Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 74: Giao đấu trên bàn cờ vô hình

Cập nhật lúc: 2026-08-11 14:36:27
Lượt xem: 179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Thát Đát phái sứ giả sang hối thúc Đại Tề mau chóng trao trả nhị vương tử.

Lời lẽ sứ giả chẳng những chút nể nang mà còn ngầm mang ý đe dọa.

nhị vương t.ử hiện đang ở ? Đến ngay cả quan bên cũng chẳng thể trả lời rõ ràng.

Bọn họ chỉ bẩm báo rằng, ngay khi rời khỏi kinh thành, nhị vương t.ử bất ngờ một đám rõ danh tính cướp , từ đó bặt vô âm tín.

những lời thoái thác như thể cho phía Thát Đát . Nếu thừa nhận thể giao , thể Thát Đát sẽ mượn cớ đó để khơi mào ngọn lửa chiến tranh.

Tình thế hiện tại vô cùng bất lợi, dù là Cảnh Trọng Minh Đoàn Bất Kinh, Tề Tri Phong đều thể đắc tội với ai.

Sau một phen cân nhắc lợi hại, Tề Tri Phong hạ lệnh cho Lễ quan ban hành chiếu thư truy phong. Theo đó, truy phong Cơ Bẩm Ương, hy sinh vì phận sự, chức quan chính nhị phẩm, đồng thời phong tặng quả phụ của y, Tang thị, danh hiệu Cáo mệnh phu nhân nhị phẩm.

Về phần ruộng đất ban thưởng, bộ đều quy danh nghĩa của Tang thị.

Đối với một viên quan trông coi lương thực, đây quả là một sự ân thưởng vô cùng hậu hĩnh.

Thế nhưng, Tề Miện thừa hiểu ân hậu như cũng chỉ là vạn bất đắc dĩ.

Tây Bắc tuy nộp thuế nhưng xuất sức giúp các châu huyện lân cận tu sửa kênh rạch đê điều.

Chẳng từ rộ lên lời đồn, rằng tên Đoàn Bất Kinh thực lai lịch hề tầm thường. Hắn là đích tôn của vị thừa tướng tiền triều, Đoàn Hàm.

Nghe đồn năm xưa, khi gia tộc họ Đoàn xử trảm cả nhà, cháu dâu của Đoàn Hàm cũng vùi thây nơi bãi tha ma. Thế nhưng ông trời mắt, xót thương huyết mạch trung thần dứt đoạn, bèn giáng thiên lôi chẻ đôi nấm mồ, giúp qua đường thấy tiếng của đứa trẻ vẳng từ trong đó.

Nhờ mà huyết mạch cuối cùng của Đoạn gia mới bảo , kéo dài hương hỏa.

Mà cách hành sự của tên Đoàn Bất Kinh giống hệt vị hiền thần tiền triều năm nao. Hắn dẫn dắt bách tính mở mang thủy lợi, một lòng vì dân.

Nay bách tính các vùng lân cận Tây Bắc ai nấy đều ngớt lời ca tụng Đoàn Bất Kinh.

Dẫu cho đám văn quan ngự sử trong triều đang rắp tâm chuẩn đàn hặc Đoàn Bất Kinh về tội nộp thuế, tham ô tư lợi.

ngoài dân gian, Vạn dân tán và Vạn dân thư như sức mạnh vô hình cứ liên tục trình lên, ca ngợi công đức, tán dương một lòng vì nước vì dân.

Sự việc do đám ngự sử rùm beng lên, càng giống như cảnh tượng gian thần triều đại mới hãm hại trung thần.

Tề Miện vô cùng căm phẫn, vị thế gia t.ử vốn tao nhã lịch thiệp cũng tức điên lên mà c.h.ử.i bới: “Lai lịch của tên Đoàn Bất Kinh gì là bí mật . Hắn chẳng qua chỉ là một đứa trẻ mồ côi một tên thổ phỉ họ Đoàn cưu mang. Sao bây giờ chớp mắt biến thành hậu duệ của bậc hiền tướng ? Vì dát vàng lên mặt mà dám bịa đặt đến mức , đúng là vô liêm sỉ!”

