã thanh niên gầy gò nhom nhem.

Nhìn rõ khuôn mặt của cô nương đang cắm cúi chạy, Tiểu Thiền lập tức lao như bay tới, kéo tay nàng giấu lưng .

Cô nương , chẳng là Hương Thảo - mà nàng gặp ở cổng thành ngày hôm đó ?

Lúc đó, nàng còn chu cấp bạc cho Hương Thảo lộ phí về quê cơ mà. Sao giờ nông nỗi bi t.h.ả.m thế ?

Hương Thảo nấp phía Tiểu Thiền, cơ thể vẫn run lên bần bật.

Nàng nhận vị tiểu thư bụng cứu mạng khỏi đám binh lính du côn dạo nọ, giọng run rẩy nức nở: "Cha ... ông định bán cho lão thọt trong thôn vợ..."

Vừa dứt lời, nàng òa nghẹn ngào.

Trái tim Tiểu Thiền thắt đau nhói. Một sinh mạng mà nàng hao tâm tổn trí mới cứu vớt , để cho khác chà đạp.

Khi mấy gã đàn ông đuổi tới nơi, lập tức lớn tiếng c.h.ử.i rủa: "Đồ ranh con vô tích sự, đồ bôi tro trát trấu mặt gia tộc, danh tiết đám lính tráng vấy bẩn , ngươi chịu gả , định để cả nhà họ Hứa c.h.ế.t chìm trong nhục nhã vì ngươi chắc!"

Tiểu Thiền nhạt một tiếng, chua chát nhận bản quả thực quá đỗi ngây thơ, ôm ảo vọng rằng chỉ cần gia đình Hương Thảo còn sống thì sẽ bảo bọc chở che cho nàng suốt đời.

Nàng lẽ hiểu thấu một điều, đôi khi nhát d.a.o đ.â.m sâu và đau đớn nhất đến từ chính những ruột thịt chí . Vận mệnh bi đát của Hương Thảo và nàng, lẽ nào thực sự thể nào xoay chuyển ư?

Nghĩ tới đó, Tiểu Thiền vươn tay giật phắt chiếc roi da tay Quan Chấn, vút một cái nương tình quất mạnh lão già .

Lão già trúng đòn đau điếng "Ái chà" một tiếng, lùi mấy bước để né tránh.

Hai gã thanh niên còm nhom cùng thấy Tiểu Thiền xiêm y lụa là gấm vóc, đeo ngọc bọc vàng, lưng tùy tùng mang đao áp tải, bèn sợ hãi rúm ró. Bọn chúng vội vàng kéo lão già miệng còn đang văng tục , can ngăn nên rước họa đắc tội với quý nhân.

Thích phu nhân cạnh nhíu mày dò hỏi cơ sự thế nào.

Một trong hai gã thanh niên ấp úng trình bày, rằng thiếu nữ bỏ trốn ruột Hứa Tam Nha của chúng.

đó bọn binh lính du côn bắt , dân làng ai nấy đều xì xào bàn tán mấy cô gái bắt mất danh tiết, họ hàng cũng chỉ trỏ chê nhà họ.

Do đó, cha chúng cũng hết cách, mới ép Hứa Tam Nha mau chóng gả .

Thích phu nhân lạnh lùng vặn hỏi: "Vậy cớ nàng mảnh vải che , chỉ quấn độc chiếc chăn bỏ chạy?"

Gã đàn ông thở dài ngao ngán, phân bua rằng cứng đầu cứng cổ, dăm bảy lượt trốn .

Bọn chúng cũng hết cách, đành thu dọn hết áo xống của , nhốt ở nhà cho ngoài. Nào ngờ hôm nay lão thọt đến rước dâu, nhân lúc sơ hở mở cửa phòng, con ranh tẩu thoát một nữa.

Lời dứt, lão già chen lớn tiếng hống hách: "Các là quan phu nhân chức cao vọng trọng đến mấy cũng quyền xía việc nhà của bách tính bọn , con gái nhà , thích gả cho ai thì gả!"

Tiểu Thiền thì thấy lão già cũng lý, nhưng cánh tay nàng chút khoan nhượng nào, cổ tay thoăn thoắt xoay chuyển, vút thêm một roi giáng thẳng cái miệng thối hoắc của lão.

Ngay cả Thích phu nhân cũng nhận thấy hành động của Tiểu Thiền quá mức lỗ mãng, tuân theo pháp lý, đành khuyên can: "Tiểu Thiền , chuyện gia đình của bá tánh, chúng phận là quan gia quyền quý, thể lấy quyền thế chèn ép khác, khuyên nhủ răn đe từ từ mới ."

Phu quân của Thích phu nhân là vị quan thanh liêm thương dân như con của xứ , cách đối nhân xử thế vô cùng cương trực, quang minh chính đại.

Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, dù cho Thích phu nhân chán ghét đám đến mấy, cũng thể mượn cớ vô cớ hành hung bá tánh.

Tiểu Thiền dang tay ôm chặt lấy bờ vai của cô gái đang run lên bần bật, sắc mặt điềm nhiên đáp: "Lý do ngày quyết định gả cho một tên thổ phỉ, là để thể giống như , hành xử ngang ngược vô lối. Kẻ nào dám hôi miệng sủa bậy mặt , sẽ quất gã một trận trò!"

 

Loading...