Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 58: Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn

Cập nhật lúc: 2026-08-10 12:12:00
Lượt xem: 251

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đoàn Bất Kinh vẫn đang cắm cúi : “Nếu hiểu lầm phu quân, thể dùng miệng để hỏi, hỏi rõ ngọn ngành hẵng dùng pháo ném cũng muộn, tránh việc cãi vã vô lý, đến lúc đường lùi...”

Bây giờ thì Tiểu Thiền thực sự cảm thấy đường lùi, cái gì mà gia quy rác rưởi, rõ ràng là đặt để chuyên gò bó, trói buộc nàng mà.

Nghĩ , nàng đưa tay giật phăng tờ giấy nam nhân đang xé nát.

Những mảnh giấy vụn bay lả tả khắp phòng tựa như hoa tuyết mùa đông.

Đoàn Bất Kinh dừng bút, ngẩng đầu lên: “Cơ Tiểu Thiền, nàng thể vô lý thế hả?”

Tiểu Thiền nghiêm mặt đáp trả: “Đoàn Bất Kinh, chịu hòa ly với , đây bịa mấy cái gia quy , là định chọc cho tức c.h.ế.t, để trực tiếp kẻ góa vợ luôn đúng ?”

Đoàn Bất Kinh lạnh nhạt đáp: “Nàng cứ yên tâm, chắc sẽ nàng chọc cho tức c.h.ế.t . Đến lúc đó, nàng sẽ tự do, nếu hóa thành lệ quỷ về ám nàng, nàng phong lưu sung sướng thế nào cũng ...”

Ngoài miệng thì tỏ vẻ rộng lượng, nhưng sắc mặt ngày càng khó coi.

Có lẽ đang mường tượng cảnh nếu c.h.ế.t thật, Tiểu Thiền sẽ dùng chính cái vẻ lẳng lơ, khiêu gợi ban nãy để ngả ngớn trong vòng tay của hạng như Tiêu Thận, miệng luôn mồm thỏ thẻ “Ngài còn dịu dàng hơn cái gã chồng quá cố của ...”.

Nghĩ đến đó, một tiếng “rắc” vang lên, cán bút lông trong tay gãy đôi.

Nhìn bộ dạng Đoàn Bất Kinh, Tiểu Thiền mường tượng ngay đang chui rúc cái góc xó xỉnh nào để tự huyễn hoặc bản .

Hắn thích suy diễn lung tung thì cứ để suy diễn!

nàng chẳng ưa nổi việc Đoàn Bất Kinh cứ nhắc đến mấy chuyện sống c.h.ế.t.

Hắn là Binh vương Tây Bắc, sống mũi đao l.i.ế.m máu, sơ sẩy một chút là những lời gở sẽ thành sự thật.

Nàng khẽ mấp máy môi, hỏi: “Cứ bám riết lấy thế , tính đồ điều gì? Không sợ lúc vắng mặt, ba châu Tây Bắc sẽ kẻ thừa nước đục thả câu sinh sự ?”

Cứ thế bỏ mặc cả ba châu Tây Bắc để cắm đầu cắm cổ đuổi theo nàng, đây giống với một Đoàn Bất Kinh đầy dã tâm và mưu tính sâu xa mà nàng vẫn .

Đoàn Bất Kinh khẽ bật : “Cơ Tiểu Thiền, chính nàng là giục đến Tây Bắc cắm rễ lập nghiệp. Ta chẳng qua chỉ từng bước biến tâm nguyện của nàng thành hiện thực mà thôi. Giờ đến cả mà nàng cũng cần nữa, còn bận tâm đến ba châu Tây Bắc gì?”

Tiểu Thiền xong mà sững sờ, cảm thấy lời của Đoàn Bất Kinh thực sự quá mức nực .

Cái gì mà nàng xúi giục chiếm lấy ba châu? Hồi đó nàng chỉ mong cái tên đầu sỏ thổ phỉ cứ bám lỳ ở nhà mau mau cút khỏi cái sân viện cũ kỹ ở quê cho rảnh nợ mà thôi.

Nàng nào sai đoạt binh quyền, c.h.é.m g.i.ế.c Thái thú .

“Cái gì mà bảo ... lời răm rắp thế? Vậy bảo đừng bám theo nữa, ?”

Đoàn Bất Kinh điềm nhiên đáp: “Chỉ cái đó là . Cơ Tiểu Thiền, sẽ tính toán với nàng, nhưng nếu còn , chuyện sẽ giải quyết theo quy củ của .”

Tiểu Thiền thừa hiểu ẩn ý trong lời .

Nếu nàng còn dám từ mà biệt, lén lút bỏ trốn, Đoàn Bất Kinh nhất định sẽ đúng như những lời điên rồ thốt khi mất kiểm soát, nhốt nàng biệt lập, cho gặp ai nữa.

Kể từ lúc gả cho Đoàn Bất Kinh, Cơ Tiểu Thiền luôn tự nhủ rằng thấu con , lúc nào cũng canh cánh nỗi nghi ngờ đang lợi dụng chuyện gì đó.

