Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 71: Danh chính ngôn thuận
Cập nhật lúc: 2026-08-11 14:36:24
Lượt xem: 225
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoa An ngẫm nghĩ một lát, khẳng định : “Hôm mùng tám tháng Chạp ăn cháo Lạp Bát, kinh thành gửi đến một bức thư.”
Thế là đúng .
Trong những bức thư , Hoa An từng nhắc đến việc Tây Bắc tục lệ cúng bái Thổ địa công và gieo quẻ xin keo mùng một đầu năm. Vậy nên, vị hoàng hậu nhân lúc sai đưa thư, mua chuộc tên hầu ở miếu Thổ địa để động tay động chân cặp keo.
Hoa An lúc mới đến chuyện cặp keo đổ chì, sợ tới mức mặt mày tái mét: “Chuyện thật sự liên quan đến , gì cả.”
Tiểu Thiền mỉm , bất động thanh sắc đẩy vị công chúa đang nước mắt lưng tròng xa một chút: “Nếu thật sự liên quan đến cô, cô còn thể ở trong phủ của lóc lụt nhà thế ? Đoàn tướng quân sớm bắt cô , khép tội nhiễu loạn lòng dân .”
Hoa An quệt nước mắt, ngượng ngùng vạt áo ướt đẫm của Cơ Tiểu Thiền: “Tỷ tỷ đột ngột qua đời, là thất thố. Vị Tiểu Tề hoàng hậu điên ? Cớ gì tay với một vị tướng quân phu nhân ở cách xa ngàn dặm cơ chứ?”
Tiểu Thiền cũng nghĩ , nhưng con ch.ó nào c.ắ.n là đủ . Về sẽ đề phòng , bẻ gãy răng con ch.ó c.ắ.n càn thế nào.
Nàng đem chuyện kể cho Đoàn Bất Kinh khi hai đang dùng bữa.
Tiểu Thiền gắp cho Đoàn Bất Kinh một miếng thịt hầm, như lơ đãng hỏi: “Tướng quân thử nghĩ kỹ xem, hồi ở kinh thành, và vị Tiểu Tề hoàng hậu thật sự chút giao tình nào ?”
Tiếng “tướng quân” đầy cung kính , lâu lắm nàng gọi.
Đoàn Bất Kinh chậm rãi nhai nuốt miếng thịt, cân nhắc cất lời: “Nói thì, dạo mua sắm sính lễ cho nàng, hình như chạm mặt đích nữ nhà họ Tề vài cửa hiệu. Lúc nàng cũng ưng ý bộ gốm sứ mà đặt , bèn sai tỳ nữ qua thương lượng với vài câu.”
Tiểu Thiền liếc một cái: “Chỉ một thôi ?”
Đoàn Bất Kinh rõ bữa ăn, Tiểu Thiền chặn Mạc Vấn ở cửa viện, hình như gạn hỏi tên chuyện gì đó. Lúc , chỉ cần trả lời ậm ờ cho lệ, chắc chắn sẽ khiến vác chiếu quân doanh ngủ thêm một đêm.
Đoàn Bất Kinh dứt khoát khai thật: “Về lúc mua vải vóc và lá, hình như cũng vô tình gặp thêm vài bận.”
Tiểu Thiền bật : “Sao thế, cô cũng định kén chồng ở rể , mua gì cũng chung đường với ? Ta nhớ lúc đó quý nữ ở kinh thành đều tránh như tránh tà cơ mà?”
“Cũng hẳn, vẫn vài chẳng màng đến ác danh thổ phỉ, cứ thích chạy đến lượn lờ mặt .”
Tiểu Thiền trợn tròn mắt, chút tin.
Đoàn Bất Kinh quyết định khai sáng cho phu nhân nhà : “Nàng là phu quân của nàng dung mạo lòng phụ nữ ?”
Biết chứ, ở khắp các bờ ruộng góc mương thiếu gì mấy tẩu t.ử thèm thuồng sắc vóc bán khỏa của .
“Trong đám quý nữ kinh thành, cũng thiếu những kẻ háo sắc. Ác nỗi , mỡ dâng miệng mèo mà đường hưởng, khi thành ngày nào cũng chốt cửa cài then, cho phòng...”
