Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 78: Cuối cùng cũng chịu

Cập nhật lúc: 2026-08-11 15:18:44
Lượt xem: 185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhờ Hoa An công chúa kết nối, Tiểu Thiền dùng tiền bạc dọn đường vô cùng thuận lợi, cài cắm vài tai mắt tuy mấy nổi bật nhưng cực kỳ đắc lực sâu trong nội cung.

Tin tức về việc Tề gia chủ từng thâm cung trong cái đêm thắt cổ tự vẫn, cũng thông qua mạng lưới nhân mạch của Hoa An công chúa mà trải qua nhiều trắc trở đưa đến tay Tiểu Thiền.

Về sự tàn độc của Tiểu Tề Hoàng hậu, Tiểu Thiền hiểu rõ và thấu triệt hơn Cảnh tướng quân nhiều.

Cảnh Trọng Minh nhíu mày. Không ông , mà thực sự nghĩ đến phần ác của nhân tính.

Bản tính của lão già Tề Quang Đường , ông là hiểu rõ nhất.

Nói ông sẽ tự sát tạ tội ư? Chuyện đó quả thực là mặt trời mọc đằng tây!

“Chúa tể thiên hạ là một đứa trẻ sơ sinh còn quấn tã, mà kẻ nắm quyền là một ả độc phụ thể g.i.ế.c cả cha ruột. Vận mệnh của Đại Tề e là chẳng thể kéo dài bao lâu.”

Cảnh Trọng Minh buông một tiếng thở dài cảm thán, nhưng trong lòng hề bi lụy.

Ông giống tỷ phu luôn một lòng tôn kính quân vương. Trải qua cuộc chuyển giao quyền lực tại đại doanh Uy Phong , chút kỳ vọng cuối cùng của ông đối với triều đình cũng vỡ vụn.

Người tỉnh ngộ, gông cùm lưng tự nhiên cũng tháo gỡ.

Chỉ là với cục diện hiện tại, trong mắt trong thiên hạ, Tề gia thể hiện sự thanh cao, giữ khí tiết, coi như cho Cảnh Trọng Minh một lời công đạo nặng ký.

Nếu đại doanh Uy Phong hành động gì quá trớn, ắt sẽ đời phỉ nhổ, chỉ trích.

Chiêu của Tiểu Tề Hoàng hậu tuy âm độc, nhưng chặn khả năng “thanh trừng gian thần” của Cảnh Trọng Minh.

Điều khỏi khiến ông cảm thấy vô cùng nghẹn khuất.

Tiểu Thiền : “Muốn , trừ phi đừng . Tề gia cây to rễ sâu, há chỉ một vị Hoàng hậu như ả là thể một tay che trời ? Người của Bất Kinh ở kinh thành bí mật thu thập chứng cứ, mua chuộc gia bộc của Tề gia . Chỉ cần tung tin Tề gia chủ bỏ mạng trong cung ngoài, dư âm của chuyện chắc chắn sẽ ngừng lan rộng.”

Xưa nay luôn là vị Tiểu Tề Hoàng hậu cách xa ngàn dặm, liên tục dùng những chiêu trò hèn hạ để chọc tức nàng.

thì thật thất lễ. Lần Cơ Tiểu Thiền cũng định cho Tiểu Tề Hoàng hậu nếm thử thế nào là “miệng lưỡi thế gian đáng sợ”.

Cảnh Trọng Minh hiểu ý Tiểu Thiền, gắp một đũa thức ăn: “Mấy trò đấu đá vòng vèo chốn triều đường và hậu viện , gã thô lỗ như quả thực hiểu. chỉ cần thể kiếm chút rắc rối cho ả độc phụ , khiến ả còn tâm trí mà dòm ngó Bắc địa nữa là . Đoạn , xem thời cơ mà nhắc đến đây, chăng đến ?”

Đoạn Bất Kinh đặt chén rượu xuống: “Lư Năng tuần tra lúa mì ruộng. Ông năm nay hiếm khi mùa mưa thuận gió hòa. Đợi vụ thu hoạch mùa thu, lương thảo tập kết xong xuôi, ông và cùng một vố lớn thì ?”

Lần đại doanh Uy Phong tập kích, quân Tây Bắc thừa cơ bọc hậu, đ.á.n.h một trận đột kích vô cùng ngoạn mục.

Còn Nhị vương tử, nhân lúc sự chú ý của Tam vương t.ử đại doanh Uy Phong thu hút, thuận lợi đến Vương trướng, hội hợp với mẫu phi của .

