Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 66: Vài sọt ốc bùn

Cập nhật lúc: 2026-08-11 06:43:58
Lượt xem: 248

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tốt lắm, là vị công chúa đ.â.m thọc . Nàng ăn ốc mò gì mà khiến Tiểu Thiền bỗng nhiên cư xử khác thường như ?

Nhớ , cũng vì vị công chúa mà Tiểu Thiền bỏ nhà ròng rã suốt hai tháng. Đoạn Bất Kinh nghĩ bụng, lẽ đến lúc nhổ cỏ tận gốc, tránh đêm dài lắm mộng.

Nghĩ là , Đoạn Bất Kinh lập tức bước trong, vớ lấy thanh kiếm đeo bên hông, ngoắt bước .

Lúc nãy, Cơ Tiểu Thiền cũng chỉ lỡ chân dùng lực mạnh mới đạp Đoạn Bất Kinh ngã lăn xuống giường.

Bề ngoài thì cố tỏ điềm tĩnh, nhưng thực chất trong lòng nàng cũng đang lo sốt vó.

Lúc Đoạn Bất Kinh ngoài cửa chuyện với Hương Thảo, nàng lén thò cổ khỏi rèm giường để ngóng.

Vừa hỏi Hương Thảo, nàng lập tức đoán định giở trò gì.

Thế nên, Đoạn Bất Kinh xách kiếm định bước ngoài, Tiểu Thiền vội vàng lao xuống giường bằng đôi chân trần, nhào tới ôm chặt lấy eo , dồn dập hỏi: “Chàng định ?”

“Đi dọn dẹp chút rác rưởi.”

Cơ Tiểu Thiền nuốt nước bọt cái ực: “Chàng định dọn dẹp ai?”

“Kẻ nào dám khua môi múa mép đ.â.m thọc mặt nàng, dọn dẹp kẻ đó.” Giọng điệu của Đoạn Bất Kinh bình thản đến lạ lùng, trái ngược với ánh mắt tàn nhẫn và hung hãn của .

Nói đoạn, vươn tay gỡ tay Tiểu Thiền , sải những bước dài tiến về phía cửa.

Tiểu Thiền nào dám để . Hắn mà , mạng chắc chắn khó giữ!

“Trời ạ, cư xử như thế! Ta chỉ vì nhất thời bực bội nên lỡ chân đạp một cái, thế mà nổi trận lôi đình, định lấy mạng ? Mới Tướng quân ở một vùng cỏn con hống hách như , mai nếu lên ngôi Hoàng đế, chắc bắc thang lên trời, tiện tay c.h.é.m luôn cả mất!”

Tiểu Thiền bực tức giậm chân thình thịch. Thật đúng là nước đổ đầu vịt, đạo lý với cái tên thổ phỉ chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

Đoạn Bất Kinh cúi đầu bàn chân trần trắng trẻo của nàng đang dẫm nền đá lạnh lẽo. Hắn vòng một tay bế bổng nàng lên, cẩn thận đặt nàng trở giường.

Thanh kiếm trong tay cuối cùng cũng buông xuống, bởi Đoạn Bất Kinh còn bận giặt khăn để lau chân cho Tiểu Thiền.

Tiểu Thiền vuốt n.g.ự.c cho xuôi cơn giận, kể cho Đoạn Bất Kinh những biến cố trong hoàng cung ở kinh thành mà Hoa An nhắc đến hôm nay.

“Chàng xem, Tề Hoành thể phát điên đến mức bóp cổ Thái hậu c.h.ế.t ngay giường? Liệu trong cung kẻ cố tình giật dây, một mũi tên trúng hai đích, trừ khử cả Thái hậu lẫn Tề Hoành ?”

Đoạn Bất Kinh hỏi vặn : “Nàng nghĩ xem kẻ đó thể là ai?”

“Người cuối cùng buông rèm nhiếp chính chẳng là tiểu Tề Hoàng hậu ? Thời điểm xảy án mạng quá đỗi trùng hợp, đúng lúc sắp cử hành lễ tế, sự chứng kiến của bao nhiêu đại gia tộc khác, nàng thể tự tẩy trắng cho . Mọi việc cứ thế diễn suôn sẻ, sắp xếp đấy, một kẽ hở.”

Nói đến đây, Tiểu Thiền vươn tay nâng cằm lên: “Lần khi kinh thành dự yến tiệc trong cung, từng gặp vị Tề tiểu thư ?”

