Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 61: Đội ngũ hòa thân
Cập nhật lúc: 2026-08-10 13:13:29
Lượt xem: 218
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng Tiểu Thiền nhẹ, nhưng Đoạn Bất Kinh vẫn đôi chút.
Hàng chân mày càng nhíu chặt hơn, ánh mắt đ.á.n.h giá ba chữ “Cơ Bẩm Lương”, nhưng từ đầu đến cuối vẫn bước tới gặng hỏi Tiểu Thiền.
Quá trình đào đất diễn khá nhanh. Đoạn Bất Kinh dẫn theo vài thủ hạ, chẳng mấy chốc đào hài cốt lên.
Những việc còn , Đoạn Bất Kinh để Tiểu Thiền tự tay .
Hắn bảo nàng quỳ sang một bên đốt vàng mã cho khuất, còn bản thì đích nhảy xuống nhặt cốt.
Tiểu Thiền từng nhắc , năm xưa khi cha giải cứu ngoại tổ phụ, từng gãy xương sườn.
Nay di hài của cha chỉ còn đống xương trắng phau, mà chỗ xương sườn bộ hài cốt , quả nhiên vết tích từng gãy.
Xuống đến chân núi, Đoạn Bất Kinh chuyển hài cốt cỗ quan tài mới mua.
Tiểu Thiền mở một bọc vải nhỏ , bên trong thình lình là một chiếc khóa bạc nhỏ hệt như chiếc khóa nàng từng tặng Đoạn Bất Kinh bùa hộ mệnh.
Đây là chiếc khóa bạc Tiểu Thiền tháo xuống từ thanh bội đao của Cơ Bẩm Lương. Nó là một chiếc trong cặp khóa bạc mà năm xưa nàng từng cầu xin, giờ đây đeo lên cổ khuất.
Nàng lẳng lặng nhủ thầm: Cha, con đón về nhà đây, đưa đến nơi mà vốn dĩ nên an nghỉ...
Quan tài thể đưa thôn, nên Đoạn Bất Kinh trực tiếp sai ngay trong đêm chuyển , đưa lên thuyền chở hàng.
Ban nãy Tiểu Thiền đến kiệt sức, cần nghỉ ngơi cho t.ử tế.
Trận của nàng, một nửa là vì cái c.h.ế.t oan uổng năm xưa của cha, nhưng nhiều hơn là cho những đau khổ mà bản nàng chịu đựng suốt ba kiếp .
Giữa đất trời xa lạ, sườn núi cỏ dại mọc um tùm , Tiểu Thiền cuối cùng cũng tìm một lối thoát để trút bầu tâm sự, nhất thời đến mức kiềm chế nổi .
Khi về đến nơi trọ, Bạch Lan và Hương Thảo đun sẵn nước cho Tiểu Thiền.
Đoạn Bất Kinh cần các nàng hầu hạ, mà tự tay giúp Tiểu Thiền tắm rửa y phục. Hắn còn dùng nước giếng vò lạnh khăn vải, đắp lên mắt cho nàng giảm sưng, để nàng nghỉ ngơi cho .
Sau khi hai tắm rửa xong xuôi liền ngủ từ sớm.
Đêm , Đoạn Bất Kinh hề phiền Tiểu Thiền.
Cho đến sáng sớm hôm , Tiểu Thiền ngủ một giấc no say, cuối cùng cũng tỉnh táo , bèn chuẩn rời giường ăn cơm.
Nhà cửa ở phương Bắc đều giường lò, nương theo ngọn lửa cháy rực bếp, giường lò cũng ấm áp vô cùng.
Tiểu Thiền dậy đ.á.n.h răng rửa mặt xong, cảm thấy lạnh quá liền vội vàng chạy tót lên giường lò, chẳng mấy chốc cơ thể lạnh buốt ấm dần lên.
Bạch Lan dậy sớm hầm một con gà. Những củ khoai tây bở tơi mềm mịn hút no nước gà tươi ngọt, ăn còn ngon hơn cả thịt. Thêm vài món dưa muối, đậu tương muối đặc sản địa phương, cực kỳ đưa cơm.
Tiểu Thiền bên chiếc bàn nhỏ giường lò, ăn bữa cơm thơm lừng, từng chút từng chút bình tâm trạng nhấp nhô.
