Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 52: Trút Giận

Cập nhật lúc: 2026-08-10 10:08:38
Lượt xem: 251

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bình thường Tiểu Thiền ngoài luôn đám Lý Bưu theo.

Tiểu Thiền , một lát nữa nàng chỉ dẫn nha và gia đinh phố mua chút vải vóc, kim chỉ thôi.

Lý Bưu đang rảnh rỗi, chi bằng đem canh sườn hầm củ mài trong bếp mang đến cho Đoàn Bất Kinh.

Bạch Lan còn đưa cho Lý Bưu mấy chiếc bánh bao tự gói, nhờ mang thêm cho Mạc Vấn. Hai ngày lúc Mạc Vấn về, khéo nhắc đến món .

Đợi Lý Bưu , Tiểu Thiền mới dẫn hai nha cửa. Lượn lờ trong thành một lúc, nàng từ cửa của tiệm y phục rẽ sang xa hành bên cạnh, thuê một cỗ xe ngựa cùng phu xe, thẳng ngoại thành.

Kể từ khi dọn đến Cám Châu, lâu Tiểu Thiền tự đến quân doanh.

Còn tới cổng lớn đại doanh, từ xa nàng trông thấy Mạc Vấn dường như đang ân cần đỡ một nữ t.ử lên xe ngựa.

Nữ t.ử đầu cắm đầy trâm ngọc, mặc một bộ hỷ phục màu đỏ thêu hoa văn cầu kỳ, xung quanh còn hai tỳ nữ hầu hạ.

Tuy nhiên, ả mang vẻ mặt kiêu ngạo, coi bàn tay đang chìa của Mạc Vấn như khí, cứ thế thẳng lưng bước lên xe.

Tiểu Thiền kỹ , cuối cùng cũng nhận , nữ t.ử đó là Hoa An công chúa - gả cho Tiêu Thận ở kiếp thứ nhất.

Vị công chúa kiếp thứ nhất gả phủ Kỳ vương, cuối cùng vương triều sụp đổ, Kỳ thái phi hạ lệnh siết cổ đến c.h.ế.t.

Sang kiếp thứ hai, ả luân lạc thành tù nhân, cuối cùng cũng Trịnh Nghị hạ lệnh, con cháu nhà họ Ngô chừa một ai, ban rượu độc theo Ngô Khánh.

Ở kiếp thứ hai, trong một săn cùng Tiêu Thận, Tiểu Thiền từng gặp vị công chúa .

Hoa An đó từng gặp tên hỗn thế ma vương của kinh thành , cho đến lúc săn, mới phát hiện vị tiểu vương gia dung mạo âm nhu tú mỹ đến , cực kỳ đ.á.n.h động phương tâm của nữ tử.

Lúc đó Hoa An quả thực chút mắt Tiêu Thận, nhưng Tiêu Thận mấy nể mặt ả.

Bởi , Hoa An Cơ Tiểu Thiền - kẻ mê hoặc Kỳ vương - cực kỳ chướng mắt.

Dù là ngoài sáng trong tối, vị công chúa luôn tìm cách khó dễ, nhiều khiến Cơ Tiểu Thiền bẽ mặt đám đông.

Mãi cho đến khi nhà họ Trịnh đ.á.n.h , Tiểu Thiền mới cơ hội thở dốc.

Nói chung, Tiểu Thiền thực sự thể nào thích nổi vị Hoa An công chúa .

một kẻ chỉ đam mê hưởng lạc, cả đời từng bước chân khỏi kinh thành như Hoa An xuất hiện ở đây, thật khiến suy ngẫm.

Tiểu Thiền đoán: Chắc chắn là Vinh thái hậu đem con gái của tiên đế Ngô Khánh món nợ ân tình, nhằm lôi kéo Đoàn Bất Kinh.

Đoàn Bất Kinh ý gì đây?

Xem chừng hề trả hàng.

Nếu , với tính cách của , chẳng để Hoa An công chúa giẫm lên nửa tấc đất Cám Châu .

Giờ đây, Đoàn tướng quân phái của là Mạc Vấn theo hầu hạ .

Có thể thấy, đãi ngộ của Hoa An công chúa ở Cám Châu hề thấp!

Lại Mạc Vấn đang chỉ huy phu xe đ.á.n.h xe, theo là một chiếc xe ngựa khác, dường như chở đồ dùng ăn mặc của công chúa, còn bản Mạc Vấn thì cưỡi một con tuấn mã bên cạnh áp tải.