Đoạn Bất Kinh khẽ chớp mắt, quai hàm đang căng cứng bỗng chùng xuống, dường như đang lục lọi ký ức. Cuối cùng, khẳng định chắc nịch: “Hoàn ấn tượng gì.”

Tiểu Thiền bỗng nhiên cảm thấy nhụt chí. Thôi bỏ , cho dù kiếp Đoạn Bất Kinh thực sự gì đó với Thái t.ử phi chăng nữa, thì lên tiếng vạch tội cũng là Trịnh Minh mới đúng, ròng tố cáo mới hợp lẽ.

Kiếp nàng và Đoạn Bất Kinh vốn dĩ chẳng là gì của , đến lượt nàng ghen tuông.

Còn kiếp , Đoạn Bất Kinh thậm chí còn chẳng Tề Tri Phong là ai, nàng càng lý do gì để nghi oan cho .

Nghĩ , nàng bèn rụt chân khỏi bàn tay to lớn của Đoạn Bất Kinh.

“Chàng đừng gây rắc rối cho Hoa An nữa. Một cô nương mồ côi mồ cút như nàng , hai các bắt nạt, thấy ngượng ? Cứ để nàng nương náu ở miếu am thêm một thời gian, đó tìm một gia đình t.ử tế ở Tây Bắc gả nàng .”

Tiểu Thiền đặt cảnh của Hoa An, cảm thấy phận của hai đôi nét tương đồng. Nếu Đoạn Bất Kinh nảy sinh mưu đồ lợi dụng nàng , đẩy nàng một chốn kinh thành hiểm ác, e rằng nàng sẽ chẳng còn đường lui, c.h.ế.t thây.

Đoạn Bất Kinh gật đầu: “Được...” Rồi ngừng một chút, hỏi khẽ: “Vậy tối nay còn về doanh trại ngủ ?”

Tiểu Thiền chui tọt chăn, trùm kín mít, giọng phát rầu rĩ: “Chẳng lát nữa trời sẽ đổ tuyết ? Thôi đừng cho mệt.”

Vì bên ngoài trời bắt đầu đổ tuyết, Đoạn Bất Kinh cũng dứt khoát cởi y phục lên giường sớm.

Tâm trạng Tiểu Thiền vui, vốn định nhắm mắt giả vờ ngủ để lơ .

Ai ngờ Đoạn Bất Kinh bắt đầu mò cởi áo lót của nàng.

“Làm cái gì ? Hôm nay hứng . Nếu thực sự nhịn thì tự dùng tay giải quyết ...”

Đoạn Bất Kinh thì thầm: “Ta quấy rầy nàng , chỉ là nàng mặc y phục thế , ôm thoải mái chút nào.”

Đây là một sở thích kỳ quái khác của tên đầu sỏ thổ phỉ . Hắn thích ôm Tiểu Thiền trần trụi ngủ.

Những đêm thỉnh thoảng “ăn chay”, Đoạn Bất Kinh cũng xoa xoa, bóp bóp, cứ như đang nghịch ngợm món đồ chơi yêu thích, in hằn những vết đỏ rực lên Tiểu Thiền mới yên tâm chìm giấc ngủ.

Tiểu Thiền nhắm nghiền mắt, mặc cho ôm ấp, xoa nắn, chỉ mong cơn buồn ngủ mau chóng kéo đến.

Thế nhưng, chỉ một lát , nàng bắt đầu nóng ran.

Nàng nhịn nữa, mở bừng mắt, nắm chặt lấy cổ tay . Bàn tay , những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, tựa như trúc vươn lên mạnh mẽ. Những đường gân xanh nổi rõ mu bàn tay ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, đầu ngón tay còn một lớp chai sần mỏng manh.

Nàng hậm hực : “Chàng cứ trêu ghẹo thế , bảo ngủ ?”

Nghe thấy Tiểu Thiền ngủ , Đoạn Bất Kinh lập tức chồm lên, đè bẹp nàng xuống, hạ giọng thì thầm: “Vậy để cất công hầu hạ gia chủ nhà , giúp nàng dễ ngủ hơn nhé?”

Vừa , cúi xuống, tận hưởng cô nàng Tiểu Thiền mềm mại, ướt át nhào nặn đến độ “chín muồi”.

Cánh tay Tiểu Thiền cũng dần mất sức lực để kháng cự, cứ thế dẫn dắt, chìm đắm trong nhịp điệu dịu dàng do chính điều khiển.

