Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 48: Vị thú y thần kỳ
Cập nhật lúc: 2026-08-10 02:19:24
Lượt xem: 262
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên đó , nét mặt thoáng hoảng hốt, giọng càng lớn hơn: “Con ả thối tha , cô đừng ngậm m.á.u phun !”
Lần đợi Tiểu Thiền lên tiếng, Mạc Vấn lao tới giáng cho gã một cái tát: “Đây là tẩu t.ử của ! Giỏi cho Tôn Thịnh nhà ngươi, dám c.h.ử.i nữ nhân của lão đại !”
Mạc Vấn xưa nay vốn tính bao che nhà, là bảo vệ lão đại , nay thêm một vị tiểu tẩu tử.
Tôn Thịnh đ.á.n.h bật lùi mấy bước. Gã đang định nổi cơn tam bành thì khác cản .
“Được Tôn ca, đợi đại đương gia tỉnh . Mọi đều đang sốt ruột, đừng tính toán với gì!”
Có kẻ hòa giải, dỗ dành khuyên can lôi gã ngoài.
Tiểu Thiền sang thì thầm với Quan Chấn cạnh: “Quan thúc, gã đó chức vụ gì ?”
Quan Chấn đáp: “Cũng coi như là cũ của sơn trại Xích Long. Bản tính , chỉ tội lười biếng, khôn lỏi, nên đại đương gia trọng dụng, chỉ giao cho chức đội đầu, quản lý độ ba chục .”
“Trông chừng gã. Nếu động tĩnh gì bất thường, lập tức sai khống chế gã .”
Tiểu Thiền ban nãy chỉ buột miệng đại, ai ngờ phản ứng của gã mạnh đến thế. Chẳng lẽ nàng đúng là mèo mù vớ cá rán, mò mà trúng phóc ?
Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, cẩn thận đa nghi một chút vẫn hơn.
Chỉ là bọn Lý Bưu và Hương Thảo chừng nào mới đón về. Ngộ nhỡ đó là vị thần y , thì nàng ...
Tiểu Thiền cúi đầu, dùng thìa múc nước, chầm chậm mớm cho nam nhân đang hôn mê.
Đôi môi khô nứt nẻ, trông tiều tụy, xót xa vô cùng.
Chờ chừng tàn một nén nhang, đám Lý Bưu cuối cùng cũng về tới.
Nghe tiếng động, Tiểu Thiền lập tức dậy lao khỏi trướng. Khi thấy khuôn mặt quen thuộc của Hứa Sĩ Hải, tảng đá đè nặng trong lòng nàng mới rơi xuống.
Tên Tôn Thịnh thế mà vẫn còn chực ngoài quân trướng, đang tra hỏi xem Hứa Sĩ Hải là lang trung ở châu nào.
Hứa Sĩ Hải vốn tính thật thà, hỏi liền đáp : “Ta là đại phu thú y ở thôn họ Hứa. Dám hỏi quân mã của vị quân gia nào đang khó sinh ?”
Hóa khi nhóm Lý Bưu tìm , ban đầu là mời ông chữa bệnh cho , Hứa thú y lắc đầu như đ.á.n.h trống bỏi, sống c.h.ế.t chịu .
May mà Hương Thảo nhanh trí, lừa ông rằng trong quân doanh ngựa cái khó sinh, Hứa Sĩ Hải mới xách hòm t.h.u.ố.c vui vẻ lên đường.
Tôn Thịnh chút nén nổi biểu cảm, “phụt” một tiếng bật .
thấy phu nhân tướng quân bước khỏi trướng, lạnh lùng liếc , gã mới miễn cưỡng kiềm chế khóe miệng, cố nặn vẻ bi phẫn: “Đại đương gia mệnh khổ của ơi, sớm thì muộn cũng c.h.ế.t trong tay nữ nhân thôi!”
Tiểu Thiền chẳng thèm đôi co, túm thẳng ống tay áo vị thần y, kéo tuột ông trong quân trướng.
“Thần y, xin ông mau xem thử, vết thương nên xử lý thế nào.”
