Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 55: Trành quỷ hút máu
Cập nhật lúc: 2026-08-10 10:08:41
Lượt xem: 223
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe những lời của Tiểu Thiền, nét mặt Tiêu Thận bỗng trở nên căng thẳng.
Ngài chợt nhớ , hồi đầu khi cùng Lục Kính Thăng đến đây điều tra vụ buôn lậu thỏi sắt, vị Quách Huyện thừa cũng mời mà đến, chủ động dò hỏi xem quan binh của đại doanh Uy Phong đến đây liệu để truy xét vụ án quan trọng nào .
Khi đó, Tiêu Thận hề tiết lộ phận với Quách Huyện thừa, nhưng Lục đại nhân dường như lỡ miệng hỏi thêm vài câu liên quan đến thỏi sắt.
Nếu đúng là do nha môn lộ thông tin, thì việc mấy ngày nay họ chẳng tra cái gì cũng gì đáng ngạc nhiên.
Đã sợ dứt dây động rừng, khi sai mang thư báo cho đại doanh Uy Phong, Tiêu Thận cũng vội đến huyện Hồn Thông nữa.
Ngài dẫn đoàn lặng lẽ sang huyện bên cạnh, bao trọn một khách điếm để cùng tá túc.
Biết rõ chốn nguy hiểm rình rập, Tiểu Thiền cũng chẳng vội tìm cách thoát khỏi Tiêu Thận.
Ăn xong bữa tối, phòng ăn, Tiểu Thiền liền hỏi Tiêu Thận xem bản đồ khu vực .
Tiêu Thận lấy tấm bản đồ địa phương , trải phẳng bàn chỉ tay một điểm: “Đây là vị trí chúng tập kích hôm nay.”
Tiểu Thiền chăm chú một lúc, đưa ngón tay thon thả men theo bãi lau sậy trượt đến một nhánh sông rẽ ngang, khẽ gõ nhẹ.
“Đám thủy tặc đó thể ngâm mãi trong bãi lau sậy , đến tối thế nào chúng cũng lên bờ nghỉ ngơi. Ta thấy địa thế ở đây khá cách biệt với các thôn làng xung quanh, một bến đò bỏ hoang, ngài xem, liệu bọn chúng chọn nơi điểm dừng chân và bốc vác hàng hóa lên thuyền ?”
Đã cướp thuyền, tất nhiên là để chở đồ. Nếu thể dò la xem chúng đang vận chuyển thứ gì, thì chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.
Tiêu Thận cũng thấy những phân tích của Tiểu Thiền lý, bèn quyết định chờ đến khi trời tối sẽ đích dẫn thám thính một phen.
Lục Kính Thăng nãy giờ vẫn giữ im lặng.
Từ lúc gặp nguy hiểm thuyền ban nãy, ngoài mặt vẻ như Tiêu Thận là đưa quyết định, nhưng thực chất, cục diện đều do một tay Tiểu Thiền dẫn dắt.
Gã nhận rằng nhận Cơ Tiểu Thiền quá đỗi thiển cận.
Không ngờ gã luôn đ.á.n.h giá nàng chỉ là một ả đàn bà lớn lên ở chốn thôn quê, kiến thức hạn hẹp, tầm thiển cận.
Giờ xâu chuỗi những lời Cơ Bẩm Ương từng , rằng thể biến ở kiếp đều do một kẻ trọng sinh khác âm thầm thao túng, tự dưng gã thấy việc vô cùng hợp tình hợp lý.
Vừa nghĩ đến việc bao nhiêu toan tính khổ nhọc của đều Cơ Tiểu Thiền đập cho tan nát, cái lòng tự tôn vốn dĩ chút lệch lạc của Lục Kính Thăng bắt đầu giở chứng.
Thế nên, ngay khi Tiêu Thận dẫn rời , Lục Kính Thăng bèn gọi giật Tiểu Thiền lúc nàng đang chuẩn về phòng.
“Hai chúng mà liên thủ, kiếp vốn dĩ thể đ.á.n.h một ván bài tuyệt , cớ nàng cứ ngược , giúp đỡ Đoàn Bất Kinh - kẻ hãm hại nàng ở kiếp chứ.”
Tiểu Thiền gã. Nhớ tới việc đây Lục Kính Thăng vẫn luôn một lòng phò tá tên hàng giả chốn kinh thành, tự dưng nàng nhã hứng hàn huyên dăm ba câu với vị chồng cũ .
Vì , nàng chọn một hành lang vắng trong khách điếm, lắng tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài chẳng tự khi nào, cẩn thận đ.á.n.h giá gã chồng cũ .
