Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 73: Mỗi người trở về vị trí của mình
Cập nhật lúc: 2026-08-11 14:36:26
Lượt xem: 200
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ Bẩm Trung đau đớn lăn lộn mặt đất, run rẩy cất tiếng: “Các ngươi rốt cuộc là ai!”
Vị nhị vương t.ử quái gở, nhưng đáp lời. Hắn chỉ sai trói Cơ Bẩm Trung một gốc cây, cung kính cúi chào hai bóng bước từ khu rừng rậm rạp, dẫn theo thuộc hạ xuống sườn núi.
Cơ Bẩm Trung đau đến mức mồ hôi lạnh vã như tắm. Y ôm lấy cái đầu bê bết máu, cố gắng định thần cho rõ. Bấy giờ y mới bàng hoàng nhận , bóng dáng nhỏ bé phía , ai khác là Cơ Tiểu Thiền.
Đã lâu gặp, thiếu nữ gầy gò trong ký ức nay trổ mã phổng phao hơn nhiều, đường nét thanh tú nhưng lạnh lùng tột độ.
Dung mạo nàng thực sự quá giống Tang Nhược. Lại thêm đàn ông cao lớn cạnh nền, trong một thoáng chốc, Cơ Bẩm Trung hoảng hốt ngỡ như đang thấy cảnh tượng năm xưa ở huyện láng giềng quê nhà, khi đầu tiên y thấy dẫn Tang Nhược đến thăm ...
Y giật b.ắ.n , lúc mới phát hiện , nam t.ử cùng Tiểu Thiền là con rể Đoàn Bất Kinh.
“Thiền nhi, các con đây là... cái gì ?”
Sự tình đến nước , Cơ Bẩm Trung cuối cùng cũng đ.á.n.h điều chẳng lành, sa bẫy của kẻ khác.
Tiểu Thiền mặc một đồ tang trắng toát, giọng điệu lạnh băng, tiếp tục câu hỏi ban nãy: “Nói , ông từng ở nơi , g.i.ế.c c.h.ế.t cốt nhục chí của ?”
Mí mắt Cơ Bẩm Trung giật liên hồi, y rống lên điên loạn: “Ngươi điên ! Đang hươu vượn cái gì ? Ta là cha mà ngươi gọi từ nhỏ tới lớn đấy!”
Cơ Tiểu Thiền vẻ mặt vô cảm, rút một thanh chủy thủ từ thắt lưng , bước tới gần. Nàng lật cổ tay, vững vàng rạch một đường lên mặt y.
“Chẳng phổ biến luật chơi ? Đoán bí mật trong lòng ông, đoán trúng thì sẽ tặng thêm một vết sẹo.”
Cơ Bẩm Trung gào thét vì đau đớn. Nhìn đôi tay vững vàng, chút run rẩy của Cơ Tiểu Thiền, y đột nhiên nhận hề đứa con gái !
“Ông tên là Cơ Bẩm Trung. Ông mượn danh phận của ruột thịt, g.i.ế.c c.h.ế.t để thế. Ông dùng phận của để chiếm đoạt thê t.ử và gia sản của , lừa gạt thiên hạ, ăn cắp danh tiếng. Ông nhận tội ?”
Mặc dù Cơ Bẩm Trung sớm kẻ đang điều tra gốc gác của , nhưng y thể ngờ kẻ đó là Cơ Tiểu Thiền.
Hơn nữa, nàng còn ráp nối bộ sự thật.
Nhìn Cơ Bẩm Trung sợ hãi trừng lớn hai mắt, Cơ Tiểu Thiền vung tay giáng thêm một nhát dao. Trên khuôn mặt đôi nét hao hao giống cha nàng thêm một vết m.á.u tươi rói.
Cơ Bẩm Trung tức giận phun mạnh bãi m.á.u xuống đất, gào lên phẫn uất: “Ta g.i.ế.c , là ép ! Đệ thừa nếu vụ buôn lậu vỡ lở, sẽ vạn kiếp bất phục. Vậy mà chẳng màng đến chút tình m.á.u mủ, một mực đòi việc theo công lý! Vừa mới lọt lòng, Cơ gia các đem cho món nợ ân tình. Rõ ràng chung một khuôn mặt, nhưng Cơ Bẩm Ương sống trong nhung lụa, thê t.ử kiều diễm kề bên, con gái ngoan ngoãn trong vòng tay. Còn thì cái gì? Ở nhà cha nuôi, ngày nào cũng đ.á.n.h đập mắng chửi, chẳng ai thèm đoái hoài, xót thương cho . Ta chỉ sống hơn một chút, ép c.h.ế.t. Dựa chứ?”