Đoàn xe về phía Cám Châu, mà rẽ hướng đường làng.

Tiểu Thiền bảo phu xe dừng ở lưng chừng núi. Nàng đó, đưa mắt theo chiếc xe ngựa xa dần khuất một ngôi làng gần đó.

Hương Thảo chạy qua đó thám thính một phen, chẳng bao lâu mang sắc mặt khó coi trở về bẩm báo: “Phu nhân, Mạc Vấn mua một tiểu viện trong làng cho nữ t.ử , còn sắp xếp thêm mấy kẻ hầu hạ. Nơi cổng... còn dán hai chữ 'Hỷ' lớn màu đỏ.”

Người tinh ý qua là ngay, đây là Mạc Vấn đang giúp vị lão đại ngày ngày bận trăm công nghìn việc của sắp xếp ngoại thất. Chắc hẳn tối nay sẽ động phòng hoa chúc đây.

Thật hổ là Binh vương Tây Bắc oai phong lẫm liệt!

Lại dám lấy công chúa do triều đình ban hôn ngoại thất, đúng là oai phong.

Bạch Lan lo lắng đưa tay đỡ lấy Cơ Tiểu Thiền, nhỏ: “Liệu hiểu lầm gì ạ? Hay là phu nhân cứ hỏi tướng quân xem.”

Cơ Tiểu Thiền lắc đầu.

Nàng hứng gió lạnh một lúc, đầu óc giờ bình tĩnh .

Nàng chỉ là con gái của một tiểu quan lục phẩm, đức hạnh tài năng gì mà dám độc chiếm vị vương giả ngai xưng bá một phương Tây Bắc? Nam nhân sẽ lòng, huống hồ gì là một bá chủ nắm quyền sinh sát trong tay?

Đừng gì đến chuyện Thái hậu ban hôn nên Đoàn Bất Kinh thể chối từ.

Với cái xuất thổ phỉ của , nếu , thì là Ngọc Hoàng đại đế giáng trần cũng chẳng ép uổng .

, Đoàn Bất Kinh vốn dĩ là một tên thổ phỉ phàm tục và tham lam.

Vừa tham luyến trò chơi phu thê ân ái với nàng, nếm thử mùi vị dịu dàng mỹ mãn của cành vàng lá ngọc chốn cung đình, nên mới nghĩ cái cách đối phó .

Nếu nàng là điều, lẽ cảm kích đến rơi nước mắt mới , dẫu Đoàn Bất Kinh vẫn bằng lòng giữ cho nàng vị trí chính thê, còn để công chúa chịu uất ức sống trong một tiểu viện đơn sơ ngoại thất cơ mà.

Nghĩ thông suốt điểm , Cơ Tiểu Thiền hít sâu một , xoay lên xe ngựa, trở về Cám Châu.

Vốn tưởng niềm vui mới, Đoàn Bất Kinh ít nhất cũng vui vầy bên ngoài mấy ngày mới đúng.

Ai ngờ nàng về tới nơi, định ngả lưng xuống giường ngủ bù, thì Đoàn Bất Kinh về.

Tiểu Thiền nhắm tịt đôi mắt thức trắng cả đêm, mặt tường ngủ.

Chỉ thấy nam nhân trong phòng cởi giày, tháo thắt lưng, ném đồ kêu loảng xoảng, rõ ràng là đang giận cá c.h.é.m thớt.

Hương Thảo bước tới định giúp tướng quân y phục, ồm ồm quát lui: “Ta thành , thiếu phu nhân ? Mà cần hầu tới giúp?”

Lúc mới thành , cái tật bắt khác hầu hạ tận tay.

Hừ, cái tính tình của tướng quân lớn nhanh thật đấy, xem chừng ba châu Tây Bắc sắp chứa nổi nữa !

Tiểu Thiền Hương Thảo tên nam nhân thô lỗ khó, cuối cùng vẫn gắng gượng dậy, xuống giường giúp Đoàn Bất Kinh cởi áo ngoài.

Lúc trường bào vung lên, chỉ ngửi thấy mùi bồ kết thoang thoảng, chẳng chút son phấn nào của nữ nhân.

Về điểm , phu quân hiện tại đúng là cẩn thận hơn phu quân tiền nhiệm Lục Kính Thăng một chút.