Nay quân Tây Bắc đ.á.n.h vang danh tiếng, tiêu diệt mấy viên mãnh tướng của Thát Đát, phá vỡ huyền thoại bất bại của chúng, sĩ khí dâng cao từng thấy.

Phía Tiểu Tề Hoàng hậu, nhất thời cũng dám giở trò ruồi muỗi gì thêm.

Còn Cảnh Trọng Minh coi như rũ bỏ gông cùm của triều đình, thể dốc sức phối hợp cùng quân Tây Bắc tiến đ.á.n.h Thát Đát.

Chỉ chờ vụ thu hoạch mùa thu, thứ sẽ chuẩn sẵn sàng... cơ hội thu phục vùng đất phía Bắc mất, cứ như mà đến!

Chính sử ghi , năm Thân Khang thứ hai triều Tề, tức cuối mùa thu năm thứ hai Tân đế đăng cơ, vì quân Thát Đát tập kích đại doanh Uy Phong, khiến tướng sĩ triều Tề thương vong nặng nề, Bình Lỗ Đại tướng quân Tây Bắc triển khai trả đũa, dẫn một vạn binh lính, thề giành núi Ngự Lam.

Ban đầu, tiếng phản đối Tây Bắc động binh lớn.

Bút của quần thần sắp đến mòn cả ngòi, lớn tiếng mắng nhiếc kẻ thất phu lỡ việc nước.

Rằng tên Đoạn Bất Kinh chẳng qua mới nếm chút quả ngọt thắng lợi mờ mắt vì danh lợi, khao khát chiến tranh, vắt kiệt sức dân.

Thế nhưng, cũng những quan văn ca ngợi công đức của Đoạn tướng quân, đấu lý đến cùng.

Điển hình như Tống Huyện thừa thăng chức. Dựa thanh danh đức cao vọng trọng trong giới văn nhân thanh lưu, ông phất cờ hò reo cho phái chủ chiến, thậm chí còn xếp bút nghiên theo việc binh đao, tuyên bố nếu sinh thời thấy ngày thu phục sơn hà, dẫu c.h.ế.t cũng nuối tiếc!

Tranh cãi về chuyện đ.á.n.h hòa chẳng kéo dài bao lâu.

Trận chiến Hồi Mã bình chấn động bộ triều dã.

Quân Tây Bắc chỉ dùng một ngàn binh mã đại phá năm ngàn kỵ binh Thát Đát.

Cho đến tận ngày hai quân đối lũy, chủ tướng của Thát Đát mới phát hiện dải đất bằng phẳng như bình địa ngày , chỉ qua một mùa hè còn bằng phẳng nữa mà biến thành sườn dốc.

Những chiếc xe đẩy lăn chở đầy lưu huỳnh và đá vụn từ hướng thiết kỵ Tây Bắc ầm ầm lao thẳng xuống, nhắm ngay đội kỵ binh Thát Đát đang xông tới.

Hàng loạt tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc vang lên liên tiếp, nổ đến mức cát đá bay mịt mù, m.á.u thịt văng tung tóe đầy trời.

Trận chiến lấy ít địch nhiều quả thực xứng danh là một kiệt tác.

Thuyết thư ở các quán khắp nơi hẹn mà cùng đổi nội dung thành đại thắng Hồi Mã bình.

Nhất thời các quán chật cứng khách, tiếng reo hò khen ngợi kéo dài từ sáng cho đến lúc mặt trời lặn vẫn dứt.

Dòng m.á.u nóng nhẫn nhịn bấy lâu của bách tính Đại Tề cũng tiếng nổ vang trời ở Hồi Mã bình cho sôi sục, rực cháy.

“Xin ngài thử lên Lăng Yên các mà xem, mấy thư sinh thể phong hầu vạn hộ?”*

* Muốn lập công danh, chỉ sách và một thư sinh thì khó. Những phong hầu, lưu danh Lăng Yên các đều là những lập công lớn.

Trong một thời gian ngắn, vô thanh niên từ khắp nơi lũ lượt lên đường đến Tây Bắc tòng quân. Cho dù các châu huyện giáp ranh Tây Bắc phụng hoàng mệnh lập chốt chặn đường, cũng tài nào cản nổi.

Danh tiếng của Bình Lỗ Đại tướng quân ngày càng vang dội theo từng bước tiến của cuộc chiến.

