Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 56: Tên thổ phỉ thô lỗ
Cập nhật lúc: 2026-08-10 12:11:58
Lượt xem: 224
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần , Tiêu Thận thèm “ừm” nữa, mà trừng mắt Quách Huyện thừa.
Hôm qua khi về đến đây, họ hề đ.á.n.h tiếng với Huyện thừa, thậm chí còn cố ý chọn nghỉ ở huyện bên cạnh.
Vậy mà Quách Huyện thừa vẫn nắm tin tức, còn đích mò tới tận đây từ sáng tinh mơ.
Rốt cuộc là kẻ nào mật báo cho lão ?
Tiêu Thận sực nhớ : Đêm qua lúc rút lui, họ sơ suất gây chút tiếng động và bọn thủy tặc phát hiện.
Vậy nên, những kẻ báo tin để Quách Huyện thừa tới đây thăm dò, là bọn thủy tặc chở hàng ?
Quách Huyện thừa dường như chẳng màng đến việc lỡ mồm để lộ sơ hở, lão từ từ thẳng dậy, ha hả : “Nói mới nhớ, cái loại bùn đất màu đỏ au , ở quanh đây chỉ duy nhất một chỗ , đó là bến đò bỏ hoang .”
Sắc mặt Tiêu Thận lập tức biến đổi, bàn tay trong vô thức nắm chặt lấy chuôi kiếm giắt bên hông.
Tiểu Thiền thầm nhủ: Hỏng bét , tên cẩu quan Huyện thừa phát hiện Tiêu Thận từng tới bến đò buôn lậu thỏi sắt đó .
Vừa nãy nhân lúc hai họ đang mải chuyện, nàng lẻn lên tầng hai, qua khe cửa sổ ngoài.
Chẳng từ lúc nào, khách điếm một đám áo đen bịt mặt bao vây kín mít.
Kẻ nào kẻ nấy đều lăm lăm cương đao trong tay, vài tên còn xách theo mấy cái thùng, nếu nàng đoán lầm, bên trong chắc chắn chứa đầy dầu hỏa.
Sau khi tàn sát bộ trong khách điếm, chúng chỉ việc châm một mồi lửa là thể thiêu rụi dấu vết một cách sạch sẽ.
Trong lúc nàng đang rình trộm, Lục Kính Thăng từ lúc nào ngay lưng, khẽ hỏi nàng đang gì thế.
Tiểu Thiền lách đẩy Lục Kính Thăng tới cửa sổ. Nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, gã cũng giật hoảng hốt.
Tiểu Thiền hỏi: “Viện binh của Cảnh tướng quân, nhanh nhất khi nào thì tới?”
“Tính theo cước trình thì nhanh nhất cũng đến chiều. Chúng đợi đến lúc đó , bọn chúng... bọn chúng định tạo phản ?”
, là g.i.ế.c diệt khẩu, khiến bọn họ sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, triệt để bốc khỏi thế gian .
Một tên Huyện thừa tép riu, mà dám cả gan cái chuyện ám sát cả Vương gia kinh thành.
Từ đó thể thấy tội trạng lão gây tày đình đến mức nào, mới khiến lão liều mạng như .
Hôm nay, e là đến một con ruồi cũng đừng hòng trốn thoát khỏi khách điếm ...
Nghĩ tới đây, Tiểu Thiền nhanh chóng chỉnh trang y phục, đó dặn dò Lục Kính Thăng: “Lát nữa cứ nương theo ý , đừng nhiều! Bằng e là kiếp cả hai chúng chẳng còn cơ hội trọng sinh nữa .”
Vào lúc , bầu khí lầu trở nên vô cùng căng thẳng, sặc mùi t.h.u.ố.c súng.
Tiêu Thận đinh ninh rằng tên Huyện thừa cấu kết với bọn cướp, ngài khẩy: “Quách Huyện thừa xem nắm rõ lai lịch cái bến đò hoang quá nhỉ!”
Quách Huyện thừa thở dài: “Đang yên đang lành Vương gia , cứ nhất quyết mò đến cái chốn khỉ ho cò gáy tìm đường c.h.ế.t... Vương gia, đắc tội !”
Nói đoạn, lão giơ cao chén tay, chuẩn ném mạnh xuống đất ám hiệu, bắt đầu cuộc tàn sát đẫm máu.
