Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 67: Nhân quả báo ứng

Cập nhật lúc: 2026-08-11 06:43:59
Lượt xem: 227

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sợ giấy thư tẩm độc, Tiểu Thiền bèn lấy khăn tay che kín miệng mũi, mới cầm bức thư của tên ác quỷ lên.

Trong thư quả nhiên những lời lẽ sướt mướt về tình phụ t.ử của một cha từ ái dành cho con gái, còn kể lể rằng thời yêu phi lộng quyền, ông vì e ngại sự bức hại của Tề Hoành nên mới dám gần gũi con gái và con rể.

Nay vất vả lắm mới đợi ngày yêu phi đền tội, ngày gia đình họ đoàn tụ cũng sắp đến gần.

Cơ Tiểu Thiền nhếch mép nhạt, phân phó Bạch Lan đem cả ba bức thư ngoài thiêu rụi.

Sau đó, nàng tự mài mực, chấm bút, ba bức thư hồi đáp.

Bức thư gửi cho , mở đầu cũng chỉ là những chuyện vặt vãnh thường ngày, nhưng đến cuối thì thẳng vấn đề, cho toan tính của cha. Nàng hiểu rằng, hiện tại cả nàng và đều ở bên cạnh, nếu cứ một mực giữ thói ngu hiếu, ngoan ngoãn theo ý cha, thì e rằng cả đời coi như bỏ .

cha vẫn luôn thương , chắc sẽ bắt , cùng lắm là vợ kế thôi, chỉ điều là tục huyền thì tuổi tác của nhà trai chắc chắn cao hơn.

Kiếp , Cơ Hội Anh cũng hề tiến cung.

chống đỡ nổi việc lão ác quỷ than nghèo kể khổ, dùng những thứ như sự vinh hoa của Cơ gia, tiền đồ của để chèn ép.

Thế là cuối cùng đành khuất phục.

Cơ Tiểu Thiền kiếp đủ dũng khí để tự tranh giành một lối thoát cho bản .

tỷ tỷ, nàng thật sự định can thiệp quá nhiều nhân quả vận mệnh của nữa.

Nàng thể chỉ lối, nhưng tự cất bước. Ít nhất cũng học cách phản kháng, chứ thể một con cừu non mềm yếu mặc c.h.é.m g.i.ế.c như .

Còn bức thư gửi cho , thì mang đậm phong thái của một vị trưởng tỷ, ân cần dạy bảo nhất định chăm chỉ dùi mài kinh sử, rạng rỡ gia phong Cơ gia.

Đồng thời, nàng hỏi xem cha tầm quá nông cạn , tại bán con gái để cầu vinh như .

Nếu thi trượt thì thôi, nhưng vạn nhất kim bảng đề danh, quan cùng các đồng liêu, chẳng lẽ để chỉ trỏ, chê gia phong bất chính, dựa việc bán ruột thịt tục huyền cho mới đổi lấy tiền đồ?

Tiểu Thiền , vốn ít khi chủ động thư cho nàng, nay chịu bớt chút thời gian để phóng bút, chắc chắn cũng cảm thấy hành động của lão ác quỷ thật sự thể chấp nhận .

sợ phiền phức, tự giao thiệp với cha, nên mới đùn đẩy hết chuyện sang cho nàng.

Nếu là hai kiếp , Tiểu Thiền sẽ cần suy nghĩ mà tự ôm đồm lấy chuyện.

bây giờ, nàng dùng thái cực quyền, mềm mỏng đẩy nguyên si rắc rối trả .

Còn bức thư gửi cho Cơ Bẩm Trung, tình cảm của Tiểu Thiền nồng đậm hơn nhiều.

Trước tiên nàng ân cần hỏi thăm sức khỏe cha , bày tỏ sự lo lắng cho việc ăn mặc ngủ nghỉ của ông , còn khuyên nhủ, nếu thật sự trụ ở kinh thành thì thể cáo lão hồi hương.

thì nhà cửa, ruộng vườn ở quê vẫn còn đó, dù quan, ông về bồi tiếp tổ mẫu cũng để dưỡng lão hưởng tuổi trời.