Nàng vẫn luôn đợi Đoạn Bất Kinh lên tiếng hỏi. Dù lúc ở núi, nàng thật sự khống chế cảm xúc, thất thố quá nhiều.
Một kẻ đa nghi như Đoạn Bất Kinh chắc chắn sẽ sinh lòng nghi ngờ.
Thế nhưng Đoạn Bất Kinh chẳng hé răng nửa lời, chỉ ngừng gắp cho nàng những miếng thịt gà hầm tương nông gia mềm rục.
Cuối cùng, chính Tiểu Thiền là nhịn nữa, bèn hỏi: “Huynh ông là ai ?”
Đoạn Bất Kinh ngẩng đầu nàng. Hắn thò tay cổ áo kéo chiếc khóa bạc nhỏ đích nàng đeo cho , lắc lắc: “Ta chỉ là, chiếc khóa bạc giống hệt của ông , và ông trong lòng nàng quan trọng như . Còn về những chuyện khác, bao giờ nàng nguyện ý kể, thì cho là .”
Tiểu Thiền nhận , chỉ cần chạm đến giới hạn “rời xa ”, thì Đoạn Bất Kinh bao dung độ lượng hệt như một vị thánh nhân.
Có lẽ là do tâm cảnh đổi.
Nếu là đây Đoạn Bất Kinh , nàng tuyệt đối tin, lúc nào cũng cảm thấy đang ôm lòng toan tính, mưu đồ gì đó với nàng.
giờ đây, dường như nàng bằng lòng tin tưởng một chút, rằng đây là sự dịu dàng độc nhất mà đàn ông từng dãi dầu gió tanh mưa m.á.u nguyện dành riêng cho nàng.
Nghĩ đến đây, nàng nhịn ôm lấy eo nam nhân, cọ cọ n.g.ự.c .
Ánh mắt Đoạn Bất Kinh bỗng chốc tối sầm . Hắn cúi đầu hỏi: “Bên đang sưng ? Còn trêu chọc ...”
Mặt Cơ Tiểu Thiền lập tức đỏ bừng.
Trên đường bôn ba nhiều bất tiện, hai thể mặc nguyên y phục ngủ cạnh là lắm .
Cho nên hôm , khi thuê sân , hai cuối cùng cũng thể chung đụng trong một căn phòng, Đoạn Bất Kinh liền phóng túng.
Trong chuyện , xưa nay luôn chừng mực. Thêm đó, giờ ỷ việc uống t.h.u.ố.c tránh thai, càng nước lấn tới.
Kết quả là sáng hôm qua lúc tỉnh dậy, thấy Đoạn Bất Kinh còn loạn, Tiểu Thiền đành dối rằng bên sưng, thấy thoải mái.
Có điều nàng chỉ ôm một cái thôi, thành câu dẫn ?
lúc , bên ngoài gõ cửa, là Quan Chấn đến.
Gã hạ giọng bẩm báo: “Đại đương gia, bên phía Thát Đát dường như nhận tin tức gì đó. Ám tiêu xung quanh rằng, quanh đây bỗng xuất hiện nhiều nhân mã lai lịch bất minh. Chúng tiếng Thát Đát, rà soát từng thôn một để lục soát các thương đội, là để bắt gian tế của triều Tề trộn .”
Quan Chấn khựng một chút tiếp: “Liệu chúng nhắm chúng ? Lẽ nào Cảnh Trọng Minh ôm hận vì ngài nẫng mất công lao vụ thỏi sắt, điều tra chúng đến hướngnúi Ngự Lam nên bán chúng cho Thát Đát?”
Đoạn Bất Kinh ngẫm nghĩ một lát: “Cảnh tướng quân hẳn là sẽ , nhưng ông chắc chắn sẽ truy tìm hướng của chúng . Khó đảm bảo bên cạnh ông gian tế ẩn nấp, bán tin tức chúng đếnnúi Ngự Lam. Ban ngày rời quá chói mắt, tối nay chúng hãy .”
Vì cần thăm dò tình hình xung quanh, Đoạn Bất Kinh đích khảo sát để xác nhận tuyến đường an .
Hắn sắp xếp Lý Bưu dẫn ở bảo vệ Tiểu Thiền, đợi xác định xong đường lui sẽ đón nàng.