Gió xuân miền Bắc mang theo cái lạnh thấu xương rít gào đỉnh đầu.
Cơ Bẩm Trung thở hổn hển, cố gắng lấy bình tĩnh, bi thống tiếp: “Tiểu Thiền, con thử tự hỏi lương tâm xem, ít nhất đối xử với con cũng tận tình tận nghĩa. Con giống như các , là m.á.u mủ ruột rà của . Vậy mà vẫn ngậm đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn, thêm của hồi môn cho con xuất giá. Ta với trời đất lương tâm, nhưng hề với con! Công sinh thành cao như núi, nhưng công dưỡng d.ụ.c thì ? Con quên lúc nhỏ, chính bế con phố mua kẹo hồ lô, bãi bùn bắt ốc ? Những chuyện lẽ nào con nhớ chút gì? Con , bao nhiêu năm nay, mà con mở miệng gọi là 'cha', là đây! Không cái tên Cơ Bẩm Ương c.h.ế.t ngỏm từ đời tám hoảnh nào !”
Đến cuối cùng, Cơ Bẩm Trung trừng đôi mắt đỏ ngầu, bi thiết khống cáo Cơ Tiểu Thiền.
Tài ăn thật tuyệt vời ? Vị cha nuôi hờ của nàng đúng là tài lật trắng đen, miệng nhả hoa sen!
Nếu từng c.h.ế.t hai , lẽ Tiểu Thiền cũng sẽ mủi lòng những lời .
Đáng tiếc , những từng bò lên từ địa ngục, trái tim luôn sắt đá hơn thường.
“Tình cha con m.á.u mủ? Ý ông là cái kiểu g.i.ế.c c.h.ế.t cha ruột thịt của khác, đạo đức giả thế vị trí đó ư? Những hành động đó của ông, chẳng qua chỉ là đang khoác lên tấm da của cha , diễn một vở kịch vụng về mà thôi. Thực lòng yêu thương ? Vậy tại lúc đày về quê là , chứ đứa con gái ruột của ông? Tại bôi nhọ danh tiết của , mệnh cứng khắc ? Tại cho uống ly... Tại rắp tâm phái g.i.ế.c ?”
Câu “cho uống ly rượu độc”, Tiểu Thiền suýt nữa thốt , nhưng nàng kịp thời kìm , bởi vì Đoàn Bất Kinh đang ngay phía cách đó xa.
Nghe , Cơ Bẩm Trung đau đớn như d.a.o cứa tim: “Lúc hai con rời kinh thành, sai đuổi theo chỉ dọa dẫm con con một chút, để con bên ngoài gian khổ thế nào. Đợi khi sai đến đón, con sẽ ngoan ngoãn trở về. Con xem, Hội Anh chẳng cũng dọa sợ mà về đó ? Dù nuôi một con mèo con chó, lâu ngày cũng nảy sinh tình cảm, huống hồ con là một con sống sờ sờ. Ta luôn coi con như con gái ruột, thể tay độc ác với con !”
Cơ Tiểu Thiền nhạt lùng, cúi xuống y: “Vậy còn ngoại tổ phụ Tang gia thì ? Suýt nữa mất mạng trong tay ông, gia sản Tang gia cũng suýt ông nuốt trọn. Một con quỷ trành đội lốt , cứ ngỡ là con ? Ta và cần ông ban phát tình thương. Vốn dĩ trượng phu, còn cha! Thế nhưng đó ông g.i.ế.c c.h.ế.t! Ta nhẫn nhục chịu đựng suốt bao năm qua, là vì đợi ngày hôm nay!”
Mí mắt Cơ Bẩm Trung giật nảy lên. Mãi đến lúc , y mới ngộ rốt cuộc để lộ sơ hở ở , khiến cho việc cứ liên tiếp thuận lợi. Rõ ràng mang tướng mệnh đế vương, mà lưu lạc đến chốn thâm sơn cùng cốc .
Hóa kẽ hở đó là Cơ Tiểu Thiền. Nàng thậm chí còn cả chuyện y rắp tâm mưu hại Tang Ninh Hoài, nhưng vẫn luôn giấu giếm để lộ ngoài.
