Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 69: Biết được sự thật

Cập nhật lúc: 2026-08-11 13:58:13
Lượt xem: 214

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đang bẩm báo bên trưởng của Tiểu Tề Hoàng hậu, cũng là gia chủ đời tiếp theo của Tề gia - Tề Miện.

Hắn dâng lời: “Thực nương nương cần quá lo lắng về Tây Bắc. Nơi đó tiếp giáp với Nhung, quanh năm chinh chiến, binh thì đông mà lương thì thiếu. Đoạn Bất Kinh xuất thảo khấu, nhất thời cũng chẳng nên trò trống gì.”

Tiểu Tề Hoàng hậu cho là đúng: “Bổn cung nhớ tổ phụ từng , địa phương nắm binh quyền sợ binh tinh tướng giỏi. nếu kẻ nắm binh bắt đầu 'củng cố căn cơ', 'thu phục nhân tâm', 'rèn lợi binh khí', thì cẩn trọng càng thêm cẩn trọng. Nhất định sớm ngày chặt đứt căn cơ, đ.á.n.h tán nhân tâm của kẻ đó. Tên Đoạn Bất Kinh , ở Tây Bắc chiêu mộ tá điền khai hoang, dẫn đầu tu sửa thủy lợi, rộng tay chiêu hiền đãi sĩ các quan viên địa phương việc thực tế. Nếu thuận lợi, sang năm sản lượng lương thực ở Tây Bắc sẽ tăng lên gấp bội. Trước đó dập nạn châu chấu, đ.á.n.h đuổi Nhung, khiến bách tính hết lời ca ngợi. Nắm trong tay căn cơ và nhân tâm bực , cộng thêm đám thiết đĩnh cướp từ tay Cảnh Trọng Minh, chẳng lẽ vẫn tính là nên chuyện? Huynh trưởng, lẽ nào cứ đợi đến khi thiết kỵ của san bằng kinh thành, phủ phục đầu ngựa, thì mới chịu lo lắng về ?”

Lúc những lời , Tiểu Tề Hoàng hậu đỗi dịu dàng, nhưng ánh mắt toát vẻ lạnh lẽo âm u khó tả.

Tề Miện thầm giật .

Những lời là do tổ phụ quá cố giảng dạy cho đám t.ử trong gia tộc .

Tề Tri Phong phận con gái, hề ghế .

Lúc đó mới mười hai tuổi, nhớ kỹ những lời đến ?

“Hoàng hậu nương nương suy nghĩ chu nhạy bén, thần tự thẹn bằng. Chỉ là cha nhờ thần chuyển lời tới nương nương, hiện giờ nương nương mới buông rèm nhiếp chính, tuổi tác còn trẻ, đủ sức thu phục lòng . Vạn sự vẫn cần cẩn trọng, nhất là quốc sự, nhất nên bàn bạc kỹ lưỡng cùng bầy thế gia, xin đừng dẫm vết xe đổ của Vinh yêu phi.”

Tiểu Tề Hoàng hậu trưởng , mỉm nhạt: “Cha dạo bệnh chân tái phát nghiêm trọng, thể lên triều, bổn cung quả thực để bàn bạc. May mà trưởng bù đắp chỗ trống của cha. Nếu bổn cung điểm nào chu , còn mong trưởng nhắc nhở nhiều hơn.”

Tề Miện , cảm thấy một nữ t.ử khiêm nhường thế mới đúng là từng .

Sau khi truyền đạt xong lời của cha, Tề Miện cáo lui.

Đợi khỏi, tỳ nữ cận của Tiểu Tề Hoàng hậu là Xuân Nhứ mới hạ giọng bẩm báo: “An Lạc công chúa gửi tới, bái kiến nương nương.”

“Biết là chuyện gì ?”

“Hình như dạo công chúa luôn mộng thấy Phò mã gia khuất, thường xuyên nửa đêm kinh hoảng tỉnh giấc, cho nên xin nương nương ban ân, lập cho ngài một phủ mới.”

Tiểu Tề Hoàng hậu khẽ : “Nằm mộng thì gì đáng sợ, điều khiến bổn cung lo lắng là nàng thế mà sợ hãi về . Một gã đàn ông bội bạc, liêm sỉ, cho dù mộng thấy thì ?”