Quá đáng hơn nữa, vợ mà lấy vốn chỉ là con gái của một tiểu quan, nhưng vì mang họ Cơ nên đồn thổi là hoàng tộc của triều đại cũ.

Thế là Đoàn Bất Kinh nghiễm nhiên trở thành con rể của hoàng thất tiền triều, mà chuyện ở rể càng củng cố thêm cho lời đồn đại.

Có lời đồn rằng, sẽ một ngày, khi đ.á.n.h đuổi lũ loạn thần tặc t.ử khỏi kinh thành, Đoàn Bất Kinh sẽ đưa đứa con trai mang họ Cơ của lên ngôi, từ đó khôi phục giang sơn của triều đại cũ.

Dã tâm lang sói của bộc lộ rõ mồn một.

Trái ngược với dáng vẻ phẫn nộ của trưởng, Tề Tri Phong điềm nhiên như : “Kẻ nào ngai vàng bao giờ là điều quan trọng, điều quan trọng là mấy đại thế gia chúng ủng hộ ai. Cho nên dù là họ Ngô họ Đoàn , chỉ cần duy trì sự cân bằng lợi ích của các bên, giang sơn đổi chủ thì ?”

Tề Miện kinh hãi, vội nhắc nhở : “Nương nương cẩn trọng lời .”

Nói xong, y tiếp tục: “Ai cũng , nhưng riêng Đoàn Bất Kinh thì . Ở Tây Bắc dám thẳng tay c.h.é.m g.i.ế.c cường hào, thu gom ruộng hoang, nếu một ngày nắm quyền sinh sát trong tay, e rằng thiên hạ sẽ chẳng ngày nào yên .”

Tề Tri Phong mỉm : Nhìn xem, thực trưởng cũng ngầm đồng tình với đạo lý đó. Còn việc y Đoàn Bất Kinh thể, e là lo bò trắng răng .

Năm xưa khi Ngô Khánh soán ngôi, chẳng cũng hừng hực khí thế, ban hành tân chính đó ?

Thế nhưng, một khi lên vị trí đó, tự khắc sẽ thấu hiểu những uẩn khúc vi diệu bên trong.

Tốc độ quyền lực hoàng gia ăn mòn con , khi còn nhanh hơn sức tưởng tượng của y nhiều.

Nếu thể phủ đầu Đoàn Bất Kinh, chi bằng cứ để chuyện thuận theo tự nhiên.

Lúc , binh quyền trấn giữ quanh kinh thành vốn trong tay Tề Hoành nay bàn giao êm cho đường thúc của nàng là Tề Vân.

Tinh binh cường tướng điều động từ khắp các châu huyện cũng ngừng gia tăng quân đồn trú tại kinh thành.

Nàng phân tích rõ lợi hại với cha, rằng gia tộc họ Tề rèn luyện quân đội tư binh để phòng ngừa bất trắc.

Còn về Cảnh Trọng Minh, thể tiếp tục nắm giữ đại doanh Uy Phong nữa.

Bởi suy cho cùng, hẳn về phe Đoàn Bất Kinh.

Dẫu thì tên cháu ngoại Tiêu Thận của cũng là một nhân tài. Nghe mài giũa trong quân đội một thời gian, kĩ năng cưỡi ngựa tiến bộ vượt bậc, biểu hiện trong việc tiễu phỉ cũng xuất sắc, mang danh con trai của lão Kỳ vương.

Đáng hơn, chuyện và Đoàn Bất Kinh từng đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán giành vợ rành rành đó cho thiên hạ xem.

Mối thù cướp vợ, đội trời chung!

Tề Tri Phong thoáng mỉm , đặt viên cờ đang xoay vần trong tay xuống một trống bàn cờ.

Còn về hành tung của nhị vương t.ử Thát Đát, cũng chẳng khó đoán.