Đây tuyệt đối là một bức thư nhà thể bới móc nửa điểm lầm.

kẻ lúc nào cũng chỉ tư lợi như Cơ Bẩm Trung, e là xong sẽ tức đến đau gan.

Tóm , những sự dò xét đến từ Cơ gia, Tiểu Thiền một chiêu cũng nhận.

Kinh thành là bãi chiến trường danh lợi của giới quyền quý. Năm xưa Cơ Bẩm Trung tiếc g.i.ế.c hại ruột, cũng chui bằng cái chốn danh lợi ăn thịt nhả xương để vớt vát công danh lợi lộc.

Nếu nàng giúp thêm mồi lửa cho thật vượng, thì thể gọi là tròn đạo hiếu ?

Đoạn Bất Kinh cũng Tiểu Thiền nhắc đến mấy bức thư nhà đó.

Hắn hỏi Tiểu Thiền, thật sự mặc kệ ? Nếu nàng tiện mặt, thể nghĩ cách đưa Hội Anh đến chỗ ngoại tổ phụ.

Tiểu Thiền may bao vỏ kiếm mới cho , đáp: “Đương nhiên là lo chứ, nhưng nếu mặt, phía sẽ là rắc rối dứt. Vị ở kinh thành tưởng nắm nhược điểm của , càng bám riết lấy Hội Anh buông. Chi bằng trực tiếp rút củi đáy nồi, để ông còn tinh lực mà mưu tính chuyện con cái nữa.”

Đoạn Bất Kinh nhướng mày, chút hiểu ẩn ý của phu nhân.

Tiểu Thiền thở dài một : “Xương cốt tổ mẫu vốn luôn khỏe. Lần khi đưa di hài của... 'Bá phụ' về quê, tiện thể ngóng một chút, hình như tổ mẫu đang mắc bệnh gì đó...”

Nếu tổ mẫu ở quê ốm nặng, đợi tin tức truyền đến kinh thành, thì mấy chuyện gả bán đương nhiên lùi .

Kiếp , Đỗ tổ mẫu cũng đổ bệnh ở kinh thành đúng thời điểm .

Lúc đó đang là dịp Tết, ở quê lên chơi, bàn ăn là ai nhắc chuyện lão thái thái năm xưa m.a.n.g t.h.a.i bụng to, suýt chút nữa thì khó sinh.

Lại hớn hở chêm , lúc đó còn đồn lão thái thái m.a.n.g t.h.a.i sinh đôi nữa cơ.

Thế là câu chuyện dẫn dắt đến một quen ở quê cũng sinh đôi.

Kể rằng một cặp sinh đôi nọ, đuối nước c.h.ế.t, kết quả là phát sốt, hồn ma nhập , tự cứ thẳng xuống sông.

Vốn dĩ chỉ là lời nhảm đùa, nhưng sắc mặt tổ mẫu và cha khó coi, còn thì đột nhiên biểu tình đờ đẫn, lóc rời khỏi bàn tiệc.

Năm đó ăn Tết chẳng hề an , khách ở quê cũng vội vàng rời từ sớm.

Không khí ngày Tết trong nhà chùng xuống nặng nề.

Lão thái thái năm hiểu liệt giường mấy ngày liền, còn thỉnh đạo sĩ đến phép, mãi mới từ từ khỏe .

Bây giờ nghĩ , thì ác quỷ cũng sợ vong linh c.h.ế.t siêu thoát.

Tổ mẫu vốn mê tín, lúc đó chắc hẳn dọa sợ khiếp vía.

Giờ ở kiếp , ải cuối năm đến.

Cha ruột nàng xương cốt còn lạnh, hung thủ ức h.i.ế.p con nàng năm xưa cùng kẻ tòng phạm, xứng đáng đón một cái Tết yên ?

