Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 6: Giao tình không cạn
Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:21:21
Lượt xem: 342
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạc Vấn cảm thấy tiểu thôn cô đang chê bẩn.
Hắn định trừng mắt thì Đoàn Bất Kinh rửa tay sạch sẽ bước tới, đưa một chiếc bánh mới cho cô nàng kén chọn.
Cơ Tiểu Thiền dè dặt bàn tay to lớn của Đoàn Bất Kinh.
Hắn mới rửa tay ở khe suối ban nãy nên trong kẽ móng vết bẩn nào đáng ngờ.
Nhìn kỹ thì dáng tay khá , khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài và mạnh mẽ.
Nhớ kiếp thể dễ dàng dùng một tay bóp chặt cổ , Cơ Tiểu Thiền chẳng dám ho he kén chọn thêm điều gì.
Nàng thấp giọng cảm tạ nhận lấy bánh, đó dùng nước trong túi mang theo rưới lên bề mặt để mềm chiếc bánh khô cứng.
Đợi đến khi vỏ bánh ẩm hơn, nàng mới đem nướng bên đống lửa.
Khi chiếc bánh mềm xốp hơn một chút, nàng bèn tháo khăn trùm mặt xuống và c.ắ.n từng miếng lớn.
Đoàn Bất Kinh là kiểu thấy sắc nảy lòng tham như Tiêu Thận nên nàng chẳng lo sẽ giở trò đồi bại.
Nghe đồn những ca vũ cơ đưa phủ của cuối cùng đều đem gả cho thuộc hạ.
Tên dường như chỉ say mê việc tru di cả nhà và vơ vét tài sản của bọn phú hộ mà thôi.
Tuy nhiên, Mạc Vấn chẳng định lực như thế.
Vừa ngẩng đầu rõ khuôn mặt trắng trẻo của Cơ Tiểu Thiền, miếng bánh trong miệng lập tức rớt bộp xuống mu bàn chân.
Bộ dạng trợn mắt há mồm của lúc trông giống hệt thằng ngốc Tứ Đản trong thôn.
Trời đất ơi, tiên nữ nặn bằng bạch sứ đây ? Khuôn mặt thanh tú trắng ngần phát sáng, gần như tìm thấy một lỗ chân lông tì vết nào.
Hóa tiểu thôn cô chỉ đôi mắt mà mũi miệng cũng tuyệt mỹ vô ngần.
Đoàn Bất Kinh đang mổ gà, đầu thì bắt gặp cảnh .
Hắn liếc Cơ Tiểu Thiền đang ăn bánh từng miếng nhỏ, nhanh chóng thu ánh mắt về.
Hắn tiện tay nhặt một viên sỏi ném thẳng về phía Mạc Vấn, lệnh: "Đi lấy thêm củi !"
Mạc Vấn hồn, vội vàng chạy chậm rừng.
Một lát , xách về mấy cành cây khô, kìm mà nhỏ giọng nhắc nhở: "Đại ca, thấy ? Sao trong cái xó xỉnh khỉ ho cò gáy cô nương xinh đến ? Hay là lát nữa vén váy ả lên xem thử ả đuôi hồ ly , là yêu quái trong rừng sâu tới hút dương khí của đàn ông..."
Giọng quá lớn nhưng cũng chẳng nhỏ, đủ để Cơ Tiểu Thiền rõ mồn một.
Nàng nhịn sờ con d.a.o chẻ củi bên cạnh.
Nếu cái tên tiểu sơn phỉ dám càn, nàng sẽ liều mạng một đao cắt đứt luôn đường nối dõi của .
đập xuống cả d.a.o chẻ củi là một cái tát chút lưu tình của Đoàn Bất Kinh, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Mạc Vấn.
"Đi lấy củi mau!"
Lửa cháy lớn, con gà cũng xát muối hột trong ngoài đậy nắp vùi trong chảo sắt nhỏ.
Cơ Tiểu Thiền ngửi thấy mùi thịt thơm lừng nhưng nhai bánh một cách tẻ nhạt, trong lòng thầm tính toán chốc nữa để thoát .
Gà vùi xong, Đoàn Bất Kinh bẻ một cái đùi gà đưa cho Cơ Tiểu Thiền.
Nàng cất tiếng cảm tạ nhận lấy, hề khách sáo mà c.ắ.n ngay một miếng.
Cái miệng nhỏ xíu nhưng ăn thịt nhanh, nhoáng cái chỉ còn trơ một khúc xương.
Mạc Vấn hau háu cái đùi gà còn .
Hắn đang tuổi ăn tuổi lớn, bình thường đại ca đều nhường đồ ngon cho .
Nào ngờ thấy Đoàn Bất Kinh bẻ nốt cái đùi gà đưa cho tiểu thôn cô.
