Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 68: Đại cát đại lợi

Cập nhật lúc: 2026-08-11 07:11:48
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạc Vấn nhịn rảo bước tiến lên hai bước, túm lấy ống tay áo của nam nhân , hỏi xem đang cố ý trêu ghẹo tiểu cô nương .

đợi đến khi tới gần, mới rõ khuôn mặt nam nhân cột hành lang che khuất.

“Hứa thần y?” Mạc Vấn kinh ngạc thốt lên: “Sao là ngài?”

Hứa thần y đầu , lập tức tủm tỉm : “Mạc Vấn, đến đúng lúc lắm, Bạch Lan mới hấp bánh gạo, nếm thử một miếng ?”

Mạc Vấn lúc mới rõ, hóa trong khăn tay của Bạch Lan đang gói bánh gạo.

Hắn định lên tiếng, Bạch Lan nhét bánh tay thần y: “Tất cả chỉ mấy miếng , ngài mau mang về ăn . Nếu đủ, .”

Hứa thần y cho rằng Bạch Lan ý định riêng cho Mạc Vấn, bèn khách khí nhận lấy bánh, cáo từ rời .

Bạch Lan tiễn thần y xong, định trở về thì phát hiện theo .

Nàng nhịn hỏi: “Huynh theo gì?”

Mạc Vấn đáp như chuyện hiển nhiên: “Cô còn bánh nữa ? Ta giúp cô nhóm lửa.”

Bạch Lan : “Lát nữa nhà bếp phát cơm . Huynh ăn cùng tướng quân bọn họ ?”

“Vậy cô nữa ?” Mạc Vấn vẫn cố chấp với việc bánh.

Bạch Lan dứt khoát đáp: “Đương nhiên nữa, phiền phức lắm.”

Trước Bạch Lan lườm nguýt , nhịn.

dựa mà nàng hai bộ mặt như ?

Đối với thì cứng ngắc lạnh lùng, nhưng với Hứa thần y tươi hớn hở, còn tự tay bánh cho ông ăn.

“Cô ông vợ ? Tặng bánh cho ông gì?”

“Ba năm bỏ theo khác , Hứa thần y chỉ vợ cũ, tính là lão bà.”

Mạc Vấn thấy Bạch Lan hề phản bác, trong lòng càng thêm tức giận: “Vậy cô đối xử với tính là gì, đùa bỡn ?”

Bạch Lan cho mất mặt, thẹn quá hóa giận: “Coi như !”

Nói xong, nàng đầu bước .

Mạc Vấn tức giận thôi, đợi đến thao trường, nhịn hỏi lão đại, nữ nhân đều sáng nắng chiều mưa, mới nới cũ như .

Đoạn Bất Kinh vận động gân cốt, tên ngốc do chính tay nuôi lớn, nhắc nhở: “Chuyện giam giữ Hoa An công chúa dạo , Bạch Lan cũng . Đệ còn mong nàng cho sắc mặt gì nữa?”

Mạc Vấn đuối lý há miệng: “ gì công chúa , cùng lắm chỉ công công hầu hạ trong cung vài ngày!”

Đoạn Bất Kinh khẽ: “Tẩu t.ử ban đầu hiểu lầm, cũng ầm ĩ một trận lớn. Bạch Lan hiểu lầm , bắt ăn phân là vì nàng từng định danh phận gì với , chỉ là kính nhi viễn chi, như thế cũng coi là cô nương nhân hậu .”

Nghe , Mạc Vấn buồn bực vò đầu bứt tai, nhịn hỏi lão đại xem cách nào để nhanh chóng dỗ dành Bạch Lan.

Hắn ăn bánh bao Bạch Lan đến mức sắp .

Hơn nữa, Bạch Lan nấu ăn riêng cho nam nhân khác.

Bánh gạo, từ lúc xay bột đến lúc mang hấp là cả một quá trình tỉ mỉ, tại nàng tốn bao nhiêu công sức vì một lão nam nhân chứ?

Đoạn Bất Kinh : “Hay là hỏi thẳng tẩu t.ử , cũng dỗ dành , chọc tức tẩu t.ử thôi.”

Đoạn Bất Kinh sai, Tiểu Thiền đúng là giận .

Hơn nữa, nguyên nhân của màn chiến tranh lạnh chút khó với ngoài.

Hắn vẫn luôn uống phương t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i do Hứa thần y kê.