Thân phận hậu duệ của vị hiền tướng năm xưa của ngài cũng ngừng đời tô vẽ, trở nên ly kỳ, truyền kỳ hơn bao giờ hết.

Nào là tướng quân triều lâm nguy nhận mệnh, liều mạng yểm trợ đang m.a.n.g t.h.a.i của Đoạn tướng quân phá vỡ vòng vây.

Nào là đêm ngài qua đời, khu mộ xuất hiện một sinh vật khổng lồ tựa vảy rồng lượn lờ tầng mây, cuối cùng một tia sáng vàng xẻ dọc quan tài, chân mệnh thiên t.ử giáng trần, tất cả hổ báo sài lang xung quanh đều phủ phục quan tài, dập đầu quỳ lạy Chiến thần giáng thế, thu phục cố thổ, dọn dẹp núi sông...

Nói tóm , cuộc đời của Đoạn tướng quân càng truyền càng trở nên tà môn, thần bí khó lường.

Ngay cả Lâm gia chủ, đích chắp bút thêu dệt thế cho Đoạn tướng quân năm xưa, cũng tự thán bằng, thừa nhận bản so với những bậc kỳ tài trong dân gian, quả thực vẫn còn thiếu chút trí tưởng tượng.

Tính toán ngày tháng, Đoạn Bất Kinh dẫn theo đại quân xuất chinh chừng nửa tháng.

Ở hậu phương Tây Bắc, mỗi ngày Tiểu Thiền mở mắt bù đầu công việc vô cùng bận rộn.

Những thanh niên từ khắp nơi đến tòng quân cần qua kỳ kiểm tra thể lực để nhập ngũ, còn phát đồng phục, vũ khí.

Tiền tuyến đang dẫn binh đ.á.n.h trận, lương thảo quân nhu phía bám sát rời.

Những việc tuy nhỏ nhặt, rườm rà, nhưng là yếu tố tuyệt đối định đoạt thành bại của cuộc chiến.

Trận chiến năm xưa cha Tiểu Thiền tham gia là thất bại ở khâu cung cấp lương thảo.

Thế nên Tiểu Thiền đặc biệt chú ý đến những chi tiết , nàng tỉ mỉ đối chiếu từng liệu, đối với quan vận lương cũng qua nhiều vòng tuyển chọn, đích xem xét.

Trong quân Tây Bắc, một ai chỉ trích Tướng quân phu nhân vượt quyền.

Bởi vì các vị tướng quân đều quen .

Nghe đồn từ hồi Đoạn tướng quân còn thổ phỉ, là do tẩu t.ử bày mưu tính kế, hoạch định tương lai tiền đồ cho sơn trại Xích Long.

Bọn họ tiền đồ xán lạn như ngày hôm nay, bộ đều dựa tầm xa trông rộng của tẩu tử.

Ngay cả Đoạn tướng quân cũng răm rắp lời vị phu nhân bé nhỏ của , cấp ai chán sống mà dám mở miệng dị nghị?

Vụ thu hoạch mùa thu năm nay ở Tây Bắc vô cùng bội thu. Nhờ trồng giống khoai lang và khoai tây cho sản lượng cao, chỉ riêng lương thực thu từ ruộng quân trang đủ để chống chọi qua hai mùa đông.

Những lúc rảnh rỗi ngoài việc chỉnh đốn quân , Tiểu Thiền còn tổ chức nhân thủ, mở các xưởng xay xát tại nhiều hương huyện.

Nàng mời thợ thủ công từ miền Nam đến, dẫn nước xây dựng cối xay nước. Loại xưởng xay nhẹ nhàng tiện lợi đây từng xuất hiện ở Tây Bắc, năng suất cao hơn hẳn so với dùng lừa kéo cối đá.

Lúa mì, khoai lang và khoai tây đều thể dễ dàng nghiền thành bột, bách tính chỉ tốn một khoản phí gia công nhỏ là trong nhà còn lo thiếu bột mì nữa.

Thỉnh thoảng, Tiểu Thiền còn tổ chức cho nhà quân nhân ở các quận huyện cùng đồ khao quân, nhào nặn bột mì mới gia công nướng thành bánh.

Loại bánh nướng chỉ cần ẩm thì thể bảo quản lâu, lúc ăn vẩy thêm chút nước nướng , kẹp với thịt khô là ngay một bữa no nê.

Có những thứ , tướng sĩ tiền tuyến cũng thể đổi khẩu vị, ăn uống no đủ hơn.

