Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 57: Thiết lập gia quy
Cập nhật lúc: 2026-08-10 12:11:59
Lượt xem: 250
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc cổ thon mảnh gã đàn ông bóp chặt trong tay, cảm giác ngột ngạt gần như nghẹt thở càng tố cáo sự thô bạo, cục súc của .
Thấy Tiểu Thiền chịu mở lời, gã thậm chí còn bóp miệng nàng há , đưa tay khều khều đầu lưỡi nhỏ nhắn của nàng: “Giả câm ? Nếu vô dụng như , cắt lưỡi luôn nhé?”
Bị bịt kín mắt, nữ nhân cố gắng hết sức khép miệng , c.ắ.n đứt ngón tay tên khốn , nhưng nào .
Cằm nàng giữ chặt cứng, đành bất lực mặc cho ngón tay càn rỡ.
Thật vất vả mới chịu rút ngón tay , Tiểu Thiền cố sức vùng vẫy nhưng vẫn thoát .
Nàng cố kìm nén cơn giận, hạ giọng : “Chỉ cần ngươi thả , sẽ trả cho ngươi bạc, một vạn lượng, , hai vạn lượng!”
Tiếng khàn đục vang lên trong căn phòng, những ngón tay thô ráp nữa miết nhẹ lên cằm nàng: “Nhiều tiền thế cơ , xem tướng quân cưng chiều nàng lắm nhỉ. Nàng xem, nếu đem nàng đổi lấy bạc của Đoàn tướng quân, liệu đổi nhiều hơn ?”
“Thôi đừng, ngươi cũng tướng quân công chúa , ngày ngày chìm đắm trong hương quan phấn trận. Tráng sĩ cớ gì tự rước phiền phức đem nộp cho tướng quân, cứ để đưa thẳng bạc cho ngươi chẳng tiện hơn .”
Bị giao nộp cho Đoàn Bất Kinh, kết cục cũng chẳng hơn bây giờ là bao.
Dẫu cho Đoàn Bất Kinh niệm tình xưa nghĩa cũ mà mở lượng khoan hồng đôi chút, thì vị công chúa kiêu căng ngạo mạn e là vẫn nuốt trôi cục tức pháo nổ văng đầy phân , chắc chắn ả sẽ càng nước tới, hành hạ nàng thương tiếc.
Kiếp , nàng chỉ mong tránh cho xa cặp nam nữ ác bá . Kiếp nếu họ mà cùng hùa đối phó nàng...
Vậy thà cứ trong tay tên ác phỉ khi còn dễ thở hơn.
Đằng nào cũng là một con đường c.h.ế.t, cần gì vòng vo bỏ gần tìm xa.
Nam nhân nàng la lên câu “Thôi đừng”, dường như cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt. Hắn đưa tay bóp chặt cánh tay nàng, dần dần luồn lách sâu hơn, giọng mang theo ý vị ái : “Thôi đừng ? Thế nàng định cho tất cả chắc?”
Giờ đây, Tiểu Thiền chỉ cảm thấy may mắn vì đó để cải trang nam giới, nàng quấn băng gạc quanh ngực, thế nên nếu tên đàn ông sàm sỡ, cũng chẳng chạm thứ gì cả.
Nàng nhịn cảm giác ghê tởm, tiếp tục dỗ ngọt: “Ngươi thả , lấy ngân phiếu cho ngươi ?”
tên đàn ông ấn chặt nàng xuống gối, trườn cả hình to lớn lên nàng, : “Không cần phiền phức thế, thứ , tự lấy ... Ngoan ngoãn chút !”
Vừa dứt lời, Tiểu Thiền bèn ăn một cái tát trời giáng, đau đến mức khẽ hừ lên một tiếng kìm nén.
Tên súc sinh mà cướp sắc! Sự thể đến nước , chẳng cần giả bộ giả vịt với nữa.
Nhân lúc tên đưa tay định tháo cúc áo cổ nàng, Tiểu Thiền há miệng c.ắ.n phập cánh tay . Cảm giác cứng đơ như đá, cơ bắp cuồn cuộn đến mức hàm răng nàng dùng lực thế nào cũng chẳng suy suyển mảy may...
Cái cảm giác , giống hệt lúc nàng c.ắ.n Đoàn Bất Kinh . Xem kẻ đang đè chặt lấy nàng cũng là một gã đàn ông vạm vỡ, sức lực kinh hồn.
Gã đàn ông tì đè nặng nề lên nàng, thở dần trở nên hổn hển: “So với bạc vàng, càng thèm khát nếm thử xem nữ nhân của tướng quân mùi vị thế nào.”
Tên thổ phỉ mà hành xử theo lẽ thường, ngay cả bạc vạn cũng chẳng mờ mắt.
