Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 63: Ngọc trắng không tì vết
Cập nhật lúc: 2026-08-10 13:13:31
Lượt xem: 215
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa An công chúa tuy vẫn luôn trốn trong hòm y phục, nhưng thi thoảng lúc xe ai, nàng cũng lén hé nắp hòm để thở.
Lần hít thở đầu tiên, Hoa An công chúa thấy vị chủ t.ử mắt cầm rìu phang chông sắt thẳng mặt tên lính Thát Đát.
Lần hít thở thứ hai, nàng thấy nữ nhân giơ cao lưỡi đao sắc bén, mắt thèm chớp, lạnh lùng c.h.é.m rụng đầu Vương t.ử Thát Đát.
Thế nên, khi thấy Cơ Tiểu Thiền hòm y phục, nàng kìm mà rùng một cái, run rẩy với Tiểu Thiền: “Ta... là công chúa của Đại Tề, nếu ngươi cứu , nhất định sẽ trọng thưởng.”
Tiểu Thiền xong bật thành tiếng: “Thưởng gì cơ? Thưởng tru di cửu tộc chắc?”
Xem vị công chúa ngây thơ vẫn hiểu tình thế, Vương t.ử Thát Đát c.h.ế.t, cái danh “Hoa An công chúa” đáng lẽ cũng bốc khỏi thế gian mới .
Hoa An công chúa kinh hãi Đoạn Bất Kinh đang bước tới, nhưng tuyệt nhiên dám hé răng van xin .
Vốn dĩ ban đầu, Hoa An công chúa nhất kiến chung tình với Đoạn tướng quân. Một nam nhân tuấn tú nhưng kém phần nam tính, khác biệt với đám công t.ử bột nàng từng gặp ở kinh thành.
Lúc , Hoa An bỗng cảm thấy mối tứ hôn cũng tồi, uổng công nàng luồn cúi mặt ả yêu phi họ Vinh, vờ vịt yếu đuối để lấy lòng ả.
Cho dù Đoạn Bất Kinh thành thì chứ? Nghe lúc Đoạn Bất Kinh chọn nữ nhân , cũng chỉ là nhắm khối gia sản kếch xù của ngoại tổ phụ ả mà thôi.
Năm xưa phụ hoàng nàng chẳng cũng vì gây dựng thế lực mà rước con gái của cường hào về thê t.ử ?
Hoa An coi trọng Đoạn Bất Kinh, cảm thấy cũng giống như phụ hoàng nàng , đều sẽ trở thành kiêu hùng một cõi trong thời loạn lạc.
Ngặt nỗi, là công chúa hoa nhường nguyệt thẹn như nàng , Đoạn Bất Kinh chẳng thèm ngó ngàng đến, thẳng tay tống nàng cho Kỳ Vương ở đại doanh Uy Phong.
Đã ở giữa chừng, nàng còn một thằng lùn đen nhẻm bắt cóc đến một tiểu viện nông thôn, suýt chút nữa ép vợ lẽ nhà quê.
Và , sự kiện tiểu viện ở ngoại ô Cám Châu nổ tung xảy . Mãi đến lúc đó, nàng mới nhận Cơ Tiểu Thiền - kẻ mà đây nàng chẳng thèm để mắt tới - rốt cuộc là nhân vật đáng sợ đến nhường nào.
Đây là khuê nữ của viên tiểu quan lục phẩm mà Đoạn Bất Kinh từng xin kim bài ngự tứ để cầu thú ?
Rốt cuộc là gia đình tiểu quan kiểu gì mà thể nuôi dạy một vị thiên kim tiểu thư hung hãn đến thế?
Cái cô Cơ Tiểu Thiền , hễ nghi ngờ phu quân giấu giếm kim ốc tàng kiều, là chẳng thèm hỏi han nửa lời, đích vác mìn san bằng cả viện.
Đối mặt với đám Thát Đát khiến bao quan viên Đại Tề khiếp vía, nàng thể rôm rả, ung dung ứng phó.
Đến cuối cùng, chính nàng tự tay xách đao, c.h.é.m rụng đầu tên Vương t.ử Thát Đát hống hách kiêu ngạo ...
Trong thâm tâm Hoa An công chúa, Cơ Tiểu Thiền vượt qua cả vị phụ hoàng điên khùng của nàng , trở thành một bậc nữ trung hào kiệt điên cuồng và thâm tàng bất lộ.
Thế nên, khi lôi khỏi hòm, công chúa chẳng màng Đoạn Bất Kinh lấy một cái, thẳng tới ôm rịt lấy đùi Cơ Tiểu Thiền, lóc ỉ ôi van xin: “Cơ phu nhân, cầu xin phu nhân, hãy cứu mạng với. Hoa An nguyện trút bỏ trâm thoa, tự giáng xuống tỳ nữ, đời đời hầu hạ bên cạnh phu nhân...”
