Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 76: Thi nhau khom lưng

Cập nhật lúc: 2026-08-11 15:18:42
Lượt xem: 190

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Thận lạnh lùng Đoạn Bất Kinh, đột nhiên nhạo: “Thật hiểu nổi vì cữu cữu tin tưởng ngươi đến , một mực bắt đưa ông đến chỗ ngươi...”

Nếu theo suy nghĩ của , còn nghi ngờ vết thương của cữu cữu liên quan đến Đoạn Bất Kinh.

Suy cho cùng, thứ thể bóp nghẹt yết hầu con mãnh hổ Tây Bắc lúc , là đại doanh Tây Bắc do cữu cữu thống lĩnh.

Nếu cữu cữu thương mà kẻ lợi, thì Đoạn Bất Kinh chắc chắn cũng là một trong đó.

Tiểu Thiền thấy bên Hứa thần y xử lý xong xuôi liền dậy, đầu bắt gặp dáng vẻ giương cung bạt kiếm của hai đàn ông.

Nàng tới hỏi Tiêu Thận: “Kỳ vương đang cảm tạ Đoạn tướng quân đấy ư? Không cần khách sáo , tướng quân nhà chúng mến mộ con của Cảnh tướng quân nên mới cam tâm tình nguyện giúp đỡ.”

Vì chất giọng của Tiểu Thiền mang sẵn vẻ mềm mại, êm ái của thiếu nữ vùng sông nước Giang Nam, lời lúc nào cũng nhẹ nhàng, nũng nịu, nên dù là buông lời mỉa mai xỉa xói, tai vẫn chút say lòng .

Tiêu Thận thoáng ngẩn ngơ, một lúc mới phản ứng là Tiểu Thiền đang mỉa mai vô ơn, lời cảm tạ.

Cũng chẳng kiếp nợ Tiểu Thiền thứ gì, mà hễ cô gái nhỏ nhắn, mềm mỏng đuối lý, dẫu tức giận cũng nín nhịn.

Thế nên, một hồi nhẫn nhịn, cuối cùng cũng chắp tay với Đoạn Bất Kinh: “Đa tạ Đoạn tướng quân tay tương trợ.”

lúc , Cảnh Trọng Minh qua cơn say thuốc, ông mở mắt, gọi Tiêu Thận đến gần dặn dò: “Đoạn tướng quân đúng đấy, bày ván cờ lớn thế thì thể những nước cờ vô dụng . Khi con về doanh trại lanh lẹ một chút, tuyệt đối đối chọi gay gắt với . Lão Lương và lão Tào trong quân doanh đều là tâm phúc của , chuyện gì con cứ bàn bạc với họ nhiều .”

Tiêu Thận trầm giọng đáp: “Tướng quân yên tâm, mạt tướng nhất định sẽ phụ sự gửi gắm của ngài.”

Hắn gọi là “cữu cữu” mà gọi là “tướng quân”, chứng tỏ quyết tâm thành phó thác của ông cương vị việc công.

Nói xong, liền dậy sải bước rời .

Cảnh Trọng Minh đầy vẻ an ủi theo bóng lưng của cháu trai.

Nay rèn giũa trong quân doanh, cuối cùng cũng vứt bỏ cái tính bộp chộp, ngang ngược bất chấp luật lệ , trở nên trầm hơn đôi chút, cuối cùng cũng dáng vẻ của cha năm xưa.

Nghĩ đến đây, Cảnh Trọng Minh sang hỏi Đoạn Bất Kinh: “Năm xưa nhận của một phong bao lớn đến thế, mà bây giờ để dưỡng thương trong cái lán cỏ ngoài bến tàu ?”

Tiểu Thiền thấy Cảnh tướng quân vẫn còn tâm trí đùa, bèn hùa theo: “Bất Kinh nhà sớm sai quét dọn viện t.ử rộng rãi nhất trong Tướng quân phủ để dành cho Cảnh tướng quân đến ở . Nào, chúng về nhà thôi!”

Khi Lư Năng tin Cảnh Trọng Minh trọng thương, ông cũng lập tức cùng thê t.ử Thích Nhu cưỡi ngựa hối hả chạy tới.

Nhìn lão Cảnh thường ngày khỏe như vâm nay giường với đôi môi trắng bệch, Lư Năng chút nghẹn ngào, nắm lấy tay ông bạn già : “Con cái của ông cũng lớn cả , cần trăng trối gửi gắm gì , ông còn tâm nguyện nào dứt thì cứ , nhất định sẽ ông thành.”

