Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 49: Kéo nhau tới khóc tang
Cập nhật lúc: 2026-08-10 02:19:25
Lượt xem: 276
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoan , bọn họ ù tai ?
Mấy kẻ nhắm tịt mắt vội vàng hé mắt .
Chỉ thấy vị đại đương gia với khuôn mặt lạnh lùng tàn khốc đang dùng bàn tay lớn bao trọn lấy tay nữ nhân , tiếp tục quở trách: “Trong nhà cần nàng dè sẻn tiền bạc. Quần áo đắt tiền đến mấy cũng là để giữ ấm tránh gió. Áo của nàng ? Đêm hôm lạnh lẽo thế , mặc ?”
Giọng Tiểu Thiền yếu mấy phần: “Quân doanh của các bẩn quá, nỡ để bộ quần áo như thế lấm lem...”
Đoàn Bất Kinh cởi luôn tấm áo choàng xuống, khoác lên Tiểu Thiền.
Thấy Tiểu Thiền né tránh, Đoàn Bất Kinh thì thầm: “Đừng lộn xộn. Biết nàng ưa sạch sẽ, nhưng lớp vải lót bên trong áo choàng bẩn, lát nữa về đến quân trướng hẵng cởi .”
Lúc Tiểu Thiền mới liếc thấy bước , lập tức cảm giác điều chẳng lành.
Hình như ban nãy nàng to tiếng quá, chừa cho chút thể diện nào mặt thuộc hạ .
Nàng từng kết hôn nên hiểu bản tính đàn ông.
Ngay cả một tính tình khiêm nhường như Lục Kính Thăng cũng chẳng thích nàng tỏ thông minh, lanh lợi mặt các đồng liêu của .
Thế là nàng hạ thấp giọng: “Ta thấp bé, mặc , quét đất sẽ bẩn mất. Chàng mới khỏe lên một chút, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”
“Được , để xách vạt áo cho nàng. Đã lạnh mà còn mau về quân trướng?”
Thế thì còn thể thống gì nữa? Coi một đường đường đại tướng quân như gã sai vặt ?
Tiểu Thiền nháy mắt hiệu với , Đoàn Bất Kinh sáp gần, cúi đầu dò xét: “Sao thế? Bị bụi bay mắt ?”
Tiểu Thiền chút bất lực thở dài. Chẳng còn thấy cái điệu bộ bạt mạng chỉ tay năm ngón ban nãy nữa, nàng mỉm e thẹn với mấy tên thuộc hạ đang đến trân trối . Đôi mắt nàng khẽ chớp, hệt như một nụ hoa kiều diễm trong gió rét, ngoan ngoãn nép sát bên Đoàn tướng quân. Hai một cao một thấp sóng vai về phía trướng chủ soái ở đằng xa.
Đám “khỉ” vẫn hiểu mô tê gì , nhỏ giọng bàn tán đầy vẻ chắc chắn: “Vợ chồng đại đương gia diễn trò , là đang nhắc nhở chúng điều gì ?”
Vị phu nhân mới cưới của cất công chạy tới đây, cố tình la lối om sòm rằng cái áo choàng của đại đương gia đắt đỏ, khó khăn lắm mới mua , bản nàng thì nỡ mặc quần áo , chẳng là đang ám chỉ đại đương gia đang túng thiếu ?
Đôi phu thê tàn độc , thế mà bòn rút cấp ?
Đám thuộc hạ mới đắc tội Đoàn Bất Kinh chỉ còn cách ai nấy về lật tung của cải trong nhà lên, xem thứ gì đáng giá để bợ đỡ cặp phu thê “Tỳ hưu” , hòng giữ cái mạng ch.ó của .
Thế là ngày hôm , nhân lúc Đoàn Bất Kinh tới soái trướng xử lý công vụ, mấy tên xui xẻo Tôn Thịnh liên lụy vội vàng mang gấm vóc lụa là và bạc trắng tới cầu kiến phu nhân tướng quân.
Cơ Tiểu Thiền ngạc nhiên, bèn cho gọi tên cầm đầu hỏi chuyện.
Kẻ đó gượng, giải thích rằng mấy bọn họ hiểu chuyện, lỡ đại đương gia tức giận.
Nghe phu nhân đủ quần áo mặc, bọn họ liền nảy ý định báo hiếu phu nhân, đồng thời cũng xin phu nhân giúp mấy lời khuyên can đại đương gia, mong ngài đừng chấp nhặt với bọn họ nữa.
