Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 59: Tuyệt kỹ độc môn

Cập nhật lúc: 2026-08-10 12:12:01
Lượt xem: 243

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lục Kính Thăng hai chữ “trùng sinh” xong liền chằm chằm biểu cảm của Đoạn Bất Kinh, chút manh mối.

Đoạn Bất Kinh dường như hiểu ý nghĩa của việc trùng sinh.

Đã dò xét đến bước , Lục Kính Thăng dứt khoát liều mạng, sâu vấn đề đến cùng.

“Ngươi vốn dĩ đầu quân trướng cha con Trịnh Nghị, trọng dụng. kiếp , ngươi cố tình nương nhờ Lộ Châu, bắt giữ Trịnh Nghị, đ.á.n.h xáo trộn bộ mệnh bàn của tất cả . Nay ngươi trăm phương ngàn kế giữ lô thỏi sắt , chẳng qua cũng chỉ bắt chước Trịnh Nghị, tương lai dấy binh tạo phản ở Tây Bắc. Đoạn tướng quân, ngài đang định đ.á.n.h thẳng kinh thành, vững ngai vàng đúng ?”

Đoạn Bất Kinh từ xuống một lượt: “Lục đại nhân, bệnh bao lâu ? Có rảnh thì tìm đại phu, uống nhiều t.h.u.ố.c than mà điều dưỡng .”

Lục Kính Thăng mím môi, một chuyện cũ vẫn luôn nghĩ thông suốt.

Ở kiếp thứ nhất, cố nhân cầm bạc từ nhà ân sư, họ chạy vạy khắp nơi. Rõ ràng ai cũng bảo vụ án của họ liên luỵ lớn, chỉ là buồn chán văn mắng c.h.ử.i thôi. Trịnh Nghị vì thu phục nhân tâm nho sinh trong thiên hạ, vốn ý giơ cao đ.á.n.h khẽ. Thế nhưng cuối cùng, ân sư của bình yên vô sự chỉ giáng chức về quê, còn là tòng phạm Đoạn Bất Kinh đẩy chỗ c.h.ế.t, phán thành án sắt thể xoay chuyển...

Mãi đến kiếp , khi Đoạn Bất Kinh cầu hôn Cơ Tiểu Thiền, Lục Kính Thăng mới bàng hoàng tỉnh ngộ: Ngay từ khi Cơ Tiểu Thiền vẫn còn là thê t.ử của khác, Đoạn Bất Kinh ôm lấy những tâm tư nên với nàng.

Hắn thậm chí còn nghi ngờ, khi c.h.ế.t, tên Đoạn Bất Kinh bắt đầu tu hú chiếm tổ, cưỡng chiếm Tiểu Thiền, xằng bậy.

Đáng tiếc, từng hỏi Tiểu Thiền về tình cảnh khi c.h.ế.t ở kiếp thứ nhất, nhưng Tiểu Thiền nhất quyết chịu .

Đây đúng là một kẻ âm hiểm từ thủ đoạn!

Có điều Đoạn Bất Kinh dường như khái niệm gì về chuyện trùng sinh. Cho dù phơi bày phận trùng sinh của , y cũng chẳng phản ứng gì, xem giống một kẻ kỳ ngộ ...

Lẽ nào thật sự vì kiếp Cơ Tiểu Thiền ở quê nhà, vô tình gặp tên thổ phỉ âm hiểm từ sớm, nên mới y quấn lấy buông, dẫn đến thế sự đảo điên?

Đoạn Bất Kinh đủ vẻ mặt đầy kinh nghi bất định của Lục Kính Thăng, bèn ngẩng đầu sắc trời: “Trời còn sớm nữa, còn về ăn cơm, hầu chuyện Lục đại nhân nữa...”

Thấy Đoạn Bất Kinh định , Lục Kính Thăng c.ắ.n răng lên tiếng: “Ba ngày nữa là tiết Hàn Lộ, đến giờ Ngọ, vùng Cám Châu sẽ đổ một trận mưa đá hiếm thấy, đập c.h.ế.t hơn năm mươi , trâu bò cừu c.h.ế.t vô !”

Kiếp thứ nhất, là Trạng nguyên, Viện Hàn lâm, phụ trách biên soạn tu chỉnh chuyện trọng yếu hàng năm. Cũng nhờ trí nhớ hơn , thiên tai nhân họa của cả nước trong hai năm đó, đều ghi nhớ rõ mồn một.

