Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 5: Chạm mặt sớm

Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:21:20
Lượt xem: 372

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ Tiểu Thiền dứt lời, ngoài cửa nửa ngày trời vẫn thấy động tĩnh gì, mãi một lúc mới thấy tiếng bước chân xa dần.

Đợi khuất Tiểu Thiền mới mở cửa thì phát hiện Lục Kính Thăng mang hộp thức ăn về mà để nó ngay cửa.

Trên hộp thức ăn còn một bọc vải nhỏ, mở xem mới thấy bên trong là một củ nhân sâm núi mới đào.

Gia cảnh Lục Kính Thăng vốn bần hàn, lúc quan vẫn thường hái t.h.u.ố.c để phụ giúp gia đình.

Củ sâm to nhường nếu đem bán ở tiệm t.h.u.ố.c huyện kiểu gì cũng một lượng bạc.

Lục Kính Thăng cứ mà đem cho nàng ?

Kiếp thứ hai Cơ Tiểu Thiền gần như chẳng chút liên hệ nào với .

Còn ở kiếp thứ nhất, thời gian chung sống cuối cùng của hai lúc Lục Kính Thăng đoạn đầu đài.

Nàng ở trong tù chải vuốt búi tóc cho trượng phu cuối cùng, bàn tay nõn nà vuốt phẳng từng nếp nhăn bộ đồ tù bằng vải thô.

Người trượng phu vốn lạnh nhạt bấy lâu khẽ vuốt ve khuôn mặt gầy guộc của nàng, cuối cùng mang theo vẻ áy náy rằng: "Uyển Liễu, là liên lụy nàng. Sau khi c.h.ế.t sẽ cố nhân của chăm sóc nàng chu . Nếu kiếp , hai đừng phu thê nữa, nguyện trưởng của nàng, bảo hộ cho nàng một đời bình an suôn sẻ."

Uyển Liễu là biểu tự của Cơ Tiểu Thiền, chính tay Lục Kính Thăng đặt cho thê t.ử lúc hai mới tân hôn yến nhĩ tình cảm mặn nồng.

Chữ mượn từ câu thơ "Uyển bỉ Liễu tư, Minh điêu huệ huệ".* trong Kinh Thi.

*Mát mẻ bóng liễu lòa xòa, Ve kêu rả ngân nga vang dội.

Cơ Tiểu Thiền từng ngây thơ tưởng rằng Lục Kính Thăng là cây dương liễu để nàng dựa dẫm , còn nàng chỉ cần con ve sầu bám cành liễu mà cất tiếng kêu cao vút vô lo vô nghĩ.

Đâu ngờ đối với cây liễu mà , ve sầu chẳng qua chỉ là một loại côn trùng ký sinh gây hại phiền phức mà thôi.

Cho nên khi Cơ Tiểu Thiền câu hẹn kiếp của Lục Kính Thăng, nàng bèn nở nụ tiến lên phía , c.ắ.n rách môi , đồng thời cũng tự c.ắ.n rách môi , dùng m.á.u để thề độc rành rọt từng chữ: "Nếu kiếp , mong ngươi và xa lạ bao giờ tương phùng, cũng cần gặp nữa!"

Lúc đó nàng rằng nhiều hơn bình thường tận hai kiếp.

Nếu sớm nàng bảo đời đời kiếp kiếp, già c.h.ế.t thèm mặt .

Nghĩ đến đây, Cơ Tiểu Thiền bọc kỹ củ nhân sâm , cũng chẳng buồn đụng hộp thức ăn mà cứ để mặc chúng ở chỗ cũ đóng chặt cửa phòng .

Cơ Tiểu Thiền hít sâu một trở phòng lau rửa thể, âm thầm suy nghĩ xem tiếp theo nên gì.

Vị hoàng đế đang ngai vàng hiện giờ là tên giặc soán quyền Ngô Khánh, kẻ phụ t.ử họ Trịnh lật đổ.

Tên vốn dĩ tàn bạo xa hoa lãng phí, ngai vàng vỏn vẹn ba năm mà xây dựng các công trình thổ mộc quy mô lớn, dân nghèo túng thiếu.

Vậy nên ngoài vùng kinh thành thì khắp nơi đều đầy rẫy loạn dân thảo khấu, thế đạo rối ren hỗn loạn khôn lường.