Thấy bưng canh bước , Tiểu Thiền liền đá chân gầm bàn.
Rõ ràng là đang tra khảo xem trêu hoa ghẹo nguyệt, quyến rũ đến mức họ lặn lội ngàn dặm tới tận miếu mạo để gài bẫy nàng . Sao cuối cùng thành nàng , trân trọng miếng thịt tươi đang độ thịnh hành ở kinh thành ?
Đoàn Bất Kinh thấy đôi mắt tròn xoe của Tiểu Thiền trừng lớn, đợi hạ nhân lui ngoài, mới ôm lấy vai nàng dỗ dành: “Yên tâm, để cho ai khác chạm .”
Tiểu Thiền cho tức , vươn tay véo má , Đoàn Bất Kinh nắm chặt cổ tay, hôn một cái đỏ ửng lên làn da trắng muốt của nàng.
Tiểu Thiền rụt tay : “Chàng ăn xong lau miệng mà cọ lên tay !”
Đoàn Bất Kinh dứt khoát bỏ bữa, nghiêm túc súc miệng, lau sạch môi, dùng một tay xách bổng Tiểu Thiền lên, cất bước về phía phòng trong.
Người đàn ông cao lớn vạm vỡ, sức lực khỏe, Tiểu Thiền mặc tình vần vò chẳng khác nào một con búp bê vải.
“Chàng gì đấy! Đang ăn cơm ngon lành, dở chứng gì .”
Trước đây Tiểu Thiền cứ tưởng vì tân hôn yến nhĩ, nhất thời mới mẻ. Qua đợt đó sẽ thôi.
Ngờ nay thành một năm, vẫn chẳng thế nào là chừng mực, no đủ. Dạo luyện binh thì còn đỡ, bao nhiêu củi lửa dư thừa đều đem quần thảo với đám binh lính hết . đến kỳ cày cấy mùa xuân, binh lính đều khai hoang, lính để luyện, thế là trút sạch tinh lực lên chiếc giường trong tướng quân phủ.
Hóa do nghiện nặng, chẳng liên quan gì đến chuyện thành bao lâu, hèn chi lúc điều kiện gì cũng đưa , chỉ yêu cầu duy nhất một chuyện là vợ chồng chay.
Thật khó tưởng tượng nổi ở hai kiếp , thể nhiễm chút nữ sắc? Hay là lúc đó cũng hồng nhan tri kỷ, chỉ là ngoài ?
Dẫu hai kiếp nàng đều hôn ước, nhất là ở kiếp thứ hai, vì Tiêu Thận quấy rầy, thường xuyên cùng chốn phố thị. Cho dù lúc đó lòng mến mộ nàng, cũng cần vì thê t.ử của kẻ khác mà giữ trong sạch.
“Á...” Cổ nàng đàn ông c.ắ.n mút một cái.
Đoàn Bất Kinh hỏi: “Lúc mà nàng dám phân tâm ?”
Tiểu Thiền cũng chẳng buồn ghen bóng ghen gió với hai kiếp nữa. May mà chẳng nhớ gì, nếu hũ giấm nốc bụng khéo còn to hơn nàng, thể nào bình tâm sống qua ngày với nàng thế .
Khi lật quỳ giường, Tiểu Thiền ngoái đàn ông đang bên mép giường.
Mày kiếm mắt , những đường nét cơ bắp cơ thể càng thêm sắc bén, từng múi cơ bụng khẽ run rẩy ẩn chứa sức mạnh vô cùng vô tận. Hình bóng cao lớn phủ xuống, che kín lấy bộ cơ thể nàng.
Có lẽ do nàng cũng dần lớn hơn, quả thật càng lúc càng cảm nhận hương vị của sắc nam nhân , đúng là khiến m.á.u nóng sục sôi, đê mê sa ngã. Đến mức mỗi ngửi thấy mùi hương thanh khiết , nàng đều cảm thấy một trận tê dại chạy dọc từ trái tim xuống tận bụng .