“Thật vẫn luôn thắc mắc, tại ngươi cứ khăng khăng phò tá Cơ đại nhân như ? Nếu chỉ vì ông từng là cha vợ cũ của ngươi, thì tấm lòng hiếu thảo e là lố quá đấy.”
Lục Kính Thăng gượng gạo, cuối cùng cũng quyết định ngửa bài với Tiểu Thiền, để cho nàng thấy rõ bản bỏ lỡ những cơ duyên lớn lao nhường nào: “Tiểu Thiền, kiếp thứ nhất nàng rốt cuộc kết thúc , vì c.h.ế.t sớm quá nên rõ. ở kiếp thứ hai, khi nàng Đoàn Bất Kinh hại c.h.ế.t, cha nàng thuận lợi bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn, trở thành vị minh quân khai quốc phục hưng Đại Chu… Nếu nàng chịu liên thủ với , lẽ vị trí Trưởng công chúa hộ quốc chắc trong tay nàng !”
Dứt lời, gã nhàn nhã đó, thong dong chờ đợi biểu cảm hối hận tột cùng hiện lên khuôn mặt Tiểu Thiền.
Tiểu Thiền đột ngột phắt đầu , ánh mắt sắc lẹm như một con thú nhỏ chực chờ ăn tươi nuốt sống, gằn từng chữ thẳng gã: “Ngươi… gì cơ? Ông cuối cùng hoàng đế?”
Lục Kính Thăng quá hiểu sự kích động của Tiểu Thiền lúc . Đổi là ai chăng nữa, gặp tình huống cũng sẽ hối hận xanh ruột, vắt óc tìm cách vớt vát thôi.
Thế là gã cố hết sức hạ giọng ôn tồn an ủi: “Dẫu nàng nương nhờ Đoàn Bất Kinh, gây bao nhiêu lầm thể cứu vãn, nhưng xét cho cùng nàng vẫn là đích trưởng nữ của Cơ đại nhân, ông nhất định sẽ bao dung cho nàng.”
Cơ Tiểu Thiền cố nhịn cái sự thôi thúc khẩy cái mớ lộn xộn điên đảo , buông lời mỉa mai: “Kiếp ông cùng lắm cũng chỉ leo lên đến hàng quan Ngũ phẩm, tay binh quyền, dựa cái gì mà xưng đế? Phục hưng Đại Chu ? Một gia tộc họ Cơ chín đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời ở chốn nông thôn, thì mấy cắc quan hệ với cái họ Cơ hoàng gia Đại Chu chứ?”
Thấy nàng tin, Lục Kính Thăng dứt khoát toạc móng heo: “Sau khi nàng c.h.ế.t, Đoàn Bất Kinh mắc bạo bệnh mất tích bí ẩn. Về phần Cơ đại nhân, khỏi cơn bạo bệnh, ông lập lời thề báo thù cho nàng. Ông liên thủ với Kỳ vương, thâu tóm bộ đại doanh Uy Phong, thừa thắng xông lên, đ.á.n.h thẳng kinh thành. Sau khi diệt trừ hai cha con nhà họ Trịnh, Kỳ vương với tấm lòng cao thượng nhường ngôi cho Cơ đại nhân, để ông chính thức trở thành một bậc minh quân.”
Cơ Tiểu Thiền bước lên hai bước, dồn Lục Kính Thăng lùi sát cây cột hành lang: “Ông là bậc minh quân? Nếu ngươi sống đến tận năm bốn mươi tuổi, xem, lúc ngươi c.h.ế.t, vị minh quân Đại Chu thu hồi vùng đất cố thổ phương Bắc ?”
Cổ họng Lục Kính Thăng nghẹn , nhưng gã vẫn cố cãi bướng: “Binh hùng tướng mạnh của Nhung chuyện một sớm một chiều mà thể quét sạch ?”
“Vậy sự trị vì của vị minh quân , thiên hạ Đại Chu thái bình, bá tánh an cư lạc nghiệp ? Ông chịu mặc áo vải ăn rau dưa, đồng cam cộng khổ với bách tính thiên hạ ?”
Lục Kính Thăng hỏi cho á khẩu. Ở kiếp thứ hai gã quan, mà Cơ Bẩm Ương hoàng đế cơ chứ.
Chỉ nhớ mang máng lúc đó khắp nơi thiên tai liên miên... sưu thuế thì nặng nề, vì tân đế xây dựng “Cung Tư Nhược” để tưởng nhớ vợ hiền Tang Nhược khuất. Khi đó, giới văn nhân kinh thành ai nấy đều hết lời ca ngợi vị hoàng đế mới là trọng tình trọng nghĩa.