Chính vì , Tiểu Thiền luôn giữ một sự đề phòng nhất định đối với .

, nàng mất mặt , gây họa tày đình, ôm tiền bỏ trốn biệt tăm biệt tích, thế mà vẫn cất công lặn lội đuổi theo truy tìm.

Đoàn Bất Kinh giả dạng thổ phỉ dọa nàng, nàng cũng cố tình chọc tức .

Cãi vã cũng cãi, lóc mẩy cũng xong xuôi. Miệng buông lời đe dọa thì hung tợn lắm, còn đ.á.n.h m.ô.n.g nàng, nhưng dù hù dọa đáng sợ đến , cuối cùng cũng chỉ dừng ở đó.

Cuối cùng, khi nàng nấc lên, Đoàn Bất Kinh đừng là “ăn thịt”, đến húp canh thịt cũng chẳng buồn để tâm, vội vàng rời khỏi giường bếp khuấy một nồi canh bột rắc hành hoa, húp vội cho đầy bụng.

Cơ Tiểu Thiền hiểu rõ, tạm thời nàng thể thoát khỏi vòng tay của đàn ông . Và qua những thử thách giới hạn sinh tử, vẻ như nàng cũng chạm tới điểm mấu chốt của Đoàn Bất Kinh.

Thì , dù nàng giở chứng, quậy phá thế nào chăng nữa, chỉ cần trưng vẻ mặt lạnh lùng đòi hòa ly với , Đoàn Bất Kinh vẫn thể khoác lớp vỏ bọc đoan chính, giả vờ một đấng nam nhi tình nghĩa.

Trong cuộc hôn nhân đến quá bất ngờ , đôi chân của Tiểu Thiền bấy lâu nay vẫn cứ chông chênh, giờ đây dường như mới cảm nhận chút cảm giác chạm chân xuống đất.

điểm tựa , chỉ cần vượt quá giới hạn , Tiểu Thiền cuối cùng cũng thể vô tư giơ móng vuốt, điều kiện với Đoàn Bất Kinh .

“Chàng lập gia quy đúng , cũng đặt quy củ cho . Chàng quên là phận ở rể mà hở chút là soi mói ?”

Vừa , Tiểu Thiền nhấc bút lên, nhúng nghiên mực.

“Chàng thích thổ phỉ thì ngoài mà diễn với kẻ khác. Lần còn dám lấy dây trói , đ.á.n.h đòn , thề thức trắng mấy đêm ngủ cũng canh lúc chợp mắt, rạch nát mặt !”

Đoàn Bất Kinh chớp mắt đáp gọn lỏn: “Được.”

“Còn nữa, mà nổi cáu giận dỗi thì đừng vác mặt về nhà. Ta ghét nhất cái thứ hở tí là ném đồ đạc, mang phận ở rể mà cứ vác cái mặt nặng như chì bắt khác dỗ dành...”

Đoàn Bất Kinh khẽ bật , kéo tuột nàng lòng: “Được, sẽ ghi luôn điều gia quy. Lần còn dám xị mặt, ném đồ đạc, nàng cần bỏ , cứ việc thẳng tay đuổi cổ khỏi cửa. Đợi khi nào nàng nguôi giận, mới dám mò về, chứ?”

“Ta đuổi , sẽ thật ?” Tiểu Thiền phần tin.

“Ta mà , chẳng nàng xách đồ bỏ nhà ?”

“Vậy sẽ ?”

“Còn nữa, dĩ nhiên là về quân doanh .”

Hắn ưng thuận quá đỗi sảng khoái, khiến Tiểu Thiền ngượng ngùng hạ bút bề nào, cảm giác như chính nàng mới là kẻ đang cố tình gây sự.

Đoàn Bất Kinh tựa đầu lên vai nàng, mái tóc dài búi gọn xõa tung xuống, chóp mũi cao thẳng cọ xát gò má mềm mại của nàng, hạ giọng thì thầm: “Đừng rời xa , ngoài điều đó , nàng quậy phá thế nào cũng ...”

Tiểu Thiền khựng nhịp thở. Rõ ràng là một con sói hung dữ ăn thịt nhả xương, nay bày cái điệu bộ đáng thương của một con cún lớn.

Cái vẻ mặt của Đoàn Bất Kinh, khiến trái tim khẽ rung động.

Bị lớp râu lởm chởm của cọ da thịt, Tiểu Thiền vươn tay vuốt ve gò má , miệng phàn nàn: “Mấy ngày cạo râu ? Sờ cứ như gai hạt dẻ , bẩn c.h.ế.t ! Đi lấy d.a.o cạo đây, cạo giúp .”

Rốt cuộc, bản gia quy chẳng ai thành.

Đoàn Bất Kinh bên bậu cửa sổ, ánh nắng từ bên ngoài chiếu rọi qua những song gỗ, những hạt bụi li ti nhảy múa trong trung.