Chắc chắn kẻ lộ tin tức, để Đoàn Bất Kinh nắm bắt hướng của nhị vương t.ử từ .

Khá khen cho Đoàn Bất Kinh, những hóa giải chiêu thức của nàng một cách gọn gàng, mà còn tương kế tựu kế, đẩy cả nàng lẫn triều đình tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Quả nhiên hổ là nàng từng để mắt tới ngay từ cái đầu tiên, tâm cơ thâm hiểm khôn lường.

Được đấu trí với một đối thủ như , kể cũng thú vị.

Tề Tri Phong thậm chí còn đang mong ngóng cái ngày tiến kinh, cùng nàng chạm mặt điện đài.

Chỉ là ngày đó, nàng chuẩn sẵn hàm thiếc và roi da, để thuần phục con ngựa hoang dã thật ngoan ngoãn.

...

Quay chuyện của Cơ gia, lúc thánh chỉ phong Cáo mệnh truyền xuống, Tang Nhược vẫn đang ở trạch viện cũ tại Tân Hương.

Quan tài của trượng phu Cơ Bẩm Ương chôn cất ở khu mộ tổ Cơ gia.

Dù y khuất bóng nhiều năm, nhưng theo tục lệ, qua kỳ tang trăm ngày, vẫn tiếp tục đắp đất lên mộ.

Tang Nhược quyết định nán thêm vài hôm, quỳ gối nấm mồ, tâm sự cùng trượng phu xa cách hơn mười năm.

Khi kẻ giả mạo cũng là hung thủ sát hại trượng phu , Tang Nhược nức nở.

Bà hận sự nhu nhược của bản , con ác độc khống chế, sống lay lắt vô tri suốt ngần năm trời.

Vừa về đến nhà cũ, bà kìm nén nữa, lao tới giáng mười mấy cái tát trời giáng mặt mụ già ti tiện đang liệt giường .

Đỗ thị đ.á.n.h đến lệch cả miệng, méo cả mắt, chỉ ú ớ chẳng nên lời.

Ngày Cơ Bẩm Trung xử trảm, Tang Nhược cũng mang tin báo cho mụ .

Đỗ thị xong, hai hốc mắt nứt toác, ngay đêm hôm đó đứt luôn thở cuối cùng, nhắm mắt xuôi tay.

Chỉ là , suối vàng, mụ gặp hai đứa con trai của thì sẽ tính toán sòng phẳng với như thế nào đây.

Cơ Hội Anh gặp cảnh gia đình liên tiếp biến cố, đến sưng cả mắt.

Trong suy nghĩ của nàng , cha hy sinh vì công vụ, triều đình truy phong. Còn tổ mẫu vì đau thương cái c.h.ế.t của cha mà qua đời.

Ngoại trừ nỗi đau đớn mất , nàng chẳng còn cảm xúc nào khác.

So với nàng , Cơ Hội Tài tỏ nặng trĩu tâm tư.

Tiểu Thiền để ý thấy, một ngày khi hạ táng cha, Cơ Hội Tài cứ lảng vảng quanh quan tài, dường như cạy nắp xem thử.

Thấy Tiểu Thiền bước , bèn vội vàng lảng , vờ như chuyện gì.

Tiểu Thiền tiến đến thắp hương cho cha, đoạn nhẹ nhàng hỏi: “Đệ trong lòng uẩn khúc gì ? Cứ cho tỷ tỷ thử, xem tỷ tỷ thể giải đáp giúp .”

Cơ Hội Tài xuống một bên, đáp: “Đệ chỉ là mặt cha cuối, trong lòng luôn cảm thấy bất an.”

Tiểu Thiền một lát, cuối cùng : “Quan tài đóng đinh , đừng quấy rầy sự an nghỉ của khuất nữa. Cha chúng vì nước mà hy sinh, triều đình ban thưởng, là niềm vinh dự lớn lao. Là con cái của bậc trung liệt, nên cảm thấy tự hào mới đúng. Không đứa trẻ nào mất cha cũng như , dù cha còn nhưng vẫn hưởng bổng lộc của triều đình, cả đời lo thiếu ăn thiếu mặc.”