Người đàn ông lẽ bôi cổ d.ư.ợ.c lên , để nàng cũng nghiện theo ?
Chẳng kịp suy nghĩ thêm gì nữa, Tiểu Thiền nhanh chóng cuốn biển d.ụ.c tình trào dâng cuồn cuộn.
Nhờ hai ngày nay đàn ông thao luyện binh mã, nên chỉ dây dưa triền miên với Tiểu Thiền thêm vài hiệp mới chịu rời khỏi nàng.
Lát , bên ngoài bẩm báo, là thiếu chủ nhà họ Lâm đến yết kiến tướng quân.
Tiểu Thiền lười biếng vươn cổ ngoài cửa sổ, lúc mới là buổi chiều, nắng vẫn còn gắt, mà nàng cùng Đoàn Bất Kinh hồ đồ, trăng gió hoang đường đến nhường .
Đoàn Bất Kinh để Tiểu Thiền ngủ trưa, còn bình phong tắm rửa qua loa, gột sạch mùi vị hoan ái, khoác lên bộ trường bào rộng rãi thường ngày, xỏ guốc mộc gặp khách.
Dẫu hiện giờ và Lâm Lập Đường cũng giao hảo thiết, chẳng cần câu nệ tiểu tiết, địa điểm tiếp khách cũng là thất riêng tư.
Khi hai xếp bằng chiếu hương, Lâm thiếu chủ lấy từ trong hòm sách mang theo một tệp hồ sơ, chỉ cái tên khoanh tròn bên trong, : “Đây là danh sách lý lịch của các danh nhân mang họ Đoàn qua các triều đại mà tại hạ thu thập và sắp xếp. Tướng quân thể xem qua, chọn lấy một , chọn ngày lành tháng để nhận tổ quy tông.”
Đoàn Bất Kinh nhướng mày rậm: “Lâm thiếu chủ ý gì đây?”
Lâm Lập Đường thản nhiên đáp: “Năm xưa, Trần Thắng Ngô Quảng chỉ là hai bách tính vô danh tiểu dấy binh khởi nghĩa, mà còn bày trò m.ổ b.ụ.n.g cá lấy thư lụa, rêu rao 'Đại Sở hưng, Trần Thắng vương'. Từ đó thể thấy, thu phục nhân tâm, thể thiếu cái gọi là mệnh trời phận. Lâm mỗ to gan, mạn phép chọn cho tướng quân một vị tổ tông hiển quý.”
Đoàn Bất Kinh bật , ngẩng đầu Lâm Lập Đường: “Hiện giờ vị Tề hậu vững triều đường để mắt tới Tây Bắc, Lâm thiếu chủ , sợ kinh động quá lớn ?”
Lâm Lập Đường đáp thản nhiên: “Trẻ con mà vũ khí sắc bén trong tay, danh tiếng lớn tất sẽ rước họa . tướng quân binh hùng tướng dũng, gì sợ?”
Đống bùng nhùng mà Ngô Khánh để , quả thực dễ thu dọn. Vấn đề tá điền mà Tây Bắc xử lý đây, thật ở các châu huyện khác cũng gặp .
Vài thế gia lớn thâu tóm quá nhiều đất đai, ác nỗi đây Ngô Khánh chinh chiến liên miên, khiến quốc khố trống rỗng. Sau khi đối đầu với Nhung và Thát Đát, đối mặt với tình cảnh quốc khố suy kiệt. Nay ruộng công giảm thiểu, ruộng tư mở rộng, tiền bạc từ những mảnh ruộng quốc khố, đều chảy cả túi của mấy nhà thế gia.
Muốn đầy quốc khố, triều đình buộc ngừng tăng thuế. Thế là đám tá điền cày cấy bao nhiêu ruộng đồng, đợi đến lúc thu hoạch mùa thu, gánh nợ triều đình một khoản. Trong khi đó cày thuê ruộng tư, vì lo thiếu , nhân công rẻ mạt, tiền thuê ruộng nước lên thì thuyền lên, quả thực chừa cho bình dân một con đường sống.