Trong lòng Tiểu Thiền thầm thở dài, thảo nào nhiều nam nhân liều mạng tranh quyền đoạt thế đến .
Một khi đỉnh cao, quả thực nhất cử nhất động đều kẻ dốc lòng dò xét, dốc sức a dua nịnh nọt.
Sự cám dỗ của quyền lực và lợi ích lớn như thế, thử hỏi ai mà giữ cho ?
Nghĩ đến đây, nàng hiệu cho Lý Bưu ở cửa gọi nốt đám còn .
Đợi đến khi bọn họ quỳ rạp đất, Tiểu Thiền mới chậm rãi cất lời.
“Đại đương gia của các ngươi bây giờ còn là thủ lĩnh sơn trại nữa, mà là Bình Lỗ Đại tướng quân do đích tiên đế sắc phong. Ngài dẫn các ngươi rời khỏi sơn trại, là vì nghĩ tới thời buổi loạn lạc, để uổng phí tài nghệ của các . Giữa những năm tháng khói lửa liên miên , ngài vì các ngươi, vì con cái các ngươi mà tạo dựng một công danh lợi lộc đường đường chính chính. Có điều, công việc ắt hẳn sẽ vất vả cực nhọc hơn so với thời thổ phỉ. Những kẻ tầm thiển cận như Tôn Thịnh khó tránh khỏi kẻ gian dụ dỗ, phản bội tướng quân mà con đường lầm lạc.”
Đám gật đầu lia lịa, ngoài miệng thì liên tục .
Tiểu Thiền lướt mắt đám , sai bọn họ mang đồ của về. Sau đó, nàng bảo Bạch Lan bê một trăm lạng bạc, : “Lần chuyện của Tôn Thịnh vỡ lở, may mà trong các ngươi sớm bỏ tối theo sáng, thông báo cho tướng quân . Tướng quân xưa nay luôn theo nguyên tắc thưởng phạt phân minh. Các ngươi hùa theo bè lũ phản nghịch, thì hãy lấy bạc chia . Từ nay về , đừng giở mấy trò lấy bạc hối lộ nữa, mất mặt lắm. Đều là một nhà, trong nhà khó khăn gì cứ việc mở lời với . Nên nhớ, theo tướng quân, nhất định thiếu vinh hoa phú quý cho các ngươi.”
Khoản tiền thưởng một trăm lạng bạc quả thực là một tay bút quá đỗi hào phóng. Trong chốc lát, nét mặt đám kinh ngạc mừng rỡ.
Mừng là vì, vốn tưởng phen khuynh gia bại sản, nào ngờ vị tiểu phu nhân hào sảng, trượng nghĩa đến thế, thế mà đem bạc chia cho bọn họ, tính mỗi cầm trong tay cũng hai mươi lạng.
Kinh ngạc là vì, trong bọn họ thế mà cài cắm mật thám của Đoàn Bất Kinh. Vậy chẳng uống rượu, chơi bài cửu đều cẩn trọng lời ăn tiếng ?
Chờ khi đám tản , Lý Bưu mới thắc mắc hỏi: “Phu nhân, phu nhân cho bọn họ nhiều bạc thế? Bình thường bọn chúng cũng ít gièm pha đại đương gia, gì chuyện mật thám của đại đương gia trộn chứ?”
Tiểu Thiền mỉm đáp: “Bởi nên mới dùng bạc cắm một cái gai trong lòng đám , đảm bảo từ nay về bọn chúng sẽ nghi kỵ lẫn , sức biểu hiện, tuyệt đối dám mở miệng tướng quân lấy nửa lời. Bọn họ đều là cũ núi Xích Long của các ngươi, bằng ban đầu Tôn Thịnh chẳng lôi kéo bọn họ. Bây giờ tướng quân mới vững chân ở Cám Châu, thể đuổi cùng g.i.ế.c tận đám cũ . Chỉ dựa uy h.i.ế.p và c.h.é.m g.i.ế.c, mà thu phục lòng ? Kẻ đời vốn hám lợi, cứ cho chút ngon ngọt thì bọn họ mới an tâm cống hiến.”
Những điều , nàng cũng học từ vị lão Kỳ vương đoản mệnh ở kiếp thứ hai.