“Ngươi... ngươi mà ?”
Cơ Tiểu Thiền vung thêm một nhát đao, rạch thẳng lên n.g.ự.c y.
Cơ Bẩm Trung đau đớn gào t.h.ả.m thiết.
“Ta bằng cách nào quan trọng. Quan trọng là ông về đúng với mệnh của ! Cơ Bẩm Trung ông chỉ là một tên phản tặc bán nước cầu vinh, liêm sỉ! Đến c.h.ế.t, ông cũng xứng đáng đội cái tên của cha !”
Vì tâm trạng quá đỗi kích động, hai cánh tay Tiểu Thiền khẽ run lên.
Đoàn Bất Kinh vươn tay đỡ lấy cánh tay nàng, hạ giọng : “Những chuyện tiếp theo, sẽ khác lo liệu.”
Nói , ôm lấy vai Tiểu Thiền bước . Thấy nàng vẫn bình tĩnh , bèn dùng áo choàng của ôm chặt lấy nàng, từng bước từng bước dẫn nàng rời giữa cơn gió xuân se lạnh.
Lúc xuống đến sườn núi, Tiểu Thiền mới giật nhận , từ lúc nào, nước mắt giàn giụa khuôn mặt .
Nàng vì điều gì? Khóc vì rốt cuộc thể thoát khỏi cái c.h.ế.t định sẵn? Hay là vui mừng vì vong linh cha trời cao cuối cùng cũng chứng kiến cảnh nàng thẩm vấn hung thủ?
Tiểu Thiền , chỉ cảm thấy một thứ gì đó luôn lơ lửng bấy lâu, nay thể từ từ hạ màn.
Tiếng gào thét của Cơ Bẩm Trung vẫn vọng từ phía : “Ngươi tưởng ngươi gả cho một tên nam nhân ? Kẻ mà ngươi gả dã tâm lang sói, một khi lòng đổi , thủ đoạn còn độc ác hơn gấp vạn ! Hắn chỉ nuốt trọn gia sản Tang gia . Ngươi chịu để mắt đến , bỏ mặc phận công chúa tương lai thèm! Chờ lúc lên như diều gặp gió, một đứa con gái nhà đẻ nương tựa như ngươi, sẽ cái tên nam nhân dã tâm bừng bừng đó ăn tươi nuốt sống, đến xương xẩu cũng chẳng còn! Cơ Tiểu Thiền, ngươi là đồ vô tình vô nghĩa, ngươi... ư...”
Những âm thanh tiếp theo, Cơ Bẩm Trung thốt nữa.
Bởi vì chiếc lưỡi của y cắt phăng một cách gọn lẹ. Bao nhiêu tiếng gào thét ác độc, thảy đều kẹt trong những âm thanh ú ớ lẫn lộn m.á.u thịt nhầy nhụa.
Khi bước lên xe ngựa, bởi cảm xúc biến động quá mãnh liệt, Tiểu Thiền lờ mờ cảm thấy cả như rút cạn sức lực.
Đoàn Bất Kinh dứt khoát bế bổng nàng lên đưa trong khoang xe. Hắn dùng áo choàng quấn chặt nàng , khẽ khàng đung đưa như đang dỗ dành một đứa trẻ sơ sinh trong tã lót.
“Ông lời ch.ó má, nàng đừng để tâm.”
Sớm tên còn định buông lời ly gián tình cảm giữa và Tiểu Thiền, Đoàn Bất Kinh lẽ nên sai cắt lưỡi y sớm hơn.
Tiểu Thiền gì, chỉ vùi mặt lồng n.g.ự.c vững chãi của , lắng nhịp tim định của , dần dần xoa dịu cơn sóng gió cuồn cuộn trong lòng.
“Sự an bài mấy ngày nay, sẽ xảy sai sót gì chứ? Nếu lỡ sai lầm, e là sẽ liên lụy đến Tây Bắc mất.” Tiểu Thiền vẫn luôn chút bồn chồn yên.
Đoàn Bất Kinh trấn an: “Lúc kinh cầu , đến yết kiến cố nhân của Lư Năng là Cố . Ông quan hệ rộng rãi, dẫn tiến cho vài vị kỳ tài ở kinh đô, trong đó hai võ tướng của Ngự Lâm Quân. Lần chuyện Tề hoàng hậu định dùng nhị vương t.ử Thát Đát mồi nhử, là do bọn họ mật báo cho . Thế nên việc tráo đổi tên nhị vương t.ử ở nửa đường, cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.”