Tính khí nàng tuy kiêu ngạo ương ngạnh, nhưng khi phụ hoàng bạo tễ, địa vị trong cung của nàng tụt dốc phanh. Lại còn coi như cống phẩm đẩy hết đến khác. Giờ nếm mùi nanh vuốt của Thát Đát, cái gọi là nhuệ khí công chúa cũng bào mòn gần như chẳng còn gì.
Trong ký ức của Cơ Tiểu Thiền, Hoa An vẫn luôn là kẻ kiêu căng ngạo mạn, mở miệng là vênh váo tự đắc. Nhìn cảnh tượng nàng ôm đùi lóc t.h.ả.m thiết thế , Tiểu Thiền quả thực chút luống cuống tay chân.
Đoạn Bất Kinh khẽ nhíu mày. Hắn vô cùng ghét bất kỳ ai động chạm thể với Tiểu Thiền, dù là nam nữ.
Lý Bưu là cực kỳ nhạy bén, khi uống bát giải độc do Hương Thảo mớm cho, gã cử động . Thấy , gã lập tức bước tới, lôi tuột công chúa .
Hoa An thấy Tiểu Thiền vẫn im lặng, dường như ý định giữ nàng , bèn vội vã viện đến Mạc Vấn: “Không ... một tên là Mạc Vấn từng ngỏ lời cưới ? Ta bằng lòng gả cho , xin hãy mang về cùng !”
Câu khiến nhóm Lý Bưu phen phì : “Ây da, Mạc Vấn nhà mà công chúa từ trời rơi xuống kìa! Thằng ranh đó mà công chúa hạ gả cho , chắc cái đuôi vểnh lên tới tận trời mất!”
Tuy nhiên, Đoạn Bất Kinh vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, chỉ phóng một ánh mắt sắc lẻm băng giá.
Quan Chấn lập tức hiểu ý, tiến tới túm cổ Hoa An ném sang một bên.
Hoa An công chúa cũng lờ mờ nhận tình hình , gào t.h.ả.m thiết cầu xin: “Cầu xin , mẫu phi mất sớm, phụ hoàng yêu phi hãm hại, đời chẳng còn lấy một nào nữa. Xin hãy tha mạng cho ! Cái chức công chúa rách nát , ai thích thì cứ việc lấy. Ta thà một thảo dân bách tính, con gái của một gia đình bình thường còn hơn. Phụ hoàng ơi, trời hiển linh, chịu phù hộ độ trì cho con...”
Tiếng của nàng quá đỗi bi ai, khiến Tiểu Thiền xong cũng cảm thấy chùng lòng, nhưng nàng cố gượng ép bản can thiệp nhân quả của khác.
Đoạn Bất Kinh nhận Tiểu Thiền mặt , nhắm nghiền hai mắt , nữa. Hắn ngẫm nghĩ một lát sang hỏi Hoa An: “Nếu như cho cô một cơ hội báo thù cho Tiên đế, cô nguyện ý ?”
Hoa An công chúa nhớ cảnh Vinh Thái hậu hãm hại, ép nàng rơi t.h.ả.m cảnh ngày hôm nay, ánh mắt lập tức bừng lên ngọn lửa hận thù hừng hực: “Tất nhiên là nguyện ý . Nếu Tướng quân chịu giúp diệt trừ yêu phi, Hoa An nguyện gan óc lầy đất, thề sống c.h.ế.t trung thành với Tướng quân đại nhân.”
Nghe , Đoạn Bất Kinh phẩy tay, hiệu cho Quan Chấn buông nàng , bảo tìm một bộ y phục vải thô cho nàng .
Sau khi lên thuyền, nhân lúc chỉ hai trong khoang, Tiểu Thiền hỏi Đoạn Bất Kinh: “Giữ ả , liệu mầm mống họa hoạn gì về ?”
Đoạn Bất Kinh khẽ : “Điều đó còn phụ thuộc việc ả quản cái miệng . Trong mắt các thế lực hiện tại, Hoa An công chúa là một c.h.ế.t. Thực chất, sống c.h.ế.t của ả chẳng còn ai đoái hoài nữa. Thế nhưng, trong mắt những tộc nhà họ Ngô và các thế gia đại tộc, ả vẫn là một nàng công chúa hàng thật giá thật. Đợi đến thời điểm thích hợp, định để ả kể một câu chuyện cảm động thấu tận trời xanh.”
Tiểu Thiền hiểu ngay dụng ý của .
Chuyện Ngô Khánh bạo tễ trong cung năm xưa , bách quan văn võ một ai . Vinh Thái phi cấu kết với Tề Hoành phong tỏa tin tức kín như bưng.
giờ đây, nếu con gái ruột của Ngô Khánh “trốn thoát” từ tay Nhung trở về, thì cái miệng của nàng sẽ là thứ vũ khí lợi hại nhất thế gian. Một nàng công chúa dòng dõi Tiên hoàng, vì yêu phi bức hại mà gả xa sang Thát Đát, Nhung cướp đoạt, nếm mật gai trốn thoát về Đại Tề.