Ra ngoài phong lưu một trận xong, về nhà vẫn dọn dẹp sạch sẽ dấu vết, để mũi của thê t.ử ngửi thấy mùi khó chịu.

Đoàn Bất Kinh đêm qua về, hôm nay trở cũng luôn giữ bộ mặt lạnh tanh. Lúc Tiểu Thiền bước tới cởi áo cho , khuôn mặt tuấn tú của vẫn phủ một tầng sương lạnh, dáng vẻ như chẳng buồn cất lời.

Vừa Tiểu Thiền cũng chẳng chuyện, cả căn phòng ngoài tiếng đồ đạc va chạm thì vô cùng tĩnh lặng.

Hương Thảo thở cũng dám thở mạnh, ôm lấy bộ y phục vội vàng lui ngoài.

Đoàn Bất Kinh nhận Cơ Tiểu Thiền chẳng chút ý định dỗ dành nào, đưa mắt quanh một vòng, thấy chẳng lấy một bậc thang để leo xuống.

Sự bực tức trong lòng càng bốc lên, bèn bắt đầu xoi mói chuyện nước nóng lạnh, bánh ngọt cứng mềm.

Tiểu Thiền cảm thấy thật vô vị, cầm chén đổ thẳng nước ngoài qua khe cửa sổ: “Trà nước nhà ai nóng, bánh ngọt nhà ai thơm, thì tướng quân cứ đến nhà đó mà ăn, đừng ở chỗ kén cá chọn canh.”

Nàng trả treo một câu, sắc mặt Đoàn Bất Kinh vẻ hơn đôi chút, lười biếng : “Thì cũng đúng, Cơ tiểu thư cầm lên buông xuống , bao giờ lo lo mất, tự nhiên mong bớt phiền nàng, hận thể đuổi cho khuất mắt, đỡ phiền phức.”

Tiểu Thiền kiểu ăn cướp la làng của cho tức điên.

Sao cơ? Nuôi công chúa ngoại thất, mà còn cố tình về nhà để nàng ghê tởm một phen .

Là thấy cả nhà nàng đều trong tay , nên để mặc nắn bóp ?

Đoàn Bất Kinh dứt lời, lúc rửa tay xong đầu , thấy đôi mắt to tròn của Cơ Tiểu Thiền hằn đầy tia máu, ầng ậc nước mắt đang cố nhẫn nhịn trào . Nàng giống hệt như một nữ quỷ kiều diễm bò lên từ sông Vong Xuyên, mang đầy oán hận trừng mắt chằm chằm.

Đoàn Bất Kinh bước tới, đưa tay giữ lấy cằm nàng hỏi: “Làm thế ? Sao mắt đỏ hoe ?”

Cơ Tiểu Thiền lùi về một bước, tránh khỏi bàn tay đang vuốt ve gò má , nhanh chóng bình cảm xúc, như chuyện gì : “Hứa thần y với ? Dạo mệt mỏi trong , cần ngủ riêng để dưỡng thần.”

Ánh mắt Đoàn Bất Kinh sầm xuống. Chiều hôm qua rời trong cơn tức giận.

Ai bảo nàng những lời chọc tức như , cái gì mà phu thê một hồi, cần lo lo mất, ai c.h.ế.t thì quên .

Trong lòng như nuốt ruồi, cục tức cứ nghẹn mãi đến tận bây giờ.

xem Cơ Tiểu Thiền vẫn còn cứu vãn , cố ý về một đêm, Tiểu Thiền thức đến đỏ cả mắt, xem cũng hẳn là đồ vô tâm vô phế.

Nghĩ đến đây, Đoàn Bất Kinh vươn tay ôm lấy nàng, cho nàng né tránh: “Thần y , nhưng ý định giày vò nàng, cần thiết ngủ riêng. Cơ thể yếu ớt thế , bao nhiêu đồ bổ của ngoại tổ phụ nàng ăn hết ?”

Tiểu Thiền mỉm nhẹ : “Hai ngày nay ngoại tổ phụ cứ lầm bầm yên tâm việc nhà, đưa về Giang Nam .”

Ban ngày hôm nay Đoàn Bất Kinh ở quân doanh chảy m.á.u cam tới hai .

Hứa thần y là do dùng đồ bổ quá liều, hỏa khí quá vượng. Thế nên Đoàn Bất Kinh cũng nghĩ ngoại tổ phụ về sớm một chút cũng .

Nếu vài ngày nữa mang lộc tiên lên mâm, ngày huyết quản của nổ tung mất.