Tiểu Thiền cho dù trùng sinh, cũng chỉ là một phụ nhân chốn khuê phòng. Những chuyện lớn ghi trong tấu chương triều đình thế , nàng tuyệt đối thể , càng thể nhớ kỹ.

Chìa bài tẩy , là để thể hiện bản lĩnh với Đoạn Bất Kinh, khiến y tâm phục khẩu phục.

Đoạn Bất Kinh nhíu mày Lục Kính Thăng, bật : “Lục đại nhân, lẽ nào ngươi triều từng lời cảnh cáo, những kẻ lừa đảo mở miệng là quỷ thần sức mạnh siêu nhiên, cuối cùng đều thiêu sống . Những lời hồ ngôn loạn ngữ , ngươi còn với bao nhiêu ?”

Lục Kính Thăng chắc nịch: “Ba ngày , ngài sẽ lời hề giả. Cái gọi là quỷ thần siêu nhiên, chỉ là nỗi sợ hãi vô cớ của những kẻ vô tri nông cạn. Đoạn tướng quân là mang chí lớn, ắt hiểu nếu thể khác một bước, thì đó là cơ duyên trời ban to lớn thế nào. Tại hạ bất tài, nguyện đầu quân trướng Đoạn tướng quân, cống hiến chút sức khuyển mã.”

Đoạn Bất Kinh dường như ngờ Lục Kính Thăng chủ ý .

Y khẽ , Lục Kính Thăng với ánh mắt thâm thuý: “Lục đại nhân tự xưng là trùng sinh, thì nên phò tá mang thiên mệnh mới . Lẽ nào kiếp kỳ ngộ gì, là chân mệnh thiên t.ử ?”

Lục Kính Thăng hề dối: “Không ... Đoạn đại nhân nếu đổi mệnh bàn, chỉ e trong một năm tới, ngài sẽ mắc bệnh nặng, mạng sống chẳng còn bao lâu...”

Đoạn Bất Kinh chẳng mảy may bận tâm, tiếp tục hỏi: “Ngươi vốn dĩ phò tá cha con nhà họ Trịnh, hiện giờ Trịnh Nghị c.h.ế.t. Thiên t.ử kế thừa vị trí của , là ai?”

Lục Kính Thăng do dự một chút, chần chừ cất lời: “Nếu mệnh đổi, vốn dĩ là nhạc phụ của tướng quân ngài, Cơ Bẩm Ương.”

Đoạn Bất Kinh bừng tỉnh: “Ta cuối cùng cũng hiểu . Ban đầu nhạc phụ đại nhân ưng ý ngươi, suýt chút nữa gả Tiểu Thiền cho ngươi, là vì ngươi dựa những lời ăn hàm hồ .”

Vết thương chân Lục Kính Thăng quá đau, thể chống đỡ nổi nữa, phịch xuống đất: “Đoạn tướng quân đợi ba ngày nữa hãy tới chế giễu cũng muộn.”

Đoạn Bất Kinh trịch thượng xuống đ.á.n.h giá : “Theo như lời ngươi , ngươi là kẻ trùng sinh, kiếp ngươi và Cơ Tiểu Thiền quan hệ gì?”

Lục Kính Thăng lướt qua kiếp thứ nhất, chỉ nhặt nhạnh chuyện kiếp thứ hai : “Chỉ là đồng hương, quan hệ gì...”

Đoạn Bất Kinh rủ mắt: “ , ngươi từng gọi nàng là Uyển Liễu. Đồng hương bình thường, tuỳ tiện đặt tên cho nữ t.ử khuê các ?”

Tim Lục Kính Thăng giật thót, đột ngột ngẩng đầu Đoạn Bất Kinh, kinh ngạc vì y cái tên .

“Đó... đó chỉ là thời niên thiếu vô tri... đặt gọi đùa cho vui thôi.”

Đoạn Bất Kinh khinh miệt rộ lên, chẳng rõ là cái sự “niên thiếu vô tri” khi xưa, sự hèn nhát dám gánh vác của .

Có một khoảnh khắc, Lục Kính Thăng ngỡ như kiếp thứ nhất, đang ở trong chốn thiên lao tối tăm ánh mặt trời.

Kẻ mặc cẩm bào màu đen thêu chỉ bạc, hờ hững ghế, hai tay đan , dùng một ánh mắt âm lãnh khó tả, từng tấc từng tấc đ.á.n.h giá cơ thể đầy thương tích của .

Khi Đoạn Bất Kinh vội thẩm vấn vụ án, mà hỏi han chuyện gia đình của .