Hứa Sĩ Hải Tiểu Thiền gọi , sợ hãi xua tay liên tục: “Thần y cái gì chứ? Thật dám nhận! Ta chỉ là đỡ đẻ cho gia súc quê, thỉnh thoảng dựa chút y thuật tự học để xem bệnh cho nhà thôi, từng chữa bệnh cho ngoài bao giờ.”
Tiểu Thiền lười phí lời với ông: “Ông là thần y, hãy tin bản . Vết thương của tướng quân nhiễm bẩn, nếu nhà ông như , ông sẽ xử trí ?”
Hứa Sĩ Hải chần chừ một lát : “Ta quả thật một mẹo dân gian. Hồi con ch.ó ở nhà lên núi đạp bẫy, cũng dùng cách chữa khỏi cho nó.”
Tiểu Thiền vội vàng giục Hứa Sĩ Hải thử áp dụng lên tướng quân.
Hứa Sĩ Hải vẫn còn e ngại, nhưng Tiểu Thiền bèn lấy danh nghĩa phu nhân tướng quân đảm bảo, mặc kệ chữa khỏi , nàng đều sẽ hậu tạ trọng kim và cho ông an rời khỏi quân doanh.
Đến lúc Hứa Sĩ Hải mới hết e dè. Ông mở hòm t.h.u.ố.c mang theo bên , lấy một chiếc bát sứ nắp đậy.
Bên trong đựng thứ gì đó giống như hồ dán cửa sổ, chẳng bảo quản kiểu gì mà một nửa mọc đầy meo mốc màu xanh.
Ông dùng rượu t.h.u.ố.c đốt hơ một con d.a.o nhỏ sắc bén, cẩn thận gạt mở chỗ vết thương đang mưng mủ của Đoàn Bất Kinh. Sau đó ông dùng rượu rửa sạch tay, lúc mới bắt đầu ấn ép, nặn cho sạch hết mủ, sát trùng bằng rượu thuốc, cẩn thận gẩy lớp nấm mốc màu xanh đắp lên vết thương của .
Tiếp đó, ông lấy từ một cái bát khác miếng vỏ quýt cũng mọc đầy lớp meo xanh khả nghi tương tự, cạo lấy một ít, pha trộn với thứ nước t.h.u.ố.c chứa tinh dầu cam quýt do tự tay ông bào chế, đút cho Đoàn Bất Kinh uống.
“Những gì cần đều cả , phần còn xem bản lĩnh của bản tướng quân vượt qua . Phu nhân hãy dùng khăn lạnh chườm lên trán để hạ sốt cho tướng quân, kẻo ngài sốt cao quá hỏng mất não.”
Tiểu Thiền tạ ơn Hứa Sĩ Hải, dứt khoát cởi giày leo lên giường. Nàng vớt khăn từ chậu nước đặt ngay cạnh giường, cứ cách một lát đắp khăn lạnh cho .
Cứ thế hơn nửa ngày trôi qua, Tiểu Thiền mệt lả , cuộn tròn bên cạnh Đoàn Bất Kinh.
Mãi đến lúc trời chập choạng tối, nàng giật tỉnh giấc bật dậy, thấy Đoàn Bất Kinh vẫn tỉnh.
Tiểu Thiền từ từ xuống sát cạnh , thẫn thờ ngắm khuôn mặt nhắm nghiền hai mắt .
Tướng mạo thật tuấn tú, khi dùng ánh mắt lạnh lẽo khác, dung mạo đúng là một tuyệt sắc nhân gian, tuấn lãng tựa dãy núi điệp trùng.
Đây là chồng thứ ba sắp nàng khắc c.h.ế.t .
Cứ thế mà xét, cho dù là Thiên Sát Cô Tinh thì cũng khó mà gánh nổi cái sinh định sẵn góa phụ của nàng.
Tiểu Thiền đưa tay sờ lên gò má dường như còn nóng hổi như nữa của , dùng đầu ngón tay vuốt dọc sống mũi cao thẳng, lẩm bẩm thì thầm: “Đã mệnh cứng lắm mà cứ khăng khăng đòi cưới, bây giờ thì c.h.ế.t ?”
Nói đến đây, mũi Tiểu Thiền bỗng thấy cay cay, những giọt nước mắt to tròn kìm trào khỏi khóe mi.