Sau khi Đoạn Bất Kinh rời , Tiểu Thiền đợi mãi đến chiều vẫn thấy bọn họ .
Nàng mang nặng tâm sự bước cổng viện, tiện thể phóng tầm mắt về ngọn núi xa.
Quan tài của cha vận chuyển , an vị thuyền chở hàng .
Vốn tưởng đợi sáng mai là bọn họ thể về Cám Châu.
Không ngờ nhóm nhân mã truy đuổi đột ngột xuất hiện xáo trộn bộ kế hoạch.
Từ năm bảy tuổi, Tiểu Thiền còn khái niệm về mái nhà. Ngôi nhà cũ chật hẹp ẩm thấp ở quê nhà của nàng.
Cái nhà họ Cơ lạnh lẽo đầy rẫy mưu mô tính toán ở kinh thành cũng chẳng giống nhà của nàng.
Thế nhưng giờ đây, giữa vùng đất cằn cỗi và gió lạnh phương Tây Bắc, Cơ Tiểu Thiền bất chợt nhớ về ngôi nhà của ở đó.
Chỉ mong dọc đường bình an suôn sẻ, để nàng cùng Đoạn Bất Kinh nhanh chóng trở về nhà.
Ngay lúc nàng đang phơi phới tưởng tượng viễn cảnh mang chỗ đồ nội thất bằng gỗ sưa đỏ từ Lộ Châu về phủ Tướng quân ở Cám Châu khi trở , thì từ xa bỗng truyền đến một tiếng nổ “đùng”. Chỉ thấy một đám mây màu vàng cao ngất b.ắ.n tung toé . Ngay đó, thêm vô đám mây khác nổ tung.
Rất nhanh, một mùi lạ phát tán khắp bốn phía.
Cơ Tiểu Thiền thì , chỉ khổ cho mấy từng nếm trải trận “mưa vàng” ở ngoại ô .
Ban nãy họ đang ăn cơm trong sương phòng, tiếng nổ liền chạy xem. Kết quả thấy cảnh tượng quen thuộc , từng một thi bịt miệng, vịn tường nôn mửa.
Bạch Lan và Hương Thảo cũng ghét bỏ vô cùng, xua đuổi họ chỗ khác mà nôn.
Lý Bưu mãi mới nhịn cơn buồn nôn, nhăn nhó mặt mày hỏi Tiểu Thiền: “Phu nhân, ngài dặn dò gì thì cứ mạnh dạn , mấy tuyệt đối thề c.h.ế.t tận trung. Chúng đừng chơi trò nữa, ạ?”
Tiểu Thiền vội vàng rũ sạch quan hệ: “Lần . Nãy giờ mấy bọn vẫn luôn ở cạnh các ngươi, bước khỏi cửa viện nửa bước !”
Nàng ba đám mây vàng bốc lên cùng tiếng nổ lớn từ phía xa xa, bèn phân phó Lý Bưu sang đó xem xét tình hình.
Chẳng mấy chốc, Lý Bưu bịt mũi chạy về: “Phu nhân, đúng là trùng hợp thật. Đội ngũ đưa công chúa hòa đang tá túc ở thôn bên cạnh. Nhà xí ở mấy viện mà họ ở nhờ đều nổ tung . Ai đó trộm pháo Tết của dân địa phương, thừa dịp ăn xong mà tay. Hiện giờ cả thôn bên đó loạn thành một bầy, ai ai cũng nhảy chồm chồm lên c.h.ử.i bới.”
Tiểu Thiền lờ mờ hiểu , hạ giọng lẩm bẩm: “Lẽ nào... vị Hoa An công chúa học theo cách của , thừa dịp hỗn loạn để bỏ trốn?”
Năm xưa khi nàng thi triển tuyệt kỹ “mưa vàng”, Hoa An công chúa cũng mặt ở đó, chẳng khác nào chỉ bảo tận tay để học môn kỹ nghệ .
Tiểu Thiền đoán sai, một lúc thấy tiếng la hét đòi lục soát thôn, là tìm công chúa gì đó.
Đoạn Bất Kinh vẫn về, Tiểu Thiền quyết định lấy bất biến ứng vạn biến. Dù bọn họ cũng chứa chấp công chúa, sợ gì khác khám xét.
Chỉ là công chúa ầm ĩ lớn quá, e rằng sẽ thu hút đám Thát Đát đang lùng sục thương đội kéo đến.
