Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 77: Thí xe giữ tướng

Cập nhật lúc: 2026-08-11 15:18:43
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 77: Thí xe giữ tướng

Kỳ Lão thái phi lời , lập tức hiểu Hoàng hậu như .

Gần đây Tề gia gả vị đường tỷ mới mười sáu tuổi của Tiểu Tề Hoàng hậu cho Tiêu Thận thê tử, nhưng Tiêu Thận ở xa tận biên cương cái gì mà cố thủ biên ải, khi hồi kinh ý định thành gia lập thất, thế là từ chối thẳng thừng.

Lẽ nào Tiểu Hoàng hậu bất mãn chuyện nên mới mượn cớ răn đe Kỳ vương phủ?

Bà vội vàng giải thích: “Đứa con trai nghiệt chướng của thần phụ, cả kinh thành ai mà chẳng hễ nó lên cơn điên thì chẳng thèm kiêng dè ai. Lúc đó nó là ưa Đoạn tướng quân, đàn ông con trai đấu khí với khi còn chẳng bằng đứa trẻ lên ba, dù là khúc xương nát cũng tranh giành cho bằng . Một con gái của viên quan nhỏ thì gì lạ lẫm cơ chứ?”

Tiểu Tề Hoàng hậu mỉm : “Nói như , Kỳ vương ưng ý đường tỷ của bản cung, vì trong lòng khác ?”

Kỳ Lão thái phi bồi tiếu: “Con gái của tên quan coi lương thảo , chẳng qua chỉ cái nhan sắc dễ một chút. Ả sinh và lớn lên ở nông thôn, ngôn từ hành vi thô bỉ, miệng lưỡi sắc bén, còn động tí là vung roi đ.á.n.h . Ngay cả đứa con trai của thần phụ cũng từng ả quất cho mấy roi. Nếu thật sự rước cửa, cũng chỉ là họa hại, dạy dỗ thế nào cũng xong.”

Tiểu Tề Hoàng hậu bấy giờ mới chợt hiểu : “Thì là như ! Nghe qua thì đúng là một sống tự do phóng túng theo ý , hèn chi Kỳ vương chướng mắt đường tỷ của . Những quý nữ thế gia lúc nào cũng tuân thủ khuôn phép, mãi cũng chút tẻ nhạt.”

Trong lòng Kỳ Lão thái phi âm thầm mắng c.h.ử.i tên nghịch t.ử một trận thậm tệ, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính khen ngợi nữ t.ử Tề gia là phượng hoàng trong loài , rằng đợi bà khuyên nhủ con trai, Kỳ vương nhất định sẽ đồng ý.

Tiểu Tề Hoàng hậu như cạn hứng trò chuyện việc nhà, thản nhiên : “Hiện nay Kỳ vương thống lĩnh đại doanh Uy Phong, quả thực thể phân tâm. Về phần hôn sự của và Tề gia, thực cũng cần bận tâm nhiều. Thái phi , lẽ nào chủ cho con trai ? Bà , thể trở thành Thống soái, là vì cha coi như con rể của Tề gia .”

Lời như đinh đóng cột, ý là thành cũng thành.

Kỳ Lão thái phi hoảng sợ , cáo từ Hoàng hậu xuất cung.

Khoảnh khắc bước khỏi cung môn, Kỳ Lão thái phi nhịn đầu . Cánh cổng cung điện cao lớn hùng vĩ dường như nuốt chửng tất cả thứ, khiến cựa quậy cũng kịp.

Nghĩ đến chuyện lén sai truyền khẩu tín, hỏi bà rời kinh thành , Kỳ Lão thái phi ngược càng thêm kiên định tâm tư.

Bà sinh và lớn lên trong vũng phú quý ở kinh thành. Chính quyền kinh thành đổi , Kỳ vương phủ vẫn sừng sững đổ, dựa cả sự gắn bó nỡ rời bỏ kinh thành của bà.

Chỉ cần con trai chịu cưới con gái Tề gia, đó sẽ là một sự đảm bảo còn đáng tin cậy hơn cả việc cưới công chúa.

Còn về phần ... chẳng cũng sắp hồi kinh nhận phong thưởng ? Đệ tuổi tác cũng lớn, nhường vị trí cho Tiêu Thận cũng là một chuyện .

Nghĩ đến đây, Kỳ Lão thái phi vươn thẳng lưng, lên xe ngựa, trong lòng âm thầm tính toán xem nên chuẩn sính lễ cho Tề gia thế nào mới tỏ rõ sự tôn quý, thể diện.

Thế nhưng mới bước xe ngựa, bà ăn ngay một gậy giáng thẳng xuống đầu. Lão thái phi trợn ngược mắt trắng dã, cứ thế ngất lịm .