Kẻ suốt chặng đường diễu võ dương oai, vênh váo tự đắc “nhị vương tử” thực chất là một thủ hạ trướng Đoàn Bất Kinh.
Trong quân doanh của vốn luôn một bộ tướng dị tộc. Tiếng Thát Đát và tiếng Nhung của Đoàn Bất Kinh cũng là học từ những mà .
Còn tên nhị vương t.ử thật , sớm trói gô , nhét bao tải chuyển nơi khác, để dành cho mục đích sử dụng .
Ở điểm , toan tính của Đoàn Bất Kinh và Tiểu Tề hoàng hậu vô tình trùng khớp. Đó là tuyệt đối thể thả hổ về rừng, để thiền vu Hốt Nhi Đại tranh thủ sự ủng hộ từ bộ tộc của trắc phi.
Tiểu Thiền lắng , chợt hỏi: “Hóa ở kinh thành mạng lưới quan hệ sâu rộng đến . Thế chuyện đụng độ thích khách trong hoàng cung lúc , kịp thời giải vây cho con cái của Ngô Khánh lập công, cũng là do một tay sắp đặt?”
Đoàn Bất Kinh lời nào, coi như ngầm thừa nhận.
Tiểu Thiền ngẩng đầu lên, nửa đùa nửa thật: “Chàng tâm tư sâu xa quá, bày mưu tính kế thả dây câu từ sớm. Thật tên ác quỷ đúng một điều, nếu thực sự nảy sinh ý đồ gì, quả thực là tính ...”
Đoàn Bất Kinh rũ mắt xuống, : “Biết thế là , chút lòng kính sợ thì từ nay về thu tém tâm tư cho . Nếu nàng còn dám giở trò bỏ trốn, sẽ dễ dãi như nữa .”
Miệng thì buông lời dọa dẫm, nhưng tay vẫn đang bận rộn ngừng.
Thời tiết miền Bắc vốn lạnh giá, tuy sang xuân, nhưng thỉnh thoảng trời đổi gió, cái lạnh cắt da cắt thịt chẳng khác nào mùa đông.
Đoàn Bất Kinh Tiểu Thiền tật lạnh tay chân, bèn tháo giày của nàng , mang cho nàng đôi tất len dày cộp, cẩn thận đặt thêm chiếc lò sưởi tay chân nàng.
Tiểu Thiền dáng vẻ bận rộn của , nghịch ngợm cọ cọ ngón chân, len lỏi thoát khỏi lớp tất dày, dẫm lên bàn tay to lớn của : “Lò sưởi nóng quá, tướng quân ủ ấm bằng tay cho .”
Bàn chân của Tiểu Thiền cũng giống hệt như đôi tay, nhỏ nhắn, thon dài, tuyệt mĩ như bạch ngọc chạm trổ, khiến Đoàn Bất Kinh thể say sưa đùa nghịch cả nửa ngày trời chán.
Đương nhiên, nếu là ở chốn phòng the rèm rủ, đôi gót sen ngọc ngà còn vô vàn cách “chơi đùa” thú vị hơn nữa.
Tiếc lúc đang ở xe ngựa, nên đành ngậm ngùi mang theo chút luyến tiếc, dùng hai tay ủ ấm đôi bàn chân trắng muốt nhỏ nhắn của nàng.
Bàn chân trắng ngần nõn nà, điểm xuyết những chiếc móng chân tròn trịa ửng hồng, khơi dậy cảm giác ngứa ngáy, rạo rực trong lòng .
Hắn rốt cuộc thể kìm nén nữa, cúi đầu c.ắ.n nhẹ một cái lên ngón chân trắng nõn nà.
Tiểu Thiền rộ lên, dùng chân khẽ đạp mặt : “Chẳng sợ bẩn, sợ hôi gì cả, cái gì cũng há miệng ngậm .”
“Có hôi , còn thơm nữa. Cho hôn thêm mấy cái ...”
“Chàng hôn cái , hôn nữa đấy, ghét lắm... ai da, Đoàn Bất Kinh, còn cắn...”
Những tiếng đùa chốc lát cuối cùng cũng xua tan sự u buồn tột cùng cơn chấn động cảm xúc .
