Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 64: Cắt tỉa cành khô
Cập nhật lúc: 2026-08-10 13:13:32
Lượt xem: 232
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên thái giám truyền lời ngập ngừng thưa: “Cảnh tướng quân cũng hết cách. Hoa An công chúa khi kể rõ sự tình ở giữa bàn dân thiên hạ, bèn tuyên bố nương nhờ cửa Phật, cạo tóc tu, một cư sĩ mang tóc tu hành.”
“Đã là mang tóc tu hành thì cứ túm tóc ả tiện nhân đó lôi ngoài, áp giải về kinh ! Đó là am miếu chứ Diêm La điện , sống đó bắt thì ?”
Thái giám nhăn nhó như uống t.h.u.ố.c đắng: “Nếu ở chỗ khác thì còn đỡ, đằng ngôi miếu công chúa chọn xuất gia ngay trong thành Cám Châu. Vị Đoạn tướng quân đồn sùng Phật, thành tâm hết sức. Nếu cái gật đầu của Đoạn Bất Kinh, chẳng ai dám đưa công chúa .”
Vinh Thái hậu hít một lạnh, cuối cùng cũng ngộ , vở tuồng công chúa giả điên kéo bè kết phái rốt cuộc là do ai giật dây.
“Giỏi, giỏi cho tên Đoạn Bất Kinh nhà ngươi, thì giả vờ từ hôn, thực chất là mua chuộc Hoa An từ lâu. Ai gia còn thương tình Hoa An năm bảy lượt từ hôn, mới cho ả Thát Đát hòa , nào ngờ ả quậy cho một trận long trời lở đất giả bộ trở về, sức hắt nước bẩn lên đầu ai gia!”
Nói đến giữa chừng, Vinh Thái hậu tức nghẹn lồng ngực, suýt chút nữa thở nổi.
Cái xứ Tây Bắc đúng là nuôi ong tay áo, tên Đoạn Bất Kinh cố tình chống đối bà ?
Hiện giờ bà mới củng cố thế lực của dòng họ Tề, thì nổ vụ bê bối . Chẳng mấy chốc, đám con cháu hoàng tộc và những lão tướng tâm phúc của Tiên hoàng Ngô Khánh sẽ mượn cớ sinh sự. Vinh Thái hậu thực sự cảm thấy đầu óc rối bời.
“Tề Hoành ? Đã tuyên gọi tới gặp ai gia, giờ vẫn thấy mặt?”
lúc đó, bẩm báo rằng Tề Hoàng hậu đang đợi ngoài điện, thỉnh an Thái hậu.
Vinh Thái hậu vuốt n.g.ự.c cho xuôi cơn giận, nhắm mắt : “Truyền Hoàng hậu .”
Tiếng rèm châu va lanh canh, một tiểu cô nương dáng gầy guộc thẳng tắp bước . Gương mặt ngây thơ non nớt đội một kiểu búi tóc già dặn, bước chân điềm tĩnh bước .
Vị là đích nữ của tân gia chủ nhà họ Tề - Tề Tri Phong, cũng là tiểu Tề Hoàng hậu mới thành với vị tiểu hoàng đế còn ẵm ngửa.
Từ lúc gả hoàng gia, ngoài việc ngày ngày cùng nhũ mẫu tã, dỗ dành tiểu phu quân ngủ, thì phần lớn thời gian nàng đều rúc trong tiểu thư phòng sách chữ.
Vinh Thái hậu gượng ép nặn một nụ : “Đã quá trưa , giờ con mới tới thỉnh an?”
Tiểu Tề Hoàng hậu nhấc mắt, ánh mắt trong veo ngây thơ Vinh Thái hậu: “Sáng nay con cung thăm, mang theo ít cam sữa tươi mới từ phương Nam. Tuy sánh bằng cống phẩm, nhưng đây là cam trồng trong trang viên của nhà họ Tề ở miền Nam. Con nghĩ nên đem một ít tới biếu mẫu hậu, để nếm thử chút hương vị tươi mới.”
Vinh Thái hậu mỉm : “Đứa trẻ cũng hiếu đấy. con cung, kể chuyện gì mới lạ bên ngoài cho con ?”
Tiểu Tề Hoàng hậu tủm tỉm , hồn nhiên kể dăm ba câu chuyện phiếm mà chia sẻ.
Vinh Thái hậu vốn dĩ cài cắm tai mắt khắp các cung, Tiểu Hoàng hậu kể từng chữ trượt một ly so với báo cáo của mật thám, bà thầm hài lòng gật gù.