Mẹ nàng, Tang Nhược, kể từ khi chứng kiến con ma trành hành hình, tận mắt mụ già ác độc nhà họ Đỗ trút thở cuối cùng, tinh thần phấn chấn lên nhiều.

Lần nào khao quân, bà cũng chủ động dẫn con gái Cơ Hội Anh cùng . Như , hàng vạn tướng sĩ tiền tuyến, giống như chồng quá cố của bà, đều thể ăn chiếc bánh do chính tay bà .

Dưới ánh nắng rực rỡ của ngày thu, quảng trường náo nhiệt, tiếng của các phụ nữ thi vang lên. Tang Nhược, trải qua nửa đời héo hon tàn tạ, dường như cũng tìm thấy một chút hy vọng sống.

Tương tự, gia đình nhi nữ của Cảnh tướng quân an trí tại Cám Châu cũng đến giúp đỡ.

Phụ nữ và trẻ nhỏ trong nhà họ đều tay phụ giúp, coi như hòa nhập với những như Tang phu nhân.

Chẳng rõ vì Cảnh Trọng Minh thu xếp cho gia quyến của ở Cám Châu, chứ đại doanh Uy Phong.

Tiểu Thiền cho rằng, đây là cách Cảnh Trọng Minh bộc bạch tấm lòng với Đoạn Bất Kinh, đồng thời cũng là để chứng tỏ lập trường của bản .

Đối với chuyện , là nữ chủ nhân nơi đây, nàng tự nhiên hết lòng hoan nghênh, tiếp đón chu .

Tuy nhiên, việc Tiêu Thận cũng đưa đến Cám Châu thì khiến chút lấn cấn.

Vị Thái phu nhân luôn tự coi thanh cao, những việc nặng nhọc như dân quân khao thưởng quân sĩ , bà tuyệt đối bao giờ động tay .

vẫn luôn ghim hận chuyện nện một gậy đuổi khỏi kinh thành, cứ gào thét đòi con trai tìm thủ phạm xem kẻ nào dám tay nặng như , thỉnh thoảng lôi con trai mắng c.h.ử.i một trận xối xả, ầm ĩ đòi về kinh thành.

Mãi cho đến khi tin Tề gia chủ qua đời, giải thích rõ đầu đuôi ngọn ngành, thấu sự tàn độc của Tề Tri Phong, bà mới trắng bệch mặt mũi, chịu ở yên một chỗ.

Nay đám đàn ông đều kéo tiền tuyến, ngay cả Tiêu Thận cũng theo doanh tiền phong, đ.á.n.h mấy trận đột kích.

Kỳ Lão thái phi tìm ai để xả nỗi bực dọc trong lòng, đành tìm chút cảm giác tồn tại.

Trong mắt bà , và con trai đang nắm trong tay trọng binh, là chỗ dựa vững chắc của Đoạn Bất Kinh, là đối tượng mà đang mỏi mắt khao khát lôi kéo. Vị Tướng quân phu nhân xuất từ tiểu môn tiểu hộ , tự nhiên cũng hạ tâng bốc bà khắp nơi.

Thế là trong vài buổi tiệc , Lão thái phi bày cái tư thế của một vị quý phụ từng trải sự đời ở kinh thành, rắp tâm dùng lời lẽ để chấn nhiếp Cơ Tiểu Thiền, thiết lập uy nghiêm của giữa đám đàn bà con gái.

Tiếc , vài cố ý dùng lời lẽ chèn ép, Cơ Tiểu Thiền ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên, bày bộ dạng chẳng thèm tiếp chiêu.

mụ già cũng là tỷ tỷ của Cảnh tướng quân, hiện giờ bọn đàn ông đang kề vai sát cánh chiến đấu tiền tuyến, nếu nàng phản kích quá đáng sẽ tổn thương hòa khí giữa các vị tướng quân.

Ngược , con gái và con dâu của Cảnh tướng quân thấy thì khá ngượng ngùng, đành sức ngắt lời, ngăn cản Thái phi ăn hàm hồ để dịu bầu khí.

Lão thái phi tưởng trò cậy già lên mặt của phát huy tác dụng, lời càng lúc càng châm chọc, nể mặt Cơ Tiểu Thiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-78-cuoi-cung-cung-chiu.html.]

Ngay cả những điều lệ khao quân mà Cơ Tiểu Thiền bàn bạc thống nhất với các vị phu nhân, bà cũng tự ý ngắt lời, đòi sửa đổi.