Quan Chấn nhíu mày, nhỏ giọng với Lý Bưu: “Sao tay nặng thế? Coi đầu bà lão là quả bí đao chắc?”

Lý Bưu tủi đáp: “Là phu nhân căn dặn mà. Phu nhân bảo lúc đ.á.n.h ngất Lão thái phi cần khách khí quá, cứ tay mạnh , chỉ cần c.h.ế.t là ...”

Cũng vị quý phụ chốn kinh thành đắc tội với phu nhân nhà bọn họ khiến phu nhân thù dai đến .

Nói chung, gậy của Lý Bưu nện xuống là danh chính ngôn thuận.

Ngay khi xe ngựa của Kỳ vương phủ một con ngõ tối tăm đường phố kinh thành, Lão thái phi nhét rương, chuyển sang một chiếc xe ngựa khác.

Sau đó, xe ngựa quất roi phi nước đại, hòa thương đội một cách trơn tru, thuận lợi khỏi cổng thành.

Cùng lúc đó, chiếc xe ngựa đưa hai nhà nhi nữ của Cảnh Trọng Minh về quê cúng bái cũng đang lăng bánh rời khỏi thành.

Khi Tiểu Tề Hoàng hậu nhận mật báo Cảnh gia xuất thành cúng bái, đôi lông mày liễu khẽ nhíu : “Người về quê đông ? Mang theo bao nhiêu hành lý, đồ đạc quý giá?”

“Chỉ hai gia đình con trai và con rể, mang theo nhiều hạ nhân, cũng chẳng mấy rương quần áo. Tranh thủ lúc khởi hành, con gái Cảnh tướng quân còn với bạn của rằng, quê nhà cách kinh thành xa, cô quen nhà cửa quê nên định khi tảo mộ xong sẽ tức tốc về kinh, vì thế cũng mang theo nhiều đồ.”

Ngày tháng vấn đề gì, quả thực là ngày giỗ của vong thê Cảnh Trọng Minh. Đường sá cũng tính là xa, cách kinh thành chỉ chừng một ngày đường.

Tiểu Tề Hoàng hậu hạ lệnh: “Phái thêm nhân thủ, bám sát hai gia đình đó. Một khi phát hiện bọn chúng ý định bỏ trốn, lập tức bắt giữ ngay.”

Việc bàn giao ở đại doanh Uy Phong vấn đề gì.

Cho dù là Cảnh Trọng Minh đang trọng thương Tiêu Thận, tất cả đều mảy may dị nghị về lệnh điều động đột ngột của triều đình.

Cảnh Trọng Minh vẫn hồi kinh, tóm vẫn sợ biến cố xảy .

Làm việc gì cũng cẩn trọng, nắm thật chặt nhi nữ của ông trong tay thì mới khống chế con báo hung dữ Cảnh Trọng Minh .

Hai ngày , khi Tiểu Tề Hoàng hậu đang ôm chồng nhỏ xíu của chơi trống bỏi trong ngự hoa viên thì ám vệ đến bẩm báo: “Hai nhà Cảnh gia khi về quê cúng bái xong, giữa đường đột nhiên chạm trán thổ phỉ. Cả hai gia đình đều thổ phỉ bắt cóc, hiện giờ bặt vô âm tín.”

Tiểu Tề Hoàng hậu lập tức nhét Tiểu Hoàng đế tay cung nữ, cất giọng lạnh lẽo, sắc bén: “Ngươi cái gì? Bị thổ phỉ cướp bóc ? Ở toán cướp hung hãn thế? Chẳng lẽ các ngươi đuổi theo?”

Tên ám vệ sợ hãi cúi gằm mặt đáp: “Là ở ngay quan đạo, mặt bao thương khách qua đường và cả một vị đại quan cáo lão hương. Bọn thổ phỉ đột nhiên từ sườn núi xông . Người của chúng thấy tình thế , lập tức xông lên nghênh chiến. toán cướp đó võ công cao cường, tay tàn độc, g.i.ế.c hơn phân nửa của chúng . Vài kẻ sống sót cũng c.h.é.m đứt cánh tay, thoi thóp chút tàn. Hoàn thể đuổi theo .”

“Vậy phong tỏa dịch đạo và đường thủy ? Nơi chốn biên thùy hoang mạc, chúng chạy cũng chạy thoát mới tài!”

Gần kinh thành như thì toán thổ phỉ nào cùng hung cực ác đến thế? Bắt cóc để lời nhắn, chẳng lẽ trói con tin đòi tiền chuộc từ ông trời ?

Đây rõ ràng là thuật che mắt để đưa con cái Cảnh gia !

Hơn nữa, thủ đoạn vụng về đến mức quả thực đang sỉ nhục khác. Oái oăm , thể tố cáo Cảnh Trọng Minh âm mưu đưa con cái bỏ trốn.

