Manh Giá (Nhắm mắt gả đi) - Chương 79: Sử sách khai quốc
Cập nhật lúc: 2026-08-11 15:18:45
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn chỉ là một câu trêu đùa, nào ngờ đụng chạm trúng chỗ đàn ông thể xem nhẹ nhất.
Đoạn Bất Kinh đá bay đôi giày, sải đôi chân dài bước lên giường, chui tọt trong chăn, nhất quyết bắt Tiểu Thiền kiểm chứng xem “” .
Tiểu Thiền giãy giụa mắng đừng loạn nữa.
Đáng tiếc là thể dừng nữa . Gã đàn ông một khi rũ bỏ kiêng dè, cuối cùng cũng trở nên kiêng nể là gì, thỏa thê tận hưởng một bữa đại tiệc thịnh soạn bù đắp cho chuỗi ngày đói khát.
Tuy rằng trời còn kịp sáng mò về nhà, còn “hành quân gấp” mấy bận giường, nhưng khi trời tờ mờ sáng, Đoạn Bất Kinh dậy sớm, vội vã đến Tướng quân phủ để nghị sự cùng các mưu sĩ.
Tiểu Thiền loáng thoáng thấy tiếng trở dậy, định bụng vùng dậy giúp dọn dẹp chút đồ lặt vặt, ngặt nỗi mí mắt cứ như trét hồ, cố sức thế nào cũng mở lên nổi.
Thế là nàng đành ổ trong chăn với mái tóc bù xù, miệng lầm bầm khe khẽ, cố gắng ép mở mắt.
Đoạn Bất Kinh thấy cái dáng vẻ nhổ củ cải trong chăn của nàng đáng yêu chịu nổi, bèn ấn nàng xuống , cúi xuống hôn lên bờ má mềm mại của nàng.
“Ngủ cho ngoan, đợi nàng tỉnh dậy, sẽ về ăn cơm cùng nàng.”
Tiểu Thiền tự loại thói quen dậy sớm, bèn ngoan ngoãn chìm giấc ngủ mê mệt.
Đến khi nàng tỉnh dậy, mặt trời lên cao đến mức thể soi tỏ tận ngõ ngách.
Đoạn Bất Kinh quả là giữ lời hứa, trong lúc nàng đang rửa mặt chải đầu, từ Tướng quân phủ trở về.
Trận chiến coi như đ.á.n.h xong. Đám Thát Đát quân Tây Bắc - những kẻ mới “ máu” quân hồn - đ.á.n.h cho hoa mắt chóng mặt.
Thêm đó, kỵ binh Thát Đát tuy thiện nghệ lối đ.á.n.h chớp nhoáng nhưng quá thiếu thốn sự hậu thuẫn hậu cần, thể đ.á.n.h giằng co lâu dài.
Vì trận chiến do Thát Đát chủ động tấn công, nên chúng hề chiếm thành trì nào của triều Tề để điểm tiếp tế. Quá nhiều và ngựa cầm cự trong tình trạng thiếu thốn nguồn cung cấp lâu dài, rốt cuộc thể nào duy trì nổi cuộc chiến.
Khinúi Ngự Lam binh mã Tây Bắc chiếm đóng, Thát Đát mất lợi thế địa hình, nhược điểm nhanh chóng lộ rõ mồn một.
Thát Đát Thiền vu Hốt Nhi Đại cực kỳ kinh ngạc sức chiến đấu kinh hồn bạt vía của quân Tề . Lão cho gọi đến hỏi xem tên Đoạn Bất Kinh rốt cuộc là thần thánh phương nào, tuổi đời còn trẻ mà dùng binh độc ác xảo quyệt, khiến phòng bất thắng phòng đến .
Khi tin kẻ chỉ mất đến hai năm lên từ một tên thổ phỉ trở thành thống soái của Tây Bắc, Hốt Nhi Đại mới nhận đụng một khúc xương vô cùng khó gặm.
Kẻ trời sinh mang cốt cách phản nghịch, chẳng hề chịu sự khống chế của vị Tiểu Hoàng hậu triều Tề .
Đáng sợ nhất là đại doanh Uy Phong cũng đang hợp tác tác chiến cùng Đoạn Bất Kinh.
Nghe đồn triều đình liên tiếp hạ mười đạo kim bài lệnh ngưng chiến cho Cảnh Trọng Minh, nhưng kim bài kịp đến đại doanh Uy Phong thì quan truyền lệnh tập kích, kim bài cũng nẫng mất nửa đường.
