Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 7: Bước lên Lương Sơn
Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:21:22
Lượt xem: 361
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thiền chạm mắt , chợt hoảng hốt nhầm lẫn gian và thời gian.
Có một khoảnh khắc nàng ngỡ kiếp thứ nhất.
Dưới ánh sáng mờ ảo của thiên lao, nọ cách qua hàng rào sắt đang đ.á.n.h giá nàng từng tấc một... Nàng giật hồn, thiếu tự nhiên : "Ta thể về phòng ngủ ? Lần nhất định sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối nhảy cửa sổ nữa."
"Sao ngươi ở một thế ? Cha trong nhà ?" Đoàn Bất Kinh lẽ xem bản đồ quân sự mệt nên bỗng nổi nhã hứng trò chuyện.
Hắn đẩy ngọn đèn dầu xa một chút, một tia sáng le lói soi rọi khuôn mặt .
Khi bóng tối xua tan, dáng vẻ đôi lông mày rậm giãn của nam nhân tuấn tú trông vô cùng ôn hòa.
Cơ Tiểu Thiền đây chỉ là lớp vỏ ngụy trang của .
Chẳng ai hiểu rõ Đoàn Bất Kinh là tên ma vương g.i.ế.c đáng sợ tới mức nào hơn nàng.
Cơ Tiểu Thiền chọc giận nên thành thật kể rằng vì bát tự của nàng quá cứng, sợ khắc nên đưa về quê, nhà dự tính đợi nàng đến tuổi cập kê mới đón về kinh thành.
Thế nhưng nàng cũng giữ chút tâm nhãn, hề là quan quyến.
Tuy cha nàng bây giờ chỉ là một Lương quan thất phẩm nhỏ bé, nhưng nàng e ngại Đoàn Bất Kinh nảy sinh ý đồ bắt cóc quan quyến để uy h.i.ế.p triều đình nên chỉ lấp lửng rằng cha nghề buôn bán lương thực.
Nàng dối, Lương quan chẳng cũng là kẻ loay hoay với lương thực ? Chỉ là lời nàng cố tình gây hiểu lầm, ai sẽ tưởng Cơ lão gia là một thương nhân buôn gạo nhỏ.
Tất nhiên, nàng cũng quên khéo léo tiết lộ là đứa con sủng ái nhất nhà, chẳng ai thèm bận tâm.
Nếu bắt nàng con tin tống tiền, chắc cũng vớt vát chẳng bao nhiêu.
Đoàn Bất Kinh ẩn ý của nàng , nhưng hỏi sâu chuyện nhà cửa của nàng: "Người nhà ngươi vẫn đón ngươi về là vì ngươi đến tuổi cập kê ?"
Cơ Tiểu Thiền bất giác ưỡn thẳng lưng, cố nở nụ : "Đã tới tuổi từ lâu , nhưng Lý bà t.ử chăm sóc lười nhác, ở quê ai lo liệu nên lễ."
Nam nhân nàng chằm chằm một hồi, ngẫm nghĩ lớn chừng mà nàng vẫn xõa tóc như tiểu cô nương.
Hắn gì thêm, chỉ cầm lấy một tờ giấy, đó là mấy chục chữ xiêu vẹo mới chép ban nãy, hỏi Tiểu Thiền xem mấy chữ là gì.
Cơ Tiểu Thiền lướt qua, thấy lộn xộn rối bời, chẳng thể ghép thành câu.
Nàng sống hai kiếp, qua ít giai thoại về Đoàn Hầu gia.
Ngoài lời đồn là đứa trẻ bầy sói hoang nhặt từ bãi tha ma tha về nuôi, thì điều mỉa mai nhiều nhất là chuyện mù chữ, trong bụng nửa giọt mực.
Mãi khi Đoàn Hầu gia kinh, dường như cũng coi thường nhược điểm của nên tìm vài gã nho sinh dạy học chữ.
Nhờ thế khi giao thiệp với bá quan văn võ mới xem như là tạm thời giấu cái đuôi lộ liễu.
đó là chuyện , còn hiện tại, Đoàn Bất Kinh là gã mù chữ chính cống.
Cơ Tiểu Thiền tự vấn xem nào cao minh hơn Đoàn Bất Kinh là bao.
Chút chữ nghĩa nàng trong hai kiếp đều nhờ vị trượng phu Trạng nguyên lang kiếp đầu chỉ bảo mà , coi như thoát nạn mù chữ.
Những đứa trẻ dốc lòng dạy dỗ, ắt hẳn ai nấy cũng đều như cả.