Cảnh Trọng Minh cũng vì nước mà mang trọng thương, mới phong tước, vả cả nhà bọn họ đều là phận tự do.

Có vu cho họ cái tội bỏ trốn thì cũng chẳng lấy cớ.

lúc , ám vệ nọ bẩm báo: “Còn Kỳ Lão thái phi, đến giờ vẫn hồi phủ. Hôm đó khi xuất cung, bà truyền lời về Vương phủ là sẽ đến sương phòng trong chùa ở kinh thành ăn chay hai ngày. khi quản sự của Vương phủ mang y phục đến chùa mới phát hiện, Lão thái phi hề tới đó.”

Tiểu Tề Hoàng hậu như nuốt nguyên một bụng hoàng liên, đắng cũng thể , tức giận đến mức hai vòng tại chỗ mới bình tĩnh .

“Đi, phong tỏa bộ đường bộ, đường thủy dẫn đến Tây Bắc, tuyệt đối để Cảnh gia và Lão thái phi trốn thoát đến Tây Bắc.”

Tiểu Tề Hoàng hậu bước nhanh thêm vài bước, trong lòng mơ hồ dự cảm chẳng lành.

Chuyện bàn giao đại doanh Uy Phong, thật sự suôn sẻ như ?

Khi Đoạn Bất Kinh nhận bồ câu đưa thư, lập tức mang đến cho Cảnh Trọng Minh xem.

Trong thư , bọn Quan Chấn đóng giả thổ phỉ. À đúng, khi nghề cũ, bọn chúng cố ý chọn lúc quan đạo đông đúc náo nhiệt nhất để “cướp bóc” hai gia đình Cảnh tướng quân, đồng thời tiện tay dọn dẹp sạch sẽ những cái đuôi luôn bám theo phía bọn họ.

Về phần Lão thái phi, vì bà chịu nên bọn họ đành dùng chút thủ đoạn cứng rắn, thành công “mời” Lão thái phi khỏi kinh thành.

Còn hành trình trở về, họ cũng bằng đường thủy quan đạo thông thường.

Bọn họ theo lối tắt trong rừng rậm mà hồi còn thổ phỉ từng giẫm . Tuy gập ghềnh nhưng đều là những con đường nhỏ quen thuộc. Ngoại trừ sơn dân thôn quê thì ai thể tìm mấy lối tắt .

Hiện giờ bọn họ chuyển sang đường thủy, dọc đường đều thuyền nhanh tiếp ứng, thể chạy thẳng cần cập bờ, cũng lo quan binh chặn xét.

Khoảng mười ngày nữa là thể đến Cám Châu .

Cảnh Trọng Minh xem xong, trong lòng vững tin. Ông đầu hỏi Đoạn Bất Kinh: “Nay còn gì cản trở, thể bung hết tay chân mà . đại doanh Uy Phong là do tỷ phu và một tay gây dựng nên, hạng ch.ó mèo nào cũng thể tiếp quản . Tiếp theo đây, chúng thế nào?”

Đoạn Bất Kinh lính tráng đang diễn tập thao trường, kéo thử cây cung đá khổng lồ tay: “Gậy ông đập lưng ông thôi. Chiêu trò của Tiểu Tề Hoàng hậu tuy đê tiện, nhưng xài .”

Trận tập kích đại doanh Uy Phong của quân Thát Đát diễn vô cùng chớp nhoáng và ác liệt.

Bởi vì tin đồn rằng Nhị vương t.ử đang đại doanh Uy Phong bắt giữ.

Nhất thời, các bộ tộc Thát Đát đều rục rịch ngóc đầu dậy.

Bộ lạc dòng chính của Tam vương t.ử - kẻ Nhị vương t.ử về nhất - là hoạt động sôi nổi nhất.

Tóm , những bộ lạc Thát Đát mang lòng rắp tâm phá hoại rầm rập kéo đến, quấy nhiễu đại doanh Uy Phong.

Cũng cung tên của kẻ nào chuẩn xác đến , chỉ một phát b.ắ.n gãy cột cờ của đại doanh Uy Phong.

Chuyện cho binh tướng của đại doanh Uy Phong phẫn nộ chịu để yên.

Ngày khi Cảnh tướng quân còn ở đây, Thát Đát nào dám tìm đến tận cửa khiêu khích công khai thế .

Hiện giờ Tiêu Thận trấn giữ, nhưng hệt như rùa rụt cổ trốn trong mai, tuyệt nhiên nhúc nhích.

Đối mặt với sự kháng nghị đầy phẫn nộ của các lão tướng, Tiêu Thận chỉ buông một câu: “Nay việc điều động binh tướng trong quân doanh đều do Ngụy tướng quân quyết định. Ông chịu xuất binh phù, vị Chủ soái bù như đây cũng chẳng thể chủ .”