Trước đây An Lạc công chúa theo lời khuyên của nàng , dùng bí d.ư.ợ.c của tiền triều cho Phò mã Tề Hoành.

Loại t.h.u.ố.c đó cũng tương tự như Ngũ Thạch Tán, đều khiến con sinh ảo giác.

Cho dù bóp c.h.ế.t Thái hậu ngay bên cạnh Tề Hoành đang hôn mê, cũng chẳng hề .

Chuyện vốn dĩ thần quỷ , An Lạc công chúa thể giống như Hoa An, rũ bỏ gông cùm mà hoàng thất khoác lên , cần phụ thuộc bất kỳ nam nhân nào nữa, từ nay trở một góa phụ vui vẻ.

hiện tại xem , nỗi hận của An Lạc vẫn đủ sâu, thế mà bắt đầu sám hối tội của , trở nên bất an, mềm yếu và chẳng thể tin cậy.

Thôi bỏ , nếu thì nàng cũng chẳng thể giữ .

Tổ phụ từng , lúc cần đoạn tuyệt mà đoạn tuyệt, ắt sẽ chịu tai họa. Lời của lão nhân gia, nay chẳng bao giờ sai.

Nghĩ đến đây, Tề Tri Phong rũ mắt : “Thứ t.h.u.ố.c từng dùng để tiễn Tề Hoành tướng quân lên đường, cũng ban cho nàng một phần . Thứ đó hành hạ , cũng thanh thản nhẹ nhàng.”

Xuân Nhứ lĩnh mệnh lui xuống.

Tề Tri Phong cất bước rời thư phòng, lên lầu các.

Nơi là chỗ cao nhất trong cung, phóng mắt xa, cũng chỉ loanh quanh trong gian chật hẹp của kinh thành.

Đời nàng tiến cung, vĩnh viễn thể bước chân khỏi kinh thành . Trong ván cờ của phụ , nàng chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ nhỏ bé.

Chỉ là, vẫn chút tiếc nuối, vốn dĩ nàng từng cơ hội ngoài, ngắm thế giới bao la rông lớn.

Vẫn còn nhớ nam nhân Tiên đế ban tặng kim bài, vận áo giáp kiêu hãnh, lưng thẳng tắp, sống mũi cao, ánh mắt sắc sảo. Lúc oai phong cưỡi ngựa dạo quanh phố phường, tựa như bóng nhạn lướt qua, thắp sáng cả đôi mắt nàng .

Ánh mắt nàng cứ bất giác tìm kiếm đàn ông tên Đoạn Bất Kinh .

Một nam nhân xuất thổ phỉ, ung dung giữa yến tiệc chốn thâm cung, lầm lì ít , thế nhưng cử chỉ hành động chẳng hề thua kém bất kỳ công t.ử vương hầu nào.

Hắn thể một đ.á.n.h hạ vô thích khách, cứu mạng nhi nữ của Tiên đế Ngô Khánh.

Dưới sự toan tính mang đầy thù hận của Vinh Thái phi, vẫn thể dễ dàng khéo léo thoát .

Một nam nhân văn võ song , đa mưu túc trí như , quả thực thế gian hiếm .

Thế nên, khi Tiên đế ban cho kim bài, tuyên bố nữ t.ử kinh thành từ chối lời cầu hôn của , Tề Tri Phong nảy sinh một ý nghĩ điên rồ.

Nàng bất chấp tất cả đ.á.n.h cược một phen, mượn cớ kim bài ngự tứ để thoát khỏi sự thao túng của phụ , theo nam nhân rời kinh, cảm nhận một cuộc đời vượt ngoài quỹ đạo định sẵn.

Vào lúc Đoạn Bất Kinh tay cầm kim bài, cưỡi ngựa dạo quanh phố phường khiến các khuê nữ sợ hãi tránh mặt, Tề Tri Phong cố ý xuất hiện mặt Đoạn Bất Kinh vài , đồng thời công khai phận của .