Nàng sụt sùi, tiếp: “Nghĩ kỹ , cả đời đúng là mang cái mạng lo toan vất vả, lúc nào cũng lão đại của , dang tay che chở cho đám , chẳng lúc nào ngơi nghỉ. Nếu kiếp , đôi đừng phu thê nữa. Ta sẽ của , yêu thương thật nhiều, nuôi nấng , che mưa chắn gió cho , ?”
Lời của nàng là từ tận đáy lòng.
Mặc dù bản nàng cũng một để nương tựa.
nàng tin kiếp nhất định sẽ một , để Đoàn Bất Kinh chịu nỗi khổ trẻ mồ côi nữa, thể thật lòng yêu thương .
Khoảng thời gian gả cho Đoàn Bất Kinh tính quá dài.
Vậy mà dấu ấn để cơ thể cũng như trong tâm trí nàng, thế mà sâu đậm hơn cả hai chồng cộng .
Nàng dần quen thuộc với thở của nam nhân , quen với sự chăm sóc chu đáo, cùng những săn sóc ân cần tinh tế nhất, mà ông trời tước đoạt tất cả .
Tiểu Thiền chẳng hiểu giống hệt một đứa trẻ ngậm kẹo nỡ nhả , tủi sinh buồn bã, buồn bã mặc kệ tất thảy mà òa một trận.
Nước mắt đắng chát mi mắt sưng đỏ cay xè. Phải đây, nàng trụ vững nữa .
Giữa lúc nàng đang nấc lên từng tiếng nghẹn ngào, một bàn tay lớn ấm áp bất ngờ bóp nhẹ má nàng.
“Cơ Tiểu Thiền, thì tự mà sinh con, đừng đến lợi dụng .”
Tiểu Thiền ngẩng phắt lên: Đoàn Bất Kinh mở mắt từ lúc nào, rõ là vì đau vì tức giận mà đôi mày nhíu chặt .
Đoàn Bất Kinh vô cùng bất mãn đ.á.n.h giá “ kiếp ” của ... khuôn mặt của đang nhem nhuốc như con mèo mướp, nước mắt nước mũi tèm lem.
Thấy tỉnh, Tiểu Thiền hít mạnh nước mũi, hưng phấn gọi lớn Hứa lang trung trong.
Đoàn Bất Kinh vẫn còn sốt nhẹ, nhưng tình trạng lở loét ở vết thương dường như trầm trọng thêm nữa.
Ngay lúc Mạc Vấn mặt mày hớn hở chuẩn chạy ngoài loan tin mừng, Đoàn Bất Kinh bèn gọi : “Thành thật ở yên đây, với ai là tỉnh.”
Tiểu Thiền lập tức hiểu ngụ ý của .
Xem lúc hôn mê, Đoàn Bất Kinh cũng nhận thấy việc đại doanh tập kích uẩn khúc. Giờ giữ kín tin tức mới thể dụ nội gián lòi đuôi.
Thế là nàng kể chuyện nhờ Quan Chấn âm thầm giám sát Tôn Thịnh. Đoàn Bất Kinh vươn tay nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng.
“Mạc Vấn đúng là đồ bép xép, vốn nên gọi nàng tới đây.”
Tiểu Thiền lườm một cái: “Chẳng ai thèm kế thừa mấy mảnh ruộng còm của . Không cho , chẳng lẽ đợi đến lúc phát tang mới bắt mặc áo xô đội mũ mấn cho ?”
Đoàn Bất Kinh mỉm đáp. Hắn Hứa Sĩ Hải cạnh hỏi: “Nàng tìm vị lang trung cao minh thế ? Uống một bát t.h.u.ố.c của ông , liền thấy đỡ hơn hẳn.”
Tiểu Thiền thể chuyện sống , nên chỉ đành ậm ờ bảo là do Hương Thảo tiến cử, rằng ông là thánh thủ thần y cùng thôn với Hương Thảo.
Hứa Sĩ Hải mà thấy ngại ngùng, vội vàng khiêm tốn : “Ta từng đỡ đẻ cho con cừu khó sinh nhà Tam Nha. Không ngờ con bé vẫn nhớ, thế mà tiến cử tiểu nhân với phu nhân tướng quân.”