Nghe Lục Kính Thăng , Cơ Tiểu Thiền phá lên sằng sặc: “Ra là … Thế khi đập đầu quan tài tự vẫn, ông giữ trọn đạo thủ tiết, nạp thêm thê nào nữa ?”
Lục Kính Thăng mím chặt môi. Bệ hạ thêm con nối dõi, dĩ nhiên là chia vui cùng thiên hạ .
Kẻ sống ở kinh thành khi đó ai mà chẳng : Tân đế Đại Chu kế vị mới một năm ngắn ngủi, mà trong hậu cung tới ba vị phi tần mang long thai, hạ sinh một hoàng t.ử và hai vị công chúa…
Cơ Tiểu Thiền tắt hẳn nụ , lạnh lùng chốt một câu: “Vị thiên t.ử trời ban ân của Đại Chu chúng đây, mượn cớ hạ độc c.h.ế.t thảm, lôi kéo Kỳ vương tay nắm binh quyền. Tiếp đó, mượn cớ báo thù cho , lật đổ hai cha con nhà họ Trịnh lúc như hổ gãy vuốt. Sau đó lấy danh nghĩa tưởng nhớ , để mặc sức vơ vét của dân xây cung điện xa hoa hưởng lạc, thậm chí chỉ trong vòng một năm lâm hạnh ba nữ nhân. Lục đại nhân, ngươi thật sự cho rằng một kẻ dâm ô tửu sắc, giẫm đạp lên xương m.á.u của thê nữ để leo lên ngôi cửu ngũ như , là phúc phần của thiên hạ ?”
Lục Kính Thăng vặn vẹo đến cứng họng, nhất thời tìm lời nào để cãi .
Cuối cùng, gã chỉ thể khó nhọc nặn một câu: “… ông là cha ruột của nàng mà!”
Cơ Tiểu Thiền hít sâu một : “Kể từ cái ngày ông phái truy sát hai con , còn cái loại cha lòng lang thú đó nữa . Lục Kính Thăng, khuyên ngươi cũng nên dẹp bỏ ngay cái tư tưởng lợi dụng ký ức tiền kiếp để đường tắt . Vị Cơ đại nhân mà ngươi quen , sinh mang mệnh trành quỷ, bất cứ ai gần gũi ông , đều ông hút cạn kiệt phúc khí. Cẩn thận ngươi nối giáo cho giặc, cuối cùng xôi hỏng bỏng , trắng tay trắng tay đấy.”
Khi đến bốn chữ “nối giáo cho giặc”, Tiểu Thiền cố tình nhấn mạnh ngữ khí, khiến tim Lục Kính Thăng đập thót một nhịp. Gã bắt đầu hoài nghi liệu nàng những chuyện khuất tất mà gã từng cho Cơ đại nhân .
Giọng gã khàn : “Cơ Tiểu Thiền, nàng như thế , giờ ăn cay nghiệt đến ?”
Tiểu Thiền nhạt: “Lấy chồng nhiều , ai cũng sẽ như thôi. Dẫu thì thấy quỷ nhiều , học lỏm vài phần cay nghiệt của yêu ma quỷ quái cũng là chuyện thường tình.”
Nhân lúc Lục Kính Thăng còn đang sượng trân hổ, Tiểu Thiền cuối cùng cũng hỏi thẳng điều mà nàng luôn canh cánh trong lòng bấy lâu nay: “Kiếp , tại Đoàn Bất Kinh sinh bệnh?”
“Ta cũng rõ, gây thù chuốc oán với quá nhiều . Nghe đồn là trúng kịch độc, dù thần y tay cứu chữa, nhưng rốt cuộc vẫn thể nhổ tận gốc mầm bệnh...”
Tiểu Thiền bỗng nhiên mất hứng, chẳng buồn đôi co thêm với Lục Kính Thăng nữa, dứt khoát trở về phòng.
Đêm nay, Tiểu Thiền mà hiếm hoi mất ngủ.
Từ lúc rời khỏi Tây Bắc, vất vả lắm nàng mới xốc tinh thần, ngỡ tưởng thể gạt Đoàn Bất Kinh khỏi tâm trí.
Nào ngờ, chỉ vài câu bâng quơ của tên chồng cũ thổi bùng lên ngọn lửa rối bời trong lòng, khiến nàng trằn trọc mãi yên.