Chút bực dọc, bức bối khó chịu thường xuất hiện mỗi kỳ kinh nguyệt dường như cũng đ.á.n.h tan, nghiền nát, tan biến cùng những giọt mồ hôi nóng hổi rịn ga trải giường.

Đợi đến khi nam nhân bên cạnh, Tiểu Thiền thư thái thở phào nhẹ nhõm, khẽ khàng thủ thỉ bên tai : “Đoạn Bất Kinh, nếu lòng đổi , nhất định cho ngay. Ta sẽ tự phận, nhường chỗ cho mới. tuyệt đối phép giấu giếm , thấy ghê tởm... Á...!”

Nàng vốn quen với việc bỏ rơi, ghẻ lạnh từ nhỏ, nhưng nàng vô cùng căm ghét cái cảm giác động chấp nhận mà hề bất kỳ dự báo nào.

Nếu đổi, cứ thẳng thắn , cũng chẳng gì to tát.

Gò má Tiểu Thiền tên thổ phỉ c.ắ.n mạnh một cái hằn rõ dấu răng.

Hắn khẽ ngẩng đầu, trừng mắt nàng với vẻ hoang dại hằn học: “Nhường chỗ? Nàng định nhường thế nào? Nói thử xem.”

Tiểu Thiền kéo chăn che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt: “Chỉ là đùa chút thôi mà, gì căng thế!”

Đoạn Bất Kinh bật dậy, vuốt ve lớp mồ hôi đọng vòm n.g.ự.c rắn rỏi.

Rồi đột ngột tung chăn , ánh mắt tối sầm , gằn từng chữ: “Cơ Tiểu Thiền, nếu nàng nhất quyết ghen tuông với ai, thì cho ngay lập tức. Nếu kẻ nào cố ý đ.â.m thọc gây chia rẽ, sẽ lấy mạng ả. nếu nàng giở cái trò âm thầm bỏ như , thì cũng chẳng cần nhọc lòng giả vờ nữa. Từ nay về nàng đừng hòng , cứ ngoan ngoãn để khóa , chịu ?”

Cơ Tiểu Thiền mím chặt môi. Khi trưng cái vẻ mặt , tuyệt đối đùa, những lời phần lớn đều thể trở thành sự thật.

Quả nhiên tên thổ phỉ già hư hỏng mất . Cái danh Xú Đản ca ca hiền lành bụng, thực chất là một tên khốn nạn vô phương cứu chữa.

Tiểu Thiền chẳng thèm , xoay đưa lưng về phía .

Đoạn Bất Kinh một nữa kéo giật nàng lòng: “Chỉ riêng nàng thôi mà dỗ còn xong, lấy tâm trí mà rước thêm phiền phức. Nàng nghĩ rảnh rỗi quá, suốt ngày ăn no rửng mỡ ?”

Tiểu Thiền khẽ lẩm bẩm: “Chê phụ nữ phiền phức thì mà tìm Mạc Vấn của . Ta thấy mấy năm hai sống chung với cũng phết đấy chứ.”

Đoạn Bất Kinh nhéo nhéo gò má non nớt c.ắ.n đỏ ửng: “Chân thằng ranh đó bốc mùi kinh khủng, hôi rình cả cái giường. Sao bằng phu nhân của , mềm mịn còn thơm tho ngọt ngào? Ăn thế nào cũng thấy đủ...”

Tiểu Thiền nghĩ tới đôi bàn chân bốc mùi của Mạc Vấn là thấy buồn nôn, nhịn chọc cho khúc khích.

Nỗi bất an len lỏi từ kiếp khơi dậy một cách vô ý, nay dần tan biến.

Đoạn Bất Kinh trùng sinh, mang theo gánh nặng nghiệp chướng của nhiều kiếp. Ảo giác nảy sinh trong nàng nên gán ghép Đoạn Bất Kinh của quá khứ với Đoạn Bất Kinh của hiện tại.

Ngoài trời tuyết trắng vẫn tuôn rơi ngớt. Cùng lúc đó, kinh thành chỉ còn sự lạnh lẽo, xơ xác và hanh khô.

Cung biến ở kinh thành chẳng mấy ảnh hưởng tới đại đa các quan viên.

Lúc sinh thời, Vinh Thái hậu trọng dụng Tề Hoành, những kẻ lòng kết bè kết phái cũng chẳng với tới mép áo của kẻ đang đắc sủng.