Đại doanh Uy Phong cũng chẳng thèm ngó ngàng gì đến lệnh đình chiến của triều đình, bày cái điệu bộ “Tướng ở ngoài tiền tuyến cần tuân theo mệnh lệnh của vua”.
Trận Thát Đát t.h.ả.m bại, mà quân Tây Bắc vẫn liên tục tiến quân, nếu cứ cố chấp đ.á.n.h tiếp thì e rằng cũng chẳng nhặt chút quả ngọt nào.
Bởi , cuộc đàm phán nghị hòa diễn vô cùng nhanh chóng.
Đại diện cho Thát Đát nghị hòa là Nhị vương tử, mới lên nắm quyền gần đây.
Chính nhờ vị Nhị vương t.ử một mực sức thuyết phục Thiền vu đồng ý nghị hòa để kịp thời ngăn chặn tổn thất, còn chủ động liên lạc với Đoạn Bất Kinh, Thát Đát mới cái bậc thang hảo để bước xuống.
Thực chất, các điều khoản cụ thể của nghị hòa là những nội dung mà Đoạn Bất Kinh và Nhị vương t.ử âm thầm bàn bạc từ .
Đoạn Bất Kinh thu hồi bộ châu huyện thất thủ ở vùngnúi Ngự Lam, đồng thời hứa hẹn cho phép các bộ lạc Thát Đát mở cửa giao thương ở vùng biên giới, đảm bảo hòa bình giữa hai dân tộc.
Sau khi đàm phán thành công, Nhị vương t.ử thắt chặt thêm tình bang giao, ngỏ ý dâng tặng một vị cho Đoạn tướng quân thê tử.
Đoạn Bất Kinh vội vàng từ chối khéo, bảo rằng Cảnh tướng quân bên cạnh vẫn lập gia đình, đó mới là một ứng cử viên sáng giá cho việc hòa .
Cảnh tướng quân xong sợ vẫy tay liên tục, tay quạt hệt như cây quạt hương bồ, viện cớ trong lòng, lỡ dở thanh xuân của các thiếu nữ nữa.
Nhị vương t.ử thấy hai vị tướng quân đều ý định nạp thê nên cũng ép uổng thêm.
Đoạn Bất Kinh để Cảnh tướng quân ở xử lý những chuyện hậu chiến, còn thì tiếp tục xuất quân đ.á.n.h dẹp ít bộ lạc Thát Đát cố chấp chịu nghị hòa.
Tự bản thì dứt khoát về sớm hơn, rong ruổi suốt ngày đêm cốt chỉ chui rúc chiếc chăn ấm của nương t.ử nhà .
Kể từ lúc , Tây Bắc và vùng đất mất ở phương Bắc nối liền thành một dải, tạo nên bản đồ cương vực Bắc địa rộng lớn từng thấy.
Sáng sớm hôm đó, khi Đoạn Bất Kinh đang triệu tập các mưu sĩ tại Tướng quân phủ, Lâm Lập Đường đột nhiên bước khỏi hàng, cất lời bẩm báo: Việc thu phục đất mất chứng tỏ Đoạn tướng quân chiếm trọn lòng dân.
Vùng đất mất phương Bắc vốn do vị Hoàng đế bạc nhược triều Tề nhẫn tâm vứt bỏ. Nay nhờ công Đoạn tướng quân thu phục , thì đây là dải đất vô chủ.
Đã là đất vô chủ, cớ nhân cơ hội mà kiến quốc? Thần khẩn cầu Đại tướng quân thuận theo ý nguyện của muôn dân, trở thành vị minh quân của vùng đất mới .
Vừa dứt lời, chẳng đợi Đoạn Bất Kinh kịp phản ứng, ông lập tức sai mang lên một bộ hoàng bào chuẩn sẵn từ bao giờ, tự tay khoác lên Đoạn Bất Kinh.
Đoạn Bất Kinh khẽ nhướng mày. Cảnh tượng “hoàng bào khoác ” mà hồi bé thường trong các quán , ngờ nay linh ứng chính bản .
Hắn cũng chẳng hề khách sáo, thẳng mặc bộ hoàng bào chỉnh tề: “Các vị màng đến nhà cửa, sản nghiệp, theo Đoạn mỗ đến tận bước . Nếu Đoạn mỗ chí tiến thủ, cứ mãi ở đây, chẳng những với các vị, mà còn tội với những bá tánh đang ngày đêm chịu khổ ách quan tham. Đã là ý trời, Đoạn Bất Kinh đành thuận theo, nhận lấy thiên mệnh !”