Tỷ như và thê t.ử Cơ Tiểu Thiền quen thấu hiểu , lén lút tư thông với tài nữ Tô Trường Cư từ bao giờ?

Nghe xong, y cũng nở nụ khinh miệt như thế , những lời sỉ nhục ác độc buông , quả thực lột sạch chút tôn nghiêm cuối cùng của một kẻ vốn tự nhận là tư văn, thể diện.

Cách một kiếp thứ hai dài tới bốn mươi năm chút giao thoa, Lục Kính Thăng suýt nữa quên mất cảm giác áp bức bức của Đoạn Bất Kinh.

Thế nhưng ngay lúc , những ký ức từng lãng quên như dòng nước đen ngòm cuồn cuộn đổ về, đè nặng khiến Lục Kính Thăng thở nổi.

Hắn hối hận , lẽ nên tìm đến Đoạn Bất Kinh. Con đều toát vẻ tà môn, thẳng mắt y lâu một chút, sẽ khiến cảm thấy rợn ngợp khó chịu.

Đoạn Bất Kinh vốn định tốn quá nhiều tâm tư lên Lục Kính Thăng.

So với tấm cao dán ch.ó dai nhách là Kỳ Vương Tiêu Thận, thì tên đồng hương thích giả thần giả quỷ đúng là gã hề nhảy nhót chẳng đáng nhắc tới.

Y chỉ nhàn nhạt căn dặn: “Được thôi, đợi ba ngày nữa, sẽ xem bản lĩnh của Lục đại nhân. Đừng quên đút nước nhuận giọng cho Cảnh tướng quân, bóp chân cho ngài đấy.”

Nói xong, y liền xoay lên ngựa, dứt khoát rời .

Lục Kính Thăng theo bóng lưng y, cuối cùng cũng thở hắt một .

Tâm tư khó mà bình tĩnh , vết thương chân càng thêm đau nhức.

Lúc nãy ở trong trận chiến hỗn loạn, hình như thừa cơ g.i.ế.c .

Nếu nhờ Tiêu Thận che chở, e là c.h.é.m c.h.ế.t từ lâu .

Hắn rõ, đám đột ngột xông khách điếm lúc đó là nhắm thẳng , thêm một toán khác lao về phía sương phòng luôn đóng cửa của Cơ Tiểu Thiền.

đám đó dường như mới nhận lệnh, nhất quyết g.i.ế.c c.h.ế.t và Cơ Tiểu Thiền.

Tình thế lúc vô cùng nguy cấp, nếu Cảnh tướng quân dẫn kịp thời vây tới, cái mạng của chẳng còn.

Lục Kính Thăng suy nghĩ lâu, sống lưng dần dần túa mồ hôi lạnh.

Bởi vì đột nhiên nhớ tới lời Tiểu Thiền từng , Quách Kính và Cơ Bẩm Ương là cố nhân, giao tình. Kiếp khi truy xét vụ án thỏi sắt , Cơ Bẩm Ương hình như cũng liên luỵ, chỉ là nhờ Tiêu Thận sức bảo đảm, tên Cảnh Trọng Minh mới cho qua chuyện...

Có một chuyện, quả thực dám nghĩ kỹ.

Hắn chợt nhớ ánh mắt Cơ Bẩm Ương trong gặp mặt cuối cùng.

Nếu như Cơ Bẩm Ương cảm thấy, chính vì sự xuất hiện của kẻ trùng sinh mới cản trở con đường xưng đế vốn dĩ nước chảy thành sông của ông .

Dựa theo tính tình của Cơ Bẩm Ương, ông sẽ chuyện gì?

Trong thoáng chốc, Lục Kính Thăng nhớ đến bí mật năm xưa Cơ Bẩm Ương vì thăng tiến ám chỉ ngáng chân đối thủ cạnh tranh chức vị, tay phá hoại cây cầu mà kẻ đó bắt buộc qua.

Đó là đầu tiên trong đời Lục Kính Thăng chuyện trái với lương tâm đạo lý. Lúc Cơ Bẩm Ương còn an ủi rằng, bậc quân t.ử nệ tiểu tiết...

Trái đắng giờ đây quật ngược lên chính bản , Lục Kính Thăng bắt đầu sợ hãi.

Hiện tại ở trong quân doanh vốn Cảnh Trọng Minh coi trọng. Mà Tiêu Thận đối với lời cũng ngày càng thiếu tin tưởng.

Cứ tiếp tục thế , mất sự che chở, thể giữ nổi cả cái mạng của .

Bởi , thể hướng ánh mắt về phía Đoạn Bất Kinh.