Đầu xuân năm nay, tình cảnh đồng ruộng bỏ hoang cày cấy mà đám hào lý địa phương ở Tây Bắc lo ngại, hề xảy . Số lượng tá điền đất cày cấy từ khắp nơi đổ về quả thực quá đông. Nhất thời, phạm vi khai khẩn đất hoang thậm chí còn rộng hơn so với dự kiến.
Đó là nhờ thuế má ở ba châu Tây Bắc so với các châu huyện khác giảm nhiều, đủ để cho bách tính chút lương thực dư dả đắp đổi qua ngày.
Nhắc tới chuyện , Lâm Lập Đường cũng thắc mắc: “Quân doanh của tướng quân mới chiêu mộ thêm ít binh lính, theo lý mà thì hao tốn quân tư cực lớn, tại tướng quân giống như các châu huyện khác, tăng thêm thuế má?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-71-danh-chinh-ngon-thuan.html.]
Đoàn Bất Kinh pha điềm đạm đáp: “Lâm quên , phu nhân của là con gái nhà thương gia. Nàng thông hiểu dân sinh, càng hiểu rõ tầm quan trọng của việc dùng tiền bạc mở đường. Cho nên tuyến biên giới Tây Bắc của , từ sớm mở chợ giao thương với Nhung, càng khai thông con đường dẫn thẳng tới nước Đại Tần. Rất nhiều món đồ kỳ lạ xảo diệu, đều thể nương theo lạc đà cuồn cuộn vận chuyển tới, lợi nhuận thu từ những thứ , so với chút bạc cắc mà bách tính moi móc từ đồng ruộng còn dày dặn hơn nhiều.”
Lâm Lập Đường cũng coi là con cháu thế gia quan , đây là đầu tiên y , nhà thương gia cũng thể bồi dưỡng phong thái thế gia.
vị tướng quân phu nhân Tây Bắc của bọn họ quả thực là một nhân vật xuất chúng, bản lĩnh, cửa ngõ, tuổi tác tuy nhỏ nhưng ở bất cứ trường hợp nào cũng hề tỏ khiếp đảm. Quả thực mạnh hơn hẳn so với những kẻ xưng tụng là quý nữ thế gia thi thư đầy bụng.
Đoàn Bất Kinh tựa chiếc nệm êm, tiếp tục ôn tồn : “Phu nhân kể nàng từng mộng, thấy cảnh thuế má hà khắc, dân chúng lầm than, binh lính trong quân đội yếu nhược, vũ khí thiếu thốn, thể chống cự nổi ngoại bang. Thế nên nàng dặn dặn rằng, chủ một phương, nhất định đối xử t.ử tế với con dân, thể g.i.ế.c gà lấy trứng. Cho dù ăn thịt, cũng nghĩ cách kiếm ở chỗ khác. Mảnh đất Tây Bắc cằn cỗi , chịu nổi sự bóc lột nữa .”
Lâm Lập Đường xong thêm một động dung.
Người tinh mắt , cái gọi là mộng , chẳng qua chỉ là cớ thoái thác của Cơ phu nhân mà thôi. Ngày thường nàng luôn giữ dáng vẻ yếu ớt dịu dàng, ngờ là một bậc nữ t.ử xa trông rộng đến nhường , quả thực khiến kính phục!
Lâm Lập Đường lập tức : “Phu nhân đúng, điền sản nhà năm nay cũng so sánh giảm bớt tiền canh tô. Cảnh ngộ năm ngoái, quả thực khiến bách tính Tây Bắc khổ sở thấu xương . Nếu nhờ phu nhân mang hạt giống từ miền Nam về, mang thêm mầm khoai lang và khoai tây, trồng bù một đợt cuối hạ, thì mùa đông giá rét ở Tây Bắc của , sẽ bao nhiêu c.h.ế.t đói.”
Nói tới đây, y trịnh trọng đẩy cuốn danh sách về phía : “Cho nên vị tổ tiên họ Đoàn , mong tướng quân hãy chọn lấy một , tự khắc sẽ dốc lực để chứng minh cho tướng quân, nhằm mưu đồ bá nghiệp tương lai của tướng quân.”