Nói đoạn, dõng dạc tuyên bố sẽ dùng dải đất phương Bắc thất lạc để lập quốc, khôi phục quốc hiệu Đại Sở của triều đại .
Nghe những lời , vô quan và tướng lĩnh trong phủ đồng loạt quỳ rạp xuống, đồng thanh hô vang Vạn tuế, vạn vạn tuế.
Lâm Lập Đường hân hoan vui mừng khôn xiết, nhưng vẫn quên liếc tên bộ chuyên lo việc ghi chép sổ sách bên cạnh.
“Chỗ là Tân đế thản nhiên đón nhận. Phải ghi là Tân đế vẻ mặt ái ngại, từ chối hoàng bào chịu nhận, nhưng các tướng lĩnh một mực nài nỉ, liều mạng ép buộc, Tân đế bất đắc dĩ mới đồng ý...”
Sau một hồi châm chước sửa đổi câu chữ, Lâm Lập Đường mới gật đầu ưng ý.
Lâm gia bọn họ lụi bại suốt hai đời, nay cuối cùng cũng chấn hưng tay ông , đường hoàng ghi danh kỷ lục hoàng gia, trở thành vị khai quốc công thần phò tá Tân đế, lưu danh sử sách ngàn đời!
Cơ Tiểu Thiền chẳng thể ngờ, bản chỉ vì mải ngủ nướng thêm một lúc mà gã con rể ở rể nhà hoàng bào khoác lên tự bao giờ.
Lúc đang ăn sáng, Đoạn Bất Kinh buông lời thuật nhẹ tênh như , nàng suýt chút nữa thì phun trào ngụm cháo trắng trong miệng ngoài, lầm bầm hỏi: “Có vội vàng ?”
Ở hai kiếp , những cuộc chuyển giao triều đại đều diễn khi công phá kinh thành thì Tân đế mới đăng cơ.
Nay Đoạn Bất Kinh vội vã xưng đế ở Tây Bắc như thế, liệu gây biến cố khôn lường nào chăng?
Đoạn Bất Kinh điềm nhiên đáp: “Ta vốn là kẻ mang lòng lang sói, cần gì che đậy? Cứ rạch ròi cắt đứt sớm như thế cũng , đỡ cho đám triều đình phương Nam thừa cơ nhận vơ quân công của các chiến sĩ Bắc địa thành của bọn chúng.”
Tiểu Thiền gật đầu tán thành, xắn tay áo lên, chắp vá chút ít lễ nghi cung đình phai nhạt, gắp cho vị Tân đế mới lò một đũa dưa muối: “Mời Bệ hạ nếm thử món củ cải sợi trộn tương dân dã . Thần thực sự hôm nay Bệ hạ thăng chức, kịp chuẩn sơn hào hải vị, ngài cứ dùng tạm bữa .”
Đoạn Bất Kinh bật , vòng tay kéo thiếu phụ nhỏ bé đang bày trò nũng lòng: “Nàng bộ kịch gì đấy? Dù là lúc nào, nàng cũng là gia chủ của . Ta là rể ở rể nhà ngoại nàng, nàng quên ?”
Tiểu Thiền dùng đũa gẩy vài hạt cơm, nhướng mày : “Trước đây tuy từng khích lệ sải bước chân dài một chút, nhưng thật sự ngờ đến tận bước . Chàng cho rõ đây, mở rộng lục cung thì đừng lôi mấy cái cớ như kế sách giang sơn, cân bằng thế lực giữa các thế gia quần thần để đè . Thiếp cũng là lý lẽ. Chàng cứ nể tình nghĩa vợ chồng, cho một bức hưu thư, chia cho mấy vạn mẫu ruộng , lập tức nhường chỗ cho , tuyệt đối cản trở đại sự của ... Ây da, Đoạn Bất Kinh, c.ắ.n nữa !”
Đoạn Bất Kinh mặt mày đen một nửa: “Nàng coi là nam sủng mà cởi quần nịnh bợ cái đám thế gia ? Bọn chúng là cái thá gì chứ? Cũng xứng để hao tâm tổn trí ?”
Tiểu Thiền xoa xoa khuôn mặt c.ắ.n đến ửng đỏ : “Chàng , nhưng cản nổi xô dâng hiến !”
Ở hai kiếp , khi Đoạn Bất Kinh còn là một tên nịnh thần khốc khét tiếng, thì cái ả Tề Tri Phong từng bằng ánh mắt lúng liếng đưa tình, mong ngóng chờ đợi .
