Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 75: Lên cửa cầu cứu
Cập nhật lúc: 2026-08-11 14:36:28
Lượt xem: 193
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thiền ngẩng đầu : “Thật giả thế nào cũng chẳng liên quan gì đến ngươi. Người bên cạnh , tuyệt đối để kẻ khác bắt nạt.”
Mạc Vấn lí nhí: “Có chán sống , ai dám chọc giận tẩu t.ử chứ!”
Tiểu Thiền trừng mắt: “Ngươi lầm bầm cái gì đấy?”
Mạc Vấn chuồn mất hút, chẳng thấy tăm .
Nhờ việc chữa bệnh cho tổ mẫu Đỗ thị, Hứa thần y vẫn luôn lưu Tân Hương, từ đó cũng trở nên thiết hơn với Bạch Lan.
Năm xưa, vì gia cảnh nghèo khó, thê t.ử của ông chịu nổi cảnh bần hàn bỏ theo làng bên.
Về , ông dốc lòng nghiên cứu y thuật, cũng chẳng màng đến chuyện lập gia đình nữa. Thế nên, tình cảm giữa ông và Bạch Lan, là nam nữ hữu tình thì đúng, mà giống như tình thầy trò thì đúng hơn.
Trong thời gian Bạch Lan đến chỗ ông điều trị vết bớt, nàng cũng thường phụ giúp sắc t.h.u.ố.c cho bệnh và học lỏm chút ít kỹ thuật châm cứu.
Bạch Lan vốn khéo tay, thông minh, việc nhận huyệt đạo mà năng khiếu bẩm sinh.
Hứa thần y hết lời khen ngợi, còn khuyên nhủ nàng rằng, khi châm cứu cho nữ quyến, thường sẽ gặp nhiều bất tiện vì kiêng kỵ nam nữ.
Nếu nàng học y thuật, trong những danh gia vọng tộc, chắc chắn sẽ trọng dụng, tiền bạc khó mà đong đếm.
Bạch Lan chút tự ti, bày tỏ ít chữ, liệu học y ?
Hứa thần y bảo, ông cũng xuất từ nghề chữa bệnh cho trâu ngựa, ai sinh mang sẵn học vấn trong ? Chẳng đều do học hỏi mà thành .
Nền tảng mỏng sợ, chỉ cần đam mê, chịu khó rèn luyện, dám là y thuật cao siêu, nhưng học kỹ thuật châm cứu, giúp giảm đau, đả thông kinh mạch thì dư sức.
Thế là Bạch Lan theo Hứa thần y học nghề, tìm một miếng da heo dính chút mỡ để tập châm kim. Khi rảnh rỗi, nàng ôm sách y , dần dà cũng nắm đường nước bước.
Tiểu Thiền cũng ngăn cấm nha của học hỏi cầu tiến.
Dẫu thì đến tuổi, những nha ký khế ước bán như Bạch Lan cũng nên xuất phủ gả chồng.
Nàng học một nghề phòng , nửa đời cũng sẽ chỗ dựa vững chắc hơn.
Thế nhưng, Mạc Vấn thấy cảnh đó vô cùng khó chịu. Hiện giờ theo Đoàn Bất Kinh, ngày ngày tiếp xúc với những quan nho nhã như Lư Năng và Lâm Lập Đường, cũng bắt đầu học chữ, tính tình bớt vài phần ngang ngược.
Chỉ vì xuất của , mấy tiểu thư con nhà quan gia chẳng thèm để mắt tới .
Mà những kẻ cố ý kết giao, thực chất cũng chỉ vì nhắm đến lão đại của mà thôi.
Mạc Vấn chợt nhận , sự quan tâm chăm sóc mà Bạch Lan dành cho , mới là thứ chân thành toan tính vụ lợi.
Trong ánh mắt ân cần, tha thiết của nàng, Mạc Vấn thật sự cảm thấy oai phong lẫm liệt chẳng kém gì lão đại.
giờ đây, ánh mắt Bạch Lan còn nồng nhiệt như nữa.
Trái , mới là đuổi theo bóng dáng Bạch Lan nhiều hơn.