Thế là các lão tướng trong đại doanh Uy Phong càng cam tâm, bèn kéo ầm ĩ đến chỗ Ngụy tướng quân.

Ngụy tướng quân cũng thừa hiểu, trong quân đội , nếu thể khiến khâm phục thì địa vị của ông sẽ vững.

Giờ đây Thát Đát khiêu khích, b.ắ.n gãy cả lá cờ soái của đại doanh, dẫu diễn thì cũng diễn cho tròn vai.

Một mặt, ông ngấm ngầm phái giải thích với phe Thát Đát của Tam vương t.ử rằng trong quân doanh của quả thực Nhị vương t.ử nào cả. Mặt khác, ông phái hai viên phó tướng của xuất doanh nghênh chiến.

Ngụy tướng quân dặn dò rõ ràng: chỉ mắng c.h.ử.i đối đáp, tuyệt đối động thủ. Cùng lắm thì hai bên b.ắ.n vài mũi tên tượng trưng, lấy lệ một chút là xong.

Đại doanh Uy Phong thành cao hào sâu, phòng ngự kiên cố, binh hùng tướng mạnh, chỉ dựa một bộ lạc nhỏ bé của Thát Đát kéo đến là thể công hạ .

Bọn chúng tới đây chẳng qua chỉ để dò la thực hư chuyện Nhị vương tử, một khi xác định thì sẽ tự động rút lui.

Hai viên phó tướng của Ngụy tướng quân cũng y như .

Khi hai quân đối trận, vốn dĩ hai bên cách xa, gào thét mắng c.h.ử.i khản cả cổ là coi như xong chuyện.

đúng lúc , từ phía lưng hai viên phó tướng bỗng b.ắ.n lén, hạ gục cả hai ngã vật xuống đất.

Ngay khi đám đông còn đang kinh ngạc tột độ, phía Thát Đát đột nhiên vang lên tiếng hô hoán c.h.é.m g.i.ế.c. Có dùng tiếng Thát Đát hét lớn: “Phó tướng của Tề triều ngã , mau xông đại doanh Uy Phong!”

Người Thát Đát thấy giọng của phe , lập tức quất ngựa xông tới.

Thế nhưng mới chạy nửa đường, một tên thủ lĩnh Thát Đát gân cổ lên gào: “Kẻ nào đang hét loạn hạ lệnh đấy? Phía chúng binh mã Đại Tề? Dừng mau, đừng xông tới nữa!”

Khổ nỗi cục diện lúc bấy giờ đang vô cùng hỗn loạn, tiếng la hét hệt như viên đá ném xuống dòng lũ xiết, chìm nghỉm chẳng để chút tiếng vang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-77-thi-xe-giu-tuong.html.]

Ngụy tướng quân đang trong soái trướng tin Thát Đát chuẩn tập kích quân doanh thì vô cùng sửng sốt: Chuyện thể nào xảy !

Ông rõ ràng liên tiếng với của bộ lạc Thát Đát, còn hứa hẹn cho bổng lộc. Vốn dĩ bàn bạc thỏa, chỉ diễn kịch một chút là rút lui mà!

Sao giờ ầm lên thành cục diện thể thu dọn thế ?

tiếp đó, ông cũng chẳng còn thời gian mà suy nghĩ cặn kẽ nữa.

Bởi vì một đám Thát Đát, cùng với vài tên đàn ông bịt mặt đột ngột xông soái trướng.

Mấy gã Thát Đát dẫn đầu sở hữu cái giọng cực kỳ vang dội. Tiếng oang oang xuyên thấu cả doanh trướng, hệt như cố ý để đến sự hiện diện của bọn chúng.

Ngụy tướng quân nhận tình thế , vội vã rút kiếm, lớn tiếng gọi tín hộ giá.

thị vệ chỉ đỡ vài chiêu những gã Thát Đát c.h.é.m gục.

Một tên bịt mặt trong đó rảo bước bay nhanh, tung nhảy vọt lên trung, vung kiếm đ.â.m sầm về phía ông một nhát chí mạng.

Khi thanh kiếm đ.â.m ngập bụng, kẻ đến càng dùng sức xuyên thủng cả đối phương, kề sát miệng tai Ngụy tướng quân.

Những lời gã rủ rỉ bên tai, tiếng Thát Đát mà là giọng điệu kinh thành thuần chuẩn: “Dám tước quyền của bản vương, còn mỉa mai bản vương vắt mũi sạch mặt bộ tướng ư? Lúc ông nội mày đ.á.n.h với mặt Hoàng đế ở điện Kim Loan, thằng cháu mày đây vẫn còn đang chăn ngựa trong quân doanh đấy!”