Tiêu Thận rút kiếm nhanh như chớp, mũi kiếm chỉ chực điểm trúng yết hầu của tên Huyện thừa, nào ngờ lão cũng là kẻ võ công, tay hất văng thanh kiếm sắc bén, giơ chén lên định đập xuống.
lúc đám áo đen ùa , từ phía cầu thang bỗng truyền đến một chuỗi tiếng dịu dàng, êm ái: “Thường cha nhắc mãi, rằng Quách Kính Huyện thừa của huyện Hồn Thông là một nhân vật tài, nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Quách Huyện thừa đầu , chỉ thấy Lục Kính Thăng đang sóng bước cùng một vị thiếu phụ dung nhan kiều diễm, từ tốn bước xuống cầu thang.
Vị phu nhân vẻ tự nhiên, mở miệng là gọi thẳng tên húy của lão. Quách Kính nào vị mỹ phụ là ai, nhất thời nghi ngờ đưa mắt đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân.
Tiểu Thiền mỉm bước tới, kéo ghế điềm nhiên xuống.
Lục Kính Thăng cạnh giới thiệu: “Quách đại nhân, vị là ái thê của Bình Lỗ Đại tướng quân Đoàn Bất Kinh đất Tây Bắc... Cơ phu nhân.”
Mí mắt Quách Kính giật liên hồi, lão khỏi kinh ngạc, bán tín bán nghi Cơ Tiểu Thiền.
Cơ Tiểu Thiền ung dung, đoan trang : “Nói mới nhớ, cha Cơ Bẩm Ương từng là đồng liêu trong quân với Quách đại nhân, cùng phục vụ tại Ty Vận Lương. Tính theo vai vế của cha, gọi ngài một tiếng Quách thúc mới phép.”
Quách Kính nhạt một tiếng, ánh mắt đầy cảnh giác: “Không phu nhân của Đoàn tướng quân, vì cớ gì xuất hiện ở nơi ?”
Tiêu Thận cũng Cơ Tiểu Thiền, hiểu nàng đột nhiên công khai phận Tướng quân phu nhân.
“Ta đến đây, là bàn một vụ ăn với Quách đại nhân.”
“Làm ăn? Phu nhân e là tìm lầm , Quách mỗ nào kẻ buôn bán.”
Cơ Tiểu Thiền thong thả đáp: “Chỉ cần trong tay con bài mặc cả, ai ai cũng thể trở thành ăn. Quách đại nhân hiện đang nắm trong tay một món hời lớn, lẽ nào ngài biến nó thành vàng bạc thật ?”
Nói , nàng lôi thỏi sắt mà Tiêu Thận đưa cho nàng xem đó đặt lên mặt bàn.
Vừa thấy thỏi sắt, sắc mặt Quách Kính biến sắc.
Đám áo đen lưng lão cũng đồng loạt vung đao múa kiếm, chỉ đợi Quách Kính hạ lệnh là lập tức xông lên c.h.é.m g.i.ế.c.
Tiêu Thận toan xông tới, nhưng Tiểu Thiền kéo c.h.ặ.t t.a.y áo, hiệu cho ngài xuống.
Tiểu Thiền điềm đạm hỏi: “Quách thúc, ngài đang vội lắm ? Dành chút thời gian uống cạn chén , cũng trễ nải chính sự của ngài.”
Quách Kính thấy tiểu nương t.ử cũng thú vị, lão hiệu cho đám phía tạm thời án binh bất động, hỏi: “Cơ phu nhân, vẫn hiểu, nàng tới đây, là đại diện cho cha nàng, là... phu quân của nàng ?”
Cơ Tiểu Thiền mỉm : “Phụ nữ chồng theo chồng, tới đây, đương nhiên là mặt Đoàn tướng quân bàn vụ ăn với ngài .”
Lúc , Quách Kính coi như mấy mạng bọn họ đều nắm gọn trong lòng bàn tay lão, thể coi họ như c.h.ế.t mà thoải mái chuyện.
“Bàn ăn? Đoàn Bất Kinh mới triệt hạ một xưởng luyện kim ở núi Nghi Sơn, thế là vẫn no bụng, lặn lội đuổi tới tận đây ?”