Tiểu Thiền đành tuyệt vọng vớt vát tự cứu : “Ta dối đấy, Đoàn Bất Kinh vô cùng sủng ái , nếu kẻ nào dám giở trò đồi bại với nữ nhân của , chắc chắn sẽ tha cho ngươi ...”
Tên nam nhân năng gì, chỉ loay hoay tháo dải thắt lưng của Tiểu Thiền, và cả của chính nữa.
Cơ thể nàng lật ngửa , gò má nàng ép áp sát vòm n.g.ự.c vững chãi của nam nhân...
Tiểu Thiền khẽ cọ xát gò má, tuy mắt thấy gì, nhưng đột nhiên nàng cảm nhận một vết sẹo nhám xì quen thuộc ở chỗ đó...
Nàng im bặt một lúc, phó mặc cho gì thì , đột nhiên chủ động hé môi, khẽ hôn lên yết hầu của .
Gã đàn ông dường như ngờ Tiểu Thiền chủ động đến , bỗng cứng đờ. Đôi môi mềm mại của nàng lướt dần lên, bắt đầu c.ắ.n nhè nhẹ lên chiếc cằm lún phún râu của .
“Mau thả , sẽ chiều theo ý nguyện của tráng sĩ...”
Nam nhân im lặng một hồi, dường như câu đó chọc cho tức điên. Hơi thở mang theo sự phẫn nộ đè nén tột cùng, tựa hồ xem nàng rốt cuộc định giở trò gì, cuối cùng cũng đưa tay tháo sợi dây da bò trói tay chân nàng .
Cơ Tiểu Thiền giành tự do, nhưng hề vội vã tháo dải lụa bịt mắt, ngược còn chủ động vòng tay ôm chặt lấy cổ , khóe môi thậm chí còn điểm xuyết một nụ ngọt ngào mê đắm.
Chỉ cần Tiểu Thiền tình nguyện, cả con nàng cũng ngọt ngào hệt như nụ , tỏa hương thơm mê , chủ động quấn quýt lấy , đặt những nụ hôn ướt át lên gò má nam nhân.
Vậy nhưng, gã đàn ông dường như càng thêm phẫn nộ, nghiến răng rít lên từng chữ: “Xem phu nhân đang cô đơn khó nhịn lắm nhỉ...”
Tiểu Thiền vẻ hiểu sự tức giận của , khẽ ngậm lấy dái tai , thở như lan như huệ phả thì thầm: “Chỉ cần Đoàn Bất Kinh, thì nam nhân nào... cũng thèm.”
Lời còn dứt, vòng eo Tiểu Thiền suýt chút nữa cánh tay rắn như sắt của nam nhân siết gãy, đau đến mức nàng khẽ hừ lên một tiếng khó chịu.
“Tại ?” Nam nhân hỏi bằng một giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ.
“Bởi vì... chê bẩn!”
Vừa , đôi bàn tay tự do của Tiểu Thiền từ từ đưa , đầu ngón tay khẽ chạm nhẹ, tiếp tục mò vuốt ve dọc theo hõm cổ , tựa như những mồi lửa nhỏ thắp lên giữa cánh đồng cỏ khô mùa xuân...
Bàn tay to lớn của nam nhân vẫn luôn nắm chặt lấy các khớp xương của Tiểu Thiền, chỉ cần nàng chút dị động, sẽ lập tức bẻ gãy lực đạo của nàng.
ngoài dự đoán của nam nhân, đôi bàn tay của nữ nhân , hệt như cục bông tẩm mỡ bôi trơn, mềm mại và trơn trượt, lực đạo uyển chuyển, nặng nhẹ đúng chỗ.
lúc tình cảm đang quấn quýt, mặn nồng nhất, nàng còn ghé sát tai nam nhân thì thầm: “Thế nào? Tráng sĩ ưng ? Dù thì nữ nhân qua một đời chồng như , cũng cách hầu hạ đàn ông hơn ? Đoàn tướng quân thích nhất là lúc nô gia hầu hạ ngài như thế đấy.”
Tiểu Thiền dẫu bịt kín mắt, nhưng chỉ bằng đôi môi mềm cũng thể cảm nhận từng đường gân xanh nổi cộm cổ nam nhân, cảm nhận dòng m.á.u đang cuồn cuộn chảy, và nhịp tim dường như cũng đang đập ngày một dồn dập hơn.
Nàng như cởi bỏ phong ấn, lẳng lơ dùng đầu lưỡi vờn vẽ theo đường gân xanh ngoằn ngoèo cổ nam nhân, càng lúc càng cuồng nhiệt, trêu đùa từng nhịp thở căng thẳng của .