Đợi đến cái ngày Đoạn Bất Kinh thực sự bình định thiên hạ, ắt sẽ hàng đàn danh thần, cao sĩ trải những cám dỗ vô tận thế gian mắt .
Đoạn Bất Kinh chung quy xuất là thủ phỉ, chứ nào hạng cao sĩ tu dưỡng tính từ bé. Biết tương lai sẽ ?
Cơ Tiểu Thiền từng suy nghĩ đ.á.n.h giá cao nhân tính con ...
Thôi c.h.ế.t, nàng thế mà nhất thời hồ đồ sinh con . Nhỡ Hoàng đế ruồng bỏ thì chia con kiểu gì đây?
Đoạn Bất Kinh liếc thấy nhãn cầu của Cơ Tiểu Thiền khẽ đảo, đoán ngay nàng đang toan tính điều gì, cất giọng lạnh nhạt, cứng rắn: “Cơ Tiểu Thiền, cứ sống cho t.ử tế với , nếu nàng còn dám nhen nhóm cái ý nghĩ vớ vẩn nào, xem nhẹ nhàng tha cho nàng .”
Tiểu Thiền lấy bát cơm che nửa khuôn mặt, chỉ chừa đôi mắt tròn xoe, thì thầm lẩm bẩm: “ là Hoàng đế , dọa nạt cũng dáng hơn hẳn.”
Đoạn Bất Kinh vươn tay bóp nhẹ má nàng: “Ăn chậm thôi, để dành bụng. Lúc về mua bánh rán mỡ cho nàng, sợ dầu ở ngoài chợ sạch nên mua loại vỏ bánh sống mang về bảo bọn họ chiên chín cho nàng ăn đấy.”
Tiểu Thiền từ tốn đặt bát xuống, tâm trạng vốn xáo trộn vì chuyện xưng đế nay chợt trở nên an tĩnh đến lạ kỳ.
Chuyện tương lai, ai mà lường .
Thế nhưng ngay lúc , Đoạn Bất Kinh vẫn đổi, vẫn là một chồng luôn hướng trọn trái tim và ánh mắt về phía nàng. Thế là đủ .
Tin tức Tây Bắc binh vương xưng đế nhanh chóng bay đến tận hậu cung triều Tề.
Bá quan văn võ cả triều rúng động, ai nấy đều hừng hực phẫn nộ, yêu cầu ban bố hịch văn thảo phạt tên nghịch thần tặc t.ử Đoạn Bất Kinh.
Chuyện đáng lý cả thiên hạ hưởng ứng, ngặt nỗi Đoạn Bất Kinh hề lập triều đại mới, mà là khôi phục quốc hiệu của triều đại .
Trong mắt nhiều bậc nho học hoài cổ, đây là mưu phản, mà là khôi phục chính thống đất nước.
Thêm đó, việc đ.á.n.h đuổi Thát Đát một mạch, giành vùng đất mất thực sự quá hợp lòng dân, khiến những lời kêu gọi thảo phạt hề dữ dội như tưởng tượng.
Thậm chí còn nhiều kẻ bất đắc chí lục tục kéo đến Bắc địa nương nhờ tân triều.
Thậm chí còn mấy lão thần già lẩm cẩm dâng sớ đề nghị lấy dòng sông ranh giới chia cắt hai triều Nam - Bắc, hai bên sống chung hòa bình, tránh cảnh đầu rơi m.á.u chảy vì chiến tranh.
Những bản tấu chương như thể hẹn , liên tiếp đổ dồn lên bàn việc của Tiểu Tề Hoàng hậu.
Tề Miện đám tấu chương, tức giận đến mức c.h.ử.i bới ầm ĩ.
Tên Đoạn Bất Kinh vô sỉ , tự phong đất, nay xúi giục các châu huyện lân cận ở Tây Bắc hò reo ủng hộ , quả thực là vô liêm sỉ đến cùng cực.
Tiểu Tề Hoàng hậu chỉ nhạt, chuyện là đang bàn bạc việc chia đôi Bắc - Nam, mà là đang phô diễn thực lực, chứng tỏ lòng dân đang hướng về ai đó chứ.
Một kẻ như Đoạn Bất Kinh mà bằng lòng chia sông trị lý thôi ? Giờ chẳng vẫn đang từng bước tằm ăn rỗi thôn tính những châu huyện lân cận ?
Hiện giờ, hầu như mỗi ngày đều Thái thú của các châu huyện lân cận lưng, đầu quân cho tân triều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/manh-gia-nham-mat-ga-di/chuong-79-su-sach-khai-quoc.html.]