đối với đám vây cánh Tề Hoành nâng đỡ, đây là tin sét đ.á.n.h ngang tai, tất thảy bọn họ đều mất ô dù chống lưng.

Nhà họ Cơ ở kinh thành càng chìm trong bầu khí u ám thê lương. Cơ Bẩm Trung với tư cách là tay chân của Tề Hoành, nay bãi chức ở nhà, ngoan ngoãn tiếp nhận điều tra vụ án buôn lậu thỏi sắt.

Lão ủ rũ ném lá thư trong tay xuống.

Hai nhà họ Trịnh thật vô tích sự, những chẳng truy lùng dấu vết Đoạn Bất Kinh, mà còn trọc tổ kiến lửa, chọc giận Thiền vu Thát Đát. Hậu quả là quân Thát Đát đuổi cùng g.i.ế.c tận, mất mạng ngay lãnh thổ của chúng, t.h.i t.h.ể cũng chẳng còn nguyên vẹn.

Phía Thát Đát còn hùng hổ gửi chiến thư cho Nhung. Nghe đồn vì Nhung g.i.ế.c c.h.ế.t Đại vương t.ử Thát Đát nên hiện giờ hai bên đang gầm ghè, lăm le ăn tươi nuốt sống .

Điều khiến Cơ Bẩm Trung nơm nớp lo sợ, là mối quan hệ bỗng nhiên trở nên rắc rối của các bộ tộc dị bang.

Mà là lão già bí ẩn ở quê nhà dạo , khi dốc sức điều tra ngọn ngành quá khứ của “Cơ Bẩm Lương”, thì Đoạn Bất Kinh liền dẫn quân thẳng tiến tới vùng núi Ngự Lam.

Bằng trực giác nhạy bén, Cơ Bẩm Trung linh cảm chắc chắn lão già mối liên hệ mật thiết nào đó với Đoạn Bất Kinh.

“Cơ Bẩm Lương” là cái tên cũ của Cơ Bẩm Trung khi còn con nuôi khác, cũng là quá khứ nhơ nhuốc mà ông khao khát chôn vùi vĩnh viễn.

Thế nhưng, cái quá khứ tưởng chừng mục nát, thối rữa , dường như sắp ai đó đào bới lên.

Rốt cuộc chuyện ? Chẳng ông vốn dĩ là kẻ thắng cuộc cuối cùng, bước lên ngai vàng cửu ngũ chí tôn, thống nhất thiên hạ ?

Cớ hiện tại lâm cảnh tiến thoái lưỡng nan, đụng hỏng đó thế ?

Mỗi khi tâm trí rối bời, ông vô thức đưa tay gãi mặt.

Lớp da dẫu liền sẹo nhưng còn nhẵn nhụi như xưa, mà để hai vết sẹo lồi lõm ngoằn ngoèo tựa những con giun đất gớm ghiếc.

Khi liếc tấm gương đồng, khuôn mặt tuấn tú thuở nào giờ đây trở nên thô kệch, dữ tợn, ngày càng xa rời hình bóng kẻ mà ông cất công mô phỏng suốt mười mấy năm ròng rã...

Cơ Bẩm Trung nheo mắt, gạt bỏ lớp vỏ bọc đạo mạo giả tạo. Như thói quen suốt hơn mười năm qua khi chỉ một , ông lẩm bẩm chuyện với kẻ đang ở một thế giới khác trong gương.

“Bẩm Ương, cứ âm hồn bất tán, chịu buông tha cho ? Ngày đó là do cứng đầu cứng cổ, chịu thông đồng bậy, cứ nằng nặc đòi vạch trần vụ tuồn lương thảo trong quân doanh. Đệ thử vắt tay lên trán mà suy nghĩ xem, một khi sự việc phanh phui, còn đường sống nào nữa ? Cho nên buộc c.h.ế.t. c.h.ế.t , sống thanh thản hơn chút nào ? Chúng sinh đôi cùng một cơ mà! Ta luôn cảm giác linh hồn như nhập , chỉ đang sống phần đời còn của mà thôi. Đệ thấy đó, luôn chiều chuộng Tang Nhược, yêu thương Tiểu Thiền, chăm sóc vợ con hết mực, còn điều gì toại nguyện mà nhắm mắt yên?”