Cảnh Trọng Minh vì mất m.á.u quá nhiều nên khá thèm ngủ, mới chợp mắt tỉnh dậy kéo tay diễn kịch bi thương, ông bỗng bực dọc : “Ta đến giờ vẫn tục huyền, trong lòng đang vô cùng nuối tiếc đây, là ông cưới thêm một cô vợ trẻ sinh dăm ba đứa con nữa nhé?”

Lư Năng thì nín , hất luôn tay Cảnh Trọng Minh : “Vậy thì ông cứ sống lâu trăm tuổi . Ta nhất định c.h.ế.t ông... Không, hai c.h.ế.t cùng năm cùng tháng cùng ngày cơ. Chứ với cái tính háo sắc của ông, c.h.ế.t cũng yên tâm giao phó thê nữ cho ông chăm sóc. Bây giờ Đoạn tướng quân , đáng tin cậy hơn ông nhiều, gửi gắm cũng yên tâm.”

Thích Nhu thấy hai bọn họ còn sức để đôi co mấy lời thiếu đắn, thấy vết thương của Cảnh Trọng Minh dấu hiệu lở loét thì cũng yên tâm phần nào.

Ra khỏi sân viện, bà liền sang phòng Cơ Tiểu Thiền chơi, nhân tiện hỏi thăm xem rốt cuộc lão Cảnh thương như thế nào.

Nghe Tiểu Thiền kể xong những ẩn tình bên trong, Thích Nhu mới trầm giọng : “Người quen của trong quân lén báo tin, rằng triều đình điều động ba vị chủ tướng từng từ đại doanh Uy Phong thăng chức nay trở Bắc địa.”

Tiểu Thiền nhận ngay điểm đáng ngờ: “Đã thăng chức điều về? Chẳng lẽ đắc tội với cấp nên giáng chức ?”

Thích Nhu lắc đầu: “Người quen đó của vốn sợ triều đình sắp động binh với vùng Tây Bắc nên mới báo cho để chuẩn tinh thần. mấy kẻ điều chuyển đến, là những kẻ đắc lực của thế gia nhà họ Tề. Kiểu điều động ngược thế giống như giáng chức, mà giống như m.á.u quân doanh, giúp Tề gia thâu tóm binh quyền thì đúng hơn.”

Đại doanh Uy Phong bây giờ còn cái vẻ chướng khí mù mịt như hồi trai của Vinh yêu phi nắm quyền nữa.

Năng lực cầm quân của Cảnh Trọng Minh chẳng hề thua kém rể quá cố của . Một từng trải qua lửa đạn chiến tranh thực sự, khi thao luyện binh mã lúc nào cũng mang theo cảm giác cấp bách như treo tóc lên xà nhà, đ.â.m dùi đùi để học.

Bởi , đại doanh Uy Phong so với thực lực tăng lên gấp bội, tuyệt đối là miếng thịt mỡ khiến bao kẻ đỏ mắt thèm thuồng.

Có điều, Cảnh Trọng Minh là do một tay Lão Kỳ vương bồi dưỡng nên, tâm phúc trong quân bám rễ sâu rộng, quân tâm kiên cố thể lay chuyển.

Bản Cảnh Trọng Minh giữ trong sạch, phẩm hạnh đạo đức điểm nào chê trách .

Nếu biến Cảnh Trọng Minh thành một kẻ hữu danh vô thực, cách duy nhất là rút củi đáy nồi, khiến ông bất ngờ gục ngã.

Nghĩ như thì việc triều đình mới điều xuống, Cảnh Trọng Minh lập tức ám sát trọng thương, chắc chắn là chuyện trùng hợp.

Hơn nữa, mũi tên đó là nhắm thẳng mạng , định chừa cho Cảnh Trọng Minh một con đường sống.

Tiểu Thiền vội vàng đưa Thích phu nhân đem bộ sự tình kể cho Đoạn Bất Kinh .

Cuối cùng, mấy họ tụ tập bàn bạc ngắn gọn giường bệnh của lão Cảnh.

Cảnh Trọng Minh sa sầm mặt mũi , căm hận cất lời: “Bọn chúng năm xưa cũng dùng cách để đối phó với rể , mua chuộc thuộc hạ của , lén đ.â.m lưng. Giờ dùng chiêu để đối phó với ?”

Đoạn Bất Kinh thản nhiên : “Thằng cháu ngoại của ông chỉ e là đối phó nổi với những mưu mô kèn cựa đó . Ông thử nghĩ xem nên xử trí thế nào, nếu giúp thì sẽ giúp một tay.”