Cùng lúc đó, vị Tướng quân phụ trách đưa dâu tên Tề Thịnh đang ngừng dội nước, cọ rửa mớ ô uế dính đầy , thỉnh thoảng ôm bụng nôn thốc nôn tháo.
Trận địa quả thật quá hỗn loạn, tất cả đều lo chạy trốn và nôn mửa. Hơn nữa sắc trời sắp tối, dân làng ngừng c.h.ử.i rủa ầm ĩ, nên chẳng ai Hoa An công chúa thừa cơ chạy trốn đằng nào.
Nghe thuộc hạ bẩm báo vẫn tìm thấy công chúa, Tề Thịnh tức giận quát: “Ả là một công chúa sống mãi trong thâm cung, thể nghĩ cái cách dơ bẩn nhường ? Chắc chắn là tặc nhân bắt cóc công chúa . Mau tìm! Bọn Thát Đát nhận tin, đội ngũ đón dâu sắp sửa đến nơi . Nếu tìm thấy, cái đầu của chúng cũng giữ nổi !”
Đường của là Tề Hoành, hiện đang Vinh Thái hậu vô cùng sủng ái.
Dạo , khi Hoa An Đoạn Bất Kinh từ chối, đúng lúc sứ giả Thát Đát đến yêu cầu triều đình mở cửa giao thương vùng biên giới, bằng sẽ động đao binh.
Vinh Thái hậu lúc chỉ dựa một chữ “kéo”, để định thế cục trong triều tính .
Thế nên bà mới thương nghị với sứ giả, nếu hai bên kết giao tình Tần - Tấn, bà mới cớ để bàn bạc việc mở biên thị với bá quan văn võ.
Bởi lẽ các đại thần trong triều, cũng như Tề Hoành đều cho rằng, một khi mở cửa biên thị sẽ là nối giáo cho giặc, làn sóng phản đối trong dân gian cũng lớn.
Bà cũng chẳng đợi sứ giả đồng ý, vung bút hạ chỉ, giao cho Tề Hoành sắp xếp đáng tin cậy đưa Hoa An công chúa đang kẹt ở đại doanh Uy Phong sang Thát Đát. Tạo cục diện chủ động hòa , ép phía Thát Đát thuận nước đẩy thuyền mà chấp nhận.
Dù cho phía Thát Đát bằng lòng, triều đình cũng chẳng mất mát gì.
Dù thì hoàng đế c.h.ế.t yểu vẫn còn nhiều con gái, một hai đứa bỏ mạng nơi đất khách quê thì cũng chả .
Mắt thấy chỉ cần giao là xong nhiệm vụ.
Không ngờ đúng lúc ăn tối xảy cớ sự hỗn loạn .
Tề Thịnh sốt ruột xoay vòng vòng. Vừa y phục xong, nóng nảy hỏi: “Sao ? Tìm thấy ?”
Thấy thuộc hạ lắc đầu, Tề Thịnh phát điên: “Thế còn cung nữ hầu hạ ả thì ? Cùng lắm thì chọn một đứa xinh , cho nó đóng giả công chúa ?”
Khi đám cung nữ của Hoa An cũng chạy trốn cả , Tề Thịnh tức tối vỗ đùi đ.á.n.h đét, nghiến răng liều: “Đội ngũ đón dâu của Thát Đát sắp đến nơi . Đi, tới các thôn lân cận tìm một nữ t.ử nhan sắc. Đến lúc đó bắt nhà nó đe dọa, bắt nó ngậm miệng ít một chút. Chỉ cần chúng giao việc để nhanh chóng hồi triều là !”
Tiếp đó, bọn chúng bắt đầu lùng sục tìm kiếm nữ nhân hết nhà tới nhà khác.
Khốn nỗi, nữ t.ử ở cái thôn trấn hẻo lánh ai nấy đều mặt vàng vóc gầy. Đừng là đóng giả công chúa, bảo là cung nữ thì cũng chẳng ma nào tin.
Tề Thịnh gấp đến độ điên đầu, dứt khoát tự trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-61-doi-ngu-hoa-than.html.]
Vừa bước sang thôn bên cạnh, ngang qua cổng một tiểu viện, thấy bên trong tiếng nữ t.ử chuyện, liền bước sải tới đạp tung cửa viện.