Còn Đại Tề hiện tại quả thực chỉ thể dựa một dòng sông lớn để cố thủ mảnh đất của .
Điều khiến nàng bực tức nhất là, vụ t.h.ả.m sát tàn độc弑 phụ trong thâm cung ngày đó vốn dĩ thực hiện cực kỳ kín kẽ, kẻ liên quan đều bí mật trừ khử.
Thế mà đầy mấy ngày , lời đồn đại về việc Hoàng hậu và trưởng liên thủ g.i.ế.c cha bắt đầu cánh mà bay, lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Những chi tiết trong lời đồn tuy chính xác, nhưng chuyện Tề gia chủ c.h.ế.t trong hoàng cung là một sự thật thể chối cãi.
Cộng thêm việc , cả cung đình lẫn nhà họ Tề đều “thanh lý” một cung nhân và gia bộc. Hành động đó chẳng khác nào “lạy ông ở bụi ”, càng cố che đậy càng lộ liễu hơn.
Gia tộc họ Tề như cây cổ thụ bám rễ sâu rộng, những vị bô lão thâm niên trải dài khắp chốn triều đình.
Thêm đó, vị kế mẫu của nàng sức đổ thêm dầu lửa, một mực chạy trốn về tận bản gia ở Giang Đông, lóc nỉ non, van nài các vị tộc lão chủ.
Sự việc khiến thanh danh của hai rơi xuống đáy vực, hứng chịu muôn vàn lời chỉ trích. Nhất thời, ngay cả bản gia Tề gia cũng còn qua với Tề Miện.
Buổi lễ tế tổ đ.á.n.h dấu việc Tề Miện chính thức trở thành gia chủ Tề gia cũng vì mà đình trệ hết đến khác, thể tổ chức.
Một vị tộc thúc trong dòng họ tranh giành quyền lực vô cùng quyết liệt, thẳng thừng tuyên bố Tề Miện vẫn còn quá trẻ, cần rèn giũa thêm, nay mà giao trọng trách thống lĩnh tộc thì quả là quá sớm.
Tề Miện tự thấy chính cô to gan lớn mật liên lụy, bước chân lên con thuyền giặc thì còn đường nào để xuống nữa.
Y bất đắc dĩ đành chạy đến bàn bạc với Tề Tri Phong.
Tề Tri Phong bình thản đáp: “Tề gia dựa mà giữ vững cơ ngơi trăm năm đổ?”
Tề Miện mệt mỏi trả lời: “Đương nhiên là nhờ gia phong thanh chính, nhân tài trong tộc nhiều như nấm mưa, nắm giữ quyền lực quân sự, chính trị, môn sinh khắp chốn, rễ sâu lá .”
Tề Tri Phong nhạt: “Mấy chục năm nay, ngoại trừ tổ phụ , Tề gia còn xuất hiện kỳ tài nào xuất chúng ? Toàn là một lũ hồ đồ sống qua ngày, chỉ ăn uống chơi bời hưởng lạc. Huynh nhớ kỹ, dù trong cảnh nào, binh quyền và tài quyền mới là gốc rễ để an lập mệnh. Quân đội đồn trú phòng thủ quanh kinh thành lúc đều là tâm phúc của cài cắm, bọn chúng, đương nhiên thể an . cái tài quyền là việc của , bất kể thế nào chăng nữa, vị trí Tề gia chủ tuyệt đối để lọt tay kẻ khác, ngoài nhổ tận gốc rễ những kẻ mang lòng nhị tâm trong Hộ bộ.”
Đến đây, nàng ngừng một chút: “Còn phía Bắc địa, tất nhiên là hạng dũng tướng như lang như hổ. bề ngoài dũng mãnh là thế, liệu đúng là kẽ hở nào ?”
Tiểu Tề Hoàng hậu khẽ vân vê ngòi bút chu sa dùng để phê duyệt tấu chương tay: “Tên Đoạn Bất Kinh xuất chỉ là một tên thổ phỉ thô bỉ, chẳng thế gia chống lưng, cũng chẳng danh gia vọng tộc nào ủng hộ. Ngay trướng của , những kẻ xuất chúng hơn đếm xuể. Cảnh Trọng Minh, cái tên Kỳ vương luôn tỏ ngông cuồng vô lối , liệu thật sự tâm phục khẩu phục vị Hoàng đế tự phong ? Bản cung Đoạn Bất Kinh lợi dụng lúc hai cữu cháu Cảnh Trọng Minh vẫn còn chinh chiến nơi tiền tuyến Bắc địa để vội vã xưng đế đấy.”