Cũng chẳng dạo Bạch Lan bôi thứ t.h.u.ố.c gì, ngoại trừ vết bớt nhỏ , làn da của nàng trắng sáng rạng rỡ.
Lúc nàng trông cũng xinh , khi mím môi còn lộ lúm đồng tiền.
Thấy Bạch Lan đang châm kim lên da heo, chủ động sấn tới hỏi nàng thử châm lên thật , như thế cảm giác mới chân thật.
Bạch Lan liếc một cái, bảo đưa chân .
Mạc Vấn thật sự xắn ống quần lên. Để gặp Bạch Lan, còn cất công tắm rửa sạch sẽ, dùng cả nước súc miệng của lão đại, đảm bảo thơm phức từ đầu đến chân.
Bạch Lan chẳng mảy may do dự, dùng mũi kim xác định huyệt đạo, đ.â.m luôn hai nhát.
Hai nhát kim , khéo đ.â.m trúng hai huyệt đạo đau nhất đùi, cộng thêm một nhát trúng dây thần kinh.
Kim đ.â.m xuống, Mạc Vấn lập tức trợn tròn mắt vì đau đớn, bắp đùi giật lên liên hồi.
Bạch Lan cũng thấy phiền phức, cố tình cho nếm chút đau khổ. Thấy như , nàng rút kim ngay, hiệu thể cút .
Mạc Vấn xoa cái đùi đang chuột rút, cố tỏ mạnh mẽ: “Chẳng đau tẹo nào, cô cứ châm tiếp .”
Bạch Lan nghĩ đầu óc vấn đề, bản chẳng trị bệnh , chỉ lẩm bẩm vài câu dậy bỏ .
Mạc Vấn thì khập khiễng theo , gọi tên Bạch Lan, khẳng định đau, thể chịu thêm vài nhát nữa.
Cái kiểu chuột rút do châm kim như thế , mất mười bữa nửa tháng thì đừng hòng khỏi.
Bạch Lan bám theo nữa, dứt khoát dừng bước, sa sầm mặt mày thẳng với : “Ta phụ mẫu bán nha . Vì xí nên từ nhỏ cũng chẳng phụ mẫu cưng chiều. Thế nên tự nhủ với lòng, nam nhân mà tìm , bất kể giàu nghèo, , nhất định là xót xa cho . ngươi thì . Ngươi chỉ là nếm mùi thất bại từ vị công chúa lá ngọc cành vàng , mới chạy đến tìm để chữa lành vết thương, xoay quanh ngươi như đây mà thôi.”
Mạc Vấn Bạch Lan chặn họng đến mức thốt nên lời.
Bạch Lan tiếp tục lạnh nhạt : “ Mạc Vấn , dựa cái gì chứ? Chỉ vì là nha , mặt vết bớt thể xóa mờ , nên hạ quỵ lụy xoay quanh ngươi ? Nếu ngươi ăn cơm nấu. Được, ngươi mua khế ước bán của từ phu nhân , sẽ nhận tiền tiêu vặt của ngươi, ngoan ngoãn nha cho ngươi. nếu phu nhân bán, thì Mạc tiểu gia xin đừng bám lấy nữa. Dù thấp hèn đến , cũng là con gái nhà đàng hoàng, xuất phủ còn lấy chồng!”
Nói xong, Bạch Lan thèm nữa, ngoắt bước .
Mạc Vấn thẫn thờ theo bóng lưng nàng. Hắn rằng hề coi thường nàng. Cảm giác Bạch Lan mang cho , giống như khuất của , đảm đang sắc sảo, khiến cảm thấy yên tâm, gần gũi vô cùng.
Chỉ là những thứ, giống như gạo, bột, nước , vì lúc nào cũng sẵn ở đó nên chẳng màng bận tâm. Cho đến khi lấy , mới chợt nhận đó là những thứ thể thiếu.
Hôm đó chân Mạc Vấn đau dữ dội, nhưng cuối cùng cũng ăn bánh bao Bạch Lan gói - mặc dù là nhân rau cần chay mà ghét nhất, vẫn nuốt chửng sáu cái.