Ngụy tướng quân hoảng loạn trừng to mắt, chằm chằm che khuất nửa khuôn mặt mắt đang lộ đôi mắt đan phượng đầy mị hoặc.

“Ngươi... Ngươi là...”

Tiêu Thận trong bộ dạng bịt mặt cho ông cơ hội hết câu, lập tức vung tay bịt kín miệng , nhẫn tâm bồi thêm vài kiếm nữa.

Những ngày tháng qua chất chứa trong lòng quá nhiều tà hỏa kìm nén, giờ đây thèm kiêng dè nữa, đem tất cả trút bằng sạch.

Tuy đ.á.n.h Đoạn Bất Kinh, nhưng để xử lý thằng cháu mang họ Ngụy thì chẳng tốn bao nhiêu sức lực.

Mũi kiếm xuyên thủng lớp da thịt cẩm y ngọc thực, đ.â.m xuyên luôn cả dày và ruột.

Tiêu Thận giẫm chân lên , dồn lực xoáy chuôi kiếm vài vòng, đó tiện tay nhận lấy thanh trảm mã đao do bộ tướng đưa tới. Tay đưa đao vung, đầu của Ngụy tướng quân rơi lăn lóc xuống đất.

Chẳng bao lâu , cái đầu xuất hiện cán cờ bộ lạc mà Thát Đát cắm xuống đất.

Tuy nhiên, khi lính cầm cờ của phe Thát Đát phát hiện thứ , vẻ như chúng còn hoảng hốt hơn cả Đại Tề, ngẩn ngơ một lúc lâu, hiểu cái đầu bay lên đó từ lúc nào.

Còn đội binh mã bất ngờ bao vây từ phía đám Thát Đát , ngờ là đội kiêu kỵ binh của Tây Bắc.

Trận chiến , bọn họ bọc hậu từ phía , đ.á.n.h một trận thoải mái hân hoan, tiêu diệt bộ quân Thát Đát.

Đến nước , cả ba kẻ do cấp phái tới, đều Thát Đát sát hại” trong trận Thát Đát tập kích quân doanh.

Lo sợ Thát Đát tiếp tục kéo quân đến tập kích, Cảnh Trọng Minh đang tĩnh dưỡng ở Cám Châu liền chủ động trở về doanh trại, mặt Ngụy tướng quân t.ử trận chủ trì đại cục, đồng thời đích tấu chương trình bày rõ sự việc .

Trong tấu chương, ông còn trịnh trọng bẩm báo triều đình, xin ban thưởng cho Đoạn Bất Kinh ở Tây Bắc.

Nếu quân Tây Bắc trượng nghĩa tương trợ, e rằng mối nhục mất đầu của Ngụy tướng quân khó lòng báo thù rửa hận nhanh đến thế!

Đợi đến khi Tiểu Tề Hoàng hậu đến mớ hỗn độn ở đại doanh Uy Phong, thời gian trôi qua mười mấy ngày.

Gửi kèm theo bức thư từ đại doanh Uy Phong, còn mấy chiếc thủ cấp của tướng lĩnh Thát Đát c.h.é.m c.h.ế.t trong trận hỗn chiến .

Ám vệ nơm nớp lo sợ bẩm báo với Tiểu Tề Hoàng hậu.

Trong những cái đầu Thát Đát , còn trộn lẫn thủ cấp của tên sát thủ giả Thát Đát b.ắ.n thương Cảnh Trọng Minh thuở .

Tiểu Tề Hoàng hậu xong đồng t.ử co rút mạnh, trong lòng tự hiểu rõ, chiếc thủ cấp là chiến thư.

Cảnh Trọng Minh năm xưa ả đoạt binh quyền nên mới ngầm phái sát thủ tới g.i.ế.c ông.

Và ngày hôm nay, Cảnh Trọng Minh cũng dùng chiêu bài tương tự, mượn cớ Thát Đát khiêu khích mà kết liễu luôn do nàng phái tới trong trận hỗn chiến.

Hiện giờ thủ cấp dâng lên, là để thông báo, mặc kệ là thủ đoạn âm dương, Cảnh Trọng Minh ông sẽ phụng bồi tới cùng.

Gia chủ Tề gia khi con trai Tề Miện bẩm báo tin tức giận đến mức thất khiếu bốc khoi.

Ông bất chấp cung quy, khi cổng cung khóa chặt, bắt con trai lớn đẩy xe lăn, đưa thể mang trọng bệnh của ông đến tận cung Hoàng hậu. Sau khi đuổi hết đám cung nhân ngoài, ông chỉ thẳng mặt Hoàng hậu mà c.h.ử.i bới thậm tệ.