Nếu Đoạn Bất Kinh chịu thu nhận , sẽ thể thoát khỏi những tính toán dơ bẩn ở chốn kinh thành.

Mọi thứ thể bắt đầu từ đầu.

Không vội, thế sự biến đổi, nhưng thiên tai khó dời.

Đợi ba ngày nữa, khi Đoạn Bất Kinh tin tức truyền đến từ Cám Châu, y sẽ giống như Tiêu Thận, tin tưởng lời của .

Tiểu Thiền , Đoạn Bất Kinh cưới công chúa tân hoan, mà nàng cũng nguội lạnh cõi lòng, rời xa Đoạn Bất Kinh.

Đến lúc đó, sẽ thể trở thành mưu sĩ cho Đoạn Bất Kinh. Hắn chỉ cần sống sót cho , mới thể bảo vệ Tiểu Thiền.

Không vội, thứ vẫn còn kịp...

Nói về Đoạn Bất Kinh, khi sắp xếp chuyển mấy thuyền thỏi sắt xong xuôi, y liền cưỡi ngựa chạy về.

Nơi cách huyện Hồn Thông khá xa, là một khu nhà ở ẩn nấp núi do bằng hữu của y xây dựng.

Ăn cơm xong, y liền thể mang Tiểu Thiền xuất phát.

Khi đến cổng viện, y đột nhiên mở miệng căn dặn Quan Chấn: “Phái về thông báo cho các hương huyện ở Cám Châu, nhắc nhở bá tánh các làng chú ý đề phòng trận mưa đá ba ngày . Lùa hết gia súc chuồng, chú ý gia cố mái che. Đừng chỉ phát công văn giấy tờ, nhà quê chữ , hãy cử gõ la, gõ cửa từng nhà để thông báo cho rõ.”

Quan Chấn nhận lệnh, lập tức an bài khoái mã ngay.

Đoạn Bất Kinh xoay sân viện, việc đầu tiên là ngẩng đầu nhanh chóng tìm kiếm bóng dáng Tiểu Thiền.

Thấy , nàng đang ở trong trù phòng, quấn một chiếc tạp dề vải xanh, tay cầm xẻng xào thức ăn, bếp lò rắc hành hoa trong chảo.

Đoạn Bất Kinh đón lấy nóng từ trù phòng, cất bước tới.

Nơi nào nàng, nơi đó vẫn luôn ấm áp đến mức khiến quyến luyến.

Trong tiếng củi lửa nổ lách tách, y ôm lấy vòng eo thon thả của Tiểu Thiền, tham lam hít sâu một ngụm mùi hương thơm ngát lan tỏa từ cổ áo nàng.

Tiểu Thiền hoảng hồn, đầu thấy là y, tự nhiên bèn dùng vai hích nhẹ y một cái: “Làm gì thế hả, lôi lôi kéo kéo ở đây.”

Đoạn Bất Kinh liếc thấy trong nồi đang hầm một con cá lớn, y bất giác đảo mắt quanh, lập tức thấy mớ bong bóng cá xử lý cẩn thận, đang hong phơi trong bát.

Tiểu Thiền bắt gặp Đoạn Bất Kinh tủm tỉm với , nhịn hai má ửng hồng.

Kết quả là ăn cơm xong, Đoạn Bất Kinh vội vã chờ nổi kéo Tiểu Thiền về phòng.

Tiểu Thiền buông bát, đang bưng chén súc miệng, đẩy y : “Chàng ? Cái thứ đó còn phơi khô hẳn, e là dai chắc .”

Đoạn Bất Kinh ngừng dùng cằm cọ cọ nàng, ầm ĩ một hồi, trông hệt như đứa con trai to xác cai sữa.

Lúc Tiểu Thiền ở bên thì cũng thôi, Đoạn Bất Kinh cảm thấy vẫn xem như kềm nén .

Thế nhưng bây giờ cửu biệt trùng phùng, nàng mềm mại thơm ngát ở ngay bên cạnh, nếu hưởng thụ thỏa thuê đến cùng, thì đối với một đàn ông nếm mùi xác thịt như y, quả thật quá khó nhịn.

Tới cuối cùng, mấy cái bong bóng cá hong khô hẳn rốt cuộc vẫn lấy dùng sớm.

Tiểu Thiền sắp y giày vò đến rã rời, chỉ đành nương tựa cánh tay đỡ đần của y, ngửa đầu tựa lồng n.g.ự.c vạm vỡ, cùng đàn ông môi kề má áp.