Lo liệu xong xuôi hậu sự cho cha, Tiểu Thiền bèn đưa và các cùng về Cám Châu.
Đây là đầu tiên Cơ Hội Tài đến Cám Châu.
Trước đây trong nhận thức của , tỷ phu chỉ là một tên thổ phỉ xuất thảo khấu, dựa chút thủ đoạn tàn độc, lợi dụng nội bộ lục đục giữa mấy vị thái thú Tây Bắc mà gặp may mắn, ngoi lên vị trí cao.
Nói cho cùng, Đoàn Bất Kinh cũng chỉ là một kẻ mãng phu cơ hội giữa thời loạn lạc.
Thế nên trong thâm tâm, vô cùng bài xích việc đến Cám Châu nương nhờ.
Nay cha truy phong hàm chính nhị phẩm, nếu một ở kinh thành lãnh bổng lộc của cha, cũng thể sống khá giả.
Ngặt nỗi yên lòng để , khăng khăng bắt theo đến chốn khỉ ho cò gáy , Cơ Hội Tài trong lòng vốn bất mãn, vẻ thanh cao thường ngày càng tăng thêm vài phần.
Nếu là đây, ắt hẳn quan tâm, nhị tỷ bên cạnh dỗ dành.
Ai ngờ bọn họ mải mê chuyện với trưởng tỷ và tỷ phu, chẳng ai thèm ngó ngàng đến .
Tiểu Thiền bớt chút thời gian với vài câu, đại ý là lớn tồng ngồng , cũng chút đạo lý đối nhân xử thế.
Ngày sống mái hiên của tỷ phu, đừng tỷ phu tưởng đàn ông họ Cơ đều vớt từ vại dưa cải, chua thối, mặt nặng mày nhẹ cho ai xem.
Trưởng tỷ khi những lời , mang giọng điệu đùa cợt, mà nét mặt lộ vẻ lạnh nhạt, ghét bỏ khó tả.
Cơ Hội Tài thừa , trưởng tỷ giống cha và . Tỷ lớn lên ở kinh thành, nên đối với nhà luôn giữ thái độ khách sáo, xa cách.
Cơ Hội Tài cũng trong nhà nhiều bí mật thể kể cho ngoài.
Chẳng hạn như, tại cái tên của tỷ tỷ quê mùa đến thế, giống như tên do một gã nông dân thô kệch đặt cho.
Trong khi tên của và nhị tỷ thanh nhã, đầy ý nghĩa.
Lại thêm cái c.h.ế.t đột ngột, mờ ám của cha , đến nay vẫn thấy thi thể.
Lúc tổ mẫu mất, bà kéo tay rên rỉ nửa ngày, ú ớ chẳng rõ lời.
Còn cả lúc xem hành hình phố, ánh mắt căm hận chằm chằm tên thổ phỉ hủy hoại dung nhan.
Cơ Hội Tài mơ hồ đoán điều gì đó, nhưng thể cạy miệng hỏi trưởng tỷ nửa lời.
Hắn chỉ rằng, từ khi trưởng tỷ từ quê lên kinh thành, cả Cơ gia như bủa vây bởi một lời nguyền.
Thế nhưng giờ đây, trượng phu của trưởng tỷ là Đại tướng quân nắm giữ Tây Bắc, cũng đích hoàng đế phong Cáo mệnh.
Hắn đành an phận thủ thường.
Bị Tiểu Thiền gõ đầu một trận, bĩu môi phục, ấm ức bỏ .
Nhìn bóng lưng , Tiểu Thiền cũng cảm thấy nguội lạnh trong lòng.
Đợi thêm vài ngày nữa, nàng sẽ bàn bạc với . Nếu , chi bằng cứ tống khứ Cơ Hội Tài về kinh thành.
Hắn cũng đủ lớn , cấp cho vài gia nhân, cũng thể tự lo liệu .
...
Họ về đến nơi lúc cuối xuân.
Sau khi vụ cày bừa mùa xuân kết thúc, bộ binh tướng đồn điền đều quân doanh, chỉnh đốn đội ngũ, thao luyện để Đại tướng quân kiểm tra theo thông lệ.