Tiểu Thiền luôn lo lắng phương t.h.u.ố.c quá độc sẽ hại thể , bèn khuyên ngừng uống, đổi về dùng bao ruột dê.

Đoạn Bất Kinh chịu. Đã quen ăn thịt tươi hảo hạng mềm mịn, giờ bắt bọc ruột dê, quả thực chẳng khác nào gãi ngứa ngoài giày.

Hắn thà uống t.h.u.ố.c đắng, dù uống bao lâu nay cũng chẳng thấy .

Kết quả, Tiểu Thiền tức giận, từ hôm qua đuổi đến quân doanh, còn tuyên bố khi chịu ngừng t.h.u.ố.c thì về phòng ngủ.

Không may hôm qua Đoạn Bất Kinh mới uống một bát thuốc, thế là đ.á.n.h mất quyền lợi về phủ.

Vốn dĩ định , nhưng Tiểu Thiền bảo nếu thì nàng .

Hết cách, hôm qua đành ngủ ở quân doanh, trằn trọc lật qua lật , vật vã cả một đêm.

Cho nên hôm nay, cố ý dẫn thêm nhiều thuộc hạ về phủ.

ngoài ở đây, Tiểu Thiền luôn giữ thể diện cho , chắc sẽ đuổi về quân doanh nữa.

Có điều Tiểu Thiền đang tiếp khách nữ, tiện qua đó nên đành dẫn đến giáo trường luyện võ.

Khi giáo trường tập tành khí thế ngất trời, các phu nhân nhào bột xong trong sảnh cũng lượt bước đến bên cửa sổ, đưa mắt ngắm tình cảnh bên thao trường.

Phu quân của các vị phu nhân đa phần bụng phệ, nay chiêm ngưỡng một đám võ tướng áo mỏng đang hăng say diễn võ, quả thực là mãn nhãn.

Có vị phu nhân trêu ghẹo: “Mọi xem hình cùng vòng eo của Đoạn tướng quân kìa, thật sự là dũng mãnh phi thường. Cơ phu nhân, ngài đúng là phúc phận, Đoạn tướng quân xứng đáng là nhất mỹ nam Tây Bắc chúng . Bộ dáng gân cốt thế , đến đêm khuya, e là đ.â.m thẳng tận tâm can mất.”

Một vị khác hùa theo: “ , chồng mất đây của cũng là võ tướng, đúng là sung sức. Tiếc , nay cải giá lấy văn quan, nhã nhặn thì nhã nhặn, nhưng đêm đến thiếu cỗ man lực .”

Ở biên quan Tây Bắc, chuyện trượng phu chiến tử, phụ nhân tái giá nhiều đếm xuể.

Nếu xuất nhà đẻ , đò thứ hai cũng vẫn gả chốn êm ấm.

Thấy lớn mật mở lời, những khác cũng rục rịch tâm tư, trò chuyện càng lúc càng táo bạo.

Thích phu nhân ưa việc họ xem nhẹ văn nhân, nhịn lớn gan lên tiếng bênh vực: “Chuyện đó nếu chỉ xông pha chiến trận thì gì thú vị chứ? Phải chút chiêu trò mới . Mấy sách, lúc chuyện vô cùng chú trọng tình thú, chỉ riêng mấy lời tâm tình êm ái cũng đủ khiến đỏ tai tía mặt .”

Có phu nhân liền bật : “Nếu Lư đại nhân giỏi dỗ dành, năm xưa thể cưới vị nữ tướng duy nhất trong quân chứ?”

Lại hỏi: “Chỉ Đoạn tướng quân là theo lối văn nhân là võ tướng đây?”

Tiểu Thiền mỉm nhẹ, dám tiếp mấy lời như lang như hổ của các vị phụ nữ chồng .

, trong lòng nàng cũng âm thầm tự nhận định một phen. Nếu theo lời họ, Đoạn Bất Kinh ở giường quả thật coi như văn võ song .

Nếu các phu nhân hôm qua nàng nhẫn tâm đuổi tới quân doanh, chắc chắn sẽ mắng nàng phí phạm của trời, .

Hoa An công chúa một bên, ở trong cung tán gẫu cùng các quý phu nhân, ai nấy đều quy củ đoan trang, từng những lời buôn chuyện trần trụi thế . Nàng rướn cổ mà say sưa thích thú, nhưng trong lòng cũng len lỏi vài phần sầu não.