Bởi , nàng mảy may kinh ngạc coi khinh lúc Đoàn Bất Kinh thỉnh giáo.
Nàng kiên nhẫn phát âm mấy từ , tiện thể giải thích luôn ý nghĩa từng chữ cho .
Đoàn Bất Kinh cũng xem như thông minh nhạy bén.
Tiểu Thiền chỉ giảng qua một lượt, dường như khắc cốt ghi tâm.
Tiếp đó, Tiểu Thiền bàng hoàng nhận , thiện ý của mang ném cho ch.ó ăn.
Chờ Đoàn Bất Kinh nhận mặt chữ xong, như xiếc lôi từ trong n.g.ự.c hai phong thư.
Trước mặt Cơ Tiểu Thiền, mở tung thư .
Đó là bức thư nhà của cha và gửi nàng cách đây ba tháng.
Kẻ thật sự đa nghi xảo quyệt, chẳng rõ lén lục lọi phòng nàng tìm thư tay từ bao giờ.
"Phiền tiểu thư bức thư , giữa chừng xin đừng dừng ."
Quả là một con sói Đông Quách gian manh xảo trá! Hóa những chữ hỏi đó đều nhặt nhạnh từ bức thư mà .
Sự tình đến nước , Cơ Tiểu Thiền thể chối phắt rằng mù chữ, càng kịp bịa nội dung mới cho bức thư.
Nếu , những chữ hỏi sẽ chẳng ăn khớp gì với , chứng tỏ nàng đang dối.
Cơ Tiểu Thiền âm thầm siết chặt nắm đấm, thầm kêu .
Đoàn Hầu gia khi chọc giận là tên vô đê tiện.
Hắn thể kiên nhẫn chờ đến ngày kẻ thù đại hỷ thành mới ập tới c.h.é.m g.i.ế.c mua vui.
Và rõ ràng nàng một nữa chọc vị gia vui.
Đoàn Bất Kinh dường như thấu sự bối rối của tiểu cô nương.
Hắn kéo cả ghế lẫn Tiểu Thiền gần, dịu dàng : "Cô nương hẳn nhận tại hạ tính tình , chỉ mong cho một cơ hội. Hy vọng cô nương lát nữa thư đừng xảy sai sót nào mà uổng phí cơ hội ."
Cơ Tiểu Thiền tức đến mức bật , hất hàm đáp: "Vậy xin tạ ơn công t.ử ban cơ hội cho nô gia!"
Đoàn Bất Kinh cụp mắt quan sát khuôn mặt Tiểu Thiền đang ửng đỏ vì tức giận nhưng vẫn giả lả tươi.
Mạc Vấn cấm sai, nàng đúng thật là yêu tinh hồ ly nứt từ trong rừng sâu, bên lớp vỏ bọc ngoan ngoãn là bản tính hoang dã khó thuần.
Cơ Tiểu Thiền bắt đầu thư, giọng điệu lưu loát trôi chảy, chốc lát xong cả hai phong thư.
Tên săm soi lớp niêm phong, cất tiếng hỏi: "Hoa văn sáp niêm phong bao thư là của hệ thống trạm bưu dịch quân sự, còn dấu sáp của Đại doanh Uy Phong. Thương nhân tầm thường gì mối quen nhường . Ngươi cha ngươi buôn bán lương thực, là chuyên ăn mua bán lương thảo với Đại doanh Uy Phong ?"
Vừa dứt lời, Đoàn Bất Kinh thình lình vươn cánh tay dài, giật thốc Cơ Tiểu Thiền từ ghế về phía mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-7-buoc-len-luong-son.html.]
Thân hình vốn dĩ mỏng manh của Tiểu Thiền chớp mắt vóc dáng to lớn của nam nhân bọc lấy, kẹp chặt nàng giữa đôi chân dài đang dang rộng của .
Hắn siết nhẹ lấy cổ tay Tiểu Thiền, ép sát mà gặng hỏi: "Nói, cha ngươi rốt cuộc nghề gì?"
Nét mặt nam nhân sầm , tối tăm mù mịt, ánh mắt sắc như chim ưng phóng thẳng nàng.
Khí thế hệt như phong thái tra khảo phạm nhân ở thiên lao của .
Đoàn Bất Kinh hiện tại vẫn là sơn phỉ.
Sau dẫu quan, cũng là kẻ coi trời bằng vung, dám cả gan giả truyền thánh chỉ để tàn sát cả một gia tộc.
Một khi sinh lòng nghi ngờ thì chắc chắn sẽ đại khai sát giới.