Vào ngày thao luyện lớn, để khích lệ tinh thần quân dân, nhiều quyến của hào lý địa phương và quan chức các châu huyện đều mời đến dự.
Tất cả t.ử binh Tây Bắc tập hợp thao trường rộng lớn, chỉnh tề đội hình, bắt đầu diễn tập.
Trời nóng bức, họ đều cởi trần. Những cánh tay cháy nắng đen bóng cuồn cuộn cơ bắp. Từng chiêu từng thức đều là những kỹ năng sát phạt thực tế. Những cú nhảy vọt, xoay mạnh mẽ bụi bay mù mịt, tuyệt đối là mấy trò múa hoa lót mắt.
Khi Đoàn Bất Kinh đài cao, vung một cánh tay lên, hàng vạn tướng sĩ đồng thanh hô vang.
Tiếng hô “Phá giặc thu cương, tái thiết sơn hà” mang theo khí thế bạt núi lở non, chấn động cả mây trời, khiến những chứng kiến khỏi biến sắc.
Trước khí thế ngút trời , một ai là khỏi chấn động.
Cơ Hội Tài cũng biến sắc. Hắn cuối cùng gạt bỏ sự khinh miệt dành cho vị tỷ phu xuất thổ phỉ, lờ mờ hiểu sự hiện diện uy quyền như bậc đế vương của tỷ phu ở Tây Bắc.
Hắn lặng lẽ khán đài, mang theo một sự ghen tị chua xót khó tả, ngước đàn ông đang đài điểm tướng cao ngất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-75-len-cua-cau-cuu.html.]
Đội quân , nào những kẻ chỉ giỏi phô trương thanh thế nuôi trong lồng kính ở kinh thành. Họ là đội quân sát phạt rèn giũa qua vô vàn trận chiến ác liệt với Nhung.
Trên khuôn mặt mỗi , khi thao diễn đều hừng hực sát khí.
Bất cứ đấng nam nhi nhiệt huyết nào cũng thể cảm nhận quyết tâm thà ngọc đá cùng vỡ cũng quyết đầu hàng của họ.
Được đội quân tinh nhuệ, uy vũ như vây quanh, quả thật khiến khao khát quyền lực đến tận xương tủy.
Cơ Hội Tài đàn ông oai phong lẫm liệt đài cao, khỏi mơ mộng về một ngày nào đó bản cũng uy phong như , chỉ cần vung tay hô to một tiếng, vạn theo . Viễn cảnh đó huy hoàng chừng nào!
Một khác cũng chấn động kém, đó là nhị vương t.ử Thát Đát bắt giữ tới đây.
Nhớ lúc ở biệt viện ngoại ô kinh thành khống chế, còn tưởng kẻ nào đó ở Thát Đát về kế vị ngôi Hãn, nên phái thích khách đến ám sát.
nhóm bắt cóc hành tung khá kỳ lạ, bịt miệng bắt nấp bức tường, vểnh tai lén cuộc trò chuyện của một nhóm khác tới .
Thì đám tới là do Tiểu Tề hoàng hậu phái tới, rắp tâm bắt cóc đưa đến Tây Bắc, để bỏ mạng tại đó hòng vu vạ cho Đoàn Bất Kinh.
Sau khi vỡ lẽ chuyện, suốt dọc đường tới Tây Bắc, đám đối đãi với cực kỳ t.ử tế, nhưng tuyệt nhiên ai hé răng chuyện để lộ mục đích thực sự. Hắn cũng chẳng trong hồ lô của chúng bán t.h.u.ố.c gì.
Cho đến hôm nay, tin Tây Bắc duyệt binh, bất ngờ mời ghế thượng khách, tận mắt chứng kiến màn diễn tập của bộ binh và kỵ binh Tây Bắc.
Kẻ trong nghề qua là hiểu ngay. Nhị vương t.ử nhanh chóng nhận cách bày binh bố trận của binh sĩ nơi đây, rõ ràng là để đối phó với kỵ binh tinh nhuệ nhất của Thát Đát.
Từ thế trận ngáng chân ngựa cho đến những chiêu c.h.é.m chân ngựa, tất cả đều thành thục vô cùng.