: “Hiện giờ cục diện Tây Bắc định, Vinh yêu phi còn đang trông cậy để chống đỡ Nhung phía Bắc, bà nôn nóng lôi kéo , sẽ khó dễ gì ngoại tổ phụ . Nếu ngoại tổ phụ đang vội, ngày mai sẽ phái thuyền đưa họ .”

Tiểu Thiền cúi đầu nhạt, tất nhiên là sẽ khó dễ gì .

Dẫu cũng thành thông gia mà, hoàng thất quý tộc rảnh rỗi ghen tuông với đám thảo dân hèn mọn.

Tối hôm đó, Tiểu Thiền vẫn thể đuổi nam nhân sang phòng khác ngủ.

Chỉ là khi Đoàn Bất Kinh lên giường, phát hiện giường trải hai bộ chăn đệm.

Tiểu Thiền đắp chung chăn với nữa.

Hỏi đến thì lấy cớ là thần y dặn dò, nàng mới thể tĩnh dưỡng .

Tiểu Thiền hôm nay uể oải tiều tụy, ngay cả lời cũng ít , mắt thường cũng chứ nàng đang nũng.

Lần Đoàn Bất Kinh trái ý nữa, ngoan ngoãn trong chăn của , đó vươn cánh tay dài ôm gọn cả nàng lẫn chăn lòng.

Ván giường ở doanh trại cứng, chẳng khác gì đống rơm trong sơn trại , mềm mại thơm tho thoải mái như giường ở nhà.

Trước khi ngủ, Đoàn Bất Kinh nhẩm tính ngày tháng, hai đêm mật , nhịn thêm hai ngày nữa chắc là nhỉ?

Hắn để ý rằng, Cơ Tiểu Thiền nãy giờ vẫn mặt tường, trong chăn cũng đang bẻ ngón tay tính ngày.

Trọng sinh quá nhiều , linh hồn trở nên mỏng manh, càng lúc càng chịu nổi uất ức.

Lúc ở kiếp thứ nhất, nàng vẫn còn thể hư tình giả ý, sống cảnh đồng sàng dị mộng với Lục Kính Thăng. So với khi đó, định lực của nàng bây giờ kém hơn nhiều.

Giờ phút , nàng thậm chí thể bình tâm chuyện với Đoàn Bất Kinh. Cứ thấy sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng của , nàng nhịn mà tưởng tượng cảnh hôn mới, dùng chính cái miệng đó những lời âu yếm lừa c.h.ế.t đền mạng…

Chỉ mới tưởng tượng một chút, Tiểu Thiền nhịn nữa, vội vàng bật dậy, trườn qua Đoàn Bất Kinh, gục xuống mép giường nôn khan.

Đoàn Bất Kinh giật dậy, vung tay nâng mặt nàng lên.

Thấy nàng chỉ nôn khan, khóe miệng dị vật gì khác, nam nhân mới dần bình tĩnh , vội vàng lên chuẩn gọi đại phu tới.

Tiểu Thiền hiệu cần kinh động đến khác, chỉ là lúc nãy khi ngủ vô tình nhớ tới một phương t.h.u.ố.c Hứa thần y từng kể, nên mới thấy buồn nôn.

Đoàn Bất Kinh thấy nàng uống chút nước xong định thật, lúc mới để nàng xuống, đắp chăn cẩn thận cho nàng.

Tiểu Thiền từ đầu chí cuối vẫn mặt , yếu ớt như một con mèo rút cạn gân cốt.

Đoàn Bất Kinh thầm nghĩ, thần y đúng, quả thật đòi hỏi tiết chế, Tiểu Thiền mệt mỏi .

Xương thịt của nàng quá yếu ớt, giống như .

Hôm , khi trời còn sáng, Đoàn Bất Kinh rón rén thức dậy mặc y phục.

Hương Thảo bước định gọi phu nhân rời giường.

Đoàn Bất Kinh cau mày: “Ngươi ồn ào đ.á.n.h thức nàng gì?”

Hương Thảo sợ , nhưng nhịn móc mỉa, đành cúi đầu thẳng tưng: “Không ngài thành thì để phu nhân đích hầu hạ ? Tối qua khi ngủ phu nhân dặn nô tỳ gọi nàng dậy sớm để hầu tướng quân cửa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-52-trut-gian.html.]