Cứ nghĩ đến chuyện kiếp Đoàn Bất Kinh thể trúng độc, cái cảm giác cay xè, bỏng rát nơi cuống họng khi chất kịch độc lan tỏa một nữa trỗi dậy chân thực đến đáng sợ.
Vào kiếp thứ hai, lúc nàng khoác lên bộ hỷ phục, thoi thóp trong vòng tay của nam nhân , kịch độc cào xé ruột gan đến mức đau đớn tột cùng, trong cơn mê sảng, nàng lờ mờ cảm nhận một đôi môi lạnh lẽo áp sát xuống, điên cuồng hút lấy những ngụm m.á.u độc đang nghẹn ứ, khiến nàng ngạt thở...
Lục Kính Thăng , khi nàng mất, Đoàn Bất Kinh đột ngột ốm một trận thập t.ử nhất sinh. Liệu vì liều mạng hút lấy m.á.u độc cho nàng phút cuối ?
Nghĩ đến đây, lồng n.g.ự.c Tiểu Thiền khẽ thắt , một thứ cảm xúc khó diễn tả thành lời ứ nghẹn nơi đó, khiến nàng vô cùng khó chịu.
Đoàn Hầu gia của kiếp ngốc ? Rõ ràng m.á.u nàng độc, thế mà vẫn cố tình dùng miệng để chuốc họa .
Nếu chỉ vì sắc dục, mà đ.á.n.h đổi bằng cái c.h.ế.t phong lưu kiểu “thà quỷ phong lưu hoa mẫu đơn”, thì tuyệt đối là việc mà một kẻ tinh ranh, lọc lõi như thể .
Nếu thật sự là thế, chắc chắn Đoàn Bất Kinh cũng hối hận lắm . Nếu ông trời cho cơ hội trọng sinh một nữa, nhất định sẽ tránh xa nàng , dại gì vết xe đổ thêm một nào nữa.
Ở kiếp , nàng giúp Đoàn Bất Kinh đổi vận mệnh, giúp thoát khỏi kiếp quân cờ trong tay cha con nhà họ Trịnh, thậm chí còn giúp củng cố vững chắc quyền lực ở Tây Bắc.
Và cuối cùng, hai cũng những tháng ngày ân ái mặn nồng phu thê thực sự.
Thế cũng coi như báo đáp xong đoạn ân tình của Đoàn Bất Kinh, hai bên giờ đây coi như ai nợ ai.
Với bản lĩnh của , tiểu nhân cản trở, tránh xa một kẻ cao như nàng, nay thêm vị công chúa cành vàng lá ngọc hậu thuẫn, chắc chắn con đường tiến của sẽ càng thêm rộng mở, vững chãi.
Cái tên họ Đoàn đó, e là giờ rước công chúa phủ tướng quân cũng nên?
Nếu mà còn giữ chút cốt cách quân tử, thì chắc sẽ để công chúa ở trong phòng ngủ của nàng nhỉ?
Mà dẫu ở chăng nữa, thì gối chăn trong phòng chắc cũng lệnh cho hạ nhân mới bộ chứ?
Đặc biệt là cặp gối mới thêu đôi tỳ hưu của nàng, lúc vội quá quên béng mất cắt nát chúng .
Nhỡ tình mới của đem xài, chắc nàng kinh tởm mà c.h.ế.t mất.
Càng nghĩ, tâm trạng nàng càng thêm bực bội, bứt rứt.
Đến mức sáng hôm thức dậy, Tiểu Thiền bơ phờ, uể oải, hai quầng thâm mắt hiện rõ mồn một.
Lúc nàng đang tựa cửa khách điếm ngáp ngắn ngáp dài, thì thấy Tiêu Thận dẫn trở về.
Tiểu Thiền vẫn giữ dáng vẻ uể oải, lơ đễnh đảo mắt vệt bùn đỏ dính đôi quân ngoa của Kỳ vương.
Xem hôm qua ngài bờ sông thu hoạch khá lớn đây.
Tâm trạng vị vẻ vui, lúc nãy ngang qua hàng ăn sáng phía còn tiện tay mua một gói bánh vừng bọc trong giấy dầu.
Bệnh sạch sẽ của Tiểu Thiền tái phát, định mở miệng nhắc Tiêu Thận lau sạch bùn đất giày hẵng bước . Nào ngờ miệng kịp khép cái ngáp dài.
Vị vương gia trẻ tuổi đột nhiên nổi hứng, tiện tay nhét luôn cái bánh vừng miệng Tiểu Thiền.