Tiểu Thiền Đoàn Bất Kinh mấy ngày nay còn chuyện , ngờ moi tin tức động trời từ miệng Quách Kính.
nàng vẫn cách lựa nước đẩy thuyền, thản nhiên : “Không phá vỡ cục diện, xoay chuyển thế cờ ! Một miếng mồi béo bở thế , ngài cho đường đường Binh vương Tây Bắc đụng đũa, cho lọt tai đây?”
Râu mép Quách Kính run rẩy: “Đoàn Bất Kinh... cũng chia một chén canh ?”
Tiểu Thiền mỉm nhẹ nhàng, vươn tay cầm lấy một chén rỗng, rót đầy một chén đưa cho Quách Kính.
Nhân lúc rót , Tiểu Thiền kịp sắp xếp suy nghĩ, điềm đạm : “Đại nhân nhầm , là một chén canh, mà là thâu tóm bộ!”
Cơ mặt Quách Kính giật giật: “Ý ngươi là ?”
“Đoàn tướng quân mua đứt bộ thỏi sắt trong tay ngài.”
Quách Kính thực sự nghi ngờ về lai lịch của nữ nhân đột ngột xuất hiện trong khách điếm .
Khuôn mặt nàng thậm chí vẫn còn vương vài nét ngây thơ của thiếu nữ, mà đột nhiên ló mặt , tự xưng là phu nhân của Binh vương Tây Bắc, đòi bàn chuyện ăn với lão, chẳng khác nào một trò đùa.
Nghĩ , Quách Kính lớn tiếng với Tiêu Thận: “Sao hả, phát hiện phái bao vây khách điếm, nên dùng kế hoãn binh chứ gì? Kỳ vương, ngài định dùng một con ranh vắt mũi sạch để hù dọa , coi Quách mỗ là thằng ngu chắc?”
Tiêu Thận tiếng nào, chỉ xòe tay hiệu: “Chuyện ăn của hai thì tự mà bàn, đừng kéo .”
Tiểu Thiền lớn giọng gọi: “Bạch Lan, mang tráp bạc xuống đây!”
Chẳng bao lâu , Bạch Lan mang một chiếc tráp bạc nhỏ xuống. Tiểu Thiền mở tráp ngay mặt , rút một xấp ngân phiếu dày cộm.
“Chỗ là đúng ba vạn lượng ngân phiếu thể đổi ở bất kỳ tiền trang nào quốc. Quách đại nhân, tiền cọc mang theo chắc hẳn sức thuyết phục hơn một con ranh vắt mũi sạch như chứ?”
Vì để giữ mạng, Tiểu Thiền dốc sạch bộ gia tài của .
Quách Kính cầm lấy xem xét, quả nhiên đều là ngân phiếu thật.
Nếu là một nữ nhân do Tiêu Thận bắt tạm bợ tới để mạo danh phu nhân của Đoàn Bất Kinh, e là sẽ chẳng thể nào mang theo nhiều ngân phiếu đến thế!
Nghĩ tới đây, Quách Kính vẫn khẩy: “Vậy thì Quách mỗ xin đa tạ lễ vật của phu nhân, đợi đến rằm tháng bảy, Quách mỗ nhất định sẽ đốt cho các thật nhiều tiền giấy.”
Xem Quách Kính vẫn từ bỏ ý định g.i.ế.c , định cuỗm tiền chuồn.
Cơ Tiểu Thiền bật : “Lúc phu quân nhà giở thói ăn cướp của cướp, e là Quách đại nhân vẫn còn đang vất vả chờ đợi mòn mỏi để kiếm một cái ghế quan địa phương đấy. Bạc của Đoàn Bất Kinh núi Xích Long, ngài dám nuốt , mạng lấy nhưng chắc ngài mạng tiêu !”
Một kẻ thể g.i.ế.c liền hai tên thái thú, chiếm thành đoạt quyền, một tên thổ phỉ Binh vương khét tiếng, chỉ cần đến tên thôi cũng đủ khiến đổ mồ hôi hột.
Quách Kính vẫn tin, hừ lạnh: “Ngươi c.h.ế.t ở đây, Đoàn Bất Kinh cũng , lấy bằng chứng để chứng minh là ?”