Lúc bà mới nhướng mày hỏi dò: “Đứa trẻ nhà con, đúng là ruột để ngoài da. Mẹ con lo lắng hà h.i.ế.p con trong cung như thế nào, con kể toẹt hết cho ai gia thế ?”
Tiểu Tề Hoàng hậu chớp chớp đôi mắt ngơ ngác: “Mẹ lo lắng cho con gái lấy chồng thì chẳng nào cũng ạ? Mẫu hậu đối xử với con , con kể cho thì sẽ bận lòng nữa.”
Vinh Thái hậu thầm trong bụng, chê con nhãi quá ngốc nghếch, suốt ngày cắm mặt sách vở, chữ nghĩa đầy một bụng thì cũng chỉ là con mọt sách.
Bà khẽ thở phào nhẹ nhõm, định moi thêm chút thông tin từ miệng Tiểu Tề Hoàng hậu: “Dạo bên ngoài cung lời đồn thổi ngớt, cha con ngóng gì ?”
Tiểu Tề Hoàng hậu buột miệng đáp chẳng chút phòng : “Mẫu hậu đang đến chuyện của hoàng tỷ An Khánh đúng ạ? Hoàng tỷ mang hận vì mẫu hậu đưa hòa , tất nhiên lời lẽ khó . Mấy lời vô căn cứ đó cũng chỉ lũ bá tánh vùng quê mới tin sái cổ. Cha con đường đường là bậc trọng thần rường cột quốc gia, thể nhẹ cả tin như đám thảo dân ?”
Câu của nàng khiến Vinh Thái hậu thở phào nhẹ nhõm phần nào.
Thế nhưng câu chuyện của Tiểu Tề Hoàng hậu bất ngờ chuyển hướng sang buổi lễ tế tổ của Hoàng gia họ Ngô khi mùa đông đến.
Nàng thưa rằng dạo gần đây nàng đang nghiên cứu về lễ pháp, nhận thấy nhiều tiểu tiết trong đại điển tế tổ so với triều đại phần thiếu sót, đủ trang nghiêm, dễ đời chê . Nếu thể chỉnh đốn từng chút một, thì lễ cúng tế sẽ trở nên thành kính hơn muôn phần.
Vinh Thái hậu đang phiền lòng, chẳng còn tâm trí lo mấy chuyện . Thấy tiểu nha đầu hào hứng đến thế, bà liền vung tay giao phó cho nàng chủ trì buổi lễ tế tổ .
Tiểu Tề Hoàng hậu xong mặt mày hớn hở, vội vàng tạ ơn mẫu hậu dậy xin lui.
Trong điện, một mùi trầm hương trộn lẫn xạ hương tỏa ngan ngát.
Tiểu Tề Hoàng hậu hiểu rõ, cứ mỗi khi chiều tà buông xuống mà mùi hương thoang thoảng, thì y như rằng đường Tề Hoành của nàng sẽ ở trong cung, bầu bạn với nhạc mẫu hờ trẻ tuổi góa bụa suốt đêm dài đằng đẵng.
Nàng giữ nụ mỉm môi, với những bước chân tung tăng, nhẹ nhàng đúng với tuổi mười lăm, thong thả rảo bước về tẩm cung của . Đồng thời, nàng dặn dò nữ tỳ theo hầu cận: “Đã mẫu hậu tin tưởng giao phó trọng trách chủ trì lễ tế, thì Bổn cung nhất định cho thật chu . Về cung, ngươi lập tức liệt kê sổ sách ghi chép những vật phẩm cần mua sắm. À , lễ tế vốn dĩ rườm rà phức tạp, Bổn cung cũng cần giúp một tay. An Lạc công chúa là am hiểu việc bày biện tiệc tùng nhất, ngày mai hãy mời An Lạc công chúa cung để cùng Bổn cung quán xuyến lễ tế.”
An Lạc công chúa, năm mười hai tuổi, do mẫu phi qua đời nên gửi nuôi danh nghĩa của Vinh Thái hậu khi bà còn là Phi tần.
Và phu quân của nàng , ai khác là Tề Hoành tướng quân - kẻ luôn mang danh hiếu thuận hết mực, hầu như đêm nào cũng túc trực dỗ giấc ngủ cho nhạc mẫu đại nhân.
Thị nữ xong cảm thấy gì đó , nhưng đợi đến khi qua thủy tạ, mượn tiếng nước chảy rì rào át tiếng , nàng mới dám lên tiếng khuyên nhủ: “Nương nương, mời An Lạc công chúa tiến cung lúc , e rằng cho lắm.”