Nếu phụ hoàng còn sống, nàng ở kinh thành chiêu mộ một phò mã ngoan ngoãn, nuôi thêm một đám diện thủ cũng dễ như trở bàn tay. Đến lúc đó văn võ song đều đủ, chẳng sẽ khiến đám phu nhân hâm mộ đến c.h.ế.t ?

Đáng tiếc bây giờ, nàng chỉ thể cô độc ở chốn miếu am, âm thầm chịu đựng nỗi khổ chăn đơn gối chiếc...

Mấy ngày , Tiểu Tề Hoàng hậu nhờ mang thư tới, nàng đơn độc ở Tây Bắc, suy cho cùng kế lâu dài.

Hoàng hậu bàn bạc cùng tông nhà họ Ngô, gọi nàng về kinh. Nhà họ Tề hiện vài vị quan góa vợ, đều tỏ ý bận tâm chuyện công chúa đ.á.n.h mất sự trong trắng, sẵn lòng cưới nàng về tục huyền. Tiểu Tề Hoàng hậu thư hỏi xem ý nàng thế nào.

Lúc nhận thư, Hoa An công chúa mất ngủ nửa đêm, thế nhưng vẫn thể đưa quyết định.

Nay tán gẫu cùng đám phu nhân một hồi, tâm tư Hoa An ngược trở nên vững vàng.

Đợi các phu nhân về hết, Hoa An nán , theo lệ cũ đưa thư của Hoàng hậu cho Tiểu Thiền xem.

Nàng hiện đang sống nhờ ở Cám Châu, chuyện gì cũng chẳng qua mắt tướng quân, vì che giấu lén lút, chi bằng cứ thẳng thắn đưa cho coi.

Tiểu Thiền nét chữ đoan trang, thanh tú của Tề Tri Phong phong thư, khẽ đ.á.n.h giá một chút mới mở thư .

Đọc xong bức thư, Tiểu Thiền lên tiếng: “Vị Hoàng hậu hiện tại xem thấu tình đạt lý, chuyện gì cũng hỏi ý kiến ngài, ý ngài thế nào?”

Tuy mấy nhà họ Tề tuổi tác lớn, nhưng dẫu cũng xuất thế gia, công chúa gả qua đó sẽ chịu khổ cực, chắc chắn vẫn hơn chốn miếu am ở Cám Châu.

Chỉ xem vị công chúa bằng lòng thôi.

Hoa An bật một tiếng: “Ta nay mang danh tiếng Nhung Thát Đát nhục, nhưng là vì nước chịu nạn, khiến dám mấy lời chướng tai ngay mặt . suy cho cùng, trở thành món áo gấm thời mất giá. Không phụ hoàng che chở, chỉ đành gả cho lão già góa vợ. Ta gả, thì mãi mãi là vị công chúa đường đường chính chính chịu khổ vì vương triều. nếu gả, thành nợ nhà họ Tề cái danh thanh bạch, khiến bản từ nay về mang ơn đội nghĩa vì họ thu nhận. Dựa chứ, đường đường là công chúa một nước, từ nay về cụp đuôi . Ta nghĩ kỹ . Làm một cư sĩ cả đời cũng tệ. bạc phòng . Phu nhân, ngài thể dạy ăn buôn bán , cũng tiền.”

Có tiền bạc trong tay, mang danh xưng hy sinh vì triều đình, một vị công chúa tự do tự tại bao.

Đến lúc đó, qua đêm với văn nhân võ tướng, đều do tự tay nàng định đoạt.

Nếu thể, nàng chỉ Hoa An công chúa, thê t.ử của bất kỳ ai.

Tiểu Thiền ngờ Hoa An tự suy nghĩ thấu đáo đến .

Nàng khẽ : “Làm buôn bán am hiểu dân sinh, thấu hiểu nhu cầu của bá tánh, cứ dạy là ngài học ngay. nay công chúa cũng coi như lưu lạc trong dân gian, bình thường ngài thể đến cửa tiệm của phụ xem sổ sách, xem như tìm hiểu đôi chút. Nếu thật sự , cũng lên kế hoạch cho đàng hoàng.”

Tiễn Hoa An , Tiểu Thiền cuối cùng cũng ngả lưng xuống giường nghỉ ngơi một lát.

Nàng gọi Hương Thảo bóp vai xoa lưng cho .

Còn nàng thì nhắm mắt , bắt đầu thiu thiu ngủ.