Đến nước thì chịu nổi nữa. Chỉ “xoảng” một tiếng chén đập mạnh xuống đất, một vỗ bàn phắt dậy: “Kỳ Lão thái phi, con trai bà hiện giờ cũng đang ở trướng Đoạn tướng quân, theo sự chỉ huy của Đoạn tướng quân mà hiệp đồng tác chiến đúng ? Cớ bà nay thăng chức cao ở Cám Châu, trở thành chủ soái của đám nữ nhân chúng ?”

Kỳ Lão thái phi thầm nghĩ kẻ nào dám năng ngông cuồng đến thế? Bà trừng mắt sang, hóa là Hoa An công chúa, đang mang tóc tu hành tại địa phương.

Hoa An công chúa mới bước , vì phiền Tiểu Thiền đang dặn dò các vị phu nhân việc nên lặng lẽ ở góc gần cửa.

Nào ngờ chứng kiến cảnh tượng mụ già Thái phi cậy già lên mặt, công khai hạ nhục Tướng quân phu nhân.

Điều thể khiến “ nhất xu nịnh” công chúa chịu đựng nổi?

Người khác nể mặt Cảnh tướng quân và Kỳ vương nên mới giữ chút thể diện cho mụ già .

nàng , Hoa An mang tóc tu, tâm lặng như nước, ngoại trừ việc kiếm thật nhiều bạc và sức vuốt m.ô.n.g ngựa Tướng quân phu nhân , thì thứ khác đều coi như tứ đại giai , chẳng màng sợ hãi bất cứ điều gì.

Vì thế nàng đầu tiên , giận dữ chỉ trích Lão thái phi.

Kỳ Lão thái phi thấy cô con gái thất thế của Tiên đế thì bĩu môi khinh thường, cố cãi chày cãi cối rằng cũng chỉ ý , giúp Tướng quân phu nhân một tay.

Hoa An thèm nể mặt bà : “Bà là một mụ già quen thói sung sướng nhàn hạ ở kinh thành thì cái thá gì? Bà tính toán sổ sách, hiểu thấu dân sinh phong thổ ở Cám Châu ? Đã mang tiếng tá túc ở Cám Châu, thì dáng vẻ của khách. Đứng mặt nữ chủ nhân nơi đây mà chỉ tay năm ngón, giương oai diễu võ, còn tưởng bà mới là tổ tông ở cái xứ đấy.”

“Bà... Sao bà dám năng vô lễ như !” Kỳ Lão thái phi nhất thời bẽ mặt đám đông, mặt đỏ bừng vì tức giận.

Hoa An công chúa nhạt: “Kẻ đang ngai vàng hiện nay là của bản cung, bản cung đường đường là công chúa của Đại Tề. Vì sự bình yên nơi biên ải Đại Tề, bản cung kiên quyết hòa , nếm đủ đắng cay, cũng coi như hổ thẹn với bá quan văn võ và bách tính thiên hạ. Còn bà, một mụ già quen thói mặt mà bắt hình dong, ngoài việc dựa oai danh của Lão Kỳ vương , thì còn điểm nào khiến nể phục? Tướng quân phu nhân nể mặt bà, nhưng bản cung nghĩa vụ dung túng cho bà! Bà tưởng là Vương Mẫu nương nương ở chốn Dao Trì ? Lại còn dám trơ trẽn đòi tổ tông của bản cung ư?”

Một tràng đả kích khiến Kỳ thái phi á khẩu trả lời . Cho dù xét vai vế, bà cũng tư cách chỉ tay năm ngón với một vị công chúa cao quý.

Cho dù vị công chúa thất thế, còn chỗ dựa, nhưng trong mắt bách tính, đây là vị công chúa cống hiến vì nước.

Trong tiệc , vài vị phu nhân lén bịt miệng , xì xào bàn tán to nhỏ.

Trớ trêu , Cơ Tiểu Thiền chễm chệ ở vị trí chủ tọa vẫn tỏ ung dung tự tại, ý ngăn cản Hoa An.

Lại Hoa An công chúa, nàng cũng chẳng thèm đếm xỉa đến Lão thái phi suýt chút nữa trở thành chồng nữa.