Tiểu Tề Hoàng hậu chỉ nở một nụ nhẹ: “Tỷ cũng giống Bổn cung, tuy phu quân nhưng chẳng cần ngày đêm hầu hạ bên cạnh. Thay vì ở nhà nhàn rỗi, thì cung bầu bạn cùng Bổn cung, chẳng hơn ? Mẫu hậu nếu chuyện, ắt hẳn cũng sẽ ưng thuận, để tránh An Lạc công chúa rảnh rỗi sinh nông nổi, suy diễn lung tung.”
Thị nữ thêm lời nào, cúi hành lễ lui xuống truyền lệnh.
Tiểu Tề Hoàng hậu cầm chiếc kéo tay, xổm trong hoa viên, tỉ mẩn cắt tỉa những nhánh hoa mẫu đơn úa tàn.
Những lời nàng bẩm báo với Thái hậu ban nãy, thực chẳng câu nào là sự thật.
Phản ứng ngấm ngầm từ các dòng dõi quý tộc thế gia ở khắp các nơi còn tồi tệ hơn nhiều so với những gì Vinh Thái phi .
Năm xưa Vinh Thái hậu nhúng tay sát hại Tiên hoàng, g.i.ế.c thì cũng g.i.ế.c , chỉ cần để bằng chứng thép thì chẳng coi là vấn đề to tát.
Bà là góa phụ, nuôi một hai nam sủng để giải khuây thì cũng là chuyện thường tình.
Tuy nhiên, bà bao che dung túng cho Tề Hoành - một đứa con thứ của nhà họ Tề - ăn phi pháp, lén lút buôn lậu thỏi sắt, vơ vét của cải tư túi, dại dột gả một nàng công chúa luôn ôm hận thù trong lòng sang Thát Đát, suýt chút nữa châm ngòi nổ cho cuộc chiến tranh vùng biên ải. Tội tày trời , thể nào dung thứ .
Vinh Thái hậu hiểu rằng, lý do khiến bà thể an tọa vững vàng vị trí quyền lực đó, chỉ dựa dẫm mỗi Tề Hoành.
Bà vốn chỉ là một bù của Hoàng tộc, ai lên cái ghế đó mà chẳng giống ?
nếu yên vị ở đó mà điều, hiểu cách phân chia lợi ích cho hợp lý, thì ngày tàn của bà cũng chẳng còn xa.
Thật đáng thương cho con đàn bà độc ác , mê đắm chìm trong vòng tay nhân tình, để phạm một sai lầm c.h.ế.t .
Và nàng, cha ép gả cho một vị tiểu hoàng đế còn đang đái dầm, vô hình trung kéo lên chiếc thuyền mục nát của Vinh Thái hậu.
Nhà họ Tề thiếu gì con gái, nàng tuy là đích nữ cao quý, nhưng thực chất cũng chỉ là một cánh bèo trôi nổi giữa dòng đời, mất mẫu bảo bọc từ năm lên ba.
Nếu để đến khi ả đàn bà ngu xuẩn tai tiếng đầy hết giá trị lợi dụng, các thế gia kéo tuột xuống, thì nàng cũng sẽ ép bồi táng cùng hai con bà .
Vì thế, nàng buộc tự cứu lấy .
Cũng giống như việc cứu sống một nhành cây đang héo úa, chỉ cách dứt khoát cắt bỏ những cành khô mục nát, thì mới mong gieo mầm cho một tia hy vọng sống sót.
Và một cũng cần tự giải thoát, là vị tỷ tỷ công chúa cắm sừng cao ngất ngưởng .
Chỉ hy vọng tỷ là thông minh, cân nhắc lợi hại...
Nghĩ đến đây, Tiểu Tề Hoàng hậu nở một nụ thâm trầm, một nụ dường như quá già dặn so với tuổi mười lăm. Nàng nâng mũi kéo lên “cạch” một tiếng, chút chần chừ cắt đứt cành lá úa tàn.
Nhắc chuyện Cơ Tiểu Thiền, ngày đầu tiên nàng trở phương Bắc, tình cờ đón đợt tuyết đầu mùa của năm.
Mùa đông ở quê nhà Sân Hương hiếm khi nào tuyết rơi dày đặc đến .
Sau khi lên kinh thành, dẫu mùa đông lạnh buốt thấu xương, thì cũng chỉ thấy vài bông tuyết bay lác đác.