Gã đàn ông dường như bỏ đói quá lâu, nay kích thích tột độ bởi mớ cảm xúc hỗn mang, phẫn hận đan xen, thì sức tự chủ của con cũng trở nên mỏng manh yếu ớt vô cùng.
lúc một cơn rùng chạy dọc sống lưng, đại não ầm ầm nổ tung, thì bỗng thấy nữ nhân bên tai “xùy” một tiếng giễu cợt: “Chỉ thế thôi ? Còn một chén , cũng chỉ là đồ vô dụng...”
Vừa , Tiểu Thiền tỏ vẻ chán ghét đẩy mạnh .
Bầu khí ái vẫn kịp tan biến, giọng của gã đàn ông sự phẫn nộ cho nghẹn ứ, dường như đang nghiến răng nghiến lợi rít lên: “Cơ Tiểu Thiền, nàng khá lắm!”
Tiểu Thiền khẩy một tiếng, thẳng tay xô mạnh đàn ông đang sấn tới: “Sao nào, diễn kịch nữa ? Ta còn tưởng Đoàn tướng quân thích cái kiểu đội nón xanh chứ! Chàng tại tháo khăn bịt mắt ? Vì đến liếc một cái cũng thấy gớm!”
Ban đầu, quả thực nàng nhận . Tên cũng giỏi giả vờ, mà cách bóp méo giọng cho ồm ồm, khàn đặc khiến nàng .
ngay khi gò má vô tình sượt qua vết sẹo cũ n.g.ự.c , nàng cuối cùng cũng vạch mặt con sói đội lốt cừu .
Nếu rơi tay , Tiểu Thiền còn sợ hãi nữa. Hắn thích diễn vai thổ phỉ, nàng sẽ hùa theo coi như , tha hồ mà trêu chọc , để xem cuối cùng ai mới là chọc cho tức c.h.ế.t!
Cái hồi ngọt ngào hứa hẹn ở rể nhà họ Tang, lấy mặt mũi mà buông lời âu yếm với nàng, lén lút trèo lên giường công chúa?
Ban đầu nàng chỉ định trả đũa một chút cho bõ tức, coi như ai nợ ai là xong.
giở trò đóng giả thổ phỉ, trong lời còn dám bóng gió bóng gió rằng nàng dan díu rõ ràng với Tiêu Thận và Lục Kính Thăng.
Nếu , nàng sẽ thuận nước đẩy thuyền, gánh luôn cái danh “dâm phụ”, quẳng cho tờ giấy hòa ly, đường ai nấy .
Đoàn Bất Kinh thấy vạch trần, bèn đưa tay giật phăng dải lụa bịt mắt của Tiểu Thiền.
Ngay khoảnh khắc dải lụa rơi xuống, Tiểu Thiền liếc thấy thanh bội đao đặt cạnh giường, chút do dự vươn tay rút phăng, vung một nhát đao sắc lẹm xé gió c.h.é.m thẳng về phía Đoàn Bất Kinh.
Nếu nhát đao mà trúng, khuôn mặt nhất định sẽ lãnh thêm một vết sẹo sâu hoắm hệt như kiếp .
Đáng tiếc là lưỡi đao kịp chạm tới, Đoàn Bất Kinh dùng hai ngón tay kẹp chặt dùng sức hất văng.
Lực đạo của nam nhân quá lớn, khiến cổ tay Tiểu Thiền tê dại, thanh đao rơi leng keng xuống đất.
“Chẳng dạy nàng ? Vung đao là nhắm chỗ hiểm, nàng c.h.é.m xước mặt thì ích lợi gì?” Đoàn Bất Kinh mà thong thả nhàn nhã, tận tình hướng dẫn bí quyết g.i.ế.c .
Cái tính bướng bỉnh của Tiểu Thiền nổi lên, dứt khoát nhắm nghiền mắt, ngoắt mặt , nhất quyết thèm kẻ mặt.
Đoàn Bất Kinh vẻ nguôi ngoai phần nào cơn bực dọc, đưa tay định cạy mí mắt nàng lên.
Tiểu Thiền ghét bỏ bẩn, xoay né tránh, úp mặt gối: “Đừng đụng , hôi rình...”
“Bây giờ mới chê hôi ? Vừa nãy chẳng nàng gặm nhấm cuồng nhiệt ?” Giọng điệu của Đoàn Bất Kinh vẫn khàn khàn thô ráp, giống như đang cố ý giả vờ.
Cuối cùng Tiểu Thiền cũng chịu khẽ nghiêng đầu, liếc trộm Đoàn Bất Kinh một cái.