Ngờ mới xoa bóp mấy cái, đôi tay lưng đột ngột tăng lực, ấn đau đến mức nàng “A da” một tiếng, đầu .

Hương Thảo chẳng từ lúc nào biến thành Đoạn Bất Kinh.

“Chàng gì đấy, bổ núi xẻ đá, định đau c.h.ế.t ?”

Thân hình Tiểu Thiền , vốn là khung xương nhỏ nhắn mong manh, khi thành càng nuôi dưỡng đến mức da thịt non mềm. Từ phía , vóc dáng với vòng eo và vòng ba mượt mà uyển chuyển, khiến mắt khỏi nóng lên.

Đoạn Bất Kinh dứt khoát xoa bóp nữa, trực tiếp đè lên nàng: “Cơ Tiểu Thiền, cái đồ lừa gạt nhà nàng. Rõ ràng lúc thành hôn hứa hẹn ngoan ngoãn, bắt ăn chay, nay lật lọng, nàng xem, nên định tội nàng thế nào đây.”

Tiểu Thiền đè đến lật , đành : “Quan uy lớn ghê cơ, cho định tội thì , nữ lao càng thêm thanh tịnh, đỡ ồn ào.”

Đoạn Bất Kinh hiểu nhịp thở nặng nề, dường như tưởng tượng dáng vẻ Tiểu Thiền mặc y phục nữ tù, trong đầu liền nảy sinh tà niệm gì đó.

“Người như nàng, cho dù bắt nữ lao e là cũng chịu ngoan ngoãn chiêu cung. Đến lúc đó, tránh khỏi xiềng xích gông cùm, cần bổn tướng quân đích thẩm vấn tỉ mỉ.”

Nói đoạn, một tay nhấc bổng Tiểu Thiền lên, tiện tay rút thắt lưng da của , cẩn thận quấn chặt hai cổ tay nàng .

Thành lâu, cái thói hư tật của tên thổ phỉ Tiểu Thiền đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Hắn là một dã thú no đủ, hơn nữa lúc chuyện đó còn mấy sở thích vô cùng kỳ quái.

Ví như cực kỳ thích cố định chân tay nàng , đảm bảo nàng thể cử động, trốn .

Nhìn bộ dạng hưng phấn lúc , quả thực hận thể tống nàng ngục ngay lập tức, khóa thêm xiềng xích, mặc cho gì thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-68-dai-cat-dai-loi.html.]

Tay Tiểu Thiền cử động , đành dùng sức c.ắ.n lên cằm : “Nói, hôm nay uống bát t.h.u.ố.c ?”

Đoạn Bất Kinh chỉ tay về phía chiếc bát sứ ngâm ruột dê bên mép giường, trầm giọng: “Ta uất ức cầu thế , nàng tính bù đắp cho thế nào?”

Nam nhân , như chịu uất ức lắm bằng.

Nàng loại càn quấy vô lý. Là t.h.u.ố.c thì luôn ba phần độc, nếu cứ uống mãi, thể dẫu đúc bằng sắt thì cũng ngày suy sụp.

Nghĩ đến Lục Kính Thăng kiếp Đoạn Bất Kinh mắc bệnh nặng, giống như dấu hiệu trúng độc, đó sống c.h.ế.t rõ, Tiểu Thiền kìm lo lắng.

Vậy mà cứ nhơn nhơn chẳng để tâm, vì chút sảng khoái nhất thời, t.h.u.ố.c gì cũng dám rót miệng.

Hôm qua Tiểu Thiền cũng vì giận quá mới đuổi tới quân doanh, thì thật, nhưng nàng ngủ ngon suốt cả đêm.

Thói quen đúng là thứ đáng sợ. Nửa đêm khát nước, nàng thậm chí theo bản năng định đưa tay đẩy cạnh rót nước giúp .

sờ một mới sực nhớ , nàng đuổi mất .

May mà cuối cùng cũng chịu dừng thuốc. Tiểu Thiền đương nhiên cũng bằng lòng chiều theo, phối hợp diễn kịch cùng , thấp giọng nỉ non cầu xin quân gia nương tay, xin đừng để dấu vết nàng, nếu khi ngục, lỡ phu quân thấy thì chút nào.

Đoạn Bất Kinh ngờ Tiểu Thiền cách đáp lời như .