Trong tay nàng hiện tại chỉ còn tới mười lượng bạc, cô thế cô, tứ cố vô , thể tự bỏ .

Hơn nữa bức thư lo chuyện bao đồng của Huyện thừa chắc hẳn sẽ khiến cha kiếp tới đón nàng về sớm hơn.

Cơ gia chứa nổi nàng, tổ mẫu mê tín cho rằng mệnh nàng nên cả hai kiếp đều cố chấp ép gả nàng thật sớm, những chọn mối lái đều là bậc lương nhân gì.

Trừ phi nàng xuất gia ni cô, nếu để Cơ gia đón về thì hình như chỉ còn con đường gả là lối thoát duy nhất... Ở kiếp thứ hai nàng đến vách núi cứu rước Tiêu Thận, cái thói quấy rầy lẽo đẽo đòi hỏi vô lý của tiểu vương gia vô tình cắt đứt ý định gả nàng sớm của tổ mẫu.

Tính nhẩm thời gian thì chiếc xe ngựa của Tiêu Thận đá lở rớt trúng ở vách núi rơi mười ngày .

Tuy nhiên nghĩ tới ánh mắt của Tiêu Thận chằm chằm đến thấu xương tủy, thêm cái thói bá đạo kìm kẹp tính chiếm hữu khống chế cực mạnh , Tiểu Thiền cũng cảm thấy rùng ngán ngẩm.

Vì thế ở kiếp nàng nên tính toán ? Trong lúc còn mải suy nghĩ, cái bụng nàng bắt đầu réo lên vì đói.

Mặc dù Lâm thẩm nhiệt tình nhưng nàng tiện cứ ké cơm ăn chực bên đó mãi nên quyết định sẽ lên ruộng sườn núi đào ít khoai lang ăn.

Nàng tiện tay cầm lấy cái gùi và con d.a.o chẻ củi, chuẩn lên núi xem thử tấm lưới săn mà đặt đây.

Trước đó vì Lý bà t.ử cắt xén đồ ăn nên nàng đói thèm đến cực độ.

Lại thêm chê cây cung nhỏ b.ắ.n nhiều chim chóc, nàng bèn học theo dáng vẻ thợ săn trong làng, dùng lưới đ.á.n.h cá và rổ tre nhặt bên bờ sông để thiết kế một cái bẫy đơn giản một bãi đất trống núi, nếu may mắn là thể bắt gà rừng.

Chỉ là ở hai kiếp nàng ốm liệt giường, đợi đến lúc sức lên núi thì chỉ thấy cạnh đống bẫy của để một đống củi cháy tàn cùng với những khúc xương gà vương vãi.

Lần khỏi ốm nhanh nên nàng lên xem sớm một chút, con mồi vẫn còn.

Ngày hôm nay thời tiết trong xanh, những bông hoa nở rộ giữa bụi gai con đường mòn, trong mắt tràn ngập màu xanh biếc, thư giãn lòng .

Tiểu Thiền vung con d.a.o chẻ củi mở đường, nghỉ ngơi dừng bước.

Nàng của đây vốn vô cùng chán ghét thứ của vùng nông thôn hoang dã , cứ hận thể nhanh chóng trở về kinh thành.

trải qua hai kiếp tranh danh đoạt lợi, mưu mô xảo quyệt, nay mới phát hiện , những ngày tháng ở quê là những ngày thảnh thơi nhàn hạ chẳng cần bận lòng nhất.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là để cho bụng nàng no cái .

Vẫn đến chỗ đặt bẫy, Tiểu Thiền từ xa thấy một thằng nhóc gầy tong teo đang xổm ở đó gỡ lưới.

Một con gà rừng đang vùng vẫy đập cánh trong tay .

Đến sớm chẳng bằng đến đúng lúc, Cơ Tiểu Thiền vô tình đụng độ kẻ trộm gà của nàng.

Nhìn bóng lưng thì vẻ giống Tứ Đản - đứa con trai ngốc nghếch nhà Vương thẩm.

Lần trộm trứng gà của Lý bà t.ử còn Lý bà t.ử xách tai đ.á.n.h cho một trận nhừ tử.

Tứ Đản tuy ngốc nghếch nhưng tâm tư đơn thuần, kẻ đáng ghét.

Nếu ăn thì Cơ Tiểu Thiền cũng sẵn lòng chia cho cái đùi gà.