Mắt Tề Thịnh tinh. Nương theo ánh tà dương, thấy giữa sân một thiếu niên thấp bé đang .
khuôn mặt quá sức xinh , tinh xảo hệt như búp bê sứ. Nhìn một cái là ngay chẳng nam nhi.
Tề Thịnh mừng rỡ như điên, chỉ tay vị cô nương giả nam trang xinh quát: “Lên, bắt ả cho !”
Vừa thấy mấy tên thị vệ nhào về phía phu nhân, Lý Bưu lưu loát rút kiếm, lạnh lùng hỏi: “Các ngươi gì?”
Tề Thịnh vốn chẳng để mấy kẻ mắt.
“Ta là Điện tiền Tướng quân của Đại Tề, Tề Thịnh. Nay đang tạo hóa tày trời chờ đón các ngươi đây. Khẩu âm của cô nương chừng giống bản xứ nhỉ.”
Ban nãy khi còn ở khách điếm, Cơ Tiểu Thiền cũng từng qua đoàn nhân mã đưa dâu .
Người thì đông thật, nhưng nếu thật sự động thủ, e là đủ nhét kẽ răng bọn Đoạn Bất Kinh.
Đoạn Bất Kinh về, nàng cũng chẳng vội, dứt khoát trêu đùa vị tiểu Tề tướng quân một chút để kéo dài thời gian.
“Tiểu nữ theo trưởng từ Đại Tề đến đây buôn bán. Tạo hóa tày trời mà Tướng quân là gì , chi bằng thử xem.”
Tề Thịnh là con gái nhà thương nhân, lòng nhẹ nhõm phân nửa.
Hắn nhướng mày : “Đại Tề kết mối giao hảo Tần - Tấn với Thát Đát, ngặt nỗi nửa đường công chúa bỗng nhiễm bệnh ác. Ngươi xinh xắn ưa , chi bằng mặt công chúa san sẻ âu lo, tới vương đình Thát Đát hòa với Thiền vu, hưởng thụ vinh hoa phú quý của tước vị Vương phi, cũng coi như là góp chút tâm sức cho bách tính Đại Tề.”
Tiểu Thiền mỉm nhẹ nhàng: “Tề Tướng quân, ngài to gan bậy như thế, dám mạo danh đổi trắng đen. Dám hỏi nếu lỡ xảy sai sót gì, cái chức quan bằng quả nho của ngài gánh vác nổi hậu quả ?”
Tề Thịnh tuyệt đối ngờ, ở cái chốn Hồ phủ bụi lòi một nha đầu mồm mép tép nhảy đến thế.
Nghe tin sắp bắt giả công chúa, nó những chẳng sợ hãi mà còn dám hỗn xược buông lời bất kính.
Tề Thịnh bất giác gằn, bụng bảo : Có gì mà sợ?
Ngôn ngữ Thát Đát và triều Tề vốn bất đồng. Một nữ t.ử Hán ném sang đó thông hôn với dị tộc, chỉ cần phanh chân là đủ .
Con nha đầu đến lúc đó nếu chịu khuất phục mà lóc ầm ĩ... thì cũng là nó tự chuốc lấy đau khổ. Chỉ e tên Thiền vu tát cho mấy bạt tai là ngoan ngoãn ngay.
Chỉ cần khống chế nhà, trưởng của nó trong tay, lấy tính mạng uy hiếp, sợ nó chịu cúi đầu.
Lúc đây, chỉ tống khứ cái đống bùi nhùi , để bản thể an về triều bẩm báo với Thái hậu. Những chuyện khác, quản cũng chả quản nổi.
Nghĩ tới đây, Tề Thịnh phẩy tay, hiệu cho binh sĩ phía tiến lên bắt .
Nghe đồn bọn man tộc Thát Đát quá coi trọng trinh tiết hôn nhân. Đợi lát nữa bắt con nha đầu , nếm thử mùi vị cho Thiền vu Thát Đát.
Thế là gằn gian xảo : “Khôn hồn thì ngoan ngoãn theo , đợi Bổn tướng quân đích điều giáo thể cô nương một chút, kẻo đến lúc đó hầu hạ đàn ông, chẳng đường lấy lòng Thiền vu...”