Lão Kỳ vương dũng thiện chiến, tiếc làtrị quân quá nghiêm khắc, đối đãi với bên cạnh quá khắt khe, thế mà cái tật phạt nặng xong vẫn tiếp tục giữ dùng.
Hậu quả là ngay chiến trường, ông chính bên cạnh trả thù, trọng thương mà sớm chầu trời.
Sau Kỳ thái phi còn cảm thán, nếu bà theo trong quân, với thủ đoạn của bà ắt sẽ nhổ cỏ tận gốc, tuyệt đối để những kẻ rắp tâm mang hận ở bên .
Tiểu Thiền cho rằng, thuật ngự nhân cốt ở ân uy tịnh thi, đó mới là kế lâu dài.
Hôm qua Đoàn Bất Kinh dùng đủ uy , nên hôm nay nàng bù đắp phần ân , thế mới coi là để mầm họa ngầm.
Giải thích xong xuôi, Tiểu Thiền lấy một túi bạc khác: “ Lý , chẳng ngươi sắp về kinh thành thành với vị hôn thê ? Phần quà cưới của ngươi cũng chuẩn xong đây. Lễ cưới định hôm nào, đến lúc đó nhớ gửi thiệp mời cho và tướng quân nhé.”
Lý Bưu đang liếc trộm Hương Thảo ủi quần áo, gọi thì đáp với vẻ lơ đãng: “Vâng, ngày mai sẽ gửi...”
Hương Thảo , quăng luôn bàn ủi than, dậy cầm túi bạc đưa cho Lý Bưu, giọng điệu nhạt nhẽo cất lên: “Chúc mừng Lý thị vệ tân hôn đại hỷ.”
Lý Bưu ngớ : “Hả? Phu nhân, phu nhân gì cơ?”
Chờ đến khi Tiểu Thiền kiên nhẫn nhắc , Lý Bưu hốt hoảng vung tay như quạt chả: “Không , phu nhân, gì định ! Cứ ru rú trong quân doanh thế , còn chẳng kiếm nổi một con muỗi cái nữa là.”
Tiểu Thiền nhíu đôi mày ngài: “ hồi đó ở thuyền ở kinh thành, chính miệng ngươi ngươi ý trung nhân mà?”
Hương Thảo nhét gói bạc lòng Lý Bưu, lầm bầm: “Đồ đê tiện, đính hôn mà còn trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi. Sau còn dám mấy lời cợt nhả với , coi chừng lấy bàn ủi là phẳng cái mỏ ngươi đấy!”
Hóa đường đón từ thôn họ Hứa, tên Lý Bưu cứ liên tục bắt chuyện với nàng, nhiều kinh khủng. Không ngờ là một kẻ sắp thành .
Thảo nào ngày nào phu nhân cũng ân cần dặn dò, chọn nam nhân căng mắt mà , tuyệt đối chọn mấy tên lẻo mép bùi tai.
Mấy ngày nay thường xuyên phu nhân c.h.ử.i mắng khác, cái miệng của Hương Thảo cũng lưu loát hơn hẳn.
Lý Bưu dở dở , đúng lúc Đoàn Bất Kinh bước .
Lý Bưu nhào tới: “Đại đương gia, ngài minh oan cho với! Ta quái gì vị hôn thê nào! Dạo đó nếu phu nhân cứ khăng khăng ép ở rể, đến nỗi dối!”
Chờ đến khi Đoàn Bất Kinh dẹp êm chuyện thì Bạch Lan cũng dọn cơm nước xong xuôi.
Bữa ăn trong quân chu đáo thế , nhờ cả đôi bàn tay khéo léo của Bạch Lan.
Bát hoành thánh nặn khéo léo với nhân thịt heo băm nhuyễn trộn hành rừng tươi, lớp vỏ mỏng tang bọc lấy phần nhân đầy ụ, chan ngập thứ nước hầm xương mang từ nhà đến. Đêm thu lạnh giá mà xì xụp bát hoành thánh nóng hổi thế , quả thực ấm lòng ấm khôn tả.
Trong lúc ăn hoành thánh, Tiểu Thiền thuật chuyện đám đến tặng lễ vật, cẩn thận hỏi Đoàn Bất Kinh xem nàng tự chủ trương như .
Đoàn Bất Kinh mỉm , múc thêm cho Tiểu Thiền một bát hoành thánh: “Nàng sách chữ nhiều hơn , thuật ngự nhân đương nhiên cũng bài bản hơn một tên thô lỗ chỉ đ.â.m c.h.é.m như . Nàng đường đường là quân sư danh chính ngôn thuận, tự chủ trương chỗ nào cơ chứ?”