Cỗ xe ngựa lao vùn vụt về phía , hướng tới bến sông.
Nhờ công trình thủy lợi tu sửa dạo gần đây, khi Đoàn Bất Kinh cho đả thông một tuyến đường thủy nối liền Tây Bắc với các châu huyện lân cận, cộng thêm nước mùa xuân dâng cao, hành trình từ phương Bắc trở về Tây Bắc rút ngắn quá nửa.
Bởi , chuyến bí mật của vợ chồng Đoàn Bất Kinh, thì nhanh, mà lúc về càng nhanh hơn.
Ở Tây Bắc, chẳng mấy ai tướng quân và phu nhân từng một chuyến xa.
Trong khi đó, ở đại doanh Uy Phong nổ một vụ án quân lương kinh thiên động địa.
Do xích mích dẫn đến cắt đứt giao tình với Đoàn Bất Kinh, khá lâu Cảnh Trọng Minh đến Lộ Châu uống rượu.
Lư Năng hiếm hoi lắm mới thời gian rảnh rỗi, bèn tới đại doanh Uy Phong khách. Nghe Cảnh Trọng Minh cũng sắp sửa tích trữ quân lương, lão liền hăng hái đòi đích chỉ điểm.
Nào ngờ, lúc thấy hạt giống, Lư Năng liền cau mày, bốc lên một vốc đưa lên mũi ngửi, lẩm bẩm mùi vị đúng, dường như mùi ẩm mốc.
Đợi đến khi sai gạt lớp hạt giống bên , quả nhiên lớp bên mốc meo, mọc đầy nấm mốc vì ẩm ướt.
Sau khi kiểm kê kỹ lưỡng, hạt giống còn dùng thực sự chỉ đếm đầu ngón tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-73-moi-nguoi-tro-ve-vi-tri-cua-minh.html.]
Tiêu Thận xem mà tức sôi máu, lập tức quát: “Là kẻ nào dám chuyện !”
Lúc bên cạnh nhắc nhở: “Người vận chuyển lương thảo là Cơ Bẩm Ương, nhạc phụ của Đoàn Bất Kinh. Chẳng lẽ tên họ Đoàn chỉ thị nhạc phụ giở trò, phá hỏng vụ mùa năm nay của đại doanh Uy Phong?”
Ngay lúc đó, tới bẩm báo, rằng trong quân lương đưa tới trộn nhiều cát, binh lính ăn vội quá còn mẻ cả răng.
Cảnh Trọng Minh xong nổi trận lôi đình, c.h.ử.i mắng tên quan vận lương là đồ thâm độc, xảo trá.
“Lão Lư, ông xem ông đang dung túng cho loại sói mắt trắng nào ? Dám động tay động chân cái ăn của binh lính, còn là nữa !”
Lư Năng đống lương thực pha trộn , lòng cũng nóng như lửa đốt, nhưng vẫn khăng khăng cho rằng Đoàn Bất Kinh loại như thế.
Hắn tuyệt đối thể cái trò cố tình bỏ đói binh lính thế .
Tiêu Thận bên cạnh khẩy: “Hắn xuất là thổ phỉ, cướp bóc nhà cửa chẳng là nghề của ?”
Cảnh Trọng Minh mãi chẳng thông với cái đầu đất của lão Lư, trong lòng chỉ mau chóng bắt , dùng bằng chứng rành rành đối chất.
“Lão Lư, ông đang ở đây, khéo nhân chứng luôn. Quân lệnh như núi, kẻ nào dám động đến quân lương, g.i.ế.c tha. Đợi bắt Cơ Bẩm Ương, đừng trách nể mặt là nhạc phụ của Đoàn Bất Kinh. Ta đành việc công minh, lấy đầu tế cờ!”
Nói đoạn, Cảnh Trọng Minh chinh dẫn binh, cưỡi ngựa đuổi theo đám quan vận lương .
mới đuổi theo đầy một ngày, bắt gặp đoàn xe của Cơ đại nhân ở giữa đường.
Xe ngựa ngổn ngang, cảnh tượng tàn tạ.
Ngoài Cơ đại nhân thoi thóp thở thoi thóp với vết thương chí mạng, còn t.h.i t.h.ể của đám thuộc hạ, xen lẫn mười mấy cái xác của Thát Đát và vài tên giang hồ.