Nghĩ đến đây, nàng tìm Ôn bá, hỏi ông chuyện sắp xếp ở quê cũ khi mang quan tài gửi ở chùa, tiến triển đến .

Ôn bá trầm giọng đáp: “Lão nô theo lời dặn của tiểu thư, tìm một hán t.ử đóng giả đồng liêu ở ngọn núi Ngự Lam nơi chôn cất xương cốt trung nghĩa năm xưa, cầm theo thanh bội đao đó tìm Đỗ lão thái thái .”

Người nọ chỉ năm xưa là hảo hữu trong quân của Cơ Bẩm Ương, lúc Cơ Bẩm Ương trọng thương giúp đỡ hạ táng cho “Cơ Bẩm Lương”.

cũng thật kỳ lạ, mới chôn xuống, ngày hôm xem phần mộ, bên trong thế mà trống , chỉ còn sót một thanh bội đao trơ trọi đó...

Đỗ lão thái thái lúc mà sắc mặt xám xịt như sáp ong, gặng hỏi ý gì.

Người nọ bèn kể, cái c.h.ế.t năm đó của Cơ Bẩm Lương vô cùng kỳ lạ, thanh đao khắc tên Cơ Bẩm Lương cắm ngay chính giữa n.g.ự.c ông . Đây chẳng là tự g.i.ế.c ? thanh đao đó dài, thể tự cắm n.g.ự.c .

Thử hỏi oán hận lớn đến nhường nào. Năm xưa tên hung thủ đó c.h.é.m sống Cơ Bẩm Lương hơn mười đao, mang đậm nghi vấn mượn thù riêng xả hận. Đáng tiếc lúc đó Cơ Bẩm Ương cũng trọng thương, kịp trăn trối, hôm nay đặc biệt nhờ lão thái thái chuyển lời đến nhà Cơ Bẩm Lương.

Đỗ lão thái thái lập tức hiểu điểm mấu chốt, cả lảo đảo chực ngã.

Những gì bà từ miệng con trai cả năm xưa, đều là con trai thứ hai trận sa trường, tuyệt nhiên từng ông nhắc đến chuyện, hóa A Ương c.h.ế.t t.h.ả.m như , hơn nữa còn c.h.ế.t đao của A Trung...

Chẳng lẽ năm xưa A Ương là do A Trung cố ý hại c.h.ế.t?

Người kể xong t.h.ả.m trạng năm đó của “Cơ Bẩm Lương”, lỡ miệng chêm thêm một câu, hỏi liệu khi nào lúc đó Cơ Bẩm Lương c.h.ế.t.

Ông tỉnh , tự bò khỏi phần mộ .

Đỗ lão thái thái chẳng những lộ vẻ vui mừng, mà còn trợn trừng mắt, chói tai hét lớn thể nào.

Người nọ bèn bảo, cũng đúng, dẫu cũng thương nặng đến thế cơ mà. năm xưa t.h.i t.h.ể đột nhiên biến mất, khi nào vì hại c.h.ế.t quá oan uổng, nên trong lòng cam tâm, hóa thành lệ quỷ để tìm kẻ mắc nợ mà đòi mạng ?

Đỗ lão thái thái xong câu đó thì ngửa , sợ hãi ngất lịm ngay tại chỗ.

Đợi khi bà tỉnh , gặng hỏi thêm thì kẻ tự xưng là chôn cất năm xưa mất tăm mất tích.

Tiểu Thiền xong khẽ mỉm , hỏi: “Những khác cũng sắp xếp thỏa chứ?”

Ôn bá gật đầu: “Đã sắp xếp một bà t.ử và một nha nhà cũ hầu hạ .”

Dù là c.h.ế.t, cũng thỉnh thoảng nhắc nhở thì mới thấy tình đáng quý.

Thế nên nàng an bài mấy lanh lợi đến hầu hạ bên cạnh Đỗ lão thái thái.

Lão thái thái hiện giờ chắc hẳn cũng phát hiện, đứa con trai thứ hai t.ử trận của tựa hồ đang hồn về nhân gian.