Nụ thô bỉ mặt còn kịp tắt, đám binh lính xông lên như những miếng vỏ khoai tây cạo văng , bay tứ tung khắp nơi.
Bọn Lý Bưu tay quá độc ác. Chúng chuyên dùng những chiêu thức khiến lập tức mất khả năng phản kháng. Đám binh lính ập tới bẻ khớp trật tay chân.
Lý Bưu hung hãn lao tới chỗ Tề Thịnh, vung tay lấy chuôi đao đập mạnh miệng .
Hai cái răng trong cái mõm thúi của gã hòa cùng bọt máu, rơi lạch cạch xuống đất như đá sỏi. Cánh tay của cũng vặn trật khớp. Lý Bưu tung thêm một cước đạp ngã lăn đất.
Miệng của những kẻ còn cũng những khác dùng dây thừng siết chặt.
Hương Thảo bê một chiếc ghế , Cơ Tiểu Thiền thong dong xuống, mỉm Tề Thịnh hỏi: “Nói đến chuyện điều dưỡng thể, cũng chút am hiểu. Mấy chiêu nắn gân nắn cốt , Tướng quân cảm thấy thoải mái ?”
Tề Thịnh lúc cô nương đang duyên dáng, cảm giác như đang thấy nữ vương của Dạ Xoa quốc, nhất thời hoảng sợ tột độ.
Đến lúc cái cằm đ.á.n.h trật khớp nối , Tề Thịnh mũi đao kề sát cổ, giọng run lẩy bẩy: “Các... các ngươi đừng bừa! Đội ngũ đón dâu của Thát Đát đến . Nếu sứ thần đưa dâu của triều Tề đối chứng, từng các ngươi đều đừng hòng chạy thoát!”
lúc , Đoạn Bất Kinh cùng đám Quan Chấn cũng .
Thấy cảnh tượng ngổn ngang trong sân, Đoạn Bất Kinh liền hỏi xảy chuyện gì.
Khi cái thứ giẻ rách dám đòi bắt Tiểu Thiền giả công chúa hòa , Đoạn Bất Kinh nhấc chân lên, đạp bay cái cằm mới gắn của Tề Thịnh.
Tề Thịnh thổ một ngụm m.á.u tươi ngất lịm .
Tiểu Thiền hỏi , đám lùng sục thương đội là ai.
Đoạn Bất Kinh đáp: “Không Thát Đát. Mặc dù chúng tiếng Thát Đát, nhưng mang âm mũi đặc trưng của Nhung. Chắc là do Nhung giả dạng.”
Đoạn Bất Kinh ngẫm nghĩ một lúc tiếp: “Theo suy đoán của , chắc chắn là cái bẫy do nhà họ Trịnh giăng , nhân cơ hội lấy mạng . Bọn chúng mang theo ít , vẻ như định bao vây tàn sát cả mấy cái thôn . Đích thị là nhắm chúng .”
Cơ Tiểu Thiền day day huyệt thái dương: “Phải đây? Tên rùa sứ đoàn đón dâu của Thát Đát cũng sắp đến . mà, chúng cũng thể...”
Lời còn dứt, hai sang .
Nhìn đôi mắt bỗng sáng rực lên của Tiểu Thiền, Đoạn Bất Kinh ngay lập tức đoán suy nghĩ của nàng.
Hắn sầm mặt xuống: “Không ! Ta đồng ý.”
Tiểu Thiền : “Đã lúc nào mà còn ghen tuông vớ vẩn ? Ta chỉ đóng giả công chúa, chứ gả cho Thiền vu thật . Chỉ cần lợi dụng đội ngũ đón dâu của Thát Đát để lén qua mắt bọn của nhà họ Trịnh là . Chẳng nhẽ định gả cho tên Thiền vu Thát Đát thật đấy !”
So với đội quân truy sát đông đảo do nhà họ Trịnh tập hợp, thì đội ngũ đón dâu của Thát Đát còn dễ lừa gạt hơn nhiều.
Chỉ cần nghĩ cách giải quyết xong nhà họ Trịnh , những chuyện còn đều dễ xử lý.
Đoạn Bất Kinh đương nhiên hiểu đây là cách hữu hiệu nhất để thoát khỏi thôn lúc . Tiểu Thiền dấn chốn nguy hiểm.