Cảnh Trọng Minh xua tay: “Cậu thể mặt , Tây Bắc vốn dĩ là cây to đón gió lớn . Nếu giờ mà liên thủ với đại doanh Uy Phong của , chỉ e bọn ngự sử múa rách cả bút cũng sớ vạch tội. Anh rể giữ gìn tiếng thơm cả đời, thể để đại doanh Uy Phong mang danh phản nghịch .”

Đoạn Bất Kinh khẩy, tỏ vẻ cho là đúng.

Cảnh Trọng Minh trợn mắt: “Cứ như ai cũng tiêu sái như , ăn mày chẳng sợ nhiều rận ! Ta vẫn còn tỷ tỷ và con cái đang con tin ở kinh thành, thể e dè cho ?”

Tiểu Thiền trầm giọng : “Vị Tiểu Tề Hoàng hậu tuy tuổi đời còn nhỏ nhưng tay tàn độc còn hơn cả khốc . Dựa theo phong cách hành sự của nàng , một khi đắc tội với ai thì tuyệt đối sẽ để mầm mống tai họa. Chỉ e bất kể đại doanh Uy Phong lấy , nàng cũng sẽ để cho Cảnh tướng quân sống yên .”

Cảnh tướng quân thở dài một : “Thế nên chuyện ám sát tuyệt đối thể tra cứu, nếu tra cứu tức là chứng tỏ sinh lòng nghi ngờ, mà một khi nghi ngờ, của sẽ gặp nạn.”

Thích Nhu hạ giọng: “Vậy nên chúng hạ thủ song song, dù thế nào cũng đón Kỳ Thái phi và con cái của Cảnh tướng quân từ kinh thành ngoài .”

Cảnh Trọng Minh thở dài: “Nhà con trai và con rể tuy đông nhưng cũng dễ thu xếp. Chỉ lão tỷ của là say mê quyền thế, mà bà chịu rời kinh thành cho ? Ta dạo tối ngày chạy hoàng cung, sức nịnh bợ vị Tiểu Hoàng hậu , còn bắt đầu tính chuyện tìm mối hôn sự mới cho đứa cháu ngoại của nữa. Lần bảo bà định nhắm con gái nhà họ Tề cho Tiêu Thận đấy.”

Đây quả thực đúng là phong cách việc của Kỳ vương Thái phi. Nếu chuyện là thật, điều đó chứng tỏ Tiểu Tề Hoàng hậu vẫn định giữ Tiêu Thận , biến thành một tấm biển sống cho thấy triều đình vẫn coi trọng Lão Kỳ vương để định quân tâm.

Cuối cùng, Đoạn Bất Kinh lên tiếng: “Ta vẫn còn chút nhân thủ ở kinh thành, thể cứu con cái của Cảnh tướng quân ngoài. nhất là nên một cái cớ hợp lý để rời kinh.”

Cảnh Trọng Minh suy nghĩ một lát : “Việc đó thì dễ thôi. Qua một tháng nữa là đến ngày giỗ của vong thê nhà , đến lúc đó sẽ bảo bọn chúng khởi hành sớm về quê hương cúng bái, như cũng che mắt khác.”

Đoạn Bất Kinh gật đầu: “Nếu vết thương của ông thể chịu đau thì hãy tự tay một phong thư, sẽ nhờ mang đến cho họ. Đến lúc đó cứ mặc đồ gọn nhẹ, đem theo ít hầu, những thứ gì cần thiết thì đừng mang theo, chỉ cần đưa ngoài là . Còn về phía Kỳ vương phủ, đợi con cái ông khỏi thì ông hãy để lời nhắn cho bà xem ý tứ . Nếu cùng chung chí hướng với ông thì ông cũng chẳng cần đa tình, nhất quyết cản trở con đường hưởng phú quý của tỷ tỷ gì.”

Cảnh Trọng Minh cũng Đoạn Bất Kinh lý, bèn trịnh trọng tạ ơn Đoạn Bất Kinh sắp xếp chu như .

Chẳng mấy ngày , bên phía đại doanh Uy Phong truyền đến tin tức. Ba do triều đình phái tới, ngay ngày thứ hai khi Cảnh Trọng Minh thương mang theo thánh chỉ đến đại doanh Uy Phong.

Vũ khí, lương thảo và tiền bạc do quân đội quản lý đều điều chuyển sang các châu huyện lân cận, giao cho quan Thái thú địa phương cai quản, còn Giám quân thì thế bằng do triều đình cử xuống.