Đoàn Bất Kinh nheo mắt, con nha tới đây mấy ngày, mà học thói dùng lời lẽ chặn họng khác của Tiểu Thiền .

Hắn hạ giọng : “Ra ngoài , đừng ồn phu nhân ngủ.”

Đợi Đoàn Bất Kinh khuất, Tiểu Thiền lập tức bò dậy.

Tối qua nàng đột nhiên nhận thư do Ôn bá nhờ đưa tới. Ông còn ở Tân Hương nữa, mà đang ở một nơi gọi là huyện Hồn Thông, cách quê nhà xa.

Ôn bá trong thư rằng ông ám toán, chân thương, mất gần hết lộ phí, tạm thời thể di chuyển , mong phu nhân phái tới đón.

Hiện giờ Tiểu Thiền dám dùng của Đoàn tướng quân nữa.

Từ tối qua nàng đưa quyết định, sẽ đích đón Ôn bá, nhân tiện giải sầu luôn.

Nàng Đoàn Bất Kinh trói buộc quá lâu, thậm chí từng thực sự tin rằng thể nương tựa .

đến lúc xảy chuyện, nàng mới phát hiện, dựa chính mới là an và chắc chắn nhất.

Nàng cần hội hợp với Ôn bá càng sớm càng .

Sau khi rời giường, nàng liền đấy tiến hành những việc sắp xếp thỏa.

Chuyện ngoại tổ phụ và rời cũng mới nhắc đến một hai ngày nay.

Hai mang theo nhiều hành lý, xuất phát gọn nhẹ. Buổi chiều khi sắp xếp xong nhân thủ và thuyền bè, Tiểu Thiền tiễn họ lên đường.

Nhìn chiếc thuyền xa dần khuất bóng, Tiểu Thiền bỗng cảm thấy cô đơn vô cớ.

Cái cảm giác quen thuộc đồng hành cùng nàng từ năm bảy tuổi, bất ngờ ập đến bờ sông ngập tràn ánh tà dương .

Còn về việc rời của nàng, chuyện diễn đơn giản hơn nhiều so với những gì nàng từng nhàn rỗi mô phỏng vô trong đầu.

Trước đây, để đề phòng nàng đào hôn, Đoàn Bất Kinh cài cắm ít ám vệ và minh vệ bên cạnh nàng.

Từ khi thành , tình cảm của hai chí ít ngoài mặt cũng tính là sóng yên biển lặng, thậm chí như mật pha thêm dầu.

Thêm đợt Đoàn Bất Kinh trọng thương hôn mê, Tiểu Thiền chạy ngược chạy xuôi tìm kiếm thần y, túc trực chăm sóc rời, cứu cho một mạng.

Đoàn Bất Kinh lẽ cũng cho rằng nàng tâm ý chung sống với , hơn nữa đang ở trong tướng quân phủ, thị vệ canh gác, nên ngoại trừ Lý Bưu , phái thêm ai khác nữa.

Ngay cả Quan Chấn cũng điều nhiệm vụ khác, thăng lên một chức vụ mới.

Cho nên ngày Tiểu Thiền rời , chuyện diễn chẳng hề lấy một điềm báo, y như buổi sáng bình thường khác.

Nàng vẫn rời giường hầu hạ phu quân y phục, chỉ khi Đoàn Bất Kinh mặc đồ xong xuôi, cúi đầu hôn lên trán nàng, nàng mới hé mắt một cái.

Ba ngày qua, Đoàn Bất Kinh hai đêm về nhà, chắc hẳn là đến tiểu viện ở thôn nọ để thưởng thức hoàng ân cuồn cuộn .

Sau khi về ngày hôm qua, cơn buồn nôn dai dẳng của Tiểu Thiền, hai vẫn chia chăn ngủ.

Sức khỏe nàng thế , Đoàn tướng quân chắc hôm nay đến ngoại thất bạn với công chúa thôi.

Thế nên đợi Đoàn Bất Kinh , nàng ung dung rời giường, ăn xong bữa sáng, sai Lý Bưu ngoài chạy việc.

Còn nàng thì bình tĩnh lấy hai chiếc rương nhỏ - bên trong chứa bộ ngân phiếu nàng kiếm nhờ việc bán nồi sắt ở Tây Bắc, cùng với vài bộ y phục để đổi trong mấy ngày tới.

Dưới sự che chắn bằng áo choàng của hai nha , đồ đạc tuồn lên xe ngựa. Sau đó, Tiểu Thiền lấy cớ các cửa tiệm trong thành để mua chỉ thêu.