Hắn thà tự thu hút chủ lực địch, để Tiểu Thiền nhân cơ hội lén lút chuồn ngoài.
hiển nhiên, Tiểu Thiền cũng đồng ý để gặp nguy.
Rốt cuộc, Tiểu Thiền vẫn thuyết phục Đoạn Bất Kinh, mắt cứ dùng phận đoàn sứ tiết hòa để trộn khỏi thôn .
Thế là bộ đoàn hòa nhanh chóng nhóm của Đoạn Bất Kinh thế bộ.
Dù thì công chúa cũng mang theo tỳ nữ bỏ trốn. Tề Thịnh cùng đám thị vệ , và cả những binh lính chạy tới , thảy đều khống chế trói gô .
Những còn đa là phu xe. Đang còn ngơ ngác thì thanh toán tiền tàu xe, bảo họ tiếp tục đ.á.n.h xe ngựa, họ liền ngoan ngoãn theo.
Thế là Đoạn Bất Kinh lấy chiếc hộp đựng quốc thư , y phục Tướng quân của Đại Tề, các trướng cũng luôn quân phục.
Tiểu Thiền khoác lên y phục lụa là gấm vóc, trang điểm lộng lẫy, mặt còn che thêm một lớp khăn voan mỏng.
Lý Bưu thấy mà khỏi rụt cổ. Phu nhân nhà họ thoạt còn giống một nàng công chúa lá ngọc cành vàng, quốc sắc thiên hương hơn cả vị Hoa An công chúa thế ?
Dưới sự dìu đỡ của Hương Thảo, nàng bước lên xe ngựa. Trong lòng thầm nhủ may mắn cỗ xe ngựa đỗ trong lán, nên Hoa An công chúa bôi bẩn.
Nếu , đ.á.n.h c.h.ế.t nàng cũng đời nào bước lên chiếc xe .
Khi đoàn tiến thôn, sứ thần đón dâu của Thát Đát đợi sẵn ở đó.
Dẫn đầu là một nam nhân quý tộc Thát Đát trẻ tuổi. Hắn mũi cao mắt sâu, hình vạm vỡ, mặc một chiếc áo choàng lông thú láng bóng như tuyết, đầu đội mũ da thú đặc trưng của Thát Đát. Ánh mắt tràn ngập sự khinh miệt khi đoàn sứ tiết hòa của Đại Tề đang tới.
Theo như lời giới thiệu của quan viên Hán cùng, gã thanh niên là trưởng t.ử của Thiền vu Hốt Nhi Đãi, cũng là Vương t.ử Cổ Nhĩ Tháp - sẽ kế thừa ngôi vị .
Đi theo Cổ Nhĩ Tháp, ngoài vài gã quý tộc Thát Đát trẻ tuổi , còn ít quan Hán ở địa phương.
Đoạn Bất Kinh nay đang mạo danh Tề Thịnh, bèn giơ cao quốc thư về phía Cổ Nhĩ Tháp, định trao quốc thư cho .
bước hai bước, roi ngựa của Cổ Nhĩ Tháp xé gió lạnh, quất thẳng mặt Đoạn Bất Kinh.
Hắn vung roi, dùng tiếng Thát Đát quát lạnh.
Dạo gần đây trình độ tiếng Thát Đát của Tiểu Thiền tiến bộ hơn hẳn. Nàng hiểu vài từ, đại loại như “dê hai chân”, “thúi hoắc”...
Rất rõ ràng, gã đang nh.ụ.c m.ạ sứ thần Đại Tề là thứ dê hai chân đê tiện, xứng đáng tới gần quý tộc Thát Đát tôn quý.
Nếu là Tề Thịnh, e rằng lúc quất cho ngã nhào kêu la t.h.ả.m thiết, mất sạch thể diện của Đại Tề ngay mặt các vị quan viên Hán.
Đáng tiếc, vị sứ thần mạo danh hiện tại, là kẻ thể dung nhẫn bất cứ nam nhân nào dám rạch phá khuôn mặt của .
Khoảnh khắc roi ngựa quất tới, Đoạn Bất Kinh dùng tay bắt gọn lấy ngọn roi, thuận thế quấn liền ba vòng quanh tay. Đồng thời, một chân lùi về để mượn đà xả lực, dễ dàng hóa giải sức mạnh hiểm hóc của roi ngựa bằng chính những vòng quấn đó.