Hắn vòng tay ôm eo Tiểu Thiền, mặc cho nàng dùng thanh chủy thủ sắc lẹm cho d.a.o cạo râu, bôi bọt xà phòng tỳ bà lên lẹt xẹt cạo râu cho .

Lưỡi d.a.o sắc bén lướt qua gò má và cằm , chỉ cách huyết mạch cổ một ranh giới mong manh.

Đoàn Bất Kinh khẽ nhắm mắt, từng đường nét bờ vai và cánh tay luôn duy trì trạng thái thả lỏng .

Ngược , Tiểu Thiền chút căng thẳng, bởi lưỡi d.a.o quá bén, chỉ sẩy tay một chút là sẽ để vết xước rướm m.á.u da.

Gã đàn ông , dù hiện tại cũng là của nàng, dẫu bằng lòng thì mỗi đêm vẫn ôm mà ngủ.

Nửa đêm tỉnh giấc mà đối diện với một khuôn mặt vằn vện sẹo gớm ghiếc, nàng sẽ tưởng xuyên về tiền kiếp mất, chừng sợ đến phát điên.

Thế nên mỗi đường d.a.o nàng đều hết sức cẩn thận, thi thoảng Đoàn Bất Kinh ngọ nguậy, nàng lên tiếng quở trách: “Đừng nhúc nhích, nhúc nhích nữa là hỏng mặt bây giờ, chỉ còn chỗ cằm nữa thôi...”

Đang mải mê cạo râu, Quan Chấn vô tình ngang qua cửa sổ.

Hắn cũng ngờ tới, đập mắt là cảnh Cơ Tiểu Thiền cầm chủy thủ kề sát cổ Đại đương gia. Hắn hoảng hốt kêu lên: “Phu nhân, phu nhân bớt giận! Có chuyện gì từ từ , Đại đương gia chỉ cái mồm miệng khó , năng lọt tai thôi, chứ trong lòng ngài đối với vẫn...”

Tiểu Thiền dừng tay, cùng Đoàn Bất Kinh ngẩng lên Quan Chấn.

Lúc Quan Chấn mới rõ, hóa Cơ Tiểu Thiền đang cạo râu cho Đại đương gia.

Đoàn Bất Kinh cất giọng hỏi: “Nói xem nào, cái mồm của khó đến mức nào?”

Quan Chấn gượng gạo, vội vàng bẩm báo mục đích của : “Đại đương gia, khách điếm bên dọn dẹp sạch sẽ . Quách Kính lén theo đường hầm từ phủ trốn thoát. Thuộc hạ theo phân phó của ngài, báo hướng tẩu thoát của Quách Kính cho Cảnh tướng quân . Hiện tại ngài phái đuổi theo . Cảnh tướng quân đang đích dẫn quân kiểm kê thỏi sắt ở bến đò, lượng lớn đến mức ngài thốt lên rằng đây là vụ án chấn động triều đình.”

Kiếp , Cảnh Trọng Minh chỉ thu giữ vài xe thỏi sắt mà thôi.

kiếp , nhờ chuyến đò của nhóm Tiểu Thiền vô tình phát hiện bí mật cướp thuyền, nên bọn họ hốt trọn ổ sào huyệt của bọn buôn lậu, thu giữ lượng hàng hóa khổng lồ chất đầy mấy khoang thuyền.

Cơ Tiểu Thiền Quan Chấn bẩm báo xong, quên dặn dò: “Quan thúc, Quách Kính vẫn đang giữ ba vạn lượng ngân phiếu của , thúc đừng quên lấy giúp nhé.”

Đoàn Bất Kinh bật : “Nàng đúng là hẹp hòi quá, hốt trọn ổ tham quan, khác gì moi cái tổ chuột đồng tích trữ lương thực qua mùa đông ? Đừng ba vạn lượng ngân phiếu, khi vớt vài chục vạn lượng cũng nên!”

Tiểu Thiền thầm nghĩ trong bụng: Được , quên mất cái nghề cũ của .

Có lẽ đến lúc triều đình cử khâm sai xuống điều tra, bộ gia sản của Quách Kính đám thuộc hạ của Đoàn Bất Kinh vét sạch sành sanh, chẳng chừa nổi một mẩu xương vụn.

Sau khi cạo râu xong xuôi, Đoàn Bất Kinh dậy y phục, sang hỏi Tiểu Thiền: “Nàng cùng ?”

Tiểu Thiền lắc đầu, bày tỏ ý .

Nhớ tới bến đò gió thổi lồng lộng khá lạnh, Tiểu Thiền cẩn thận dặn Đoàn Bất Kinh mặc thêm áo ấm.

Trong lúc Đoàn Bất Kinh y phục, Tiểu Thiền mới Quan Chấn kể rằng, đường tìm nàng, Đoàn Bất Kinh lên cơn sốt cao hầm hập, đầu óc bốc hỏa, vẫn bất chấp cưỡi ngựa bôn ba, chẳng màng đến việc chóng mặt mà ngã ngựa.