Nói đến những câu cuối, nét mặt kẻ trong gương bỗng trở nên vặn vẹo, hung tợn. Ông bất ngờ vớ lấy ấm bên cạnh, điên cuồng ném thẳng gương đồng.

lúc , ngoài cửa bỗng truyền đến một âm thanh cực nhỏ, khó lòng phát hiện.

Cơ Bẩm Trung cảnh giác lồm cồm bò dậy, rút thanh kiếm treo tường, rón rén bước tới cửa. Khi bất ngờ mở cửa, ông chỉ thấy con trai đang lẩm nhẩm học bài, chắp tay dạo lối nhỏ cạnh rừng trúc.

Cơ Bẩm Trung nhíu mày vặn hỏi: “Con... thấy ai lảng vảng cửa phòng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-66-vai-sot-oc-bun.html.]

Ánh mắt Cơ Hội Tài rời khỏi cuốn sách: “Cha, gần đây thuê nhiều cao thủ giang hồ đến bảo vệ nhà cửa ? Cớ vẫn yên thế ? Thư phòng của xưa nay cho ai tự ý gần, con chẳng thấy ai cả, chuyện gì ạ?”

Cơ Bẩm Trung vẫn khỏi nghi ngờ, đảo mắt dò xét xung quanh một lượt.

Sau khi chắc chắn còn ai khác, ông mới sang con trai: “Dạo con thư về ?”

“Có cho con và . Mẹ cùng ngoại tổ phụ trở về Giang Nam , đó là nơi sinh và lớn lên, chuyện ăn ở chắc hẳn đều quen thuộc.”

“Thế con và Hội Anh thư khuyên con mau chóng về ?”

Khóe môi Cơ Hội Tài nhếch lên một nụ nhạt lùng: “Cha nghĩ còn thể ?”

Mí mắt Cơ Bẩm Trung giật liên hồi: “Con ý gì?”

Cơ Hội Tài tiếp tục cúi đầu chăm chú trang sách, tình cờ đang tới đoạn “Tổ chim lật” trong cuốn “Thế Thuyết Tân Ngữ”.

Y nhạt giọng : “Cha, thực nhà chúng nay bao giờ thiếu thốn vàng bạc. Nếu cứ một mực cố chấp đ.â.m đầu mấy thứ , thì nên hiểu rõ đạo lý tổ chim lật thì trứng còn nguyên vẹn. Gọi về lúc , là định bắt bà chịu cảnh tù tội cùng ?”

Nét mặt Cơ Bẩm Trung trở nên dữ tợn: “Ngươi đang năng hàm hồ gì thế hả? Ngươi chắc mẩm là lão t.ử của ngươi phạm tội ?”

Cơ Hội Tài chẳng buồn đôi co với những lời tranh cãi cù nhầy vô nghĩa , hờ hững đáp: “Con tin thì ích lợi gì? Phải để cho vị Hoàng hậu mới của nhà họ Tề tin thì mới .”

Cơ Bẩm Trung bồn chồn qua : “Những chuyện đó đều do một tay Tề Hoành , cũng c.h.ế.t, lấy ai đối chứng. Đám thủ hạ chắc chắn sẽ đùn đẩy hết trách nhiệm cho , mà tra đến đầu .”

Cơ Hội Tài khẽ khinh miệt: “Cha , thời thế giờ đổi . Trước , để lấy lòng Vinh Thái phi, liều c.h.ế.t giũ sạch quan hệ với tỷ phu. bây giờ, lẽ bám víu thì mới mong thoát khỏi vụ án thỏi sắt đấy. Tỷ phu là Đại tướng quân do Tiên hoàng chinh sắc phong. Nay nắm giữ binh quyền Tây Bắc, tân Hậu và nhà họ Tề nhất định sẽ sức lôi kéo . Nếu vẫn ngoan cố vạch rõ giới hạn với , thì chẳng khác nào tự đào huyệt chôn . Xin cha hãy dáng một đầu gia tộc, bước ngoài tìm cách xoay xở . Kỳ thi mùa thu sang năm kề cận, con trai khổ luyện mười năm đèn sách, chỉ chờ ngày cá chép hóa rồng. Hơn nữa, những chuyện khác cũng tém tém bớt ! Tương lai của con, tuyệt đối thể trở thành quả trứng nguyên vẹn duy nhất trong cái tổ lật nhào của !”