“Đồ ngu xuẩn vô tri, một sớm nắm quyền trong tay liền trời cao đất dày là gì! Ngươi thử nghĩ xem, Kỳ vương phủ dẫu lụi bại nhiều năm, cớ vẫn thể chiếm một vị trí vững chãi trong triều? Tiểu t.ử Tiêu Thận vô tri, ngông cuồng như thế mà khắp chốn kinh thành chẳng một ai quản? Đó là bởi vì lưng nó cữu cữu của nó, uy tín và nhân mạch bao năm trời do lão Kỳ vương gây dựng trong quân đội. Nhà họ Tiêu và họ Cảnh đều là thế gia tướng quân, nắm trong tay sự bình yên của biên ải. Nếu đến bước đường cùng, cớ gì tạo áp lực đắc tội với bọn họ? Đây là đạo lý mà ngay cả tên điên Ngô Khánh cũng hiểu rõ, đến chỗ ngươi, ngươi ngông nghênh phóng túng, chẳng thèm qua với cha ngươi một tiếng mà dám phái ám sát Cảnh Trọng Minh?”

Tề Tri Phong cũng ngờ, nay phận cao quý là Hoàng hậu, mà cha bất chấp tất cả tiến cung mắng nhiếc nàng.

Có khoảnh khắc, nàng cảm thấy dường như trở về thư trai của Tề gia, cha lạnh nhạt chế giễu, ghét bỏ nàng bình phàm, bằng những đứa con do bà vợ kế sinh .

“Cha hẳn cũng , Cảnh Trọng Minh và Đoạn Bất Kinh giao tình cá nhân vô cùng thiết. Nếu bỏ mặc quản, sớm muộn gì cũng trở thành đại họa...”

Tề gia chủ tức giận đến mức cơ mặt run rẩy: “Đại Tề ngày nay là cái cảnh tượng gì? Chỉ là một ngôi nhà cũ nát dựa mấy cây xà nhà mục rỗng chống đỡ. Chỉ thể tỉ mỉ tu sửa gia cố, chứ nào dám mạnh tay đổi nền móng, nếu sẽ là kết cục lâu đài sụp đổ.”

Ông ho khan kịch liệt mấy tiếng tiếp: “Mấy cái thùng cơm giá áo mà ngươi phái rốt cuộc là thứ gì? Đó đều là những kẻ năm xưa Cảnh Trọng Minh chướng mắt, gạt bỏ khỏi đại doanh Uy Phong. Những tinh binh mãnh tướng thực thụ đều gọn trong tay ông kìa! Ngay cả tên phế vật Tạ Sướng - ca ca của Vinh phi dạo , cũng chỉ lo đút túi tham ô chứ chia cắt binh quyền của Cảnh Trọng Minh. Bởi thế mới bình yên vô sự, an tọa cái ghế Chủ soái để mà vơ vét béo bở.”

Còn chuyện Đoạn Bất Kinh giao tình cá nhân ư? Giao tình cá nhân gì chứ? Cảnh Trọng Minh tinh ranh lắm! Chính vì sự tồn tại của Tây Bắc mới thể nổi bật giá trị của đại doanh Uy Phong đấy.”

Cảnh Trọng Minh nào chuyện kết giao với Đoạn Bất Kinh? Ông chỉ khéo léo giữ thế cân bằng, đặt bản một vị thế vi diệu, như mới thể lấy nguồn tiếp tế vô tận từ triều đình, đồng thời bóp nghẹt yết hầu Tây Bắc, khiến Đoạn Bất Kinh thể gây đại loạn.

Vốn dĩ thế cân bằng giữa ba bên vô cùng tinh tế, sống chung thái bình.

Vậy mà con ả ngu xuẩn nhà ngươi tự cho là thông minh, vác cái mớ bòng bong lộng quyền đối phó với trọng thần nắm binh quyền nơi biên ải, phá vỡ sự cân bằng tồn tại lâu.

Đã thế việc còn chẳng sạch sẽ dứt khoát, để cho Cảnh Trọng Minh may mắn thoát c.h.ế.t.

Bây giờ Cảnh Trọng Minh đẩy hẳn sang phía Tây Bắc, thế cân bằng phá vỡ, thiên hạ ắt sẽ nghiêng ngả, sụp đổ!

Từ nay về , Đoạn Bất Kinh thể phô diễn tài năng, tự do thực hiện những gì .

Con rồng đất Tây Bắc , kể từ giờ khắc sẽ bay vọt lên chín tầng trời!

Tề Tri Phong những lời của cha cho biến sắc mấy , nàng nhỏ giọng đáp: “Sự tình đến nước , cha xem nên cứu vãn thế nào?”