Bởi , năm xưa khi Tiêu Thận dùng nước sông đóng băng để xây tặng nàng cung điện pha lê Quảng Hàn lạnh giá, nàng mới cảm động đến thế.
Bởi vì nàng sống cạn hai kiếp , mà từng chiêm ngưỡng một trận tuyết rơi nào thỏa thích, trọn vẹn đến .
Và giờ đây, giữa trời rộng lớn của phương Bắc, nàng chứng kiến một trận bão tuyết tung bay mù mịt, đến ngỡ ngàng.
Lúc Đoạn Bất Kinh vòng tay ôm ngang eo Tiểu Thiền bế xuống xe ngựa, nàng sung sướng đưa tay hứng lấy những bông tuyết trắng ngần.
“Bất Kinh, , những bông tuyết !”
Ánh mắt Đoạn Bất Kinh lay động, cúi xuống nàng, giọng ngọt ngào, mật cất tiếng gọi tên .
Hắn vốn dĩ chẳng màng đến tên gọi của chính .
Mấy đứa trẻ đám cựu thổ phỉ ban tên qua loa cùng như Bất Hoảng, Bất Mang, Bất Loạn (Không hoảng, vội, loạn), giờ cỏ mộ tụi nó cũng mọc cao hơn đầu .
Duy chỉ còn một “Bất Kinh” là vượt qua gươm đao m.á.u lửa, may mắn sống sót một cách nhơ nhuốc.
Cái tên đó chẳng hàm ý gì đặc biệt, chỉ đơn giản là gọi cho thuận miệng mà thôi.
Thế nhưng Tiểu Thiền khen ngợi cái tên của , thậm chí còn cố ý lật tìm những vần thơ để cho xem câu “Chí nhược xuân hòa cảnh minh, ba lan bất kinh”*.
*Đến khi cảnh sắc mùa xuân ôn hòa tươi sáng, mặt nước hồ yên ả.
“Bản lĩnh của phu quân cũng tựa như nước hồ Động Đình, dù đối diện với biến cố cũng giữ phong thái bình thản ung dung, soi bóng mây nổi núi non trùng điệp, quả đúng là đấng đại trượng phu.”
Khi những lời , Tiểu Thiền tỏ cực kỳ nghiêm túc, như thể mà nàng đang tán tụng thực sự sở hữu khí phách rộng lớn như núi non.
Nếu khi đó họ mới kết duyên, và Cơ Tiểu Thiền đang cố tình tung hê nịnh hót vì chuyện nhờ vả, Đoạn Bất Kinh suýt chút nữa tin rằng đúng là một con khoan dung độ lượng đến .
Thế nhưng , Tiểu Thiền bỗng dưng đổi cách gọi, còn dùng danh xưng “Tướng quân” khách sáo như mặt ngoài, mà gọi thẳng tên là “Bất Kinh”.
Đoạn Bất Kinh bỗng dưng cảm thấy cái tên mà mang suốt gần mười năm qua, dường như chẳng còn thô kệch chói tai nữa.
Hai chữ bật từ đôi môi Tiểu Thiền, như thể ngâm trong dòng nước mùa xuân, bất chợt bừng sức sống đ.â.m chồi nảy lộc, tỏa hương thơm ngát tựa nhành mai chớm nở giữa mùa đông ngập chìm trong tuyết trắng.
Tiểu Thiền đang say sưa ngắm tuyết rơi, thình lình phía ôm chặt ngang hông. Nàng kinh ngạc đầu , vặn bắt gặp ánh mắt thâm thúy của nam nhân đang dán chặt .
Tên ... chẳng chọn lúc chọn nơi gì cả? Trời đang lạnh căm căm, đang mải ngắm tuyết, tự nhiên nàng bằng cái ánh mắt ăn tươi nuốt sống lúc giường thế ?
Thảo nào lúc đầu nàng cứ ngỡ tên thổ phỉ là kẻ thấy sắc nổi lòng tham, hóa tên đúng là kẻ d.ụ.c vọng cao ngút ngàn...
Bắt gặp ánh mắt trách móc của Tiểu Thiền, Đoạn Bất Kinh cuối cùng cũng thu hồi tầm mắt. Hắn cúi xuống hôn lên má Tiểu Thiền, khẽ hỏi: “Muốn đắp tuyết ?”
Tiểu Thiền vốn bao giờ cưỡng những gì thuộc về tuổi thơ mà nàng từng trải qua.
Nàng khẽ bật , chiếc mũi đỏ ửng lên, háo hức lao màn tuyết trắng xóa.
Thế là hai dứt khoát thèm nhà nữa.