Tiểu Thiền lanh lảnh như chim sơn ca, tiếng vang tận ngoài cửa sổ: “Hắn là thổ phỉ, xưa nay cần thăng đường xử án bao giờ. Ta cất công tới tìm Quách đại nhân ngài, bốc ngay địa bàn của ngài, thế là đủ . Ngài, cùng với cha , vợ con ngài, sẽ chẳng tha cho một ai . Cả nhà ngài sẽ thắp thiên đăng, lôi xuống âm phủ để bồi táng cùng .”
Quách Kính khựng . Cái tên Đoàn Bất Kinh tai tiếng vang xa, đồn là một tên ma đầu độc ác đến mức g.i.ế.c cả nghĩa phụ của .
Dây dưa với loại quả thực hậu họa khôn lường, phiền phức hơn cả việc g.i.ế.c một vị Vương gia.
Lão bắt đầu do dự, dè dặt thăm dò: “Ngươi... thật sự là phu nhân của Đoàn Bất Kinh ? Ta đồn Vinh Thái hậu ban hôn cho , gả một vị công chúa đưa đến tận Cám Châu cơ mà.”
Sắc mặt Cơ Tiểu Thiền vẫn chút đổi, mỉm đáp: “Ngài đang nhắc đến Hoa An công chúa . Thái hậu ban thưởng, lẽ nào lý nhận? Dù cũng là cô nương xinh mơn mởn như hoa như ngọc, nạp phủ tướng quân, cũng thấy vui mắt, đỡ mất công tìm khác phủ. Tướng quân hầu hạ, mới yên tâm ngoài ngài quán xuyến chuyện tiền bạc, ăn thế chứ.”
Để giữ mạng, Cơ Tiểu Thiền vứt bỏ liêm sỉ, bừa bãi, thốt những lời hôi thối của hạng chính thất hiền thục nạp cho chồng mà chẳng hề ngượng mồm.
Mặc dù Quách Kính vẫn còn nghi ngờ phận của Cơ Tiểu Thiền, nhưng khi nàng nhắc đến danh xưng Hoa An công chúa, thứ khớp một cách hảo đến khó tin.
Ngay lúc , một tên áo đen thấp bé tiến lên, kỹ Cơ Tiểu Thiền một lượt, bẩm báo với Quách Kính: “Đại nhân, nàng đúng là phu nhân của Đoàn Bất Kinh, hồi lễ thành hôn, thuộc hạ từng thấy nàng cùng Đoàn Bất Kinh mời rượu tân khách.”
Trong lòng Tiểu Thiền giật thót, tên áo đen mà từng tham dự lễ thành của nàng ?
Khách khứa hôm đó đa phần là quan và hương hào ba châu Tây Bắc, xem bọn buôn lậu thỏi sắt cấu kết chặt chẽ với thế lực ngầm ở Tây Bắc!
Quách Kính xua tan mối nghi ngờ về phận của nàng, nhưng vẫn tin Đoàn Bất Kinh phái phu nhân lặn lội tới đây để bàn chuyện ăn với lão.
“Đoàn Bất Kinh phái một ả đàn bà lo liệu những việc hệ trọng thế ?”
Cơ Tiểu Thiền cũng đang diễn sâu đến độ nhập vai, thong thả thở dài: “Phủ tướng quân chi tiêu vô cùng tốn kém, nay nuôi thêm công chúa, ngày ngày cung phụng cẩm y ngọc thực. Già trẻ lớn bé trong phủ, hễ ai thể phái đều điều kiếm tiền hết . Tuy bề ngoài giờ đây lấy công chúa lớn, nhưng mấy cô ả công chúa yểu điệu thục nữ , dùng để trêu đùa giải khuây thì , chứ tiền bạc của tướng quân dám giao cho cành vàng lá ngọc quán xuyến. Ai ở ba châu Tây Bắc mà chẳng , Cơ Tiểu Thiền mới là quản gia nắm giữ ngân khố của tướng quân. Thậm chí cả khế ước điền sản của ngài cũng đều tên hết.”
Nữ t.ử tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng phong thái ung dung tự tại, thái độ bình tĩnh sóng gió, xem còn bản lĩnh hơn khối nam nhân.
Không hổ danh là phu nhân nắm giữ két sắt của Đoàn Bất Kinh, quả là một nữ kiệt!