Giống hệt như khi, hai thị vệ trướng Lý Bưu theo, nàng cứ thế khỏi cửa.

Chỉ là hai tên thị vệ đợi mãi ngoài cửa tiệm mà thấy .

Mãi tới khi một tên phát hiện biến mất, trong hỏi mới phu nhân cổng từ đời nào . Bọn chúng hoảng hốt, lao như bay về phủ, thấy nhà hộc tốc chạy đại doanh báo tin.

Chưa đầy nửa canh giờ, cổng thành Cám Châu đóng chặt, lối đều của đại doanh Tây Bắc khống chế. Bọn họ cầm bức chân dung của Tiểu Thiền hỏi dò từng lính canh xem thấy nữ t.ử khỏi thành .

Sau khi xác nhận Cơ Tiểu Thiền khỏi thành, bước tiếp theo là phong tỏa thành trì, binh lính bắt đầu lục soát từng nhà.

Thế nhưng lúc , mà họ chặn đường sớm khỏi Cám Châu .

Trên mặt Tiểu Thiền và hai tỳ nữ đều bôi một lớp sáp nẻ dày. Loại cao mỡ dùng để chống cóng màu vàng đục, bôi lên thậm chí che khuất luôn cả vết bớt mặt Bạch Lan.

Tiểu Thiền bôi khá dày ở hai bên cánh mũi, đổi dáng mũi và sự phân bố ngũ quan, rắc thêm chút đất khô. Thay một bộ váy gai sờn rách, trông nàng giờ đây hệt như một cô ả nhà quê lôi thôi lếch thếch quanh năm tắm rửa, sẽ chẳng ai thèm liếc thêm một cái.

Bọn họ bến đò quan. Cám Châu là trung tâm giao thương giữa Tây Bắc và các vùng lân cận, bến đò tư nhân la liệt dọc hai bên bờ sông.

Trong thời gian buôn bán da thú và trâu bò cừu, Tiểu Thiền sớm xây dựng mạng lưới quan hệ quen , tìm một bến đò tư nhân. Ngay cả chiếc thuyền nàng bao trọn cũng hề ghi danh sổ sách, thể là thuyền để dấu vết.

Dự định ban đầu của Cơ Tiểu Thiền là hòa ly với Đoàn Bất Kinh cũng chẳng cả.

Nếu hôn ước đó trong mắt Đoàn Bất Kinh chẳng là cái đinh gì, thì với nàng cũng . Lúc nàng , ai cũng đừng hòng cản.

Đến lúc đó, Đoàn Bất Kinh tìm thấy nàng, sẽ tự kiếm cớ ứng phó với ngoài, thích nạp ai thì tùy ý.

Tuy nghĩ , nhưng Tiểu Thiền dùng dằng mãi chịu lên thuyền.

Bởi vì trong n.g.ự.c nàng vẫn cứ ứ đọng một cục tức, trút thì cũng chẳng thấy thoải mái!

Nghĩ tới đây, Tiểu Thiền đầu hỏi Bạch Lan: “Thứ bảo em chuẩn , xong cả ?”

Bạch Lan thấp giọng đáp: “Đây là phần thừa từ đợt Lư đại nhân nổ mìn phá núi. Số lượng nhiều, chỉ đủ nổ tung một phạm vi ba bốn thước thôi ạ.”

Tiểu Thiền mỉm nhẹ: “Đủ dùng .”

Nàng xe ngựa, một nữa xuất hiện bên ngoài bức tường của tòa tiểu viện mà Mạc Vấn sắp xếp cho ngoại thất của lão đại .

Chỉ mới chốc lát, Đoàn Bất Kinh cưỡi ngựa mang theo vội vã phi tới, với vẻ mặt đầy tức giận tiến trong sân.

là đồ hổ, mặc chiếc áo choàng do tự tay nàng may, con tuấn mã còn treo mấy hộp bánh ngọt trông quen mắt.

Tấm lòng lấy lòng công chúa ngoại thất của Đoàn lang quả thật nồng nhiệt vô ngần!

Ban đầu nàng chỉ đến thử vận may, định tay thật, nào ngờ Đoàn Bất Kinh vội vã nhịn nổi đến .

Thế thì tác thành cho một phen dốc lòng chuẩn của nàng.