Tên khốn kiếp , bánh lò nóng phỏng miệng ?
Tiểu Thiền nóng đến giật né vội. Ai ngờ Tiêu Thận ngang nhiên đưa chiếc bánh chạm môi nàng lên miệng , toe toét c.ắ.n một miếng rõ to, nhai nuốt ngon lành.
Tiểu Thiền vội lấy khăn tay lau miệng, cau mày mắng: “Ngài lên cơn điên gì !”
Ngài c.ắ.n thêm miếng nữa: “Nhìn bộ dạng nàng thức trắng đêm ngủ, là vì lo lắng cho ?”
Theo thói quen, Tiểu Thiền định buông lời mỉa mai Kỳ vương vài câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-55-tranh-quy-hut-mau.html.]
nàng chợt nhớ lời Lục Kính Thăng tối qua, rằng con khỉ đột sáu tai giả mạo nhờ lôi kéo Kỳ vương Tiêu Thận mới thể thuận lợi soán ngôi đoạt vị.
Giờ đây, nếu nàng tiêu diệt kẻ thù, dĩ nhiên bẻ gãy từng chiếc phao cứu sinh của , để còn chỗ dựa nào mà bám víu hút m.á.u nữa.
Nghĩ , những lời mỉa mai chực chờ nơi đầu lưỡi nuốt ngược trong, sắc mặt Tiểu Thiền lập tức biến đổi, hòa nhã ôn tồn : “Bọn thủy tặc vô cùng tàn bạo, Kỳ vương vì dân trừ hại, đương nhiên khiến chúng lo lắng .”
Tiêu Thận vốn chỉ định trêu ghẹo nàng một chút, ngờ Tiểu Thiền đáp nhẹ nhàng như . Ngài nhất thời sững . Sau khi nuốt xong miếng bánh, ngài mới dè dặt cất lời: “Vậy nếu thương, nàng sẽ gì?”
Tiểu Thiền đưa mắt đ.á.n.h giá ngài từ đầu đến chân: “Nhìn bộ dạng ngài cũng giống như trọng thương, nếu chỉ sứt da chảy m.á.u một chút, thì uống thêm vài bát cháo bồi bổ là .”
Vừa khéo nhà bếp khách điếm cũng dọn điểm tâm sáng xong, nồi cháo kê nấu nhừ, ăn kèm với trứng muối và vài đĩa dưa món, quả thực vô cùng đưa cơm.
Tiêu Thận dáng vẻ Tiểu Thiền tự tay múc cháo, gắp thức ăn cho , nhất thời cảm thấy chút lâng lâng khó tả.
Thì mẫu nam nhân mà Tiểu Thiền thích là kiểu tận tụy với công việc, một lòng một vì nước vì dân như .
Ngài chỉ tra án một đêm thôi, mà nàng quan tâm đến ngài nhường , chẳng còn cái vẻ lạnh nhạt, hờ hững như nữa.
Tiêu Thận tự vả , cảm thấy bản thật quá đê tiện.
Cơ Tiểu Thiền rõ ràng là gái chồng, ngài cớ gì bận tâm xem nàng rốt cuộc thích kiểu nam nhân thế nào cơ chứ?
Tiểu Thiền lúc cũng đói meo. Hôm qua trận cãi vã với Lục Kính Thăng, nàng mất hẳn hứng ăn uống.
Trời còn sáng, bụng sôi réo ầm ĩ, nên nàng mới xuống nhà ăn từ sớm để chờ điểm tâm.
Nàng tự múc cho một bát cháo, húp vội vài ngụm sang bàn bên cạnh , ung dung lột vỏ quả trứng muối.
Tiêu Thận bưng bát cháo lê la sang cạnh nàng, bắt chuyện: “Đoán thử xem tối qua phát hiện điều gì?”
Chưa kịp để Tiểu Thiền lên tiếng, ngài tranh : “Nàng đoán sai chút nào, ở cái bến đò hoang tàn tới năm sáu chiếc thuyền chở hàng, đang hì hục chuyển từng hòm thỏi sắt lên đó.”
Vừa , ngài đặt một thỏi sắt lên bàn.
Tiểu Thiền cầm lên xem thử, thỏi sắt nặng trình trịch. Thế mà chỉ với cái thứ đen thui , khả năng xoay chuyển cục diện biên phòng, quyết định sự hưng vong của Trung Nguyên trong suốt nhiều năm tới.