Có điều cái bong bóng cá đúng là bền dai, mới một bận, lúc Đoạn Bất Kinh ngơi nghỉ một chốc, định đem rửa dùng thì thứ đó rách mất.

Đoạn Bất Kinh nhớ vẫn còn một cái nữa, lúc định lấy tiếp, Tiểu Thiền kéo y bảo: “Chàng đây, chuyện hệ trọng với .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-59-tuyet-ky-doc-mon.html.]

Theo ý Đoạn Bất Kinh, y lập tức về thẳng Cám Châu.

Thế nhưng Tiểu Thiền thì , nàng còn lên phương Bắc đón cha.

Chỉ là lời thật rốt cuộc thốt thế nào, mới lộ bí mật thất của nàng.

Tiểu Thiền chút khó mở lời.

Cuối cùng nàng đành nép n.g.ự.c Đoạn Bất Kinh, nhỏ giọng thăm dò: “Chàng thể cho đến Ngự Lam sơn một chuyến , ở đó... một trưởng bối trong nhà cần dời mộ.”

Đoạn Bất Kinh tiếng nào, đôi mắt sắc như sói nàng chằm chằm, lẽ đang nghi ngờ nàng kiếm cớ chuồn êm.

Tiểu Thiền luống cuống, vươn tay ôm lấy cổ y: “Thật sự là dời mộ mà, nếu lừa sẽ c.h.ế.t yên lành.”

Đoạn Bất Kinh vuốt mái tóc rối tung bên má nàng.

“Tiểu Thiền, tới tận bây giờ nàng vẫn còn giấu giếm chuyện gì ?”

Cơ Tiểu Thiền mím môi, thấp giọng giãi bày: “Vì chuyện liên quan đến thanh danh của . Không cố ý giấu , thật sự là... nếu để ngoài , bà sẽ sống nổi mất.”

Dứt lời, nàng rưng rưng ngấn lệ, ngước lên Đoạn Bất Kinh.

Đoạn Bất Kinh lặng lẽ đôi mắt đỏ hoe của Tiểu Thiền, đột nhiên gặng hỏi nữa.

Y dậy lấy tấm bản đồ, cúi đầu xem xét một hồi bảo: “Vài ngày nữa sẽ đoàn thuyền của bằng hữu đến đây. Thuyền của di chuyển nhanh hơn thuyền bình thường. Ta sẽ cùng nàng theo khoái thuyền đó, tới mười ngày là thể đến Ngự Lam sơn.”

Tiểu Thiền ngờ Đoạn Bất Kinh bỏ qua tra hỏi thêm, mà còn bằng lòng cùng nàng.

rời Cám Châu quá lâu . Nếu về trong thời gian dài, lỡ xảy biến cố gì, ai xử lý thì ?”

Đoạn Bất Kinh khẽ : “Có thể xảy chuyện gì chứ? Gió táp mưa sa, là sương thu mưa đá, những chuyện đó cần con nhọc lòng.”

Tiểu Thiền xong tâm can giật thót, đầu liếc vội quyển hoàng lịch treo vách. Nàng đột nhiên nhớ một việc, lập tức bật dậy như lò xo: “Nguy , qua ba ngày nữa là Hàn Lộ...”

Nàng bỗng nhớ , mùa thu ở kiếp thứ hai khi nàng về, một gã hạ nhân trong nhà lóc xin về quê chịu tang.

Quê của hạ nhân đó là Cám Châu. Nghe kể , lão đại trận mưa đá khổng lồ từ trời rơi xuống đập c.h.ế.t đúng tiết Hàn Lộ.

Trận đó Cám Châu c.h.ế.t ít , tai họa kỳ lạ giáng xuống khiến lòng hoang mang sợ hãi. Có còn tung tin đồn rằng, vì Thái thú đương nhiệm Kim Bất Hoán vơ vét của cải, tăng sưu cao thuế nặng chọc giận ông trời, sự kiện cũng tạo cớ cho cuộc thảo phạt của Trịnh Nghị ...

Nàng xa lâu, suýt chút nữa quên bẵng việc trọng đại .

Giờ Đoạn Bất Kinh mặt ở Cám Châu, lỡ như xảy mưa đá...

Nàng c.ắ.n môi, dè dặt nhắc nhở: “Chàng , vùng Cám Châu năm thường mưa đá lớn, lúc nghiêm trọng còn c.h.ế.t nữa. Chàng vẫn nên về, sớm thu xếp việc . Bằng , những dân chúng ngoài kiếm ăn, mặc kệ gió táp mưa sa cũng lụng. Kẻ chịu khổ chịu nạn đều là trụ cột cáng đáng cả gia đình. Nhỡ may gặp tai ương, già trẻ nhỏ rên xiết chờ cơm thì sống nổi?”