Tề gia chủ c.ắ.n răng nghiến lợi: “Thuở tiền triều u mê tăm tối, chấn chỉnh các thế gia, Tề gia liền nâng đỡ Ngô Khánh lên ngôi. Ngô Khánh ơn báo đáp, cố ý lấy quốc hiệu là 'Tề' là để cảm niệm sự viện trợ của Tề gia . Tề gia là vị vua ngai của mảnh đất màu mỡ Trung Nguyên . Dù kẻ lên nắm quyền là Cảnh Trọng Minh Đoạn Bất Kinh thì cũng thể vòng qua Tề gia. Kế sách bây giờ, ngươi là ngươi, Tề gia là Tề gia. Bắt đầu từ ngày mai, ngươi cần thượng triều nữa, cứ báo ngoài là bệnh, ngoan ngoãn ở trong cung chăm sóc Bệ hạ cho !”

Chỉ thí xe giữ tướng, giũ sạch sẽ ranh giới giữa hành động của Tề Tri Phong và Tề gia, cho Kỳ vương phủ và Cảnh gia một lời công đạo, thành khẩn bồi tội với họ, mới thể vớt vát thế cân bằng như xưa.

Tề Tri Phong , từ từ ngẩng đầu lên, cằm khẽ hếch cha: “Năm xưa lúc ép con cung, gả cho một đứa trẻ còn ẵm ngửa trong tã lót, như . Người , chỉ cần con chịu hiến dâng thanh xuân mấy năm trời, con sẽ đạt vinh hoa phú quý mà nữ nhân hậu viện cả đời .”

Tề gia chủ trừng mắt: “Cục diện ngày hôm nay, chẳng đều do một tay ngươi gây , còn oán trách ai?”

Tề Tri Phong bỗng bật ha hả: “Cha, già cả hồ đồ. Huynh trưởng gần như mỗi ngày đều bẩm báo động tĩnh trong cung cho . Chẳng lẽ con phái đến Bắc địa mà ? Thế nhưng luôn kìm nén hé môi, chẳng cũng nuôi hy vọng xa vời, mong bản cung thể trừ khử Cảnh Trọng Minh, khống chế đại doanh Uy Phong ? Nay chuyện thất bại, tỏ hiền đức, chạy đến mặt con gái cắt đứt ân đoạn nghĩa tuyệt ?”

Tề gia chủ Tề Tri Phong chọc tức đến nỗi hai tay run bần bật: “Đứa nghịch nữ bất hiếu ! Lại dám chuyện với cha ngươi như thế hả!”

Tề Tri Phong tao nhã lên vị trí chủ tọa, chiếc cằm cao ngạo ngẩng lên: “Từ ngày bước chân cổng cung, bản cung còn là con gái của nữa, mà là Hoàng hậu tôn quý của Đại Tề. Quyền thế là do bản cung đ.á.n.h đổi bằng tính mạng mới , kẻ nào dám tới giành, kẻ đó c.h.ế.t!”

Đang , nàng đột nhiên ném mạnh chén bên tay xuống đất vỡ toang.

Sắc mặt hai cha con Tề gia đều đồng loạt biến đổi.

Tề Miện hoảng sợ mấy tên thái giám vạm vỡ đột nhiên tiến , run rẩy : “Muội , định gì?”

Nước mắt Tề Tri Phong chan chứa một nỗi thất vọng vô tận, nhưng khóe miệng giữ một nụ ưu nhã: “Cha răn dạy, một khi phá vỡ sự cân bằng vốn , Tề gia bày thái độ tạ tội. Chỉ u cấm một nữ t.ử nhỏ bé trong cung thì thể hiện thành ý? Tề gia đem một mạng sống vang danh lừng lẫy dâng lên tạ tội với Cảnh tướng quân thì mới coi là chu lễ nghĩa... Cha, tuổi tác cao, hãy vì con gái của , vì Tề gia, mà sức cuối cùng .”

Trước khi cung, Tề Quang Đường mơ cũng nghĩ tới, đứa con gái nuôi nấng mười mấy năm trong nhà với tính cách nhút nhát, dịu dàng, giờ đây biến thành một bộ dạng tàn độc âm hiểm mà ông thể nhận .

Khi xe lăn mấy tên thái giám đẩy hậu đường, kéo theo đó là những tiếng vật lộn, rên rỉ ứ nghẹn, Tề Miện đè nghiến xuống đất, mạch m.á.u thái dương như nứt toác.

Y gào lên khản đặc: “Tề Tri Phong, rốt cuộc gì cha! Muội điên ?”

Tề Tri Phong vẫn hề nhúc nhích, giống hệt một bức tượng đá. Nàng nghiêng tai nhắm mắt, lắng những âm thanh vọng từ hậu đường dần dần im bặt.