Đoàn Bất Kinh cúi đầu , tỏ ý chuyện vẫn để tướng quân phu nhân quyết định, dù cũng là chọn nhà chồng cho nàng, tóm chọn một nhà mắt, tránh để lễ tết nàng thích bái tổ tiên.
Thế là khi Tiểu Thiền ngủ một giấc dậy, đột nhiên Bất Kinh nhà , hóa mang huyết mạch tổ tiên vô cùng cao quý.
Nào là đại nho triều Đoàn Hi Tri, nào là thừa tướng nhà Tiền Tần Đoàn Tự, thì danh tướng thời Trung Đường vân vân... Trong đó cũng cả hoàng đế, là ở bên Đại Lý.
Tiểu Thiền loại bỏ ngay cái tên đầu tiên, dù cũng là hoàng đế bên Nam Chiếu, lấy gắn lên đầu thì chút nào.
Cuối cùng, Tiểu Thiền chọn thừa tướng Bắc Tề là Đoàn Hàm. Ông từng là thừa tướng tiền triều Ngô Khánh lật đổ, vì lòng dân nên phong Bình Nguyên Quận vương của Bắc Tề. Thế nhưng lúc Ngô Khánh soán quyền, tàn sát trung thần tiền triều, g.i.ế.c hại cả nhà Đoàn Hàm, đến cả đứa trẻ đỏ hỏn còn ẵm tay cũng tha.
Khoảng ký ức vẫn qua bao lâu, Lâm Lập Đường mà Tiểu Thiền chọn, cũng thốt lên hai chữ tuyệt diệu. Hoàng tính của tiền triều, trùng hợp là họ Cơ. Mà Đoàn Bất Kinh cưới con gái nhà họ Cơ, đến cả huyết mạch của Thái t.ử tương lai cũng mang danh nghĩa quang phục tiền triều .
là buồn ngủ gặp chiếu manh, chuyện đấy chẳng vướng bận gì.
Cơ Tiểu Thiền giật nảy : “Ta cũng đổi tổ tông ? Nhà họ Cơ chúng tuy hiển quý, nhưng ở quê cũng coi là gia tộc lớn, gia phả ghi chép rành rành, dính dáng gì tới hoàng thất tiền triều.”
Lâm Lập Đường cam đoan chuyện thành vấn đề. Hiện tại y cảm hứng , xin phép về nhà nghiền ngẫm thật kỹ, nhất định sẽ bịa cho Đoàn tướng quân một... , là tầm tổ vấn tông một tiền trình quang minh vĩ đại.
Đợi Lâm Lập Đường vung vạt áo hớn hở rời , Tiểu Thiền đầu sang cô nhi của vị thừa tướng tiền triều nhà .
Đoàn Bất Kinh đang pha cho nàng, đó cất giọng hỏi: “Nếu cần dấy binh khởi nghĩa, vạn nhất thành, nàng sợ ?”
Tiểu Thiền mỉm nhận lấy chén của , thầm nghĩ, tuổi thọ của nàng cùng bà ngoại và ở hai kiếp , cũng đều là mệnh đoản mệnh cả. Ngược xuôi cũng sống chẳng quá hai năm. Giữa thời buổi loạn lạc thế , nếu trong tay binh quyền, thì sẽ trở thành cá thớt mặc xâu xé, khác gì cái c.h.ế.t?
Tuy kiếp Đoàn Bất Kinh bản tính khát m.á.u thích g.i.ế.c chóc, cho dù đăng cơ lên ngai vàng, cũng chẳng qua chỉ mang tướng mạo bạo quân. Thế nhưng Đoàn Bất Kinh của kiếp , suốt một năm ở Tây Bắc những điều hảo đến mức thể soi mói.
Nàng từng qua nhiều sách thánh hiền, cũng một minh quân thực sự trông như thế nào. chẳng Lục Kính Thăng , bốn mươi năm , dân chúng lầm than, chiến hỏa nổi lên khắp chốn. Cái vị Tiểu Tề hoàng hậu chỉ bày mưu tính kế, xoay vần nhân tâm chống đỡ nổi bầu trời !