Nghĩ tới đây, Cơ Tiểu Thiền lén lút rón rén bước tới, bóp lỗ tai thằng nhóc, hì hì mắng: "Được lắm, bẫy của ngươi mà ngươi cũng dám trộm , tin xé rách miệng ngươi kéo gặp nương ngươi !"

Người nọ dường như ngờ tấn công bất ngờ, lập tức nhảy bật dậy, rút con d.a.o găm trong n.g.ự.c xoay tay đ.â.m thẳng về phía mặt Cơ Tiểu Thiền với vẻ vô cùng ác độc.

Cơ Tiểu Thiền phát giác điều ngay khi thằng nhóc xoay lưng dậy.

Tứ Đản trong làng thủ nhanh nhẹn thoăn thoắt nhường .

Lưỡi đao sắc bén lao tới, nàng kịp tránh né đành theo bản năng giơ cánh tay lên che mặt.

lưỡi d.a.o hề đ.â.m xuống.

Khi Cơ Tiểu Thiền từ từ bỏ tay mới phát hiện bên cạnh cái thằng nhóc vóc dáng thấp bé đó đột nhiên xuất hiện thêm một nam nhân, dùng chuôi thanh trường kiếm khéo chặn con d.a.o găm lao tới.

Nam nhân nọ vóc cao lớn, bờ vai rộng, nghiêng chắn Cơ Tiểu Thiền chìm trong bóng râm...

“Đại ca, là thôn cô, còn tưởng là quan binh truy đuổi... Có điều ả xông lên véo tai , cũng thật là đanh đá quá !" Thằng nhóc thấp bé tiu nghỉu thu d.a.o găm vội vàng giải thích.

Nam nhân cao lớn lời nào mà đầu sang Cơ Tiểu Thiền.

Búi tóc của tiểu thôn cô quấn bằng vải xanh, khuôn mặt cũng vì sợ nắng mà che kín bằng một chiếc khăn vải thô, chỉ chừa một phần nhỏ làn da trắng nõn và đôi mắt to ngấn nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-5-cham-mat-som.html.]

Đôi mắt trong sáng lanh lợi đó lúc nam nhân cao lớn mang theo vẻ kinh sợ khó thành lời, cứ ngơ ngẩn thẫn thờ thẳng y như một con gà rừng quả dại nghẹn ứ nơi cổ họng, chẳng nhúc nhích tẹo nào.

Thiếu niên chướng mắt bộ dạng ngốc nghếch của tiểu thôn cô, khách khí : "Chưa thấy nam nhân nào tuấn tú như đại ca của , cái gì mà !"

Cơ Tiểu Thiền dù cũng c.h.ế.t qua hai , trải qua sóng gió thăng trầm nên sự bàng hoàng tột độ cũng nhanh hồn.

Nam nhân quả thực cực kỳ tuấn tú, chỉ một bộ trường bào vải thô xám bình thường mà mặc lên toát vẻ tiêu sái phóng khoáng, hông lưng thẳng tắp, khí chất bất phàm.

Mặt mũi ngăm đen như , mi tâm sẹo, thể để tĩnh tâm thưởng thức hàng lông mày rậm, sống mũi cao, ánh mắt cũng hằn lên sự lạnh nhạt thờ ơ m.á.u tươi nhuốm đẫm.

Thế nhưng cái ánh mắt như ghim sâu tận xương thịt khác thì giống y đúc hai kiếp .

Sở dĩ nàng kinh ngạc là vì ngờ chạm trán Đoàn Bất Kinh - tên quỷ sai tiễn đưa nàng ở cả hai kiếp - lúc ở đây.

Sao Đoàn Bất Kinh xuất hiện ở thôn Sân cơ chứ? Mới ở kiếp mà nàng sớm đụng độ Đoàn Bất Kinh thế ư?

Sau khi định thần , Cơ Tiểu Thiền lập tức trấn tĩnh, Đoàn Bất Kinh nữa mà chuyển hướng sang thiếu niên giọng the thé như vịt đực vỡ giọng xong: "Tiểu ca, ban nãy là do nhận nhầm , thật sự xin . Nếu trót trúng gà rừng trong bẫy của nô gia thì xin cứ dùng tự nhiên."

Giọng của tiểu thôn cô the thé ngọt ngào, hệt như tiếng suối chảy róc rách.