Những ngọn giáo dài, đại đao rèn từ sắt thép tay binh sĩ cũng lấp loáng hàn quang lạnh lẽo.
Cả về trận đồ lẫn chiến thuật sát phạt, đội quân khác biệt với những binh lính nhà Tề mà từng thấy đây.
Sau khi màn diễn tập kết thúc, Đoàn Bất Kinh mời nhị vương t.ử tới phòng của tướng quân phủ.
Làm con tin nhiều năm, nhị vương t.ử cũng khá sành sỏi nghệ thuật đạo của Hán.
Thấy Đoàn Bất Kinh tự tay pha , lễ độ đón lấy, nhấp một ngụm lên tiếng: “Đoàn tướng quân cất công đưa tới tận đây, hẳn chỉ để cho xem qua cuộc diễn tập quân sự của Tây Bắc chứ?”
Đoàn Bất Kinh khẽ mỉm , đáp: “Nhị vương t.ử chắc cũng rõ, Thiền vu đặc biệt phái đón ngài về, vì ông thiếu con trai kế vị, mà vì ông đang khát khao sự ủng hộ từ bộ tộc của mẫu phi ngài. Một khi sự ủng hộ đó, bước tiếp theo của ông sẽ là xuôi nam, giao chiến với thiết kỵ Trung Nguyên. Nhị vương t.ử hôm nay chứng kiến màn thao diễn của chúng , ngài nghĩ dũng sĩ bộ tộc ngài cuộc huyết chiến với Tây Bắc sẽ còn bao nhiêu sống sót trở về?”
Sắc mặt nhị vương t.ử sa sầm, lạnh lùng vặc : “Đoàn tướng quân đang ám chỉ ngoại tộc của mẫu phi đều là lũ thùng rỗng kêu to, lấy đó cái cớ để đe dọa bổn vương ?”
Đoàn Bất Kinh điềm nhiên đáp: “Nhị vương t.ử hẳn đạo lý hai con hổ đ.á.n.h , ắt một con thương. Bất kể Hốt Nhi Đại thắng bại, những dũng sĩ do bộ tộc của nhị vương t.ử phái tiên phong chắc chắn sẽ là những chịu tổn thất nặng nề nhất. Đến lúc đó, con thương vong ắt hẳn vô cùng t.h.ả.m khốc, thậm chí sống quá một phần mười. Vị thế của nhị vương t.ử ở Thát Đát vốn gắn liền với sức mạnh bộ tộc của mẫu phi. Nếu thế lực bộ tộc suy tàn, ngài chẳng khác nào cây mục rễ, lấy gì chỗ dựa vững chắc mặt phụ vương ngài? Trong khi ông vẫn còn nhiều đứa con cưng khác, sủng ái hơn hẳn ngài - một con xa cách bao năm. Đến lúc đó, trong cuộc tranh đoạt vương quyền, kết cục của nhị vương t.ử sẽ thê t.h.ả.m nhường nào, chắc chẳng cần nhiều.”
Nhị vương t.ử dĩ nhiên hiểu rõ ngụ ý của Đoàn Bất Kinh. Bộ tộc mẫu phi của thực chất chỉ là con d.a.o trong tay phụ vương. Dao sứt mẻ thì kết cục tự nhiên là vứt xó, ném lò rèn đúc .
Hắn khẽ động tâm tư, dứt khoát toạc : “Phụ vương là một con chim ưng hùng dũng mang chí lớn, dã tâm nhòm ngó Trung Nguyên của chuyện một sớm một chiều. Nếu quyết ý xâm lược, ?”
Đoàn Bất Kinh ung dung : “Nhị vương t.ử ở đất Hán lâu, hẳn là kẻ cuồng vọng, thiếu suy nghĩ, ắt hẳn thấu hiểu đạo lý 'cẩn trọng trong chiến tranh' và ' lợi ích thì động binh, gặp nguy nan thì tham chiến'. Phụ vương ngài khăng khăng khai chiến là bởi ông vẫn đinh ninh chúng là đám tôm tép nhút nhát của nhà Tề như . binh mã Tây Bắc chúng đồn trú nơi tiền tuyến, tuyệt đối sẽ dễ dàng bỏ qua cho các ngươi. Nhắc một nữa, nếu ngài một mực đối đầu với chúng , thì phần thắng nắm bao nhiêu?”