Tiểu Thiền liền sấn gần : “Đã thì cứ cho Tôn Thịnh một cái tang lễ thật linh đình , ban ân thị uy mà. Hắn chịu phạt , cũng nên cho một cái danh phận t.ử tế khi c.h.ế.t. Chẳng hồi nhỏ cũng mua kẹo hồ lô cho và Mạc Vấn ăn ?”
Đoàn Bất Kinh bật . Hắn híp mắt, lập tức hiểu ngay ý Tiểu Thiền.
Hiện giờ xung quanh quân doanh, bao nhiêu mật thám các phe đang ẩn nấp.
Chắc hẳn đám đó luôn canh cánh tin tức sống c.h.ế.t của .
Nếu từ xa mà thấy quân doanh cờ tang rợp trời, mặc áo tang, treo cờ gọi hồn thì chắc hẳn bọn chúng sẽ yên, rục rịch hành động thôi.
Thế là gõ nhẹ lên mũi Tiểu Thiền: “Được, theo nàng hết!”
Từ đêm đó trở , bộ quân doanh Cám Châu ở trạng thái nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Mật thám tứ phương rình rập quanh quân doanh chỉ thấy hết cỗ xe ngựa chở đầy hàng hóa đến cỗ xe ngựa khác liên tục tiến . Trên xe chở hàng đống vải trắng, hương nến, và cả một cỗ quan tài to tướng.
Trùng hợp , thư tín từ đại doanh Uy Phong gửi đến. Tên lính đưa thư đến nơi cũng trong quân doanh, đành ngoài hàng rào . Chỉ thấy bên trong, đám binh lính ai nấy đều áo xô mũ mấn. Nhìn lướt qua, cứ chừng sáu bảy xúm quanh một chậu lửa thiêu vàng mã. Cả một vùng lập lòe đốm lửa...
Lính đưa thư về, lập tức vội vã bẩm báo sự việc cho chủ soái Cảnh Trọng Minh.
Tiêu Thận và Lục Kính Thăng đang cạnh đó giật ngẩng đầu lên, đồng thanh hô: “Tướng sĩ mặc áo tang đội mũ mấn, lẽ nào Đoàn Bất Kinh c.h.ế.t ?”
Nói xong, hai trố mắt , bất giác thu nụ khóe miệng.
Lính đưa thư lắc đầu: “Nghe đồn là một gã binh đầu quản lý hơn ba mươi c.h.ế.t. thuộc hạ thấy cả quân doanh đều quỳ rạp đốt giấy, lóc vô cùng t.h.ả.m thiết.”
Tiêu Thận bật dậy: “Một tên binh đầu thì mà kinh động lớn như thế ? Hai hôm mới ngóng tin đại doanh Cám Châu tập kích, Đoàn Bất Kinh còn thương bởi binh khí bôi thứ nhơ bẩn... Lẽ nào vết thương nhiễm trùng nặng quá, cứ thế mà !”
Cảnh Trọng Minh trầm ngâm một lát sai chuẩn ngựa, đích viếng đại doanh Cám Châu.
Lục Kính Thăng vội vàng khuyên can: “Tướng quân, nên ! Bây giờ Vinh thái hậu coi Đoàn Bất Kinh như cái gai trong mắt. Ngài mà tự tiện viếng, lỡ thái hậu nảy sinh nghi ngờ thì tính ?”
Cảnh Trọng Minh trừng mắt: “Ta kết giao cá nhân, trời đất quỷ thần còn chả thèm quản. Gửi cái phong bì trắng đến phúng điếu thì gì mà nghi kỵ? Nghi kỵ đem cả giang sơn xã tắc bỏ phong bì đưa cho c.h.ế.t ?”
Quan văn chuyện với võ tướng, ba cái tâm tư vòng vèo lắt léo bọn họ chẳng hiểu , chỉ nước chặn họng đến cứng lưỡi.
Lục Kính Thăng á khẩu, chỉ lúng túng sang Tiêu Thận.
Tiêu Thận cũng cho rằng nếu chỉ dự đám tang thì chả . Tiểu Thiền vốn trắng trẻo, mặc áo tang trắng toát lên hẳn lắm.
nhất là nàng đừng . Tuyệt đối rơi một giọt nước mắt nào cho cái tên thổ phỉ đó.