Xem bọn họ trải qua một trận huyết chiến vô cùng khốc liệt. Bàn tay c.h.é.m đứt gân của Cơ đại nhân vẫn đang siết chặt cán đao, lưỡi đao đang cắm phập n.g.ự.c một tên Thát Đát.
Cảnh tượng ngoài sức tưởng tượng của tất cả .
Cảnh Trọng Minh vội vàng xuống ngựa xem xét, phát hiện Cơ đại nhân c.h.é.m mấy nhát, lưỡi cũng đứt mất một nửa, nhưng vẫn còn thoi thóp.
May Lư Năng cũng kịp chạy tới. Lão dẫn theo một vị thần y, thấy cảnh tượng bèn đưa Cơ đại nhân về cứu chữa.
Cảnh Trọng Minh ngăn lão , rằng lương thảo do Cơ đại nhân áp giải nhiều khuất tất, y hiện là một nghi phạm. Cho dù y đụng độ với dị tộc đạo tặc, thì cũng đưa về đại doanh Uy Phong cứu chữa và tra hỏi .
Lư Năng xót xa bằng hữu năm xưa gặp nạn, nước mắt tuôn rơi. Lão hỏi Cảnh Trọng Minh, Cơ đại nhân là nhạc phụ của Đoàn tướng quân, liệu nên báo tin cho Đoàn tướng quân ?
Cảnh Trọng Minh vẫn chịu nới lỏng miệng.
lúc bọn họ đang đưa thương tức tốc về đại doanh Uy Phong, thì một đoàn xe chở lương thảo chạy tới.
Người dẫn đầu đoàn xe là Lục Kính Thăng, kẻ vốn đang dưỡng thương ở quê nhà.
Khi tin Cơ đại nhân tập kích trọng thương, hôn mê bất tỉnh, Lục Kính Thăng dường như hề lường điều .
Y tái mặt, bàng hoàng thốt lên, nông nỗi ?
Tiêu Thận gạn hỏi vì y dẫn đoàn lương thảo đến đây?
Lục Kính Thăng lúc mới hồn, lấy từ trong n.g.ự.c một bức thư.
Theo lời y kể, hóa Cơ đại nhân ở giữa đường phát hiện lương thảo dấu hiệu động tay động chân.
Y sai tín âm thầm điều tra, mới phát hiện binh lính cấu kết với đám giang hồ Thanh Liên bang.
Vì nội gián nên chẳng thể tin tưởng ai. Lúc ngang qua quê nhà, Cơ đại nhân tình cờ gặp Lục Kính Thăng. Tin tưởng nhân phẩm của y, Cơ đại nhân bèn thư nhờ Lục Kính Thăng báo cho Tống huyện thừa ở địa phương cùng điểu tra. Quả nhiên, họ tìm thấy lương thảo giấu giếm tại một kho riêng ở địa phương.
Còn Cơ đại nhân vì bứt dây động rừng, cố tình giả vờ như , tiếp tục bám theo lịch trình áp giải lương thảo vấn đề đến đại doanh.
Lục Kính Thăng dám chậm trễ, nhớ lời dặn dò khẩn thiết của Cơ đại nhân, tuyệt đối chậm trễ lương thảo nơi tiền tuyến, y bèn tự bỏ tiền túi, thuê vận chuyển lương thảo tìm đến đại doanh Uy Phong.
Nhìn sự tình như , chắc chắn Cơ đại nhân để lộ dấu vết, kẻ địch phát giác. Thế nên Thanh Liên bang mới cấu kết với bọn Thát Đát mưu hại Cơ đại nhân.
Cảnh Trọng Minh kiểm tra lương thảo mà Lục Kính Thăng mang tới, lượng và chủng loại đều khớp, quả nhiên là phần thiếu hụt.
Điều chứng tỏ Lục Kính Thăng hề dối. Cơ đại nhân những là con chuột bự đục khoét quân lương, mà còn là một vị rường cột quốc gia túc trí đa mưu, việc cẩn trọng.
Bảo vệ lương thảo mà đến nông nỗi , quả thực là dốc hết cả tính mạng !
Lúc , nỗi áy náy trong lòng Cảnh Trọng Minh dâng lên như sóng cuộn - là lấy tiểu nhân đo lòng quân tử.