Tiểu Thiền nhận định: “Có vẻ như đó chúng tập kết thỏi sắt ở đây để trung chuyển, đó xảy biến cố bất ngờ, nên chúng định chuyển hướng vận chuyển nơi khác. Nào ngờ ngài và Lục đại nhân tuần tra các tuyến đường bộ, khiến chúng kinh động. Bí quá hóa liều, chúng mới nảy sinh ý định cướp đoạt thương thuyền để tiếp tục vận chuyển.”
Tiêu Thận tán thành suy luận của Tiểu Thiền: “Ta cho báo tin cho cữu cữu , đám thỏi sắt , bọn chúng mọc cánh cũng chẳng bay khỏi đây .”
Xem kiếp , công trạng phá vụ án thỏi sắt vẫn sẽ rơi tay Cảnh cữu cữu.
Tiểu Thiền thầm mừng cho Cảnh tướng quân, cũng coi như bù đắp bạc phúng điếu hậu hĩnh mà ngài chi dạo .
Chỉ là, Tiêu Thận thế, ăn cháo mà cứ xán gần nàng thế gì?
“Chuyện là... Vương gia thể nhích một chút ? Bùn giày ngài sắp cọ cả kìa.”
Ở điểm , Đoàn Bất Kinh ăn đứt Tiêu Thận. Dù đường xa lấm lem bùn đất đến , cũng luôn lau giày sạch bong khi bước cửa gặp nàng.
Tiêu Thận chẳng thèm bận tâm đến thái độ ghét bỏ của Tiểu Thiền, đắc ý : “Ta tại nàng bỏ Đoàn Bất Kinh mà .”
Nói đoạn, ngài nhướng mày góc nghiêng của Tiểu Thiền: “Ta tin từ dịch trạm, mấy hôm Vinh Thái hậu ban hôn cho Đoàn Bất Kinh, gả thẳng Hoa An công chúa cho .”
Nói đến đây, ngài thăm dò: “Tính nhẩm thời gian thì, chắc ả đến Cám Châu đúng ? Nàng lủi thủi bỏ một thế , là công chúa đuổi chứ gì?”
Tiểu Thiền vẫn giữ im lặng, tay cầm thìa khuấy đều bát cháo, múc từng thìa nhỏ chậm rãi thưởng thức.
Nhìn dáng vẻ cô độc, thê lương của nàng, trong đầu Tiêu Thận tự vẽ cảnh tượng Hoa An công chúa hống hách, c.h.ử.i bới ầm ĩ, ép Tiểu Thiền dọn chỗ cho .
Nghĩ đến đó, Tiêu Thận bỗng nhiên sảng khoái như tắm bằng nước suối tiên, đến cả đôi mắt phượng cũng sáng bừng lên rạng rỡ.
Ngài kìm mà tự tâng bốc bản : “Nhớ năm xưa, Tiên đế ban hôn Hoa An công chúa cho , thà bỏ trốn khỏi kinh thành nửa năm trời, nhất quyết kháng chỉ tới cùng. Giá như lúc đó nàng chọn , thì nay đến nỗi chịu sự ức h.i.ế.p cay nghiệt của Hoa An?”
Cơ Tiểu Thiền nuốt trôi nữa, đặt phịch bát cháo xuống bàn, bật dậy toan bỏ .
Thế nhưng Tiêu Thận nhất quyết chịu buông tha, buông lời nhạo báng lạnh lùng: “Cái tên thổ phỉ họ Đoàn từng thấy qua sự đời, nay ban hôn công chúa, chắc hẳn tự đắc lắm, tưởng một bước lên mây. Có khi giờ đang mải mê ôm ấp , chẳng còn tâm trí mà ngó ngàng tới nàng nữa !”
Cơ Tiểu Thiền tức giận cầm đôi đũa ném thẳng ngài : “Chuyện của và , đến lượt ngài lên mặt đ.á.n.h giá !”
Thái độ của nàng Tiêu Thận nổi cáu, định giơ tay lên tát, nhưng thấy hốc mắt nàng đỏ hoe, quầng thâm thâm tím mí mắt, ngài mềm lòng nỡ tay. Cuối cùng, ngài chỉ nắm chặt lấy cổ tay nàng, nhất thời lúng túng .
Rõ ràng lúc ngài tính toán đấy cơ mà?
Một ngày nào đó, ngài sẽ đoạt nàng từ tay Đoàn Bất Kinh, đó vứt bỏ nàng như món đồ giẻ rách, để nàng ôm hận suốt đời.
khi cái ngày thực sự đến, ngoài niềm vui âm thầm len lỏi, trong lòng ngài dâng lên một nỗi xót xa vô bờ bến.