Nàng bước nhanh đến mặt Cơ Tiểu Thiền, dâng , dịu dàng khuyên nhủ Tướng quân phu nhân: “Mấy mụ đàn bà hậu viện xuất từ kinh thành đều cái thói gà gô mà cứ tưởng là phượng hoàng thế đấy, Tướng quân phu nhân ngài đừng tức giận gì. Lát nữa theo ngài sảnh ấn huyệt đầu cho ngài nhé, thủ pháp mới học, giải mỏi lắm.”

Hèn gì Tướng quân phu nhân tạm thời phái đưa thư, gọi nàng đến tham gia tiệc !

Hoa An bước , thấy thái độ hống hách coi trời bằng vung của Lão thái phi, lập tức hiểu ngay.

Mụ già sắc mặt , Tướng quân phu nhân khinh thường thèm phí lời, thế nên mới gọi nàng tới để “dọn dẹp” hội trường.

Do đó, Hoa An mắng c.h.ử.i hề kiêng nể chút tình diện nào.

Cơ Tiểu Thiền mỉm , hài lòng vỗ vỗ lên tay công chúa, tính toán lúc nào rảnh rỗi sẽ thưởng cho nàng thêm một cửa tiệm.

Kỳ Lão thái phi há hốc mồm vị công chúa hống hách ngày nào, nay khúm núm nịnh bợ con gái tiểu quan còn sót chút lễ nghi hoàng gia nào.

Còn vị Tướng quân phu nhân tuổi đời còn trẻ , vẫn giữ vẻ điềm nhiên như , gió thoảng mây trôi.

Đến lúc mới lờ mờ nhận , sự im lặng đó của Cơ Tiểu Thiền chấn nhiếp, mà là đến mức lười nhác buồn đáp lời, khéo léo tung một đòn “cách sơn chấn hổ”.

Thủ đoạn của thiếu phụ lẽ còn cao minh hơn những gì bà tưởng tượng nhiều, dẫu nàng cũng thể trị cho Hoa An công chúa... cái đồ gai góc chẳng kém gì con trai bà ... trở nên ngoan ngoãn phục tùng thế cơ mà...

Sau đó, chứng đau nửa đầu của Kỳ Lão thái phi từ cú nện bằng gậy năm xưa bỗng dưng tái phát. Bà mượn cớ dưỡng bệnh, bao giờ còn mon men tới góp vui trong các buổi tiệc để gây chướng mắt Cơ Tiểu Thiền nữa.

Đoạn Bất Kinh và Cảnh tướng quân dàn chiến tuyến cực kỳ dài. Những đợt hành quân thần tốc đ.á.n.h úp ngàn dặm dường như trở thành chuyện cơm bữa, đ.á.n.h cho Thát Đát xoay mòng mòng.

Tin thắng trận từ tiền tuyến liên tiếp báo về, những châu huyện từng mất năm xưa, đang dần dần cắm lên lá cờ của Xích Long quân Tây Bắc.

Dĩ nhiên, thỉnh thoảng cũng t.h.i t.h.ể của những tướng sĩ trận vong chở về xe.

Lần nào Tiểu Thiền cũng tường thành, những cỗ quan tài nối đuôi mà lòng thắt .

Nàng rõ, trận chiến , thứ đ.á.n.h đổi thể là gần trăm năm hòa bình, nhưng cứ nghĩ đến việc sẽ còn bao nhiêu nam nhi Tây Bắc hy sinh, lồng n.g.ự.c nàng như hòn đá đè nặng.

Bây giờ nàng chỉ mong chiến tranh sớm ngày kết thúc, tướng sĩ Tây Bắc thể khải trở về.

Đoạn Bất Kinh chinh ở Bắc địa, bình an .

Có điều Đoạn Bất Kinh tinh ý, thỉnh thoảng gửi kèm theo báo cáo quân sự một bức thư nhà cho Tiểu Thiền.

Chữ của Đoạn Bất Kinh nay cứng cáp, thành hình thành nét hơn, giống như chính con , mang theo vài phần lạnh lùng, ngang tàng.

Chỉ điều, lời lẽ trong thư chút tao nhã cho lắm.

Trước đây Tiểu Thiền cứ ngỡ, chỉ hạng lãng t.ử như Tiêu Thận mới thể những lời lẽ tục tĩu đầy cả trang giấy.

giờ mới thấy, đàn ông một khi bỏ đói nhịn thèm quá lâu, năng đều chút thể lên mặt bàn.

Đoạn Bất Kinh tuy dùng từ đến mức dâm đãng cợt nhả như Tiêu Thận, nhưng từng câu chữ đều toát lên nỗi nhớ nhung nóng bỏng đến cháy .