Cho nên, khi Đoàn Bất Kinh hỏi nàng sợ , Tiểu Thiền liền đưa tay nâng cằm lên: “Chàng quên , hồi ở quê, từng xem bói cho , đừng đập nát biển hiệu của , hại chui rúc rừng sâu thổ phỉ cùng đấy.”
Đoàn Bất Kinh bật , vươn bàn tay lớn nắm lấy cổ tay nàng: “Điều khanh mong , tất sẽ !”
Tiểu Thiền mỉm trêu chọc, may mà lúc bên cạnh sử quan những kẻ bồi bút. Nếu , dù tìm cho Đoàn Bất Kinh một gốc gác thích hiển quý đến chăng nữa, thì những lời hai họ , qua cũng chẳng khác nào Đát Kỷ đang xúi giục Trụ vương gieo họa loạn thiên hạ.
Đoàn Bất Kinh Tiểu Thiền trêu ghẹo, nhạt giọng : “Nếu là Trụ vương Đát Kỷ kề cận bên cạnh thì còn đỡ, chí ít cũng từng sống một đời phóng túng thỏa mãn, chỉ sợ là một Trụ vương cô độc sống lay lắt, chẳng sống vì điều gì, c.h.ế.t lúc nào, ngoại trừ một đầy rẫy bêu danh, chẳng còn chút gì...”
Giọng điệu của thật thê lương, giống như thực sự cô đơn lẻ bóng, sống qua một kiếp thê thảm. Dưới ánh sáng đang dần nhạt nhòa bên ngoài cửa sổ, đường nét gò má như d.a.o tạc của đàn ông lộ vẻ lạnh lẽo xa cách tột cùng.
Tiểu Thiền thích dáng vẻ hiện tại của , cảm giác tựa như chỉ cần ánh chiều tà khẽ lay động, cả sẽ rút thật xa.
Nàng đưa tay véo má : “Chàng đám của tối nay định tới ăn cơm chực hả? Đừng ở đây mà thương xuân bi thu nữa! Mạc Vấn ăn đồ do Bạch Lan nấu, bèn kiếm đủ cớ để tới ăn chực, còn mượn miệng của Lý Bưu để gọi món từ xa. Hôm nay Bạch Lan đương sai, nghỉ ngơi một ngày, đám sành ăn của ăn quen đồ của đầu bếp khác , lúc nào cũng bắt bẻ mặn nhạt, lửa lớn lửa nhỏ, xem đây?”
Đoàn Bất Kinh ngoái đầu , ánh sáng từ ngọn đèn lồng bọc lụa soi rọi mặt mày , khiến cả lập tức trở nên sống động và chân thực hơn. Hắn đáp: “Được, thức ăn tối nay, để đích bếp.”
Tiểu Thiền khấp khởi mừng thầm, cũng bắt đầu gọi món: “Vậy món gà hầm gia vị sở trường của ? Kẻ khác dù theo công thức đưa, cũng nấu ngon bằng .”
Đoàn Bất Kinh mỉm hôn lên đôi má mềm mịn của Tiểu Thiền: “Làm cho nàng ba con, để dành cả phần cho ngày mai luôn.”
“Lão Tần nào cũng uống nhiều quá, Tần tẩu t.ử kể về nhà nôn mửa mật xanh mật vàng, dặn nhà bếp chuẩn cho loại rượu êm hơn một chút. Chàng nhớ dỗ uống chút sữa dê lót hẵng uống rượu. Còn nàng dâu nhà họ Lý sắp sinh đúng ? Chàng để ý một chút, bảo về nhà sớm , mấy các hễ nổi hứng lên là bỏ mặc nhà cửa, rủi nửa đêm tẩu trở , chuyện đùa. Còn cả Tần Mặc nữa, dạo thấy Quan thúc thăng tiến nhanh quá, vẻ bất mãn, nếu nhắc nhở, nhớ lựa chỗ mà . Huynh là da mặt mỏng, chừa cho vài phần thể diện...”
Đoàn Bất Kinh ngậm lắng lời phu nhân căn dặn, còn Tiểu Thiền thì kéo tay , xỏ guốc mộc cộc cạch bước qua hành lang và sân viện, nhàn nhã về phía gian bếp nhỏ đang bốc lên làn khói lửa ấm áp của chốn nhân gian.