Đoạn Bất Kinh giúp nàng đội chiếc mũ lông thỏ, xỏ đôi găng tay bông ấm áp, xổm xuống, phụ nàng nặn những cục tuyết tròn xoe.
Tiểu Thiền hì hục bắt chước theo , nhưng nặn mãi mà chẳng thành hình, nàng bèn quỳ phịch xuống nền tuyết, kiên nhẫn vun từ đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-64-cat-tia-canh-kho.html.]
Dưới sự hợp sức của cả hai, khối tuyết ngày một to dần. Tiểu Thiền thích thú ôm lấy khối tuyết khổng lồ, áp má bề mặt lạnh buốt của nó.
Nàng ngước bầu trời, những hạt tuyết đọng hàng mi dài, khe khẽ buông lời nguyện cầu như thể đang thầm thì với đấng bề : “Ước gì mùa đông năm mười tám tuổi, cũng sẽ một trận bão tuyết rực rỡ như thế .”
Giọng nàng tuy nhẹ bẫng, nhưng như sấm rền bên tai đối diện, khiến màng nhĩ ẩn ẩn đau. Những ngón tay thon dài bỗng chốc siết chặt, bóp nát bấy quả cầu tuyết nặn xong trong lòng bàn tay.
Đoạn Bất Kinh âm thầm kiềm chế nét mặt vặn vẹo của , cho đến khi nét mặt trở vẻ điềm nhiên như nước hồ thu, mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
“Mùa đông năm , chúng sẽ cùng ngắm tuyết ở kinh thành. Rừng mai bên ngoài mười dặm tường son ở kinh thành mới là nơi ngắm tuyết tuyệt mỹ nhất.”
Tiểu Thiền ngước mắt .
Theo như quỹ đạo phận ban đầu của Đoạn Bất Kinh, mùa đông , vốn dĩ sẽ bước con đường chinh phạt đẫm m.á.u để tiến về kinh thành.
Chỉ là lúc đó, bán mạng vì nhà họ Trịnh, con đường g.i.ế.c chóc vô , đoạt vạn dặm giang sơn, cũng đồng thời gây những cuộc tàn sát triền miên.
Đoạn Bất Kinh , chỉ cần can thiệp vận mệnh nhân quả của khác, nàng thể nhắm mắt ngơ, vướng bận gì.
nếu đó là mệnh của thì ? Liệu nàng thể như lúc mới thành , lạnh lùng lợi dụng , yên tâm coi như món vũ khí sắc bén để báo thù và bảo vệ mạng sống của ?
Hôm đó, khi đắp tuyết xong, Tiểu Thiền Đoạn Bất Kinh bế bổng phòng ngủ.
Con tỳ hưu thêu vỏ gối dường như nhập nam nhân .
Hắn tham lam vồ vập lấy thứ, lực đạo thậm chí phần quá mạnh bạo, để những vết hằn đỏ ửng cổ tay, cánh tay Tiểu Thiền.
Thế nhưng, Tiểu Thiền như thể đang hiến tế chính . Nàng vươn dài chiếc cổ lấm tấm mồ hôi, thản nhiên dang rộng đôi tay, phơi bày tất cả, hiến dâng cho con ác thú, ác linh .
Sự dung túng của nàng tiếp thêm sức mạnh cho những d.ụ.c vọng tà ác mà Đoạn Bất Kinh luôn cố kìm nén. Hắn nuốt chửng những tiếng kêu than yếu ớt của nàng, ghì chặt nàng lồng n.g.ự.c .
Tiểu Thiền giờ đây chẳng còn là phụ nữ ngu ngơ khờ khạo chuyện phòng the như kiếp đầu tiên nữa.
Khi ân ái cùng một tên thổ phỉ màng đến lễ giáo đạo đức, nàng thể trút bỏ gông cùm, thậm chí còn thủ thỉ bên tai những yêu cầu táo bạo khiến đỏ mặt tía tai.
Ngoại trừ hai tiếng “Chậm một chút, nhẹ một chút” là bỏ ngoài tai, thì bất kỳ yêu cầu quá đáng nào khác, đều đáp ứng một cách dư dả, sung mãn đến mức khiến choáng ngợp.
Bởi , Tiểu Thiền nhận ngày càng nam nhân dẫn dắt con đường hư hỏng, chìm đắm trong cơn lốc tình ái tội đầy mê hoặc .