Dù râu ria lởm chởm, vẫn giữ nét tuấn với sống mũi cao thẳng, hàng chân mày rậm và đôi mắt sắc bén, chỉ quầng thâm thâm quầng bọng mắt tố cáo việc mấy ngày nay hầu như chợp mắt.
Đoàn Bất Kinh dường như thấu nghi vấn trong mắt nàng, bèn giải thích: “Trên đường nhiễm lạnh, ho sặc sụa mấy ngày liền, nhưng giờ đỡ nhiều .”
Tiểu Thiền lén liếc mấy , thấp giọng hỏi: “Chàng... tìm đến , là định đ.á.n.h một trận nhừ t.ử cho bõ tức, là... đưa cho giấy hòa ly?”
Nếu ả công chúa chê bai Đoàn Bất Kinh chính thê, ép đến đòi bỏ vợ, thì kể cũng hợp lý.
Đoàn Bất Kinh nhíu chặt đôi lông mày rậm, lười đôi co với những lời rác rưởi của nàng, cuối cùng cũng dậy khỏi giường.
Nơi trông giống khách điếm, giường chiếu, bình phong đều đầy đủ. Đoàn Bất Kinh gọi hầu mang nước tắm , Tiểu Thiền: “Nàng tắm chung với ?”
Tiểu Thiền mặt , tỏ ý đời nào nàng chịu tắm chung với kẻ chui từ hố phân.
Đoàn Bất Kinh chỉ khẽ. Đợi bà t.ử ngoài gian ngoài bẩm báo chuẩn xong nước tắm, mới lột đồ tắm rửa.
Tiểu Thiền vùng vẫy dậy, hớt hải chạy phía cửa phòng, định tẩu thoát.
Giọng Đoàn Bất Kinh từ từ vọng : “Trong sân là của , nàng thoát . Hai con nha của nàng và lão Ôn bá, nàng tính bỏ mặc họ luôn ? Nếu nàng còn định chạy, e là đủ kiên nhẫn để khoan dung cho họ .”
Nói đoạn, lên tiếng gọi lớn: “Qua đây, kỳ lưng cho .”
Tiểu Thiền dại gì mà qua đó. Nàng bèn tìm một cái chậu rửa mặt, lấy bồ kết sức chà xát đôi tay.
Cái mùi tanh tưởi nồng nặc khắp phòng, rửa cỡ nào cũng hết. Lúc nãy nàng cũng là vì tức giận đến mờ mắt, vì cắm sừng mà dâng hiến cho sung sướng, đúng là hời cho quá !
Đoàn Bất Kinh cũng gọi hầu hạ nữa. Rất nhanh, tắm xong, quấn một tấm khăn ngang hông bước , để lộ khuôn n.g.ự.c vạm vỡ cùng đôi chân dài rắn chắc.
Tiểu Thiền buồn liếc , thế nhưng nhấc bổng lên, hướng thẳng về chiếc giường.
“Đoàn Bất Kinh, buông , tìm công chúa của mà phát tình !”
Đoàn Bất Kinh vươn tay lấy sợi dây da bò trói tay nàng , móc chiếc móc sắt đầu giường.
Tiểu Thiền đành quỳ giường, hình kéo căng , tựa như vật hiến tế bất lực.
“Cơ Tiểu Thiền, kẻ tàng trữ công chúa ở cái nông xá ngoại thành là , mà là Mạc Vấn. Huynh của cũng duyên với nữ nhân lắm, nàng mà ghen với nó thì e là xếp hàng dài đấy.”
Cơ Tiểu Thiền sững trong giây lát, bật mỉa mai: “Đoàn Bất Kinh, dám mà dám nhận ? Không lệnh của , Mạc Vấn ăn gan hùm mật gấu cũng chẳng dám...”
khoan , cái tên lính mới tò te đúng là dám thật. Trớ trêu , đây vẫn suốt ngày oang oang đòi mai mốt cưới một cô công chúa mới chịu.
“Nếu là Mạc Vấn, hôm đó xuất hiện ở nông xá?”
“Bởi vì phu nhân của rằng, tự nhiên mất tích. Ta nghĩ chắc là nàng đang hiểu lầm gì đó, nên mới tìm đến chỗ Mạc Vấn và công chúa để dò la tình hình, ai mà ngờ, mới bước chân cổng, im lặng tiếng ném pháo nhà xí, tưới phân cho ở đó sáng mắt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-57-thiet-lap-gia-quy.html.]
Đoàn Bất Kinh cúi đầu nhạt: “Ta sống đời ghét nhất là khác vu oan. Nàng xem, thế nào mới xả cơn tức ?”
Tiểu Thiền đăm đăm khuôn mặt Đoàn Bất Kinh, hòng tìm kẽ hở nào đó chứng minh đang dối.