Hơn nữa, bọn họ thực chất đến đây từ hơn một ngày . Quan Chấn còn cùng Đoàn Bất Kinh phục bên ngoài khách điếm , chịu hứng gió lạnh suốt một thời gian dài.

Ngay thời điểm Quách Kính định tay sát hại nhóm Tiểu Thiền, Đoàn Bất Kinh bố trí sẵn , chuẩn ập giải cứu.

Chỉ là khi , Đoàn Bất Kinh mang theo nhiều, chỉ đủ để liều cứu Tiểu Thiền, chứ thể bận tâm đến sống c.h.ế.t của hai , càng khả năng chặn lượng lớn thỏi sắt.

May mắn , trong cái khó ló cái khôn, Tiểu Thiền nảy mưu kế dùng chiêu “mượn oai hùm” để đối phó với Quách Kính.

Nhờ mà tạo cơ hội câu giờ, giúp Đoàn Bất Kinh đủ thời gian hội quân với Cảnh Trọng Minh.

Lúc Tiểu Thiền dùng chiêu dương đông kích tây tẩu thoát, nhóm Đoàn Bất Kinh lập tức bám theo. Trên đường , họ còn tiện tay giải quyết luôn hai tên áo đen bám đuôi phát hiện nàng lúc trốn chạy, giúp nàng cắt đuôi an .

Nghe Quan Chấn kể ngọn ngành, Tiểu Thiền lúc mới vỡ lẽ.

Hèn gì lúc giáp mặt, giở trò giả danh thổ phỉ bắt cóc, còn loanh quanh dò xét đủ điều, hóa là chứng kiến nàng trò chuyện cùng hai gã nam nhân suýt chút nữa trở thành phu quân của , nên cơn ghen tuông hờn dỗi cũ trỗi dậy đây mà.

Nói thì, lúc nãy rủ nàng đến bến đò, thực chất cũng chỉ là đang dò xét nàng đúng ?

Đợi lúc Đoàn Bất Kinh bước từ trong phòng , nhân lúc giúp thắt dây áo choàng, Tiểu Thiền lạnh lùng mỉa mai: “Lần ghen tuông gì thì cứ việc mở mồm mà hỏi đàng hoàng, đừng cái kiểu giả dạng thổ phỉ để hù dọa khác nữa nhé.”

Đoàn Bất Kinh ôm eo Tiểu Thiền, cảm thấy cái vẻ chua ngoa, châm chọc của nàng quả thực học lỏm y hệt phong thái của .

Nhìn cái bộ dạng cố tình chọc tức khác của nàng, cũng thấy đáng yêu đến lạ.

Cửu biệt trùng phùng, dẫu nàng dùng tay trêu chọc một phen.

Thế nhưng Đoàn Bất Kinh đến tận bây giờ vẫn thể chạm tới đích thực sự.

Nhẩm tính , Tiểu Thiền lén bỏ trốn cũng hơn nửa tháng trời, đồng nghĩa với việc cũng “ăn chay niệm Phật” suốt ngần thời gian.

Lần lên đường quá gấp gáp, quên béng việc mang theo màng ruột cừu.

Giờ thì nắm thóp , Tiểu Thiền kiên quyết sinh con. Nếu nhắm mắt liều, nàng chắc chắn sẽ ầm ĩ bỏ nhà cho xem.

Tuy hiện giờ nàng vẻ ngoan ngoãn phục tùng, nhưng ai mà đoán trong cái đầu nhỏ bé đang toan tính âm mưu quỷ kế gì? Đoàn Bất Kinh chuốc thêm bực dọc nữa.

Nên lúc khởi hành, khi hôn lấy hôn để, hít hà đời mùi hương môi và chóp mũi nàng như một con sói đói, Đoàn Bất Kinh vuốt ve nắn bóp eo nàng, thì thầm thủ thỉ: “Tối nay chúng ăn cá biển nhé?”

Ban đầu Tiểu Thiền còn lơ ngơ hiểu định ám chỉ điều gì, mãi đến khi chợt nhận dùng bong bóng cá, nàng bỗng cứng họng, chẳng nên dùng lời lẽ nào để miêu tả nữa.

Cái tên , trong đầu ngoài ba cái chuyện đồi bại đó thì chẳng còn chứa nổi thứ gì khác .

Nàng còn tưởng sống chung một thời gian, cái tính trăng hoa của sẽ khá khẩm hơn chút đỉnh.

Nay mới vỡ mộng, những tém mà còn biến bản, từ chiêu trò hoa mỹ đến mức độ “đói khát” đều thăng cấp hơn cả hồi lúc thành .

Đoàn Bất Kinh khuất, Tiểu Thiền đầu thì bắt gặp hai cô nha nhà đang c.h.ế.t trân ở góc sảnh phụ như hai pho tượng gỗ.