Đoàn Bất Kinh thì nhíu mày, Mạc Vấn càng thẳng tuột thốt lên: “Tẩu tử, tẩu cố tình tìm một tên thú y tới khám bệnh cho lão đại ? Lão đại chỗ nào giống trâu giống cừu chứ?”
Tiểu Thiền đôi co chủ đề với hai họ, bèn gắt: “Không thì ngậm miệng , tôn trọng Hứa thần y một chút! Huynh quản lúc nghề gì? Chỉ cần bản lĩnh thật sự là đủ !”
Hứa Sĩ Hải cả đời mới đầu tiên chữa bệnh cho ngoài, còn là một đại tướng quân. Ông cũng đang mừng rỡ đến lâng lâng, ha hả đáp: “Phu nhân quá khen, tiểu nhân cũng chỉ là đem ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống* thôi!”
*Còn nước còn tát.
Thế là con “ngựa c.h.ế.t” mới sống lập tức thôi truy cứu nữa.
Vì tỉnh nên việc uống t.h.u.ố.c cũng tiện lợi hơn. Sau khi cạn một bát canh thuốc, Đoàn Bất Kinh thấy đói bụng.
Tiểu Thiền nhóm một cái lò nhỏ, hâm nóng chiếc niêu đất mà nàng cất công mang từ Lộ Châu tới.
Trong niêu là cháo trắng nấu từ loại gạo tẻ rang qua, thêm gan lợn thái mỏng tẩm ướp khử mùi tanh, rắc thêm vài sợi gừng tươi, ninh nhừ thành món cháo gan lợn bổ khí sinh huyết.
Tiểu Thiền bưng bát sứ, bón từng thìa cho Đoàn Bất Kinh.
Đoàn Bất Kinh ăn mấy miếng thì đột nhiên bật .
Tiểu Thiền thổi bát cháo nóng hỏi cái gì.
“Không gì, chỉ đột nhiên cảm thấy, nàng đúng là nương t.ử của .”
là câu đầu đuôi, chỉ kẻ đang sốt cao mới thốt .
Tiểu Thiền nhịn bèn lườm một cái. Sau khi bón thêm hai miếng, nàng lấy khăn lụa lau khóe miệng cho .
“Bây giờ mới , lẽ mấy ngày ngủ với nương t.ử của nhà khác ? Trong đầu mấy trò hạ lưu...”
Nói đến đây, nàng mới sực nhớ lúc mới tới quân doanh, Đoàn Bất Kinh mê sảng mớ: “Chàng cái gì mà bảo rời xa ai đó, nếu sẽ g.i.ế.c ?”
Đoàn Bất Kinh ngẫm nghĩ một chút: “Chắc là mơ thấy Kỳ vương bá vai bá cổ nàng, sàm sỡ nàng, mà chỉ c.h.é.m c.h.ế.t cái gã đó.”
Tiểu Thiền duỗi bàn chân nhỏ nhắn đang khoanh giường , khẽ đạp một cái đùi : “Chàng đừng hủy hoại thanh danh của , khi thành và Kỳ vương chẳng qua gì sất.”
Đoàn Bất Kinh dùng cánh tay thương tóm gọn lấy mắt cá chân nàng, vươn tay tháo tất vải , tỉ mỉ ngắm nghía những ngón chân thon thả, trắng trẻo như ngọc của Tiểu Thiền.
Người mang vóc dáng thì nhiều, nhưng một nữ t.ử từ đầu đến chân đều tinh xảo mỹ như Tiểu Thiền hiếm vô cùng.
Nàng những dáng yểu điệu, mà ngay cả đôi bàn chân cũng mọc xinh đến thế.
Đoàn Bất Kinh dùng bàn tay lớn ôm trọn lấy bàn chân nàng, nhạt giọng : “Trong mơ cũng nâng niu chân nàng như , lúc đó chặt đứt tay của ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-48-vi-thu-y-than-ky.html.]
Tiểu Thiền cảm thấy đầu óc Đoàn Bất Kinh chắc chắn bệnh.
Chắc hẳn Đoàn Bất Kinh mơ thấy nàng lên xe ngựa ở Cám Châu, Kỳ vương vô tình rơi giày, khéo thấy.
Kỳ vương rõ ràng chỉ khẽ nắm mắt cá chân nàng một cái, giống như Đoàn Bất Kinh bây giờ, trơ tráo dùng cả bàn tay bao trọn lấy chân nàng cơ chứ?