Hắn nhịn cúi đầu dùng sức mút một vết đỏ tươi cổ nàng: “Nếu phu quân nàng chỉ là tên phế vật để nàng ngục, nàng còn quan tâm gì? Chi bằng theo , sẽ nâng niu bảo bối của thật cẩn thận.”

Lúc thốt lời , ngữ khí của mang theo vài phần nghiêm túc khó tả.

Tiểu Thiền nhắm nghiền hai mắt, nhịn nhớ ánh mắt thâm thúy gắt gao qua song sắt nhà lao ở kiếp đầu tiên.

Nàng dùng cánh tay đang trói vòng qua cổ nam nhân, nhẹ giọng đáp: “Được thôi, cả đời của đều là của .”

Câu như châm ngòi nổ, nổ tung sự kiềm chế của nam nhân.

Chẳng từ lúc nào, sợi thắt lưng da cổ tay Tiểu Thiền cởi bỏ. Những ngón tay thon dài cào xuống bờ vai từng vệt đỏ ửng.

Má nàng áp tấm chăn gấm mềm mại, một tay nắm lấy cột giường, dùng giọng khàn khàn hỏi: “Chàng... rốt cuộc ngâm mấy cái ruột dê ?”

Đoạn Bất Kinh trả lời, tiện tay vơ lấy một nắm, rảnh rỗi mà đếm?

Bảo bối thơm ngọt mềm dẻo thế , chính miệng hứa cả đời đều là của , ăn thế nào thì ăn thế ...

...

Năm nay ở Tây Bắc tuy là một năm lắm chuyện thị phi, nhưng cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm trôi qua êm .

Dịp giáp Tết, cửa tiệm gạo trướng Tiểu Thiền còn đặc biệt chuẩn gạo và bột mì thể dùng lương thực thực tế để quy đổi.

Bách tính thể mang một lượng khoai tây hoặc nông sản khác đến đổi lấy chút bột mì và một dải thịt lợn mang về, để mâm cơm ngày Tết nhà ai cũng sủi cảo mà ăn.

Việc ngang ngửa với tặng , nhưng bắt buộc dùng nông sản để đổi, mục đích là nhằm nhắn nhủ bách tính, dù mùa màng bội thu thất bát, trời cao phụ chăm chỉ.

Ở vùng đất Tây Bắc , chỉ cần chịu đổ mồ hôi đồng ruộng, chung quy sẽ uổng phí công sức.

Sau dịp Tết, khi mùa xuân đến, những mảnh đất hoang vu rộng lớn ở Tây Bắc sẽ thêm nhiều tá điền cần mẫn tới khai hoang.

năm nay, phần lớn bách tính đều đón Tết ấm no hơn hẳn năm.

mang đến sự đổi , hiển nhiên là Đoạn tướng quân.

Vào ngày mùng một Tết lễ tế bái, Tiểu Thiền với phận Tướng quân phu nhân, khoác lên bộ lễ phục đỏ thêu đám mây lành cầu phúc, Đoạn Bất Kinh dìu bước lên xe diễu hành.

Sau khi tuần du quanh thành chính Cám Châu, Tiểu Thiền hóa thành Xuân nương nương, tiến về miếu Thổ Địa ở Cám Châu để cầu xin mưa thuận gió hòa cho ba châu Tây Bắc.

Nhiều dân vốn từng diện kiến dung mạo của Tướng quân phu nhân, đợi khi xe ngựa lễ nghi đến gần, ai nấy đều nhịn hít hà khen ngợi: “Mẹ ơi, đây là Cửu Thiên Huyền Nữ hạ phàm ? Sao đời nữ t.ử xinh nhường ?”

Lại sang Đoạn tướng quân đang cưỡi con tuấn mã sát ngay bên cạnh, cũng dũng tuấn mỹ, khí chất phi phàm.

Đứng cạnh vị phu nhân xinh tựa tiên t.ử , quả thật vô cùng xứng lứa đôi.

Trong thoáng chốc, dân chúng xem náo nhiệt ở hai bên đường ngày càng đông đúc.

Đợi xe ngựa đến miếu Thổ Địa, Đoạn Bất Kinh đỡ Tiểu Thiền xuống xe, cùng các quan viên địa phương và hương m.á.u mặt tiến miếu Thổ Địa bắt đầu nghi thức cầu phúc.

Vì Thích phu nhân chỉ dạy kỹ lưỡng trình tự từ .