Cơ Tiểu Thiền trầm mặc chốc lát, quyết định vòng vo với con sói gian manh nữa.
"Ta dối, cha đích thị buôn bán lương thực, nhưng là Lương quan lo việc vận chuyển quân lương. Vì thế nên thư từ qua mới thể nhờ trạm bưu dịch quân sự, tốc độ đưa thư nhanh hơn hẳn trạm dịch thông thường."
Đoàn Bất Kinh thản nhiên : "Vậy ngươi đến đây để gì ?"
Chuyện đến nước , chẳng còn mấy dư địa để thoái thác.
Nàng là quan quyến, lúc dẫu trả lời , kẻ đa nghi như Đoàn Bất Kinh cũng sẽ g.i.ế.c nàng để diệt khẩu.
Đụng khắc tinh trời đ.á.n.h , quả nhiên mỗi bước đều như đạp lưỡi đao!
Cơ Tiểu Thiền hít một thật sâu, bỗng vươn tay chộp lấy tấm bản đồ quân sự để bàn, chỉ thẳng vị trí Đại doanh Uy Phong: "Ngươi hẳn là nhắm chỗ ? với ngươi quen một hồi, âu cũng là duyên. Để nhắc ngươi một tiếng, nơi thoạt như trọng binh canh giữ, chứa lượng lớn quân nhu khí giới, kỳ thực chỉ là cái vỏ rỗng. Ngươi mà đến đó, chắc chắn sẽ trúng phục kích, mất cả chì lẫn chài."
Đoàn Bất Kinh dường như lường việc cô nương nom bề nhút nhát bất ngờ thốt những lời kinh thế hãi tục, còn mạnh mẽ chuyển hướng đề tài.
Hắn nhíu mày nhưng buông cổ tay nàng : "Ngươi thế nào đoán định cướp đoạt quân nhu ở đây, doanh trại Uy Phong là một cái vỏ rỗng?"
"Tên tiểu Mạc Vấn của ngươi mồm mép bép xép, ríu rít như chim sẻ. Mặc dù trò chuyện với ngươi dùng ám ngữ che đậy, nhưng thật sự chẳng giấu ai. Các ngươi chẳng đó lảng vảng quanh khu vực quân doanh ? Nếu chỉ là bọn đạo tặc nhãi nhép phá rối, quân doanh phản ứng như gặp đại địch, còn thông báo cho quan phủ truy nã gắt gao? Họ sợ ngươi tập kích, mà sợ ngươi chọc thủng chuyện mờ ám của họ, phá hỏng phi vụ ăn của họ. Mà quân doanh chứa nhiều quân nhu nhất vùng , là doanh trại Uy Phong. Chuyện gì khó đoán !"
Nàng thể để lộ phận trọng sinh của , bèn tung một chuỗi suy luận vẻ hợp tình hợp lý.
Biểu cảm của Đoàn Bất Kinh trở nên hứng thú, khẽ mỉm : "Ngươi thông minh như , giống Mạc Vấn, nông sâu mà mở mồm tuôn hết , sợ g.i.ế.c diệt khẩu ?"
Cơ Tiểu Thiền ngước mắt liếc , hận thể tát thẳng mặt một cái tát.
Nếu giăng bẫy gài lời, nàng đến nỗi rơi bước đường t.h.ả.m hại ? Sống một đời mà kiếp còn t.h.ả.m hơn kiếp !
Sự tình đến nước , nàng cũng quyết liều mạng, chẳng ngại ngùng gì mà ăn xằng bậy với Diêm vương: "G.i.ế.c gì? Giữ , ngươi thiệt . Nếu cũng xin gia nhập, trợ giúp ngươi thương vụ trót lọt, hiệp sĩ nghĩa khí thể chừa cho một con đường sống ?"
Một tiểu cô nương tự nhận là gia đình nuôi thả, thoạt đầu thì cố ý giấu giếm phận quan quyến, đó vạch trần bí mật của .
Không hoảng loạn, van xin, dám nước cờ hiểm, dùng chất giọng êm ái nhỏ nhẹ mà đề nghị gia nhập băng nhóm.
Nàng định chủ động bước lên Lương Sơn tụ nghĩa đấy ?
Đoàn Bất Kinh bật : "Huyện Sân bé nhỏ thật đúng là nhân tài xuất chúng. Tại hạ xin thất kính. Chỉ là sơn trại của nuôi nhàn rỗi, dám hỏi cô nương vốn liếng gì để gia nhập?"