Hai tâm phúc của Cảnh Trọng Minh là lão Lương và lão Tào đều điều thống lĩnh binh mã ở các châu quận khác, mang tiếng mỹ miều là “thăng chức cao hơn”.

thực chất là m.á.u bộ Thống lĩnh bộ binh và kỵ binh.

Xét thấy Cảnh Trọng Minh trọng thương thể thực thi nhiệm vụ, chức vị Nguyên soái trong quân của ông tạm thời do cháu ngoại ông là Kỳ vương Tiêu Thận quản lý .

Thế nhưng bộ tiền bạc, vũ khí trong quân, cũng như quyền điều động binh mã, gọn trong tay ba kẻ mới điều tới .

Ba cũng xuất từ đại doanh Uy Phong, am hiểu các bộ tướng cấp . Kế tiếp, chắc chắn bọn chúng sẽ liên tục đưa tín của quân doanh, tiến hành m.á.u diện đối với đại doanh Uy Phong.

Đây rõ ràng là một âm mưu tính toán từ , hơn nữa hành động nhanh chóng, sét đ.á.n.h kịp bưng tai, là dùng tốc độ nhanh nhất để cướp lấy quyền kiểm soát.

Cảnh Trọng Minh , đứa cháu ngoại của sợ là chống đỡ nổi.

Quả nhiên, thư của Tiêu Thận nhanh gửi tới. Chỉ là lúc bóc thư, Cảnh Trọng Minh phát hiện mép phong bì dấu vết từng bóc dán .

Xem Tiêu Thận giám sát chặt chẽ .

Tiêu Thận hẳn cũng rõ điều , nên trong thư chỉ những chuyện vặt vãnh thường ngày, hỏi thăm bệnh tình của cữu cữu, thậm chí còn hiếm khi giả lả khen ngợi Ngụy tướng quân do triều đình mới phái xuống quan tâm đến cữu cữu, còn nhờ mang đồ tẩm bổ đến cho ông.

Cảnh Trọng Minh xong sang khen ngợi cháu ngoại: “Thằng ranh con cuối cùng cũng điềm tĩnh , hề lật mặt cãi vã với ba tên , còn hư tình giả ý vòng vo nữa.”

Lúc lời , Cảnh Trọng Minh đang phơi nắng ở thao trường nhỏ, tiện thể xem Đoạn Bất Kinh thao luyện binh mã của .

Ông xem một lúc lâu, cuối cùng c.h.ử.i thề một câu thật thô tục hỏi: “Đoạn Bất Kinh, học cái thứ chiến thuật hạ lưu thế? Đứa nào mà đụng chiến trường thì đúng là xui xẻo tám đời.”

Tên khốn nghĩ cách phá trận kỵ binh bằng mấy chiêu trò hạ lưu.

Hắn thế mà nghĩ cách dùng xe lăn để chở diêm tiêu.

Khi xung phong từ cao xuống, tiên cho binh mã xông lên, mà dùng một loại xe lăn đặc chế chở đầy đá vụn cùng t.h.u.ố.c nổ, diêm tiêu lao ầm ầm từ sườn dốc xuống.

ngòi nổ khống chế thời gian, đợi đến khi xe lao xuống chân dốc, xông thẳng đám rơm đóng giả “quân địch” thì phát nổ ầm ầm. Đá vụn bay tán loạn, uy lực kinh hồn.

Chưa đến những thứ khác, chỉ nội tiếng nổ đinh tai nhức óc thôi cũng đủ khiến chiến mã của quân địch giật hoảng sợ, nhảy chồm chồm lên chạy toán loạn.

Đoạn Bất Kinh Cảnh Trọng Minh , chỉ nhạt nhẽo đáp: “Cảnh tướng quân quá khen.”

Cảnh Trọng Minh thấy cách điểm yếu: “Nếu sườn dốc thì xe của thể lao xuống , chiêu hạn chế bởi địa hình, cũng thực dụng cho lắm!”

Đoạn Bất Kinh , đáp: “Không sườn dốc thì xây một cái là .”

Cảnh Trọng Minh cau mày khó hiểu: “Ý ?”

Đoạn Bất Kinh chỉ tay chiếc sa bàn quân sự bên cạnh: “Cái dốc , định xây Hồi Mã bình ở phía tây núi Ngự Lam.”

Vùng đất Hồi Mã bình đó, đúng như tên gọi của nó, là một dải đồng bằng bằng phẳng, là địa hình giúp kỵ binh phát huy tối đa sức mạnh.