Mạc Vấn bực vô cùng.
Chẳng cần vén váy lên cũng thể khẳng định đây là hồ ly tinh chuyển thế .
Nhìn xem ả mê hoặc đại ca đến mức nào chứ!
ngay đó, Đoàn Bất Kinh lấy phần ức gà dày thịt đưa cho Mạc Vấn, còn bản thì gặm cặp cánh gà gầy nhom.
Mạc Vấn hết đường bắt bẻ, đành lườm cô nương đang độc chiếm hai cái đùi gà một cái.
Nàng nghiêng , để lộ vầng trán đường cong tuyệt mỹ hòa cùng chiếc mũi nhỏ nhắn, tạo nên một hình bóng cắt kéo tựa hoa giấy dán cửa sổ.
Ừm, thật đấy! Chỉ liếc một cái, ngọn lửa tức giận trong bụng Mạc Vấn tiêu tan quá nửa.
Thế là ba yên lặng ăn sạch con gà, chỉ còn vương vãi đống xương mặt đất.
Có lẽ nhờ ăn no nên lòng Cơ Tiểu Thiền an hơn nhiều.
Nếu vướng bận chuyện xét nhà diệt môn đấu đá chính trị chốn triều đình, Đoàn Bất Kinh của thời thanh niên vẻ ít nét lưu manh sơn phỉ và khá điều hiểu chuyện.
Nghĩ cũng , hiện tại nàng chỉ là một thôn cô chốn quê mùa, cản trở gì Đoàn Bất Kinh .
Lúc rời , nếu sợ nàng mật báo thì cứ việc trói nàng gốc cây là .
Dù trong tay áo nàng cũng giấu sẵn một con d.a.o nhỏ phòng , lát nàng tự cắt đứt dây thừng là thoát ngay.
đúng lúc , Đoàn Bất Kinh lên tiếng hỏi nàng: "Cô nương, nhà cô ở khúc nào trong thôn ?"
Cơ Tiểu Thiền xảo quyệt mưu mô, thể tiếp tục dối để chọc giận nên đành thành thật chỉ rõ vị trí nhà .
Quả nhiên Đoàn Bất Kinh xong vẫn tin, sai Mạc Vấn xuống núi dò xét.
Chẳng bao lâu , Mạc Vấn chạy về báo cáo: "Ả sai, một thằng ngốc ở đầu làng bảo bà t.ử sống chung với ả đang dính líu đến quan phủ, giờ chỉ một ả ở nhà thôi."
Mí mắt Cơ Tiểu Thiền giật giật, thầm nghĩ Mạc Vấn đụng Tứ Đản ? Cái thằng nhóc ngốc nghếch , chuyện gì cũng bô bô kể cho lạ thế!
Đoàn Bất Kinh gật gật đầu : "Lại phiền cô nương . Ta và chỗ qua đêm nên xin tá túc ở nhà cô nương một tối."
Cơ Tiểu Thiền xong mà bật .
Đã nàng ở một , hai gã nam nhân to xác mặt dày tới xin ngủ nhờ nhà một cô nương cơ chứ? là sơn phỉ, vốn dĩ chẳng cần đạo lý gì cả.
Thôi thì về làng vẫn hơn là vờn với họ núi.
Cách vách nhà nàng Lâm bộ khoái sinh sống, đến lúc đó tự khắc cách hô hoán cứu mạng.
Đợi khi mặt trời sắp lặn, nhân lúc trời nhá nhem tối, Đoàn Bất Kinh và Mạc Vấn theo sát Cơ Tiểu Thiền, nối gót thôn.
Lúc đúng bữa cơm chiều, nhà nhà đều nổi lửa nấu ăn, đường làng một bóng nên bọn họ cứ thế thuận lợi thẳng tới nhà Cơ Tiểu Thiền.
Khi đến cửa, Mạc Vấn thấy hộp đựng thức ăn đặt ở đó bèn xách lên xem.
Bên trong hai tầng đựng món xào trông ngon mắt.
Thấy Mạc Vấn định xách nhà, Cơ Tiểu Thiền cau mày nhẹ giọng nhắc: "Đừng động , cái của ."
Mạc Vấn khẩy, thầm nghĩ cả ngọn núi ăn uống nào cái gì là mua bằng tiền của cơ chứ.
"Sợ cái gì, lát nữa nếu ai đến tìm hộp cơm, cứ trả bạc cho họ là xong..."
Cơ Tiểu Thiền tự giễu: "Chẳng trả nổi , rắc rối lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-6-giao-tinh-khong-can.html.]
Đoàn Bất Kinh liếc Tiểu Thiền lên tiếng quyết định: "Đừng sinh sự, bỏ xuống!"
Mạc Vấn đành bỏ xuống.