Có thể là lúc sáng sớm, bên giường đột nhiên xuất hiện một bát nước mật ong rừng. Có thể là mùng một mười rằm hàng tháng, gối lão thái thái thêm hai quan tiền.

Những thứ đều là những việc chu đáo mà nhị con trai c.h.ế.t thường cho bà lúc còn ở nhà.

Mẹ từng với Tiểu Thiền, cha nàng là chăm sóc nhà, đối xử với đương nhiên cũng tận tâm báo hiếu.

Mụ già độc ác đó, khi tin con trai thứ hai năm xưa c.h.ế.t t.h.ả.m đao của chính ruột thịt, mộ huyệt thì trống rỗng.

Rồi bà liên tục phát hiện những dấu vết chứng tỏ lão Nhị hồn trong ngôi nhà cũ. Thử hỏi bà sẽ chịu đựng sự giày vò bất an đến mức nào?

Điều tuyệt diệu nhất là, trong đồ ăn thức uống của Đỗ lão thái thái, còn pha thêm một ít bột t.h.u.ố.c giống hệt loại mà nàng dùng suốt bao năm qua.

Tin rằng mỗi ngày khi tỉnh trong cơn mê man, mở mắt thấy dấu vết oan hồn từng lui tới, tổ mẫu sẽ chỉ hận thể lập tức nhắm mắt ngủ .

Nghĩ đến đây, Tiểu Thiền căn dặn Ôn bá báo cho trong nhà cũ dừng t.h.u.ố.c . Nếu cứ mãi mê man, tổ mẫu nếm trải nỗi khổ sở của nàng khi lừa gạt, cưỡng bức năm nào?

Ngoài , thư từ tổ mẫu gửi lên kinh thành, phái truyền lời, đều chặn bộ.

Cái tư vị cô lập viện trợ, nhốt trong ngôi nhà cũ mà nàng từng chịu đựng năm xưa, cũng để cho vị tổ mẫu kính yêu hảo hảo nếm trải...

Mấy bức thư Cơ Tiểu Thiền gửi , quả nhiên đem hiệu quả tức thì.

Cơ Hội Anh thư của tỷ tỷ, dám tin mà chạy hỏi .

Cơ Hội Tài phủ nhận, chỉ hỏi tỷ xem đại tỷ nghĩ cách gì .

Cơ Hội Anh lóc trong sự ngỡ ngàng: “Tỷ tỷ cách xa như , tỷ thể cách gì? Lúc đó tỷ tỷ cứ khuyên đừng về. Ta , cứ lo cha ở nhà một ăn uống đàng hoàng nên mới về. Sớm cha hám danh lợi thế , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng về.”

Cơ Hội Tài cũng nhíu mày.

Những chuyện đại tỷ nhắc nhở trong thư sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của .

Thực sớm nghĩ tới .

Nhị tỷ và đại tỷ tình cảm vốn , dù Tiểu Thiền bất hòa với gia đình đến , cũng sẽ vì nhị tỷ mà mặt thuyết phục cha đừng chuyện thiển cận như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-67-nhan-qua-bao-ung.html.]

ngờ, tỷ tỷ chỉ vứt toẹt chuyện cho đồ mít ướt, tuyệt nhiên đưa chút giải pháp.

Hôm đó, tình cờ bà mối đến cửa, rằng nhị thúc công thuộc chi thứ hai của nương gia Hoàng hậu, tình cờ thấy Cơ đại nhân dẫn con gái thứ hai khách, bèn lập tức chấm trúng sự ngoan ngoãn đáng yêu của Cơ nhị tiểu thư.

Ông mới góa vợ, ý cưới nhị tiểu thư về tục huyền, chỉ là bát tự thế nào, vượng đường thọ mệnh của ông , dù cũng là sắp sáu mươi tuổi , phần lớn đều coi trọng điểm .

Cơ Hội Anh nấp bình phong, mà hóa đá. Lại thấy bộ dạng cha như bắt vàng, mặt mày hớn hở, cả nàng như rơi hầm băng.