Đoàn Bất Kinh bao giờ là một kẻ hèn nhát, dám chuyện mà dám nhận.
Giờ đây, khuôn mặt chỉ chìm trong một sự phẫn nộ sâu thẳm khôn cùng, chẳng mảy may chút lúng túng chột nào.
Nếu đôi tay trói tréo, lẽ Tiểu Thiền ngượng chín mặt mà tự c.ắ.n ngón tay mất thôi.
Làm bây giờ, hóa tất cả chỉ là một sự hiểu lầm.
Tiểu Thiền cúi gầm mặt, vẫn chịu bỏ cuộc : “Dù cho chuyện công chúa, thì chúng cũng nên xa một thời gian để bình tâm . Dù gả cho , nhưng cũng thể để nặn tròn thì tròn, bóp méo thì méo, gì nấy .”
Cho dù vụ công chúa, thì việc hôm đó qua đêm bên ngoài cũng là sự thật, hơn nữa khi về đến nhà còn bày bộ mặt sưng sỉa, đá thúng đụng nia với nàng.
Lại còn nữa, nàng rõ là tạm thời con, thế mà Đoàn Bất Kinh cứ ngơ, nhiều còn cố ý trái.
Nếu vì vài ngày bỏ , khi bây giờ nàng vác cái bụng bầu to đùng qua trong phủ Tướng quân, ngoan ngoãn cam chịu, cố gắng lấy lòng cái mặt lạnh như tiền của Đoàn Bất Kinh .
Đoàn Bất Kinh thật sự cái cô nàng giỏi cãi cùn chọc cho nước mắt.
“Được!” Hắn dứt khoát gật đầu: “Ta hứa với nàng, chúng hòa ly!”
Tiểu Thiền đột ngột ngẩng đầu lên, dám tin Đoàn Bất Kinh đồng ý một cách sảng khoái đến .
Dù thì nàng cũng đuối lý, đành ấp úng : “Đã là hiểu lầm , còn khiến và mấy văng bẩn , lúc hòa ly, của hồi môn của thể châm chước chia cho một ít, còn cả những món đồ nội thất gỗ sưa đó nữa...”
Chưa kịp hết câu, nàng chợt nhận Đoàn Bất Kinh hình như chẳng màng để tâm đến lời . Hắn chỉ dùng bàn tay to lớn giật nhẹ, kéo bung dải lụa yếm của nàng...
“Chàng gì thế? Không là sẽ hòa ly ?” Tiểu Thiền hốt hoảng cố tránh né.
Đoàn Bất Kinh cái bài diễn văn phân chia tài sản vô cùng rành mạch của Cơ Tiểu Thiền chọc cho gằn. Gương mặt tuấn tú phảng phất một nét cuồng ngạo, tà mị.
Ngay lúc đây, là một tên thổ phỉ, một kẻ bạo tàn, chứ còn là cái dáng vẻ giả đò nho nhã, cố gắng kìm nén mặt Tiểu Thiền nữa.
“Phải , hòa ly , từ nay về nàng còn là phu nhân của Đoàn Bất Kinh nữa. Vậy thì cũng chẳng cần quan tâm xem nàng thích nhẹ nhàng thô bạo, tóm , dù ban cho thứ gì, nàng cũng c.ắ.n răng mà chịu, rõ ?”
Nói đoạn, cúi rạp xuống, dùng một tay bóp chặt cằm Cơ Tiểu Thiền, ép đôi môi xuống, dùng đầu lưỡi chặn lời phản kháng của nàng.
Tiểu Thiền ép cuốn lấy nụ hôn của , đồng thời xốc lên, đặt vắt vẻo đùi ...
Đôi cánh tay vạm vỡ như những vòng dây leo ma quái siết chặt lấy , khiến Tiểu Thiền cảm thấy nghẹt thở.
Câu mỉa mai “ một chén ” của nàng ban nãy, hiển nhiên chọc trúng chỗ đau của nam nhân.
Lần đích dùng cơ thể để chứng minh, buộc nàng nuốt những lời giễu cợt ban nãy.
Khi thả xuống, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của Tiểu Thiền vùi lớp chăn bông, nàng tức giận chất vấn: “Đoàn Bất Kinh, đang cái quái gì ? Hòa ly chẳng là đường ai nấy , nước sông phạm nước giếng ?”