Nói đoạn, y chẳng buồn liếc mắt cha thêm một nào nữa, cầm cuốn sách lưng rảo bước thẳng.

Cơ Bẩm Trung tức đến run rẩy cả tay chỉ vì những lời lẽ xấc xược, hỗn hào của đứa con trai.

“Đứa con trai ngoan ngoãn ngày nào, giờ học thói điêu ngoa, xấc xược của tỷ tỷ nó, chẳng lễ nghĩa tôn ti trật tự là gì!”

Thế nhưng c.h.ử.i bới xong, ông đành ngậm ngùi thừa nhận con trai sai.

Cái mối quan hệ mà đây ông cuống cuồng cắt đứt, giờ biến thành cọng rơm cứu mạng duy nhất.

Cũng may chuyện nội bộ lục đục của nhà họ Cơ mấy ai rõ.

Dù con rể khinh bỉ ông mặt, nhưng chỉ cần ông vẫn vác cái mác nhạc phụ của Đoạn Bất Kinh là đủ để bùa hộ mệnh .

Nghĩ đến đây, ông liền gọi Mai Nương ủi áo quần.

Bước đầu tiên, ông gửi bái kiến nhà họ Tề để thăm dò, tìm cách xoay chuyển cục diện.

Thoắt cái sắp đến Tết. Chút khí Tết ảm đạm bao trùm lên khu trạch viện mới toanh rộng thênh thang của nhà họ Cơ, chẳng vương chút ấm con ...

Quá trình chiêu mộ tá điền ở Tây Bắc cuối cùng cũng đến hồi kết.

Bên cạnh những tá điền từ các vùng lân cận đổ về, Đoạn Bất Kinh còn ưng thuận cho một nhóm Nhung thuộc bộ lạc Cáp Y vượt ải canh tác.

Tổ tiên của bộ lạc Cáp Y là con cháu của công chúa hòa , ảnh hưởng sâu sắc, bộ lạc cũng thường xuyên thông hôn với Hán.

Mấy năm , bộ lạc khá giả, chăn nuôi trâu bò dê cừu đầy đồng. Đáng tiếc, vì lối sống quá thiên về Hán, họ từ chối tham gia các cuộc cướp bóc của bộ lạc Hách Đạt nên chúng chèn ép, ức h.i.ế.p thương tiếc.

Mối ăn mua bán nồi sắt của Tiểu Thiền dạo nọ chủ yếu giao dịch với bộ lạc Cáp Y, từ đó bộ lạc mới thu gom da thú, thảo d.ư.ợ.c của các bộ lạc khác đem đến đổi chác.

Chuyện trò qua , nàng dần trở nên thiết với những trong bộ lạc Cáp Y.

Nghe phong thanh Tây Bắc đất hoang, những giỏi nghề nông và thạo tiếng Hán trong bộ lạc khi cửa ải giao thương đóng cửa vẫn thường xuyên nội địa thuê kiếm sống qua ngày mùa vụ xuân hạ.

Nay tin Bình Lỗ Đại tướng quân đang khai khẩn đất hoang, cần tuyển canh tác, họ liền nhờ dò hỏi Tướng quân phu nhân thể đến thuê ngắn hạn , tiền công thể thương lượng.

Nguyên nhân là lượng trâu bò dê cừu trong bộ lạc hiện ít ỏi, bãi chăn thả cũng tạm thời tìm nơi nào cỏ non nước ngọt. Những mục dân ít gia súc chỉ mong tìm một nơi để no cái bụng.

Sau khi nắm tình hình từ Tiểu Thiền, Đoạn Bất Kinh cùng Lư Năng bàn bạc và quyết định sẽ thuê một toán nhân công thạo nghề nông dịp gieo hạt vụ xuân năm tới.

Thấm thoắt sắp đến Tết, phủ Tướng quân cũng tấp nập hẳn lên.

Tiểu Thiền ngoài việc tất bật với việc kinh doanh tiền bạc của , còn quên nhắc nhở quản gia lo liệu mua sắm rượu thịt, sắm sửa đồ đạc đón Tết.

Thành , ngày nào mở mắt cũng hàng tá công việc chờ nàng giải quyết.

Hôm nay cũng ngoại lệ, nàng kiểm kê xong lô lụa là gấm vóc do ngoại tổ phụ từ Giang Nam chuyển lên.