Cơ Hội Tài khỏi ngẩng lên trưởng tỷ. Khi những lời , mi mắt tỷ hề chớp lấy một cái, giọng điệu bình thản, thậm chí buồn thẳng .

sâu trong giọng lạnh nhạt , cảm nhận một lời cảnh cáo ngầm chứa uy quyền khủng khiếp.

Một tỷ tỷ như thế , quả thực còn uy nghiêm hơn cả cha.

Hắn bèn chuyển chủ đề: “Chỉ là ở kinh thành, cha thường bí mật qua với trong giang hồ. Nay cha lật tẩy Thanh Liên bang, thực sự lo lắng, về kinh dự thi, sẽ trả thù.”

Tiểu Thiền lạnh nhạt đáp: “Cha qua đời, cũng chịu tang ba năm, ít nhất cũng chờ hai mươi bảy tháng nữa mới dự khoa thi. Chẳng ngoại tổ phụ sắp xếp xong việc kinh doanh ở Giang Nam, sẽ đưa cùng các về Cám Châu ? Đến lúc kinh, tỷ tỷ sẽ cử bảo vệ an cho .”

Cơ Hội Tài liếc nhanh Tiểu Thiền, dò xét: “Nếu thực sự đợi đến ba năm , e rằng những kiến thức đang học hiện giờ cũng thời mất . Trước đây trong triều cũng từng tiền lệ cất nhắc đặc cách nhân tài, miễn trừ thời gian chịu tang. Lần triều đình phong thưởng cho cha , tỷ tỷ xem cách nào giúp miễn ba năm tang chế ?”

Nói , hóa là vì chuyện .

Hắn giữ đạo hiếu?

Tiểu Thiền thấy chút nực , nàng cảm thấy huyết mạch quả là một thứ kỳ lạ.

Người của nàng, thừa hưởng vài phần bạc bẽo, ích kỷ của Cơ Bẩm Trung.

Tiểu Thiền thậm chí chẳng buồn dò hỏi xem thực sự bao nhiêu bí mật của Cơ gia.

Nàng dậy, hướng về phía Cơ Hội Tài mà : “Đệ nếu quan, tiến xa hơn, thì đừng tự tạo cho những điểm yếu để khác bắt thóp. Mới ba năm mà đợi . Trọng lợi nóng vội như , nhất đừng chen chân chốn quan trường. Nếu , với tầm và cách hành xử của , chỉ tự rước họa mà còn liên lụy đến và Hội Anh.”

Những lời , quả thực là Cơ Tiểu Thiền nể mặt , khuyên nhủ hết nước hết cái.

Thế nhưng, Cơ Hội Tài chẳng màng bận tâm: “Đệ cũng chỉ thế thôi, nếu trưởng tỷ thấy khó xử thì thôi . dựa dẫm ngoại tổ phụ, ngày ngày chỉ tiếng gẩy bàn tính của ông. Nếu trong ba năm tới dự thi, rèn luyện trong quân đội của tỷ phu để kiếm một công việc.”

Tiểu Thiền ngước mắt : “Học đ.á.n.h bàn tính cũng , ít nhất cách tính toán lỗ lãi, phân định nặng nhẹ. Tỷ phu là võ tướng, theo học tỷ phu cũng chỉ học c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c, chẳng ích gì cho tiền đồ của .”

Nói đoạn, Tiểu Thiền lưng bước .

Đương nhiên nàng thể thấy ánh mắt phức tạp của Cơ Hội Tài dõi theo bóng lưng nàng.

Đối với cặp song sinh , Tiểu Thiền hiện giờ quả thực thể dành quá nhiều tình cảm.

Dù chúng mang một nửa dòng m.á.u của nàng, nhưng chừng đó đủ để nàng bao dung chấp nhận chúng mà gợn chút khúc mắc nào.

Đặc biệt là đứa mang khuôn mặt giống Cơ Bẩm Trung như tạc .