Hắn định bụng cũng sẽ theo cữu cữu một chuyến. Giá như nhân cơ hội đón luôn Tiểu Thiền mới góa chồng về thì quá tuyệt.
Nghĩ , liền sai chuẩn xe ngựa, cẩn thận lót thêm đệm mềm trong xe.
Cảnh Trọng Minh gọi Tiêu Thận một góc, mắng quá nóng vội.
Cho dù chồng c.h.ế.t, thì cũng để thời gian bình tâm . Đón gấp gáp thế , khéo đập nát xe ngựa.
Tiêu Thận cữu cữu nhiều kinh nghiệm trong mấy chuyện , cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Có điều vẫn nôn nóng thôi, xem Tiểu Thiền thế nào.
Cảnh Trọng Minh : “Cháu , ở trấn thủ đại doanh Uy Phong. Theo như báo cáo gần đây của mật thám, động thái của quân Nhung bất thường, vẻ đang rục rịch hành động. Cháu chuẩn sẵn sàng bất cứ lúc nào.”
Tiêu Thận cự cãi: “ Lục tham quân , quân Nhung một tháng nữa mới tập kích cơ mà...”
Cảnh Trọng Minh hừ lạnh: “Lại là bấm quẻ tính ? Tiêu Thận, cháu nhớ cho kỹ, chúng là tướng quân thống lĩnh binh mã nơi tiền phương. Tính mạng của hàng ngàn hàng vạn binh sĩ đều trong tay chúng . Nếu bấm quẻ mà giải quyết việc, thì còn cần chúng gì? Cứ tìm mấy gã thần côn, mang mấy cái mai rùa mặt địch mà lắc. Chớ gì tới cái dự ngôn của một tên trạng nguyên quèn, dù Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm thiên mệnh mặt , lão t.ử cũng cóc thèm đếm xỉa!”
“ mà...” Tiêu Thận định bào chữa rằng Lục Kính Thăng đoán trúng thời cuộc mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-49-keo-nhau-toi-khoc-tang.html.]
Thế nhưng Cảnh Trọng Minh xua tay thèm nữa. Trước khi , ông còn nghiêm mặt nhắc nhở: “Gặp biến cố, hãy biết tin vào cái đầu của mình!”
Lại đến lão nhị nhà họ Trịnh, nhận thư của Tôn Thịnh, qua câu chữ, nét mặt gã giãn hẳn .
Gã gọi lão đại tới bảo: “Đoàn Bất Kinh chắc trụ nữa .”
Trịnh Minh xem qua lá thư, ngờ vực: “Đừng quên, tên họ Đoàn đó vốn lắm mưu nhiều kế. Biết là trò nghi binh để dụ chúng xuất quân?”
Trịnh Vinh nhếch mép khinh bỉ: “Mật thám ẩn nấp quanh đại doanh Cám Châu cũng báo tin . Bọn chúng đại doanh Cám Châu ngập tràn tang phục, tiền giấy bay rợp trời, nhưng lẽ sợ tin đồn rò rỉ loạn Cám Châu nên vẫn giấu giếm phát tang. Lão đại, chúng lập tức thông báo cho thiền vu của bộ tộc Hách Đạt. Bảo xuất binh đ.á.n.h úp Nghi Sơn, khai thông huyết mạch, đ.á.n.h thẳng Lộ Châu!”
Trịnh Minh xua tay can ngăn: “Không , ngộ nhỡ tin tức sai lệch, chúng sẽ tự chuốc lấy diệt vong mặt Nhung, còn chốn dung nữa .”
“Thế thì ?”
Trịnh Minh gằn: “Hồi đó bắt cha chỉ một nhà . Tên thái thú Thân Châu bất tài vô dụng, thể để nhàn nhã tọa sơn quan hổ đấu? Mau loan tin Đoàn Bất Kinh c.h.ế.t cho Thân Châu , để ch.ó dò đường cho chúng .”
Thế là tin tức truyền qua mấy tay, tới chỗ thái thú Thân Châu.
Thái thú Thân Châu trợn trừng mắt kinh ngạc: “Có thật ? Đoàn Bất Kinh c.h.ế.t ư?”
Tuy gã cũng cài cắm mật thám ở Cám Châu, nhưng đối với những tin tức tình báo truyền về luôn bán tín bán nghi.