Thấy nàng chuyện khách khí như , thêm cái bẫy đúng là của nàng nên thiếu niên cũng thấy nỡ nên lớn giọng : "Nếu là của ngươi thì cũng thể ăn , ngươi cứ giá , đưa bạc cho ngươi."

Cơ Tiểu Thiền nào dám rước họa bèn ậm ừ cần, định xuống núi.

Nếu sớm tên trộm gà là sơn phỉ chính hiệu, Cơ Tiểu Thiền tuyệt đối sẽ chán sống tới mức bò lên núi để rước lấy cái xui xẻo .

Thế nhưng phía vang lên giọng trầm của một nam nhân: "Cô nương xin dừng bước, tại hạ chuyện hỏi."

Đoàn Bất Kinh lúc vẫn phất lên nên cách ăn hỏi han chuyện vẫn còn khách sáo lễ độ, giống như khi kinh thành luôn thích trực tiếp dùng roi da mỏ hàn để tra hỏi con .

Cơ Tiểu Thiền để lộ sơ hở nhận , đành đầu .

Nam nhân cao lớn chỉ tay con gà rừng: "Bọn thạo việc nấu nướng, thể phiền cô nương g.i.ế.c gà nhổ lông, tiện tay nướng giúp một chút ?"

Nói câu hết t.h.u.ố.c chữa vô liêm sỉ , ăn ké gà khác tính mà còn mặt dày nhờ nướng dâng lên tận miệng.

Tuy nhiên câu là Đoàn ma vương, g.i.ế.c xét nhà xưa nay chẳng bao giờ đ.á.n.h tiếng .

Hôm nay chịu thốt hai chữ " phiền" là khách sáo lắm .

Cơ Tiểu Thiền dám cứng rắn đối đầu với kẻ đành ậm ừ một tiếng, gỡ gùi lưng xuống, xách d.a.o chẻ củi qua lưới tóm con gà.

Thằng nhóc bên cạnh tên là Mạc Vấn vốn định giúp tiểu thôn cô cắt tiết gà.

Nào ngờ thấy tiểu cô nương ngợm nhỏ bé vòng eo mỏng manh chẳng chút nao núng, một tay giữ chặt con gà, cũng thèm đ.á.n.h tiếng giơ đao c.h.é.m xuống, cái đầu gà xoay tròn rơi thẳng xuống... Mạc Vấn kịp đề phòng nên cái đầu gà văng lên đập trúng trán, còn tiết gà b.ắ.n đầy mặt.

Hắn bệt xuống đất, trừng to mắt hỏi: "Ngươi cắt tiết gà kiểu gì hả? Ngươi cắt ở cổ con gà từ từ rút tiết chứ..."

Thực Cơ Tiểu Thiền g.i.ế.c gà, nhưng nàng từng xem cảnh t.ử hình trượng phu ở kiếp đầu tiên, đao phủ cũng đều giơ đao c.h.é.m phập một cái như .

Có điều hiện giờ nàng lười đôi co, chỉ nhanh chóng nhổ sạch lông gà, rửa sạch mặt cho khuất mắt mấy cái quân rùa đen thôi.

Mạc Vấn lấy tay áo quệt m.á.u gà mặt, đó tiểu thôn cô cắm cúi nhổ lông: "Không ... Ngươi nhổ khan như ! Cứ thế mà nhổ liệu sạch ?"

Cơ Tiểu Thiền ngước lên hỏi: "Thế nhổ thế nào?"

Lúc ngước mắt lên, khóe mắt nàng hếch, mang theo chút cảm giác khinh miệt khó thành lời.

Thế nhưng vì diện mạo quá mức kiều diễm, hàng lông mi rậm rạp che khuất nên như trêu ghẹo loạn nhịp.

Mạc Vấn tuy thấy bộ khuôn mặt của tiểu thôn cô, nhưng chỉ đôi mắt to tròn quyến rũ cũng khiến ngẩn ngơ đến thể tiếp lời.

lúc , Đoàn Bất Kinh xách một cái chảo sắt nhỏ đang đặt đống lửa , bên trong là nước sôi.

Hắn đưa chân đá cái thằng nhóc Mạc Vấn ngốc nghếch , hiệu tránh sang một bên, đó thụp xuống nhận con gà tay Cơ Tiểu Thiền, dìm nước sôi chần qua bắt đầu nhổ lông.

Động tác thuần thục đó trông hề giống bộ dạng của cắt tiết gà nhổ lông gà chút nào.