Nơi đó cũng là vùng đất trọng yếu mà binh gia bắt buộc tranh giành nếu đ.á.n.h chiếm núi Ngự Lam.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-76-thi-nhau-khom-lung.html.]

Trận chiến núi Ngự Lam năm xưa diễn thê t.h.ả.m đến , là vì viện quân khi tiến đến Hồi Mã bình, giao chiến với liên quân Thát Đát và Nhung xong thì đ.á.n.h cho thua liểng xiểng, liên tục rút lui.

Ngựa đầu, và đó đều là binh mã của Đại Tề.

Đoạn Bất Kinh từng xem ghi chép về trận binh biến năm xưa, nhằm trận chiến đó mà diễn tập sa bàn bốn, năm , nhưng đều cách nào đối đầu trực diện với đội kỵ binh xuất sắc nhất của dị tộc.

Bọn Thát Đát đó tài cưỡi ngựa vô cùng điêu luyện, giỏi xung phong c.h.é.m g.i.ế.c. Ở cái địa hình bằng phẳng như thế, quân Đại Tề thực sự phát huy uy lực.

Tiểu Thiền thích xem bày mưu lập trận, thường xuyên nán cùng ở trong thư phòng đến tận khuya.

Hôm đó, lúc Tiểu Thiền đang xem diễn tập sa bàn thì vô tình đổ bát chè củ mài ăn đêm lên đó. Lớp bột chè vô tình đùn vùng đồng bằng lên thành một ngọn núi nhỏ, nước xuôi theo thứ “núi nhỏ” do bột đùn lên chảy xuống, đọng thành một cái hố. Tiểu Thiền chằm chằm một lúc hỏi Đoạn Bất Kinh, bảo vùng đất dốc giống cái hố phân mà nàng từng cho nổ tung .

Đoạn Bất Kinh lập tức hiểu ý của nàng, nhịn bèn thơm liền mấy cái lên trán cô vợ nhỏ lanh lợi tinh quái của .

Thế nên, khi Cảnh Trọng Minh hỏi học cái cách thất đức thì đúng là chuyện kể khá dài dòng.

Lúc , Cảnh Trọng Minh thắc mắc sườn dốc lấy từ , bèn đáp: “Ta và Tiểu Thiền từng đến khu vực quanh núi Ngự Lam, kết giao với vài thương đội. Bắt đầu từ mùa xuân năm nay, thuê dân làng ở đó đào đất sét, mở lò nung đồ gốm sứ .”

Ở dải đất đó, do đặc điểm thổ nhưỡng nên cỏ mọc lên đắng thưa thớt, trâu bò cừu đều thích ăn.

Dân du mục Thát Đát thường chẳng thèm đến đó.

Chỉ cần đào đất ở đấy chừng nửa năm, ở ngay hiện trường chỉ đạo việc lấy đất, thì việc tạo thành một cái sườn dốc cũng chỉ là chuyện một tháng trời mà thôi.

Cảnh Trọng Minh cuốn sổ tay bày binh bố trận những nét chữ cong cong vẹo vẹo của , trầm mặc một hồi lâu ngẩng đầu lên hỏi: “Cậu ngấm ngầm tính toán chuyện thu hồi vùng đất phía Bắc mất bao lâu ?”

Đoạn Bất Kinh mỉm : “Mấy đời .”

Cảnh Trọng Minh giơ tay đ.ấ.m một cái: “Nói nghiêm túc , nếu thật sự đ.á.n.h , nắm chắc mấy phần thắng?”

Đoạn Bất Kinh nhạt giọng đáp: “Ba phần.”

“Chuẩn tỉ mỉ nhường mà chỉ ba phần thôi ?”

“Bởi vì bây giờ ông đang ở Cám Châu, nên chỉ ba phần, nhưng nếu ông ở đại doanh Uy Phong, sẽ năm phần.”

Cảnh Trọng Minh xúc động, ông hiểu ý của Đoạn Bất Kinh.

Nếu ông cai quản đại doanh Uy Phong, khi Đoạn Bất Kinh giao chiến với quân Thát Đát, dù ông tay giúp đỡ thì tuyệt đối cũng sẽ giậu đổ bìm leo.

Thế nhưng bây giờ Tề gia đang nắm giữ đại doanh Uy Phong, mà vị Tiểu Tề Hoàng hậu coi Đoạn Bất Kinh như cái gai trong mắt.