Chẳng qua, ở kiếp thứ hai, Tiêu Thận quả thực vô cùng ngông cuồng. Hắn luôn tìm cớ, lợi dụng lúc nàng lên xe ngựa để kéo tuột giày nàng , mượn cơ hội đó mà sàm sỡ đôi chút.
Tiểu Thiền vuốt ve khiến lòng bàn chân ngứa ngáy, nhịn né , nhưng Đoàn Bất Kinh kéo tuột đôi chân trắng muốt trong chăn...
Đợi đến khi ngón chân cảm nhận thứ xúc cảm đắn , Tiểu Thiền rút chân về cũng muộn.
Nàng chỉ khẽ dùng lực, Đoàn Bất Kinh nhắm tịt mắt , thở dần trở nên nặng nề, những đường gân xanh cổ cũng hằn nổi ngoằn ngoèo.
Trong tay Tiểu Thiền vẫn còn đang bưng cháo, nếu động tác quá lớn, bát cháo nóng hổi úp sấp lên vết thương của Đoàn Bất Kinh thì khổ.
“Đoàn Bất Kinh, đồ khốn kiếp, ai đùa kiểu hả?”
“Ái chà, còn buông , bẩn c.h.ế.t ! Chàng thế là khỏi ốm hẳn đấy. Vốn thiếu hụt khí huyết, sống nữa hả!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Thiền đỏ ửng.
Nhất thời, tiếng trêu đùa xua tan cái giá lạnh của màn đêm, nương theo ánh lửa lò bập bùng vui vẻ.
Cứ thế trôi qua ba ngày, chủ trướng vẫn bặt vô âm tín, hề truyền tin tức Đoàn Bất Kinh tỉnh.
Kẻ tên Tôn Thịnh bắt đầu sinh tâm tư, cảm thấy đến lúc lôi kéo lòng .
Thế là gã lấy cớ uống rượu, lôi kéo vài đồng bạn trong quân trướng thì thầm to nhỏ: “Đại đương gia con mụ lỡ dở . Thế mà cất công tìm một tên thú y từ thôn Hứa gia tới khám bệnh. Cứ đà , e là bây giờ c.h.ặ.t t.a.y cũng chẳng kịp. Huynh chúng cũng nên tính toán sớm cho tiền đồ mai .”
Mấy gã gọi tới đều tâm phúc mặt Đoàn Bất Kinh, chức vị trong quân cũng chỉ ở mức lưng chừng.
Có kẻ ấm ức : “Mấy vị đương gia lúc đều Đoàn Bất Kinh g.i.ế.c gần sạch . Nay những chức vụ trọng yếu trong quân cũng là tâm phúc của giữ. Cho dù c.h.ế.t, binh quyền cũng chẳng đến lượt bọn .”
Nghe đám đồng bạn bàn tán, Tôn Thịnh nhịn , đè thấp giọng xuống: “Triều đình ban hịch văn thảo phạt phản tặc. Kẻ đầu tiên tiêu diệt là Đoàn Bất Kinh. Chỉ e nhắm mắt, bên Thân Châu cũng chẳng yên. Hơn nữa Đoàn Bất Kinh còn định dẫn binh mã tới Nghi Sơn càn quét đám giặc cỏ tộc Nhung. Cái khổ sai thì bòn mót gì? Lão t.ử đây hòn đá kê chân cho kẻ khác vinh hoa phú quý . Mấy các chẳng đang coi kho lương thảo ? Nhân lúc trong quân đang rối ren, chi bằng chúng cuỗm luôn quân hưởng, lương thảo vận tới Tây Thương về núi Xích Long, sống những ngày tháng tự do tiêu dao.”
Mấy tuy chơi với Tôn Thịnh, nhưng xong câu cũng dọa giật .
“Ca thật dám nghĩ dám , sợ đại đương gia 'châm thiên đăng' ?”
Tôn Thịnh đắc ý : “Châm kiểu gì, dùng cái cánh tay gãy của châm ? Một tên sắp chầu Diêm vương , các sợ cái quái gì! Chỉ cần khống chế lương thảo, đám binh mã tất theo chúng . Chờ khi quân Nhung đ.á.n.h tới Lộ Châu, cô vợ da trắng thịt mềm của kiểu gì chẳng bò chăn của lão t.ử để xin thu nhận!”