Một vị công chúa hy sinh vì đất nước nhưng chuốc lấy nhục nhã ê chề trở về, nếu thể kể lể lóc nỉ non, vạch trần những tội ác tày trời chốn thâm cung mặt bá quan văn võ. Khi đó, sự thật về việc Vinh Thái phi tư thông với kẻ là con ở rể của ả, tay mưu sát Tiên hoàng Ngô Khánh sẽ còn là lời đồn thổi vô căn cứ, mà sẽ trở thành một sự thật hiển nhiên.
Đến lúc đó, uy tín của Vinh Thái phi trong mắt các thế gia đại tộc sẽ sụp đổ, thậm chí cả thế của tên tiểu hoàng đế đang ngai vàng cũng sẽ mang m.ổ x.ẻ nghi ngờ. Nước cờ g.i.ế.c d.a.o quả thực quá đỗi cao tay.
Tiểu Thiền xưa nay bao giờ chủ động dò hỏi công sự của Đoạn Bất Kinh, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ dã tâm của . Dẫu là vị tiểu ca ca từng chung sống với nàng một mùa hè thuở ấu thơ, nhưng tận sâu trong xương tủy, Đoạn Bất Kinh vẫn là viên quyền thần kiêu hùng từng khiến vị hoàng đế ở kiếp cũng kiêng dè sợ hãi.
Ba châu Tây Bắc tuy nhỏ, nhưng chắc chắn là nơi Đoạn Bất Kinh cam chịu chôn chân cả đời. Bước lợi dụng Hoa An công chúa tạo thế , thể coi như phát s.ú.n.g đầu tiên đ.á.n.h dấu sự phản kích của nhằm kinh thành.
Nói về Hoa An, ả suýt nữa thì lôi rừng thủ tiêu, thoát c.h.ế.t trong gang tấc quả là một kỳ tích. Đoạn Bất Kinh rõ ràng, chính vì phu nhân xót thương ả mất song nên mới giơ cao đ.á.n.h khẽ, hy vọng ả đừng phụ tấm lòng từ bi của phu nhân.
Thế nên từ lúc lên thuyền, bao nhiêu cái thói tiểu thư đài các, kén cá chọn canh nước nôi bánh ngày xưa của Hoa An công chúa giờ đây đều bay biến sạch bách, ả dồn hết tâm sức việc lấy lòng Tướng quân phu nhân. Đã ả còn giành hết việc, sợ đám nha hạ nhân thô kệch, hầu hạ phu nhân đến nơi đến chốn.
Hôm nay, ả xun xoe chạy đến chải tóc cho Cơ Tiểu Thiền, hết lời xưng tụng phu nhân mái tóc đen nhánh như mây, dày dặn mượt mà, ả tiện tay sờ thử chén của Tiểu Thiền.
“Đã dặn bao nhiêu , nước pha quá nóng, mất hết hương vị của thì phu nhân mà thưởng thức nữa? À mà, đây là Long Tỉnh tiết Cốc Vũ, là Đại Hồng Bào Vũ Di sơn ?”
Bị công chúa vặn vẹo nhiều , Bạch Lan đ.â.m sưng sỉa mặt mày, chua ngoa đáp trả: “Đang đường , móc Hồng Bào với Chả Xanh Bào? Đây chỉ là gói bán năm văn tiền, cọng còn nhiều hơn cả lá, nếu nước sôi sùng sục thì mà mềm nổi mấy cái cọng ? Dám hỏi công chúa, nước pha cỡ nào mới ý ?”
Hoa An công chúa cả đời từng uống thứ rẻ rúng như , càng mù tịt chuyện cọng dùng nước nóng cỡ nào, chỉ ngập ngừng : “Sao để phu nhân uống thứ hạ cấp thế ?”
Bạch Lan vốn ngứa mắt công chúa từ lâu, giờ thấy ả bới bèo bọ, tức đến bật : “Hay là công chúa ném quách xuống sông , để lặn xuống mượn Long vương Thủy cung chút , xem thử kiếm Đại Kim Bào nào cho nhé!”
Hoa An tức lộn ruột, hét lớn: “Láo toét, , lôi con tiện tỳ đ.á.n.h gậy cho !”
Kết cục là, ả Bạch Lan đè nghiến xuống sàn, vặn hai cánh tay thâm tím, đau đến mức liên mồm gọi phu nhân cứu mạng.