Nhị vương t.ử chậm rãi đáp lời: “Vậy Đoàn tướng quân đây hao tâm tổn trí, hạ mời bổn vương tới đây, rốt cuộc là chủ ý gì?”
Đoàn Bất Kinh khẽ mỉm : “Thê t.ử của là thương nhân, ghét nhất là cảnh đ.â.m c.h.é.m chém g.i.ế.c. Nàng luôn tâm niệm 'Hòa khí sinh tài'. Nếu đôi bên thể phân định rạch ròi bàn , thì việc gì mang gươm giáo nơi sa trường đẫm máu? Nơi đây một phi vụ ăn hứa hẹn đôi bên cùng lợi, chẳng Nhị vương t.ử nhã hứng tham gia ?”
Nói đến đây, Đoàn Bất Kinh ngả về phía : “Ta nung nấu ý định thu hồi các châu phương Bắc lâu. Nếu ngài bằng lòng trả hai trong đó, nguyện trợ giúp Nhị vương t.ử thuận lợi lên ngôi Hãn vương.”
Hôm đó, Đoàn Bất Kinh và Nhị vương t.ử bàn bạc mật thiết lâu.
Lúc tiễn Nhị vương t.ử rời , Tiểu Thiền bước tới hỏi: “Hắn đồng ý chứ?”
Đoàn Bất Kinh ôm vai nàng: “Cho dù đồng ý, thì hiện tại cũng vốn liếng trong tay. Phải đợi đến khi an trở về Thát Đát, mới mầm mống đ.â.m chồi nảy lộc .”
Tiểu Thiền gật đầu, thầm cầu mong vị Nhị vương t.ử thức thời một chút.
Dù , một khi ngọn lửa chiến tranh phương Bắc bùng lên, biên giới sẽ chẳng còn chốn bình yên.
Nàng tin tưởng bản lĩnh của Đoàn Bất Kinh, cuối cùng nhất định sẽ giành chiến thắng trong cuộc chiến biên cương. nếu thể ngăn chặn can qua, dập tắt lửa binh, đó mới là thượng sách.
Rút kinh nghiệm từ bài học của Lục Kính Thăng, Tiểu Thiền giờ đây tuyệt đối tin tưởng những ký ức của hai kiếp .
Thế sự nay đảo lộn từ đầu. Chỉ khi nào cân nhắc kỹ lưỡng, phòng cẩn thận, nàng mới thể giữ vững chỗ an cho bản .
Còn về phía Hoa An, nàng còn nhận thư từ nào của Tiểu Tề hoàng hậu nữa.
Lần đối đầu ngầm , cả hai bên đều hiểu rõ ý .
Tiểu Tề hoàng hậu nếm trái đắng, nên còn dám dại dột khiêu khích Tây Bắc.
Hai bên dường như rút quân, ai lùi một bước.
Thế nhưng, một biến cố lớn ập xuống đại doanh Uy Phong.
Trong một tuần tra, Cảnh tướng quân Thát Đát đột kích, một mũi tên lạc bay trúng, suýt nữa thì xuyên thủng n.g.ự.c .
Cũng may mệnh tuyệt, mũi tên chỉ sượt qua yếu huyệt tim một chút.
chẳng ai dám hó hé động vết thương của Cảnh tướng quân, bởi chỉ cần sai lệch một li, cũng thể tổn thương đến tim.
Cùng đường bí lối, Cảnh tướng quân thều thào căn dặn cháu ngoại Tiêu Thận khi hôn mê: “Đưa theo đường thủy đến Cám Châu, tìm vị thần y từng chữa trị cho Đoàn Bất Kinh, may còn cơ hội sống sót.”
Liên quan đến tính mạng của cữu cữu, Tiêu Thận chẳng màng đến hiềm khích với Đoàn Bất Kinh, lập tức hạ lệnh chuẩn thuyền nhanh hỏa tốc đến Cám Châu.