Gã xong, nhịn mà phát một tràng dâm đãng.
Thế nhưng nụ còn dứt, gã bỗng thấy mấy tên đối diện sắc mặt tái mét như tờ giấy, hai mắt trừng lớn hoảng hốt tựa như thấy ma, c.h.ế.t trân dám nhúc nhích.
Da đầu Tôn Thịnh chợt tê rần, chầm chậm đầu .
Chỉ thấy một nam nhân vóc dáng cao lớn khôi ngô, khoác tấm áo choàng đen, mái tóc xõa ngang vai, mày rậm mắt phượng, âm thầm xuất hiện trong vùng khuất sáng ngay phía lưng gã.
“Nói thử xem, ngươi định thu nhận phu nhân của thế nào?”
Đoàn Bất Kinh dẫn theo đám tâm phúc chầm chậm bước khỏi bóng tối, mang theo điệu bộ điềm tĩnh, hờ hững cất tiếng hỏi.
Tôn Thịnh mơ cũng ngờ tới, đại đương gia vắng mặt ròng rã ba ngày, mà đồn là chặt bỏ cánh tay, thế mà giờ đang lù lù ngay lưng gã tiếng động.
Ngay lúc gã há miệng toan biện minh, nam nhân đòn chớp nhoáng, hóa quyền thành vuốt ưng, bóp chặt lấy yết hầu của gã. Đầu ngón tay ghim sâu da thịt, m.á.u tươi ứa ròng ròng.
“Nói, ngươi Nhung sẽ đ.á.n.h tới Lộ Châu?”
Vẻ mặt Đoàn Bất Kinh điềm tĩnh vô cùng, mà đám xuất từ núi Xích Long đều dọa đến mềm nhũn tay chân.
Năm đó, khi Đoàn Bất Kinh đột ngột trở mặt, trói vị lão đương gia tiền nhiệm lên cột cờ, dùng chủy thủ từng nhát từng nhát róc xương lóc thịt, m.á.u tươi văng tung tóe... cũng mang chính biểu cảm điềm tĩnh .
Kẻ thể chấn nhiếp đám vong mạng đỉnh núi để trở thành chúa tể bầy quỷ, gì chuyện là kẻ nhân từ trượng nghĩa.
Những kẻ còn nhanh chóng quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy rũ sạch quan hệ với Tôn Thịnh, thề thốt rằng những lời ban nãy là do gã tự , bọn họ tuyệt đối tham gia mưu phản.
Đoàn Bất Kinh Tôn Thịnh hai mắt trợn trừng, sắp tắt thở đến nơi mới lỏng tay, ném văng gã xuống mặt đất.
“Người , mang mười tám thức lên đây!”
Vừa câu , Tôn Thịnh mới thở hắt một , dọa cho run lẩy bẩy.
Người sơn trại đều hiểu rõ, trải qua một lượt mười tám thức , con chỉ còn chừa mỗi bộ da, tra tấn đến mức chỉ hận thể c.h.ế.t cho nhẹ nhõm.
“Đừng... Đừng, đại đương gia, đừng dùng hình... Chuyện Nhung tiến công là do đoán mò thôi, thật sự là đoán mò.”
Đoàn Bất Kinh cụp mắt, lạnh lùng vạch trần: “Mạc Vấn lục soát mấy thỏi vàng giấu trong khe ván giường ở doanh trướng của ngươi, ai đưa cho ngươi?”
Tôn Thịnh còn định giảo biện là do bản tích cóp, nhưng Đoàn Bất Kinh lười . Hắn vươn tay bóp lấy xương quai xanh của gã, “rắc” một tiếng, xương gãy lìa.
Tôn Thịnh gào lên t.h.ả.m thiết. Gã rõ tính nết của Đoàn Bất Kinh, một khi tay, van xin mấy cũng vô dụng.
“Đại đương gia, khai... Đều là lão nhị nhà họ Trịnh nhờ mang đến cho . Hồi lúc Tiền lão tứ uống rượu cùng bọn họ, cũng dắt theo vài ... Thế nhưng từng tiếp tay cái gì hết!”