Thật Cơ Tiểu Thiền cũng mệt mỏi với sự ồn ào của vị công chúa lắm . Kẻ kiếp nghĩ trăm phương ngàn kế bắt nạt nàng, kiếp sang nịnh nọt bợ đỡ bằng thủ đoạn, thật khiến đau hết cả đầu.
Vì , nàng bèn tìm một công việc tốn thời gian cho vị chủ t.ử . Nhân lúc thuyền cập bến, nàng cho phố mua ít vải vóc kim chỉ, sai công chúa những lúc rảnh rỗi thì thêu cho nàng một cặp vỏ gối mới.
Đoạn Bất Kinh cũng ngứa mắt cái cảnh ả cứ bám riết lấy Tiểu Thiền, nên khi thuyền cập bến ở Tân Hương - quê nhà của Tiểu Thiền, liền sai đưa công chúa về .
Hài cốt của cha tạm thời thể an táng, Tiểu Thiền định tìm một ngôi chùa ở quê nhà, mời cao tăng lễ siêu độ cho hài cốt của ông và xin gửi gắm trong chùa một thời gian. Đợi đến ngày cha chính thức hạ huyệt, nàng bắt buộc dùng m.á.u của kẻ thủ ác để tế bái, siêu thoát cho vong linh .
Cách Tân Hương xa, tình cờ một ngôi chùa mang tên Thanh Lương tự. Thuở đang m.a.n.g t.h.a.i nàng, từng cùng cha đến đây dâng hương cầu phúc.
Sau khi liên lạc với trụ trì và cúng dường tiền nhang đèn, Tiểu Thiền bảo Đoạn Bất Kinh chờ chân núi, nàng một lên đó để ở bên hàn huyên với quá cố một lát khi .
Sau khi thắp xong ngọn đèn chong và dâng nén nhang bái lạy, Tiểu Thiền bước khỏi chùa. Vừa xuống núi một quãng, nàng tình cờ chạm mặt một cố nhân.
Lục Kính Thăng ngẩng đầu thấy Tiểu Thiền, trong chốc lát, trăm ngàn cảm xúc ngổn ngang ùa về. Ở kiếp thứ nhất, lúc hai mới tân hôn, từng cùng Tiểu Thiền đến Thanh Lương tự dâng hương cầu phúc. Tiểu Thiền thuở , đáy mắt vương chút tang thương của ba kiếp , nàng mang vẻ ngây thơ cầu nguyện, thậm chí còn lẩm nhẩm thành tiếng: “Nguyện cầu phu quân cá chép hóa rồng, thi đỗ khoa bảng; nguyện cầu phu thê bạc đầu giai lão, sống c.h.ế.t rời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-63-ngoc-trang-khong-ti-vet.html.]
Người hương hỏa ở Thanh Lương tự thiêng. Những lời nguyện cầu ngày đó của Tiểu Thiền ứng nghiệm quá nửa. Hắn một bước đỗ Trạng nguyên, còn tình nghĩa phu thê kiếp đó của họ cũng đồng cam cộng khổ, dù rơi cảnh tù tội cũng vẫn sát cánh bên ...
“Sao ngươi ở đây?” Cơ Tiểu Thiền nhíu mày hỏi.
“Cảnh tướng quân cho phép về quê dưỡng thương. Chỉ là bán hết ruộng đất ở quê, nên đành tá túc tại khách xá của cư sĩ chân núi... Nàng định về quê ở hẳn ?”
Theo suy nghĩ của Lục Kính Thăng, Tiểu Thiền đoạn tuyệt với Đoạn Bất Kinh, mối quan hệ giữa nàng và nhà họ Cơ vốn dĩ như nước với lửa, nếu nàng chọn cách lui về quê ở ẩn thì cũng là chuyện thường tình. Tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên, lôi từ trong bọc vải đang đeo lưng một bọc bạc vụn, định bụng đưa cho Tiểu Thiền sinh hoạt phí giống như kiếp thứ nhất.
“Đây là bổng lộc dành dụm suốt một năm qua, nếu nàng đang kẹt tiền thì cứ lấy mà dùng. Dù về quê sinh sống, cũng đừng để bản chịu khổ. Chẳng bao lâu nữa, sẽ cấp trọng dụng, đến lúc đó sẽ chu cấp tiền bạc cho nàng trang trải cuộc sống.”
Tiểu Thiền đưa tay nhận, chỉ ngước một cái sắc lẹm. Kẻ về đây dưỡng thương, rõ ràng là đang chầu chực đợi tới mời xuất sơn đây mà. Hắn tự tiến cử với vị nào nữa ?
“Lục Kính Thăng, thu ba cái tâm tư đó . Tuy ngươi giỏi múa bút thành văn, nhưng chẳng hề thích hợp với chốn quan trường đầy rẫy mưu mô xảo trá. Bài học xương m.á.u từ hai kiếp , chẳng lẽ vẫn đủ để ngươi tỉnh ngộ ?”