"Cha là Lương quan, những mờ ám bòn rút quân lương của Đại doanh Uy Phong tường tận hơn ai hết. Ta thể dẫn các đào tận ổ giấu tang vật của đám tham quan đó. Tin tức béo bở thế , chẳng lẽ đủ điều kiện để gia nhập?"
Chỉ huy sứ của Đại doanh Uy Phong là Tạ Sướng, là ca ca của Vinh phi đang đắc sủng trong cung.
Dựa sự thuận tiện của việc vận chuyển qua vùng trung tâm, chỉ quanh năm ăn bớt quân lương mà còn ngang nhiên cuỗm luôn lương thực cứu tế nạn hạn hán ở vùng phía tây.
Hắn đầu cơ tích trữ suốt mấy năm trời đó bán , tên tham quan hắc tâm đút túi thu lợi kếch xù.
vì thói tư lợi của những c.h.ế.t đói hàng loạt bách tính ở các huyện xã mà còn gieo mầm họa cho cuộc bạo loạn của dị tộc ở phương Bắc , dẫn đến việc họ xâm chiếm lãnh thổ của bốn châu.
Khi chuyện vỡ lở, bộ Hộ bộ đều Tạ Sướng liên lụy.
Cha với chức Lương quan thất phẩm cũng suýt nữa tống ngục giam.
May quân của họ Trịnh tấn công, triều đình đại loạn nên cha mới miễn cưỡng thoát một kiếp.
Lúc họ Trịnh trỗi dậy, triều đình gấp rút dùng quân, sức điều tra Đại doanh Uy Phong thì kho lương thực ở đó trống , lương thảo chỉ là những bao tải nhồi đầy rơm rạ.
Lúc đó Tạ Sướng vẫn còn ngụy biện rằng một năm khi thổ phỉ tấn công doanh trại, lương thảo Đoàn Bất Kinh cướp , rắp tâm đổ vấy tội lên đầu .
Nghe trong tấn công doanh trại Uy Phong , Đoàn Bất Kinh tổn thất nặng nề, mất quá nửa quân .
Nếu vì thế, cũng chẳng cam tâm tình nguyện quy thuận trướng họ Trịnh.
Sau họ Trịnh phá thành, Tạ Sướng Đoàn Bất Kinh m.ổ b.ụ.n.g cắt lưỡi, treo lơ lửng cổng thành.
Gia sản tịch thu của nhà họ Tạ nhiều vô kể, thể là tiền rừng bạc biển.
Tuy nhiên đồn phong tỏa Tạ phủ Đoàn Bất Kinh mà là Nhị công t.ử Trịnh Vinh của nhà họ Trịnh.
Nghe Tiểu Thiền kể lể vốn liếng xin gia nhập của nàng, Đoàn Bất Kinh khẽ nheo mắt im lặng một lúc, dường như đang đ.á.n.h giá độ chân thực trong lời nàng .
"Ngươi rõ phận , cấu kết với đạo tặc, một khi bại lộ sẽ chuốc lấy hậu quả gì ? Một tiểu thư khuê các như ngươi, cớ chuyện ?"
Cơ Tiểu Thiền lười giả vờ yếu đuối, đôi mắt sáng rực rỡ ngẩng cằm lên : "Trong thư cha chẳng , tổ mẫu dự tính đợi về kinh sẽ định đoạt chuyện hôn sự . Tên ngốc nghếch mà bà cụ nhắm tới, để mắt. Ta mà lấy chồng, nhất định gả cho ưng ý. Lần giúp ngươi, cũng là mong công t.ử ngày thể tương trợ ."
Nàng cũng chỉ nảy sinh ý đồ táo bạo trong khoảnh khắc nãy.
Hai kiếp nàng như con cừu non thơm thịt, kẻ nào cũng thèm thuồng tính kế mà chẳng sức tự vệ.
Đó là vì nàng quyền, cũng chẳng tiền.
Lần khi về Cơ gia, nàng kiếm chút vốn liếng để chỗ dựa cho .
Nếu Đoàn Bất Kinh tay trót lọt, chỉ củng cố lực lượng mà còn tránh kiếp trọng thương.
Kẻ họ Đoàn sống trượng nghĩa, đối xử với thuộc hạ vẻ cũng tồi.
Tới lúc đó, mặt mũi cảm ơn suông, một khoản chia chác hậu hĩnh chắc chắn là thể thiếu.
Đoàn Bất Kinh im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: "Cô nương chướng mắt mối hôn sự do gia đình sắp xếp, lẽ nào ý trung nhân ?"