Đợi bà mối khỏi, Cơ Hội Anh liền chạy đến mặt Cơ Bẩm Trung lóc ầm ĩ, tuyên bố rằng dù xuất gia ni cô, nàng cũng tuyệt đối gả cho một lão già da mồi tóc hạc vợ.

Cơ Bẩm Trung than vắn thở dài, bắt đầu kể lể rắc rối mới vướng dạo gần đây.

“Việc vi phụ tên nịnh thần Tề Hoành liên lụy cũng là hết cách. Nếu con chịu gả nhà họ Tề, thì còn ai dám kéo Cơ gia chúng xuống nước nữa? Ta cũng tìm cho con một mối nhân duyên , nhất là tiến cung phi. Hoàng đế cũng quá nhỏ , vẫn còn dứt sữa cơ mà! Vì cha và , con chung quy cũng nên hy sinh một chút.”

Cơ Hội Anh chịu.

Nàng chất vấn: “Cha, tỷ phu con ở đây, ai dám trị tội ? Mấy hôm ở yến tiệc con còn , Hoàng hậu nương nương ban thưởng ngự cống cho Tây Bắc, ngợi khen công lao chống Nhung của tỷ phu mấy trận . Tỷ phu con là Đại tướng quân đích Tiên đế phong thưởng đấy! Chẳng lẽ Hoàng hậu lôi kéo tỷ phu con, tịch thu gia sản nhà nhạc phụ của ? E là lấy lòng nhà họ Tề, nên mới đem con đá dò đường thì !”

Cơ Bẩm Trung ngờ con gái thứ hai sắc sảo đến , hỏi cung đến mức túng quẫn, ông chỉ đành thẹn quá hóa giận, quát lớn chuyện vẫn quyết định, nhưng nhân duyên của con cái vốn dĩ do cha chủ, con cái lấy tư cách mà xen mỏ ?

Chẳng lẽ nàng cũng học theo thói của tỷ tỷ, tự tư thông với một tên thổ phỉ dẫn về nhà ?

Cơ Hội Anh từng theo tỷ tỷ Tây Bắc một chuyến, cũng coi như chứng kiến cảnh đao quang kiếm ảnh, càng thấy khí thế của tỷ tỷ khi đối đáp dõng dạc với một đám thổ phỉ mà hề lộ vẻ sợ sệt.

Nghe xong lời , nàng phục cãi : “Bây giờ nghĩ , tỷ phu con thì ? Tỷ phu chỉ hung hãn với ngoài thôi, chứ đối với nhà thì lắm. Tôn kính ngoại tổ phụ con, hiếu thuận với , đối với tỷ tỷ càng từng buông một lời nặng nhẹ. Nếu con mà gặp như , dù tư thông thì ?”

Kết quả đúng như dự đoán, Cơ Hội Anh ăn ngay một cái tát trời giáng của Cơ Bẩm Trung.

Đây là thứ hai Cơ Hội Anh cha đánh.

Lần , nỗi uất ức trong lòng quá lớn, nàng còn giống như đầu tiên chỉ ngỡ ngàng len lén nữa.

Tỷ tỷ dặn dò trong thư , nếu , thì cứ nghĩ đến Châu thẩm công trong sân viện thời còn ở thành Cám Châu.

Đây là điển cố mà chỉ hai tỷ các nàng mới .

Châu thẩm mệnh khổ, thời trẻ gia đình bán cho một gã đàn ông già nua nghiện cờ bạc, chồng khó, đ.á.n.h chửi.

Hôm đó thẩm và con gái nhận tiền tiêu vắng, gã chồng què cướp mất.

Châu thẩm nhẫn nhịn cả nửa đời đột nhiên bùng nổ, xách con d.a.o chẻ củi lao tới, một cước đạp ngã gã chồng, c.h.é.m đứt sống ba ngón tay của gã.

Lúc đó cảnh tượng ngón tay bay tứ tung khiến Cơ Hội Anh theo tỷ tỷ sợ đến nhũn cả chân.