Nay góp nhặt tin tức tứ phương, việc đại doanh Cám Châu đại tang xem như ván đóng thuyền.
Hơn nữa, gã còn Cảnh Trọng Minh khởi hành tới Cám Châu .
Chủ soái Đại doanh Uy Phong tại tự dưng gác mớ công vụ chất đống như núi mà tới đó? Rõ ràng Cảnh Trọng Minh hớt tay , đoạt lấy binh quyền Cám Châu !
Thái thú Thân Châu chịu yên.
Lần thôn tính Cám Châu, gã xuất đinh xuất lực, giúp tên họ Đoàn tay bắt giặc.
Hậu quả là Đoàn Bất Kinh tha hồ ăn thịt uống rượu, còn gã chỉ húp miếng nước canh, húp đến no kềnh bụng nước.
Lần đoạt lấy địa bàn của Đoàn Bất Kinh, gã quyết thể lùi phía húp canh cặn nữa.
Lập tức, gã sai lật tung thư phòng tìm đạo mật chỉ mà Vinh thái hậu ban cho gã.
Trong mật chỉ rành rành: chỉ cần gã lật đổ Đoàn Bất Kinh, dâng thủ cấp về kinh, thì vùng đất trù phú của Cám Châu sẽ danh chính ngôn thuận sáp nhập Thân Châu, quy về gã cai quản.
Có đạo chỉ ý , Cảnh Trọng Minh dù cũng dám ngang nhiên cướp đoạt.
Suy cho cùng, mềm mỏng xong thì gã đành dùng biện pháp mạnh.
Thái thú Thân Châu cuối cùng cũng hạ quyết tâm, dốc lực lượng, ồ ạt kéo quân về phía Lộ Châu.
Các phe cánh đều nhấp nhổm yên. Chốc lát, nẻo đường quan đạo, đường mòn quanh Lộ Châu, thám t.ử của các phe chạy loạn xạ như kiến.
Cảnh Trọng Minh nai nịt gọn gàng, chỉ mang theo vài tên binh tùy tùng.
Tuy nhiên, ông phi thẳng đến đại doanh Cám Châu.
Cảnh tướng quân tuy trọng tình trọng nghĩa, nhưng cũng chẳng kẻ ngốc.
Đoàn Bất Kinh xuất từ ? Là đầu sỏ một đám thổ phỉ. Ai đám thủ hạ còn của rốt cuộc là hạng mang tâm địa gì?
Ông sợ đại doanh Cám Châu như rắn mất đầu, xảy binh biến, nên tiên ghé Lộ Châu để dò la tình hình chỗ Lư Năng, nhân tiện cũng bày mưu hiến kế cho hai vợ chồng họ.
Tốt nhất là Lộ Châu nên dịu tình hình ở Cám Châu.
Nhờ , Đại doanh Uy Phong mới lo hậu phương nổi lửa, giúp việc phòng ngự chống quân Nhung thuận lợi hơn.
Đây mới là mục đích thực sự của chuyến đích của ông.
Lư Năng đang phê duyệt công văn, Cảnh Trọng Minh tường thuật tin Đoàn Bất Kinh c.h.ế.t mà sững sờ ngậm chặt bút lông trong miệng.
Sau đó, cây bút lông rơi độp xuống bàn, ông thể tin nổi, lắp bắp : “Cái gì? Bất Kinh ... ?”
Lư Năng gọi phu nhân tới. Thích phu nhân hỏi han tình hình, chỉ hạ nhân trong phủ Tiểu Thiền tiểu phu nhân tin Đoàn tướng quân thương hôn mê liền đến quân doanh, riết thấy về.
Đến giờ Cảnh Trọng Minh tới tận nơi mà vợ chồng bọn họ vẫn cứ ngơ ngơ ngác ngác, chẳng chút tin tức gì về việc Đoàn tướng quân qua đời.
Tuy Thích phu nhân cảm tình với Đoàn Bất Kinh, nhưng dẫu ở chung cũng lâu, đột nhiên hung tin, nàng cũng giống phu quân, nước mắt giàn giụa kìm .
Khi Tang Nhược và Tang Ninh Hoài nhận tin, lúc lão gia t.ử hớt hải chạy tới phủ thái thú thì tới mức đứt : “Đứa cháu rể hiếu thuận của , đứa trẻ ngoan ngoãn một hai đời, tự nhiên nông nỗi ! Đứa cháu gái đáng thương của còn kịp mang thai... Nhà họ Tang tiệt nọc , bây giờ!”