Nét mặt Lục Kính Thăng cứng đờ, cau mày vặn : “Nàng đang c.h.ử.i ngu xuẩn đấy ?”
Tiểu Thiền thở dài, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Còn nhớ ngày , hễ tham gia thi hương, ngươi lúc nào cũng một bài văn áp chót kinh động bốn phương. Mỗi khi đám nho sinh đàm đạo, ngươi cũng là kẻ khác , đưa những luận điểm độc dị nhất. Cho nên ở kiếp đầu tiên, nhân lúc thư sinh kinh thành nổi phong trào c.h.ử.i rủa nhà họ Trịnh, ngươi bất chấp lời can ngăn của , khăng khăng đòi phát hành bài hịch văn đó, để rước họa sát . Lục Kính Thăng, nếu hai từng duyên phu thê một đoạn, khuyên ngươi đừng bao giờ lôi chuyện kỳ ngộ khoe khoang nữa, cũng đừng mộng tưởng dùng trò cố nổi bật để đổi lấy con đường thăng quan tiến chức. Hãy giữ bạc , về quê mua đất xây nhà, cưới một thê t.ử hiền thục, bình yên mà sống cho trọn kiếp .”
Những lời của Tiểu Thiền khiến sắc mặt Lục Kính Thăng vô cùng khó coi, chút lòng tự trọng mỏng manh của một nữa thê t.ử cũ giẫm nát.
“Thế còn nàng thì ? Chẳng nàng cũng đang những việc hệt như đó ư? Nàng thể trợ giúp Đoạn Bất Kinh củng cố thế lực ở Tây Bắc, lẽ nào một đấng nam nhi đường đường chính chính như , bằng một nữ nhân yếu đuối như nàng?”
Tiểu Thiền phì , quả thực chẳng buồn đàn gảy tai trâu nữa. Nàng giải thích thế nào đây, rằng nàng chẳng qua cũng chỉ là một oan hồn dã quỷ nơm nớp lo sợ sống qua ngày, vô vọng vùng vẫy ải sinh t.ử mà dẫu trải qua bao nhiêu kiếp cũng chẳng thể nào vượt qua.
Giá như nàng cũng như Lục Kính Thăng, trói buộc bởi giới hạn sinh tử, thì mấy. Đến lúc đó, khi trả thù cho cha và bản xong, nàng sẽ cao chạy xa bay, thoát khỏi chốn quan trường hiểm ác , tìm một sân nhỏ thanh bình ở Giang Nam, sống một cuộc đời vô ưu vô lo, màng thế sự.
Thấy Tiểu Thiền thêm gì, chỉ định bỏ , Lục Kính Thăng cam tâm, vươn tay định níu nàng . tay kịp chạm nàng thì một viên sỏi bay vút tới, đập mạnh khiến cổ tay tê dại, đau đớn lùi mấy bước.
Đưa mắt sang, Lục Kính Thăng mới phát hiện Đoạn Bất Kinh chẳng từ lúc nào cũng xuất hiện tại ngôi chùa . Hắn thầm hiểu cơ sự, chắc chắn là Đoạn Bất Kinh thấy lời dự báo về trận mưa đá ở Cám Châu linh nghiệm, nên đến quân doanh tìm nhưng gặp, mới theo dấu vết tìm đến tận đây.
Điều vốn dĩ trong dự tính của , nhưng mơ cũng ngờ hôm nay Tiểu Thiền cũng đến đây dâng hương. Để dẫn đến cơ sự Đoạn Bất Kinh và Tiểu Thiền chạm trán thế .
Nghĩ đến đây, Lục Kính Thăng vội vàng bước lên , giành cởi mở lời giải thích với Đoạn Bất Kinh: “Đoạn tướng quân, xin ngài đừng hiểu lầm, và phu nhân ngài chỉ tình cờ gặp tại ngôi chùa mà thôi. Ngài đến tìm , xin mời ngài dời gót đến khách xá tại hạ đang tạm trú để uống chén ...”
Đoạn Bất Kinh chẳng thèm để mắt tới tên đồng hương thanh mai trúc mã của Tiểu Thiền, ngay cả một ánh cũng lười bố thí, bước thẳng đến mặt nàng: “Dâng hương xong ? Có đói bụng ? Ta mua chút đậu phộng luộc và hạt thông rang, nàng lên xe ăn , với Lục đại nhân vài câu sẽ xuống ngay.”
Vừa , khoác chiếc áo choàng lông mang theo tay lên Tiểu Thiền.
Lúc , Lục Kính Thăng cuối cùng cũng ngộ , thì Đoạn Bất Kinh là cùng Tiểu Thiền đến đây. Có vẻ như Cơ Tiểu Thiền chịu khuất phục uy thế của Đoạn Bất Kinh và về chung sống hòa thuận với .