Tề Miện mà như ngộ điều gì, nhỏ giọng thì thầm: “Ý nương nương là, chúng sẽ ly gián bọn chúng, để hai con hổ tự c.ắ.n xé , lưỡng bại câu thương ?”
Tiểu Tề Hoàng hậu mỉm : “Kỳ Lão thái phi của chúng chẳng vẫn đang ở bên đó ? Bản cung tai mắt cài cắm ở Tây Bắc báo rằng, vị Lão thái phi vẻ hòa hợp với đám phu nhân quan ở đó, quan hệ với cái cô con gái nhà tiểu quan cũng chẳng gì mấy. Nếu chúng cách lợi dụng, đó sẽ là một nước cờ thể xoay chuyển cục.”
Tề Miện hỏi thêm: “Vậy còn Hoa An công chúa thì ?”
Tề Tri Phong cất giọng lạnh lẽo: “Cô bây giờ chắc là để tránh hiềm nghi nên chẳng thèm hồi âm thư của bản cung nữa . Nghe công chúa bây giờ bám chặt lấy đùi của cô ả con quan nhỏ , nịnh bợ nịnh hót như thể là mẫu nữ khác họ, thật sự mất hết mặt mũi của Tiên đế .”
Chẳng qua cũng chỉ là một nàng công chúa đ.á.n.h mất hết danh tiết, lưu lạc vùng đất mất, vốn cũng chẳng nên trò trống gì.
Hiện giờ chỉ mong mâu thuẫn giữa phe đại doanh Uy Phong và Đoạn Bất Kinh ngày một sâu sắc hơn, để triều Tề thêm chút thời gian dưỡng sức.
Quả đúng như dự liệu của Tề Tri Phong, Cảnh Trọng Minh nán chiến trường để dọn dẹp hậu cục, tính cũng thêm hai mươi ngày nữa mới về đến nơi.
Giữa đường về, tin Đoạn Bất Kinh tự xưng đế, phản ứng đầu tiên của Kỳ vương là Đoạn Bất Kinh điên .
“Hắn dựa mà tự phong đế? Vùng đất mất phương Bắc chẳng lẽ do một đ.á.n.h hạ ? Nếu xét về quan hàm, cái gã họ Đoạn vốn dĩ xếp cữu cữu mới , thế mà dám nhân lúc cữu cữu vẫn còn đang đ.á.n.h trận để tự phong đế, tâm địa quả là đáng tru di!”
Cảnh Trọng Minh nhíu chặt đôi mày trong quân trướng. Ông xua tay cho binh sĩ lui ngoài bắt đầu trách mắng đứa cháu trai của : “Ăn kiêng nể như thế, nếu lọt tai kẻ khác, chẳng là tạo cớ cho bắt bẻ ?”
Kỳ vương bằng giọng lạnh tanh: “Ta là lời lọt tai , xem ăn với cữu cữu !”
Cảnh Trọng Minh khẩy: “Con mới quen ngày đầu tiên ? Hắn là một tên thổ phỉ khốn kiếp, ngay cả sắt thép giấu còn dám cuỗm mất, con nghĩ sẽ khiêm nhường nhún nhường chuyện giành lấy ngai vàng ư?”
Thấy cữu cữu vẫn còn tâm trạng đùa, Tiêu Thận lập tức xù lông lên: “Cữu cữu mang cái đức hạnh gì, cớ ngay từ đầu còn đồng ý bọc hậu cho , hại để lỡ thời cơ quý báu?”
Cảnh Trọng Minh thở dài một , quyết định dạy bảo cho thằng cháu cưng một trận mở mang trí tuệ: “Con nghĩ xem vì khi xuất binh, sắp xếp cho hai nhà biểu ca và biểu của con ở Cám Châu?”
Tiêu Thận đáp cần suy nghĩ: “Cám Châu binh hùng tướng mạnh, cả Cơ Tiểu Thiền cũng ở đó, tự nhiên nàng sẽ dốc tâm bố phòng, đảm bảo bình yên.”
Cảnh Trọng Minh khổ một tiếng: “ , hai nhà biểu ca và biểu của con, là con tin giao cho tên thổ phỉ Đoạn Bất Kinh để con tin đấy.”
“Con tin chuyện gì?”
“Con tin để chứng minh tuyệt đối dã tâm vượt mặt , con tin để bảo đảm tên đó sẽ dám đ.â.m lén lưng hai cữu cháu chúng !”