Cuối cùng vẫn là tỷ tỷ mặt dọa nạt một trận, mời đại phu đến băng bó ngón tay cho tên vô già đó, lúc mới ầm ĩ đến nha môn.

Thế nhưng từ đó trở , Châu thẩm triệt để vươn , gã chồng trở nên ngoan ngoãn, chồng trong nhà cũng chẳng dám lời cay nghiệt buồn nôn nữa.

Cơ Hội Anh , tỷ tỷ nhắc đến Châu thẩm trong thư, trong nhà và tỷ tỷ bảo vệ nàng.

Tất cả đều là đang nhắc nhở nàng, giống như Châu thẩm, tự lên, mới thể cho cha thấy quyết tâm của nàng.

Cơ Hội Anh vốn nghĩ đến mức cãi cọ với cha đến bước đường .

khi lời của bà mối, gần như đem bán, ăn thêm một cái tát, m.á.u nóng trong bỗng trào dâng.

Hồn phách của Châu thẩm cách xa vạn dặm, phút chốc như nhập nàng.

Nàng đột nhiên trợn trừng mắt, điên cuồng lao ngoại viện, tìm một chiếc rìu nhỏ tay.

Sau đó, nàng lao thẳng thư phòng của cha, hai cánh tay nhỏ nhắn lấy sức lực, đập nát bét ấm t.ử sa, văn phòng tứ bảo cùng những cuốn sách trân quý mà cha sưu tầm.

Miệng thì lẩm bẩm y hệt lời Châu thẩm lúc c.h.é.m : “Thấy hiền lành, bèn đè đầu cưỡi cổ ! Được thôi, sống yên, thì đừng hòng ai sống những ngày thái bình!”

Cơ Bẩm Trung ban đầu con gái thứ hai định gì, đợi đến khi thấy động tĩnh trong thư phòng thì muộn.

Con gái thứ hai vốn luôn nhát gan của ông , thế mà giơ cái rìu kiếm ở , đang bổ chát chúa lên chiếc bàn gỗ t.ử đàn quý giá của ông .

Nàng còn run rẩy, điên cuồng lẩm bẩm: “Bắt , thôi! Ta sẽ ôm búa lên kiệu hoa, đợi lão già đó ngủ say, sẽ chặt đứt từng ngón tay của lão, xem còn kẻ nào dám đến rước! Những ngày tháng , tất cả đừng sống nữa!”

Cơ Bẩm Trung run rẩy tay, sang quát con trai: “Ngươi còn gì, mau cản nó !”

Cơ Hội Tài bộ dạng phát điên của nhị tỷ, thật: “Con sợ tỷ lỡ tay c.h.é.m luôn cả con. Cha, chẳng từng tòng quân ? Hay là xông lên .”

Cuối cùng, đến cả gia nhân trong nhà cũng dạt rìa.

tiền công mỗi tháng cũng chỉ ngần , chẳng bõ mang mạng đùa.

Nhị tiểu thư luôn ngoan ngoãn nay như “quỷ nhập tràng”, lỡ c.h.é.m một nhát là mất luôn cái mạng nhỏ.

Còn những kẻ trông coi hộ viện, bọn họ đều ở ngoại viện, động tĩnh là chuyện nhà của Cơ đại nhân nên cũng thức thời bước qua.

Cuối cùng, Cơ Bẩm Trung tức giận xoay mòng mòng, chỉ đành hét về phía con gái thứ hai: “Chuyện bát tự còn lấy một nét phẩy, ngươi rốt cuộc đang phát điên cái gì! Ngươi thứ gì nhập ! Có tin tống cổ ngươi miếu am !”