Thấy Tiểu Thiền vẫn vùng vẫy chống cự, ngài dùng sức kéo nàng lòng, hít hà mùi hương dịu nhẹ cơ thể nàng, kề sát tai nàng thì thầm: “Đừng nghĩ đến nữa, theo , sẽ đối xử với nàng. Dù công chúa quỳ gối mặt , cũng chẳng buồn liếc cô lấy một cái.”
Tiểu Thiền hít sâu một , mỉm xán lạn đáp trả ngài , giọng nhẹ nhàng: “Kỳ vương mắt nào mà thấy giống kẻ đang khao khát đàn ông thế? Ngài cơ hội ... xếp hàng chờ !”
Vừa dứt lời, nàng giáng một cú đá trời giáng ống chân của .
Đáng tiếc là Tiêu Thận kéo , nàng vẫn ngã nhào lòng Vương gia.
Một cao, một thấp, áp sát đầu kề má, nếu bất chợt qua khung cửa sổ tre của khách điếm, ắt hẳn ai cũng sẽ lầm tưởng đây là cảnh một đôi nam thanh nữ tú đang tình tự, ân ái.
Lồng n.g.ự.c Tiêu Thận phập phồng, ngài định siết chặt vòng tay, thì chợt thấy tiếng bước chân vội vã vang lên từ cầu thang: “Kỳ vương, Quách Huyện thừa đến bái phỏng, là việc bẩm báo ngài.”
Tiêu Thận và Tiểu Thiền đồng loạt đầu , hóa Lục Kính Thăng lù lù ở cửa khách điếm từ lúc nào.
Gã lên tiếng bẩm báo đúng lúc, coi như cũng giúp Tiểu Thiền giải vây.
Tuy nhiên, ngay lúc Tiêu Thận buông Tiểu Thiền , tiến lên hai bước để chuyện với Lục Kính Thăng, thì một hòn sỏi từ bay vèo qua khe cửa sổ, suýt chút nữa găm thẳng thái dương của Tiêu Thận.
Hòn sỏi nhỏ bé chẳng ai để mắt tới đó cứ thế xuyên thủng bức bình phong giấy, rơi bịch xuống nền nhà, phát một tiếng động trầm đục giữa căn phòng huyên náo.
Nghe tin Quách Huyện thừa đến, Cơ Tiểu Thiền khẽ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dặn dò Tiêu Thận: “Lát nữa Vương gia chuyện nhớ cẩn thận một chút. Lão đến đây thể là để dò la tin tức, ngài cứ ậm ừ qua chuyện thôi, tuyệt đối nhớ kỹ: nhiều, ít.”
Tiêu Thận đá đau điếng ở ống chân, cục tức vẫn còn nghẹn trong cổ họng.
Cơ Tiểu Thiền dường như chẳng mảy may bận tâm, thái độ lật mặt nhanh như chớp, ngài cũng đành bó tay.
Đoàn Bất Kinh chắc hẳn cũng chịu nổi cái tính khí sáng nắng chiều mưa của nàng nên mới đuổi nàng .
Nếu giờ cũng nổi xung lên, chẳng cũng cùng một giuộc với gã họ Đoàn ?
Nghĩ , Tiêu Thận cố gắng vẻ độ lượng thèm chấp nhặt với con gái, gật đầu hiệu hiểu với Tiểu Thiền.
Tiểu Thiền chạy bạch bạch lên lầu, nấp ở góc khuất cầu thang, vểnh tai ngóng xem lão Quách Huyện thừa định giở trò gì.
Nhân tiện cũng hít một thật sâu để lấy bình tĩnh.
Thực , lúc nãy nàng vốn định mượn cơ hội , từ từ kể cho Tiêu Thận về bản chất hèn hạ của tên hàng giả , cũng như việc tình cảm phụ t.ử giữa nàng và lão rạn nứt đến mức nào.
Ít nhất, cũng thể để Cơ Bẩm Trung tiếp tục khoác lác cái vỏ bọc hiền phụ, lợi dụng huyết thống để thao túng binh quyền của Kỳ vương.
Thế nhưng Tiêu Thận tự tìm đường c.h.ế.t, dám mở miệng Đoàn Bất Kinh.
Dù Tiêu Thận chẳng sai nửa lời, nhưng Tiểu Thiền thấy chói tai vô cùng, .
Đặc biệt là khi ngài bảo Đoàn Bất Kinh giờ đang ngày đêm vui vẻ bên tình mới, n.g.ự.c nàng liền trào dâng một cảm giác chua xót, khó chịu khôn tả. Cái nỗi đau âm ỉ, râm ran , thật sự thể khiến con phát điên.