Lô tơ tằm màu sắc rực rỡ, chất vải mềm mịn trơn láng. Hồi mới chỉ mẫu vải, các cửa hàng của nàng chốt một lượng đơn đặt hàng kha khá với giá cao ngất ngưởng.

Khi hàng hóa chính thức về đến nơi, nàng giữ một phần để biếu tặng phu nhân của các võ tướng trướng Đoạn Bất Kinh, cùng giới quan chức các cấp ở các châu huyện dịp giáp Tết.

Đoạn Bất Kinh bao giờ ngó ngàng đến sổ sách chi tiêu trong nhà, thế nên Tiểu Thiền lo liệu từng li từng tí.

Giờ nắm quyền cai quản Tây Bắc, củng cố hậu phương thì ân uy song hành.

Đoạn Bất Kinh dùng bàn tay sắt để thiết lập uy quyền, thì một phu nhân như Tiểu Thiền thể hiện lòng nhân từ, bao dung.

Do đó, kèm với những tấm lụa sang trọng, còn cả tiền thưởng và bánh mứt hảo hạng mà Tướng quân ban tặng cho các tướng lĩnh.

Tương tự, những lễ vật biếu xén gửi đến phủ Tướng quân cũng nhiều kể xiết.

Sau khi kiểm tra sổ sách, Tiểu Thiền cùng quản gia rà soát từng món đồ.

So với những hòm xiểng lớn nhỏ gói ghém cầu kỳ lộng lẫy, thì mấy cái sọt lấm lem bùn đất khênh phủ trông thật chướng mắt.

Tiểu Thiền dừng bước, hỏi: “Đó là thứ gì ?”

Quản gia liếc danh sách, miệng tươi như hoa: “Là quà từ nhà đẻ của phu nhân kinh thành gửi tới ạ. Lão gia nhớ phu nhân thích ăn món , nên nhân ngày nghỉ đích bãi bồi đào ốc bùn cho phu nhân đấy ạ.”

Khóe môi Tiểu Thiền khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ nhạt.

Nàng nào hứng thú gì với món ốc bùn , thực sự khoái khẩu món nàng.

Và câu chuyện mà nàng tâm đắc nhất mỗi khi ôn chuyện cũ, là thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i nàng, bà thèm món ốc bùn đến phát cuồng.

Thế là khi trận, cha nàng lặn lội đến tận bãi biển Thục Châu, ngày ngày thức dậy từ tinh mơ để tự tay cào ốc bãi bùn lầy lội.

Đào đầy một gùi lớn, ông mới mang về dặn dò gia nhân muối cho cẩn thận, để nàng ăn kèm với cơm cho ngon miệng.

Thế nên, việc đào ốc bùn cho thê nữ trở thành một trong những chiêu bài thể hiện tình phụ t.ử mãnh liệt của lão gia nhà họ Cơ suốt hai kiếp .

Nàng vẫn còn nhớ như in mùa xuân năm sáu tuổi, lúc nàng đẩy về quê, hoa đào nở rộ khắp nơi.

Cả gia đình nàng cùng du ngoạn vùng biển Thục Châu.

Muội vô tư nũng nịu bám chặt lấy lưng cha. Cơ Hội Anh còn tinh nghịch lấy cát rắc lên búi tóc của cha trong ánh nắng mai ban mai.

Tiểu Thiền các , bằng ánh mắt thèm thuồng, lẳng lặng xổm xuống, gồng dùng bàn tay bé xíu cào ốc bùn.

Ngay từ hồi còn bé tí, nàng linh cảm rằng, mỗi khi “cha” về phía nàng, nụ môi ông dường như nhạt nhòa hơn đôi chút, nhưng ngoài miệng vẫn cố nặn những lời quan tâm sáo rỗng: “Thiền nhi mệt ? Nghỉ tay chút con.”

“Con gái mệt, con gái đào thật nhiều ốc bùn giúp cha và ...”

Lúc “cha” sẽ mỉm : “Ngoan lắm, đúng là một đứa trẻ hiếu. Đào thêm chút nữa , con cũng ăn nhiều nhé.”

Lúc đó, nàng sẽ gật đầu thật mạnh, bao giờ kể cho ai rằng nàng chẳng hề giống , nàng cực kỳ ghét cái thứ đen sì, nhầy nhụa .

Chính điều khiến vị “cha” lầm tưởng rằng, chỉ cần gửi thứ đến là thể khơi gợi chút hiếu thảo mỏng manh còn sót đối với một cha như ông trong lòng nàng.