Sắc mặt Tang Nhược trắng bệch, vẻ mặt thẫn thờ nhớ cảm giác sụp đổ như trời sập khi tin Cơ Bẩm Ương qua đời năm xưa.
Biết bây giờ, con gái nàng cũng giống như nàng, còn trẻ mà sớm góa chồng.
Trong lúc cha nàng đang hàn huyên với Lư thái thú, Tang Nhược thẫn thờ, thể lảo đảo, chực ngã quỵ xuống đất.
Đột nhiên dùng cánh tay rắn chắc đỡ lấy, bế thốc nàng lên.
Cảnh Trọng Minh ôm Tang Nhược mềm nhũn trong tay, vội vã la lên: “Mau gọi lang trung, vị cô nương ngất xỉu .”
Thích phu nhân hớt hải chạy tới đỡ lấy Tang Nhược, quên buông một câu chỉnh Cảnh Trọng Minh: “Cô nương gì mà cô nương? Bà là nhạc mẫu của Đoàn Bất Kinh!”
Cảnh Trọng Minh sững kinh ngạc. Lần tới nhà họ Tang cầu hôn giải vây cho cháu trai, ông chỉ gặp mặt mỗi Tang viên ngoại, từng diện kiến nhạc mẫu của Đoàn Bất Kinh. Thật ngờ bà trẻ trung, xinh đến mức .
Sau khi đôi bên thống nhất tình hình, Thích phu nhân điểm binh mã, hộ tống bọn họ cùng tới đại doanh Cám Châu.
Nói về Tiểu Thiền, nàng mù tịt về những tin tức truyền đến tam thất bản, bay tứ tán đến tận mây xanh.
Sáng sớm, nàng mới âu yếm ân ái với Đoàn Bất Kinh.
Hồi đó lúc xuất hành vội vã quá, nàng quên khuấy việc mang theo ruột dê.
Thứ mà gấp cũng chẳng kịp.
Thế nên Tiểu Thiền bàn với Đoàn Bất Kinh, bảo cố nhịn thêm mấy ngày, chờ về sẽ đền bù cho .
sói đói mới nếm mùi thịt, bắt ăn chay, quả thực là ép quá đáng.
Lúc đầu, Đoàn Bất Kinh quả thật cố nhịn hai đêm, chỉ đùa giỡn như thời lúc thành , sờ soạng chân tay Tiểu Thiền cho vơi bớt d.ụ.c vọng.
dần dà, cơn khát khao trong bụng cồn cào mạnh liệt, đến mức thể kiềm chế nổi.
Nên đêm qua, trong lúc tình ý , Đoàn Bất Kinh một phút kìm lòng vượt rào.
Tiếp đó là “cánh hoa rụng lả tả, lúc đầu lối hẹp, vài bước thì như lạc chốn bồng lai tiên cảnh” đầy bất ngờ và sảng khoái.
Kể từ khi tân hôn, luôn kết bạn với mấy cái ruột dê.
đột nhiên, cảm giác chân thật ập đến, khoái cảm xông thẳng lên não.
Hóa kề da thịt ngọt ngào đến . Trước ăn sung mặc sướng mà vẫn chạm tới đỉnh cao ?
Nhất thời, phần khó tự kềm chế.
Tiểu Thiền sức đ.ấ.m thùm thụp khuôn n.g.ự.c vạm vỡ của , cố nén cơn mê man, dốc hết sức nhắc nhớ lời thề lúc thành là khoan thai.
Đoàn Bất Kinh mổ cò lên đôi môi mềm mượt của nàng, ừ hữ chiều hiểu ý, dứt khoát khóa chặt miệng nàng, mặc sức tận hưởng hương vị mềm ngọt yêu kiều.
May mà tới giây phút cuối cùng, cũng xoay kịp lúc, coi như giữ đúng lời thề.
Tiểu Thiền định trở xuống giường đ.ấ.m lưng cho đỡ nhức, thì Đoàn Bất Kinh ôm chặt nàng buông: “Ta tự chừng mực, lưu gì bên trong, nàng lọ mọ.”
Chỉ là chuyện , phút chốc mở toang cánh cửa đến một chân trời mới.