Cũng may, nàng nhiều thời gian để gặm nhấm mớ cảm xúc tồi tệ .
Cùng với tiếng ha hả sảng khoái từ lầu truyền lên, vị Quách Huyện thừa sải bước lớn bước .
“Hôm hạ quan thực sự ngài là Kỳ vương điện hạ kinh thành, lỡ lời nào mạo phạm, cúi xin Kỳ vương rộng lòng tha thứ.”
Tiểu Thiền lén qua khe hở của lan can cầu thang, thấy một gã đàn ông trung niên vóc dáng cường tráng, đang cung kính hành lễ vấn an Kỳ vương.
Tiêu Thận xuống ghế, nâng mắt Quách Huyện thừa, giọng lạnh nhạt cất tiếng hỏi: “Bổn vương hiện đang tòng quân phục dịch, đến ngay cả phần lớn đồng đội còn phận thật của bổn vương, Huyện thừa Quách lấy thông tin từ mà phận của bổn vương ?”
Quách Huyện thừa vẫn tươi rói: “Chuyện là hôm ngài rời khỏi huyện bản chức, một bằng hữu cũ của ti chức ở kinh thành tình cờ nhận ngài, ti chức mới lỡ đắc tội với chân Phật. Hôm qua vô tình tin từ bến đò, ngài trở nhưng tá túc ở huyện bên cạnh, ti chức liền cấp tốc đến đây từ sáng sớm, xem thử Kỳ vương cần ti chức hỗ trợ gì .”
Tiêu Thận nheo mắt, đang định cất lời thì chợt nhớ tới lời dặn dò của Tiểu Thiền lúc nãy.
Ngài khựng một giây, quyết định tạm theo lời nữ nhân , đỡ phiền nàng đập bát ném đũa mắng c.h.ử.i ngài .
“Ừm...”
Quách Huyện thừa rướn cổ chờ đợi, mòn mỏi cả nửa ngày, nhưng phát hiện vị vương gia trẻ tuổi ngoài một tiếng “ừm” thì chẳng còn vế nữa.
Để tránh bầu khí trở nên ngượng ngập, lão đành đ.á.n.h bài lảng sang chuyện khác: “Dạo tình hình sông nước xung quanh đây khá phức tạp, Vương gia dẫn , thuộc hạ vẫn luôn tự trách vì cử vệ binh hộ tống Vương gia. Không việc Vương gia đột ngột , liệu là gặp rắc rối gì giữa đường chăng?”
Tiêu Thận vắt chéo chân, khuôn mặt tuấn tú quá mức khẽ nghiêng sang một bên, lơ đãng “ừm” một tiếng.
Quách Huyện thừa đành mặt dày tiếp: “Chẳng Vương gia dự định lúc nào khởi hành tiếp, ti chức nhất định sẽ phái đủ nhân lực, đảm bảo an tuyệt đối cho Vương gia.”
Lần , Tiêu Thận ngay cả chữ “ừm” cũng lười thốt , chỉ dùng ánh mắt sắc bén như chim ưng chằm chằm Quách Huyện thừa, tỏ vẻ cao thâm khó dò.
Quách Huyện thừa đoán tâm tư của Tiêu Thận, trong lòng bắt đầu hoang mang.
Người tiết lộ phận của Tiêu Thận từng , Kỳ vương chỉ là một tên công t.ử bột ở kinh thành, so với lão Kỳ vương thì chẳng đáng xách dép.
Ngài tính tình kiêu ngạo, ngông cuồng, là khó đối phó. Vì , mục đích chuyến của Quách Huyện thừa thực chất chỉ là để dò la tin tức, vuốt ve vài câu nhanh chóng tống cổ vị tổ tông cho khuất mắt.
biểu hiện hôm nay, cách ăn , cư xử của Tiêu Thận hề giống một tên thiếu gia ngốc nghếch, não.
Thấy khai thác thông tin gì, Quách Huyện thừa cũng bắt đầu sốt ruột, đành xuống nước tiếp: “Nếu Vương gia việc gì sai bảo, ti chức xin cáo lui .”
Thế nhưng, ngay lúc lão cúi hành lễ, ánh mắt vô tình dừng đôi ủng dính đầy bùn đỏ của Tiêu Thận.
Quách Huyện thừa chậm rãi ngẩng đầu lên, khóe môi nhếch lên một nụ mỉm: “Đêm qua trời mưa to, Kỳ vương điện hạ việc ngoài ?”