Tiêu Thận mà sững sờ: “Hắn dám ? Lúc đó chúng hợp sức tác chiến, dám giở trò bỉ ổi như ?”
Có gì mà dám chứ?
Đến nước , Cảnh Trọng Minh xem như thấu tâm can Đoạn Bất Kinh. Kẻ mang gốc gác thấp hèn như là một kiêu hùng thứ thiệt, chẳng màng đến vương quyền luân thường đạo lý gì cả, chuyện tày trời nào chẳng dám .
Nếu vì lấy một vợ ngoan hiền, còn giữ mấy phần đức độ, thì chắc chắn những chuyện đê tiện hèn hạ hơn thế nữa cũng thể .
Lần Đoạn Bất Kinh cố ý lợi dụng lúc ông mặt để “mặc hoàng bào”, biến gạo nấu thành cơm, cũng là để tránh rơi cái cảnh khó xử khi ông trở về, đám bộ tướng ngu ngốc như Tiêu Thận kích động, ép hai bên đem thâm niên, vai vế để tranh cãi.
Cảnh Trọng Minh ngược cảm thấy chuyện chẳng gì là cả.
Suy cho cùng, trong đám ủng hộ Đoạn Bất Kinh xưng đế ban đầu, hề mặt Cảnh Trọng Minh ông.
Mai sử sách ghi chép thế nào chăng nữa, thì chuyện cũng chẳng liên quan gì đến ông.
Tuy nhiên, cái bộ mặt phẫn uất bất bình của Kỳ vương, Cảnh Trọng Minh đành dùng lời lẽ nặng nề hơn một chút.
“Chẳng con cũng sắp xếp cho con ở Cám Châu ? Giờ Tiểu Tề Hoàng hậu dung túng nổi cữu cháu nữa, đám thế gia nhà họ Tề còn đổ thừa cái c.h.ế.t của lão gia chủ lên đầu chúng . Không nương tựa Đoạn Bất Kinh, lẽ nào con định trốn chui trốn nhủi lên núi thổ phỉ ?”
Tiêu Thận im bặt gì. Việc an trí cho ở Cám Châu, là để khi chiến tranh kết thúc đến đón bà, nhân tiện thể dăm ba câu với Tiểu Thiền.
Hắn thậm chí từng nuôi hy vọng Đoạn Bất Kinh sẽ t.ử trận ngoài sa trường. Hắn sẽ ghét bỏ Tiểu Thiền từng qua một đời chồng, nhất định sẽ lấy nàng, che chở cho nàng.
Nào ngờ, chỉ về trễ hơn đôi chút trận chiến, tên họ Đoạn chễm chệ xưng đế, còn Tiểu Thiền của trở thành một tồn tại xa vời vợi, khó lòng vươn tới.
Tương lai mịt mờ, điều gì cũng diễn theo ý .
Lẽ nào Đoạn Bất Kinh đúng là chân mệnh thiên tử?
Hắn chợt nhớ ẩn ý trong câu của Lục Kính Thăng khi .
Lục Kính Thăng từng ám chỉ Cơ Tiểu Thiền mới là kẻ trùng sinh thực sự.
Có khi nào vì những thiên cơ khác , nên nàng mới khăng khăng một mực lựa chọn Đoạn Bất Kinh, một kẻ mang chân mệnh thiên tử?
Giờ phút , Tiêu Thận thầm mong cũng là một kẻ trùng sinh, để bàng hoàng, lạc lối, thể nắm chặt trong tay những thứ lẽ thuộc về .
Vào ngày Cảnh Trọng Minh tiến về Cám Châu để đoàn tụ cùng các con, ông vẫn giữ thói quen cũ, đem theo binh tín, chỉ dẫn theo Tiêu Thận và hai tên thị vệ ăn vận giản dị xuất hiện cổng thành.
Đoạn Bất Kinh thì vô cùng long trọng, đích ngoài cổng thành đón vị tướng quân lập công lớn bằng những nghi thức cao nhất.
Cảnh Trọng Minh nhảy xuống ngựa, lớn: “Chà, Hoàng đế khác, lúc nào cũng để lão già lẻ loi lầm lũi thành, lóc cóc gõ cửa nhà . Nay hiểu lễ nghĩa , bày đội hình uy nghi thế , Bệ hạ Đại Sở đích đón vi thần cơ đấy.”
Đoạn Bất Kinh hề bộ tịch quân thần gì, gạt gã quan lễ nghi đang vấp váp xướng chúc từ qua một bên vì chắn đường.