Nào là “Hôm qua mơ thấy nàng, mộng mị cuồng si, ướt mất cả quần lót. Hối hận mang theo một món đồ lót của nàng để nguôi ngoai nỗi tương tư.”

Tiểu Thiền xem xong mà mặt đỏ tim đập rộn lên. Thế là ban ngày rảnh rỗi, nàng đem thư , đến đêm mộng thấy lang quân.

Chỉ là giấc mộng kỳ quái, dường như là cảnh tượng của kiếp đầu tiên, khi nàng vẫn còn là Lục phu nhân.

Lúc đó Lục Kính Thăng kinh quan. Vì gian thương lừa gạt d.ư.ợ.c liệu, nàng chui qua lỗ ch.ó viện t.ử của gian thương, rắc bã đậu để xả giận cho lang quân.

Sau khi xong việc bỏ trốn, tiểu nhị của tên gian thương đuổi theo phía . Nàng hoảng hốt bỏ chạy thì đ.â.m sầm một .

Kẻ đó kéo tuột nàng góc khuất đống cỏ khô bên cạnh, đó kéo một tấm ván cửa bỏ che lấp hai .

Tiểu Thiền hoang mang sợ hãi, cảm thấy tên bệnh, cho dù lòng trượng nghĩa giúp đỡ, che cho nàng là .

Hắn viện t.ử của gian thương, dẫu thấy thì chứ?

đó chỉ im lặng dùng hình cao lớn bao trùm lấy nàng, thở phả xuống đỉnh đầu, cách gần, vô cùng gần.

Tiểu Thiền lúc đó mảy may nhận điều gì.

Tiểu Thiền trong giấc mộng xích gần đó, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng mát lạnh , đột nhiên một dòng nhiệt lưu từ bụng lan tỏa, dâng trào lên, nóng ran đến mức khiến khó thở.

Tình huống lúc bấy giờ, hình như khi trốn xong, Tiểu Thiền lúng túng đẩy lạ mặt đó , vội vã liếc gã đàn ông cao lớn tuấn tú một cái, vội vàng bỏ tìm Lục Kính Thăng.

đàn bà “bỏ đói” lâu, trong giấc mơ phân biệt nặng nhẹ thì chẳng còn cố kỵ chay mặn nữa.

Cằm nàng ngón tay dài của nâng lên, đó kề sát tai nàng hỏi: “Nàng gả cho ? Lại lấy trúng một tên hèn nhát vô dụng như ư? Còn cần đến một kẻ ốm yếu như nàng mặt xả giận ?”

Tiểu Thiền cảm thấy thật vô lễ, nhịn bèn cự : “Liên quan rắm gì tới ngươi... Ưm...”

đó cúi xuống, thuận thế ngậm lấy đôi môi nàng, chiếc lưỡi cũng bá đạo kiêng dè cuốn .

Cánh tay lạ mặt ẩn chứa sức mạnh của mãnh xà, khách khí ôm chặt lấy thê t.ử của khác, màng kiêng dè trao nụ hôn ướt át cuồng nhiệt, nhào nặn hình kiều diễm mềm mại của phụ nữ trong lòng...

Tiểu Thiền cũng điên thật , trong cảnh như mà nàng cảm thấy ôm hôn một gã đàn ông xa lạ trong đống rơm hề chút sượng sùng nào, thậm chí còn khe khẽ thở dốc, vươn tay định vạch vạt áo của ...

Người đó vẫn tiếp tục thì thầm đầy tà ác bên tai nàng: “Rời bỏ ? Ta sẽ cho nàng thứ nàng , xứng để nàng đối xử như , nàng là của ...”

Gương mặt Tiểu Thiền áp lồng n.g.ự.c săn chắc, nóng bỏng của đàn ông, cọ xát đến mức đầu óc choáng váng mờ mịt, đưa tay kéo đai quần của .

“Sao nhiều lời thừa thãi đến ? Có bao nhiêu vốn liếng, cứ lôi cho xem...”

Ngay khi hai tiếp tục quấn lấy , một luồng ánh sáng hắt từ khe hở của tấm ván cửa, soi rõ hàng mày nếp mắt của gã đàn ông lạ mặt. Rành rành là hàng chân mày rậm và hốc mắt sâu của Đoạn Bất Kinh...