So với Cơ Hội Tài, Cơ Hội Anh quá đỗi ngây thơ.

Tuy đau buồn vì sự của cha, nhưng khi nghĩ đến việc từ nay còn ép gả cho khác, trong lòng nàng thở phào nhẹ nhõm.

Do đó, khi quyết định kinh thành, Cơ Hội Anh những phản đối mà còn tỏ háo hức mong chờ chuỗi ngày tự do tự tại ở nhà ngoại tại Cám Châu.

Vào ngày cúng trăm ngày, ba tỷ nhà họ Cơ theo Tang Nhược lên núi tảo mộ Cơ Bẩm Ương.

Xong việc, cùng hai sinh đôi về .

Còn Cơ Tiểu Thiền thì rảo bước bến sông.

Đoàn Bất Kinh công vụ, khi lo liệu tang lễ cho cha xong bèn về Cám Châu.

Thế là nàng và đành chịu cảnh vợ chồng ngâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-74-giao-dau-tren-ban-co-vo-hinh.html.]

May nhờ con đường thủy mới khai thông, cứ tầm mười ngày, Đoàn Bất Kinh thuyền đến Tân Hương thăm Tiểu Thiền, thường nán một ngày vội vã lên đường.

Qua hai nơi nhiều , dường như chẳng hề nề hà vất vả, trái còn vô cùng hào hứng.

Tính nhẩm thời gian, chắc sắp đến đón nàng .

Tiểu Thiền mới bến sông xem đón Đoàn Bất Kinh .

ở đó, nàng tình cờ gặp gỡ một khác.

Lục Kính Thăng cùng một tên tiểu đồng đang trơ trọi bến tàu, vẻ như đang chờ thuyền.

Thấy Tiểu Thiền cùng nha tới, y bước hành lễ.

“Tại hạ sắp về kinh nhận chỉ, lúc , thể thỉnh giáo một chuyện ?”

Mấy ngày nay Lục Kính Thăng trằn trọc khó ngủ, khuôn mặt thoáng chút nhợt nhạt.

Tiểu Thiền lờ mờ đoán y định hỏi điều gì. Xét thấy y cũng từng góp sức bảo vệ thanh danh cha, nàng bèn gật đầu đồng ý, dặn nha lui một bên.

Lục Kính Thăng hạ giọng: “Có một chuyện tại hạ thực sự hiểu, tại cô nương thông đồng với Đoàn Bất Kinh mưu hại chính cha ?”

Lúc Đoàn Bất Kinh đội mũ phớt cao lừa cho hoa mắt chóng mặt, y cứ ngỡ chỉ là giúp tóm gọn Thanh Liên bang, lập công chuộc tội, thế nên mới nhận lời.

Ai ngờ, đằng âm mưu của Đoàn Bất Kinh là tính mạng của nhạc phụ Cơ Bẩm Ương.

Lục Kính Thăng quả thực thể hiểu nổi, đành tìm Cơ Tiểu Thiền hỏi cho nhẽ.

Y tin từng là thê t.ử của vì tiền đồ của trượng phu mà nhẫn tâm hãm hại cha ruột.

Tiểu Thiền y, nhàn nhạt đáp: “Cơ đại nhân trong mắt ngươi là một quân t.ử đoan chính ?”

Lục Kính Thăng giờ thoát khỏi phần lớn chướng ngại của kiếp , y ngẫm nghĩ một lúc đáp: “Ông việc gì cũng chỉ lo tư lợi, xứng đại trượng phu.”

Tiểu Thiền mỉm , điềm tĩnh : “Ngươi ở kiếp thứ nhất, c.h.ế.t như thế nào ?”

Lục Kính Thăng khẽ động dung, đây là đầu tiên y Tiểu Thiền chủ động nhắc đến kiếp thứ nhất.