Cuối cùng, Quách Kính cũng chịu chắp tay ôm quyền: “Đoàn phu nhân, lúc nãy tại hạ mạo phạm .”
Tiểu Thiền khẽ mỉm : “Đàn ông các ngài , suốt ngày chỉ c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c. Bao nhiêu cơ hội kiếm tiền mười mươi cứ thế mà tuột khỏi tay. Ngài thử nghĩ xem, cái xưởng luyện kim ăn thế mà đóng cửa bao nhiêu ngày nay, tổn thất bao nhiêu là bạc trắng ? Quách đại nhân, nếu hai mà liên thủ, thì lợi lộc thu về đếm xuể . Thế nào, hiện giờ ngoài Đoàn Bất Kinh , chẳng ai nuốt trôi mẻ hàng lớn cỡ . Không ngài gật đầu, mớ hàng của ngài cũng đừng hòng tuồn lên phương Bắc .”
Những lời quả thực đ.á.n.h trúng tim đen của Quách Kính.
Lão vốn chỉ là kẻ giữ cửa, ngơ cho đám buôn lậu thỏi sắt qua để c.ắ.n phần trăm, kiếm chút cháo qua ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-56-ten-tho-phi-tho-lo.html.]
vì Đoàn Bất Kinh phá tan tành xưởng luyện kim ở núi Nghi Sơn, nguồn thu nhập đều đặn coi như đổ sông đổ biển, giờ lão chỉ còn nước ăn bám cái giếng cạn.
lúc xuất hiện một vị phu nhân liễu yếu đào tơ, ngỏ ý mua lô thỏi sắt kịp tẩu tán. Đối với Quách Kính, chuyện chẳng khác nào Thần Tài giáng thế, lão thể động lòng?
Nếu phi vụ trót lọt, mạch suối bạc rủng rỉnh sẽ khai thông. Thử hỏi ai thể cưỡng sức cám dỗ nhường ?
Chỉ là, cớ Tiêu Thận của đại doanh Uy Phong cuốn chuyện ?
Lão đồn Tiêu Thận và Đoàn Bất Kinh vốn bằng mặt bằng lòng cơ mà.
Tiểu Thiền chỉ tủm tỉm đáp: “Ta vốn quen đường buôn bán, mối quan hệ trải dài bốn bể. Kỳ vương gia và Lục đại nhân đều là bạn của , ăn cũng dẫn dắt hai vị kiếm chút đỉnh.”
lúc đó, gã áo đen vóc thấp bé, lắm mồm lắm miệng kề tai Quách Kính xì xầm to nhỏ. Đại khái nội dung là kể chuyện cả hai gã nam nhân đều suýt chút nữa thành phu quân của đại cô nương nhà họ Cơ.
Tiểu Thiền thầm mắng trong bụng: Cái phường gì , bộ đem gia phả mười tám đời của tân phu nhân nhà Đoàn Bất Kinh đào bới hết ?
Nghe xong, ánh mắt Quách Kính Cơ Tiểu Thiền lập tức đổi .
Lão nở nụ đầy ẩn ý: “Ta hiểu , giao tình của phu nhân và giao tình của Tướng quân là hai chuyện khác , đường ai nấy , việc ai nấy cho tiện.”
Thế là Lục Kính Thăng và Tiêu Thận bàng quan, trơ mắt Cơ Tiểu Thiền chỉ bằng ba tấc lưỡi dỗ cho Quách Kính ngoan ngoãn trở ghế.
Sau đó, Quách Kính quát lui đám thuộc hạ áo đen.
Tiếp đến, Quách Kính và Tiểu Thiền lời qua tiếng , bắt đầu thương thảo việc mua bán thông quan thỏi sắt, thậm chí còn cò kè mặc cả giá cả.
Quách Kính định nhân cơ hội ép giá, nhưng Cơ Tiểu Thiền nhất quyết nhượng bộ lấy nửa bước. Nàng nhướng mày, trừng mắt tung đủ lời đe dọa, sống c.h.ế.t ép giá thỏi sắt xuống hẳn một lượng.
Chính vì , Quách Kính càng tin tưởng sự chân thành của vị Tướng quân phu nhân . Sau khi nhận đủ ba vạn lượng tiền cọc từ tay Cơ Tiểu Thiền, lão chuẩn sai liên lạc với phủ Tướng quân Tây Bắc.