Khi Tiểu Thiền giật tỉnh giấc chiếc giường lớn lạnh lẽo giữa đêm khuya, mới phát hiện trán rịn một tầng mồ hôi mỏng, hai chân kẹp chặt , dường như dư âm mãnh liệt cuồng phóng trong giấc mơ vẫn còn vương vấn.

Ông trời ơi, nàng thể mơ cái giấc mộng xuân tình đầu đuôi như thế chứ?

vì nàng và Đoạn Bất Kinh xa quá lâu ? dẫu nhớ phu quân chăng nữa, cũng cần cắm một chiếc sừng lớn như lên đầu chồng cũ của cũ chứ?

Chuyện chỉ x.úc p.hạ.m Lục Kính Thăng, mà cũng chẳng tôn trọng Đoạn Bất Kinh...

Tóm đêm đó, dư âm dứt, nửa đêm về sáng Tiểu Thiền trằn trọc ngủ nổi.

Mãi đến lúc trời tờ mờ sáng, Tiểu Thiền cuối cùng cũng chút buồn ngủ.

ngay khi nàng sắp chìm giấc ngủ, cánh cửa phòng đột nhiên kêu “cọt kẹt”, lặng lẽ bước , tiến đến bên giường, dường như đang cúi đầu chăm chú nàng.

Tiểu Thiền cảm giác đang mơ mộng, đầu óc mơ màng nhất thời thể mở mắt.

Cho đến khi chăn lật , một cơ thể mang theo chút khí lạnh như cối xay nghiền ép lên , Tiểu Thiền mới giật thột bừng tỉnh.

Vừa định quơ lấy con d.a.o găm gối, đó tóm gọn cổ tay nàng, ôm riết lấy nàng khẽ : “Là , phu quân của nàng đây...”

Tiểu Thiền kinh ngạc thở gấp. lúc đó, khêu sáng ngọn nến đầu giường.

Gương mặt đàn ông lún phún râu ria cứ thế đập mắt nàng.

Tiểu Thiền cất giọng mừng rỡ kinh ngạc: “Chàng về khi nào thế?”

“Nửa canh giờ . Nghĩ là còn tắm rửa, nên cho gọi nàng, để nàng ngủ thêm một lát.”

Tiểu Thiền hờn dỗi vòng tay ôm lấy vòng eo rắn rỏi của : “Bây giờ vẫn ngủ đủ mà, gọi dậy gì?”

Đoạn Bất Kinh rong ruổi ngoài sa trường c.h.é.m g.i.ế.c, ngày ngày sống những tháng ngày xông pha khói lửa, nhưng tinh lực dồi dào hơn của vẫn tìm cách để trút cho thỏa.

Hắn chẳng mệt là gì, chạy ngựa ròng rã suốt một ngày một đêm, nào để rủ rỉ dăm ba lời than vãn nhớ nhung.

Có thời gian để ngâm thơ văn nhã như thế, thà dùng nó để “hành” nàng đến ngất thì hơn.

Thế nên dứt khoát cúi đầu một nữa, luồn những ngón tay thon dài mái tóc dày mượt của Tiểu Thiền, tham lam hung hãn nút lấy chiếc lưỡi đinh hương của nàng.

Có lẽ là do dư âm từ giấc mộng hoang đường đó khơi gợi, cũng thể là vì đôi bên xa cách thương nhớ quá lâu.

Cho đến khi sóng tình trong chăn gấm cuộn trào ba bận, Đoạn Bất Kinh mới chợt nhận , hai quên dùng ruột cừu, may mà đến thời khắc quan trọng kịp thời rút lui.

cuối cùng, Thiền Nhi của quá đỗi mê , ánh trăng hệt như một nàng hồ ly chín đuôi quấn quýt quấn , khiến nhất thời đê mê quên cả trời đất, cứ thế mà...

Khi định bế Tiểu Thiền tắm rửa xử lý một chút, Tiểu Thiền vòng tay ôm chặt lấy cổ : “Đừng rửa nữa, dạo cũng bận lắm, sắp đông , t.h.a.i cũng nhàn nhã hơn...”

Đồng t.ử Đoạn Bất Kinh chấn động. Hắn đặt nàng xuống, dùng chăn cẩn thận bọc kín mít nàng , trầm giọng xác nhận: “Nàng chịu ?”

Tiểu Thiền chôn nửa khuôn mặt lớp chăn bông, giọng hờn dỗi nũng nịu: “Ta chịu cũng ích gì, còn xem ...”

 

Loading...