Một khi Tây Bắc giao chiến với quân Thát Đát, triều đình những dang tay tương trợ, mà ngược còn thể thừa cơ xuất binh đến Tây Bắc, bọc hậu đ.á.n.h úp căn cứ của Đoạn Bất Kinh.

Cái loại chuyện bằng cầm thú , đám chuyên lộng quyền trong triều đình thể .

Nghĩ đến đây, Cảnh Trọng Minh đập mạnh một cú xuống bàn: “Đám tiểu nhân lỡ việc nước!”

Tuy nhiên, ông vẫn hài lòng lắm với câu “năm phần” của Đoạn Bất Kinh.

“Nếu về chưởng quản đại doanh Uy Phong, vì vẫn chỉ năm phần cơ hội? Đánh trận mà nắm chắc năm phần thì khác gì đ.á.n.h thua ?”

Đoạn Bất Kinh trầm giọng phân tích: “Người Thát Đát những năm gần đây binh tinh tướng mạnh, liên tục giao chiến với Đại Tề và liên tiếp giành chiến thắng. Trong lòng nhiều bách tính và binh tướng Đại Tề, thấy lá cờ đen của Thát Đát là như thấy cờ chiêu hồn đòi mạng. Đối đầu với Thát Đát, chỉ e trận kịp đ.á.n.h mà trong lòng nhiều sinh sợ hãi. Bây giờ Thát Đát cần một trận đại bại thê t.h.ả.m để phá vỡ huyền thoại bất bại của chúng. Đến lúc đó mà tái chiến thì mới sáu phần thắng.”

Cảnh Trọng Minh hiểu ý . Chỉ hai chữ “Thát Đát” thôi cũng đủ khiến đám chủ hòa mềm nhũn hai chân , thể cổ vũ lòng dân, lên giao chiến với chúng đây?

đến nước đó , vẫn chỉ sáu phần cơ chứ?

Đoạn Bất Kinh mỉm : “Phu nhân nhà , quá tự mãn, trời lúc nắng lúc mưa, con cần lòng kính úy. Sáu phần trong mắt phu nhân nhà cao .”

Cảnh Trọng Minh phần chịu nổi: “Thôi , cả cái vùng Tây Bắc ai mà chẳng dùng kim bài để cầu thú một hiền thê dung mạo khuynh thành, tay cầm bàn tính vàng chứ. Cả ngày cứ treo cửa miệng, là đang nhạo già lẻ bóng như ai xót thương ?”

Đang chuyện thì Tiểu Thiền dẫn theo hạ nhân, xách một hộp thức ăn thật lớn đến quân doanh đưa cơm cho bọn họ.

Vì Cảnh Trọng Minh mất m.á.u quá nhiều nên Tiểu Thiền còn đặc biệt sai nhà bếp món canh huyết hươu cho Cảnh tướng quân để bồi bổ khí huyết.

Về phần những món ăn khác cũng đủ cả cá lẫn thịt, khẩu vị mặn nhạt vô cùng miệng.

Cảnh Trọng Minh quanh năm lăn lộn trong quân doanh, cơm nước đều múc từ nồi đồng vạc lớn. Nhìn Đoạn Bất Kinh cũng ở trong quân doanh nhưng ngày nào cũng ăn uống tinh tế thế , ông nhịn mà lắc đầu thở dài, cảm thán mệnh của tiểu t.ử Đoạn Bất Kinh quá .

Quý nữ khắp cả kinh thành năm xưa, chỉ con mắt của là tinh tường nhất, thế mà nẫng tay một nữ nhân tháo vát dường từ chính tay cháu ngoại ông.

Tranh thủ lúc hai họ đang dùng cơm, Tiểu Thiền thế trận bày bố thao trường.

Cái ý tưởng “nổ hầm phân” của nàng xem khả thi. Đợi đến khi thực chiến, chỉ cần mở rộng quy mô của diêm tiêu và xe đẩy lên gấp bội, tin chắc uy lực sẽ vô cùng kinh khủng.

Nếu thì lượng diêm tiêu dùng tới chắc chắn sẽ đủ, nhưng nếu thu mua diêm tiêu một cách trắng trợn thì quá mức chướng mắt.

Gạo gần đây nàng dạy công chúa ăn buôn bán, đồ đạc thu mua danh nghĩa của công chúa cũng nhiều, thể chia nhỏ nguyên liệu , trộn trong thảo d.ư.ợ.c để chia thành từng đợt mua sắm...

Chuyện ăn của ngoại tổ phụ nay cũng thu xếp hòm hòm . Tuy tiền bạc kiếm nhiều, nhưng đảm bảo chắc chắn sợ lỗ vốn.