Khi chuyện chắc chắn, lão mới thả .
Lão lo đến địa bàn của Đoàn Bất Kinh sẽ lật lọng, dẫu lão cũng cầm tiền cọc, hơn nữa Cơ Tiểu Thiền và Kỳ vương đều đang trong tay lão.
Chỉ cần biến cố xảy , lão sẽ ngần ngại g.i.ế.c con tin, cùng lắm thì xé rách mặt với tên họ Đoàn .
Còn về đám vận chuyển hàng hóa, chúng đều là của Thanh Liên bang - một bang phái cộm cán giang hồ.
Đến lúc đó, c.h.ế.t đối chứng, cũng chẳng liên lụy gì tới một tên quan địa phương như lão.
Bởi , tuy cuối cùng Quách Kính cũng dẫn rút khỏi khách điếm, nhưng đám áo đen bao vây bên ngoài thì vẫn án binh bất động.
Nếu việc mua bán thành, trong khách điếm đừng hòng nửa bước khỏi cửa.
Sau khi Lục Kính Thăng và Tiêu Thận cùng Tiểu Thiền lên phòng ở lầu hai.
Tiêu Thận kìm nén nửa ngày, cửa liền sấn tới chất vấn Tiểu Thiền: “Nàng định cấu kết với lão , buôn lậu thỏi sắt thật ?”
Lần Lục Kính Thăng hiểu rõ sự tình hơn: “Vương gia bớt giận, Tiểu Thiền chẳng qua chỉ đang câu giờ, đợi Cảnh tướng quân tới ứng cứu thôi.”
Tiểu Thiền vẫn còn đang tiếc đứt ruột ngân phiếu đưa , nàng hít sâu một , lấy bình tĩnh mới : “Hai vị cứ ở đây từ từ mà chờ cứu viện nhé, chuồn đây.”
Tiêu Thận cau mày: “Nàng kiểu gì? Xung quanh là của chúng?”
“Thế nên mới cần sự yểm trợ của hai vị chứ ! Thế nào, cũng coi như cứu mạng hai vị, hai vị ít cũng báo đáp chút xíu chứ?”
Tiêu Thận vẫn chịu đồng ý, Tiểu Thiền đành thẳng: “Lúc nãy mượn danh nghĩa của Đoàn Bất Kinh để dọa. Quách Kính mà liên lạc với , sẽ đang ở đây. Ta... đắc tội với nặng lắm , thể chung sống với nữa. Nếu để tóm , nhất định sẽ băm thành trăm mảnh mất.”
“Hắn dám!” Cả hai vị chồng cũ đồng thanh quát.
Tiểu Thiền não nề thở dài một .
Thế nên xưa mới câu: Sống ở đời chừa cho một con đường lùi!
Là do nàng chuyện quá tuyệt tình .
Nghĩ kỹ , Kim Ốc giấu kiều đang yên đang lành nàng quăng cho một bó pháo nổ banh chành, biến thành “Kim Ốc” - căn nhà đầy phân - đúng nghĩa đen. Hại Đoàn Bất Kinh và đám thuộc hạ tưới nguyên một trận mưa phân, chắc mấy ngày liền ăn cơm trôi.
Suy bụng bụng , nếu kẻ nào dám thế với nàng, Cơ Tiểu Thiền lột da kẻ đó xong, chắc chắn băm vằm muôn mảnh, c.h.é.m suốt ba kiếp vẫn hả .
Nên Tiểu Thiền thà mạo hiểm, cũng tuyệt đối thể để Đoàn Bất Kinh tóm .
Gần đến buổi trưa, vẫn động tĩnh gì từ viện binh của Cảnh tướng quân.
Tuy nhiên, trong lúc dùng bữa trưa, Tiêu Thận và Lục Kính Thăng vì cự cãi, xông đ.á.n.h loạn xạ.
Cả hai đều nồng nặc mùi rượu, lăn xả , đ.á.n.h đ.ấ.m vô cùng chân thật.
Tiêu Thận đè bẹp Lục Kính Thăng xuống đất, vung nắm đ.ấ.m giáng xuống bùm bụp.
Tên áo đen từng mách lẻo với Quách Kính hiển nhiên là kẻ cầm đầu, gã dẫn theo vài tên bịt mặt chạy tới xem thử chuyện gì.