Gia thế Tề thị hiển hách, nếu là kẻ tâm cơ, ắt đây là cơ hội duy nhất trong đời để bấu víu thế gia nhà họ Tề.

Ngờ , nhắm mắt ngơ bộ dạng trang điểm lộng lẫy của nàng , chỉ mải mê mua sắm khắp phố, tiêu tiền như nước chảy.

Mãi , nàng mới nam nhân đó chấm trúng con gái của một tiểu quan Lương thảo lục phẩm. Hắn mang theo sính lễ chất đầy xe, tay cầm kim bài ngự tứ, rầm rộ cầu .

Vì tò mò, nàng từng dừng xe ngựa, ở góc phố lén con gái của vị Lương quan .

Quả thực dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, vô cùng động lòng .

Tề Tri Phong cảm thấy vô cùng thất vọng.

Cứ ngỡ Đoạn Bất Kinh là một nhân vật siêu phàm thoát tục, ai ngờ cũng chỉ là kẻ tham luyến nữ sắc, tầm hạn hẹp.

Xuất thô bỉ như , Bệ hạ tiện miệng ban thưởng một cái danh tướng quân hữu danh vô thực, khi đến vùng đất Tây Bắc, e rằng sẽ bọn Thái thú ở đó gặm nhấm đến cặn bã cũng chẳng còn.

Người đáng để nàng mạo hiểm trao gửi cả đời.

Tề Tri Phong thu chút tâm tư chệch hướng hiếm hoi, lặng lẽ cam chịu sự an bài của phụ . Nàng ôm lấy đứa trẻ còn bọc trong tã lót, bước chốn tường cao cung cấm.

Có lẽ trong mắt đời, cuộc đời nàng chỉ là bi kịch.

Bởi lẽ chồng Thái hậu chuyên quyền, mà trượng phu kém nàng hơn mười tuổi.

Đợi tiểu Hoàng đế khôn lớn, nhan sắc dẫu kiều diễm đến thì cũng lụi tàn bức tường cung cấm, cách nào tranh sủng với đám phi tần trẻ trung để giành lấy tình yêu của chồng trưởng thành.

Đời của nàng , định sẵn sẽ già c.h.ế.t trong cô độc chốn cung đình, trở thành vật tế cho khao khát quyền lực của phụ .

Nếu định sự yêu thương che chở của trượng phu, thì ôm lấy thứ quyến rũ hơn để bù đắp.

Quyền lực là vật đại bổ đối với nam nhân, thì cũng thể trở thành phương t.h.u.ố.c hồi xuân cho nữ tử.

Nàng tỉ mỉ quan sát, lặng lẽ chờ đợi, tung đòn chí mạng.

Nay kế hoạch thành quá nửa, ba ngày nữa mới tròn mười sáu tuổi, nàng cuối cùng cũng chạm tới góc cạnh của quyền lực, bắt đầu học cách chế ngự và điều khiển con quái thú .

, cái nam nhân từng coi nàng như tồn tại , mà cũng đang mưa gió ở Tây Bắc, mượn lực đ.á.n.h lực, thuận lợi thâu tóm binh quyền ba châu.

Hắn còn đoạt lấy lượng lớn thiết đĩnh từ tay Cảnh Trọng Minh, bày diệu kế ly gián liên minh giữa Thát Đát và Nhung.

Từng việc từng việc, qua đều khiến sôi trào nhiệt huyết.

Lúc nàng quả nhiên lầm, Đoạn Bất Kinh tuyệt đối là rồng tôm chốn ao tù!

Phải đây? Càng lặng lẽ dõi theo nam nhân , càng nảy sinh lòng ngưỡng mộ kẻ mạnh.

Đồng thời, Tề Tri Phong cũng càng thêm tò mò: Cơ Tiểu Thiền rốt cuộc là nữ t.ử thế nào?

Nàng dựa mà nắm giữ trái tim Đoạn Bất Kinh, khiến vứt bỏ đám quý nữ kinh thành, đầu mà dứt khoát cưới nàng .