Cổ Nhĩ Tháp đó từng nhắc đến vị sứ thần Đại Tề .
Nghe tên là Tề Thịnh. Dù mang danh võ tướng nhưng là hạng bất tài vô dụng. Chẳng qua nhà họ Tề một nhân vật tên là Tề Hoành.
Cái tên Tề Hoành là Phò mã của một vị công chúa Vinh Thái hậu nhận nuôi, cũng xem là con rể nuôi của Vinh Thái phi.
lời đồn rằng mối quan hệ giữa Tề Hoành và Vinh Thái hậu đó cũng chẳng mờ ám gì.
là lấy sức một mà hầu hạ cả hai con, xưng danh kiện tướng giường cũng ngoa.
Thế nên Cổ Nhĩ Tháp xem Tề Thịnh gì.
Một roi quất xuống đối phương tay đón gọn, quả thực khiến một Vương t.ử Thát Đát đường đường chính chính vô cùng mất mặt.
Ngay lúc gã trừng mắt giận dữ “Tề Thịnh”, “Tề Thịnh” tỏ khá thức thời, chủ động buông roi ngựa , dùng tiếng Thát Đát một câu.
Đại ý là: Cảm tạ Vương t.ử vung roi tẩy trần cho .
Hóa Thát Đát phong tục vung roi ngựa vang lên âm thanh xé gió để chào đón khách quý. Tề Thịnh như là đang mỹ hóa hành vi thô lỗ đ.á.n.h ban nãy của Cổ Nhĩ Tháp, chừa cho đôi bên một bậc thang giữ thể diện.
Câu tiếng Thát Đát Đoạn Bất Kinh lưu loát vô cùng. Điều khiến Cổ Nhĩ Tháp âm thầm kinh ngạc thêm một phen, cuối cùng gã cũng chịu định thần kỹ vị võ tướng trẻ tuổi Tề thể tay đón roi ngựa .
Nam nhân kiêu ngạo cũng chẳng tự ti. Vóc dáng cao lớn vạm vỡ, vai rộng tay dài, uy dũng hề thua kém dũng sĩ Thát Đát.
Đôi mắt sâu thẳm hàng lông mày rậm rạp đang hướng tới ánh chẳng vẻ khúm núm xun xoe thường thấy ở đám quan Đại Tề, mà chỉ toát lên vẻ sắc lạnh nhuốm màu m.á.u tanh của gươm đao.
Cái tên Tề Thịnh vô danh tiểu từ chui ? Sao tỏa sát khí thấu xương nhường ?
Nét mặt Cổ Nhĩ Tháp nghiêm , thầm nghĩ: Vương đình triều Tề, mà vẫn còn một nhân vật tuấn kiệt như thế ?
lúc , Đoạn Bất Kinh mới dâng quốc thư hòa lên.
Cổ Nhĩ Tháp vẫn vắt vẻo lưng ngựa, đón lấy quốc thư xem lướt qua một lượt, khinh khỉnh ném sang một bên: “Nữ nhân mà các ngươi mang đến hiến cho Phụ vương đang ở ? Để xem hàng , xem cô ả xứng đôi với mặt trời rực rỡ nhất thảo nguyên Thát Đát .”
Viên tiểu Hán chịu trách nhiệm truyền lời cho gã, lập tức uốn lưỡi dịch bùi tai: “Xin mời Công chúa Đại Tề bước xuống ngựa, để Cổ Nhĩ Tháp vương t.ử chiêm ngưỡng dung nhan.”
Tiểu Thiền thở dài một tiếng. Ngay lúc nàng định vén rèm xe bước xuống, Đoạn Bất Kinh nhạt một tiếng đáp trả: “Dám hỏi Cổ Nhĩ Tháp vương tử, đối tượng hòa của Công chúa là ngài ? Mở miệng là đòi chiêm ngưỡng Công chúa Đại Tề của , mặt mũi ngài cũng lớn gớm nhỉ!”
Viên tiểu lau túa mồ hôi hột, vội vàng dịch cho vị Vương t.ử : “Bẩm, Công chúa tính tình đoan trang hiền thục, e thẹn gặp mặt nhiều . Công chúa thấy vị Quân vương tôn quý mà nàng sắp gả chồng mới chịu bước xuống xe ạ.”