Và Cơ Tiểu Thiền cũng hiểu , thì vị tân chủ t.ử mà vị phu quân cũ rích của nàng đang bấu víu, là phu quân hiện tại của nàng.
Tên Lục Kính Thăng điên thật ? Chẳng lẽ những cay đắng mà chịu đựng tay Đoạn Bất Kinh ở kiếp vẫn đủ để sáng mắt ?
Nghĩ đến cái tính ghen tuông vô lối của Đoạn Bất Kinh, nếu cơn m.á.u thổ phỉ của nổi lên, chừng sẽ bóp c.h.ế.t Lục Kính Thăng mất. Dù thì cũng là tình nghĩa từ thuở bé, Tiểu Thiền vẫn hy vọng nếu Lục Kính Thăng bề gì thì cũng nên c.h.ế.t quách cho xa xa, đừng dây dưa đến nàng.
Trong cơn kinh hãi tột độ, nàng hạ giọng dặn dò Đoạn Bất Kinh vài câu: “Hắn chỉ là một tên mọt sách đầu óc vấn đề, đừng chấp nhặt với gì.”
Đoạn Bất Kinh mỉm , ân cần chỉnh cổ áo cho nàng, vuốt ve gò má nàng: “Ta tự chừng mực.”
Đợi đến khi Tiểu Thiền gặp nha đang chờ chân bậc thang và bóng dáng nàng dần khuất dạng, Lục Kính Thăng cuối cùng cũng lấy bình tĩnh. Trong thời buổi nhiễu nhương , chẳng còn tâm trí bận tâm đến chuyện con gái thường tình nữa, chỉ xem Đoạn Bất Kinh định chiêu hiền đãi sĩ .
Nào ngờ, kịp mở lời, Đoạn Bất Kinh nhấc toạc bàn chân to lớn, thẳng thừng tung một cước đá văng văng khỏi bậc thềm.
“Đồ ngu xuẩn, mày cũng xứng chuyện với nàng ?”
Một khi Tiểu Thiền mặt ở đó, Đoạn Bất Kinh chẳng cần ngụy trang nữa, tha hồ bộc lộ bản tính tàn nhẫn và bạo ngược kìm nén bấy lâu nay. Cú đá quá sức hiểm ác khiến Lục Kính Thăng cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, phun một búng m.á.u tươi.
“Đoạn... Đoạn tướng quân, ngài đối xử với như ? Ngài thể...”
“Ngươi chẳng là cái thá gì cả, ngươi chỉ thể ngửa cổ trời, lẩm bẩm tính toán thời tiết mấy ngày tới để lê lết qua ngày đoạn tháng. Lục Kính Thăng, chẳng lẽ ban nãy phu nhân của còn đủ rõ ràng ? Nhìn bản ngươi , đừng tự tìm đường c.h.ế.t nữa.”
Lục Kính Thăng trố mắt kinh ngạc: “Ngài... ban nãy ngài lén cuộc chuyện giữa và Tiểu Thiền. Ngài nàng cũng là trùng sinh.”
Nhìn vẻ mặt điềm nhiên chút ngạc nhiên của Đoạn Bất Kinh, Lục Kính Thăng bỗng vỡ lẽ: “Ngài... ngài sớm bí mật trùng sinh của nàng , nên ngài cho rằng nàng phò trợ thì chẳng còn giá trị lợi dụng nữa. ngài , ở kiếp thứ hai, nàng thậm chí còn sống qua tuổi mười tám. Còn mới là kẻ tường tận thế sự đổi !”
Đoạn Bất Kinh chẳng màng phí lời với tên ngốc nữa, lạnh lùng gằn từng chữ: “Ngươi rêu rao khắp nơi chuyện trùng sinh thì cũng thôi , nhưng ngươi dám bám lấy Tiểu Thiền, tung tin đồn nhảm rằng nàng dị năng, Lục Kính Thăng, ngươi chán sống ?”
Nghe những lời , Lục Kính Thăng đột nhiên ngẩng phắt đầu, chằm chằm Đoạn Bất Kinh. Sau khi trùng sinh kiếp thứ hai, lục tung vô thư tịch cổ và tìm thấy một ghi chép. Trong đó rằng, khi Ô Tinh giáng trần, kẻ nào những tia lửa nhỏ của nó b.ắ.n trúng, thể sẽ luân hồi chuyển kiếp, còn kẻ nào uống m.á.u của trùng sinh thì cũng dị năng tương tự.
Trên cánh tay Tiểu Thiền từng hai nốt ruồi son. Hồi mới tân hôn, từng hỏi về nguồn gốc của chúng. Tiểu Thiền bảo rằng lúc nhỏ đang dạo thì tia lửa từ một hòn thiên thạch rơi xuống b.ắ.n trúng. đến kiếp thứ hai, khi con hẻm nơi Tiểu Thiền bỏ mạng, thấy t.h.i t.h.ể nàng đưa từ cáng lên quan tài, cánh tay để lộ của nàng chỉ còn một nốt ruồi son. Đến tận bây giờ, trong đầu tiên gặp Tiểu Thiền, cũng để ý thấy cánh tay nàng chẳng còn vết tích của bất kỳ nốt ruồi son nào.