Khóe mắt Bạch Lan và Hương Thảo đều rơm rớm nước mắt. Thấy xung quanh còn của Đoàn Bất Kinh, hai tỳ nữ vội vã chạy ùa , nghẹn ngào hỏi han: “Phu nhân, chứ? Đoàn tướng quân gây khó dễ gì cho ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-58-bo-ngua-bat-ve-chim-se-chuc-san.html.]

Thì khi bọn họ tẩu thoát bắt cóc một nữa, Ôn bá rút phăng thanh khảm đao dắt ở thắt lưng, quyết liều mạng sống mái với đám .

lúc đó Tiểu Thiền bắt lên ngựa, phóng mất tăm mất tích .

Thấy , đám còn bèn cởi bỏ khăn bịt mặt, tỏ ý chỉ đang diễn kịch thôi, đừng dại dột mà liều mạng thật.

Thân thủ của Ôn bá vốn hề tầm thường, họ thừa hiểu, nếu ăn trọn một nhát đao của ông lão, chắc chắn sẽ lãnh hậu quả nhỏ.

Vừa nhận Quan Chấn và Lý Bưu, Ôn bá lập tức dừng tay.

Lão gia t.ử vốn thường xuyên vắng nhà, vụ rải “mưa vàng” oanh tạc trạch viện, cứ ngỡ phu nhân chỉ cãi vã với tướng quân giận dỗi bỏ .

Thế nhưng Bạch Lan và Hương Thảo rành rẽ hơn ai hết cách phu nhân báo thù tướng quân một vố “bốc mùi” đến nhường nào.

Vừa tin kẻ trói phu nhân xách lên ngựa như xách một con gà con là Đoàn Bất Kinh, hai cô nha sợ đến mức run rẩy ngừng suốt quãng đường đưa lên xe ngựa.

Hơn nữa, chung xe với họ còn mấy tên xui xẻo từng mặt ở tiểu viện ngoại ô hôm đó.

Mấy gã cứ dùng ánh mắt đầy oán hận trừng trừng hai cô tỳ nữ, thỉnh thoảng hạch sách hỏi phu nhân phát điên là do hai đứa xúi giục ? Có lúc tiểu viện nổ tung tóe, hai đứa cũng canh gác cho phu nhân?

Sau khi co giò chạy trối c.h.ế.t về xe ngựa, hai đứa nấp trong xe, bộ dạng lấm lem của bọn chúng đắc chí ? Có cái cảm giác bốc mùi thối um mấy ngày liền, đến cơm cũng nuốt trôi là thế nào hả?

Từ nhỏ Hương Thảo quen phụ đòn roi, sợ nhất là cái khí . Bị mấy gã đàn ông lực lưỡng vây quanh, nàng sợ đến mức suýt chút nữa chui tọt lòng Bạch Lan, thút thít.

Bạch Lan thì gan hơn, ôm lấy Hương Thảo lớn tiếng mắng bọn họ: “ là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã! Tướng quân trăng hoa bên ngoài, các cũng chẳng loại t.ử tế gì!”

Lý Bưu thấy Hương Thảo thì xót ruột, vội quát mấy tên lùi , đồng thời giải thích với hai nha rằng Tướng quân của họ trong sạch.

Kẻ phong lưu khoái lạc bên ngoài là một khác cơ.

Khi tin kẻ lén lút giấu giếm công chúa, mơ mộng phò mã chốn thôn quê là Mạc Vấn, sắc mặt Bạch Lan lập tức trắng bệch.

Khuôn mặt trắng bệch càng cho vết bớt trở nên nổi bật hơn.

Vẻ thất thần của nàng chút dọa sợ Hương Thảo, khiến nàng sang ôm lấy Bạch Lan để an ủi.

, cả hai cô nha đều hiểu rõ phu nhân hiểu lầm tướng quân.

Bởi suốt nửa ngày trời, họ luôn nơm nớp lo sợ cho Tiểu Thiền, sợ vị Binh vương Tây Bắc sẽ tay tàn nhẫn với phu nhân.

Cơ thể yếu ớt, mỏng manh của nàng chịu nổi đòn roi.

Giờ cuối cùng cũng thấy , bề ngoài, quả thực môi hồng răng trắng, trông vô cùng tươi tắn.

Dáng điệu cũng uyển chuyển, vẻ gì là Tướng quân hành hạ cả.

Tiểu Thiền dịu dàng trấn an hai cô nha , giải thích rằng đó chỉ là hiểu lầm và chuyện êm .

Hai cô tỳ nữ lúc mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Thiền hỏi thăm Lý Bưu đang túc trực, căn nhà là do một vị bằng hữu giang hồ thiết của Đoàn Bất Kinh cho mượn.

Đồ đạc trong sân viện cũng khá ngăn nắp, gọn gàng.

Khi Lý Bưu hỏi nàng dùng gì cho bữa tối, Tiểu Thiền suy nghĩ một lát hỏi: “Ở đây chỗ nào bán cá to ?”