Lúc màn đêm buông xuống, tướng quân phủ giăng đèn kết hoa, xe ngựa tụ tập đông đúc. Nào ai , đằng cánh cổng phủ vốn tính là quá mức nguy nga xa hoa , mai sẽ bước bao nhiêu bậc vương hầu khanh tướng...
Lúc tại Vị Ương cung ở kinh thành, cũng đến giờ lên đèn.
Tiểu Tề hoàng hậu đang nhíu mày tựa bên án thư, xem sổ sách thuế má các nơi tấu báo lên, đó khẽ bật thành tiếng: “Các vị thực sự sự giả tạo trong những sổ sách ? Nội một Vĩnh Châu, sản lượng năm nay, mà bằng một nửa năm ngoái. Vĩnh Châu hạn hán, là nạn châu chấu? Sổ sách thế là đang qua mặt ai đây?”
Huynh trưởng của nàng là Tề Miện liền lên tiếng: “Xin nương nương bớt giận, do Vĩnh Châu thái thú lơ là chức trách. Chỉ là năm ngoái vài nơi thiếu hụt lương thực, Vĩnh Châu vì giải quyết nguy cơ mắt, bèn điều động kho lương dự trữ của . Số lương thực xuất cho mượn năm ngoái, tất nhiên trừ dần sổ sách của năm nay và năm .”
Tiểu Tề hoàng hậu hỏi tiếp vài châu quận giao thiếu lương thực khác, phần lớn cũng giống tình cảnh của Vĩnh Châu, đều là năm ngoái cho mượn quá nhiều, cần lấy phần của năm nay để cấn trừ sổ sách.
“Vậy còn ba châu Tây Bắc thì ? Cớ gì cứ chần chừ mãi chịu nộp thuế lương thực?”
Một vị đại thần bước thưa: “Tây Bắc năm ngoái hạn hán liên miên, đó tấu báo là gặp nạn châu chấu. Theo thông lệ của triều đình, những vùng chịu thiên tai lớn, nếu triều đình điều phát lương thảo mà để địa phương tự cứu trợ, thì thuế má của năm thứ hai sẽ miễn giảm một năm, nhằm để địa phương hưu dưỡng sinh tức.”
Tiểu Tề hoàng hậu : “Nạn châu chấu, tuy rằng đại hạn ắt châu chấu, nhưng theo , Lộ Châu hề bùng phát nạn châu chấu! Có tên Đoàn Bất Kinh đang báo cáo láo tình hình thiên tai ?”
Vị đại thần bất đắc dĩ đáp: “Dạo Đoàn Bất Kinh sai mang châu chấu ở Lộ Châu dâng lên, con nào con nấy to bằng ngón tay cái. Hắn bẩm báo như , triều đình cũng thể phái tới Tây Bắc để đếm xem bao nhiêu con châu chấu , dĩ nhiên đành ghi chép theo lời bẩm báo. Tuy nhiên, tình trạng hạn hán ở Lộ Châu là sự thật, vốn dĩ cũng nên miễn giảm thuế má một năm cho Lộ Châu.”
Tiểu Tề hoàng hậu lạnh lùng : “Triều đình lúc quả thực xuất ngân khố cứu trợ cho Lộ Châu. lương thảo giúp Lộ Châu vượt qua cơn khốn đốn, chẳng là do ai đó cướp đoạt từ đại doanh Uy Phong mang về ? Lương thảo Vĩnh Châu quyên góp một nửa, đều ở trong đó cả đấy.”
Lời thốt , chẳng ai dám nối lời. Bởi lẽ lô lương thảo Đoàn Bất Kinh cướp dạo , là quân lương do trưởng c.h.ế.t của Vinh yêu phi tham ô mà . Lô lương thảo coi là tang vật, thể tính là vật tư cứu trợ của triều đình . Hơn nữa, lúc bấy giờ Đoàn Bất Kinh vẫn chấp nhận chiêu an, thổ phỉ g.i.ế.c phóng hỏa là một chuyện khác, càng cách nào tính tang vật cướp của lương thảo của triều đình.