Đoàn Bất Kinh nhạt: “Chưa từng cái gì? Ngươi báo thời gian đổi gác của quân doanh cho họ Trịnh, tạo điều kiện cho chúng lẻn doanh trại, còn chỉ điểm chuẩn xác tới tận trướng của mà hành thích. Đây gọi là từng cái gì ?”
Kẻ Tôn Thịnh phái đưa thư cho họ Trịnh bắt gọn hôm qua, điều bức thư cuối cùng vẫn chuyển trót lọt.
Chẳng qua, đưa thư tráo thành của Đoàn Bất Kinh.
Tôn Thịnh ngờ Đoàn Bất Kinh nắm thóp rõ ràng như . Trong phút chốc, gã chỉ lóc nước mắt nước mũi tèm lem, hối hận khôn nguôi.
Gã bắt đầu lôi tình xưa nghĩa cũ van vỉ, kể lể cái gì mà hồi nhỏ gã từng mua kẹo hồ lô cho Đoàn Bất Kinh và Mạc Vấn.
Đoàn Bất Kinh hận nhất loại cậy ơn đòi báo. Hắn lệnh trói chặt Tôn Thịnh , dùng dây thừng siết quanh miệng gã.
Bàn tay gân guốc nắm chặt một con d.a.o sắc nhọn, lách khuôn miệng thể khép kín của Tôn Thịnh, đó men theo khóe mép, mạnh bạo rạch một đường ngoác lên tới tận mang tai.
Đám xung quanh đến gai ốc nổi đầy . Cái điệu bộ dùng d.a.o cùn cứa thịt , là đao pháp lăng trì vị lão đương gia năm xưa. Mỗi một nhát đều rạch thẳng sợi thần kinh nhạy cảm nhất, khiến nỗi đau đớn tăng lên gấp bội.
Nét mặt Đoàn Bất Kinh tuyệt nhiên đổi, tốc độ vung đao vẫn vững chãi... cái thứ ch.ó má gì, thế mà dám dùng cái miệng thối hoắc gọi tên Tiểu Thiền.
Dám bán , đáng c.h.ế.t.
Dám tơ tưởng tới Cơ Tiểu Thiền, càng đáng c.h.ế.t vạn .
Thứ dơ bẩn đê hèn khơi dậy luồng sát ý bấy lâu nay lặn khuất trong lòng .
Tôn Thịnh đau đến mức con ngươi lồi cả , gân xanh nổi phồng mặt cùng mồ hôi lạnh vã như tắm. Vết thương sợi dây thừng ma sát càng nhức nhối đến mức nứt toác cả đỉnh đầu...
Thế nhưng đao còn hạ xuống thêm nhát nào, bên ngoài trướng đột nhiên vọng giọng của một nữ nhân: “Mạc Vấn, thấy lão đại ? Đêm hôm sương lạnh, cứ chạy lung tung nhỡ nhiễm lạnh thì .”
Tất cả trong trướng lúc bấy giờ đang bủa vây bởi ánh đuốc lập lòe, cảnh m.á.u me đầm đìa và mùi tanh tưởi xộc thẳng mũi, sợ hãi tới mức cấm khẩu, thở mạnh cũng chẳng dám.
Chỉ còn tiếng van xin rên rỉ yếu ớt của tên phản tặc, nền cho giọng nữ trong vắt cất lên từ ngoài vọng .
Đoàn Bất Kinh điềm nhiên quẹt sạch m.á.u lưỡi chủy thủ vạt áo Tôn Thịnh.
Đến khi xoay , vẻ tà khí và sát ý sôi sục trong ánh mắt nam nhân tức khắc tan biến còn một mảnh.
Quan Chấn cạnh khẽ hỏi: “Đại đương gia, tiếp tục thi hành 'gia quy' nữa ?”
Đoàn Bất Kinh nhạt giọng quở trách: “Gia quy cái gì! Thúc vẫn tưởng là thổ phỉ ? Giờ đều là quân nhân cả , tất nhiên hành sự theo quân quy. Lấy thủ cấp của tên phản tặc tế cờ, để răn đe kẻ khác!”
Quan Chấn nhếch mép. Thôi , là ông lắm lời. Lão đại nhà ông từ nãy đến giờ nào dùng tư hình .