Chính vì , Lục Kính Thăng mới chắc chắn như đinh đóng cột rằng Tiểu Thiền là gặp kỳ ngộ từ Ô Tinh. Trong kiếp đầu tiên, nàng c.ắ.n nát môi và môi , m.á.u của hai hòa quyện , nhờ đó mà mới cơ hội trùng sinh sống hai kiếp.
Vậy còn Đoạn Bất Kinh thì ? Ở kiếp , từng uống m.á.u của Tiểu Thiền ? Có giữ ký ức của kiếp ? Nếu cũng kỳ ngộ trùng sinh, thì chẳng gì lạ khi hề mảy may ngạc nhiên dị năng của và Tiểu Thiền...
Nghĩ đến đây, run rẩy cất tiếng hỏi: “Ngài... ngài cũng uống m.á.u của Tiểu Thiền ở kiếp , nên mới ký ức trùng sinh? Vậy nên ngài mới lợi dụng cơ hội nắm bắt tiên cơ để chiếm đoạt Tiểu Thiền.”
Vẻ hung bạo khuôn mặt Đoạn Bất Kinh biến mất, đó là sự lạnh lùng hờ hững: “Lục công tử, ngươi mấy lời hiểu .”
Lục Kính Thăng vẫn kiên quyết khẳng định: “Sao ngài dám thừa nhận?”
Đoạn Bất Kinh thản nhiên đáp: “Thừa nhận cái gì? Ta và nàng quen từ khi còn nhỏ, sớm hơn nhiều so với cái tên ngoại lai mới chuyển đến như ngươi. Tuy rõ cái tiền kiếp mà ngươi lảm nhảm dính líu gì đến phu nhân của . Lục Kính Thăng , ngươi hiểu, nàng mắc chứng sạch sẽ. Phải là viên ngọc trắng tì vết thì mới đáng nâng niu trân trọng. Một mảnh ngói nát phủ đầy bụi bặm như ngươi, lấy tư cách gì mà đòi lọt mắt xanh của nàng ? Đã trùng sinh thì rêu rao cho nàng ? Ngươi cố tình khơi gợi những chuyện dơ bẩn của kiếp để khiến nàng kinh tởm ?”
Lục Kính Thăng đến đây thì c.h.ế.t trân. Những điều Đoạn Bất Kinh , từng mảy may nghĩ tới. Phải , trùng sinh, tức là trở lúc bản hề lầm lỡ, tại kể cho nàng ? Chẳng điều đó gián tiếp trao cho nàng một lý do đường hoàng để từ chối vì những lầm của kiếp ?
Đoạn Bất Kinh chẳng màng buông thêm lời vô nghĩa với . Đã hứa với Tiểu Thiền thì giữ lời. Nếu tên Lục Kính Thăng còn dám léo nhéo phiền , thì đừng trách nương tay.
Bước xuống núi, Tiểu Thiền đang chờ bên cạnh cỗ xe. Nàng ăn bóc hạt thông bỏ đĩa nhỏ, thấy bước xuống liền mỉm đưa cho : “Ta bóc sẵn , cũng ăn thử .”
Đoạn Bất Kinh tủm tỉm , ngoan ngoãn há miệng để Tiểu Thiền đút cho ăn. Khi Tiểu Thiền gạn hỏi về Lục Kính Thăng, Đoạn Bất Kinh chỉ điềm đạm đáp: “Hắn thất sủng ở quân doanh nên định tìm chủ t.ử mới. chúa ghét cái loại bắt cá hai tay nên khéo léo từ chối ... Trùng sinh ? À, bảo coi thiên văn dự báo thời tiết, nhưng cũng chẳng để tâm lắm. Phải , cái bệnh phong thấp của Ôn bá còn chuẩn hơn nhiều, cứ hễ sắp mưa tuyết là đầu gối lão đau nhức, cuống cuồng tìm rượu mạnh để xoa bóp...”
Trong tiếng đùa rôm rả, Tiểu Thiền khẽ thở phào nhẹ nhõm. Đoạn Bất Kinh tin mấy chuyện nhảm nhí thì quá , bằng nàng nhức óc nghĩ cách đối phó với cái miệng khóa của Lục Kính Thăng.
Đoạn Bất Kinh vòng tay ôm lấy Tiểu Thiền. Giữa cái lạnh giá của những ngày chớm đông, khí trong khoang xe ngựa ấm áp lạ thường khi hai nương tựa .