Trước khi thế cục ở Tây Bắc định đoạt xong xuôi, nàng định để ngoại tổ phụ về Giang Nam.

Ba đang chuyện thì báo, rằng triều đình cử đến hạ chỉ cho Cảnh Trọng Minh tướng quân.

Thánh chỉ lời lẽ cực kỳ hoa mỹ, hết lời ca ngợi công lao cúc cung tận tụy vì triều đình của Cảnh Trọng Minh.

Nội dung đại khái là triều đình cảm niệm công lao của tướng quân, nên sắc phong Cảnh tướng quân Nhất đẳng Trung Dũng Công, ban thưởng thực ấp, điền sản, cùng với một phủ bề thế tại kinh thành.

Chỉ đợi khi nào Cảnh tướng quân thể xuất phát là sẽ lên kinh thành nhận phong thưởng.

Xem quá trình bàn giao ở đại doanh Uy Phong diễn cực kỳ suôn sẻ nên Tiểu Tề Hoàng hậu vô cùng hài lòng.

Đây rõ ràng là định cho ông một gậy ân uy, nhét cho ông quả táo ngọt hòng dỗ dành Cảnh Trọng Minh về kinh thành dưỡng lão nhàn hạ đây mà!

Cảnh tướng quân nét mặt chút biểu cảm nhận lấy thánh chỉ, xoay với Đoạn Bất Kinh: “Đây là định đúc cho một cái kim , rước lên miếu đường để ăn hương hỏa đây.”

Đoạn Bất Kinh mỉm hỏi ông: “Vậy ông định rửa tay gác kiếm, tận hưởng hương hỏa ?”

Cảnh Trọng Minh đáp: “Nếu tới quân doanh của , thấy sa bàn diễn tập cùng thao trường của , lẽ thật sự sẽ an phận lên miếu đường hưởng hương hỏa . Những năm qua lăn lộn trong quân doanh, nhưng lúc nào cũng nuốt cơn uất ức bọn Thát Đát khiêu khích, thật sự chán ngấy đến tận cổ . Thế nhưng cho xem một thứ đáng thèm khát đến thế, mà ngoan ngoãn thần tiên nữa đây?”

Đoạn Bất Kinh vỗ vỗ vai ông: “Nể tình phong bao cực lớn mà ông tặng năm xưa, tại hạ nguyện góp một sức lực, giúp tướng quân giành đại doanh Uy Phong!”

Về phần kinh thành, bọn họ cũng vẫn luôn chú ý đến động tĩnh ở Tây Bắc.

Tiểu Tề Hoàng hậu triệu kiến Lão Thái phi Kỳ vương, vẻ mặt ân cần : “Lần bản cung chỉ ban thánh chỉ mà còn phái thêm một ngự y cùng, để tránh việc đường tướng quân hồi kinh chăm sóc. Nghe lúc đó Cảnh tướng quân trọng thương, cất công chạy tới chỗ Bình Lỗ Đại tướng quân ở Tây Bắc để chữa bệnh. Lang băm ở mấy vùng hẻo lánh chỉ e là chữa dứt điểm , vẫn là nên sớm ngày hồi kinh mới thể an tâm tĩnh dưỡng.”

Lão Thái phi cũng gượng hùa theo: “Nương nương dạy chí .”

Tiểu Tề Hoàng hậu liếc một cái, tỏ vẻ mấy bận tâm : “Bản cung phong Kỳ vương Chủ soái, trông Thái phi dường như vui?”

Lão Thái phi vội vã đáp lời: “Con trai thần phụ tiền đồ, tự nhiên là nhờ ân điển của Bệ hạ và Nương nương, kẻ như thần phụ thể vui cho ? Chẳng qua Kỳ vương tuổi đời còn trẻ, thần phụ chỉ e nó thiếu kinh nghiệm, khó lòng phục chúng.”

Tiểu Tề Hoàng hậu khẽ: “Chẳng trưởng của bản cung phái Ngụy tướng quân đến phụ giúp Kỳ vương chỉnh đốn quân vụ ? Bọn họ đều là từ đại doanh Uy Phong cả, tuyệt đối thiếu kinh nghiệm trị quân .”

Lão Thái phi gật đầu , nụ mặt lúc vô cùng cung kính, tìm nửa điểm sai sót.

Vị Tiểu Tề Hoàng hậu , bề ngoài tuy trẻ tuổi, hiền hòa, nhưng thủ đoạn trừng trị khác khiến lạnh toát cả sống lưng.