Cũng là mạng Cảnh Trọng Minh tận. Hôm đó thuyền gặp gió lớn thuận chiều, thời gian đến Cám Châu rút ngắn một nửa.
Lúc Hứa thần y Đoàn Bất Kinh lôi xềnh xệch quăng lên ngựa, phóng nước đại lao đến bến tàu, thì may mắn kịp gặp mặt Cảnh Trọng Minh khi ông chỉ còn thoi thóp chút tàn.
Hứa thần y dám chần chừ, lập tức thỏa thuận với Kỳ vương, đành liều thử một . Ông dựng một cái lán tạm ngay bến tàu, sai khiêng cáng , lấy con d.a.o nhỏ sắc bén sát trùng bằng rượu nóng bắt đầu khoét thịt lấy đầu mũi tên .
Tiêu Thận xem với vẻ mặt vô cùng căng thẳng, tay lúc nào cũng lăm lăm chuôi kiếm. Có vẻ như chỉ cần Đoàn Bất Kinh giở trò, sẽ liều mạng ăn thua đủ.
Bởi tình huống quá đỗi khẩn cấp, Tiểu Thiền và Bạch Lan tới một bước.
Gần đây Bạch Lan quen tay phụ việc cho Hứa thần y, thấy cảnh m.á.u me bê bết cũng hề sợ hãi. Nàng thành thạo tiến lên hỗ trợ cầm máu, ngâm dây câu cá rượu nóng, chuẩn phụ Hứa thần y khâu vết thương.
Những mặt ở đó đều là đám nam nhi tay chân thô lố. Vì , Tiểu Thiền cũng xổm xuống phụ một tay.
Nàng thấy Tiêu Thận vướng víu quá, nhịn cau mày : “Tránh , che hết ánh sáng !”
Tiêu Thận mím môi, vẻ vẫn yên tâm, nhúc nhích.
Đoàn Bất Kinh bên cạnh lạnh lùng lên tiếng: “Nếu lấy mạng cháu nhà ngươi, cần bày binh bố trận rườm rà thế , chỉ cần đóng chặt cổng thành, cũng đủ kéo dài thời gian khiến Cảnh tướng quân c.h.ế.t chắc.”
Lần Tiêu Thận im lặng, cuối cùng cũng chịu lùi phía .
Hắn cữu cữu và Đoàn Bất Kinh chút giao tình. vì Đoàn Bất Kinh cướp đỉnh sắt nên hai trở mặt thành thù.
Cộng thêm chuyện nhạc phụ của Đoàn Bất Kinh gặp nạn gần đại doanh Uy Phong của cữu cữu. Trong thâm tâm Tiêu Thận, chuẩn sẵn tâm lý Đoàn Bất Kinh sẽ từ chối cứu chữa.
Chẳng ngờ, Đoàn Bất Kinh thật sự bận tâm đến cữu cữu, đưa thần y đến nhanh như .
Hắn đưa mắt đ.á.n.h giá trang phục của Đoàn Bất Kinh và Tiểu Thiền.
Hôm nay Đoàn Bất Kinh chắc hẳn đang nhàn rỗi ở phủ, mà chỉ mặc một chiếc áo lót rộng thùng thình, cơ n.g.ự.c vạm vỡ thoắt ẩn thoắt hiện lớp vải mỏng manh.
Bên là chiếc quần dài ống túm, chân xỏ đôi giày vải gót còn kịp kéo lên.
Nhìn qua là nhận tin báo, kịp quần áo vội vã lôi lang trung cứu .
Còn Tiểu Thiền, thực trang phục cũng chẳng đoan trang gì. Nàng chỉ búi tóc qua loa, mặc váy tiện lợi mặc ở nhà, khoác thêm chiếc áo dài rộng của nam giới bên ngoài, đang xổm mặt đất phụ giúp Bạch Lan xé băng gạc trắng.
Xem bộ dạng, nàng cũng vội vã khỏi nhà, chiếc áo khoác bên ngoài ắt hẳn là của Đoàn Bất Kinh tạm cởi cho nàng khoác tạm.