Khi đợt sóng nhiệt hầm hập cuộn trào ập đến, Tiểu Thiền - vốn “chiên rán” đến mức mềm nhũn - rốt cuộc thể chịu đựng nổi, c.ắ.n mạnh một cái lên bờ vai vạm vỡ của .
Đoạn Bất Kinh vẫn hề ngừng , liên tục nghiền nát những dư vị run rẩy dọc sống lưng nàng, đưa nàng thăng hoa đến một tầng cảnh giới cao vợi khác...
Khi thứ dịu xuống, Đoạn Bất Kinh mới xuống giường, cẩn thận giặt chiếc khăn để lau rửa sơ qua cho Tiểu Thiền lúc kiệt sức.
Hồi mới cưới, Tiểu Thiền nhất quyết thể chịu đựng sự nhếch nhác .
Dẫu cho lúc đó dùng bao ruột cừu chăng nữa, chỉ cần lấy tinh thần, bất kể muộn mệt mỏi đến , nàng cũng lồm cồm bò dậy tắm rửa sạch sẽ, cho đến khi gột sạch dấu vết của mới thôi.
trong chuyến đinúi Ngự Lam , căn bệnh sạch sẽ của Tiểu Thiền dường như thuyên giảm đáng kể. Ngay cả khi thỉnh thoảng tắm rửa, hai cứ thế ôm ngủ quên, nàng cũng dần trở nên thỏa hiệp.
Khi Đoạn Bất Kinh trở giường, Tiểu Thiền chợt cất lời: “Chàng đừng sai thêm nào kinh thành nữa. Hôm nọ tình cờ mấy lời Quan thúc thì thầm với . Chỗ đó địa bàn của chúng , lỡ mệnh hệ nào thì khó lòng mà cứu giúp.”
Đoạn Bất Kinh tuy gặng hỏi, nhưng qua chuyến núi Ngự Lam, dường như cũng đoán lờ mờ điều gì đó.
Thế nên đường về, dặn dò các tai mắt vùng ở kinh thành, dường như phái đến nhà họ Cơ ngóng tình hình.
Tiểu Thiền thoang thoảng , đám mật thám phái tới Cơ phủ vẻ đụng độ với một cao thủ bảo tiêu nào đó, thậm chí còn thương nhẹ.
Cơ Bẩm Ương giờ đây hệt như con chim sợ cành cong, chẳng ông đào một toán lính tráng canh gác, suốt ngày ru rú trong phủ, sống luồn cúi chẳng khác nào chuột cống.
Tiểu Thiền rõ, Đoạn Bất Kinh bên ngoài vẻ lạnh lùng vô tình, nhưng thực chất là kẻ vô cùng trọng tình trọng nghĩa.
Những cùng sinh t.ử từ thuở còn ở sơn trại cho đến nay, từng một đều là những bạn tri kỉ sinh tử.
Một tên bợ đỡ đê tiện như Cơ Bẩm Ương, xứng đáng để đ.á.n.h đổi tính mạng của bất kỳ ai.
Bây giờ thời điểm chín muồi, cần miễn cưỡng lấy mạng ch.ó của ông .
Mối thù đội trời chung , Tiểu Thiền ý định mượn tay Đoạn Bất Kinh.
Đoạn Bất Kinh nín lặng.
Vì Tiểu Thiền đúng, kinh thành hiện tại là sân chơi của , việc lúc cần nhẫn nại, thể manh động.
Phủ tướng quân ở Cám Châu thiết kế hệ thống sưởi sàn. Hòa cùng tiếng tuyết rơi xào xạc bên cửa sổ, Tiểu Thiền mơ màng chìm giấc ngủ. Khi Đoạn Bất Kinh xuống bên cạnh, nàng theo thói quen rúc đầu lồng n.g.ự.c ấm áp của .
Đoạn Bất Kinh khẽ hôn lên trán nàng. Trong đêm đông giá lạnh, hai nép chìm giấc ngủ.
Tuy nhiên, ở vùng đất Tây Bắc , niềm vui của đôi khi là nỗi sầu của khác.
Rạng sáng hôm , trời còn sáng tỏ, cánh cổng lớn của phủ tướng quân đập ầm ầm.
Thích phu nhân dẫn theo đám tỳ nữ lạch cạch kéo đến chặn cổng từ tờ mờ sớm.
Khi tin tướng quân và phu nhân vẫn còn đang say giấc nồng, Thích phu nhân tức đến mức bật .
“Tướng quân đại nhân của ơi, ngài mà ngủ ngon lành thế? Ngài thèm hỏi han xem Lư của ngài tối qua chợp mắt tý nào ?”