Mới đây thôi, trong nghi lễ mùng một đầu năm, nàng cùng Cơ Tiểu Thiền dẫu cách xa vạn dặm mà vẫn âm thầm giao thủ, mang đến cho Tề Tri Phong một cảm giác thỏa mãn như gặp kỳ phùng địch thủ.

Cơ Tiểu Thiền , quả nhiên hề đơn giản, thế mà thần quỷ phá vỡ cái bẫy nàng giăng .

Cũng chính vì sự tò mò khơi dậy, mấy ngày nàng truyền gọi cha của Cơ Tiểu Thiền là Cơ Bẩm Ương cung một chuyến.

điều khiến nàng vô cùng thất vọng là, cha của Cơ Tiểu Thiền dung tục, khôn vặt, chẳng chút khí chất thanh linh nào.

Tề Tri Phong cho rằng loại chỉ tính toán những chuyện hèn mọn thể nuôi dạy một nữ t.ử thông tuệ đến nhường nào.

Huống hồ, Cơ Bẩm Ương cũng , Cơ Tiểu Thiền bỏ nuôi ở nông thôn nhiều năm, học theo đám bà t.ử cả thói thô bỉ, tính tình cương liệt, ngoài dung mạo kiều diễm thì chẳng lấy nửa phần tài học. Tuy ý khiêm nhường, nhưng cũng xấp xỉ với những gì nàng ngóng .

Tiểu Tề Hoàng hậu còn cố ý đòi Cơ Bẩm Ương lấy thư nhà Cơ Tiểu Thiền , xem xem .

Có vẻ như cố gắng luyện tập, dồn nhiều tâm huyết, nhưng vẫn lờ mờ nhận nét chữ yếu kém về nền tảng.

Trong từng câu từng chữ, là sự kính yêu, nhung nhớ dành cho cha.

Đối diện với một cha vứt bỏ ở nông thôn nhiều năm, Cơ Tiểu Thiền nay trượng phu chống lưng, mà vẫn thể những lời lẽ nịnh bợ nhường ?

Tề Tri Phong cảm thấy thất vọng… một kẻ tầm thường như , năm xưa phá giải ván cờ của nàng bằng cách nào?

Nàng thậm chí còn nghĩ, thực sự phá ván cờ, liệu là Đoạn Bất Kinh ?

Cơ Tiểu Thiền ngang dọc, cũng chỉ là loại nữ nhân thiển cận dựa nhan sắc để mị hoặc đàn ông, đáng để nàng hao tâm tốn sức nghiên cứu.

Tuy nhiên, nể chút thể diện của Đoạn tướng quân, Tiểu Tề Hoàng hậu vẫn ban thưởng hậu hĩnh, khen ngợi phẩm cách thanh cao chịu đồng lưu hợp ô với Tề Hoành của Cơ đại nhân.

Sau khi hỏi rõ chuyện Tề Hoành từng giáng chức ông , Tiểu Tề Hoàng hậu tuyên bố phục hồi chức cũ cho Cơ Bẩm Ương, đồng thời giao trọng trách điều phối quân lương cho đại doanh Uy Phong tay Cơ đại nhân.

Một con mọt tham lam ngu xuẩn phụ trách vận chuyển lương thảo, nếu rơi tay Cảnh Trọng Minh, Cảnh tướng quân sẽ xử lý thế nào?

Huynh trưởng cũng từng , nghi ngờ Cảnh Trọng Minh và Đoạn Bất Kinh cá mè một lứa trong vụ án thiết đĩnh.

Nay lấy nhạc phụ của Đoạn Bất Kinh thử, vặn thể thử xem mối quan hệ của hai rốt cuộc .

Nếu Cảnh Trọng Minh vì nể mặt Đoạn Bất Kinh mà nhắm mắt ngơ, tướng sĩ đại doanh Uy Phong thiếu ăn thiếu mặc đương nhiên sẽ phục. Đến lúc đó ắt kẻ cầm đầu gây rối trong doanh, lung lay uy tín của Cảnh Trọng Minh.

Đại doanh Uy Phong sẽ thuận lợi m.á.u bằng tay chân tín của Tề gia.

Còn nếu Cảnh Trọng Minh thiết diện vô tư, thì càng tuyệt hơn.