Lý Bưu gật đầu xác nhận, rằng vùng cách biển nội địa xa lắm, thỉnh thoảng vẫn thuyền từ cửa sông tới đây bán hải sản.

Chẳng bao lâu , Lý Bưu mang về hai con cá lớn béo múp míp, tươi rói.

Tiểu Thiền để ngoài xử lý, bèn dẫn hai nha bếp tự cá.

Sau khi cẩn thận sạch hai cái bong bóng cá lớn và ngâm chúng nước tro, Hương Thảo bắt tay việc rán cá.

Trong lúc chuẩn nguyên liệu, Bạch Lan - thường ngày - trở nên trầm mặc lạ thường.

Nhận thấy sự khác thường, Tiểu Thiền gặng hỏi Hương Thảo, lúc Hương Thảo mới kể chuyện Bạch Lan tin Mạc Vấn cưới công chúa.

Tiểu Thiền vốn luôn tình cảm mà Bạch Lan dành cho Mạc Vấn.

Tên tiểu t.ử mày rậm mắt to, dễ gần, tuy vóc dáng còn đang trổ mã nhưng quả thực là hình mẫu nhiều tiểu nha đầu ái mộ.

đây nàng từng tế nhị nhắc nhở Bạch Lan, rằng Mạc Vấn và nàng chung một đường.

Nay xảy chuyện âu cũng là điều . Biết Mạc tiểu gia bụng cao xa, Bạch Lan sẽ còn tơ tưởng hão huyền gì nữa.

Sau , nàng sẽ tự tìm cho hai nha cận những đàn ông đàng hoàng, thể nương tựa cả đời để kết duyên, chứ thể để chúng dây dưa với đám thuộc hạ của Đoàn Bất Kinh thêm nữa.

Nghe Tiểu Thiền khuyên nhủ, Bạch Lan phần ngượng ngùng: “Với bộ dạng của em... chắc chẳng ai thèm để ý , là do em đa tình tự chuốc lấy muộn phiền thôi.”

Tiểu Thiền âu yếm xoa đầu nàng : “Bộ dạng em thì nào, mắt mũi đều nguyên vẹn, còn xinh xắn nữa. Ta từng hỏi Hứa thần y , ông một phương t.h.u.ố.c dân gian thể mờ vết bớt. Nếu em thực sự bận tâm, khi nào về sẽ nhờ thần y chữa trị cho em.”

Lời của Tiểu Thiền như tiếp thêm sức mạnh cho Bạch Lan, tinh thần nàng phấn chấn lên trông thấy.

Lúc châm lửa đun bếp, Bạch Lan thể tươi trêu đùa cùng Hương Thảo.

Tuổi trẻ thật , dẫu chuyện kinh thiên động địa đến , chỉ cần cuộc sống vẫn còn hy vọng, thì khó khăn cũng sẽ vượt qua.

Quay với nhóm Đoàn Bất Kinh, lúc họ mặt tại bến đò.

Cảnh Trọng Minh đang trao đổi công việc cùng chất nhi Tiêu Thận.

Trên khuôn mặt Tiêu Thận điểm vài vết thương, dường như trải qua một trận ác chiến sinh tử.

Tình cảnh của Lục Kính Thăng còn thê t.h.ả.m hơn, đùi gã một nhát đao c.h.é.m trúng, đang bệt một tảng đá lớn để băng bó vết thương.

Cả hai khi trông thấy Đoàn Bất Kinh xuất hiện, biểu cảm mặt đều mang theo chút ẩn ý khó tả.

Bởi đó Cơ Tiểu Thiền từng tuyên bố trở mặt với Đoàn Bất Kinh, thậm chí còn ý định rời bỏ mãi mãi.

, khi gặp vị Đoàn tướng quân oai phong lẫm liệt của Tây Bắc , bỗng nhiên họ dâng lên một cảm giác “cùng chung cảnh ngộ của những kẻ thất tình”.

Cảnh Trọng Minh bước tới, kể vắn tắt về vụ án thỏi sắt cho Đoàn Bất Kinh . Quách Kính lẩn trốn, nhưng ngài phái lượng lớn binh lính tỏa truy lùng khắp nơi, tin rằng bao lâu nữa sẽ tóm gọn tên tham quan .

Cảnh tướng quân ngỏ ý mời Đoàn Bất Kinh ghé khách điếm uống vài chén trong lúc chờ đợi tin tức.

Đoàn Bất Kinh toan từ chối, định phu nhân đang đợi về ăn món cá hầm tại chỗ ở tạm thời.

Tiêu Thận bên cạnh buông lời chế giễu: “Còn kịp chúc mừng Đoàn tướng quân và công chúa trăm năm hạnh phúc. Sao ngài nỡ bỏ cành vàng lá ngọc để đến cái chốn khỉ ho cò gáy gì?”

Đoàn Bất Kinh tỏ vẻ kinh ngạc, sang hỏi Cảnh Trọng Minh: “Cảnh tướng quân, ngài báo tin hỉ sự trong nhà cho Kỳ vương ?”