Đoạn Bất Kinh bước từ nội viện, nhã nhặn mời Thích phu nhân dùng bữa sáng chung.
Thích phu nhân xua tay nguầy nguậy: “Ngài mau mau tiếp quản mớ bòng bong vốn thuộc về ngài . Lư của ngài vì bù cho ngài mà sắp lao lực tới c.h.ế.t trong nha môn kìa.”
Lúc Tiểu Thiền cũng mới chải chuốt xong, vội vã chạy tiền sảnh, gượng : “Phu nhân xin đừng trách, là do hôm qua cháu bướng bỉnh, cứ nằng nặc bắt tướng quân ở nhà với cháu. Chứ thật hôm qua ngài định tới nha môn gặp Lư đại nhân ngay đấy...”
*Do bả kêu Thích phu nhân là Thích di nên dịch xưng hô là cháu nhé.
Thích phu nhân dễ lừa, bà thừa Đoạn Bất Kinh chuyện chăm chỉ siêng năng đến mức chủ động .
Thấy Tiểu Thiền bênh vực Đoạn Bất Kinh chằm chặp, bà cũng hiểu vấn đề. Chà, tên chắc dỗ dành vợ ngọt xớt mới dám mò về đây.
Kể lão Lư nhà bà chịu cực khổ cũng uổng công.
Rốt cuộc, nha môn cũng tới , Thích phu nhân đành tóm tắt sơ lược tình hình ở ba châu Tây Bắc trong thời gian Đoạn Bất Kinh vắng mặt.
Đến tận buổi trưa, Lư Năng xử lý xong công việc ở nha môn mới lật đật chạy tới.
Nông trang bên gửi lên một con lợn mới mổ, thịt tươi rói mang ăn lẩu thì hết sẩy.
Những lát thịt ba chỉ thái mỏng tang, nhúng nồi nước hầm cùng với dưa chua vùng Tây Bắc, ăn kèm với chiếc bánh nướng hành tây thơm nức mũi, quả là khai vị tốn cơm.
Thích phu nhân cấm sai, chia xa đầy hai tháng mà Lư Năng gầy rộc , hốc hác thấy rõ.
Chuyện khai hoang vùng Tây Bắc , quả thực là gánh nặng mà thường thể cáng đáng.
Để giải quyết bài toán lương thực cho quân đội về lâu dài, Đoạn Bất Kinh quyết định khơi thông nguồn nước, mở rộng diện tích đất hoang.
Trong đó, phần lớn diện tích đất đai dành cho quân đội đồn điền canh tác.
Thế nhưng, đất thì cày cấy. Nếu chỉ dựa sức lực của binh sĩ thì chẳng khác nào bỏ bê việc luyện binh.
Vì , ý định ban đầu của Đoạn Bất Kinh là trích một phần đất hoang chia cho những hộ dân bần hàn. Phần đất công còn thì cho thuê với giá rẻ bèo để thu hút tá điền ruộng đất tới cày cấy, chia cho họ một phần lương thực, phần còn thì nộp công quỹ.
Khổ nỗi, thế thì khác gì quân đội đang hất tay giành giật tá điền với đám hào lý địa chủ?
Số lượng tá điền và nhân công ở địa phương thì hạn. Đoạn Bất Kinh tung cái giá thuê đất hoang rẻ như bèo, thử hỏi còn ai thèm cắm mặt cày thuê cuốc mướn mảnh đất đắt đỏ của bọn cường hào ác bá nữa?
Thế nên ngay từ đầu, các phe phái thổ hào rục rịch gây sức ép, quyết tâm để Tây Bắc xuất hiện những mảnh đất cho thuê giá hời.
Lư Thái thú mỏi mồm phân giải, lấy lý lẽ rằng Đoạn tướng quân là để vẫy gọi bà con tản cư về quê hương, đồng thời chiêu mộ thêm nhân lực từ xứ khác. Đảm bảo đến lúc đó ruộng đồng sẽ thiếu cày cấy.
Thế nhưng lũ cường hào ác bá nào chịu để lọt lỗ tai, chúng còn xúi giục bọn lưu manh giở trò đê hèn.
Đừng xa, chỉ riêng việc nửa đêm ném hỏa mù, tạt dầu nóng phủ Thái thú, trong vòng một tháng nay xảy tới bảy tám .
Mấy kẻ bắt quả tang đều một mực c.ắ.n răng rằng chúng sinh oán hận vì Lư Thái thú vô cớ gây sự, nằng nặc đòi cải cách điền địa khiến dân chúng điêu , vì gai mắt nên chúng mới quấy phá phủ , khiến Lư gia ăn ngon ngủ yên.