Mấy ngày , trong triều vài tên ngự sử nặng nhẹ, dám đơm đặt Hoàng hậu là con gái, tuổi còn nhỏ, hiểu quốc sự, gánh vác nổi trọng trách hiệp lý triều chính.

Bọn chúng còn dâng sớ xin lập Giám quốc đại thần, để Tiểu Hoàng hậu lui về chốn hậu cung.

Tờ tấu chương đó rành rọt mặt bá quan văn võ, hùa theo xin thỉnh nguyện còn hàng loạt ngự sử già trẻ lớn bé.

Thế nhưng, Tiểu Tề Hoàng hậu chỉ khẽ mỉm . Ngay mặt quần thần, nàng lấy một cuốn sổ tay, bắt đầu từ tên ngự sử đầu mà dõng dạc tuyên những hành vi đạo đức suy đồi của bọn chúng.

Nào là Tả ngự sử khi còn quan ở quận huyện từng bao che cho con cháu trong nhà chiếm đoạt ba mẫu đất. Nào là Trương ngự sử bình sinh nát rượu, khi uống say càn, từng hãm h.i.ế.p thất của cấp , hại chứng minh sự trong sạch mà gieo xuống giếng tự vẫn.

Thời gian, địa điểm rõ ràng, nhân chứng vật chứng rành rành, từng điều từng khoản đều vạch trần rành mạch, chứng cứ vững như núi.

Cũng chẳng vị Tiểu Tề Hoàng hậu lấy nhiều bằng chứng về sự thối nát, mất tư cách đạo đức của các quan viên đến thế. Hơn nữa, nàng cho phong tỏa điện Kim Loan từ sớm, nếu dọn dẹp sạch sẽ thì một ai bước ngoài.

Kết quả ngày hôm đó, Giám quốc đại thần còn chọn thì ngự lâm quân lôi c.h.é.m đầu ngay tại chỗ ba tên ngự sử, sáu kẻ khác thì tống ngục.

Tiểu Tề Hoàng hậu mang khuôn mặt trẻ trung non nớt, mãn nguyện hít hà mùi m.á.u tanh nồng bay tới từ ngoài điện, những ngón tay thon dài khẽ miết lên cuốn sổ tay dày cộp.

“Trong các thế gia, kẻ bất mãn với việc bản cung hiệp lý bệ hạ âu cũng là tình thể nguyên. khi xông vạch mặt bản cung, các khanh nhất hãy chắc chắn rằng bản là một bậc quân t.ử như ngọc tỳ vết. Nếu , trong mắt bản cung chứa nổi hạt cát, tuyệt đối dung thứ cho mấy thứ nhơ nhuốc ô uế xông trong đại điện , mượn cớ vì nước vì dân để thêu dệt những chuyện thị phi về bản cung !”

Một trận tàn sát đẫm m.á.u cứ lập tức chấn nhiếp bá quan.

Lúc , quần thần cuối cùng cũng rõ, đang bức rèm là cô con gái gia tộc nhỏ bé yếu đuối nào đó.

Đó là đích tôn nữ đích lão Thái tổ nhà họ Tề dạy dỗ truyền thụ - là kẻ năm xưa từng nhổ cỏ tận gốc Vinh Thái phi, một tay thâu tóm triều chính, nay đường hoàng trở thành bậc chủ nhân của cả một cung!

Mà nay, Kỳ Lão Thái phi cũng vị Hoàng hậu nhỏ tuổi chèn ép đến mức gắt gao, tay áo dù khéo múa đến thì nay cũng chút vung nổi nữa .

Hoàng hậu cố tình chia rẽ mối quan hệ giữa hai cữu cháu bọn họ, bà ở kinh thành cũng chẳng cách nào can thiệp.

Chỉ là hôm nay Hoàng hậu triệu kiến bà rốt cuộc đang mưu tính chuyện gì.

Thế nhưng hôm nay, Tiểu Tề Hoàng hậu dường như thật sự chỉ nhàn rỗi bàn tán chuyện hậu viện, còn tỏ cực kỳ hứng thú với cô con gái của viên quan nhỏ gả đến Tây Bắc .

“Bản cung , năm xưa Kỳ vương cũng từng cầu thú trưởng nữ nhà họ Cơ , thậm chí vì nàng mà từ chối cả hôn sự với Hoa An công chúa. Không nữ t.ử điểm gì xuất chúng, mà khiến cho các bậc hùng tài tuấn thi vì nàng mà khom lưng si mê đến ?”

 

 

Loading...