Một vị quan thanh liêm, bụng như Cơ đại nhân bọn Thát Đát hãm hại trọng thương, còn ngăn cản Lư Năng đưa cứu chữa.
Rất thể Đoàn đại nhân sẽ vì thế mà gặp mặt nhạc phụ cuối.
Không dám chậm trễ thêm nữa, Cảnh Trọng Minh lập tức điều động thuyền bè, hỏa tốc đưa Cơ đại nhân xuôi dòng nước về Tây Bắc đoàn tụ với con gái.
Đồng thời, cũng dựa manh mối trong bức thư của Cơ đại nhân, tiến hành truy bắt tàn dư của Thanh Liên bang.
Hơn một tháng trời theo dấu vết, bộ bang chúng Thanh Liên bang ẩn nấp khắp nơi đều tiêu diệt sạch sẽ. Thiểu kẻ ngoan cố chống trả đều g.i.ế.c c.h.ế.t tại trận, còn bắt sống bộ.
Khi ánh mặt trời ló dạng, Thanh Liên bang lớn mạnh một thời tan thành mây khói, chỉ còn những t.h.i t.h.ể vương vãi và trụ sở hoang tàn đổ nát.
Mà trong đám tù binh bắt giữ , chẳng ai để ý tới một tên trộm cắp mặt mũi hủy hoại, lưỡi cắt đứt, mười ngón tay cũng chẳng còn.
Vì đây là tội phạm do quân đội bắt giữ, lũ cướp hung ác khét tiếng cần trình báo lên triều đình. Cảnh Trọng Minh quyết định xử trảm ngay giữa phố xá sầm uất để răn đe.
Đến ngày hành hình, tướng quân phu nhân đưa theo , cùng với và , đội gió gội bụi đến tận nơi chứng kiến cảnh c.h.é.m đầu, an ủi linh của Cơ đại nhân - , chiếc thuyền chở thương năm đó còn cập bến, Cơ đại nhân trút thở cuối cùng.
Bởi , thê t.ử và các con của Cơ đại nhân lặn lội từ Giang Nam và kinh thành trở về, lễ hạ huyệt cho y tại quê nhà.
Xuất hiện khu phố sầm uất, Tang Nhược cài hoa trắng đầu, vận bộ tang phục đen thẫm, để tang chồng khuất. Trong khi đó, Cơ Hội Anh và Cơ Hội Tài cũng mặc áo tang trắng toát, phía trưởng tỷ Cơ Tiểu Thiền.
Xe tù chậm chạp lăn bánh tiến tới, dân chúng hai bên đường ngừng ném rau thối, trứng ung xe, lớn tiếng c.h.ử.i rủa những kẻ tay sai bán nước cầu vinh, cấu kết với bọn Thát Đát phản bội binh sĩ.
Lúc ngang qua chỗ của tướng quân phu nhân và nàng, trong một chiếc xe tù, một kẻ mặt mũi chằng chịt vết sẹo tứa máu, trong miệng ngừng phát những tiếng gào thét rùng rợn. Kẻ đó thè cái cuống lưỡi cụt lủn, chìa hai bàn tay trụi lủi ngón cào cấu tuyệt vọng về phía tướng quân phu nhân và nàng.
Cơ Tiểu Thiền cạnh , đỡ lấy cánh tay bà, lạnh lùng nhạt kẻ bẩn thỉu đê tiện trong xe tù.
Không ai ngờ rằng, kẻ tàn phế trong xe tù , là vị Cơ đại nhân ngày .
Cơ Bẩm Trung điên cuồng vẫy vùng trong xe tù, y khao khát gào to cho là Cơ Bẩm Ương.
miệng thể , tay chẳng thể , y chỉ ú ớ kêu rên t.h.ả.m thiết.
Kể từ lúc thủ hạ của Đoàn Bất Kinh cắt lưỡi, c.h.é.m đứt gân tay gân chân, y dường như tống cho uống thêm loại t.h.u.ố.c bí ẩn nào đó, phần lớn thời gian đều chìm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Ban đầu y lờ mờ nhớ đưa trở đại doanh Uy Phong, một đoạn thời gian đó dường như trôi nổi thuyền.
Cho tới khi tỉnh táo , khuôn mặt y hủy hoại , mười ngón tay chặt đứt sạch sẽ. Y quăng sào huyệt của bọn thổ phỉ, binh lính lôi xềnh xệch quẳng lên xe bò kéo lê tới tận nhà giam.