Đoàn Bất Kinh cúi xuống ngậm lấy dái tai nàng, tham lam hít hà mùi hương quyến rũ cơ thể nàng, gằn khẽ : “Nàng tưởng là chắc? Ta là đứa trẻ âm khí sinh từ t.h.i t.h.ể trong bãi tha ma, định sẵn mang theo nỗi oán hận và uất ức tột cùng để báo thù tất cả những kẻ cận. Dựa mà hòa ly thì buông tha nàng? Nàng đang mơ giữa ban ngày ? Cơ Tiểu Thiền, cho rõ đây, nhận lời gả cho , thì dẫu sống c.h.ế.t chúng cũng trói buộc lấy . Nàng đòi bỏ ư? Đừng hòng. Nàng thổ phỉ đối xử với đàn bà họ nhắm trúng như thế nào ? Ta sẽ nhốt nàng , lấy một cặp xiềng xích sắt khóa c.h.ặ.t t.a.y hai chúng , để đời đời kiếp kiếp chẳng bao giờ tách rời, nàng thấy ?”
Bị đè nghiến giường, Tiểu Thiền cuối cùng cũng nhận một sự thật kinh hoàng.
Đó là Đoàn Bất Kinh điên thật ! Bị chính hai chữ “hòa ly” của nàng kích động đến phát điên.
Câu thốt nhẹ bẫng của nàng, chẳng khác nào việc tháo bỏ chiếc vòng kim cô đầu một con yêu vương ngỗ nghịch.
Bản tính cuồng bạo, tham lam và tàn nhẫn mà đàn ông luôn cố gắng che đậy mặt nàng, giờ đây còn gì kiềm chế, bộc lộ bộ, ồ ạt trút xuống như vũ bão.
Những lời tuyệt đối là dọa dẫm, sẽ thực sự xây dựng một nhà lao tối tăm chút ánh sáng, để nhốt nàng vĩnh viễn bao giờ thoát .
Người đàn ông mắt khiến Tiểu Thiền cảm thấy xa lạ, đồng thời một nỗi tủi tột cùng thể thốt nên lời len lỏi trong trái tim nàng.
Làm bây giờ? Thời gian của nàng còn nhiều, mà những món nợ ân tình chất chồng đếm xuể. Bọn họ ai cũng khao khát c.ắ.n nuốt lấy m.á.u thịt của nàng, mà chẳng cần bận tâm xem nàng tình nguyện .
Bao mệt mỏi dồn nén suốt nhiều ngày, cộng với sự căng thẳng tột độ trong quá trình trốn chạy ban nãy, tất cả hòa quyện , khiến Cơ Tiểu Thiền kìm nữa, òa nức nở đầy oan ức: “Đừng nhốt , còn tìm cha nữa...”
Thái dương Đoàn Bất Kinh giật giật, phụ nữ đang thu lóc nức nở trong vòng tay, cuối cùng cũng nương nhẹ tay vỗ về bờ vai nàng.
Giữa tiếng nức nở đầy tủi của Tiểu Thiền, c.ắ.n chặt răng âm thầm hít sâu, thu sát khí đang tỏa , thu luôn cả những chiếc gai nhọn hoắt gây tổn thương khác.
Lại một nữa hít một thật sâu, cố sức đè nén ngọn lửa giận dữ bùng lên khi nàng nhắc đến việc hòa ly, cuối cùng chẳng gì cả.
Quấn chặt chăn cho nàng, nam nhân nhổm dậy, để trần nửa vạm vỡ, ôm trọn nàng lòng như đang ôm một đứa trẻ, bàn tay to lớn nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng, lắng tiếng nàng nấc lên từng hồi gọi cha...
Hắn đáng sợ đến mức nào cơ chứ, mà Cơ Tiểu Thiền thà tìm cái gã cha cặn bã , cũng nhất quyết chịu ở bên cạnh .
Tiểu Thiền nhắm tịt mắt, áp khuôn mặt đầm đìa nước mắt vòm n.g.ự.c Đoàn Bất Kinh thút thít , thi thoảng chùi nước mắt lên cơ bắp cuồn cuộn của : “Chàng còn ép buộc ...”
Đoàn Bất Kinh đáp trả: “Nàng lý lẽ một chút xem nào, ban nãy rõ ràng là nàng chủ động trêu ghẹo , còn kịp giở trò ép buộc, nàng lăn lóc. Hay là với nàng về nhờ Lư thái thú phân xử vụ án nhé?”
Đoàn Bất Kinh hỏi nàng đói , ăn chút gì , nàng mệt mỏi lắc đầu, cuộn chặt hơn.
“Mấy ngày nay vì nóng lòng mau chóng tìm thấy nàng, cũng chẳng buồn nuốt trôi thứ gì, lát nữa nàng ăn cùng một chút nhé?” Giọng của Đoàn Bất Kinh dịu , hạ giọng dỗ dành nàng.
Tiểu Thiền sụt sịt mũi, giọng khản đặc : “Ta ăn bát canh bột xào mỡ lợn, bên trong một quả trứng lòng đào.”