Tiêu Thận dường như nổi m.á.u điên của Vương gia, thụi Lục Kính Thăng mắng mỏ: “Suốt ngày lải nhải bên tai , cần ngươi nhắc nhở chắc? Nể tình ngươi và Cơ phu nhân là cùng thôn, bằng thèm mà nâng đỡ ngươi.”
Lục Kính Thăng đ.á.n.h đau, hình như cũng nổi điên, vớ lấy vò rượu ném thẳng đầu Tiêu Thận: “Bớt nhắc tên nàng , ngài xứng ?”
Tên áo đen thấy Quách đại nhân mặt ở đây, sợ xảy án mạng gánh tội, bèn lệnh cho thuộc hạ lao can ngăn.
Thêm vài tên áo đen nữa cũng bu xem náo nhiệt.
Mất một lúc lâu mới tách hai , đám áo đen cũng dần tản .
Tên cầm đầu ngoái đầu .
Từ đầu đến cuối, cửa phòng của Tướng quân phu nhân lầu hai vẫn đóng im ỉm. Chắc nàng thấy hai gã hồng nhan tri kỷ vì ghen tuông mà đ.á.n.h , chẳng nên bênh ai, nên đành trốn biệt trong phòng ló mặt .
Đám áo đen ai để ý rằng, trong lúc họ mải mê xem đ.á.n.h , từ phía cửa khách điếm thêm bốn kẻ áo đen xuất hiện, hòa lẫn nhóm của họ cùng rút lui.
Chúng cũng mấy bận tâm. Khi rẽ một con dốc đất, bốn tên áo đen trượt xuống dốc, chắc là giải quyết nỗi buồn.
Bốn tên áo đen khi trượt xuống dốc liền vắt chân lên cổ mà chạy. Sau khi vòng qua một sườn núi, cuối cùng cũng cắt đuôi khách điếm.
Một tên áo đen trong đó thực sự chạy nổi nữa, đành : “Phu nhân, chân vẫn lành hẳn, mau , đừng lo cho nữa.”
Một tên áo đen khác kéo chiếc khăn bịt mặt xuống, để lộ khuôn mặt thanh tú: “Như thế , là cùng , thể bỏ ai cả.”
Nói , Hương Thảo và Bạch Lan dìu Ôn bá dậy, chuẩn tới các thôn xóm gần đó để thuê xe ngựa.
May mà hồi để thuận tiện cho việc bỏ trốn trong đêm, Tiểu Thiền sắm sẵn mấy bộ đồ đen. Lần tính lo xa hóa , nàng vận dụng khéo léo thủ thuật đ.á.n.h lạc hướng học lỏm từ các gánh xiếc hồi bé để tẩu thoát ngoạn mục.
Thế nhưng, ngay lúc họ vượt qua một sườn núi, từ phía bất chợt vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Tiểu Thiền hoảng hốt ngoảnh , phát hiện mấy tên áo đen bịt mặt đang cưỡi ngựa rượt theo.
Tiểu Thiền khẽ kêu lên: “Chạy mau!”
Nàng lập tức vắt chân lên cổ, cắm đầu cắm cổ chạy về phía khu rừng rậm rạp.
Nơi đó cây cối chắn lối, ngựa thể phi .
Chỉ thấy một bóng đen nhảy phốc từ lưng ngựa xuống, đó sải những bước dài đuổi theo nàng sát nút.
Vừa chạy, Tiểu Thiền lôi chủy thủ , chỉ đợi kẻ đó bám kịp là sẽ đ.â.m thẳng một nhát mặt .
Nào ngờ, nàng xoay , kẻ đó tóm gọn cổ tay nàng, tước mất chủy thủ, ôm ngang eo nàng bế thốc lên, ném thẳng xuống một bụi cỏ khô.
Bụi cỏ khô khá êm nên đau lắm, nhưng Tiểu Thiền kịp định thần, tay chân sợi dây da bò to cỡ hai ngón tay trói nghiến . Sau đó, kẻ xé hai mảnh vải từ quần áo nàng, bịt chặt mắt và miệng nàng , vác nàng lên lưng ngựa, ung dung phóng .