Cơ Hội Anh quậy phá đến lúc cũng thật sự mệt mỏi, thế nhưng vẫn nhớ rõ lời thoại mà tỷ tỷ dạy : “Nương ở nhà thì ốm yếu bệnh tật, ngoài một chuyến thấy khỏe lên. Lúc ông đuổi đại tỷ , tỷ mệnh khắc gia, bây giờ tống miếu am. Ông sợ ngoài ông mạng cứng, khắc thê khắc nữ, hại lấy vợ ? Đến lúc Cơ gia tuyệt t.ử tuyệt tôn, sẽ ở trong miếu am dưỡng lão tống chung cho ông!”

“Ngươi... cái đồ nghiệt nữ!” Cơ Bẩm Trung lao tới định tát Cơ Hội Anh, nhưng vì e dè cây rìu nàng luôn nắm chặt trong tay, nên cuối cùng chỉ c.h.ử.i rủa một trận thôi.

Cơ Hội Anh ầm ĩ quá lớn, ngay cả đám thô sử ở ngoại viện cũng thấy.

Ngày hôm , chuyện nhị tiểu thư Cơ gia vác rìu bổ nát thư phòng của cha truyền khắp kinh thành.

Nhị thúc công nhà họ Tề cũng phái đến nữa.

Nạp tục huyền, cái cần là sự dịu dàng ân cần.

Cơ Hội Anh tuy nhan sắc bế nguyệt tu hoa như tỷ tỷ, nhưng cũng ghi điểm ở nét trẻ trung đáng yêu, tính tình hòa nhã.

Chẳng ai ngờ, cô nương bề ngoài mềm mỏng dịu dàng, về nhà dám vác rìu c.h.ử.i cha phá cửa.

Rước một kẻ như về, là nạp tục huyền, là rước một con cọp cái tiên phong chiến trường đây?

...

Sự náo nhiệt ở kinh thành truyền đến tai Cơ Tiểu Thiền, cũng là thời điểm bắt đầu muối tỏi Lạp Bát.

Công chúa Hoa An chịu nổi sự tịch liêu ở miếu am, từ sớm chạy đến vuốt m.ô.n.g ngựa Tiểu Thiền, khẩn cầu nàng ban ân, cho phép lưu phủ tướng quân ăn Tết.

Thấy Tiểu Thiền gật đầu, nàng liền nóng lòng phô diễn giá trị của , bê nguyên cái mớ quy củ hôi hám chốn cung đình phủ tướng quân.

Nào là kiểu dáng đèn lồng, vị trí sắp đặt, cách cao thấp, đến cả cách bài trí hoa cỏ, đồ sứ.

thì , bên trong những chuyện thế mà ẩn chứa vô vàn môn đạo.

Cùng một kiểu đèn lồng, đặt ở những góc khác trong sân viện, hiệu quả mang quả nhiên khác biệt lớn, lập tức trang nhã hơn hẳn.

Người cũng sửa soạn tỉ mỉ đương nhiên là Tướng quân phu nhân. Qua bàn tay khéo léo của Hoa An, kiểu tóc búi mây cao ngất quả thật toát lên sự quý phái của các nương nương chốn thâm cung.

Tiểu Thiền thấy quen, bèn hỏi Hương Thảo xem chải tóc thế liệu khoa trương quá .

Hoa An công chúa liền cướp lời: “Khoa trương gì chứ! Phu nhân, ngài cũng từ kinh thành , nếu là ở những buổi yến tiệc, kiểu tóc còn khoa trương hơn thế nhiều. Mấy hôm cũng chải kiểu cho Thích phu nhân. Lư đại nhân thấy, còn họa ngay một bài thơ, ví suối tóc đen của phu nhân ông như tầng mây lững lờ, còn trái tim ông hóa thành vầng trăng sáng, treo búi tóc mây đung đưa qua kìa!”

“Công chúa xin đừng nhắc nữa, chính vì cái kiểu tóc ngài chải cho , mà hại lão nương suýt nữa treo lủng lẳng ngọn cây, lắc lư mãi xuống đấy.”

Vừa dứt lời, Thích phu nhân cũng bước sảnh.

Thì hôm đó nàng cưỡi ngựa đến tìm Tiểu Thiền bàn việc, kết quả vì kiểu tóc quá đỗi mộc mạc nên Hoa An bất mãn, đè chải cho kiểu búi tóc mây ngay tại chỗ.