Cảnh Trọng Minh thở dài một : “Đoàn tướng quân, ngài việc quả thực quang minh chính đại chút nào. Ngài bảo Thái hậu ban hôn cho ngài, ngài nhét công chúa đại doanh của để cái gì?”

“Sao cơ?” Tiêu Thận ngờ cái của nợ rắc rối tống sang đại doanh Uy Phong.

Đoàn Bất Kinh khẽ mỉm : “Chắc do Thái hậu tuổi cao trí nhớ kém, quên mất thành gia lập thất, tình cảm phu thê vô cùng êm ấm. Ta đành gánh vác phiền muộn Thái hậu, gả công chúa cho một bậc tài trẻ tuổi độc nào đó mới lẽ. Thế nào, hai cữu cháu ngài, ai ý định rước nàng về dinh ?”

Cảnh Trọng Minh xong mà tức bật .

Vị Thái hậu năm nay mới tròn hai mươi ba tuổi, chuyện tuổi cao trí nhớ kém?

“Ta và Tiêu Thận cũng chẳng phước để hưởng thụ ân sủng , sai hộ tống công chúa hồi kinh . ngài phớt lờ thể diện của Thái hậu như , nghĩ đến hậu quả ? Vị Vinh Thái hậu hiện tại của chúng , thủ đoạn còn sắc bén hơn cả mấy vị hoàng đế tiền nhiệm đấy. Ngài lập một vị hoàng hậu mười lăm tuổi cho tiểu hoàng đế còn đang quấn tã ? Vị hoàng hậu đó xuất từ danh gia vọng tộc họ Tề, là đường của Tề Hoành, và cũng là ái nữ của Tề gia gia chủ Tề Quang Đường.”

Được Tề gia chính thức chống lưng, vị thế của Vinh Thái hậu nay vững như bàn thạch.

Đoàn Bất Kinh dường như chẳng hề mảy may bận tâm: “Đó là chuyện triều đình, chẳng liên quan gì đến chốn Tây Bắc cả. , chỗ thỏi sắt , lấy một nửa.”

Sắc mặt Cảnh Trọng Minh tức khắc biến đổi: “Ngài đang , hàng , kiểm kê đầy đủ nộp lên triều đình.”

Đoàn Bất Kinh mỉm : “Thế nên mới , chỉ cần một nửa thôi. Đổi là kẻ khác, sẽ chẳng chừa cho dù chỉ một cục sắt vụn.”

Nụ môi Cảnh Trọng Minh tắt ngấm: “Đoàn Bất Kinh, đừng đằng chân lân đằng đầu. Tích trữ nhiều thỏi sắt như , ngài định mưu phản soán ngôi đấy ?”

Đoàn Bất Kinh ung dung phịch xuống một tảng đá lớn, vắt chéo đôi chân dài, vỗ tay lên đầu gối thong thả đáp: “Năm tới dự định mở rộng quân , đó tiến quân lên phía Bắc, thu phục những vùng đất mất nhiều năm qua. Chuyện chắc triều đình cũng lười nhúng tay , nên đành tự lo liệu binh khí giáp trụ .”

Hai hàng lông mày của Cảnh Trọng Minh càng nhíu chặt hơn: “Tiến sâu hơn lên phía Bắc, đó còn là địa bàn của Nhung nữa, mà là lãnh thổ của quân Thát Đát , ngài điên mà chủ động chọc giận đám ác sói đó?”

Đoàn Bất Kinh chẳng buồn giải thích, chỉ gặng hỏi: “Số thỏi sắt mà để ngài nộp lên, cuối cùng cũng rơi túi đám tham quan ô qua từng tầng bóc lột. Cảnh tướng quân chỉ cần trả lời đồng ý đồng ý là xong.”

Số lượng thỏi sắt thừa sức để trang cho một đạo quân hùng mạnh, bất khả chiến bại.

Trong việc chống giặc Nhung xâm lược, Cảnh Trọng Minh và Đoàn Bất Kinh luôn cùng chung lập trường.

Thế nhưng, ngài hề tiếp tay cho một kẻ dã tâm tạo phản.

Sắc mặt ngài tối sầm , thanh bội đao lập tức tuốt khỏi vỏ, chĩa thẳng Đoàn Bất Kinh: “Thành thật xin , yêu cầu thứ cho khó tòng mệnh.”

Đoàn Bất Kinh khẽ mỉm : “Được thôi, hỏi , và tướng quân ngài cũng từ chối. Vậy thì từ giờ trở còn là chuyện tình nghĩa cá nhân nữa, việc cứ theo phép công mà .”

Nói đoạn, đưa tay lên miệng huýt một tiếng sáo chói tai. Trong chớp mắt, từ bốn phía rừng cây rậm rạp xung quanh khách điếm, vô phục binh và lính gác ào ào xuất hiện.