Dọc đường, Tiểu Thiền xóc đến nôn nao cả ruột gan. Lại thêm thấy gì, la hét , tay trói đến đau điếng, nàng chỉ dùng đầu húc mạnh kẻ bắt cóc.
Cặp đùi của tên rắn chắc như đá tảng, húc vài cái khiến trán Tiểu Thiền đau buốt.
Vì bịt mắt, một cú nàng húc trệch, vai đập trúng một chỗ nào đó.
Kẻ khẽ hừ một tiếng đau đớn. Tiểu Thiền như tiếp thêm sinh lực.
Đương nhiên nàng vô tình đụng trúng chỗ hiểm của , bèn quyết tâm dốc lực húc thêm cú nữa cho tuyệt t.ử tuyệt tôn luôn.
Đáng tiếc, đối phương thấu ý đồ của nàng, chỉ dùng mu bàn tay cản nhẹ một cái, cuối cùng cũng bảo nòi giống.
lúc , dường như họ tới nơi.
Lúc tên bế Tiểu Thiền xuống ngựa, giọng thô lỗ, khàn đặc vang lên: “Thành thật chút !”
Tiểu Thiền bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng. Nàng ngờ bọn chúng phát hiện nhanh đến thế.
Tiêu Thận và Lục Kính Thăng ăn cái kiểu gì ? Chẳng hứa sẽ để bất kỳ ai tiếp cận phòng nàng ?
Chỉ cần cầm chân nửa canh giờ là nàng thể dẫn Ôn bá chuồn êm qua đường mòn .
Xong đời, giờ chỉ còn hy vọng viện binh của Cảnh tướng quân mau chóng kéo đến giải cứu nàng khỏi biển lửa thôi.
tình hình hiện tại e là kịp nữa .
Kẻ đó thả nàng xuống một chiếc giường êm ái, nhưng bỏ mà sừng sững bên cạnh, dường như đang cúi xuống đ.á.n.h giá nàng.
Hơi thở trầm thấp, chậm rãi phả từng nhịp lên gò má và hõm cổ Tiểu Thiền.
Cái mùi đó... nhỉ, hẳn là hôi thối, nhưng cũng chẳng dễ ngửi chút nào. Đích thị là cái mùi của một gã đàn ông mấy ngày liền tắm rửa.
Tiểu Thiền nhịn né tránh. Đợi kẻ đó tháo mảnh vải bịt miệng , nàng lập tức vẻ yếu ớt, van nài: “Vị tráng sĩ , thể tự giải thích với Quách đại nhân. Quả thực là trong nhà việc gấp, mới đành cáo .”
Tên túm lấy eo nàng xách lên, một tay tùy tiện vuốt ve vòng eo thon thả, đó trượt dần lên , mơn trớn cổ và má nàng. Dường như hấp dẫn bởi sự mềm mại , những ngón tay thô ráp của càng lúc càng trở nên càn rỡ.
C.h.ế.t tiệt, kẻ bắt nàng là một con dê cụ háo sắc.
Xem chừng vội tra khảo, mà giở trò sàm sỡ nàng .
Tiểu Thiền cố gắng thả lỏng cơ thể, khẽ ngửa đầu lên. Mảnh vải đen che khuất đôi mắt, những sợi tóc lòa xòa tôn lên sống mũi cao vút và làn da trắng như tuyết. Đôi môi đỏ mọng khép hờ bật những tiếng rên rỉ yếu ớt như một con cừu non ngoan ngoãn, đầy sức quyến rũ như một món đồ tế phẩm dâng lên thần linh.
“Vị tráng sĩ , xin hãy cởi trói cho tay chân nô gia , dây siết chặt quá, sắp rách da cả ... Nô gia xin lời ngài chuyện...”
Nếu là nam nhân bình thường, tuyệt đối ai thể cưỡng lời thỉnh cầu mềm mỏng, đáng thương đến nhường .
tên dường như chẳng màng đến thương hoa tiếc ngọc, thô bạo xô ngã nàng xuống giường một nữa.
Một bàn tay to lớn, thô ráp bóp chặt cổ nàng, giọng khàn khàn cất lên: “Tướng quân phu nhân quả là tài ba, thể khiến Kỳ vương và Lục đại nhân che đậy giúp nàng. Có nàng cũng dùng cách để van xin họ ?”