Ngay khi Đoàn Bất Kinh tiến sân, Tiểu Thiền cầm chủy thủ tới cắt đứt hết dây cương mấy con ngựa buộc ở cửa.

Sau đó nàng lẻn bờ tường phía bắc tiểu viện. Giống như nếp nhà nông thôn ở Tây Bắc, tiểu viện dựng một nhà tiêu thô sơ ở phía bắc. Dưới hố xí đặt một thùng gỗ lớn, trong làng thường dùng để tích trữ phân bón ruộng.

Tiểu Thiền qua khe nứt tường, xác định ai ở hố xí, ước lượng cách một nữa trèo lên đống củi khô bên ngoài bức tường.

Bạch Lan và Hương Thảo từ xa, cứ thế vị phu nhân mảnh mai yếu đuối của đang xổm đống củi, cực kỳ thuần thục châm ngòi bó pháo lớn tự chế , đột nhiên giả giọng khàn khàn hét to một tiếng: “Ây da, trời mưa !”

Cánh tay nhỏ bé vung lên, ném thẳng bó pháo đang cháy xèo xèo khu nhà tiêu bên trong bức tường.

Người trong nhà dường như đang cãi cọ điều gì đó, nhưng thấy âm thanh ở ngay sát gần, mấy nam nhân nhanh chóng bước từ trong nhà , ló đầu thăm dò xung quanh.

Hương Thảo và Bạch Lan thấy phu nhân nhảy xuống khỏi đống củi, động tác tay thật nhanh, thế là cả ba vắt chân lên cổ mà chạy.

Bạch Lan và Hương Thảo xuất là thôn nữ mà chạy còn nhanh bằng Cơ Tiểu Thiền tay chân mảnh khảnh.

Cũng lúc nhỏ phu nhân chơi trò gì, mà tuyệt kỹ ném đồ qua tường điêu luyện đến nhường ?

Vừa mới rẽ qua một khúc quanh, đằng vang lên một tiếng nổ đùng đinh tai nhức óc từ tòa tiểu viện . Dù ở cách xa vẫn thể thấy một đài phun nước vàng khè b.ắ.n tung tóe bốn phía.

Tiếng c.h.ử.i bới của mấy gã đàn ông vang lên liên hồi, trong đó tiếng c.h.ử.i vịt đực của Mạc Vấn là to nhất.

“Tiên sư tám đời tổ tông nhà ngươi! Mau đuổi theo, thằng khốn nạn ném từ bức tường phía bắc!”

Đáng tiếc là lúc bọn họ chạy khỏi cửa, mới phát hiện ngựa cắt đứt dây cương, tiếng sấm sét nổ tung hầm phân kinh hoảng nên tản mát chạy mất tăm mất tích.

Chờ đến khi bọn Mạc Vấn mẩy lấm lem chật vật, chạy nén cơn buồn nôn vòng bức tường phía bắc, men theo ngõ nhỏ đuổi ngoài, thì chỉ còn thấy khói bụi mịt mù do một cỗ xe ngựa để đang chạy ngày càng xa.

Tiểu Thiền quan sát rõ ràng qua khe hở của xe ngựa, bọn Mạc Vấn chạy đuổi theo phía trông chẳng khác nào mấy bùn.

Đoàn Bất Kinh ở phía , tuy sắc mặt như Diêm vương tại thế, quần áo sạch sẽ, chỉ là chiếc áo choàng thấy nữa, chắc là lúc sự cố xảy , dùng áo choàng để chắn.

Đồ ch.ó má, phản ứng nhanh thật đấy.

Khi lên thuyền, Hương Thảo nhớ bộ dạng chật vật của mấy kẻ b.ắ.n bẩn đầy , nhịn bật .

Chỉ là Đoàn tướng quân lúc đang c.h.ử.i rủa ầm ĩ .

Bạch Lan chút xót xa cho Mạc Vấn, đồng thời cũng cảm thấy sợ hãi cho Tiểu Thiền: “Phu nhân... như , sợ tướng quân nổi điên g.i.ế.c ?”

Tiểu Thiền cũng ngờ, nàng thật sự lôi trò ném đồ qua tường thuở nhỏ .

Cũng may tuyệt kỹ quậy phá năm xưa vẫn lợi hại y như cũ.

Mặc kệ hậu quả mà phát điên một trận, thực sự quá sảng khoái.

Lần nàng tay chỉ để trả thù việc Đoàn Bất Kinh b.a.o n.u.ô.i ngoại thất.