Hai vợ chồng họ chẳng màng đến thể diện, vội vã chạy đến cứu , tâm trí mà rắp tâm hãm hại?
Quả thực, lấy tiểu nhân đo lòng quân tử.
Nghĩ đến đây, Tiêu Thận buông lỏng tay cầm kiếm, lẳng lặng bước sang một bên.
Từ ngày Hứa thần y quân doanh, ngày nào cũng hàng đống binh lính để ông tha hồ thực hành. Lại thêm hậu thuẫn tài chính vững chắc từ “kho tiền” Tướng quân phu nhân, d.ư.ợ.c liệu quý hiếm khắp Nam Bắc ông đều thiếu. Nhờ , tay nghề y thuật của ông ngày càng cao siêu.
Ông khâu vết thương xong, đắp nấm mốc xanh độc quyền và rắc bột tiêu viêm cho Cảnh Trọng Minh, dặn dò: “Phần còn trông cậy sức chịu đựng của Cảnh tướng quân. Bạch Lan, cô trông chừng cẩn thận, nếu ngài sốt, cho uống t.h.u.ố.c hạ sốt ngay, tránh để bệnh phát sốt mà hỏng việc.”
Thấy vết thương xử lý thỏa, Đoàn Bất Kinh lúc mới thảnh thơi hỏi han: “Cảnh tướng quân thương thế nào ?”
Có lẽ vì tận mắt chứng kiến Đoàn Bất Kinh dốc lòng cứu giúp cữu cữu mà màng tư lợi, Tiêu Thận cũng phần nào đổi cái về tên thủ lĩnh thảo khấu .
Mặc dù chẳng chút đạo lý nào, ngang nhiên cướp hôn thê của khác, cướp luôn cả tang vật mà cữu cữu đang giam giữ, thế nhưng lúc nguy nan, cũng kẻ thấy c.h.ế.t cứu.
Lúc Tiêu Thận kể chuyện cữu cữu tuần tra trúng mũi tên lạc của Thát Đát, Tiểu Thiền đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, khẳng định: “Không thể nào, nếu là Thát Đát, hôm nay bọn họ tuyệt đối sẽ tay!”
Mấy ngày nay, nàng cùng Đoàn Bất Kinh thiết đãi Nhị vương tử, còn đích chuẩn đồ đạc cho chặng đường trở về bộ lạc của .
Hôm qua, lúc Nhị vương t.ử khởi hành, nhắc đến việc hôm nay là lễ Ba Đan long trọng nhất của Thát Đát.
Đây là dịp để dân thảo nguyên tế lễ Nữ thần Đất Mẹ, cầu mong gia súc bình an, khỏe mạnh. Trong suốt dịp lễ , tất cả các bộ lạc dù mâu thuẫn đến cũng nghiêm cấm sử dụng đao kiếm, tuyệt đối gây xung đột.
Nếu , Nữ thần Đất Mẹ sẽ nổi giận, gieo rắc dịch bệnh cho đàn gia súc. Người thảo nguyên tuân thủ quy định nghiêm ngặt, chẳng một ai dám trái.
Ngay cả Nhị vương t.ử đang gấp rút lên đường cũng nhờ Tướng quân phu nhân chuẩn đồ tế lễ, định bụng sẽ chất đá lập đàn tế thần minh dọc đường.
Làm chuyện Thát Đát chọn đúng ngày lễ tế thần thiêng liêng đến quấy nhiễu biên giới, thậm chí còn b.ắ.n trọng thương Cảnh tướng quân?
Nghe Tiểu Thiền , Đoàn Bất Kinh lập tức sai gọi tên thủ hạ đóng giả Nhị vương t.ử tới hỏi chuyện. Quả nhiên đúng như lời nàng .
Tiêu Thận nhíu mày. Nếu , ắt hẳn kẻ giả mạo Thát Đát để hành thích cữu cữu.
Kẻ mục đích gì?
Đoàn Bất Kinh điềm nhiên đáp: “Kỳ vương, ngài nên mau chóng về đại doanh Uy Phong . Bất kể kẻ nào tay, đòn hiểm tiếp theo chắc hẳn nhắm đến nơi đó .”