Đến lúc đó, chuyện nhạc phụ của Đoạn Bất Kinh là tham quan sẽ bưng bít nổi, đều . Đoạn Bất Kinh nếu e ngại kiều thê van xin, giữ mạng cho nhạc phụ, ắt cầu xin tới tận kinh thành.

Tới khi đó, nàng cơ hội để lợi dụng một phen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-69-biet-duoc-su-that.html.]

Lại Cơ Bẩm Trung lòng ôm thấp thỏm bước cung, cứ ngỡ Tiểu Tề Hoàng hậu sẽ khó dễ gì ông .

Ngờ vị tiểu Hoàng hậu mang vẻ ngây thơ nọ trở thành phúc tinh trong mệnh của ông , mở miệng cho ông quan phục nguyên chức.

Giây phút , Cơ Bẩm Trung cảm thấy quỹ đạo vận mệnh lệch lạc bỗng dưng về đúng quỹ đạo, lập tức vực dậy tinh thần, xoa tay xắn áo chuẩn lớn một trận.

ngay lúc đang phấn chấn , quê nhà truyền đến ác báo.

Đỗ Lão phu nhân mấy ngày lên núi dâng hương, chẳng hiểu như ma nhập, đột nhiên sụp đổ la hét ầm ĩ giữa đại điện, lóc thét lên những lời “Đừng oán trách vi nương, nương cũng con hại c.h.ế.t.”

Sau đó bà liền co cẳng chạy khỏi điện, trượt chân lăn lông lốc từ bậc thang xuống.

Đến khi cứu lên, mới phát hiện bà miệng méo mắt xếch, lời nào, rõ ràng là dấu hiệu của chứng trúng phong.

Gia nhân nhà cũ dám chậm trễ, một mặt mời đại phu tới cứu chữa, một mặt phái báo tin cho Cơ lão gia ở kinh thành, cầu xin ông mau chóng trở về, nếu e rằng kịp mặt Lão phu nhân cuối.

Cơ Bẩm Trung tin, thế mà vỗ đùi một cái, c.h.ử.i thầm mụ già đáng c.h.ế.t, lâm bệnh đúng lúc chút nào.

Mắt thấy ông sắp thăng quan tiến chức, nếu Đỗ thị mà quy tiên, theo thông lệ trong triều, chẳng ông chịu tang Đinh ưu, về quê giữ hiếu ba năm ?

Mọi cơ duyên, chẳng sẽ lỡ làng hết .

Năm xưa mụ già đó tàn nhẫn đẩy ông cho khác con thừa tự.

Hôm nay ngáng đường tiền đồ của ông .

Trước lão thái thái còn thể giúp ông trông chừng Tang Nhược, coi như cũng chút ích lợi.

giờ đây, bà trở thành hòn đá tảng vô dụng cản đường.

Nghĩ đến đây, ông lướt qua tuyến đường vận chuyển lương thảo , đường thể tranh thủ thời gian tạt qua quê nhà một chuyến, đến lúc đó sẽ xem thử tình trạng của mụ già .

việc cấp bách mắt là thể để lộ tình trạng của bà ngoài. Cho dù bà c.h.ế.t, cũng trì hoãn thời gian phát tang.

Ba năm Đinh ưu đó, ông gánh nổi.

Đợi đến khi ông trở thành Cửu ngũ chí tôn, phát quốc tang cho lão thái thái cũng muộn, coi như tròn đạo mẫu t.ử một hồi.

Nghĩ tới đây, Cơ Bẩm Trung chính trong gương đồng, nhịn ngâm nga một khúc hát.

Đây là cơ duyên của chân mệnh thiên t.ử ? Tưởng chừng tuyệt cảnh lối thoát, ai ngờ là liễu ám hoa minh thấy một thôn.

Còn Cơ Tiểu Thiền đang ở Cám Châu, tin tức nàng nhận chi tiết hơn Cơ Bẩm Trung nhiều.

Đỗ Lão phu nhân năm xưa dốc lòng giúp đỡ đại con trai tu hú cướp tổ chim khách, là vì lòng áy náy với chuyện đem con cho con thừa tự năm xưa, cũng là để đại con trai chiếm lấy quân công của lão nhị, tránh bỏ phí mất cơ duyên, hơn nữa còn để giữ cô con dâu út xuất phú quý.