Ngờ lúc về, Thích phu nhân quên béng mất đầu đang đội một tòa bảo tháp. Nàng cứ theo thói quen mà cưỡi ngựa chui qua gốc cây.

Hậu quả là tóc mắc cành cây, suýt nữa ngã nhào khỏi lưng ngựa.

Nghe Thích phu nhân kể chuyện, đám phu nhân các châu huyện đang tụ tập học chải tóc theo Hoa An trong phòng đều ngặt nghẽo.

Hôm nay bọn họ đến phủ tướng quân, là để phụ giúp Tướng quân phu nhân chuẩn bánh hoa tế bái Thổ Địa công ngày mùng một Tết.

Tuy những thứ khác thể giao cho hạ nhân, nhưng riêng khay bánh đặt mặt Chính thần, thì những năm đều do Thái thú phu nhân đích .

Hiện giờ ba châu Tây Bắc, chỉ còn một vị Thái thú duy nhất.

Lư thái thú nhất mực răm rắp theo Đoạn tướng quân. Thế nên công việc nặn bánh hoa tự nhiên rơi hết lên đầu Tướng quân phu nhân.

Tiểu Thiền bản địa, nặn nhiều hoa văn cầu kỳ, nên mấy vị phu nhân khéo tay bèn đến chỉ giáo cho Cơ Tiểu Thiền, tránh để đến lúc đó nàng hình thù kỳ quái.

Chỉ là vì Hoa An ở đây, tới lui, chẳng từ lúc nào, buổi học nặn bột bỗng chốc biến thành tụ tập trang điểm sửa soạn mất .

Có Thích phu nhân gia nhập, bắt đầu nhào nhào nặn nặn.

Trong chốc lát, trong ngoài sảnh đường ngập tràn những trận đùa rôm rả.

Đoạn Bất Kinh dẫn vài thao trường, lúc thấy cảnh tượng náo nhiệt trong sảnh.

nhịn cảm thán: “Vẫn là Đại đương gia nhà chúng chọn nữ nhân. Ngài xem phu nhân của chúng , dung mạo xinh , ăn quản lý sổ sách, tâm địa và nhân duyên cũng , phu nhân ở đây, phủ tướng quân lúc nào cũng náo nhiệt vui vẻ.”

Thế là trêu chọc Mạc Vấn ngay lưng Đoạn Bất Kinh: “Ngươi cũng đến tuổi cưới vợ đấy. Thế nào, tẩu t.ử lo liệu cho ngươi một đám , vị Hoa An công chúa là chạy theo ngươi tới đây đấy.”

Mạc Vấn hiện giờ lọt tai nhất mấy lời : “Ây, đây là các đấy nhé, liên quan đến . Khéo lát nữa để tẩu t.ử thấy, mắng thanh danh nữ t.ử lưng.”

Đang dở, Mạc Vấn chợt ngậm miệng.

Hắn thấy nha đầu Bạch Lan đang hành lang chuyện với một nam nhân.

Vết bớt mặt nàng dường như nhỏ nhiều, tuy vẫn còn, nhưng còn chướng mắt như nữa.

Đến mức sẽ bất giác ngắm nét mày thanh tú của nàng , thầm tiếc hận cho chút khiếm khuyết dung nhan mà ông trời giáng xuống đầu cô nương .

Và bây giờ, Bạch Lan đang đưa một chiếc khăn tay thêu tinh xảo cho nam nhân .

Mạc Vấn đây cũng một chiếc, cũng do chính tay Bạch Lan thêu cho , ngoài họa tiết hoa dại của Bạch Lan, còn bốn chữ “Kỳ khai đắc thắng”.

Chỉ là thấy nữa, chẳng lơ đễnh vứt ở xó xỉnh nào.

Còn bây giờ, Bạch Lan thêu cho nữa, nàng đem tặng cho một nam nhân khác.

 

Loading...