“Sau khi ngươi hành quyết lâu, cũng một chén rượu độc kết liễu mạng sống. Chén rượu đó giống hệt chén rượu ở kiếp thứ hai, đều xuất phát từ Cơ gia. Lục Kính Thăng, nữa cũng chỉ là để tự cứu lấy . Còn lý do sâu xa bên trong, với ngươi giờ chẳng còn quan hệ gì mấy nữa .”

Lục Kính Thăng chấn động tâm can: “Ý cô nương là, chính cha cô nương hại cô nương hai đời? ông ?”

Tiểu Thiền kể lể chuyện xúi quẩy của gia đình với y, chỉ tiếp: “Đoàn tướng quân ghi nhớ sự hiệp nghĩa của ngươi, ngày ắt báo đáp. Ngươi chuẩn về kinh báo cáo công tác, ắt hẳn sẽ quý trọng tiền đồ . từ nay về , ngươi và mỗi mỗi ngả, thật sự cần gặp nữa.”

Nói xong, nàng gót bước ngoảnh .

Lục Kính Thăng thẫn thờ chôn chân tại chỗ.

Y chợt bừng tỉnh, hóa ngay từ đầu, y sai đường.

Hèn chi kiếp thứ hai thứ đảo lộn, thế sự xảy rối ren như .

Tất cả là vì một cô gái nhỏ bé đang dốc hết sức để tự cứu, đang vùng vẫy chống cha dẫm đạp lên xương m.á.u của nàng để tiến .

Còn y cứ tưởng rằng nếu giúp đỡ Cơ Bẩm Ương, y sẽ bước lên mây xanh, ngờ trở thành đồng lõa…

Lục Kính Thăng thẫn thờ đó lâu, cho đến khi một chiếc thuyền lớn cập bến.

Một đàn ông hình cao lớn cùng thị vệ sải bước xuống thuyền, vươn tay ôm trọn lấy bóng hình thiếu nữ đợi giữa tiết trời xuân se lạnh.

Nhìn từ xa, hình cường tráng của nam nhân càng nổi bật nét nhỏ nhắn, đáng yêu của nữ tử, quả là một đôi bích nhân xứng đôi lứa.

Trong trí nhớ của Lục Kính Thăng, Đoàn Hầu gia luôn mang một vẻ lạnh lùng, vô tình. Giờ đây, trong đôi mắt ngập tràn ý . Hắn cúi đầu nữ nhân đang trò chuyện, tay khẽ vuốt ve mái tóc gió thổi tung của nàng với vẻ cưng chiều thấy rõ...

Lục Kính Thăng nở nụ tự giễu đầy cay đắng. Hóa Cơ Tiểu Thiền vốn chẳng cần đến sự cứu vớt của y. Kiếp , nàng nỗ lực tìm bến đỗ hạnh phúc của đời , còn điều duy nhất y thể , là xen cuộc sống của nàng nữa...

Khi dòng bến tàu thưa thớt dần, chuyến thuyền tiếp theo cuối cùng cũng cập bến.

Lục Kính Thăng uể oải bước lên thuyền, chợt níu lấy cánh tay y.

“Lục đại nhân, xin dừng bước.”

Lục Kính Thăng đầu , thì là Kỳ vương Tiêu Thận cũng mới tới.

Giống như Lục Kính Thăng, Kỳ vương cũng đầy hoài nghi cái c.h.ế.t của cha Tiểu Thiền, hỏi y xem tình hình lúc đó .

Nếu là lúc , lẽ Lục Kính Thăng sẽ nán vài câu, nhưng bây giờ, y chẳng hé nửa lời.

Y vùng tay , định bước lên thuyền.

Tiêu Thận thấy y như kẻ thất thần, nhịn bèn hỏi: “Rốt cuộc là ? Chẳng lẽ Đoàn Bất Kinh uy hiếp, chứng giả cho Cơ Bẩm Ương ?”

Lục Kính Thăng ngẩng đầu , chợt hiểu nguyên do vì Tiêu Thận kiếp Tiểu Thiền từ chối một cách tàn nhẫn.