Nên Tiểu Thiền trong đầu tiên chủ trì nghi lễ cũng hề hoảng loạn. Nàng bày biện trái cây, đồ tế phẩm một cách ngay ngắn, nề nếp, đó thắp nén nhang lớn, cầu xin năm tới mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.

Đến nghi thức gieo thánh kiểu, Tiểu Thiền nhận lấy hai miếng thánh kiểu, nhấc nhẹ tay đ.á.n.h giá, mỉm hỏi vị tế quan đang đưa đồ: “Gieo ba là chuẩn, đúng ?”

Vị tế quan gật đầu , Tiểu Thiền lúc mới mở lòng bàn tay, thành kính quỳ lạy gieo thánh kiểu xuống.

Nhờ tập luyện độ chính xác và cảm giác tay ở trong phủ, ngay đầu tiên, nàng gieo một sấp một ngửa - một kết quả đẽ tượng trưng cho sự ân chuẩn của thần linh.

Quan viên và hương chứng kiến đều cất tiếng tán thán.

Ngay đó, Tiểu Thiền tung thêm hai , bộ đều là một sấp một ngửa.

Điều đại diện cho việc thần linh đồng ý phù hộ ba châu Tây Bắc.

Kết quả hiển hiện, bên ngoài miếu lập tức vang lên tiếng hoan hô như sấm dậy. Bách tính mừng rỡ như điên, rối rít ca tụng Đoạn tướng quân và phu nhân quả đúng là trời chọn để chở che cho bá tánh Tây Bắc.

Nghe những năm xin keo cũng hiếm khi gieo kết quả lưu loát, dứt khoát như .

Trong ba , thường sẽ một đến hai gieo hai mặt ngửa, biểu thị thần linh quyết định, cần gieo .

Thỉnh thoảng thậm chí còn gieo hai mặt sấp, ý chỉ thần linh chấp thuận chủ trì nghi lễ, cần khác.

Còn nếu gieo hai miếng thánh kiểu thẳng, thì đó là điềm đại hung, chỉ đơn giản đổi thể êm chuyện,

Đến khi nghi lễ kết thúc, Tiểu Thiền bước lên xe ngựa để trở về.

Đoạn Bất Kinh cưỡi ngựa mà lên xe cùng nàng.

Trong xe ngựa, Tiểu Thiền rút từ bên hông hai miếng thánh kiểu đỏ rực.

Thánh vật loại thường bằng gỗ trầm ngâm trong nước sông suốt năm năm.

Cầm tay cảm giác nặng trĩu.

Tiểu Thiền dùng đúng thủ pháp ban nãy trong miếu, ném hai miếng thánh kiểu xuống, chỉ thấy hai miếng thánh kiểu tựa như hai tấm bia mộ, cắm thẳng .

Ánh mắt Đoạn Bất Kinh chợt tối sầm, cũng đưa tay gieo thử một , kết quả vẫn y như đúc, hai miếng thánh kiểu vẫn thẳng tắp.

Hắn dứt khoát ném nữa, rút chủy thủ “cạch” một tiếng chặt đứt khúc gỗ, để lộ phần lõi bên trong đổ chì.

Dù Tiểu Thiền sớm đoán , nhưng vẫn hít một ngụm khí lạnh: “Quả nhiên động tay động chân...”

Thì để những cú tung hảo trong ngày tế lễ, Tiểu Thiền đặc biệt tìm thợ thủ công, mô phỏng hình dáng thánh kiểu y hệt trong miếu để tiện bề luyện tập trong phủ.

Cho nên buổi lễ chính thức , nàng thậm chí mang theo chúng bên , lúc trong xe ngựa vẫn tranh thủ luyện tập.

Thế nhưng, khoảnh khắc tiếp nhận thánh kiểu lúc hành lễ, nàng nhạy bén phát hiện thánh kiểu dường như phần nặng hơn.

Khi đó Tiểu Thiền bất động thanh sắc, mỉm chuyện với tế quan, nhưng thừa dịp chuyện, dùng ống tay áo rộng lót che, tráo đổi thánh kiểu ở miếu với bộ thánh kiểu nàng mang theo bên .

Nay , do nàng đa tâm nhạy cảm, mà thực sự kẻ rắp tâm bất lương, cố ý nàng mất mặt trong ngày tế lễ mỗi năm chỉ một .

Nếu quả thật gieo điềm đại hung ngay giữa miếu, thử tưởng tượng xem sẽ gây một trận sóng to gió lớn nhường nào.