Đợi khi trong sân, Đoàn Bất Kinh đảo mắt quanh căn nhà cũ kỹ hỏi Cơ Tiểu Thiền: "Cô nhóm lửa nấu ăn ?"
Cơ Tiểu Thiền lắc đầu, hỏi : "Sao , công t.ử đói ?"
Đoàn Bất Kinh im lặng.
Cơ Tiểu Thiền sực nhớ quá nửa con gà rừng lúc nãy chui bụng nàng và tên tiểu sơn phỉ, Đoàn Bất Kinh dường như chỉ ăn nửa cái bánh với một cái cánh gà, quả thực cũng nên đói .
Thấy Cơ Tiểu Thiền lắc đầu, Đoàn Bất Kinh bèn sai Mạc Vấn bếp chẻ củi nhóm lửa, còn thì thò tay lấy mấy quả trứng trong cái rổ treo lơ lửng xà nhà.
Hắn tìm thêm mấy quả ớt với cà tím mang giếng múc nước rửa rau.
Cơ Tiểu Thiền giả vờ phòng y phục, vội vàng giẫm lên ghế đẩu đẩy cửa sổ hướng Tây hòng lén lút trèo ngoài, chạy sang nhà Lâm thẩm lánh nạn.
Nàng dám gọi đến bắt tên trùm sơn phỉ.
Thủ đoạn g.i.ế.c của Đoàn Bất Kinh cao siêu, chỉ e cả thợ săn trong thôn cộng thêm Lâm bộ khoái gộp cũng chẳng đối thủ của .
Nàng càng sợ đắc tội Đoàn Bất Kinh, nếu thể một đòn mất mạng thì khi phất lên, nhất định sẽ ôm hận báo thù.
Tiểu Thiền chỉ trốn thật xa, nhường căn nhà cũ kỹ của cho kẻ họ Đoàn là .
Thế nhưng kịp thò đầu ngoài, eo nàng một bàn tay cứng như gọng kìm kẹp chặt và lôi tuột xuống.
Nam nhân bề ngoài tuy gầy gò nhưng là cơ bắp vững chắc của luyện võ.
Tiểu Thiền lôi xuống, tấm lưng đập vòm n.g.ự.c cứng ngắc của đau điếng.
Vẻ phong nhã của một vị quân t.ử nhường đùi gà bay biến sạch sành sanh.
Đoàn Bất Kinh hệt như đang bỡn cợt một con búp bê vải mỏng manh.
Hắn chỉ dùng một tay ấn nàng ngửa bàn, lưỡi d.a.o găm sắc lẹm kề sát chiếc cổ trắng ngần của nàng.
Dưới hàng mi rậm, lạnh lùng hỏi: "Ngươi định báo quan ?"
Cơ Tiểu Thiền cảm thấy lưng góc bàn cấn đau điếng, nàng cau mày ngấn lệ : "Ta chẳng định gì cả, chỉ là thấy sợ thôi. Nương từng dạy ở chung một phòng với nam nhân xa lạ, nếu sẽ hỏng danh tiết của con gái..."
Lần nước mắt của nàng vẻ công hiệu hơn kiếp , lưỡi d.a.o nới lỏng đôi chút: "Ngươi giở trò thì sợ."
Nói đoạn, đưa tay nắm lấy cổ tay Tiểu Thiền, kéo nàng dậy khỏi chiếc bàn gỗ.
Vì vụ an phận , Cơ Tiểu Thiền mất luôn cơ hội ở một trong phòng.
Nàng đành thừ bậc cửa bếp Đoàn Bất Kinh thái rau, còn Mạc Vấn thì loay hoay nhóm bếp.
Mạc Vấn thổi lửa khói xông cho đen nhẻm cả mặt, bực dọc tiểu cô nương đang thẫn thờ ở bậc cửa: "Nhà đại phú hộ nào mà nuôi thiên kim tiểu thư như thế ? Lớn chừng mà đến nấu cơm cũng , liệu lấy chồng hả?"
Cơ Tiểu Thiền trốn thoát nên trong lòng chán nản, lời tự nhiên cũng bớt sự khách sáo giả tạo.
Nghe Mạc Vấn , nàng dùng giọng điệu êm ái đáp trả: "Ngươi nấu cơm như , chắc chắn sẽ lấy dăm ba vị thiên kim tiểu thư đấy."
Mạc Vấn xong bèn sững .
Hắn cảm thấy lời nên là một câu chúc phúc , nhưng ngẫm cứ thấy sai sai.
Cái gì gọi là đàn ông nấu cơm thì mới lấy vợ? Chẳng lẽ nàng đang mỉa mai sinh là mang cái kiếp hầu hạ đàn bà ?
lúc đó, Cơ Tiểu Thiền lên, Đoàn Bất Kinh chuẩn ném ớt chảo, rụt rè nhắc nhở: "Công tử, ăn cay , thể chừa cho một chút đồ cay ?"