Kỳ vương của kiếp thứ hai, đường đường là nam nhi đại trượng phu, hai tay dâng nhường giang sơn, giúp đỡ kẻ g.i.ế.c lên ngôi Hoàng đế.

Y bật chua chát, hèn chi mỗi Tiểu Thiền thấy hai , nàng đều coi như lũ nhặng xanh ruồi bọ.

Y và Tiêu Thận, từ lâu chẳng còn tư cách gì nữa.

Nghĩ đến đây, y lạnh nhạt lên tiếng: “Kỳ vương, ngài nên lo liệu cho bản , đừng phiền Tiểu Thiền nữa. Ngài và đều là những kẻ phạm sai lầm tày đình, còn tư cách can dự cuộc sống của cô nữa .”

Tiêu Thận sa sầm nét mặt: “Bổn vương rảnh để ngươi mấy lời ma quỷ tiền kiếp hậu kiếp . Bổn vương hỏi ngươi, chuyện của Cơ Bẩm Ương rốt cuộc là như thế nào.”

Lục Kính Thăng đáp giọng khô khốc: “Chuyện nhà cô càng liên quan đến ngài. Kiếp đạt thứ .”

Nói đoạn, Lục Kính Thăng xoay bước lên thuyền.

Tiêu Thận sững , ngẫm nghĩ về câu “cô đạt thứ ” của Lục Kính Thăng.

Câu ý gì? Lẽ nào Cơ Tiểu Thiền cũng giống như , là trùng sinh?

Vừa lúc đến tìm Lục Kính Thăng, vô tình bắt gặp một trang giấy chép từ sách cổ lăn lóc lẫn trong mớ bản thảo của y.

Trong đó nhắc đến việc uống m.á.u của duyên kỳ ngộ thì bản cũng sẽ gặp cơ duyên.

Nghĩ đến đây, lao thẳng lên thuyền, nhào đến mặt Lục Kính Thăng, chộp lấy cổ tay y c.ắ.n mạnh một cái.

Lục Kính Thăng kêu á một tiếng vì đau, tức tối quát: “Ngươi định cái quái gì …”

Nói một nửa, y bỗng khựng , dường như lờ mờ đoán mục đích hành động của Tiêu Thận.

Y nở nụ khổ sở: “Vô ích thôi… Máu của tác dụng …”

Tiêu Thận chẳng chẳng rằng, lập tức nhảy khỏi thuyền, phi lên ngựa, phi nước đại về phía đại doanh Uy Phong.

Hắn vốn tranh thủ thời gian, quân vụ , thể nán quá lâu.

Máu của Lục Kính Thăng vô dụng? Vậy m.á.u của ai mới tác dụng?

Tiêu Thận cau mày, dường như cảm thấy đến gần với câu trả lời.

...

Tại căn phòng ngủ tranh tối tranh sáng trong ngôi nhà cũ ở Tân Hương, Tiểu Thiền nửa khép hờ mắt, cảm giác như đang cưỡi một con ngựa hoang dã bất kham.

Con ngựa như bắt thóp nhược điểm của nàng, đ.â.m sầm khiến linh hồn nàng như x.é to.ạc thành từng mảnh.

“Chàng định thế nào, sung sức thế?”

Khi cả hai dính lấy mồ hôi nhễ nhại, đàn ông lúc mới kéo phụ nữ trong lòng sang một bên, chuẩn cúi xuống giải quyết cái màng bọc ruột cừu mới sử dụng.

xuống, bỗng thầm thì: “Rách … Ta bế nàng rửa.”

Nói xong, đầu Tiểu Thiền, thấy nàng im phăng phắc, chẳng chút phản ứng.

Đoàn Bất Kinh ngỡ nàng giận, vội vàng giải thích: “Lần cố ý , là do cái thứ chắc chắn thôi.”

Dứt lời, định kéo nàng tắm rửa.

Tiểu Thiền đưa tay ấp lên má , khẽ khàng: “Đêm hôm sương lạnh, đừng vất vả thế, mau ngủ .”