Đoàn Bất Kinh lúc cứ như một thằng nhóc nếm mùi đời, bám dai dẳng vô cùng.
Tiểu Thiền thực sự sợ lỡ một bước sảy chân nàng mang thai, cộng thêm vết thương của bắt đầu hồi phục, nên nàng tính về Lộ Châu, tránh việc đút xác miệng sói đói.
Sáng sớm tinh mơ, nhân lúc Đoàn Bất Kinh dẫn binh thao luyện bãi tập, Tiểu Thiền sai hai tỳ nữ dọn dẹp hành lý, định lén lút trốn về Lộ Châu.
Lúc khệ nệ dọn đồ, thấy hai tỳ nữ luống cuống tay chân, nàng đành tự tay bê chiếc hộp gỗ lên.
Trước lúc thương, những lúc rảnh rỗi trong quân doanh, Đoàn Bất Kinh đẽo cho nàng một cây tiểu cung chạm trổ hoa văn. Cây tiểu cung tinh xảo cất giữ cẩn thận trong hộp gỗ.
Hôm nay gió to, đám binh lính tập luyện bãi, chân đá chân giậm cát bụi bay mù mịt.
Tiểu Thiền sợ lấm lem bộ đồ mới đắt tiền của , nên bảo Bạch Lan tiện tay xé một mảnh vải trắng thừa từ đồ “tang phục” cho nàng khoác tạm, tránh bẩn chiếc áo choàng bên trong. Cuối cùng, nàng trùm luôn cả mảnh vải lên đầu.
Đến cổng doanh trại, một cơn gió ập tới, Tiểu Thiền bụi bay mắt, thế là nàng một tay ôm hộp, một tay dụi mắt lê bước ngoài.
Kết quả, nàng còn kịp mở mắt thì cách đó xa vọng tiếng vó ngựa thắng gấp, tiếng bánh xe ngựa dừng hẳn, kế đó là một trận la ầm ĩ.
“Cháu rể đoản mệnh của ơi! Cháu đợi ngoại tổ phụ với!”
Tiểu Thiền thôi dụi mắt. Nàng ngơ ngác và ngoại tổ phụ nước mắt ngắn nước mắt dài chạy nhào tới chỗ nàng.
Ngoại tổ phụ thấy cháu gái yêu vận tang phục trắng muốt, hai mắt đỏ hoe, tay ôm chiếc hộp gỗ, trông thật thê lương, t.h.ả.m thiết.
Tang viên ngoại nín thở, dè dặt hỏi: “Trong cái hộp gỗ là...”
Tiểu Thiền ngẩn ngơ bọn họ đáp: “À, là Đoàn Bất Kinh...”
Nàng định tiếp “là cây cung nhỏ mà Đoàn Bất Kinh đẽo cho con, lắm”.
ngay lúc , một tiếng gào xé ruột xé gan dội mặt: “Bất Kinh ơi! Sao ngươi nỡ nhẫn tâm vứt bỏ bách tính Lộ Châu, bỏ bọn mà một thế hả!”
Lư thái thú đầu tóc rối bời, nước mắt nước mũi tèm lem, xồ tới ôm ghì lấy chiếc hộp gỗ, úp chặt mặt đó, lóc t.h.ả.m thiết.
“Nghĩ võ công cái thế, tài hoa xuất chúng của ngươi, cớ khi c.h.ế.t đến t.h.i t.h.ể cũng nguyên vẹn, chỉ chừa vỏn vẹn một nắm tro tàn, bảo bọn thương xót thế nào cho thấu đây!”
Mẹ Tang Nhược cũng bám rịt lấy ngoại tổ phụ, thành tiếng.
Tiểu Thiền trân trân tại chỗ.
Tuy quân doanh bày biện rạp tang lễ, nhưng cũng chỉ giới hạn ở vòng ngoài mà thôi. Đoàn Bất Kinh phát cáo phó, mục đích cũng chỉ là dụ nhà họ Trịnh sập bẫy, đ.á.n.h rắn động cỏ.
ngờ tới đoàn điếu tang xông tới đầu tiên, là đoàn điếu tang từ Lộ Châu.
Và ở cánh rừng xa xa , kẻ đang rù rì mật báo: “Đi, mau truyền tin, phu nhân của Đoàn Bất Kinh đang mặc đồ tang trắng tinh, tiếp nhà Lộ Châu đến viếng, ai nấy đều sưng húp mắt, xem là diễn kịch .”