Khi nàng mở mắt nữa, trong mắt hằn lên những tia m.á.u mờ nhạt: “Bước bức tường cung điện cao ngất , ai là phát điên? Sao hả, lúc hy sinh , các chút do dự, nhưng đến phiên những bậc nam nhi các thì thành đại nghịch bất đạo ? Bản cung thế cũng là vì thôi! Tề Quang Đường chỉ một đứa con trai là . Nay ông trọng dụng , là vì là đích tôn trưởng của , hai cùng cha cùng . Một vinh thì cả hai cùng hiển! nếu ngã xuống, còn vốn liếng gì để đọ sức? Đứa con trai do kế thất sinh lúc nào cũng chằm chằm như hổ rình mồi, cướp vị trí gia chủ tương lai của , một chống đỡ bao lâu?”

Nói đến đây, nàng cúi đầu mỉm : “Nếu như bàng chi đồng tộc của Tề gia chuyện xảy trong cung hôm nay. Huynh đoán xem, một đồng thời mặt tại hiện trường như , liệu giũ sạch tội danh thí phụ ? Có các vị tộc lão nghi kỵ ? Không sự ủng hộ của bản cung, vị trí gia chủ đến lượt ?”

Thân thể Tề Miện lảo đảo, y nhỏ giọng hỏi: “Nương nương... thế nào?”

Tề Tri Phong rủ mắt đáp: “Huynh nay luôn giỏi bắt chước bút tích của cha, hãy lão nhân gia một bức di thư . Cha già , bệnh tật quấn , vốn đau đớn kham nổi. Vì nhầm sàm ngôn của kẻ hầu hạ, phút chốc hồ đồ, bèn ép bản cung phái bọn Ngụy tướng quân Giám quân. Ngờ Ngụy tướng quân rắp tâm bất lương, phái thích khách mưu hại Cảnh tướng quân. Khi cha ngọn nguồn câu chuyện, thấu hiểu trách nhầm trung lương, hổ thẹn tột độ, chỉ cách tự sát để tạ tội đền bù.”

Dứt lời, nàng chậm rãi dậy: “Cha thể c.h.ế.t trong cung , lát nữa sẽ giúp âm thầm đưa ông về thư phòng Tề gia, sắp xếp thành cái dáng vẻ dùng đai lưng treo cổ tự vẫn khung giường. Những việc còn , hẳn như thế nào chứ.”

Tề Miện đầu óc mụ mẫm loạng choạng dậy, lảo đảo định bước , Tề Tri Phong tới, giáng cho y một cái tát rõ kêu: “Tỉnh táo , xem bộ dạng bây giờ giống cái gì?”

Vị trưởng của nàng thật chẳng lấy nửa phần khí phách nam nhi cứng cỏi. Nếu nàng một trưởng mạnh mẽ, thuở nhỏ chịu sự ức h.i.ế.p của ả kế cơ chứ?

Bị ăn một tát, Tề Miện tựa như bừng tỉnh, cuối cùng miễn cưỡng thu hồi tâm trí, lầm lũi những bóng râm của các tầng mái hiên chốn cung cấm, vội vã xuất cung.

Gia chủ Tề gia thắt cổ tự t.ử qua đời, cả triều đình chấn động.

Bức huyết thư nhận tội do ông c.ắ.n nát đầu ngón tay lúc quyên sinh, từng chữ từng chữ chứa đầy m.á.u và nước mắt, cảm động trời đất, suýt chút nữa trở thành tấm gương sáng cho bậc sĩ phu lấy cái c.h.ế.t để tỏ rõ tấm lòng.

Còn tội danh phái ám sát Cảnh Trọng Minh của Ngụy tướng quân khi điều tra ánh sáng, Hoàng hậu tỏ vô cùng phẫn nộ, tuyên bố tuy c.h.ế.t nhưng tội ác khó dung. Lập tức tống giam gia Ngụy tướng quân, tịch thu tài sản, thê t.ử và con cái đày biên cương.

Cảnh Trọng Minh cưỡi ngựa một mạch chạy đến Cám Châu tìm Đoạn Bất Kinh uống rượu giải sầu.

“Bọn Tề gia rốt cuộc là ăn bả Ngũ Thạch Tán ? Điên hết cả lũ ? Ta chẳng qua chỉ gửi cái đầu của tên thích khách đến để dằn mặt thôi, thế mà nhà bọn họ đem mạng sống của lão Gia chủ tế, chỉ để tạ tội với ? Thế chẳng bưng lên ngự bàn thờ, xuống nổi ?”

Tiểu Thiền ở bên cạnh khẽ đáp: “Cảnh tướng quân, ngài còn ? Đây lấy tế trời để tạ tội, đây rõ ràng là thí xe giữ tướng!”

 

Loading...