Tiểu Thiền : “Bắt tên hầu bên cạnh tế quan tới thẩm vấn.”

Lúc nãy, khi nàng tung đầu tiên nhanh chóng ngẩng lên quan sát sắc mặt tế quan.

Tế quan vui mừng mặt, che giấu hỉ sắc, nhưng tên hầu bên cạnh lập tức biến sắc, lộ vẻ ngỡ ngàng dám tin.

Người nhanh bắt tới.

Chẳng đợi các phụ trách thẩm vấn dùng trọng hình, gã khai sạch, rằng dùng một trăm lượng bạc mua chuộc gã để đ.á.n.h tráo thánh kiểu.

Quả thực là vung tiền qua trán.

Chỉ điều kẻ đó là ai thì tên hầu , chỉ khẩu âm nọ dường như mang một chút giọng vùng kinh thành.

kẻ thể móc một trăm lượng bạc rành rành thể là nhà bình thường.

Chỉ là thời gian cách quá lâu, giờ phái truy xét là điều thể.

Tiểu Thiền c.ắ.n môi âm thầm suy tính, tự hỏi là bàn tay của Cơ Bẩm Trung .

Dẫu ông vẫn quen thói hủy hoại thanh danh nàng, chụp lên đầu nàng cái mũ cao khắc .

ông cần thiết như .

Mấy phong thư mặn nồng gần đây của nàng gần như định tâm thần ông , khiến ông sinh ý nghĩ dựa dẫm con rể.

Nếu phá đài của nàng và Đoạn Bất Kinh, đối với con ác quỷ đó lúc lấy nửa điểm lợi lộc.

Đoạn Bất Kinh đưa tay vuốt nhẹ môi nàng: “Đừng c.ắ.n bậy nữa, lỡ để dấu răng thì lát nữa gặp khách. Tối nay trong phủ tướng quân còn vãn tiệc đấy.”

Tiểu Thiền phiền não định c.ắ.n ngón tay, Đoạn Bất Kinh đè xuống.

“Đừng phiền lòng, thủ đoạn tiểu nhân thế , giở đầu sẽ thứ hai, kiểu gì cũng ngày tóm đuôi, bắt hiện nguyên hình.”

Tiểu Thiền gật đầu, nép lồng n.g.ự.c Đoạn Bất Kinh, thấp giọng : “Ta chỉ cảm thấy sợ hãi, nếu lúc đó đ.á.n.h tráo, e rằng cái Tết cũng chẳng yên nổi.”

Đoạn Bất Kinh , xoa đầu nàng: “Nàng là trời sinh phúc trạch thâm hậu, thần linh cũng sẽ điểm hóa cho nàng phùng hung hóa cát.”

Tiểu Thiền tin: “Từ nhỏ đến lớn, những xem bói cho đều .”

Đoạn Bất Kinh mỉm nhẹ: “Mệnh của cũng , nhưng hai chúng ở bên , là vật cực tất phản. Mệnh quá cứng, ông trời cũng dám tiếp tục khó dễ chúng nữa.”

Tiểu Thiền hé nụ , nhịn chủ động dâng một nụ hôn lên đôi môi .

Nam nhân dẻo miệng thế , nàng hảo hảo nhấm nháp một phen mới . Đoạn Bất Kinh cũng cúi đầu, sức yêu thương thê t.ử vô cùng xinh và mang đầy phúc khí của .

Xa xa bên ngoài xe, tiếng pháo nổ vang hết đợt đến đợt khác, tựa hồ đang chúc mừng cho một cặp đôi khổ tận cam lai...

Kết quả đại cát đại lợi tại miếu tế ở Tây Bắc, qua nhiều luân chuyển truyền của trạm dịch, nhanh đặt bàn ngự thư phòng bên trong bức tường đỏ kinh thành.

Tiểu Tề Hoàng hậu khi xem xong thư xin khước từ hôn phối của Hoa An công chúa, lướt mắt qua tờ mật báo, nhịn bật một tiếng.

“Đến vị hoàng tỷ Hoa An vốn luôn ngang ngược bạt mạng mà cũng thu phục , đúng đúng là một nhân vật ! Cơ Tiểu Thiền chỉ là con gái của một quan lục phẩm nhỏ nhoi thôi ? Cớ thủ đoạn bực ? Bản cung quả là xem nhẹ nàng .”

 

Loading...