Nói mãi mãi, Tiểu Thiền đ.â.m sốt ruột. Nàng thậm chí còn nghĩ, kẹt quá thì nàng đành theo Đoạn Bất Kinh về Cám Châu , đó hẵng Ngự Lam sơn cũng .

Ngay lúc nàng nghĩ uốn ba tấc lưỡi để thuyết phục thêm, Đoạn Bất Kinh bảo: “Nàng lý, sẽ bảo Quan Chấn sắp xếp .”

Thế là y khoác áo ngoài cửa, lớn tiếng gọi Quan Chấn tới, dặn dò chuyện phòng ngừa mưa đá một nữa.

Quan Chấn khỏi kinh ngạc, định mở miệng hỏi Đại đương gia hai là ý gì.

chạm ánh mắt của Đoạn Bất Kinh, sự ăn ý gắn bó suốt bao năm khiến gã hiểu ngay vấn đề, chỉ dõng dạc đáp một tiếng: “Rõ!”

Khi Đoạn Bất Kinh phòng, thấy Tiểu Thiền chậm rãi thở phào, nét mặt cũng dường như thoải mái hơn hẳn.

Đoạn Bất Kinh : “Nàng yên tâm, trong nhà vợ chồng Lư Năng trông coi, loạn . Có điều khu vực Ngự Lam sơn từ lâu dị tộc xâm chiếm. Mấy năm Nhung, giờ đổi thành Thát Đát, tuyệt đối sẽ để nàng một . Huống hồ đó chẳng là trưởng bối trong nhà ? Người con rể thuộc hàng vãn bối như đây mà vắng mặt, thiếu mất lễ nghĩa thì ?”

Sáng hôm trời kịp sáng, bọn họ khởi hành.

Vị bằng hữu mà Đoạn Bất Kinh nhắc tới phái thuyền đến nhanh.

Chờ lúc Tiểu Thiền lên thuyền, cũng chỉ tầm nửa ngày, thuyền lướt xa.

Đứng ở mũi thuyền, đàn ông một tay ôm hờ bờ vai nàng, ngắm non nước chập chùng hiểm trở hai bên bờ.

Càng tiến về phương Bắc, thời tiết càng dần chuyển lạnh.

May mà Tiểu Thiền mua ít quần áo ngự hàn. Nàng vốn bẩm sinh sợ rét, thế là mặc kệ , cứ lớp nào là khoác hết lên .

Khi thuyền rẽ sóng, khó tránh khỏi những khúc nước chảy xiết sóng dâng cao. Nàng loạng choạng boong thuyền, béo núc ních trông hệt như một con lật đật.

Đoạn Bất Kinh mà phì . Khi cập bến một thôn trấn, y bảo Tiểu Thiền nghỉ ngơi ở khách điếm, còn tự mua chút đồ.

Chẳng bao lâu, y mua về mấy chiếc áo khoác hồ cừu xinh xắn.

Lớp áo hồ cừu trắng muốt mỹ lệ, lông thú dày đặc, lót mặt trong bằng lụa trơn, cần quá cộm cũng thể che chắn gió lạnh.

Sau khi Tiểu Thiền y phục mới, cảm giác ấm áp và vô cùng nhẹ nhõm, hai cánh tay cuối cùng cũng thể kẹp nách thả lỏng xuống.

Nàng soi gương, nhịn bèn hôn chụt lên má Đoạn Bất Kinh một cái: “Đa tạ phu quân.”

Có áo lông cáo, khi màn đêm buông xuống, nàng liền cùng Đoạn Bất Kinh ở hậu viện của khách điếm nướng thịt thỏ ăn.

Đoạn Bất Kinh cực kỳ giỏi săn bắn, mỗi lên bờ, y dẫn Ôn bá rừng dạo một vòng, lúc nào cũng rinh về mấy món thú rừng.

Thịt tươi rói thế , đem nướng bếp than hoa mới dậy lên mùi vị quyến rũ nhất.

Đoạn Bất Kinh tìm cành cây ăn quả để xiên thịt thỏ, chỉ rắc thêm chút muối tiêu. Tới lúc nướng chín mềm vặn, y liền đưa cho Tiểu Thiền.

Đương nhiên, ăn thú rừng thể thiếu vò rượu quê do chính tay nhà nông ủ.