Đoàn Bất Kinh đỡ nàng xuống t.ử tế, tiện tay rót cho nàng một cốc nước, mặc đồ bước ngoài.
Chỉ một lát , bưng hai bát to đùng trở phòng.
Trong bát sứ là canh bột nóng hổi, những viên bột nhỏ xíu khuấy đều, c.ắ.n dai dai, dẻo dẻo.
Nước dùng đậm đà vị dầu mè thơm nức, thêm chút hành lá phi thơm nức mũi trong mỡ lợn nóng già tạo vị hăng nhẹ. Điểm nhấn là quả trứng chần căng mọng, chỉ cần lấy đũa khẽ chọc , lòng đỏ trứng vàng ươm sền sệt từ từ chảy , hòa quyện cùng chút nước tương rưới lên , dùng đũa khuấy đều húp một ngụm, vị ngọt thanh, béo ngậy lan tỏa tuyệt hảo.
Đây là món mì nước mà Cơ Tiểu Thiền đặc biệt thích kể từ khi đến Tây Bắc. Vừa nếm miếng đầu tiên, nàng nhận ngay món do chính tay Đoàn Bất Kinh nấu cho .
Đối với những đứa trẻ từng nếm trải cơn đói khát từ nhỏ, đồ ăn nóng hổi luôn là liều t.h.u.ố.c hữu hiệu nhất để xoa dịu cảm xúc.
Trong khoản ăn uống, cả Tiểu Thiền và Đoàn Bất Kinh đều trân trọng đồ ăn như , thế là một lớn một nhỏ kề vai sát cánh, từng miếng từng miếng húp xì xụp bát canh bột.
Thực Tiểu Thiền đói lả từ lâu, nên chẳng mấy chốc ăn sạch nhẵn.
Nàng ngẩng đầu Đoàn Bất Kinh vẫn đang cắm cúi ăn, trong lòng chút thấp thỏm, đoán ý đồ hiện tại của là gì.
Đoàn Bất Kinh cũng ăn xong, đặt đũa xuống với Cơ Tiểu Thiền: “Ăn no thì lên giường ngủ một giấc .”
Tiểu Thiền tưởng vẫn thỏa mãn, định tiếp tục ân ái.
Ai ngờ khi lên giường, Đoàn Bất Kinh chỉ kéo nàng lòng ôm chặt, nhắm mắt , dường như thật sự ngủ.
Tiểu Thiền lo lắng cho Bạch Lan và nhóm Ôn bá, bèn cất tiếng hỏi nhỏ.
Đoàn Bất Kinh buồn mở mắt, dùng chất giọng vẫn còn khàn khàn đáp: “Đến cái loại ương bướng như nàng còn ăn no ngủ kỹ, đám đồng lõa thể chứ? Bọn họ đang vét nốt chỗ canh bột thừa bếp kìa.”
Tiểu Thiền chẳng ưa gì cái từ “ương bướng” .
Chỉ những đứa trẻ luôn đường lùi, bao bọc dung túng vô điều kiện, mới cái đặc quyền để mà “ương bướng”, loạn.
Nàng từng đường lùi, cũng chẳng ai nâng niu, che chở.
Thế nhưng, với vụ bỏ nhà , đổi là ai chuyện cũng sẽ kết luận rằng nàng đang hờn dỗi mẩy mà thôi.
Tiểu Thiền đành nuốt cục tức, mặc cho Đoàn Bất Kinh chế giễu, ngón tay nàng mân mê chòm râu lởm chởm cằm , khẽ hỏi: “Cái hôm đ.á.n.h sập tiểu viện, hình như trong sân khá đông , Mạc Vấn giờ ?”
“Cũng , bình thường .”
“Hả?” Tiểu Thiền hiểu ý câu , kinh ngạc hỏi vặn: “Sao cơ, quả pháo đó của nổ hỏng chỗ nào ?”
Đoàn Bất Kinh hừ một tiếng: “Hỏng não , nhưng chuyện đó liên quan đến nàng, ngủ !”
Tiểu Thiền nhắm mắt một lát, chợt nhận một chuyện, Đoàn Bất Kinh thể tùy tiện rời khỏi Tây Bắc nhỉ?
Các thế lực ở Tây Bắc đang rình rập như hổ đói, đường đột xuất hiện ở đây, chẳng sẽ nảy sinh vấn đề ?
ngay khi nàng định cất tiếng hỏi, thì tiếng ngáy đều đặn của Đoàn Bất Kinh vang lên.
Người đàn ông thực sự kiệt sức , cứ thế ôm chặt lấy cô nàng ương bướng nãy còn định c.h.é.m cho mặt nở hoa, chìm giấc ngủ sâu.