Tiểu Tề hoàng hậu dĩ nhiên cũng hiểu rõ cái mớ bòng bong thể tính toán rõ ràng .
Nàng gằn một tiếng : “Ái khanh thảo chỉ ý, Lộ Châu coi như hạn hán, miễn cho một năm thuế lương thực. Thế còn Cám Châu, Thân Châu thì ? Lúc hai châu liên minh thôn tính Thông Châu rộng lớn của cha con họ Trịnh, cớ nuốt trọn vùng đất màu mỡ, nay nộp nổi lương thực?”
Vị đại thần tấu : “Đoàn tướng quân sai mang tới... là ba bao tải châu chấu. Hắn châu chấu sẽ di cư, Cám Châu và Thân Châu cũng hứng chịu nạn châu chấu. Toàn bộ Tây Bắc, một nơi nào thoát nạn.”
Tiểu Tề hoàng hậu tức đến mức bật thành tiếng. Hay cho một bầy châu chấu di cư, dựa theo cách của , đám côn trùng bay tới bay lui, năm nay triều đình há chẳng sẽ thu thuế má của bao nhiêu châu huyện ?
Tiền lệ quyết thể mở, một khi mở, khác sẽ xem triều đình là yếu nhược, nàng đường đường là Hoàng hậu nhiếp chính, chẳng hóa sẽ trở thành món đồ trang trí mong manh như tờ giấy.
Nghĩ đến đây, Tiểu Tề hoàng hậu dịu giọng , dò hỏi mấy vị trọng thần: “Chư vị ái khanh thấy chuyện nên giải quyết thế nào?”
lúc , của Tạ gia thuộc phe thế gia bước tấu: “Đoàn Bất Kinh theo sự điều động của triều đình, tự ý thôn tính ba châu, dã tâm lang sói rành rành đó. Hạng tặc t.ử cỡ nếu trừ khử, ắt sẽ để hậu họa khôn lường. Hiện nay đại doanh Uy Phong binh hùng tướng dũng, đồn Cảnh Trọng Minh năm xưa từng b.ắ.n một mũi tên xuyên thấu vai Đoàn Bất Kinh. Khắp gầm trời , cũng chỉ Cảnh tướng quân mới đủ sức quyết chiến với một trận.”
Lại chần chừ cất tiếng: “ Cảnh tướng quân hình như giao tình riêng thiết với Đoàn Bất Kinh, nhỡ hai quân giao chiến, nhường nhịn nương tay cho ...”
Tiểu Tề hoàng hậu mỉm : “Không , Cảnh tướng quân tận trung ái quốc, sẽ như .”
Đợi quần thần lui hết, chỉ còn trưởng Tề Miện, y mới nặng nề cất giọng: “Nương nương định thế nào?”
“Cơm no áo ấm, mới thể an tâm kết giao bằng hữu. một khi đứt bữa thiếu bạc, binh lính trướng phản, thì dù là cha ruột cũng đem mà bòn mót chút váng mỡ để giải quyết nguy cơ mắt. Nếu như lương thảo của đại doanh Uy Phong buộc trích từ thuế má của ba châu Tây Bắc, thì Cảnh tướng quân sẽ thế nào đây?”
Y liền cau mày, cảm thấy hoàng hậu dẫu vẫn chỉ là một tiểu cô nương, việc nặng tính bốc đồng: “Không , nếu nương nương cắt đứt nguồn lương thảo của đại doanh Uy Phong, Cảnh tướng quân tất sẽ ghi hận.”
Tề Tri Phong mỉm : “Huynh , chức quan áp giải lương thảo cho đại doanh Uy Phong là ai ? Là Cơ Bẩm Ương. Ông là nhạc phụ của Đoàn Bất Kinh, do Tề Hoành bồi dưỡng nên, vốn quen thói tham ô. Nếu như lương thảo lọt tay ông biến mất sạch sành sanh, xem Cảnh Trọng Minh sẽ tìm bổn cung tính sổ, là tìm cái tên đầu sỏ thổ phỉ tiền án tiền sự đầy tính sổ đây?”