Tiếc là Tiểu Thiền uống, chỉ mượn rượu bốc lên từ chén của Đoạn Bất Kinh để nhắm với thịt.

Ăn no ợ , rảnh rỗi sinh nông nổi, Tiểu Thiền loanh quanh trong sân nhặt về năm viên sỏi nhẵn thín, về xuống bên đống lửa, cùng Đoạn Bất Kinh chơi trò đ.á.n.h chắt.

Trò ném sỏi thì vùng nào cũng , luật lệ chơi cũng giống .

Tiểu Thiền ưng nhất là cách chơi do nàng sáng tạo lúc nhỏ: tung hai viên bắt ba viên.

đợi nàng giảng giải kỹ càng quy luật cho Đoạn Bất Kinh , y cực kỳ tự nhiên đón lấy những viên sỏi từ tay nàng, tung hai viên lên cao vút, ngay trong tích tắc sỏi lơ lửng, dùng tay lật úp ba viên sỏi còn .

Cuối cùng gọn gàng chộp cả nắm sỏi tay, vặn bắt gọn hai viên rơi xuống.

Cả chuỗi động tác mượt mà tựa nước chảy mây trôi, giống hệt lối chơi độc quyền mà Tiểu Thiền nghĩ .

Nàng hé nửa khuôn miệng, cố hết sức hồi tưởng xem từng chơi mặt Đoạn Bất Kinh bao giờ .

Đoạn Bất Kinh thản nhiên đưa đá sang cho nàng, bảo nàng chơi.

Kết quả là tuyệt kỹ độc quyền do tự tạo , vì bỏ bê quá lâu nên lúc chơi cứ lóng nga lóng ngóng, thui chột cả tay nghề, thậm chí một viên sỏi còn đập bốp trán Đoạn Bất Kinh.

Tiểu Thiền rối bời, nghiêng đầu nghi hoặc quan sát Đoạn Bất Kinh: “Ai dạy cách chơi ?”

Đoạn Bất Kinh khẽ : “Lúc nhỏ, một tiểu cô nương cùng thôn dạy .”

Đồng t.ử Tiểu Thiền khẽ giãn . Ngay lúc Đoạn Bất Kinh nhặt sỏi lên để ném một nữa, nàng chằm chằm mắt y, nửa tin nửa ngờ gạn hỏi: “Hai , khi còn bé từng gặp ?”

Đoạn Bất Kinh đáp, chỉ dùng đôi tay điêu luyện tung bắt thoăn thoắt, như thể y khổ luyện lâu, từng buông lơi tuyệt kỹ .

Tiểu Thiền chợt nhớ y từng bản cha nuôi mua về, còn bọn họ bạo hành đ.á.n.h đập.

Nàng lúc đó còn nhanh nhảu đáp rằng cùng thôn với cũng một đứa trẻ chịu cảnh ngộ tương tự.

Cậu bé gầy nhom đó tên gì nhỉ? , bé đó chẳng bao giờ chịu tắm, mặt mũi lúc nào cũng lấm lem, thế nên hồi đó Tiểu Thiền ban đầu chỉ gọi là ca ca, đặt biệt danh cho là “Xú Đản ca ca”...

Hồi nàng ưa sạch sẽ, thỉnh thoảng bé bẩn thỉu đó cạnh bờ sông âm thầm nàng giặt áo quần, nàng sẽ bảo xuống sông tắm rửa.

Lúc đầu bé nhăn nhó chịu, Tiểu Thiền dỗ dành hứa sẽ bịt kín mắt, tuyệt đối trộm cái m.ô.n.g trần của , bé mới chịu cởi đồ.

Thực Tiểu Thiền lừa , lúc đưa tay che mắt, khe hở giữa các ngón tay rẽ to chà bá.

Cậu bé gầy trơ xương, chằng chịt những vết roi vọt còn mới tinh.

Từ đó, mỗi Tiểu Thiền bờ sông giặt quần áo, đều kéo tắm rửa, tiện tay vò sạch luôn mấy bộ quần áo cáu bẩn của .

Chỉ là dạo nàng vẫn nữ công gia chánh, chẳng khâu vá áo rách giúp thế nào.

Mùa hè bãi sông bùn lầy, nắng nóng đến mức bốc khói, trải quần áo ướt lên đó chẳng bao lâu là khô rang.

Những tháng ngày đó, Tiểu Thiền thích níu bàn tay rửa sạch của tiểu ca ca, lẽo đẽo theo lên núi bắt chim sẻ nướng ăn.