Theo ý kiến của Thích phu nhân, cứ thẳng tay c.h.é.m đầu một hai tên, mang bêu rếu quanh phố phường là đủ để thị uy răn đe.
Thế nhưng Lư Năng gạt , ông bảo bọn phóng hỏa chẳng lũ đầu trộm đuôi cướp, hỏi thăm lý trưởng mới là những bá tánh lương thiện bọn cường hào ép nợ lãi suất cắt cổ, cha già, vợ dại con thơ.
Bọn chúng xúi giục phóng hỏa thế , là mượn tay họ để chọc giận Lư Thái thú, từ đó khơi dậy ngọn lửa phẫn nộ trong dân chúng.
G.i.ế.c họ, khác nào đẩy những gia đình vốn khốn khổ cảnh đường cùng.
Dù xử tội đám tay sai, thì những tên cường hào giật dây cũng chẳng xây xát mảy may.
Vốn dĩ chuyện giảm tô ruộng hoang khiến lòng hoang mang, nay dùng nhục hình áp bức dân đen, thì càng khó lòng mà tiến hành bềnh .
Vậy nên, Lư Năng tiều tụy đến mức cũng là do ăn ngon, ngủ yên mà .
Nhìn nồi thịt lợn sôi sùng sục, Lư Năng chạnh lòng nghĩ đến sự bất tài của bản , mãi đến tận bây giờ vẫn thể giao ruộng hoang đến tay những dân nghèo đói cơm rách áo.
Lư đại nhân trong phút chốc thấy hổ thẹn, ngậm ngùi ngâm nga vài câu thơ tự trách .
Đoạn Bất Kinh hiếm khi tỏ vẻ mất kiên nhẫn, chỉ lặng lẽ rót đầy chén rượu cho Lư đại nhân, vỗ nhè nhẹ lưng vị Thái thú đang sụt sùi nức nở, âm thầm an ủi.
Đợi Lư Năng thỏa mãn thi hứng, mới cất lời: “Lư dốc sức , Đoạn mỗ đây sẽ tiếp một tay giúp sớm ngày diệt trừ tận gốc cái ung nhọt ruộng hoang .”
Tiểu Thiền vẫn lặng lẽ lắng bên cạnh, chợt lên tiếng: “Đất rộng thưa vốn dĩ là vấn nạn muôn thuở ở vùng Tây Bắc. từng trong Hán thư nhắc đến việc chiêu mộ nhân công 'thuộc quốc', đưa dị tộc quy hàng sổ hộ khẩu địa phương, đãi ngộ như tá điền bình thường, cho phép họ định cư cày cấy. Bộ tộc Hách Đạt của Nhung ở Tây Bắc ức h.i.ế.p các bộ tộc khác lâu, thậm chí những bộ tộc nhỏ bé họ truy đuổi ngàn dặm, sống cảnh nay đây mai đó. Nếu thể đưa dân tị nạn định cư những mảnh đất hoang, há chẳng sẽ giải quyết bài toán cạnh tranh nhân công với đám cường hào ?”
Lư Năng xong mắt sáng rực, khâm phục thốt lên: “Cơ phu nhân quả là một bậc tài nữ am hiểu sử sách. Kế sách thật tuyệt diệu! Chỉ là, thế liệu rước sói nhà, để hiểm họa về ?”
Tiểu Thiền thầm hổ thẹn trong lòng, nàng tính là tài nữ nỗi gì?
Chẳng qua là lấy chồng quá nhiều , vô tình học mót chút sách thánh hiền của một trong các ông chồng mà thôi.
Nàng nhúng những lát thịt mỏng, ôn tồn : “Cách quả thực phần mạo hiểm. Nếu một vị mãnh tướng oai phong lẫm liệt trấn áp thì tuyệt đối thể áp dụng. vùng Tây Bắc của chúng chẳng đang một vị binh vương tướng quân ? Có ngài tọa trấn, dẫu là một bầy sói đói cũng cụp đuôi hóa thành lũ ch.ó nhà, ngoan ngoãn lời.”
Đoạn Bất Kinh nhấp ngụm rượu, quả quyết: “Nhân công ngoại lai đương nhiên chiêu mộ, nhưng đối với những kẻ gian xảo, cơ hội điều, nếu dằn mặt cho t.ử tế, chỉ e sẽ ngày chúng hóa thành bầy sói hoang c.ắ.n ngược chủ.”