Mà phần nhiều là vì trút cơn ác khí - kể từ khi quen Đoàn Bất Kinh đến nay, nàng luôn ôm cục tức nghẹn ngào vì tên nam nhân dắt mũi.

Dựa cái gì chứ? Hắn uy h.i.ế.p thì uy hiếp, cợt nhả thì cợt nhả, thành là thành , nàng sinh con thì mặc kệ sống c.h.ế.t, đến lúc nuôi ngoại thất chuẩn êm ấm thoải mái dâng tận miệng!

Đã phát điên thì nàng cũng liều luôn, lười suy tính hậu quả.

nàng cũng trốn khỏi ba châu Tây Bắc, trong tay đủ ngân lượng ăn mặc lo mười mấy năm trời.

Những chuyện khác... mặc xác nó !

Tính tính , tuổi thọ của nàng lẽ chỉ còn đầy một năm rưỡi.

Bây giờ nàng chỉ tìm thấy Ôn bá, điều tra rõ những gì cha nàng trải qua năm xưa, đó chính tay đ.â.m c.h.ế.t kẻ thù hãm hại nàng hai kiếp.

Còn về phần sợ hãi... xin nhé, thời gian của nàng đủ, thực sự sắp xếp để sợ hãi .

Sau , Bạch Lan bọn họ mới , nơi tiểu thư đến là Giang Nam, mà là huyện Hồn Thông sát núi Ngự Lam.

Trong phong thư Tiểu Thiền nhận , Ôn bá chỗ nương náu hiện tại là nơi đây.

Tiểu Thiền cân nhắc chuyện ba nữ t.ử đường sẽ gặp nhiều bất tiện.

Nên nàng sớm mượn tiêu cục quen của ngoại tổ phụ đường , thiết lập một chuyến áp tiêu, thuê bốn tiêu sư cùng.

Lúc tới huyện Hồn Thông, Tiểu Thiền dò hỏi các tiệm t.h.u.ố.c về những thương tới chữa trị gần đây, nhanh tìm Ôn bá.

như những gì ông trong thư, Ôn bá thương ở chân, do lang băm địa phương xử lý thỏa đáng nên dấu hiệu mưng mủ, viêm nhiễm.

Cũng may Tiểu Thiền mang theo thứ lông nấm màu xanh lục mà Hứa thần y đưa cho nàng.

Sau khi Bạch Lan đắp lên cho Ôn bá, tình trạng vết thương thuyên giảm.

Khi hỏi về quá trình thương, Ôn bá mang vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, nhỏ với Cơ Tiểu Thiền: “Phu nhân, dò la , Cơ Bẩm Ương tướng quân năm xưa thể c.h.ế.t trong khói lửa chiến tranh ở núi Ngự Lam...”

Nghe , cơ mặt Tiểu Thiền căng , nàng im lặng hé môi, lắng Ôn bá từ từ kể .

Thì , Ôn bá tiên tìm đến gia đình từng nhận đứa con nuôi năm xưa.

Ai ngờ hỏi mới , khi đứa con nuôi tên “Cơ Bẩm Lương” của nhà đó t.ử trận nơi sa trường, thì cả một gia đình lớn đó đều c.h.ế.t cháy trong một vụ hỏa hoạn lúc nửa đêm, cổng lớn khóa chặt nên một ai chạy thoát.

, việc Tiểu Thiền định tìm cha nuôi của Cơ Bẩm Lương để đối chứng nay còn manh mối.

Ôn bá thấp giọng : “ trăn trở ngóng, từng học trường tư thục ở quê... Chỉ là vị đó, cũng mất mạng trong một vụ thổ phỉ cướp bóc thôn làng.”

Tiểu Thiền bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Nói cách khác, tất cả những từng quen “Cơ Bẩm Lương” đều còn cõi đời nữa...

Thủ đoạn tàn độc như , tuyệt đối việc mà lão tổ mẫu nhà họ Cơ ở nông thôn thể sai bảo khác .

thể gọn gàng sạch sẽ đến mức bổ khoái và ngỗ tác thời bấy giờ cũng kẽ hở, thì chắc chắn là tay lão luyện.

Dù là “Cơ Bẩm Lương” sống lang bạt ở thôn quê nhiều năm, Cơ Bẩm Trung lúc bấy giờ mới chập chững một tên quan coi lương thảo nhỏ nhoi, đều cái bản lĩnh ngất trời như !

Loading...