Cơ Tiểu Thiền tự tay lấy bèn dậy rụt rè hỏi: "Vị đại ca , thể ?"

Trong lúc chuyện, bụng nàng phát những tiếng sùng sục liên hồi, suýt chút nữa lấn át mất giọng lí nhí như muỗi kêu của nàng.

Đoàn Bất Kinh ngước lên nàng một cái tiếp tục nhổ lông, lơ đễnh bảo: "Ngươi đói ? Chúng ăn gà của ngươi, ngươi lấy gì ăn? Ở cùng ăn chung .

Mạc Vấn, lấy một cái bánh nướng lớn trong hành lý đưa cho nàng ."

Cơ Tiểu Thiền dám ăn, bộ mạnh miệng : "Không cần , phụ mẫu cùng mấy chú thợ săn trong làng vẫn còn đợi chân núi để về ăn cơm."

Đoàn Bất Kinh ngẩng đầu lên nữa: "Đông , là gọi bọn họ lên núi dùng bữa cùng ?"

Cơ Tiểu Thiền gượng, đang định tìm cớ biện minh thì tên nhóc Mạc Vấn nhanh nhẹn chạy xuống chân núi vươn xuống , lát chạy lên : "Đại ca, chân núi ai cả, bây giờ đang đúng mùa nông vụ, trong thôn đều đang cày cấy ruộng hết !"

Nói xong thiếu niên lườm Cơ Tiểu Thiền: "Ngươi dám lừa đại ca , chán sống ?"

Cơ Tiểu Thiền đỏ hoe mắt : "Ta... chỉ thấy sợ nên về nhà thôi, quen các ."

Mạc Vấn dữ dằn : "Không quen , e là nhận chúng nên định xuống núi đ.á.n.h tiếng báo tin kiếm tiền thưởng chứ gì?"

Lúc ở kiếp thứ hai nàng cứu vị đường Tiêu Du ở vách núi, hai Tiêu gia từng mượn nhà nàng để tá túc dưỡng thương.

Tiêu Thận thấy công văn của nha môn thông báo rằng tên trùm sơn tặc ở Hắc Phong trại khi tấn công doanh trại Oai Phong ở gần đó trúng mũi tên trọng thương.

Mà lúc là lúc xuất hiện tại huyện Củng gần doanh trại Oai Phong, phát hiện hành tung và lệnh truy nã dán khắp trời.

Huyện Củng cách thôn Sân của Tiểu Thiền chẳng bao xa, thảo nào nàng đụng tên .

Chẳng bao lâu nữa, Đoàn Bất Kinh sẽ dẫn dắt sơn trại đ.á.n.h cướp quân lương ở đại doanh Oai Phong tại Quân Châu, cuối cùng trúng tên thương, phụ t.ử họ Trịnh cứu thoát.

Nói cách khác, Đoàn hầu gia phong quang vô hạn trong tương lai hiện đang là trọng phạm triều đình truy nã.

Uy lực của kẻ khắc tinh đúng là kiếp mạnh hơn kiếp .

Lại dính dáng tới tên nữa thì e là chẳng trụ tới ngày sinh nhật mười tám tuổi nàng cùng ăn mưa tên d.a.o kiếm .

Tiểu Thiền đang thanh minh đến vụ truy nã gì đó thì Đoàn Bất Kinh rũ sạch lông gà dính tay : "Trước khi bọn rời , cô nương về nhà . Chi bằng cùng xuống đây ăn uống no nê tính."

Cơ Tiểu Thiền nhận sự đe dọa trong lời điềm tĩnh của .

Tên trùm sơn phỉ gật đầu thì nàng .

Nếu như thì đành con ma no, thể sống ba kiếp nào cũng kết liễu bằng cách rót nước tiểu ngựa mồm .

Nghĩ tới đây, nàng tới dòng suối ven khe núi rửa sạch tay, lấy miếng vải thấm nước lau sạch vết m.á.u b.ắ.n lên trán lúc .

Sau đó Tiểu Thiền dời bước tới bên đống lửa nhưng vẫn ngập ngừng mãi chịu nhận cái bánh nướng do Mạc Vấn đưa tới.

"...Ngươi rửa tay ?" Thằng oắt con đó lúc nãy bắt gà, giờ bốc bánh, cái móng tay đen nhẻm thực khiến nuốt trôi.

 

Loading...