Thế nhưng, bà lão nông thôn ẩn tình Cơ Bẩm Trung hại c.h.ế.t Cơ Bẩm Ương.

Khi bà sự thật, sợ hãi đến mức lục thần vô chủ.

Gần đây, vì trong căn nhà cũ khắp nơi “bóng quỷ chập chờn”, nên từ đó sinh tâm bệnh.

Cứ mỗi chìm giấc ngủ, bà luôn mơ thấy lão nhị A Ương cả đầy máu, cắm đao, hỏi bà : “Mẹ ơi, con c.h.ế.t oan uổng quá. Người đối xử với con như ? Người để hung thủ mạo danh thế , chiếm đoạt gia sản của con, lừa gạt cưỡng h.i.ế.p thê t.ử của con, bạo hành con gái ruột của con, lương tâm ?”

Đỗ Lão phu nhân mỗi giật tỉnh giấc, đều mồ hôi đầm đìa, chợp mắt nổi nữa.

chịu nổi, định gọi Cơ Bẩm Trung về nhà cũ tra vấn, đòi một lời giải thích để lương tâm thanh thản.

chẳng hiểu , phía Cơ Bẩm Trung mãi chẳng hồi âm. Người phái đưa thư cũng một trở .

lúc , bà t.ử mới đến trong nhà đột nhiên nhắc tới ngôi chùa núi linh thiêng, hỏi Lão phu nhân bái lạy .

Đỗ Lão phu nhân phần vì chịu đựng nổi, bèn nghĩ đến việc tới chùa sám hối với Phật tổ, tiện thể thắp cho nhị con trai một nén nhang, an ủi vong linh.

Ai ngờ hôm đó, trong chùa thưa thớt bóng hương khách. Bà bước tự viện, giữa hàng bài vị âm u lập lờ trong đại điện, liếc mắt liền thấy ngay một bài vị nhuốm m.á.u đỏ tươi, bên thình lình ba chữ lớn “Cơ Bẩm Ương”.

Đợi Đỗ thị tiến gần kỹ, bài vị đó ngoài năm sinh năm mất của con trai, còn một dòng chữ nhỏ: “C.h.ế.t đao của bào Cơ Bẩm Trung”.

Khi Đỗ thị rõ dòng chữ , thần hồn vốn vững, giữa đại điện cúng bái chư vị La Hán trùng trùng điệp điệp, bà sợ hãi đến mức hồn xiêu phách lạc.

hét lên những tiếng thê lương t.h.ả.m thiết, cắm đầu chạy trốn ngoài. Trong lúc hoảng loạn rời khỏi điện, trượt chân vấp ngã, lăn một vòng nặng nề xuống tận chân bậc thang.

Cơ Tiểu Thiền đưa tin bẩm báo xong, trong lòng chút thất vọng.

Theo nàng thấy, tổ mẫu cũng quá yếu bóng vía, thời gian chịu trừng phạt quá ngắn, đủ để răn đe kẻ ác. So với nỗi khổ sở mười mấy năm trời mà nàng và chịu đựng, quả thực chẳng bõ bèn gì.

thời điểm bà đổ bệnh vô cùng hợp lý, chỉ tên Cơ Bẩm Trung luôn vẻ “đại hiếu tử” ở bên ngoài sẽ lựa chọn thế nào.

Đứa cháu gái như nàng khi tin tổ mẫu ốm nặng, nếu về chẳng là bất hiếu ?

Thế là Cơ Tiểu Thiền vội vàng sai thu dọn hành lý, chuẩn về quê một chuyến.

Chỉ là khi đang thu xếp đồ đạc, đúng lúc Đoạn Bất Kinh từ quân doanh trở về.

Vừa thấy Tiểu Thiền đang sửa soạn hành trang, sắc mặt Đoạn Bất Kinh lập tức sầm xuống.

Làm Bạch Lan đang , ngẩng đầu lên sợ hãi kêu “Ái da” một tiếng.