Mùi thơm quá khiến nàng cũng ăn.
Hai kiếp đều rượu độc sặc c.h.ế.t nên nay một miếng cay nàng cũng đụng .
Đoàn Bất Kinh dường như quên mất chuyện nàng toan tính chạy trốn nãy, khôi phục dáng vẻ hiền hòa.
Hắn dứt khoát bỏ bát ớt xuống, một miếng ớt cũng cho món ăn.
Lúc dọn cơm thì trời tối mịt.
Ba quây quần bên chiếc bàn gỗ, cùng dùng bữa ánh đèn dầu.
Cơ Tiểu Thiền phát hiện tay nghề của Đoàn Bất Kinh khá.
Cà tím chiên bằng mỡ lợn cho chín đều rắc thêm một nắm tỏi băm và ngò rí, quyện với tương đậu nhà quê nên ăn đậm đà.
Trứng xào tuy bỏ ớt nhưng nêm nếm với hẹ vô cùng miệng.
Mấy món rau dưa giản dị ăn kèm với bát cháo kê ngâm nước lạnh dường như dập tắt ngọn lửa bực bội trong lòng nàng.
Có tay nghề nhường , gã nam nhân nếu nghề c.h.é.m g.i.ế.c mà mở quán cơm cũng đủ nuôi sống gia đình.
Mới nửa ngày trôi qua mà nàng ăn hai bữa cơm với kẻ khắc tinh của hai kiếp .
Biển mênh mông, đây coi như cũng là mối giao tình hề cạn.
Cơ Tiểu Thiền đ.á.n.h bạo lên tiếng hỏi: "Mạo hỏi hai vị dự định khi nào rời ? Có cần phụ thêm ít bạc lộ phí xe cộ cho hai vị ?"
Đoàn Bất Kinh đáp, ngược Mạc Vấn tò mò vặn : "Ngươi thể góp bao nhiêu?"
Cơ Tiểu Thiền nhẩm tính bạc còn trong tay, c.ắ.n răng nén xót xa hỏi: "Hai lượng, đủ ?"
Mạc Vấn phì .
"Cơ ngơi của đại ca ... , vụ ăn lớn lắm! Phải nuôi mấy trăm qua mùa đông, chút bạc lẻ của ngươi thì bõ bèn gì!"
Tiểu thôn cô coi họ là lũ thổ phỉ tép riu chuyên cướp bóc nhà dân nghèo hèn ? Hai lượng bạc, định đuổi ăn mày chắc!
Cơ Tiểu Thiền im bặt, mặc cho Mạc Vấn lải nhải khoác lác.
Đoàn Bất Kinh ăn xong, ngắt lời Mạc Vấn và bảo dọn dẹp bàn sân rửa bát.
Đợi Mạc Vấn ngoài, đàn ông vẫn bên bàn, đẩy ngọn đèn dầu sang một bên lấy từ trong n.g.ự.c một tấm bản đồ quân sự bằng da cừu mới tinh.
Hắn trải phẳng bản đồ bàn, đoạn cầm đèn dầu lên quan sát.
Cơ Tiểu Thiền rõ định trò gì.
Kẻ vẫn từ bỏ ý định, tính giở chiêu hồi mã thương tấn công doanh trại Oai Phong.
Xem mười ngày trọng thương chạy nạn là điều khó tránh khỏi.
Tiếp đó, Đoàn Bất Kinh sẽ giống quỹ đạo của hai kiếp , cha con họ Trịnh kinh diện thánh cứu mạng, trở thành mãnh tướng của nhà họ Trịnh.
Nhớ đến những thủ đoạn dẹp trừ phe đối lập của tên Trịnh thủ gian xảo ngụy thiện khi kinh, Cơ Tiểu Thiền như ngửi thấy mùi m.á.u tanh lảng vảng bên mũi xua tan nổi.
Trọng sinh hai thì chứ, nàng vẫn buộc dấn thời thế loạn lạc binh đao .
Chúng sinh đều khổ, nàng lấy bản lĩnh gì mà mong giữ trong sạch? Trọng sinh nữa lẽ cũng chỉ là luống công vô ích, cố gắng vùng vẫy để bước ngõ cụt lặp như hai kiếp .
Tiếng nổ lách tách của tim đèn bàn vang lên vài tiếng.
Người nam nhân vẫn cúi đầu xem bản đồ chợt thấy tiếng thở dài vô thức của Tiểu Thiền.
Hắn từ từ đầu , ánh đèn hắt lên khuôn mặt tuấn tú của tạo thành những mảng tối sẫm, khiến rõ biểu cảm thực sự.