Đoàn Bất Kinh sững , lưỡng lự: “Nàng sợ m.a.n.g t.h.a.i ?”

Tiểu Thiền vòng tay ôm cổ đàn ông: “Vừa hết nguyệt sự, Thích phu nhân bảo lúc quan hệ, chắc thụ t.h.a.i .”

Đêm Tân Hương se lạnh và ẩm ướt, một đàn ông ấm áp chăn gối cùng quả là tuyệt vời.

Thế nên nàng mới ôm chặt lấy chút ấm , để chịu khổ sở thêm nữa.

Đoàn Bất Kinh nhúc nhích nữa, chỉ vòng tay xiết chặt, ôm gọn nàng lồng ngực.

Hắn thực thích để mùi hương của Tiểu Thiền, điều đó mang cho cảm giác yên lòng đến lạ thường.

Lâu gặp, Đoàn Bất Kinh mới nhượng bộ để nàng ở quê nhà tròn chữ hiếu.

Thế nhưng, thời gian xa cách khiến luôn cảm thấy trống vắng vô cùng, giống như món bảo bối trong vòng tay . Giờ thì thời cơ cũng chín muồi, thể đưa Tiểu Thiền về bên , đêm đêm ấp ủ nàng.

Sáng hôm tỉnh dậy, Đoàn Bất Kinh tự tay nấu bữa sáng.

Cơ Hội Anh ngày hôm tân hôn của trưởng tỷ, vội vã hồi kinh.

Ấn tượng mà vị tỷ phu để cho nàng khi đó thực sự quá tồi tệ, trông vẻ như kẻ sẽ động chân động tay với thê tử.

Cho nên giờ đây khi giáp mặt tỷ phu, Cơ Hội Anh vẫn rụt rè e sợ.

đàn ông vẻ ngoài vũ phu , chịu dậy từ tinh mơ, nấu cháo ngô đậu phộng cho tỷ tỷ uống, còn gắp thức ăn, bóc trứng cho nàng.

Điều khiến Cơ Hội Anh đổi hẳn suy nghĩ về .

Tỷ phu lúc đ.á.n.h vợ, hóa cũng khá t.ử tế.

Khi đem suy nghĩ đó kể cho tỷ tỷ , Cơ Tiểu Thiền trừng mắt: “Cái gì mà lúc đ.á.n.h vợ thì khá t.ử tế? Hạng đàn ông thượng cẳng chân hạ cẳng tay với phụ nữ, dù dát vàng lên cũng vứt !”

Cơ Hội Anh rụt cổ: “Thế lỡ hai cãi , tỷ phu đ.á.n.h tỷ thì ...”

Nàng hết câu thì vội vàng im bặt, bởi vị tỷ phu bước tới. Nghe cuộc trò chuyện của hai tỷ , bèn tiếp lời: “Tỷ tỷ tính thấu tình đạt lý, giận đến mấy cũng đ.á.n.h .”

Nhiều lắm cũng chỉ nổ hầm phân, khiến mấy ngày trời nuốt trôi cơm thôi.

Cơ Hội Anh chút uất ức. Nàng là đang lo cho trưởng tỷ đ.á.n.h ?

Tỷ phu nhà nàng, thật sự hài hước đến ?

dần dà nàng cũng nhận tỷ phu đúng. Tỷ tỷ đúng là đạo lý, thích dùng bạo lực, nhưng cái miệng c.h.ử.i thì...

Mạc Vấn, tên thị vệ ngày mặt nặng mày nhẹ, lúc nào cũng làu bà làu bàu, nay mặt tỷ tỷ ngoan ngoãn lời như cháu trai .

“Chẳng bảo ngươi ? Muốn ăn gì thì tự bỏ tiền thuê đầu bếp, rảnh rỗi việc gì cứ bám theo Bạch Lan chi, đời nợ ngươi chắc?”

Mạc Vấn uất ức tột độ, nghẹn ngào hỏi: “Tẩu tử, Bạch Lan thật sự qua với lão già họ Hứa ?”

 

 

Loading...