Tiểu Thiền lấy đầu cọ cọ vài cái, định lùi xa một chút, thấy tư thế thoải mái, thế là lân la nhích gần, rúc sát lòng hơn. Tiếng ngáy nhè nhẹ của như sức hút lạ kỳ, khiến mí mắt nàng nặng trĩu, lúc nào .
Khi tỉnh giấc từ trong chăn ấm, Tiểu Thiền giật bật dậy, ngủ say một mạch trọn một canh giờ.
Nàng mãi mê tranh cãi với Đoàn Bất Kinh mà quên béng mất hai ông chồng cũ vẫn còn mắc kẹt trong sào huyệt của bọn thủy tặc.
Nàng vội lay Đoàn Bất Kinh dậy, nhắc đến chuyện . Đoàn Bất Kinh khẽ hé mắt, đáp gọn lỏn: “Nếu nàng áy náy, thấy với họ, thì đến tiết Thanh Minh cứ đốt cho nhiều vàng mã là .”
Tiểu Thiền sốt ruột: “Thế ? Chàng mau cử thám thính xem, Cảnh tướng quân đến , cứu họ ngoài ?”
Đoàn Bất Kinh nửa nửa , sang với Cơ Tiểu Thiền: “Lư từng một câu, ‘Trước tề gia, mới thể an thiên hạ’. Giờ mới thấy câu quá đúng. Lập một bản gia quy , chuyện nhà xử lý xong, ai c.h.ế.t cũng mặc thây, chẳng liên quan đến Đoàn mỗ .”
Ghê gớm thật, ngủ đủ giấc xong dậy là đòi lập gia quy liền.
Từ nhỏ Tiểu Thiền cha dạy dỗ, nàng chán ghét nhất là bọn bà v.ú luôn miệng ép nàng khuôn phép.
Nghe , nàng lập tức lên tiếng mỉa mai: “Chẳng đồng ý hòa ly ? Cần thiết lập gia quy nữa ?”
Đoàn Bất Kinh giờ ngủ no mắt, tâm trạng vững vàng vô cùng, khẽ mỉm : “Câu , nàng to thêm nữa ?”
Tiểu Thiền chùn bước, tên mà thấy chữ “hòa ly” là sẽ nổi điên lên cho xem.
Thế là Đoàn Bất Kinh dậy, lấy bút mực, sai Tiểu Thiền mài mực, còn thì đích chấp bút.
Tiểu Thiền để ý thấy nét chữ của Đoàn Bất Kinh dường như tiến bộ, loáng thoáng hiện lên nét sắc sảo, gân cốt.
Chỉ điều nội dung bên trong thì đúng là vớ vẩn, nhảm nhí hết chỗ .
Điều đầu tiên ghi rõ, tuyệt đối cấm nhắc tới hai chữ “hòa ly”, nếu dám hé răng, lập tức trói nghiến phòng trong, cấm bước chân xuống giường.
Tiểu Thiền nhạt: “Đã gọi là gia quy, thì trong nhà ai cũng tuân thủ. Vậy cũng thêm một điều: dù Đoàn Bất Kinh quyền cao chức trọng đến , cũng tuyệt đối giấu giếm ngoại thất, thê , nếu vi phạm, c.h.ế.t t.h.ả.m nơi gầm giường!”
“Được thôi.” Đoàn Bất Kinh mảy may do dự, lập tức bổ sung ngay điều khoản đó.
Hắn đồng ý quá đỗi dễ dàng khiến Tiểu Thiền nghẹn họng, cảm giác như chịu thiệt thòi gì đó.
Đoàn Bất Kinh nắn nót tiếp: Nếu Cơ Tiểu Thiền dám lớn tiếng đùa, lôi kéo giằng co với nam nhân khác, nàng chạm chỗ nào của nam nhân đó, Đoàn Bất Kinh sẽ chặt đứt chỗ đó của gã.
Tiểu Thiền cảm thấy câu vô cùng ngang ngược. Ngoài việc bóng gió nàng lăng loàn trắc nết , với tư cách là gia quy, dám đường hoàng đòi c.h.ặ.t t.a.y c.h.ặ.t c.h.â.n ngoài ?
Về vấn đề , lý lẽ của Đoàn Bất Kinh cũng sòng phẳng: “Ta xuất là thổ phỉ, vốn dĩ thiếu cái đạo lý nho nhã của giới văn nhân. Cái gọi là gia quy của , là kẻ nào dám phá nát mái ấm của , sẽ dạy cho kẻ đó thế nào là quy củ.”
Tiểu Thiền chọc cho bật , thổ phỉ thì ghê gớm lắm chắc, mọc cánh bay lên trời Ngọc Hoàng đại đế cho thỏa mãn ?