Trong đầu bỗng xẹt qua câu của Lục Kính Thăng - “Tiểu Thiền sống qua nổi mười tám tuổi...”
Cánh tay ôm lấy vòng eo thon thả của nàng bất giác siết chặt thêm vài phần. Tiểu Thiền ngước lên , nhưng kịp gì cúi xuống phủ lấy đôi môi, nhẹ nhàng đẩy ngã xuống đệm êm.
“Chàng gì , đang ở xe mà.”
Đoạn Bất Kinh lấy vẻ bình tĩnh, khẽ mỉm : “Chỉ là nghĩ đến việc sắp về nhà, vui quá nên thế.”
Tiểu Thiền cũng bật , đúng , cuối cùng thì họ cũng sắp về nhà, cái tổ ấm nhỏ bé do chính tay nàng và Đoạn Bất Kinh vun vén.
...
Bộ lạc Thát Đát xảy biến loạn, vị Vương t.ử đón dâu c.h.ế.t thảm, đầu lìa khỏi cổ. Giữa lúc bá quan văn võ trong triều đình đang nơm nớp lo sợ, thấp thỏm ngóng chờ tin tức vì sợ chiến tranh bùng nổ, thì Cảnh Trọng Minh ở đại doanh Uy Phong, trong đợt diễn tập quân sự cuối thu cùng các tướng lĩnh các châu, dò la một tin tức chấn động: Có phát hiện Hoa An công chúa trong bộ dạng rách rưới thê t.h.ả.m tại khu vực giáp ranh giữa Nhung và Đại Tề.
Nàng bọn Nhung - những kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t Vương t.ử Thát Đát - cướp giữa đường, trải qua muôn vàn gian khổ mới trốn thoát .
Khi Cảnh Trọng Minh dẫn quân tới nơi, chỉ thấy Hoa An công chúa quần áo tả tơi, mặt hằn những vết xước rướm máu, nhưng hai tay vẫn nâng cao chiếc vương miện tượng trưng cho hoàng tộc Đại Tề. Nàng quỳ mọp đầu ngựa, nước mắt giàn giụa, m.á.u tươi rỉ từ khóe môi, lóc tố cáo ả yêu phi gieo rắc tai họa cho thiên hạ, cấu kết với tên con ở rể, hạ độc thí quân, cướp ngôi đoạt vị. Ả còn ép nàng lặn lội đường xa hòa . Ả thà mang giọt m.á.u của Tiên hoàng mồi nhử hèn hạ, cũng nhất quyết chịu mở cửa giao thương vùng biên giới.
Tất cả cũng chỉ vì Tề Hoành cấu kết với bọn tham quan bòn rút lương thực, thâu tóm bộ đường buôn lậu ở biên giới, thậm chí tuồn lậu cả thỏi sắt, đe dọa sự tồn vong của đất nước. Một khi biên thị mở cửa, giá cả bình , Tề Hoành sẽ mất nguồn thu béo bở .
Ngay lập tức, t.h.ả.m cảnh của vị công chúa cùng với những lời cáo buộc đẫm nước mắt khơi dậy sự đồng cảm sâu sắc của các tướng sĩ mặt, đồng thời phơi bày lòng tham vô đáy của gia tộc họ Tề. Những lời tố cáo của nàng nhanh chóng lan truyền khắp dân gian hình thức những cuốn thoại bản và các tích tuồng kể chuyện.
Nghe đồn dân chúng còn thêu dệt nên vô vàn giai thoại thần kỳ về vị công chúa sống sót kỳ diệu qua bao kiếp nạn . Rằng khi Thát Đát sỉ nhục, Nhung bắt cóc, nàng ngửa mặt kêu than với vong linh Tiên hoàng, và bầu trời bỗng nổi sấm sét ầm ầm, trút xuống đòn trừng phạt của thiên đình, giáng sét đ.á.n.h cháy đen đám Nhung áp giải nàng. Đồng thời, một sức mạnh vô hình nào đó triệu gọi các dũng sĩ Đại Tề đến giải cứu công chúa, giúp nàng thoát khỏi hiểm cảnh một cách thần kỳ.
Hiện nay ở vùng Tây Bắc, thậm chí còn lập miếu thờ vị công chúa bằng xương bằng thịt , tôn sùng nàng như một vị thánh sống.
Trong cung, Vinh Thái phi khi tin tức đến biến sắc, run lẩy bẩy: “Hoang đường, đúng là hoang đường! Con ranh Hoa An đó điên ? Nó ăn gan hùm mật gấu mà dám bàn dân thiên hạ buông những lời vu khống bằng cớ đó? Cảnh Trọng Minh ? Hắn áp giải con điên đó về kinh ? Ai gia đích tra khảo xem Hoa An lời xúi giục của kẻ nào mà dám thốt những lời đại nghịch bất đạo như !”