Quân đông nghịt, chẳng Đoàn Bất Kinh điều động lượng từ khi nào và từ tới.

“Cảnh tướng quân, xin đắc tội. Nếu ngài đồng ý chia nửa, khăng khăng xử lý theo phép công, thì đành gác tình riêng thôi. Số thỏi sắt , đành thu trọn .”

Tiêu Thận tức điên lên : “Tên họ Đoàn , nếu ngươi dã tâm , tự tay từ đầu? Bắt thuộc hạ của cữu cữu liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c với đám tay chân của Quách Kính, đến lúc bọn gánh hết phần khổ cực vất vả, ngươi nhảy nẫng tay ?”

Đoàn Bất Kinh chút áy náy đáp : “Quân của đến chậm hơn Cảnh tướng quân một bước, tuyệt đối ý định tính kế Cảnh tướng quân.”

Nói xong, nhận lấy sợi dây thừng từ tay Quan Chấn: “Thế nhé, lát nữa sẽ sai trói các vị thật chặt. Sau triều đình truy cứu, ngài cứ việc là do tên thổ phỉ đây cướp , chẳng liên quan gì đến ngài, như ngài cũng dễ ăn hơn, đúng nào?”

Đến lúc Cảnh Trọng Minh mới chợt nhận ý đồ sâu xa của Đoàn Bất Kinh khi bụng cung cấp tuyến đường tẩu thoát của Quách Kính cho ngài .

Hóa dùng kế điệu hổ ly sơn, phân tán phần lớn lực lượng của ngài , đó mới diễn màn bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn phía !

Giờ thì ngài bắt đầu nghi ngờ, Quách Kính thể là do Đoàn Bất Kinh cố tình thả chạy, cốt để giăng bẫy ngài . Thật sự quá thâm hiểm!

Tiêu Thận cũng tức đến mờ cả mắt, một bên c.h.ử.i rủa ngớt.

Cảnh Trọng Minh hôm nay sa bẫy, ngài đành chấp nhận chịu thua.

Giờ thì cháu ngoại sinh thương, lực lượng mỏng manh còn chẳng đủ sức bảo vệ cho đứa con cưng duy nhất của tỷ tỷ ngài . Ngài cũng chẳng buồn phản kháng, mặc cho thủ hạ của Đoàn Bất Kinh nhanh nhẹn trói chặt .

Khi đến phiên Lục Kính Thăng, Đoàn Bất Kinh liếc hình mỏng manh yếu ớt của gã, chẳng thèm đụng tay trói: “Lát nữa ngươi cầm bình nước bón cho Cảnh tướng quân thấm giọng, khi nào thấy đến thì cứ giả vờ ngất . Đừng khôn lỏi tự ý cởi trói nhé, nếu Cảnh tướng quân sẽ giữ thể diện khi triều đình tra hỏi .”

Lục Kính Thăng siết chặt nắm tay, ngẩng mặt lên với Đoàn Bất Kinh: “Tại hạ đôi lời, đàm đạo riêng tư với Đoàn tướng quân.”

Đoàn Bất Kinh dường như chẳng hề hứng thú trò chuyện với gã.

Lục Kính Thăng đành thêm: “Là chuyện liên quan đến Tiểu Thiền...”

Lần , Đoàn Bất Kinh mới hiệu cho gã khu rừng vắng cạnh đó.

Lục Kính Thăng đăm đăm Đoàn Bất Kinh. Hình bóng vị Hầu gia tàn nhẫn m.á.u lạnh trong ký ức gã, giờ đây toát lên thở của một chăm sóc tận tình, chu đáo.

Áo choàng khoác thêu họa tiết sóng cuộn - là nét thêu sở trường nhất của Cơ Tiểu Thiền.

Hơn thế nữa, cằm Đoàn Bất Kinh thậm chí còn hằn một vết xước mới do vô ý khi cạo râu.

Còn nhớ kiếp thứ nhất, khi Cơ Tiểu Thiền mới gả nhà họ Lục, mỗi nàng cạo râu cho gã, luôn lóng ngóng thương đúng vị trí đó. Chỉ mới để nàng cạo vài , gã cấm tiệt, cho nàng dùng d.a.o cạo cho gã nữa...

Lục Kính Thăng kìm nén nỗi chua xót dâng trào trong lòng, bất thình lình cất lời: “Đoàn tướng quân cũng là mang ký ức trùng sinh, đúng ?”

Đôi mày sắc bén của Đoàn Bất Kinh hề nhúc nhích, thản nhiên đáp: “Ta ít học, lọt tai ba cái đạo lý Phật pháp cao thâm khó dò của Lục đại nhân .”

(Lời tác giả:

Chương bạn thắc mắc nam chính ép buộc nữ chính . Thực hai hề phát sinh quan hệ gì nhé. Trong cảnh cãi vã căng thẳng như , việc phát sinh quan hệ thực sự phù hợp, nên cố ý điều chỉnh một chút để tránh gây hiểu lầm.)

 

Loading...