Y dốc sức rên rỉ, gào , chứng minh phận của , thế nhưng chẳng một ai thèm mảy may đoái hoài.
Bây giờ đây, giữa con phố ồn ào náo nhiệt , y cuối cùng cũng thấy A Nhược của y.
Tang Nhược lúc cài hoa trắng, khoác áo tang .
Bà đang chịu tang cho ai? Vì y ?
Không, tay bà đang ôm một bài vị, đó rành rành khắc dòng chữ: “Vong phu Cơ Bẩm Ương”.
Bà hề để tang cho y, mà là đang để tang cho hồn ma thác từ lâu ...
Khi ánh mắt Tang Nhược chạm lấy y, môi bà khẽ nở một nụ đầy giải thoát, bà mặt , phun một bãi nước bọt chán ghét tột độ về phía y.
Còn đứa con trai và con gái ruột thịt của y, dành cho y ánh khinh bỉ, thờ ơ tột cùng. Bọn chúng lạnh lùng y - một gã “tội phạm” mang khuôn mặt gớm ghiếc.
Đây là món quà cuối cùng mà Cơ Tiểu Thiền dành tặng cho Cơ Bẩm Trung. Nàng con quỷ trành bước qua chặng cuối của kiếp tội trong sự phỉ nhổ, ghét bỏ của chính những đứa con ruột thịt của .
Cơ Bẩm Trung tức tưởi gào , điên cuồng giãy giụa, y cho cặp song sinh , y là cha ruột của bọn chúng.
Cơ Hội Anh hùa theo đám đông, miệng ngớt lời c.h.ử.i rủa, ném những bắp cải thối nát y và những tên tù nhân khác. Rau củ thối rữa đập mạnh mắt y, đau đến mức mở nổi.
Cơ Hội Tài thì hề cử động, y chỉ tái nhợt mặt mày, bất động thanh sắc dời ánh mắt từ khuôn mặt kích động của , chậm rãi hướng về phía tên tội phạm gớm ghiếc trong xe tù. Y lặng lẽ nắm chặt tay, nhưng thủy chung hề hé răng nửa lời...
Tới pháp trường, binh lính lôi từng tên cướp lên đài cao, ấn đầu chúng quỳ xuống, kê cằm lên khúc gỗ.
Mấy tay đao phủ ngậm một hớp rượu mạnh, phun phì phì lên những thanh đao sáng loáng. Giơ tay c.h.é.m xuống, đầu lìa khỏi xác.
Hết lượt tới lượt khác, cuối cùng cũng đến phiên con ác quỷ đội lốt .
Y gào vùng vẫy trong tuyệt vọng, gào lên rằng y là chân mệnh thiên tử, nhưng tung cước đạp ngã, đè chặt xuống đất.
Khoảnh khắc thanh đại đao giơ cao lên trời, phía của y ướt đẫm nước tiểu tự chủ.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe, đầu rơi xuống đất, Cơ Tiểu Thiền hít sâu một .
Tâm ma đeo bám nàng trong vô vàn đêm khuya thanh vắng cuối cùng cũng tan thành mây khói.
Nàng ngửa mặt lên trời, lẩm bẩm tự nhủ: “Cha, cuối cùng cũng thể an nghỉ .”
Lúc nàng sang dìu đang nức nở, chợt thấy Cơ Hội Tài đang c.ắ.n chặt ngón tay, dường như thể chịu đựng nổi cảnh tượng m.á.u me rùng rợn .
...
Cuộc hành quyết bọn thảo khấu hề đ.á.n.h động đến triều đình.
Bởi lẽ, mặt Tiểu Tề hoàng hậu lúc đang bày một nan đề khác khiến nàng đau đầu nhức óc.
“Cảnh Trọng Minh xin phong thưởng cho nhạc phụ của Đoàn tướng quân? Một tên quan bất tài thất thoát lương thảo, thì cái gì mà đòi ân thưởng?”
Đây là cảnh tượng chan hòa, êm ấm giữa các võ tướng mà Tề Tri Phong mong .
Cảnh Trọng Minh điên ? Hắn những truy cứu tội lơ là chức trách của Cơ Bẩm Ương, mà còn chủ động xin phong thưởng cho y, thậm chí đòi xin cáo mệnh phu nhân cho quả phụ của Cơ Bẩm Ương nữa chứ?