Tiểu Thiền đầu , bèn hiểu lầm, vội vàng giải thích chỉ về quê thăm tổ mẫu.

Đoạn Bất Kinh dường như tin, tiên kiểm tra khe hở của tủ quần áo nơi Tiểu Thiền giấu tiền riêng, giậm giậm chân lên một viên gạch lát sàn lỏng lẻo ở góc nhà.

Đến khi phát hiện ngân phiếu Tiểu Thiền cất giấu cùng với những hũ vàng bạc vẫn còn nguyên, hề động tới, mới chắc chắn rằng Tiểu Thiền chỉ một chuyến ngắn ngày chứ ý định một trở .

Tiểu Thiền bắt đầu bực , hóa những chỗ giấu tiền của nàng, tòng tọc từ đời nào !

Hết cách, đứa trẻ từ nhỏ ruồng bỏ, luôn thói quen giấu tiền khắp nơi như sóc giấu hạt trử đông, để đề phòng những mùa đông lạnh giá khôn lường của cuộc đời.

Thứ Đoạn Bất Kinh chạm là tiền riêng, mà là giới hạn cuối cùng của ba kiếp của nàng.

Thấy Tiểu Thiền sắp giậm chân tức giận, Đoạn Bất Kinh nhã hứng dỗ dành: “Ta đưa cho nàng thêm ít bạc nữa, nàng giấu kỹ , tuyệt đối trộm nữa, ?”

Khi Cơ Tiểu Thiền về quê, cần suy nghĩ liền ngay: “Ta cùng nàng.”

Cơ Tiểu Thiền , lập tức từ chối: “Không . Hiện giờ triều đình biến động, nếu tin rời khỏi Tây Bắc lọt ngoài, chắc chắn sẽ kẻ vin cớ đó để loạn.”

Đoạn Bất Kinh thản nhiên đáp: “Nàng một càng yên tâm. Chuyện ở quê giải quyết sớm , nàng tiễn tổ mẫu đoạn đường cuối, trong lòng cũng sẽ bình yên.”

Cơ Tiểu Thiền nghiêng đầu Đoạn Bất Kinh, thầm nghi ngờ tâm tư xảo quyệt của nam nhân , hẳn là đoán phần nào chuyện của nhà nàng .

Hai bàn bạc xong, quyết định ăn mặc giản dị, mang theo ít hành lý, khởi hành về quê Cơ Tiểu Thiền giữa tiết Xuân Phân.

Đến quê nhà, Cơ Tiểu Thiền tiên dẫn Đoạn Bất Kinh tới ngôi chùa thờ phụng di hài cha để cúng bái.

Nhớ tình cờ gặp Lục Kính Thăng ở đây, Tiểu Thiền còn đặc biệt chú ý quan sát hai bên đường núi.

Đoạn Bất Kinh nắm tay nàng, chầm chậm bước lên từng bậc thang, hỏi nàng: “Đang tìm gì thế?”

Tiểu Thiền mỉm , bảo rằng chỉ đang ngắm cảnh.

Đoạn Bất Kinh ân cần cất lời: “Lần thấy Lục đại nhân chút điên điên khùng khùng, lo lắng ngài sống một ở đây ai chiếu cố, nên để vài chăm sóc. Hôm nay ngài chắc sẽ ngoài , nàng cần lo sẽ chạm mặt ngài .”

Tiểu Thiền nhanh chóng liếc mắt , tên đầu sỏ thổ phỉ giờ cũng cách tô vẽ cho hành vi ngang ngược của đấy.

Lời ân cần của , nếu dịch theo đúng sự thật, đại khái là “Ta chướng mắt tên điên họ Lục , phái giam lỏng . Không lệnh của , mọc cánh cũng khó khỏi cửa. Nàng gặp cũng đừng hòng!”

điều vặn hợp ý Tiểu Thiền.

Hiện giờ nàng chỉ oan hồn của cha sớm yên nghỉ, thực sự còn tâm sức mà dây dưa kiếp kiếp với chồng cũ nữa.

Đợi họ tới một Phật đường hẻo lánh ở núi , cỗ quan tài vô danh đang đặt bên trong. Bài vị cúng bái phía tên, chỉ ghi năm sinh năm mất.