Lần nào hai đứa nhóc tụm giải quyết xong cơn thèm thuồng, Tiểu Thiền cũng sẽ chạy tìm cho bằng những viên sỏi nhẵn nhụi, để dạy bé cách chơi tự sáng chế của nàng.

Cậu bé ngốc nghếch lắm, lúc nào cũng lóng ngóng bắt trượt.

khi vót s.ú.n.g cao su thì đôi tay vô cùng khéo léo, còn kiên nhẫn bày Tiểu Thiền cách giương cung nhắm bắn.

Quãng thời gian vui đùa ríu rít như thế, cũng chẳng kéo dài bao lâu.

Mãi , ngoại tổ phụ nàng đẩy về quê thì chạy đến nhà họ Cơ ầm ĩ một trận, ép đón nàng về kinh thành. Thế nhưng về đến nơi, nàng té xỉu.

Thế là nàng đưa về nông thôn. Chỉ điều , gia đình bé nọ còn đó nữa. Nghe nhóc chịu nổi đòn roi nên bỏ nhà trốn , nhưng khi chạy, dùng d.a.o c.h.é.m trọng thương tên cha nuôi , suýt chút nữa là phanh luôn cánh tay ông xuống.

Gia đình đó lẽ vì sợ về báo thù nên vội vàng bán tháo ruộng đất nhà cửa, cả nhà dọn nơi khác.

Đoạn quá khứ vốn chẳng chiếm bao nhiêu sức nặng trong tuổi thơ của Tiểu Thiền. Năm tháng phôi pha xa xăm đến mức nàng gần như quên béng diện mạo của nhóc đó.

giờ phút đây, nàng chỉ thẫn thờ Đoạn Bất Kinh, hồi tưởng từng giọt từng giọt ký ức trong những ngày tháng hội ngộ của hai ở kiếp .

Nàng bỗng cất tiếng hỏi: “Cái lúc xuất hiện núi ăn trộm gà của , là tình cờ ngang qua ?”

Đoạn Bất Kinh khẽ : “Không ... Ta cố ý trở đó, chỉ gặp cô bạn nhỏ khi xưa.”

“Rồi nữa?”

“Nếu nàng sống , gả cho , thì cứ để nàng sống cuộc đời của nàng. nếu nàng sống , vẫn bà già ăn hiếp, bèn nghĩ, khi đ.á.n.h úp doanh trại Uy Phong, cướp lương thảo thì sẽ dắt nàng cùng.”

Tiểu Thiền trầm mặc triệt để.

Nàng sống qua ba kiếp . Mà thật , Đoạn Bất Kinh trong cả ba kiếp đó đều từng mò tới Sân Hương, dỡ cái bẫy và ăn thịt con gà đó.

Y vô tình ngang... mà là cố ý đến tìm nàng.

Ở kiếp thứ nhất, Đoạn Bất Kinh thấy những gì? Có lẽ là thấy nàng quấn lấy giường bệnh, con nhà họ Lục thường xuyên đến chăm sóc nàng, nàng và Lục Kính Thăng lén lút đính ước chung với chăng? Thế nên từ đầu đến cuối, nàng từng trông thấy mặt Đoạn Bất Kinh.

Còn kiếp thứ hai thì ? Lúc đó nàng bệnh quá nặng, cũng còn qua với nhà họ Lục nữa. Thế nhưng Đoạn Bất Kinh tập kích doanh trại thất bại, mang trọng thương. Đợi đến lúc y dưỡng khỏi vết thương tìm thì chắc là nàng bám theo Kỳ Vương trở về kinh đô .

Hóa chuyện như , cái sự trùng hợp nàng ngỡ là thấy sắc nổi lòng tham, thì là một cuộc tương phùng mưu tính từ lâu.

Có một nàng lãng quên từ thuở nảo thuở nào, vẫn luôn chấp niệm luyện tập tuyệt kỹ tung sỏi độc môn do nàng sáng tạo, vẫn luôn đau đáu nhớ về nàng giữa cuộc sống bôn ba đẫm m.á.u để mưu sinh.

Sự thật thể ngờ tới lao vút đến đập thẳng Tiểu Thiền, nặng trĩu tới mức nàng chẳng tài nào đỡ nổi.

Đốm lửa xèo xèo nổ lách tách trong vũng mỡ chảy ròng ròng từ thớ thịt nướng, khiến sự tĩnh lặng ngay khoảnh khắc , càng thêm quá đỗi lặng im.

 

 

Loading...