Lúc sải bước khỏi quân trướng, khéo bắt gặp Tiểu Thiền đang tới phía .
Đoàn Bất Kinh thả lỏng hàng chân mày, tiến nắm lấy tay nàng.
Tiểu Thiền liếc về phía quân trướng phía , dường như đang một trói gô , bịt kín mặt mũi khiêng ngoài.
Trên mặt đất vương vãi vài vết m.á.u tươi.
Nữ nhân với khuôn mặt tươi xinh khẽ khàng ngửi nhẹ.
Trên thoảng mùi m.á.u tanh.
Tiểu Thiền đột nhiên ngẩng phắt lên lườm , kìm bước lùi mấy bước.
Đoàn Bất Kinh ưng nổi dáng vẻ mím môi trốn tránh của nàng, bèn khẽ nhíu mày, vươn tay tóm chặt lấy cổ tay, cho phép nàng né tránh thêm nữa: “Sao thế, sợ ?”
Bị nàng bắt gặp thì ?
Hắn là thứ nuôi lớn từ chốn nhơ nhuốc m.á.u me như đấy. Đã gả cho , nàng vĩnh viễn còn đường hối hận!
Sắc mặt Tiểu Thiền lạnh lùng, nàng dùng sức hất văng bàn tay lớn của .
Sau khi quan sát Đoàn Bất Kinh thêm một lượt, Tiểu Thiền bày vẻ mặt thất vọng mắng xối xả: “Chàng cái áo choàng tốn mất bao nhiêu bạc hả?”
Nàng hầm hầm giơ hai ngón tay thon dài : “Chẵn hai mươi lạng bạc! Là lót vải gấm dệt hoa chìm ở bên trong, bọc lớp nhung thượng hạng bên ngoài, viền thêm một lớp lông chồn đen mới may thành đấy. Lúc thẩm vấn , thể cởi nó ? Bị văng m.á.u lên khó giặt thế nào , lỡ giặt nhiều sờn rách, mặc lên trông như cái nùi giẻ thì còn là khí thế uy phong bức nữa!”
lúc , một nhóm những kẻ xui xẻo với gương mặt đưa đám như đưa ma nối đuôi bước khỏi quân trướng.
Là bầy “khỉ” dọa cho tè quần trong màn g.i.ế.c gà dọa khỉ ban nãy.
Bọn họ còn kịp hồn cảnh tượng đẫm m.á.u khi Tôn Thịnh rạch miệng tới tận mang tai, thì đập ngay mắt là hình ảnh một nữ t.ử nhỏ nhắn nấm lùn đang chỉ tay, to gan lớn mật mắng té tát mặt vị đại đương gia của họ...
Còn vị đại đương gia thì mang sắc mặt lạnh lùng tàn khốc, chậm rãi giơ bàn tay nổi đầy gân xanh về phía nữ nhân đang càn ...
Thật đáng tiếc, xinh như hoa như ngọc, đôi mắt to tròn long lanh là thế mà mắt !
Đây đúng là ỷ chút nhan sắc, cậy sủng sinh kiêu mà!
Nàng cũng chịu hỏi thăm xem, một Đoàn Bất Kinh của sơn trại Xích Long há dễ dàng chút nữ sắc khống chế ?
Nhìn kìa, những ngón tay thuôn dài trắng ngần , sắp bẻ gãy đến nơi .
Có vài kẻ ngán ngẩm cảnh m.á.u me, thực sự nỡ giai nhân chịu cực hình, bèn dứt khoát nhắm tịt hai mắt .
Ngay lúc , chất giọng bực dọc của Đoàn Bất Kinh vang lên: “Cơ Tiểu Thiền, nàng bệnh keo kiệt đến phát điên ? Đêm hôm lạnh thế mà dám khoác áo choàng! Định tích góp bạc để mua quan tài cho đấy hả?”
(Lời tác giả:
Trịnh trọng tuyên bố, phương t.h.u.ố.c trong truyện giá trị tham khảo. Thuốc penicillin tự điều chế vô cùng đáng tin, mất vệ sinh, đây chỉ là cách “ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống”. Khán giả nào bệnh xin vui lòng tới bệnh viện chính quy chữa trị nhé.)