“Nay đón là đại công thần Đại Sở Cảnh Trọng Minh, thể giống với bình thường ?”
Hắn vẫn cư xử với lão Cảnh như , mang chút dáng vẻ của một Tân đế lên ngôi, càng tự xưng là “trẫm”.
Cảnh Trọng Minh ha hả: “Đã là công thần, thì cũng đừng trách tay đến đây. Trận đ.á.n.h đến nỗi nghèo rớt mồng tơi, ả độc phụ Tề gia cắt xén quân lương của đại doanh Uy Phong mấy tháng nay , nếu Bệ hạ thực lòng thương xót, thì đắp đổi bù đắp quân lương cho . Nếu binh lính trướng tạo phản, vi thần chỉ còn nước ở lỳ Cám Châu thôi.”
Đoạn Bất Kinh hiểu rõ ý đồ của Cảnh Trọng Minh khi lời , rõ ràng là thể hiện lập trường, cắt đứt quan hệ với triều đình Đại Tề, để đầu quân cho phe cánh của .
Vì , quàng tay qua vai Cảnh Trọng Minh, : “Cái thì ông xin nhầm . Quân lương của cả vùng Tây Bắc đều trong tay nương t.ử của , chữ ký duyệt chi của nàng thì cũng như ông, đành húp gió Tây Bắc mà thôi.”
Tiêu Thận phía cữu cữu, trân trân vị cữu cữu kính yêu của mượt mà tung chiêu quỳ gối xin hàng, cúi đầu xưng thần một kẽ hở, khuôn mặt tú thoắt chốc tái nhợt vì uất hận, song chỉ thể ngậm bồ hòn ngọt, cố nén giận.
Tuy Đoạn Bất Kinh lên ngôi, nhưng hệ thống cung điện thì xây cất kịp.
Phủ vẫn là Tướng quân phủ như cũ, điều tấm biển Tướng quân phủ tháo xuống.
Nghe Lâm Lập Đường cất công thuê khắc một tấm biển “Đại Sở cung” để treo lên.
Tuy nhiên, Tân Hậu Cơ Tiểu Thiền cho rằng Tướng quân phủ bé bằng cái lỗ mũi mà đòi treo biển cung điện thì thật sự quá nực , nhất là cứ để trống như .
Ngày nay, chỉ cờ Đại Sở cắm lên, còn việc dựng nước chính thức thì hãy còn quá sớm.
Trận chiến với Thát Đát ngốn bạc như nước chảy, giờ mới cơ hội để tạm nghỉ ngơi, mấy chuyện ăn uống hưởng lạc cứ xếp phía .
Đôi Đế - Hậu mới nhậm chức vẫn giữ thói quen ăn sáng với hai quả trứng, húp cháo loãng ăn cùng củ cải muối như ngày.
Cuộc sống của họ vốn dĩ cũng chẳng gì đổi.
Thế nhưng, Cảnh Trọng Minh đại thắng trở về, dĩ nhiên tổ chức một buổi “cung yến” thiết đãi thật thịnh soạn.
Để việc , Tiểu Thiền xuất tiền túi mua một con heo đen, mở một bữa cung yến thịt heo linh đình.
Tuy gọi là cung yến, nhưng phụ trách chính vẫn là Bạch Lan, còn Hoàng hậu Tiểu Thiền thì sắm vai tổng chỉ huy kiêm phụ bếp.
Một mâm cỗ đầy ắp thức ăn, những món đậm đà, thịt mỡ bóng nhẫy, là thấy thèm.
Gia đình hai con của Cảnh Trọng Minh đều đến dự tiệc, đám trẻ con chạy nhảy tung tăng khắp sân.
Tiêu Thận quanh, chẳng thấy .
Biểu Cảnh Tuệ tìm cớ kéo một góc, thì thầm kể chuyện cô cô đôi co cự cãi với An Khánh công chúa dạo , bảo từ đó Lão thái phi sống ru rú trong nhà, chịu tham dự bất kỳ yến tiệc nào nữa.
Nghe xong, Tiêu Thận chau mày. Thấy Đoạn Bất Kinh đang hàn huyên cùng cữu cữu Cảnh Trọng Minh, Lư Năng và Lâm Lập Đường ở sảnh chính.
Liếc thấy Tiểu Thiền đang về phía nhà bếp, liền chuyển hướng, lẳng lặng bám theo .
Tiểu Thiền đang dạo bước hành lang, thấy tiếng bước chân đằng , bèn đầu , vặn bắt gặp Tiêu Thận đang thong thả theo đuôi .