Có vẻ như chỗ dựa vững chắc của “cha” sụp đổ, nên ông đang gấp gáp tìm cách nối tình cảm với con gái và con rể, hòng tạo dựng một chỗ dựa mới cho .

Đây vốn dĩ là ngón đòn sở trường của ông . Ông luôn đ.á.n.h trúng điểm yếu tình cảm của hai con nàng, khoác lên tấm áo ân tình ấm áp để thao túng họ một cách mềm mỏng.

Bởi lẽ từ khi Tiểu Thiền bắt đầu nhận thức, ký ức về “cha” đều do con ác quỷ mang tên Cơ Bẩm Trung ban tặng.

Ông rập khuôn thói quen, cử chỉ của Cơ Bẩm Ương theo lời kể của Tang Nhược, sức sắm vai một cha hiền từ, mẫu mực.

Nếu mang theo ký ức bi t.h.ả.m về hai cái c.h.ế.t oan uổng ở hai kiếp , Tiểu Thiền đồ rằng thể sẽ đ.á.n.h lừa bởi chút ảo ảnh tình cha con ít ỏi trong ký ức, mà rủ lòng thương xót.

Đáng tiếc , cái cô bé Cơ Tiểu Thiền năm xưa, c.ắ.n răng chịu đựng sự ghê tởm của căn bệnh sạch sẽ, khom lưng bãi bùn lầy nhơ nhớp để cào từng con ốc bùn nhằm lấy lòng cha , bóp c.h.ế.t hết đến khác .

Đóng kịch , diễn đến ba kiếp thì ai mà chẳng thành thạo, chẳng cần ai dạy cũng tự diễn cho đạt.

Lúc quản gia lên tiếng hỏi nên chuẩn chút quà cáp đặc sản gửi về kinh thành , Cơ Tiểu Thiền dửng dưng đáp: “Lần gửi những thứ , phụ đại nhân vẻ ưng ý cho lắm, còn vì thế mà cấp trách phạt nữa. Lần đừng gây thêm phiền phức cho ông nữa. Ta sẽ thư hồi âm, lời cảm tạ là đủ .”

Quản gia gật đầu , định sai bưng mấy sọt ốc bùn bếp thì Tiểu Thiền cản .

“Người cha đó của chắc lẩm cẩm mất . Ốc bùn mùa xuân thịt béo ngậy, ngọt lịm thì còn miễn cưỡng ăn . Chứ ốc bùn mùa đông đào lên thịt dai nhách, nuốt trôi. Mang hết chỗ chuồng lợn đổ , coi như cho lợn ăn thêm bữa khuya .”

Gửi kèm mấy sọt ốc bùn là ba bức thư.

Rõ ràng là thư của cha, .

Tiểu Thiền ghế thư phòng, lặng lẽ thư. Nàng cẩn thận dùng khăn tay lót, cầm bức thư của Cơ Hội Anh lên .

Bức thư của vẫn mang giọng điệu ngây thơ, hồn nhiên như khi, bày tỏ nỗi nhớ nhung tỷ tỷ, kể lể những chuyện vặt vãnh đời thường.

Còn thư của thì thú vị hơn nhiều.

Đệ mở đầu bằng việc báo cáo tình hình học tập, thi cử của , đó tiết lộ cha đang dự tính chuyện chồng con cho .

Chỉ là đối tượng xem mắt là những thanh niên tuấn tú, tài năng tương xứng với độ tuổi của , mà là những lão quan tuổi trung niên khát khao con nối dõi trong các gia tộc quyền quý.

Hoặc là lấy về kế thất, hoặc là nạp tỳ để hầu hạ chính thất, cốt chỉ để đẻ con nối dõi tông đường.

Hiện tại cha đang đình chỉ công tác, những từng là bằng hữu thiết cũng lượt lưng.

Xem cha đang định dùng hôn sự của Cơ Hội Anh bàn đạp để nối các mối quan hệ.

Cơ Hội Tài tuy nhận ý đồ của cha nhưng dám hé nửa lời với , sợ chịu nổi cú sốc .

Đệ càng dám báo cho , bởi lẽ hiện tại đang kiên quyết chịu về nhà. Nếu chuyện , chắc chắn bà sẽ ầm ĩ với cha một trận trò.

Cơ Hội Tài hết cách, đành thư cầu cứu, bàn bạc cùng trưởng tỷ.

 

 

Loading...