Cơ Tiểu Thiền đưa Đoạn Bất Kinh cùng, khi nàng kéo Đoạn Bất Kinh cùng quỳ xuống, bèn hít sâu một : “Cha, con đưa phu quân Đoạn Bất Kinh cùng tới bái tế đây.”

Dù Đoạn Bất Kinh lờ mờ đoán bảy tám phần sự thật, nhưng khi Cơ Tiểu Thiền chính miệng thốt những lời , trong lòng vẫn chấn động, ánh mắt khẽ lóe lên.

Hắn ngắt lời, tiếp tục lắng Cơ Tiểu Thiền trầm giọng giãi bày.

Chỉ là những sự việc đó quá đỗi kỳ lạ đến mức khó tin, khiến Đoạn Bất Kinh mà mày nhíu ngày càng chặt, sát khí trong đáy mắt cũng càng lúc càng nồng đậm.

Sau khi Tiểu Thiền bái tế xong, lúc bước khỏi Phật đường, Đoạn Bất Kinh nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ giọng hỏi: “Cho nên, cha ở kinh thành của nàng, từ đầu tới cuối, là cha đẻ của nàng?”

Tiểu Thiền khẽ gật đầu, đáp: “Ông trưởng sinh đôi của cha , cũng là hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t cha , kẻ cưỡng h.i.ế.p nhục nhã .”

Bí mật , vốn dĩ Tiểu Thiền định cho bất kỳ ai.

Dẫu sự thật quá sức nhơ nhuốc.

Một khi khác , nàng cũng , tất cả những đứa trẻ Cơ gia cũng thế, sẽ nước bọt dìm c.h.ế.t, thậm chí sẽ thêm vô lời đồn đại hoang đường giáng xuống đầu những còn sống.

Cơ Bẩm Trung bắt buộc c.h.ế.t, nhưng Tiểu Thiền cho phép ông bôi nhọ thanh danh của cha, biến cha thành trò trong mắt thế nhân.

Đoạn Bất Kinh thêm gì nữa, dường như đang âm thầm tiêu hóa sự thật.

Chỉ là nét mặt chẳng hiểu vì ngày càng trở nên hung tợn, tựa như đang hồi tưởng một quá khứ đau khổ tự gỡ .

“Thế nên, cũng chẳng bận tâm đến sự sống c.h.ế.t của nàng, thậm chí sẽ chút do dự mà hy sinh nàng...”

Tiểu Thiền vẻ mặt của dọa sợ, nhịn xoa xoa cánh tay : “Đừng nghĩ tới ông nữa. Hạng hèn hạ dơ bẩn như , nghĩ thêm một phút cũng chỉ bẩn não thôi. Đợi ông về quê, sẽ cùng ông thanh toán ân oán.”

Đoạn Bất Kinh đột nhiên siết chặt lấy nàng, lực ôm mạnh đến mức dường như khảm sâu nàng xương máu.

“Là , bảo vệ nàng...”

Tiểu Thiền bật : “Chàng ? Lần nào mà chẳng bảo vệ ? Năm xưa nếu nhờ , lẽ bỏ mạng giữa đường .”

Đoạn Bất Kinh chầm chậm hít thở sâu, dường như đang cố bình sóng to gió lớn trong lòng, thản nhiên : “Là , nếu sớm thế , lúc chúng còn nhỏ, tuyệt đối sẽ để nàng về kinh thành.”

Tiểu Thiền càng buồn hơn: “Chàng để , thế là định bắt theo lưu lạc thổ phỉ ? Đoạn Bất Kinh, quên ? Hồi nhỏ nếm đủ khổ cực , tuyệt đối theo chui lủi trong rừng sâu thổ phỉ .”

Đoạn Bất Kinh dường như tiếp tục chủ đề nữa, câu chuyện đột ngột chuyển hướng: “Trước đó kể với nàng, kinh thành truyền tin tới, lão già đó Hoàng hậu cho phục chức. Nàng xem, lão để cho tổ mẫu nàng c.h.ế.t lúc ?”

 

 

Loading...